Hỏi/Ðáp Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc
Welcome
Trang Ðầu
Ghi Danh
Hỏi/Ðáp
Login Form
Nhà tài trợ
Công cụ
Thống kê
  • Ðề tài: 15,064
  • Bài gởi: 153,515
  • Thành viên: 4,745
  • Số người đang xem: 182
  • Xin cùng nhau chào đón abcde2011 là thành viên mới nhất.
Liên kết website
Go Back   chân thuyên >
TẢN MẠN NHÂN SINH
> THƠ CA - VĂN CHƯƠNG - TỰ SỰ

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Ðiểm: Thread Rating: 1 votes, 5,00 average. Xếp Bài
Old 26-02-2007   #11
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
100 tác phẩm văn học (Tiểu Thuyết, Thơ ca) Hay Nhất Của Mọi Thời Đại

91. Leo Tolstoy, Russia, (1828-1910), Anna Karenina;


The novel is divided into eight parts. The novel begins with one of its most quoted lines, "Happy families are all alike; every unhappy family is unhappy in its own way."
Part 1 introduces the character Prince Stepan Arkadyevitch Oblonsky, known as "Stiva", a civil servant who has been unfaithful to his wife Darya Alexandrovna, known as "Dolly". Stiva's affair shows an amorous personality which he cannot seem to suppress. Stiva summons his married sister, Anna Karenina, from St. Petersburg to persuade Dolly not to leave him.
Upon arriving at Moscow, a railway worker accidentally falls in front of a train and is killed, which Anna declares to be an "evil omen". Meanwhile, Stiva's childhood friend Konstantin Dmitrievich Levin arrives in Moscow to offer his hand in marriage to Dolly's younger sister Ekaterina Alexandrovna Shcherbatsky, known as "Kitty". The passionate, restless but shy aristocratic landowner lives on an estate which he manages. Kitty turns him down, expecting a marriage offer from army officer Count Alexei Kirillovich Vronsky. Despite his fondness for Kitty, Vronsky has no intention of marrying her. He soon falls in love with Anna after he meets her at the Moscow train station and later dances the mazurka with her at a ball.
Anna, shaken by her response and animation to Vronsky, returns at once to St. Petersburg. Vronsky follows her on the same train. Levin returns to his estate farm, abandoning any hope of marriage, and Anna returns to her husband Alexei Alexandrovich Karenin, a senior government official, and their son Sergei ("Seriozha") in Petersburg.

Tatiana Samoilova as Anna in the 1967 Soviet screening of Tolstoy's novel.

In part 2, Karenin scolds Anna for talking too much with Vronsky, but after a while she returns Vronsky's affections, and becomes pregnant with his child. Anna shows anguish when Vronsky falls from a racehorse, making her feelings obvious in society and prompting her to confess to her husband. This attraction appears repeatedly in the book through the form of a "What if" question.

When Kitty learns that Vronsky prefers Anna over her, she turns ill. Two doctors examine her, and together they decide she should travel abroad to recover. She goes to a resort at a Germanspring to recover from the shock. There she briefly becomes extremely pious, but decides that she can't retain that level of piety without deceiving herself.

Part 3 examines Levin's life on his rural farming estate, a setting closely tied to Levin's spiritual thoughts and struggles. Throughout this part, Levin wrestles with the idea of falseness, wondering how he should go about ridding himself of it, and criticizing what he feels is falseness in others.

Dolly also meets Levin, and attempts to revive his feelings for Kitty. Dolly seems to have failed, but a chance sighting of Kitty makes Levin realize he still loves her. Back in Petersburg, Karenin exasperates Anna by refusing to separate with her, and threatens not to let her see their son Seriozha ever again if she leaves or misbehaves, exactly what Vronsky asks her to do.

By part 4 however, Karenin finds the situation intolerable and begins seeking divorce. Anna's brother Stiva argues against it and persuades Karenin to speak with Dolly first. Again, Dolly seems to be unsuccessful, but Karenin changes his plans after hearing that Anna is dying in childbirth. At her bedside, Karenin forgives Vronsky, who in remorse attempts suicide.

However, Anna recovers, having given birth to a daughter she names Anna ("Annie"). Stiva finds himself pleading on her behalf for Karenin to divorce. Vronsky at first plans to flee to Tashkent, but changes his mind after seeing Anna, and they leave for Europe without obtaining a divorce after all. Much more straightforward is Stiva's matchmaking with Levin: a meeting he arranges between Levin and Kitty results in their reconciliation and betrothal.

In part 5, Levin and Kitty marry. A few months later, Levin learns that his brother Nikolai is dying. The couple go to him, and Kitty nurses him until he dies, while also discovering she is pregnant. In Europe, Vronsky and Anna struggle to find friends who will accept them and pursue activities that will amuse them, but they eventually return to Russia.

Karenin is comforted – and influenced – by the strong-willed Countess Lidia Ivanovna, an enthusiast of religious and mystic ideas fashionable with the upper classes, who counsels him to keep Seriozha away from Anna. However, Anna manages to visit Seriozha unannounced on his birthday, but is discovered by the furious Karenin, who had told their son that his mother was dead. Shortly afterward, she and Vronsky leave for the country.

In part 6, Dolly visits Anna. At Vronsky's request, she asks Anna to resume seeking a divorce from Karenin. Yet again, Dolly seems unsuccessful; but when Vronsky leaves for several days of provincial elections, a combination of boredom and suspicion convinces Anna she must marry Vronsky. So she writes to Karenin, and leaves with Vronsky for Moscow.

In part 7, the Levins are in Moscow for Kitty's benefit as she gives birth to a son. Stiva, while seeking Karenin's commendation for a new job, again asks him to grant Anna a divorce; but Karenin's decisions are now governed by a "clairvoyant" – recommended by Lidia Ivanovna – who apparently counsels him to decline.

Anna and Vronsky become increasingly bitter towards each other.They plan to return to the country, but in a jealous rage Anna leaves early, and in a parallel to part 1, commits suicide by throwing herself in the path of a train. (Tolstoy reportedly was inspired to write Anna Karenina by reading a newspaper report of such a death.)

Part 8 continues the story after Anna's death. Stiva gets the job he wanted, and Karenin takes custody of Annie. Some Russian volunteers, including Vronsky, who does not plan to come back, leave to help in the Serbian revolt that has just broken out against the Turks (see also History of Serbia, 1876). And in the joys and fears of fatherhood, Levin at last develops faith in the Christian God.



92. Leo Tolstoy, Russia, (1828-1910), The Death of Ivan Ilyich and Other Stories



93. Anton P. Chekhov, Russia, (1860-1904), Selected Stories


Chekkov


94. Thousand and One Nights = Chuyện Nga`n Lẻ Một Đêm, India/Iran/Iraq/Egypt, (700-1500).


Queen Scheherazade tells her stories to King Shahryar.

The Book of One Thousand and One Nights (Arabic: كتاب ألف ليلة و ليلة‎ Kitāb 'Alf Layla wa-Layla, Persian: هزار و یک شب‎ Hazār-o Yak Šab; also known as The Book of a Thousand Nights and a Night, One Thousand and One Nights, 1001 Arabian Nights, Arabian Nights, The Nightly Entertainments or simply The Nights) is a medieval collection of stories compiled over thousands of years by various authors, translators and scholars. Though an original manuscript has never been found several versions date the collection's genesis to somewhere between 800-900 AD.

Scholars suggest that the collection was greatly influenced by Arabic, Persian, Indian, ancient Greek and even Chinese folktales though starting in the 18th century translators began incorporating tales that were not in the original.

The unclear history of the Nights makes it one of world literature's most debated over and puzzling pieces.

What is common throughout all of the editions of the Nights is the initial frame story of Shahryar and Scheherazade and the framing device incorporated throughout the tales themselves. This frame tale is also believed to be first found in the ancient Persian story collection Hazār Afsānah. No physical evidence of Hazar Afsanah exists, however, nor is there a contemporary version of it though the collection is mentioned several times in historical documents.

The main frame story concerns a king and his new bride. The king, Shahryar, upon discovering his ex-wife's infidelity executes her and then declares all women to be unfaithful. He begins to marry a succession of virgins only to execute each one the next morning.

Scheherazade agrees to marry him and each night, beginning on the night of their marriage, she tells the king a tale but does not end it so that the king keeps her alive in order to hear the next tale.

The stories proceed from this original tale and fold in among themselves, some are frames within other frames while others begin and end on their own accord. Some versions, including early ones, contain only a few hundred tales while others include either 1001 or more stories and "nights."

Well known stories from the Nights include Aladdin, Ali Baba and the Forty Thieves, and The Seven Voyages of Sinbad the Sailor.


95. Mark Twain, United States, (1835-1910), The Adventures of Huckleberry Finn



Twain initially conceived of the work as a companion to The Adventures of Tom Sawyer that would follow Huck Finn through adulthood. Beginning with a chapter he had deleted from the earlier novel, Twain began work on a manuscript he originally titled Huckleberry Finn's Autobiography. Twain worked on the manuscript off and on for the next several years, ultimately abandoning his original plan of following Huck's development into adulthood. Upon completion, the novel's title closely paralleled its predecessor's: "Adventures of Huckleberry Finn (Tom Sawyer's Comrade)" [2]

Unlike The Adventures of Tom Sawyer, Twain's Adventures of Huckleberry Finn does not have the definite article "the" as a part of its proper title. Writer Philip Young has hypothesized that this absence represents the fundamentally uncompleted nature of Huck's adventures -- while Tom's adventures were completed (at least at the time) at the end of his novel, Huck's narrative ends with his stated intention to head West

Mark Twain

96. Valmiki, India, (c. 300 BC), Ramayana


The Rāmāyaṇa (Devanāgarī: रामायण) is an ancient Sanskritepic attributed to the poet Valmiki and is an important part of the Hindu canon (smṛti). The name Rāmāyaṇa is a tatpurusa compound of Rāma and ayana "going, advancing", translating to "the travels of Rāma".[1] The Rāmāyaṇa consists of 24,000 verses[2] in seven cantos (kāṇḍas) and tells the story of a prince, Rama of Ayodhya, whose wife Sita is abducted by the demon (Rākshasa) king of Lanka, Rāvana.

In its current form, the Valmiki Ramayana is dated variously from 500 BCE to 100 BCE, or about co-eval to early versions of the Mahabhārata.[3] As with most traditional epics, since it has gone through a long process of interpolations and redactions, it is impossible to date it accurately. The Rāmāyana had an important influence on later Sanskrit poetry, primarily through its establishment of the Sloka meter. But, like its epic cousin Mahābhārata, the Rāmāyana is not just an ordinary story. It contains the teachings of ancient Hindu sages and presents them through allegory in narrative and the interspersion of the philosophical and the devotional. The characters of Rama, Sita, Lakshmana, Bharata, Hanumān and Rāvana (the villain of the piece) are all fundamental to the cultural consciousness of India.

One of the most important literary works on ancient India, the Ramayana has had a profound impact on art and culture in the Indian Subcontinent and Southeast Asia. The story of Rama also inspired a large amount of latter-day literature in various languages, notable among which are the works of the sixteenth century Hindi poet Tulsidas and the Tamil poet Kambar of the 13th century.

The Ramayana is not just a Hindu religious tale. Starting from the 8th century, the colonisation of Southeast Asia by Indians began. Several large empires like the Khmers, the Majapahits, the Sailendras, the Champas and Sri Vijaya were established. Because of this, the Ramayana became popular in Southeast Asia and manifested itself in text, temple architecture and performance, particularly in Indonesia (Java, Sumatra, Bali and Borneo), Thailand, Cambodia, Laos, Malaysia, Myanmar, Philippines and Vietnam.
  1. ^ Note that the cerebral is due to infection by the word-initial r, see sandhi..
  2. ^ About 480,002 words, or a quarter of the length of the full text of the Mahabharata, or about four times the length of the Iliad.
  3. ^ Goldman, Robert P., The Ramayana of Valmiki: An Epic of Ancient India pp. 23
97. Virgil, Italy, (70-19 BC), The Aeneid


Aeneas flees burning Troy, Federico Barocci, 1598 Galleria Borghese, Rome

The Aeneid (IPAEnglish pronunciation: [əˈniːɪd]; in Latin Aeneis, pronounced [aɪˈne.ɪs] — the title is Greek in form: genitive case Aeneidos): is a Latinepic written by Virgil in the 1st century BC (between 29 and 19 BC) that tells the legendary story of Aeneas, a Trojan who travelled to Italy where he became the ancestor of the Romans. It is written in dactylic hexameter. The first six of the poem's twelve books tell the story of Aeneas' wanderings from Troy to Italy, and the poem's second half treats the Trojans' ultimately victorious war upon the Latins, under whose name Aeneas and his Trojan followers are destined to be subsumed.
The hero Aeneas was already known to Greco-Roman legend and myth, having been a character in the Iliad; Virgil took the disconnected tales of Aeneas' wanderings, his vague association with the foundation of Rome and a personage of no fixed characteristics other than a scrupulous piety, and fashioned this into a compelling founding myth or nationalist epic that at once tied Rome to the legends of Troy, glorified traditional Roman virtues and legitimized the Julio-Claudian dynasty as descendants of the founders, heroes and gods of Rome and Troy.

98. Walt Whitman, United States, (1819-1892), Leaves of Grass

This book is notable for its delight in and praise of the senses, during a time when such candid displays were considered immoral. Where much previous poetry, especially English, relied on symbolism, allegory, and meditation on the religious and spiritual, Leaves of Grass (particularly the first edition) exalted the body and the material world. Influenced by the Transcendentalist movement, itself an offshoot of Romanticism, Whitman's poetry praises nature and the individual human's role in it. However, Whitman does not diminish the role of the mind or the spirit; rather, he elevates the human form and the human mind, deeming both worthy of poetic praise.

99. Virginia Woolf, England, (1882-1941), Mrs. Dalloway To the Lighthouse



The novel follows Clarissa Dalloway throughout a single day in post-Great War England in a stream of consciousness style narrative. Constructed out of two short stories that Woolf had previously written ("Mrs Dalloway in Bond Street" and her unfinished "The Prime Minister") the basic story is that of Clarissa's preparations for a party she is to host that evening. Using the interior perspective of the novel, Woolf moves back and forth in time, and in and out of the various characters' minds to construct a complete image, not of just Clarissa's life, but of inter-war social structure.

Because of structural and stylistic similarities, Mrs Dalloway is commonly thought to be a response to James Joyce's Ulysses, a text that is commonly hailed as one of the greatest novels of the Twentieth Century. Woolf herself derided Joyce's masterpiece, even though Hogarth Press, run by her and her husband Leonard, initially published the novel in England. Fundamentally, however, Mrs Dalloway treads new ground and seeks to portray a different aspect of the human experience.

Mrs Dalloway is possibly Woolf's most well-known novel, owing in part to the recent popularization by Michael Cunningham's novel, The Hours, and Stephen Daldry's movie of the same name.

A film version of Mrs Dalloway was made in 1997 by Dutchfeminist film director Marleen Gorris. It was adapted from Woolf's novel by British actress Eileen Atkins and starred Vanessa Redgrave in the title role. The cast included Natascha McElhone, Rupert Graves, Michael Kitchen, Alan Cox, and Sarah Badel.



100. Marguerite Yourcenar, France, (1903-1987), Memoirs of Hadrian





Memoirs of Hadrian is a novel by the FrenchwriterMarguerite Yourcenar describing the life and death of the Roman EmperorHadrian. The book was published in France in French in 1951 with the title Mémoires d'Hadrien, and was an immediate success, meeting with enormous critical acclaim. The real Hadrian did pen an autobiography, but it has been lost to history.

The book takes the form of a letter to Hadrian's cousin and eventual successor "Mark" — Marcus Aurelius. The emperor meditates on military triumphs, love of poetry and music, philosophy, and his passion for his lover Antinous, all in a manner not inconsisent with Gustave Flaubert's "melancholy of the antique world."

Yourcenar noted, in her own postscript "Carnet de note" to the original edition that she had partially chosen Hadrian as the subject of the novel as he had lived in a period of time, the 2nd century, when the old (Roman) gods were no longer believed in, but the new religion to come (Christianity) was not yet established. This intrigued her for the obvious parallels to her own post-war European world. The novel is, indeed, remarkable for presenting a materialist interpretation of existence quite distinct from the manner in which that term has properly been understood in the European philosophical tradition.

-hê´t-
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 06-03-2007   #12
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
The Sound and the Fury - William Faulkner - Tiểu Sử ta'c giả




Trích:
Nguyên văn bởi bcbc
100 Tác Phẩm Văn Học (Tiểu Thuyết, Thơ ca) Hay Nhất Của Mọi Thời Đại

29. William Faulkner, United States, (1897-1962), The Sound and the Fury

The Sound and the Fury is aSouthern Gothicnovel written by American author William Faulkner, which makes use of the stream of consciousness narrative technique pioneered by European authors such as James Joyce and Virginia Woolf. Published in 1929, it was his fourth novel. It first received commercial success in 1931 when Faulkner's novel Sanctuary, a sensationalist story which Faulkner later admitted was written only for money, drew widespread attention to the author. Critical praise soon followed. The book continues to sell well as of 2007, and it has become standard college curriculum around the United States.


William Faulkner

(1897-1962) văn hào Mỹ, Nobel Văn chương năm 1949


I – NIÊN ĐẠI TRONG CUỘC ĐỜI VÀ SỰ-NGHIỆP W.FAULKNER

Faulkner. chụp ngày 11 /12/1956 Prints & Photographs Division, Carl Van Vechten collection, LC-USZ62-42485 DLC
Xuất-thân từ một gia-đình giầu có và danh tiếng gốc Ecosse (Anh-Quốc) đến lập-nghiệp tại miền Nam trong thời-kỳ Hoa-Kỳ lập-quốc . Gia-đình Falkner đã đóng một vai-trò đáng kể trong lịch-sử vùng Mississipi.
Tên thật là William Cuthbert Falkner, sinh ngày 25 tháng 9 năm 1897 tại New Albany, trưởng nam trong số 4 người con trai của ông Murry Cuthbert Falkner và bà Maud Butler .
Ngày 22 tháng 7 năm 1902 gia-đình Falkner di-chuyển về Oxford, Mississippi, khi ông được năm tuổi, từ đó cuộc đời Falkner gắn liền với thành phố này. Oxford vào những năm đó với khoảng hơn 1800 dân-số và toàn vùng Lafayette khoảng 22.000 với gần 10.000 người da đen .
25 tháng 9 năm 1905 : ngày đầu tiên William Falkner đến trường. Tại đây ông đã gập cô Lida Estelle Oldham (sinh ngày 19-2-1896, con gái thẩm phán Lemuel Earl Oldham và bà Lada Allen) người sau này sẽ là vợ của Faulkner.
Hè 1914 : William Falkner kết bạn với Phil Stone, con trai của « General » James Stone một chủ ngân-hàng như ông nội của Faulkner, sinh-viên luật tại Ole Miss and Yale. Ngay sau khi được đọc những bài thơ của Faulkner chàng luật-sư yêu chuộng văn thơ này đã phát-hiện ngay được tài-nghệ của người bạn trẻ, từ đó Stone đã theo dõi, gíúp đỡ, khuyến cáo, khích-lệ , cố-vấn Faulkner trong sự-nghiệp văn chương. Theo lời thuật lại cuả Stone thì chính ông ta đã đưa cho Faulkner đọc thơ của Swinburne, Keats, Conrad Aiken và Sherwood Anderson hay những nhà văn khác».








Năm 1916, W.Falkner bỏ dở chương-trình trung-học, làm phụ-kế-toán tại ngân-hàng của ông nội ông, John Wesley Thompson Falkner (ngân-hàng First National Bank of Oxford thành lập ngày 4-10-1910 với số vốn 30 000 dollars).







Estelle Oldham 1913 Ole Miss














Tòa án LaFayette, năm 1930, Trong truyện Sound and the Fury, tòa nhà này đóng một vai trò quan trọng chủ chốt trong cảnh kết cuộc cuốn truyện




Faulkner tại Paris




10/12/1950, Faulkner lãnh giải Nobel văn chương cho năm 1949. Chụp chung với Faulkner có Dr. Gustaf Hellström và Envoy Ståhle

Tấm hình cuối cùng do Jack Cofield, J.R. Cofield’s son, chụp ngày 20/03/1962





Mùa Xuân 1918 : Đệ Nhất Thế-Chiến đang xảy ra rất ác liệt , W.Falkner muốn trở thành một phi-công trong không-lực Hoa Kỳ nhưng bị từ chối vì tiêu-chuẩn kích -thước (chiều cao của ông chỉ được 1 thước 68). Phil Stone, lúc này cũng vừa hoàn thành chương-trình luật tại đại-học Yale, mời Faulkner về ở với ông ta tại New Haven.Theo lời kể của John, người em thứ ba cua W.Faulkner, lý do Faulkner đến New Heaven cũng vì thất vọng về cuộc đính hôn giữa cô Estelle Oldham, người yêu của ông và Cornell Franklin, một luật-sư trẻ tại Hawaï (dù rằng yêu Faulkner nhưng Estelle đã nghe theo lời khuyên nhủ của cha mẹ nhận lời xin cưới của Cornell Franklin để tương-lai cô chắc chắn được bảo đảm).





Faulkner làm kế-toán trong một nhà máy sản-xuất vũ-khí tại Connecticut .
18-4 : Hôn lễ của Estelle Oldham và Cornell Franklin, vài tháng sau Estelle theo chồng đi Honolulu.





14-6 : William Falkner được cơ-quan tuyển-mộ Không-lực Hoàng-Gia Canada phỏng-vấn tại New York (lúc này ông đã vừa đổi tên, một cái tên có vẻ «gentleman» của một người Anh.





8-7 : W. Faulkner (tên có thêm chữ «u») được tuyển-nhận, ông bắt đầu tham-dự tập-huấn tại Toronto, chỉ sau 179 ngày được huấn-luyện (duy nhất ở dưới đất ), chiến-tranh cũng vừa chấm dứt, tuy nhiên W.Faulkner cũng được gắn quân-hàm thiếu-úy khi giải-ngũ vào cuối năm 1918.





Năm 1919 : Trở lại đời sống dân sự tại Oxford, cùng lúc phải làm nhiều nghề khác nhau như : kế-toán, thợ sơn... để mưu-sinh , Faulkner vẽ, làm thơ, viết kịch… và cho đăng rải rác trên những tờ báo địa-phương như The New Republic, The Mississippian...
01-6-1920 : Lần đầu tiên trong văn-nghiệp Faulkner nhận được một giải-thưởng nhỏ trao bởi Calvin S.Brown, giáo-sư đại-học Missisippi .






Mùa Thu năm 1920 : W.Faulkner ghi tên theo học lại chương-trình « đặc-biệt », năm thứ hai về sinh ngữ : Pháp, Tây-ban- Nha, văn-chương Anh , tại đại-học Mississipi nhưng cũng chỉ được 3 tháng sau, ngày 5 tháng 11, ông đã vĩnh-viễn tự cắt ngang đường học-vấn của mình. Sau này chính Faulkner đã kể lại : «Theo ý-nguyện cuả cha tôi, tôi ghi tên theo học chương-trình đại-học tại viện đại-học Mississipi, chương-trình đặc-biệt dành cho những cựu quân-nhân, một điều mà tôi không muốn.Tại đây tôi theo học các môn sinh-ngữ Âu-châu nhưng tôi vẫn không thích một chút nào, những kiến thức mà tôi lãnh-hội được là do tình cờ khi tôi đọc sách».





Hè 1921 : Sau khi vừa hoàn-thành chu-trình tập thơ chép tay với nhan đề Vision in Spring «Ý-niệm thanh-xuân» Faulkner đã trao tặng tập thơ này cho Estelle Franklin nhân chuyến bà từ Honolulu trở về Oxford thăm gia-đình.





Mùa thu 1921 : Faulkner đến New-York theo lời khuyên của Stark Young, một trong những văn-sĩ vùng Mississipi. Tại đây Stark Young tìm được cho Faulkner một việc làm trong gian hàng bán sách của cơ-sở thương-mại Lord & Talor dưới quyền Elizabeth Prall (bà Sherwood Anderson trong tương-lai).




Tháng 12 năm này, Faulkner trở về Oxford làm việc tại cơ-quan bưu-điện của viện Đại-học Oxford như một nhân-viên tiếp-nhận thơ cho đến ngày ông từ-chức vào ngày 31-10-1924 . Cũng vào giai-đoạn này, trong vòng 2 năm, ông là một trưởng trại hướng-đạo (scout) nhưng bị nghỉ việc vì… rượu chè.





13-5-1924 : Phil Stone viết gởi cho nhà xuất-bản Four Seas Company tại Boston một bức thư đề-nghị ấn-hành tập thơ The Marble Faun (Động vật bằng đá cẩmthạch) , đề-nghị cuả Stone được chấp thuận.Tháng 12-1924 tác phẩm đầu tiên của W.Faulkner với bài tưạ của Phil Stoneđược nhà xuất-bản Four Seas Compagny cho ra mắt độc giả.





Hãy đọc những giòng chữ dưới đây để hiểu được thái-độ không có vẻ bằng lòng cuả ông khi phải viết phần tự-giới-thiệu về mình cho nhà xuất-bản:





« Sinh năm 1897 tại Mississipi. Cháu cố của đại-tá W .C. Faukner, người đã viết The White Rose of Memphis (1881)và Rapid Ramblings in Europe ( tái-bản 36 lần trong 30 năm )… Lớn lên tại Mississippi, từ đó đã là sinh-viên, thợ sơn nhà cửa, một người giang-hồ, thợ công-nhật, thợ rửa chén tại nhiều tỉnh trong vùng New England, bán sách cho Lord & Talor tại thành-phố New-York , nhân-viên ngân-hàng và bưu-điện. Thời kỳ chiến-tranh đã từng phục-vụ trong không-lực hoàng-gia Canada. Địa-chỉ hiện tại và tạm thời : Oxford, Miss ». The Marble Faun được viết vào mùa xuân năm 1919 ».




W.Faulkner đã đề tặng tác phẩm đầu tiên này cho mẹ ông, bà Maud Butler Falkner.






Tháng 11-1924 : Lần cư-trú đầu tiên cuả Faulkner tại New Orleans, trong dịp này ông đã gập lại cô Elizabeth Prall và ông chồng mới cưới của cô ta, Sherwood Anderson.




Đầu năm 1925 , được tháp tùng bởi Phil Stone, W.Faulkner trở lại New Orleans (425.000 dân), tại đây ông đã giao-tiếp mật-thiết với các giới văn-nghệ-sĩ mà hoạt-động của họ rất tích-cực qua một diễn đàn văn-nghệ chung của họ : tạp-chí Double Dealer trụ sở đặt tại số 204 Baronne Street, qua tạp-chí này đã xuất hiện những bài viết đầu tiên của Hart Crane, Hemingway, Robert Penn Warren, Edmund Wilson,…Người bạn hàng xóm của Faulkner, nhà số 624 Orleans Alley, là môt họa -sĩ trẻ , William Spratling.




Tháng 5-1925 : Faulkner hoàn thành tác phẩm Soldiers' Pay và gởi cho nhà xuất-bản Horace Liveright kèm theo lá thư gởi gấm của Sherwood Anderson.
Trong cùng thời gian này, trên các báo Times Picayune, The
Dial , Double Dealer, New Orleans Item, Dallas Morning News
….bài vở hoặc tên tuổi của Faulkner cũng luôn được độc-giả biết đến.





7-7-1925 : Cùng với một người bạn , hoạ-sĩ William Spratling, Faulkner rời New England trên chiếc tầu hàng West Ivis vượt đại-tây-dương đến thành-phố Gênes (Ý-Đại-Lợi), sau chuyến tham-quan các vùng Rapallo, Pavie, Milan, Stresa và một làng nhỏ tại Sommariva gần hồ Majeur, (trong khoảng thời-gian này ông đã gởi ít ra hơn 25 lá thư và bưu-ảnh tất cả được ký tên "Billy"cho bà M. C. Faulkner, mẹ ông), sau khi thăm viếng Thụy-Sĩ (Faulkner không thích nước này lắm) ông đến thủ-đô Pháp, Paris, vào giữa tháng 8, lưu-ngụ tại số 26 đường Servandoni Monparnasse.






Trong bức thư gởi một người bạn Faulkner đã viết : «Vườn Luxembourg cách nơi tôi cư -trú vài bước, cả ngày tôi ở tại đây. Tôi viết, tôi chơi đùa với những trẻ nhỏ, tôi giúp chúng đẩy chạy những chiếc thuyền buồm nhỏ trong hồ nước. Trong bọn tôi, một ông gìa khòm cũng có một chiếc thuyền thả trong hồ chơi chung cùng đám trẻ, khuôn mặt ông ta trông thật say mê, chưa bao giờ tôi được nhìn thấy một khuôn mặt « hạnh-phúc » như vậy. Sau này, khi đủ già để có thể tự tha thứ cho tôi lúc tôi không còn viết nữa, tôi sẽ đội một chiếc nón kiểu trái dưa hấu như ông ta và tôi cũng sẽ suốt ngày thả thuyền trong vườn Luxembourg này ». Faulkner viết trong một lá thư gởi mẹ ông :




" Con vừa mới viết một câu truyện thật đẹp mà chính con cũng không ngờ được. 2000 chữ nói về vườn Luxembourg và cái chết. Tình tiết lờ mờ về một người đàn bà trẻ , nhưng đó lại có vẻ như những giòng thơ cho dù con viết văn xuôi …. ".




Tại Paris, Faulkner có hội-diện với James Joyce hay không ? Khi được hỏi về chuyện này vào ngày 13-3-1957, Faulkner đã trả lời « Tôi có biết Joyce, biết ông ta là ai . Tôi cũng đã cố gẳng đến quán cà-phê nơi ông ta « trú đóng » để ngắm ông. Tôi nhớ lại rằng đó là văn-sĩ duy nhất mà tôi đã nhìn thấy tại Âu-châu vào thời-kỳ đó."



Sau khi đã đi thăm các thành phố Rouen, Amiens và Compiègne tại đây ông gởi cho mẹ một tấm bưu-ảnh chụp cảnh lưu-niệm ngã tư nơi ký kết hiệp-định đình-chiến Đệ Nhất Thế-Chiến.





Faulkner lấy tầu thủy đến New Heaven Anh-quốc ngày 6-10 nhưng ông chỉ ở tại Anh một tuần lễ (theo dự trù : 1 tháng) và trở lại Pháp ngày 15-10, lý do : " Nước Anh quá đắt đối với tôi ". Xuống tầu rời nước Pháp tại Cherbourg ngày 6-12 Faulkner trở lại Hoa-Kỳ ngày 25-12-1925.





25- 2-1926 : Tiểu-thuyết đầu tay của W.Faulkner dưới tựa đề Soldiers’ Pay (Sự trả giá cuả một người lính) được nhà xuất bản Boni & Liveright tại New-York cho ra mắt độc-giả .




30-4 : Tác-phẩm Mosquitoes (Những con muỗi) được nhà xuất-bản Boni et Liveright - New York cho ra mắt người đọc (truyện Mosquitoes được hoàn tất nơi nhà một người em của Phil Stone tại Pascagoula một hải-cảng nhỏ bên bờ biển Mississippi bên bờ vịnh Mễ-tây-Cơ) .




31-1-1929 : Tác-phẩm Sartoris được phát-hành bởi nhà xuất bản Harcourt & Brace tại New York




29-4-1929 : Cornel Franklin và Estelle Odham, ly-dị .




20-6-1929: Tại một nhà thờ nhỏ, College Hill Presbyterian Church, gần Oxford , W. Faulkner cưới Estelle Oldham làm vợ. Sau tuần trăng mật tại Pascagoula trở về Oxford tại đây Faulkner đi làm việc ban đêm tại trung-tâm điện-lực Oxford cùng lúc viết quyển tiểu thuyết As I Lay Dying (Khi tôi đang hấp hối).



12-4-1929 : Faulkner mua ngôi biệt-thự Rowanoak (đối với nhà văn đây là một biểu tượng cho ý-nguyện dừng chân vĩnh viễn tại Oxford hoặc một sự lưu-vong nội-tâm của ông). Sau thời gian tu-sửa, gia-đình Faulkner dọn về đây vào tháng 6-1930. Đây là nơi Faulkner cư-ngụ cho đến khi nhắm mắt.




30-4-1929 : Lần đầu tiên trong một tạp-chí có tầm mức quốc gia xuất-hiện một truyện ngắn của Faulkner , A Rose for Emily , truyện ngắn nổi tiếng nhất của tác giả tại Hoa-Kỳ.




6-10-1929 : Tác-phẩm As I Lay Dying (Khi tôi đang hấp hối) được nhà xuất-bản Cape et Smith tại New York cho ra mắt độc-giả với 2522 ấn-bản.





7-10-1930, The Sound and the Fury được nhà xuất-bản Jonathan Cape & Harison Smith-New-York cho ra mắt người đọc với 1789 cuốn .




Khi những người hâm-mộ văn-chương quốc-nội (Hoa-Kỳ) không biết gì nhiều về Faulkner thì lần đầu tiên tại Stockhol, Thuy- Điển, Sinclair Lewis đề-cập đến W. Faulkner «người đã vượt thoát khỏi được những chiếc « váy phồng » của miền Nam (Hoa-Kỳ)» khi nhà văn này đọc bài diễn văn tiếp nhận giải-thưởng văn-chương Nobel.




4 tiểu truyện được Faulkner cho ra mắt người đọc trong năm 1930 là : A Rose for Emily – Honor - Thrift Red Leaves.





Tháng 2-1931 tiểu-thuyết Sanctuary (Đền đài) được Cape & Smith tại New York phát-hành, ấn-bản đầu tiên gồm 2219 quyển nhưng tính đến ngày 1-4 cùng năm Sanctuary đã bán được 6457 quyển.




21-7 : Cape & Smith tại New York cho phát-hành tác-phẩm These Thirteen (13 truyện) với 1928 quyển. Faulner đề tặng tác phẩm này cho vợ ông và Alabama ( tên con gái đầu lòng sinh thiếu tháng vào đầu năm này và đã chết không bao lâu sau).




26-10 : Lần đầu tiên trong sự-nghiệp văn-chương, Faulkner phải trốn lánh những nhà xuất-bản, đặc-biệt sau sự thành-công của Sanctuary.




4-11 :Faulkner trở lại New York để khám phá rằng ông là một "ông trùm" của văn-chương Hoa-Kỳ. Cũng trong dịp này ông đã gập rất nhiều nhân-vật nổi tiếng và một số nhà văn như Nathanael West, Dashiell Hammett et Lilian Hellman, ngay cả Sinclair Lewis (Nobel văn-chương 1930) và Dreiser cũng còn phải lấy « rendez-vous » mới có thể gập được ông. Trong một lá thư khác gởi cho vợ ông cũng báo tin «người ta sẽ mời anh làm viêc tại Hollywood với mức lương từ 500 tới 700 dollars một tuần». Trong thời gian lưu-ngụ tại đây ông cũng đã được hai tờ báo lớn The New York Herald Tribune (14-11 ) và The New Yorker (28-11) phỏng-vấn.




18-12 : Trở về Oxford sau 8 tuần lễ vắng mặt, Faulkner được Sam Marx, đại diện hãng phim Metro Goldwin Mayer, chính thức mời ông cộng tác.




Năm này là năm Faulkner đã cống hiến rất nhiều cho độc giả, với 16 tiểu truyện được ông cho ra mắt : Dry September - That Evening Sun Go Down - Hair - Spotted Horses - The Hound - Fox Hunt - All the Dead Pilots - Carcassonne – Crevasse – Mistral - Divorce in Naples - A Justice - Mistral - Victory - Doctor Martino Idyll in the Desert .



15-4-1932 : Faulkner ký với Metro Goldwyn Mayer một hợp-đồng làm việc 6 tuần-lễ với tư-cách là một người viết truyện phim với số lương 500 dollars một tuần.






7-5 : Ngày đầu tiên Faulkner đến Hollywood. Tại đây ông gập Howard Hawks, một nhà đạo diễn đang lên. Hai người rất hợp nhau vì cả hai đều thích phi-hành và đi săn. Trong suốt 19 năm, Faulkner và Howard Hawks đã thực hiện được nhiều bộ phim giá trị với sự thủ diễn của nhiều tài tử nổi tiếng tại Hollywood .




Từ tháng 2 năm 1951 ngưng không hợp tác với Hollywood nưã.




( Xin đọc phần : Danh-sách phim được thực hiện với sự cộng-tác cuả Faulkner).




7-8 : Murry C. Falkner cha đẻ của nhà văn từ trần .




6-10 : Tiểu-thuyết Light in August (Tia sáng tháng Tám) được Harrisson Smith & Robert Haas tại New York phát hành.




Trong năm 1932, Faukner cho ra mắt người đọc 8 tiểu-truyện đó là: Death-Drag - Centaur in Brass - Once Abroad the Lugger - Lizards in Jamshyd's Courtyard - Turn About - Smoke - Miss Zilphia Gant A Mountain Victory.




25-3-1933 : Faulkner học lái máy bay với đại-úy Vernon Omlie tại Menphis , chắc chắn đây là lần đầu tiên trong đời Faulkner được thật sự lái máy bay.





20-4 : Smith & Haas tại New York xuất-bản tập thơ thứ hai và cũng là tập thơ cuối cùng cua Faulkner, A Green Bough, hầu hết những bài thơ trong cuốn này được làm vào những năm 1920 .





24-6 : Jill Faulkner, người con gái duy nhất của W.Faulkner và Estelle chào đời.



14-12 : Faulkner thật-sự là phi-công với văn-bằng số 29788.




Trong năm1933, Faulkner chỉ cho ra mắt người đọc 3 truyện ngắn : There Was a Queen - Artist at Home Beyond.




16-4-1934 : Tập thứ hai của bộ truyện Doctor Martino and Other Stories (Bác-sĩ Martino và những truyện khác) được nhà xuất bản Smith & Haas tại New York cho ra mắt người đọc.




Trong năm 1934 , Faulkner cống hiến độc giả 11 truyện ngắn : Elly - Pennsylvania Station - Wash - A Bear Hunt - Black Music - Leg - Mule in the Yard - Ambuscade - Retreat - Lo! Raid.



25-3-1935 : Smith & Haas tại New York phát-hành truyện The Pylon.




10-11: Dean, em út của Faulkner bị tử nạn máy bay, chiếc máy bay cậu ta mua của chính người anh (nhà văn). Faulkner đã viết một nửa quyển truyện Absalom, Absalom trong sự đau đớn cùng cực vì cái chết của người em này.



Năm 1935, năm truyện ngắn được ông cho xuất-hiện , đó là : Skirmish at Sartoris - Golden Land - That Will Be Fine - Uncle Willy Lion .



26-10-1936 : Truyện Absalom, Absalom được nhà xuất-bản Random House tại New York cho phát hành với 6 000 quyển. Cũng kể từ ngày này, tất cả các tác phẩm cuả Faulkner đều do nhà xuất-bản Random House phát-hành.





Trong năm 1936, 5 truyện ngẳn của Faulkner được xuất hiện, đó là :The Brooch - Two Dollar Wife - Fool about a Horse - The Unvanquished Vendée .



Trong suốt năm 1937 Faulkner chỉ cống hiến với độc-giả 1 tác-phẩm, đó là truyện Monk.



Mùa Đông năm 1937-1938 : Faulkner mua cùng một lúc Bois de Bailey (rừng cây của Bailey) vùng đất dính liền với khu biệt thự Rowanoak, và Greenfield Farm , một trang trại lớn cách Oxford khoảng 17 miles , trang-trại được giao cho John, người em thứ hai quản trị .




15-2-1938 : Xuất-bản truyện The Unvanquished (Những kẻ không bại trận). Bản quyền The Unvanquished được nhượng lại cho hãng phim Metro Goldwin Mayer với giá 25 000 dollars.




18-1-1939 : Faulkner, Marjorie Kinnan Rawlings, John Steinbeck,… đắc cử vào Viện Quốc Gia Nghệ-thuật và Văn-chương Hoa-Kỳ.




19-1 : Xuất-bản truyện The Wild Palms .




Tháng 11-1939 : Xuất bản truyện Hand Upon the Waters .




Hai tiểu-truyện cũng được Faulkner cho ra mắt người đọc trong năm 1939 đó là : Barn Burning Hand Upon the Waters.



31-1-1940 : Caroline Barr, bà quản-gia, người da đen, của gia-đình Faulkner qua đời tại khu biệt thự Rowanoak. Trên tấm một bia cuả ‘’ Mammy ‘’ được khắc ‘’1840-1940 ’’.




1-4 : Xuất bản truyện The Hamlet. Truyện này được Faulkner đề tặng Phil Stone.
Trong năm 1940, 5 truyện ngắn được xuất hiện :


A Point of Law - The Old People - Pantaloon in Black - Gold Is Not Always Tomorrow .






Hai truyện ngắn được ra mắt độc giả năm 1941 đó là : Go Down, Moses The Tall Men.



11-5-1942 : Xuất bản truyện Go Down, Moses , truyện này Faulkner đề tặng cho ‘’Mammy’’ Caroline Barr, bà da đen quản gia .



Trong năm 1942, 3 truyện ngắn được Faulkner cho xuất hiện : Two Soldiers - The Bear và Delta Autumn.
29-4-1946 : Xuất-bản bộ truyện Portable Faulkner do Vicking Press tại New York phát-hành.






Tháng 5 năm 1946 : Sau khi Faulkner đã từ chối không tiếp ‘’2 người Thuy- Điển đáng ghét ’’ mà một trong hai người ‘’người chẳng biết nói một câu tiếng Anh’’ chính là Ilya Ehrenbourg . (sau này Cowley đã kể lại là ông ta có nghe nói rằng tên Faulkner được đề cập đến trong số những nhà văn có thể được trao giải Nobel văn-chương trong khi đó báo chí tại Hoa-Kỳ không hề đề-cập xa gần gì đến chuyện này).





Một truyện duy nhất được Faulkner cho xuất hiện trong năm 1946 đó là truyện An Error in Chemistry .





Theo sự khẩn khoản yêu cầu của viện đại-học Mississippi vào những ng ày 14,15,16 và 17 tháng 4 năm 1947 Faulkner đồng ý gập gỡ các sinh-viên và trả lời những câu hỏi của họ.




Một trong những sinh-viên đó đã ghi chép lại đầy đủ . Để trả lời câu hỏi ‘’Theo ông 5 nhà văn quan-trọng nhất hiện-đại là những người nào ?’’. Faulkner đã trả lời : 1 : Thomas Wolfe. 2 : Dos Passos. 3 : Heminway. 4 : Cather. 5 : Steinbeck. Nhưng sau đó vì một vị giáo-sư đã lên tiếng nhận-định về sự khiêm-tốn của Faulkner, nhà văn đã nói lại : 1 : Thomas Wolfe. 2 :William Faulkner. 3 : Dos Passos. 4 : Hemingway. 5 : Steinbeck.




Trong năm 1947 chỉ xuất hiện duy nhất 1 truyện ngắn của ông : Afternoon of a cow.




11-7-1948 : Metro Goldwyn Mayer mua bản quyền truyện The Intrus với giá 50.000 dollars.




18-10 : Faulkner đến New York nhân dịp xuất bản truyện Intruder in the Dust ( Intrus), truyện này đã gây tiếng động lớn vì vấn-đề kỳ-thị mầu da được đề-cập trong đó .




24-11: Tờ báo New York Time loan tin chọn lựa Faulkner vào Hàn Lâm Viện Nghệ-thuật và Văn-chương. Nhưng nhà văn đã tự-cáo-lỗi buổi lễ tiếp-tân.
Năm 1948 duy nhất truyện A Courtship được nhà văn cho ra mắt độc-gỉa :.



27-11-1949 : Xuất-bản truyện Knight's Gambit. Trong khi đó tại Stockolm, 15 trong tổng-số 18 vị thành-viên Hàn-Lâm-Viện Thụy-Điển bỏ phiếu đồng ý trao giải thưởng Nobel văn-chương cho W. Faulkner.




26-3 và 9-4-1950 : Hai lá thư ngỏ do Faulkner viết gởi đang trên tờ Commercial Appeal để biểu-lộ thái-độ của ông về sự kết-án quá ‘’giản-dị ’’ của toà-án Mississippi khi xử tên Leon Turner, kẻ đã giết 3 đứa bé da đen.
21-8 : Xuất-bản bộ truyện Collected Stories.




10-11: Công-bố quyết-định của hội-đồng giám-khảo Stockolm : Faulkner được trao giải Nobel Văn-Chương.




Đấu tiên Faulkner từ chối không chịu tới Stockolm, sau đó vì những sự can thiệp của Bộ Ngoại-Giao Hoa-Kỳ, vị Đại-sứ Thụy-Điển tại Mỹ và chính những người trong gia-đình ông, ông đã chấp-nhận với lý do ông đi như thế là để con gái ông có dịp được du-lịch.




11-11 : Nhận-định về sự trao giải Nobel cho Faulkner, tờ New York Time đã viết : Sự loạn-luân và sự hãm-hiếp có thể là những sơ-sót thông thường lan tràn tại vùng Jefferson, Mississipi của Faulkner nhưng không thể xẩy ra tại những nơi khác cuả Hiệp-Chủng-Quốc Hoa-Kỳ …. Giới trí-thức Âu-Châu và toàn thế-giới đã thật phẫn-nộ khi được đọc những nhận định thiếu đứng đắn của báo giới Mỹ đối với Faulkner.




10-12 : Faulkner đọc bài diễn-văn của ông trước Hàn-Lâm-Viện Thụy-Điển . Bài diễn-văn được mọi người coi như hay nhất trong những bài đã được nghe trong các buổi lễ trao giải Nobel.




12-12 : Faulkner và con gái đến Pháp sau đó đi Luân- Đôn, Shannon, New York để trở về Oxford ngày 18-12.




Tháng 2 -1951 : Nhà xuất-bản Levee Press de Greenville, Mississippi cho phát-hành Notes on a Horsethief.





Tháng 3 : Tập truyện Collected Stories được giải thưởng National Book Award .
25-5 : Tổng-Thống Pháp Vincent Auriol quyết-định trao tặng huân-chương ‘’Légion d'honneur’’ cho W.Faulkner.




27-9 : Xuất-bản tiểu-thuyết Requiem for a Nun .




1-4-1954 : Xuất-bản The Faulkner Reader





2-8 : Xuất-bản truyện A Fable
Sepulture South Gaslight là truyện ngắn duy nhất được Faulkner cho ra mắt độc-giả trong năm 1954.




1955 : Faulkner đại-diện chính-thức cho Hoa-Kỳ tại hải-ngoại trong những vấn-đề văn-hoá . Cũng trong năm này, ông đã bộc-lộ rõ rệt tư-tưởng của một người miền Nam ôn-hoà, tự-do trong những cuộc tranh-luận rất trầm trọng đang diễn ra về các vấn-đề điều-hợp giáo-dục giữa người da trắng và da đen .




Cuối tháng 2 : Tại New York, Faulkner ký giấy chấp thuận để Camus cải biên thành kịch-bản truyện Requiem for a Nun.



20-3 : Faulkner cho đăng trên báo Commercial Appeal lá thư đầu tiên trong một loạt 4 lá thư ngỏ chống lại chính sách phân-biệt mầu da trong các trường học.




12-6 : Tại Oxford, nơi mà cuộc tranh luận gay go về vấn đề điều-hợp giáo-dục đang xẩy ra, Faulkner đã viết cho Else Jonsson (một người bạn Thuy- Điển) : ’’ Tôi cố làm điều gì có thể làm được. Tôi tưởng tượng đến ngày mà tôi sẽ phải rời bỏ quê hương để ra đi như những người Do-Thái phải rời nước Đức dưới thời Hitler. Tôi hy vọng sẽ không đến nỗi như vậy. Nhưng đôi khi tôi tự nhủ có lẽ phải có một thảm họa hay là một cuộc bại trận để làm cho nước Mỹ tỉnh ngộ….’’




1-8 : Faulkner đến Nhật-Bản theo sự khẩn khoản yêu cầu của bộ Ngoại-Giao Mỹ để làm ‘’tăng sự thông-cảm giữa hai quốc gia (Nhật-Mỹ)’’ ; Trong dịp này ông cũng đã thông báo với những người hữu-trách Mỹ về vị trí của ông trong chuyến đi : "Tôi không tiếp xúc với họ (người Nhật) bằng tư- thế của một nhà văn Mỹ mà bằng tư-cách của một người đạt niềm tin vào con người, vào nhân-tính và những âu-lo về tương-lai của nhân-loại’’.




5-8 : Faulkner rời Tokyo đến Nagano để tham-dự một cuộc hội-thảo. (hành-vi và 2 bài phát biểu của Faulkner với nhan-đề : Ấn-tượng Nhật-BảnCho Những người trẻ tuổi Nhật đã được ấn-hành trong Faulkner at Nagano – Tokyo năm 1956 và tại Hoa Kỳ năm 1968 trong Lion in the Garden.





23-8 : Faulkner rời Nhật đến Manille ( Phi-luật-Tân) tại đây ông cũng phát biểu tại viện đại hoc Manille về « Giấc mơ Hoa - Kỳ » Những lời phát biểu này được đăng rải rác trên báo chí vào năm 1956 sau đó trong Lion in the Garden.

28-8 : Faulkner tới Ý (Italie) lưu-ngụ đến ngày 16-9 và tham dự vào những hoạt-động văn-hoá được tổ chức vào mùa Hè năm đó tại Italie.



6-9 : Faulkner, tại Rome (La-Mã), cho công-bố một bản thông-báo về vụ thảm-sát một đứa trẻ da đen tại Mississipi. "Nếu tại Hoa-Kỳ niềm bất-hạnh văn-hoá của chúng ta đã thấp hèn đến độ phải giết chết một đứa trẻ, bất kỳ với mầu da nào và dưới bất kỳ một lý lẽ nào, chúng ta không xứng đáng để sống sót được nữa và rất có thể chúng ta sẽ mất dạng trên trái đất này‘’ .




19-9 : Họp báo tại Đại-Sứ-Quán Hoa-Kỳ tại Paris




12-17 tháng 10 : Faulkner đến Reykjavik , thủ-đô nước Iceland tại đây ông cũng lại họp báo, phỏng vấn… và thăm Tổng -Thống quốc-gia này như ông đã làm tại Phi-Luật-Tân.





14-10 : Xuất-bản quyển Big Woods .



10-11 : Tại Menphis, Faulkner nói chuyện do hiệp-hội Southern Historical Association tổ-chức tại Peabody Hotel. Ông đã phải nỗ-lực can-thiệp để những người da đen được vào tham-dự (trong số đó có 1 diễn-giả da đen) trong buổi họp này. Ngay ngày hôm sau, độc-giả báo Commercial Appeal được đọc bài diễn-văn của Faulkner dưới tưạ đề bằng những hàng chữ thật lớn ‘’Một cử-tọa hỗn-hợp (đen và trắng) nghe Faulkner kết-án về cái «nhục» của sự kỳ thị chủng-tộc‘’. Bài diễn-văn này được đăng lại trong Three Views of the Segregation Decisions (Atlanta,1956).




Cũng chính trong tờ Commercial Appeal,ngày 20-10, dưới tựa đề ‘’Một độc-giả vùng Missisipi viết về một nhà văn đã quay lưng trước truyền-thống miền Nam ‘’ do một Edwin White de Lexington (Mississipi) nào đó viết phản-kháng lại diễn-văn của Faulkner. Lập-luận tối-cao để bảo-vệ sự kỳ-thị mầu da của người này là : ‘’Những phụ-huynh da trắng ở miền Nam không bao giờ chấp-nhận huỷ-diệt nòi giống của họ khi nhìn con cái họ lẫn lộn trong các trường học với bọn đen’’.




Người ta có thể tưởng tượng ra được Faulkner ở trong tình-thế khó khăn nào khi ông đã công khai rõ rệt vị trí của ông về vấn đề kỳ thị mầu da trong trường học. Ông cũng bị chịu rất nhiều áp lực ngay cả những cú điện-thoại vô-danh gọi đến hăm-doạ. Những bức thư ngỏ của ông lại cũng không thể làm cho người ta hiểu được ông (ngay cả những người da đen - nhất là những người ở thành-phố)





Trong năm 1955 , Faulkner cho xuất hiện 2 truyện ngắn : Race at MorningBy the People.




Tháng 2-1956 : Trong khi tại trường Đại-Học Alabama áp-lực đang thật nặng-nề về chuyện thu-nhận sinh-viên da đen Autherine Lucy thì tại New York sau cuộc phỏng-vấn W.Faulkner (chắc chắn trong tình-trạng không được tỉnh táo lắm vì…rượu) , ký-giả Russel W. Howe của tờ Sunday Times tại New York đã viết đăng (4 tháng 3) : "ông ta sẽ tranh đấu cho Mississipi chống lại với cả nước Mỹ, ngay cả phải xuống đường bắn vào những người da đen ‘’ Những câu viết thật vô-lý cho dù sau đó Faulkner đã cố đính-chánh trong 3 lá thư ngỏ nhưng…những câu viết của R.W. Howe đã để người ta nhớ nhiều hơn là những lời đính-chánh của Faulkner.

18-3 : Tác-dụng của sự nóng giận, sợ sệt, mất mát, tai-nạn ngã ngưạ, bệnh-tật và rượu đã có hiệu-lực : Faulkner bị ói ra máu , bất-tỉnh phải vào bệnh-viện Baptiste Memphis .



18-4 : Faulkner từ chối lời mời tranh-luận với W.E.B.Du Bois, 88 tuổi, một lãnh-tụ da đen, về đề-tài ‘’Hãy tiến tới chậm rãi, ngay bây giờ‘’ (Avance lentement, maintenant) mà Faulkner đã cho đang trên tờ Life .




"Tôi tin rằng giữa chúng ta không có vấn-đề nào để chúng ta phải tranh-luận. Cả hai chúng ta đều đồng-ý trước, về vị-trí mà ông đang đứng : đúng-đắn về phương-diện đạo-đức, hơp-pháp và đạo-đức. Nếu ông không hiển-nhiên nhận ra được vị-trí của tôi khi yêu-cầu sự từ-tốn và kiên-trì là đúng, chúng ta cũng sẽ chỉ tốn hơi sức trong cuộc tranh-luận này mà thôi ‘’.





Từ tháng 2 đến tháng 6 - 1957 : Faulkner là «văn-sĩ thường trú» tại Đại-Học Virginia, tài trợ bởi cơ– quan Emile Clarck Balch. Những cuộc nói chuyện của ông với các sinh-viên, giáo -sư , vợ của các giáo-sư … được chọn lưạ, tập trung trong một cuốn sách với tưạ đề Faulkner at the University do Joseph Blotner xuất-bản năm 1959.





17-3 : Faulkner đến Athènes, Hy-Lạp cũng để tham-dự chính thức chương-trình văn-hoá của Bộ Ngoại-Giao Mỹ. Về câu hỏi :’’Ông có một thông điệp nào gởi cho dân Hy-Lạp không ?" Faulkner đã trả lời :’’Quê-hương ông là chiếc nôi của văn-minh nhân-loại và tổ tiên các ông là những người của tự-do. Ông còn muốn gì hơn nữa ở tôi, một chủ trại Hoa-Kỳ ?’’. Về Hy-Lạp, Faulkner đã tuyên bố : ‘’Nơi đây là nơi duy nhất mà tôi được biết, nơi mà người ta có được tình cảm của quá khứ thật xa xôi nhưng lại không mảy may thù hận…..’’.



28-3 : Faulkner được Hàn-Lâm-Viện Văn-Chương Hy-Lạp tặng huân-chương bạc tượng-trưng nguyên-tắc một người luôn ước-ao con người có tự-do. Sau đó Faulkner trở lại Hoa-Kỳ vào ngày 31-3.



1-5 : Xuất-bản truyện The Town - truyện được đề tặng cho Phil Stone ‘’ người đã chia xẻ 30 năm trời vui cười ‘’.

10-5 đến 30-8 : Triển lãm "The Literary Career of William Faulkner’’ tại thư-viện Đại-Học Princeton. Nhờ cuộc triển lãm này James B. Meriwether đã xếp-đặt được hàng ngàn trang viết tay của Faulkner để xuất-bản được tập sách The Literary Carreer of William Faulkner, công-trình tham khảo cần thiết cho mọi nghiên-cứu đứng đắn về Faulkner .



15-9 : Faulkner cho đăng trên tờ Commercial Appeal tại Memphis một lá thư ngỏ về vấn-đề kỳ-thị mầu da trong các trường học.

13-11-1959 : Xuất-bản truyện The Mansion



16-10-1960 : Bà Maud Butler Faulkner, thân-mẫu của nhà văn từ-trần, hưởng-thọ 88 tuổi. Tờ báo Commercial Appeal, trong bài viết về người quá-cố đã đề-cập đến tài vẽ của bà : Bà đã để lại gần 600 bức tranh vẽ cho các con và các cháu bà .
Tháng 1-1961 : Faulkner hiến tặng tất cả những bản viết tay cho Fondation William Faulkner của viện Đại-Học Virginia.



Từ ngày 2-4 đến 10-4 : Faulkner đến công-du tại Vénézuéla theo yêu-cầu của Bộ Ngoại-Giao Mỹ về vấn-đề văn-hoá.



Mùa Xuân 1961 : The Transatlantic Review ấn-hành một bài viết của Faulkner bầy tỏ sự cảm-phục với Camus. Trong lá thư viết ngày 8-2-1960 cho phép công-bố bài viết này, Faulkner đã viết : Lẽ tất-nhiên, khi tôi viết bài này không một hậu-ý thương-mại, mà chỉ là một lời chào, một lời giã biệt cuả người với người, cả hai chúng tôi đều bị kết-án với chung nỗi kinh-hoàng’’.



11-6 : Tờ New York Times loan báo rằng Fondation Faulkner khuyến-khích những nhà văn Nam Mỹ và khích-lệ giáo-dục những người da đen vùng Mississipi.



27-11 : The Literary Career of William Faulkner, bộ tài-liệu kiểm-kê sự-nghiệp văn-chương của Faulkner do James B. Meriwether thu thập, sắp xếp và xuất-bản.



29-4-1962 : Faulkner từ chối lời mời viếng thăm tòa Bạch-Ốc của Tổng-Thống Kennedy.



4-6- 1962 : Tiểu-thuyết cuối cùng của Faulkner, tác-phẩm The Reivers được xuất-bản.

Ngày 6 tháng 7 năm 1962 : William Faulkner từ trần một cách đột ngột vì bịnh tim tại Byhalia, Marshall County (Mississipi). Xác ông được đưa về Oxford và an-táng ngày 7 .


Khi chôn, ông là của gia đình, còn sau đó ông là của thế giời



-
Từ Vũ -
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 06-03-2007   #13
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
Âm Thanh Và Cuồng Nộ - The Sound and the Fury - William Faulkner




Trích:
Nguyên văn bởi bcbc
100 Tác Phẩm Văn Học (Tiểu Thuyết, Thơ ca) Hay Nhất Của Mọi Thời Đại

29. William Faulkner, United States, (1897-1962), The Sound and the Fury

The Sound and the Fury is aSouthern Gothicnovel written by American author William Faulkner, which makes use of the stream of consciousness narrative technique pioneered by European authors such as James Joyce and Virginia Woolf. Published in 1929, it was his fourth novel. It first received commercial success in 1931 when Faulkner's novel Sanctuary, a sensationalist story which Faulkner later admitted was written only for money, drew widespread attention to the author. Critical praise soon followed. The book continues to sell well as of 2007, and it has become standard college curriculum around the United States.
Âm Thanh Và Cuồng Nộ - The Sound and the Fury - William Faulkner

The Sound and the Fury - Âm-thanh và Cuồng-nộ - được nhà xuất-bản Jonathan Cape & Smith-New -York cho ra mắt độc-giả lần đầu tiên vào ngày 7-10-1929 với duy nhất 1789 ấn-bản.


Tác phẩm này khởi đầu chỉ thành công một cách tương đối nhưng chính nó lại là một tác-phẩm ngoại hạng với lối hành văn thật mới mẻ chưa từng có, một công-trình bất-hủ về văn-chương để về sau được rất nhiều người hâm mộ.



Thật vậy , ‘’Âm thanh và Cuồng Nộ‘’ không thể giống bất kỳ một truyện nào, không những chỉ vì cốt truyện hoặc chủ đề được đề cập một cách đột ngột mà lại còn vì nó làm cho độc giả phải sửng sốt mỗi khi đọc lại.


Tóm lược truyện ‘’Âm thanh và Cuồng Nộ’’ là điều có thể tạm làm được nhưng cũng chính nếu làm công việc này lại là vi phạm một « trọng tội » không thể tha thứ bởi truyện kể rất phức tạp, chằng chịt không ngừng những hồi tưởng chập chờn, rộng trải với quá khứ, hiện tại, tương lai quấn quyện đầy dãy cạm bẫy khó thể tránh nổi mà qua sự tóm lược không tài nào diễn tả đầy đủ được tình ý.


Đã vậy,William Faulkner còn đặt tên trùng cho những nhân vật khác nhau trong truyện của ông : Quentin (một là tên của người bác và một là tên của cô cháu) hoặc Maury (Maury Bascomb và Maury Compson sau này được đổi tên thành Benjamin hay Benjy) như cố tình làm lạc đường người đọc . Phải chăng Faulkner đã dụng ý tự cho "Âm thanh" trở nên "Cuồng nộ" thể hiện sự hỗn loạn của tâm thần, sự khắc khoải của linh hồn .



Xin hãy đọc những lời tâm sự của chính tác giả về The Sound and the Fury :


Truyện không có tựa đề, cho tới một ngày, từ sâu thẳm tiềm thức tôi chợt phát hiện những chữ mà mọi người đều biết : THE SOUND AND THE FURY .


Tôi chấp nhận những chữ đó ngay mà không cần phải suy nghĩ và như thế cùng lúc, những câu tôi trích-dẫn từ Shakespear cũng được ứng dụng một cách tốt đẹp nếu không muốn nói là hoàn mỹ vào câu truyện đen tối, đầy điên dại và cũng đầy hận thù của tôi ».


Quả thật như Faulkner đã nói, người ta có thể đọc rất rõ ràng trong vở kịch Macbeth, Xen thứ V màn thứ V , định nghĩa về hai chữ Cuộc Đời :

« It is a tale told by an idiot, full of SOUND and FURY, signifying nothing - Đó là một câu chuyện kể bởi một tên khờ ngốc, đầy Âm thanh và Cuồng nộ, chẳng có ý nghĩa gì cả ».


Lúc khởi đầu , tôi chỉ có ý định viết một truyện ngắn mà thôi. Tôi hình dung là sẽ rất lý thú nếu tưởng tượng được ra những ý nghĩ trong đầu của một đám trẻ nhỏ vào ngày an táng bà nội chúng, ngày đó người lớn trong nhà che giấu chúng, sự tò mò của chúng để có thể khám phá ra được điều bí mật trước những náo động trong gia đình và những dự đoán xảy ra trong đầu đám trẻ này.



Sau đó, để cho kết cấu truyện được thêm phần linh động hơn, tôi đã tìm cách tạo dựng ra một nhân vật, nhân vật đó là một đứa bé bất bình thường, một nhân vật có thể giả quyết được những rắc rối mà không cần sử dụng
đến khối óc bình thường hay nói một cách khác bộ óc nhân vật đó phải thật xuẩn ngốc.



Bởi thế mà nhân vật Benjy được xuất hiện. Tiếp theo đó, cũng giống như những nhà văn khác, tôi đã mê say một trong những diễn viên mà tôi tạo ra trong truyện, Caddy. Tôi ‘’yêu‘’ nhân vật nữ này tới độ tôi không thể để cô ta ‘’chỉ sống‘’ trong một truyện ngắn bởi lẽ nhân vật nữ của tôi xứng đáng nhiều hơn thế nữa… Rồi quyển tiểu thuyết của tôi hoàn tất, chính tôi cũng không thể nói đuợc với tôi là đã hoàn tất nhưng…’’gần như hoàn tất‘’.



Tất cả quyển truyện chấn động trong âm thanh và cuồng nộ và hình như hoàn toàn thiếu vắng ý nghĩa mà người ta thường quan niệm rằng một người cầm bút mỗi khi viết là phải viết ra một thông điệp hoặc viết để phục vụ cho một nguyên cớ "cao thượng" nào đó. W. Faulkner tự mãn nguyện khi mở tung được cánh cửa địa ngục. W. Faulkner không ép buộc một người nào phải đi chung với ông, nhưng, những ai đặt tin tưởng vào ông nhất định sẽ không bao giờ phải hối tiếc .



Cấu tạo bằng 4 độc thoại nội tâm liên tiếp thuật lại thảm-trạng suy sụp, tan vỡ của gia-đình Compson, đã từng một thời quyền quý, giầu sang trong vùng Missississipi.


Thành-phần diễn-viên chính của truyện gồm : Ông Jason Compson, bà Caroline vợ ông ta , bốn người con : Quentin người con trưởng, cô con gái thứ hai Candace (Caddy) và hai người con trai theo thứ tự : Jason, Maury sau này được đổi tên là Benjamin ( Benjy ) người bị mắc bệnh chậm phát triển tâm thần, một đứa bé 3 năm trong thân thể một người 30 tuổi, một người không đủ khả năng thiết lập được những nối kết giữa điều gì nhìn thấy, nghe được và những gì anh ta cảm nhận. Không một sản địa tại miền Nam Hoa-Kỳ nào lại không có những người nô lệ da đen ; Gia-đình thảm thương Compson có Rosbus, Dilsey vợ anh ta và những đứa con, Versh, T.P và Frony, Frony cũng có một đứa con được đặt tên là Luster. Dưới mắt những người đầy tớ da đen này, cả cái thế giới nhỏ của gia đình người chủ da trắng đó quay cuồng, tranh cãi , xâu xé, hành hạ nhau… trong hai chữ thường hay được người ta gọi là «định-mệnh» .



Tấn thảm kịch lần lượt được thuật lại bởi ba người con trai Benjy (phần thứ nhất), Quentin anh sinh viên đại học Harvard trước khi tự sát chết (phần thứ hai), Jason kẻ biển lận tham lam ích kỷ (phần thứ ba) và phần cuối cùng do Dilsey người vú da đen vợ của Robus.



Phần thứ nhất của chuyện khởi đầu vào ngày 7 tháng 4 năm 1928 do Benjy kể lại đúng vào dịp sinh-nhật 30 tuổi của cậu ta. Benjy không suy nghĩ mà Benjy chỉ cảm nhận bằng giác-quan của anh , Benjy kể lại những sự việc thoáng hiện trong đầu anh ta, bám víu vào hình ảnh của cô chị ruột, Caddy, của âm thanh, tiếng nói, mùi vị : «Chị Caddy có mùi như mùi cây “smelled like trees”» khi Caddy còn trinh trắng, sau đó ‘’ Caddy no longer smells like trees ‘’ «Chị Caddy không còn thơm như mùi cây nữa» khi đã làm lén lút trao thân cho một tình nhân -Dalton Ames, một sinh viên tại đại học Harvard - và có chửa rồi sinh ra một đứa con gái được đặt trùng tên với bác ruột, Quentin.



Cũng chính bởi thế, phần thứ nhất cuả truyện thật khó thể so sánh với bất kỳ một tác phẩm văn chương nào được. Benjy, một tâm hồn giản dị ngây ngô bị cuốn quay trong thảm trạng dữ dội của gia đình. Những ý tưởng, kỷ niệm, tình cảm bất chấp thứ tự của Benjy biến chuyển theo từng
dòng chữ và luôn luôn không một chút dấu hiệu chuyển tiếp nào. Khi những cảm giác vưà làm cho Benjy nhớ lại một cảnh tượng của một thời nào đó thì cũng là lúc người đọc đã và đang ở nơi khác, hiện tại và quá khứ đều trộn lẫn trong những hình ảnh bất chợt loé lên qua tâm linh của Benjy . Ngay chỉ trong một câu, người đọc có thể bị dẫn từ năm 1928 trở ngược lại năm 1910…, người đọc theo dõi diễn tiến câu chuyện bằng những bước nhảy vọt về phía trước hoặc bị lôi ngược lại đằng sau.



Tình trạng như thế được trình bày với những kết hợp nhiều lúc thật ngạc nhiên và cũng thường thật khó hiểu trong lần đầu tiên đọc truyện.



Âm thanh và Cuồng nộ khởi đầu trong một sự hỗn độn kỳ lạ như vậy.



Phần thứ hai người đọc được kéo trở lại năm 1910 - ngày 2 tháng 6 , những biến cố xảy ra trong ngày cuối cùng cuộc đời của Quentin tại viện đại học Harvard , anh ta lang thang thất thểu, quay quắt trong tâm-trí những bứt rứt chất chứa từ lâu. Ở đây người đọc tìm gặp những suy-tư của một tâm-thần suy nhược, đau đớn, dằn vật với chính mình, những hình ảnh chợt hiện lên, chợt tan biến, báo hiệu trước giờ hẹn với tử thần.


Đa số là những hồi tưởng ghi nhận trong thời mới lớn lên của Quentin đặc biệt là về bản năng sinh dục (sexuality) buổi đầu của Caddy, em gái anh ta, tình yêu sâu đậm của Quentin với cô em gái; đó là Caddy vào một buổi tối trong quá khứ, là mùi thơm của hoa kim ngân trở về không ngớt, nhói đau trong suốt câu chuyện tự thuật của Quentin, là sự lầm lỗi, sự ăn năn, hình phạt và là chiếc đồng hồ mà cha anh ta đã tặng anh. Đồng hồ biểu tượng cho sự sống và thời gian, khi đồng hồ vỡ cũng là lúc cuộc sống và thời gian cuả chính anh ta ngừng lại . Tiến dần theo chu kỳ chiếc vòng xoắn quái lạ này, câu chuyện xuất hiện mỗi lúc một rõ rệt hơn. Faulkner tự cho phép ông kể chuyện bằng những ‘’tán rộng xa đề tài’’ càng lúc càng lý thú, đặc biệt càng thật ngao ngán và buồn thảm trong phần nói về người cô con gái tuyệt vọng.



Phần thứ ba, ngày Thứ Sáu tháng Tư năm 1928, được diễn ra trong tư tưởng của Jason, em của Quentin, anh của Benjy và là em của Caddy (cô em gái mà định mệnh là chìa khóa của tất cả quyển tiểu thuyết), một kẻ ghen tỵ, hung tợn, xảo-quyệt, bần tiện, bủn xỉn .




Quentin đã tự-tử chết, Caddy không còn sống chung với gia đình nữa mà buộc lòng phải đem đứa con gái về cho gia đình nuôi nấng nhưng lại cấm chỉ không được lui tới thăm nom , kể từ nay trở đi Jason gánh vác gia đình. Jason nuôi trong lòng sự thù hận vô biên với Quentin, đưá cháu gái và là con của Caddy. Thái độ của Jason thật vô nhân đạo, thật bỉ ổi đối với Caddy . Jason lường gạt tất cả mọi người ngay cả với me ruột hắn, duy nhất chỉ có Dilsey mới là người dám đương đầu được với hắn .




Cũng như những chương khác của truyện, hành động cũng giới hạn chỉ trong một ngày nhưng có biết bao sự kiện đã diễn ra trong những tâm linh rối bời, tơi tả đó để Faulkner cho người đọc ngập ngụa chi tiết và cảm giác.
Lời kể chuyện dần dần trở nên ‘’bình thường‘’ tuy nhiên đôi khi vẫn một vài sai biệt làm người đọc luôn có ấn tượng bị cuốn hút theo tình trạng tâm thần của những diễn viên chính trong truyện.




Trước khi ủy thác phần thứ tư của Âm Thanh và Cuồng Nộ cho một người thuật chuyện "khách quan", William Faulkner đã đặt cạnh nhau 3 độc thoại hoàn toàn độc lập của 3 người anh em gia đình Compson.




Những người đọc quen thuộc với kỹ thuật luôn được William Faulkner sử dụng có thể nghi ngờ và dự liệu ngay rằng tác-giả sẽ xáo trộn về thứ tự của thời gian: quả đúng như thế :



Phần đầu quyển truyện xẩy ra ngày 7 tháng Tư năm 1928 ;
Phần thứ Nhì, mười tám năm về trước, ngày 2 tháng Sáu năm 1910 ;
Phần thứ Ba, ngày 6 tháng Tư năm 1928 ;

Cuối cùng, hai ngày sau đó, 8 tháng Tư.

Về những biến cố, hiện-tại hoặc quá-khứ đến với chúng ta qua những độc-thoại nội-tâm, phần cuối cùng chỉ là sự tưởng tượng trực tiếp , rồi sau đó, xuất-hiện những miêu tả về vật chất của các nhân vật Caroline Compson, Jason, Dilsey, Benjy mà đặc tính chúng ta được từ từ khám phá suốt trong những độc thoại của 3 phần trước đó.



Ở phần thứ tư , Faulkner chấp nhận sử dụng phương cách hành văn cổ điển của một người thuật chuyện bàng quan và cũng chỉ tại đây mới xảy ra những sự mô tả đầu tiên về nơi chốn, nhân vật, tình hình mà người đọc đã ‘’biết‘’ từ những trang đầu của truyện. ‘’Âm thanh và Cuồng nộ ’’ của 3 chương mục trước đây dịu nhẹ trước khi lại bật nổi lên vào những giây phút cuối cùng của truyện kể bởi một kết cục giả tạo làm người đọc sửng sốt. Văn cách của Faulkner ở đây quả thật như một trận bão lốc trong đó người đọc bị cuốn theo từng ý tưởng, tình cảm và ngay cả từng cảm giác của những nhân vật .



Kết thúc quyển truyện người đọc tìm lại được một sự êm dịu nào đó với nghị-lực mạnh mẽ của Dilsey, cột trụ cứng cỏi duy nhất, nhân từ nhất và không hề bị lay động trong sóng bão: hai sự kiện chính yếu được thuật lại ở phần này một cách minh-bạch đó là chuyện Jason đuổi bắt Quentin (con gái Caddy) cô cháu gái bỏ nhà đi trốn sau khi ăn cắp 3.000 dollars mà người cậu cất giấu và sự tham dự của Dilsey trong buổi lễ phục-sinh tại nhà thờ và những lời rao giảng về sự hiển-linh của đấng-cứu-thế trong ngày phán-xét cuối cùng như câu bà Dilsey đã nói sau buổi lễ : "I've seed de fist en de last ... I seed de beginnin, en now I sees de endin.". Trong tâm-tưởng người đọc hình ảnh trong sáng, thanh bình của một Benjy : " Benjy's broken flower drooped over Ben's first and his eyes were empty and blue and serene again as cornice and façade flowed smoothly once more from left to right, post and tree, window and doorway and signboard each in its ordered place." .


Âm thanh và Cuồng Nộ như thể được kết cấu theo thứ tự chủ yếu của âm nhạc và cũng như những nhà viết nhạc, Faulkner
sử dụng hệ thống của những đề mục; không phải bằng sự trốn lánh tạm thời với một đề mục duy nhất rồi từ đề mục này câu chuyện sẽ được bành trướng lên và được biến đổi, nhưng là những đề mục phức tạp khởi đầu, nẩy nở, tái xuất hiện để sau đó lại biến mất đến một lúc nào mà tất cả đều nổ bùng với tất cả những phong phú dồi dào của nó.



Người đọc cũng liên tưởng đến những sự kết cấu của những người theo trường phái ấn tượng, bí hiểm và vô thứ tự của một lần đầu tiên nào đó trong buổi thử trình diễn, những với những bố cục rất mạnh mẽ dưới tầm mắt mù mờ che bề ngoài.

The Sound and the Fury là một tiểu-thuyêt của «không trung» nó gợi ý hơn những gì muốn nói, môt loại của ‘’Nuit sur le Mont Chauve’’ – đêm trên đỉnh núi trọc - qua đó một làn hơi lộng thổi rất quái-dị quay cuồng những linh-hồn đang bị đọa đày, một bài thơ bi thiết, một giai điệu tàn khốc của thù và hận mà mỗi chuyển động âm nhạc thể hiện một đặc điểm rất rõ rệt.


Làm thế nào để sao chép lại được tư tưởng ? Làm thế nào để viết ra được những tình cảm ? Theo ngày tháng lịch sử nhân loại, mỗi người cầm bút đã thử giải đáp những câu hỏi này. Có người chọn lựa con đường triết lý như một Spinoza nào đó theo đuổi thật chu đáo phương pháp chứng minh hình học ; Người khác chọn lưạ con đường thi ca như một Baudelaire để dâng tặng vẻ yêu kiều duyên dáng cho những đề tài nhơ nhớp nhất. Những người khác nữa lại tự nguyện đi vào tình tiết lắt léo của những tiểu thuyết, truyện thuật lại để tự bảo rằng ‘’sự dàn cảnh‘’ của tinh thần là phương cách tìm lại được sự trung thực hiện hữu. Nhưng tất cả đều tương phản với điều khó nói ra được.


Trong tất cả những mưu toan văn chương ‘’toàn diện‘’ kể trên , không còn thể ngờ vực được thì mưu toan của W. Faulkner là một trong những thành tựu, độc đáo và quyến rũ nhất.


Với The Sound and the Fury :


Cuối cùng, Tư Tưởng được sao chép lại. Tình Cảm được thể hiện trên trang giấy.



Cuối cùng, Cuộc Đời sống động hơn chính cả Cuộc Đời

bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 21-03-2007   #14
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
20 tiểu thuyết hay nhất mọi thời đại




20 tiểu thuyết hay nhất mọi thời đại

04.03.2007


Một hội đồng thẩm định được Ý tổ chức gồm 125 nhà trí thức trên thế giới đã đưa ra danh sách 20 cuốn tiểu thuyết hay nhất của mọi thời đại .

Sự lựa chọn này dựa vào tầm quan trọng và sự đóng góp của các tác phẩm đối với nền văn hóa nhân loại và có sự tham khảo ý kiến của công luận.

Văn học Nga có khá nhiều đóng góp vào danh sách, gồm các tác phẩm:

Anna Karenina

Chiến tranh và hòa bình của Leo Tolstoy,

Lolita (Vladimir Nabokov),

tập truyện của Anton Chekhov,

Tội ác và trừng phạt (Feodor Dostoevsky).

Hai tác phẩm văn học bằng tiếng Tây Ban Nha có mặt trong danh sách là

Don Quixote của Miguel de Cervantes và

Trăm năm cô đơn của Gabriel Garcia Marquez.

Danh sách còn lại bao gồm:

Bà Bovary (Gustave Flaubert),

Những cuộc phiêu lưu của Huckleberry Finn (Mark Twain),

HamletVua Lear (William Shakespeare),

Đi tìm thời gian đã mất (Marcel Proust),

Middlemarch (George Eliot),

Moby Dick (Herman Melville),

Những hi vọng lớn lao (Charles Dickens),

Ulysses và Dubliners (James Joyce),

Trường ca Odyssey (Homer),

Gatsby vĩ đại (Francis Scott Fitzgerald), và

Emma (Jane Austen).

S.N. (Theo Repubblica, LVK)

xxxxxxxxxxxxxxxxxx

20 tiểu thuyết này đều nam trong top 100 bcbc đã post
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 22-03-2007   #15
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
Đôì gió hú




Trích:
Nguyên văn bởi bcbc
100 Tác Phẩm Văn Học (Tiểu Thuyết, Thơ ca) Hay Nhất Của Mọi Thời Đại

10. Emily Bronte, England,(1818-1848), Wuthering Heights (Đôì gió hú )





Ðỉnh gió hú - Emily Brontë



"Đỉnh Gió Hú" (Wuthering Heights) là tên nơi ở của ông Heathcliff, nhân vật chính trong tác phẩm văn chương lừng danh của Nữ Văn Sĩ Emily Brontë, xuất bản vào năm 1847, vài tháng sau khi xuất hiện tác phẩm danh tiếng "Kiều Giang" (tên do Nhà Văn Hoàng Hải Thủy đặt) hay "Jane Eyre" của người chị ruột là Nữ Văn Sĩ Charlotte Brontë.



"Đỉnh Gió Hú" là câu chuyện tình lãng mạn, mãnh liệt, xẩy ra nơi miền đồng hoang Haworth, thuộc West Yorkshire, nước Anh, mô tả thứ tâm hồn ảm đạm nhất trong loại chuyện hư cấu.



Vào cuối thế kỷ 18, trào lưu lãng mạn (romanticism) đã tràn vào nước Anh và nền văn học Anh có bộ môn hùng mạnh nhất là thơ phú (poetry). Khi nghĩ tới phong trào này của nước Anh, người ta liên tưởng tới các danh tài như Robert Burns, William Blake, William Wordsworth, Samuel Taylor Coleridge, John Keats, Percy Bysshe Shelley và Lord Byron.




Về bộ môn tiểu thuyết, ngoài Sir Walter Scott và một số tiểu thuyết gia loại Gothic hạng trung (minor Gothic novelists), còn có Jane Austen, nữ văn sĩ thuộc trường phái lãng mạn cổ điển. Tới cuối phong trào là 3 chị em văn sĩ Nhà Brontë với các tác phẩm "Kiều Giang" (Jane Eyre), "Villette" và "Đỉnh Gió Hú" .



Cốt truyện của tác phẩm "Đỉnh Gió Hú"



Lockwood là người tá điền mới của miền Thrushcross Grange, khi đến thăm ông địa chủ Heathcliff, đã thấy mình bị đối xử tàn tệ bởi chính ông chủ, các người làm công và bị cả chó sua đuổi. Ông Heathcliff có vẻ là một nhân vật đầy tương phản.




Ong ta có làn da ngăm ngăm đen, đẹp trai, chải chuốt, có dáng điệu của một công tử nhà quê. Tên căn nhà của ông địa chủ này là "Đỉnh Gió Hú", một danh từ đủ sức mô tả sự khắc nghiệt về thời tiết của địa phương.



Khi đi thăm ông địa chủ lần thứ hai, Lockwood bất đắc dĩ phải ngủ lại trong căn nhà của nông trại đó và nhờ vậy, được gặp mặt người con dâu góa chồng của ông địa chủ, bà này có vẻ nhìn đầy khinh người và ác cảm. Khi ngồi gần cửa sổ đêm hôm đó, Lockwood bất ngờ gặp một cuốn nhật ký, ghi lại các cách đối xử tàn nhẫn của Hindley đối với Heathcliff.



Heathcliff là tên của một đứa trẻ bơ vơ, do ông Earnshaw mang về nhà từ thành phố Liverpool.




Earnshaw là một nông dân cục mịch của miền Yorkshire và là chủ nhân của căn nhà "Đỉnh Gió Hú". Heathcliff được nuôi dạy cùng với 2 người con của gia đình Earnshaw là Catherine và Hindley.



Catherine yêu Heathcliff nhưng Hindley lại căm thù đứa con nuôi đó vì là người đã chiếm được tình thương yêu của cha. Sau khi ông bà Earnshaw qua đời, Hindley đã hành hạ Heathcliff một cách tàn nhẫn và Heathcliff đem lòng căm hận từ lúc này.





Mặc dù vẫn còn yêu Heathcliff, Catherine ngả sang yêu Edgar Linton, một chàng công tử sống tại Thrushcross Grange, trong thung lũng, rồi về sau lập gia đình với anh chàng Edgar này.




Đây cũng là lúc Heathcliff rời Đỉnh Gió Hú, ra đi. Sau khi đã trở thành giàu có, Heathcliff quay về nơi cũ và đã khiến cho Edgar ghen tuông, nhất là khi Catherine và Heathcliff trở lại yêu thương nhau.



Catherine sinh với Edgar một đứa con gái, đặt tên là Cathy rồi qua đời. Tới lúc này Heathcliff quyết định báo thù Hindley Earnshaw và Edgar Linton. Heathcliff lập gia đình với người em gái của Edgar là Isabella rồi chiếm hết tài sản của Hindley, khiến cho Hindley trở thành một gã nghiện ngập và cờ bạc, đồng thời đứa con trai Hareton của Hindley cũng lâm cảnh bần cùng. Isabella có một đứa con trai rất yếu đuối, đặt tên là Linton.



Sau khi Isabella qua đời, Heathcliff muốn Linton lấy Cathy nhưng dự trù này đã thất bại, Linton chết non nên Cathy đã yêu và lập gia đình với Hareton.





Chủ đề chính của cuốn truyện "Đỉnh Gió Hú" là sự báo thù, dù cho vào chương cuối, Heathcliff đã bỏ kế hoạch trả thù.




Cuốn truyện đã mô tả các tội lỗi của mọi nhân vật và tất cả đều bị trừng phạt, ngoại trừ Catherine và Hareton bởi vì trong cuộc đời, 2 người này đã tìm cách làm điều lành, tránh điều dữ.



"Đỉnh Gió Hú" trình bày sự tương phản giữa điều tốt và điều xấu, như tình yêu và sự thù hận.



Catherine đã có cảm tình với Edgar nhưng tình cảm này nông cạn, bề ngoài, trong khi mối tình sâu đậm hơn, thuộc loại tinh thần đã được giành cho Heathcliff.



Vì đi ngược với thực tâm, đã lập gia đình với Edgar, Catherine đã gặp các xáo trộn và biết rằng chỉ khi về cõi chết thì Catherine mới được đoàn tụ với Heathcliff, trong khi đó Heathcliff tìm cách trả thù, và lòng căm hận của Heathcliff đã cạn dần tới lúc cảm thấy thương yêu người con của kẻ thù khi trước.



Mọi tình cảm như lòng tham vọng, ghen ghét, căm hờn đều mất dần, chỉ có tình yêu thương (love) là trường cửu và tình yêu đã chinh phục được tất cả.



Một sự tương phản nữa trong cuốn truyện là cảnh bão tố đối với cảnh thanh bình. Đây là hai cực trong cuộc đời. Đỉnh Gió Hú là địa điểm trên đồi, thường gặp các cơn giông tố trong khi Thrushcross Grange là khu nhà yên lành, được chăm sóc, với kiểu nhà và đồ đạc theo kiểu cách, với các người cư ngụ dịu dàng hơn, nhậy cảm hơn với tình thương.




Không rõ Emily Bronte viết ra cuốn truyện "Đỉnh Gió Hú" với chủ đích gì nhưng có vẻ như tác giả muốn trình bày hai điều : tất cả các cố gắng của người đời trên trái đất này đều không đưa tới đâu, và chỉ khi nào con người qua đời, về với Thượng Đế Tối Cao, con người mới thấy rằng điều tốt lành có sức mạnh hơn điều ác.



"Đỉnh Gió Hú" xuất hiện trên Văn Đàn nước Anh một thập niên sau khi Nữ Hoàng Victoria lên ngôi, nhưng cuốn tiểu thuyết này không thuộc về Thời Đại Victoria mà được xếp cùng thời với các nhà thơ lãng mạn danh tiếng, có giá trị ngang hàng với tác phẩm kịch "Vua Lear" của Shakespeare.




Nữ Văn Sĩ Emily Brontë đã xếp đặt một cách hoàn hảo các tình cảm đầy xúc động của các nhân vật và giải quyết câu chuyện thành công một cách rực rỡ.



Kỹ năng xuất sắc về phương pháp thuật truyện bằng cách kể lại câu truyện do một số người khác nhau, đã đi trước thời gian, đi trước các tiểu thuyết của Henry James và Joseph Conrad, và về sau chỉ có tác phẩm "The Great Gatsby" của F. Scott Fitzgerald mới thể hiện được thứ kỹ năng tương đương.


bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 28-03-2007   #16
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
Ðỉnh gió hú - Emily Brontë : Cuộc đời của chị em Nhà Brontë




Ðỉnh gió hú - Emily Brontë : Cuộc đời của chị em Nhà Brontë






Vào ngày 17 tháng 3 năm 1777, tức là ngày Thánh Patrick, ông bà Hugh và Eleanor Brunty đã có người con trai đầu lòng trong số 10 người con,được đặt tên là Patrick, chào đời trong làng Emdale, hạt Down, thuộc vùng Bắc Ái Nhĩ Lan.









Ông Hugh Brunty là một nông dân vô học, nguồn gốc có lẽ từ xứ Tô Cách Lan, theo đạo Tin Lành. Bà vợ Eleanor, đôi khi được gọi bằng tên Alice, gốc miền Nam Ái Nhĩ Lan và có lẽ theo đạo Cơ Đốc (Catholic).







Patrick Brunty là một cậu trai cao, tóc đen, mắt xanh, có tâm hồn cương quyết, đã tự học nhờ ba hay bốn cuốn sách mà cha mẹ mang về, rồi theo nghề thợ rèn, thợ dệt. Năm 16 tuổi, Patrick đã được mục sư Thomas Tighe mời dạy kèm cho 2 đứa con nhỏ rồi do sự giúp đỡ về tài chính của vị mục sư này, Patrick đã theo bậc đại học.






Năm 1802 vào tuổi 25, Patrick Brunty vào Đại Học St. John's, Cambridge, với tư cách một sinh viên nhận trợ cấp tài chính vì lợi tức thấp. Không rõ có phải vì giọng nói Ái Nhĩ Lan của Patrick hay vì sự nhần lẫn nào khác của phòng ghi danh, hay do Đô Đốc lừng danh Lord Nelson được phong tặng là Hầu Tước Brontë (Duke of Brontë) vào năm 1799, họ của Patrick đã đổi từ Brunty sang Branty, rồi Brontë.





Ông Patrick Brontë đã tốt nghiệp đại học vào năm 1806, được phong chức mục sư và đi rao giảng tại các địa hạt Wethersfield (Essex), Wellington (Shropshire) và cuối cùng dọn về West Riding của vùng Yorkshire. Năm 1809, ông Patrick Brontë làm mục sư tại làng Hartshead rồi lập gia đình với cô Maria Branwell vào tháng 12 năm 1812.





Ông Patrick Brontë là một người sùng đạo, hay nói, hơi khác thường, một nhà thuyết giảng giỏi và cũng là tác giả của 2 tập thơ với tên là Cottage Poems, xuất bản năm 1811 và The Rural Minstrel, 1813, 2 tiểu truyện, 3 tập sách mỏng và 2 bài giảng với nhiều bài báo và bài thơ đăng trên tờ báo địa phương. Tác phẩm cuối cùng của ông Patrick là cuốn "The Maid of Killarney", xuất bản tại thành phố London vào năm 1818. Bà Maria Branwell cũng là một người có học, đã viết bài bình luận về tôn giáo. Các hoạt động văn học của ông bà Brontë tuy không thành công nhưng đã ảnh hưởng tới thế hệ sau.








Vào thời gian ông bà Brontë cư ngụ tại làng Hartshead, 2 người con gái chào đời tên là Maria sinh năm 1813 và Elizabeth sinh năm 1815.






Tới khi đổi sang làng Thornton, gia đình này lại có thêm 4 người con nữa : Charlotte sinh năm 1816, Patrick Branwell là con trai duy nhất, sinh năm 1817, Emily năm 1818 và Anne năm 1820.










Charlotte








Emily








Anne








Vào năm sau này, mục sư Patrick Brontë di chuyển tới làng Haworth rồi vào mùa thu năm sau, bà Maria đã qua đời vì bệnh ung thư.





Người em gái của bà Maria là cô Elizabeth Branwell, tới chăm sóc 6 đứa trẻ mồ côi. Cô Elizabeth này là một người đàn bà thông minh, có học, giỏi về may vá nhưng lại là một con người thiếu tình cảm. Các đứa trẻ trong nhà không hề yêu mến bà dì Elizabeth.





Từ ngày bà Maria Brontë qua đời, làng Haworth trở thành nơi cư ngụ vĩnh viễn của gia đình này. Đây là ngôi làng hẻo lánh gần rặng núi Pennine, muốn đi tới thành phố gần nhất là Keighley, người dân làng phải đi bộ, còn kẻ có tiền thì đi ngựa.






Ngôi nhà của mục sư Patrick tọa lạc gần cánh đồng hoang, từ tháng 8 hay tháng 9, gió lạnh thổi tới, bầu trời u ám. Trời mưa thường xuyên, sương lạnh bao phủ khắp nơi rồi tuyết trắng khiến cho kẻ lữ hành khó nhận ra những nơi quen thuộc.







Người dân miền Haworth này thô sơ, thực tế, bướng bỉnh, ít nói và cứng dắn tới độ tàn nhẫn. Đặc điểm của họ là "nghe tất cả, nhìn tất cả và không nói gì; ăn tất cả, uống tất cả mà không trả gì và nếu có ai làm việc gì mà không được trả công, thì chỉ làm cho chính mình".






Đây là những người của miền đồng hoang (moors), một giải đất toàn sỏi đá, và bốn mùa khắc nghiệt của nơi này đã ảnh hưởng tới tâm hồn của chị em gia đình Brontë, đặc biệt tới Emily Brontë.





Các chị em nhà Brontë đã vui sống trong cảnh trí này, đã tìm thấy trong cảnh cô đơn, lạnh lẽo, nhiều điều thú vị.





Vào năm 1824, 4 người con gái lớn của gia đình Brontë được gửi tới trường Cowan Bridge tại Casterton, đây là trường học dành cho các con gái của giới tu sĩ nghèo. Điều kiện sinh sống và lối giáo dục của ngôi trường nội trú này rất khắc khổ khiến cho Maria 12 tuổi và Elizabeth 11 tuổi đã qua đời, với Charlotte gần kề cõi chết.






Những đứa trẻ này đều mảnh mai, yếu đuối, làm sao chịu được cảnh sống khổ hạnh. Sau đó ông Patrick đành phải mang 2 đứa con là Charlotte và Emily về nhà.





Sau một chuyến đi tới thành phố Leeds, một hôm mục sư Brontë đã trở về với một món quà dành cho các con, đó là một hộp đồ chơi gồm 12 người lính bằng gỗ và ông Patrick đâu có ngờ món quà nhỏ mọn này đã ảnh hưởng lớn lao tới lịch sử của Nền Văn Học Anh.







Bộ đồ chơi đã gây cảm hứng, gợi trí tưởng tượng của các đứa trẻ thuộc gia đình Brontë : bốn chị em bèn tạo dựng nên 2 vương quốc hư cấu là Angria và Gondal. Charlotte và Branwell từ nay trở thành 2 sử gia của triều đại vương quốc Angria, còn Emily và Anne sáng tác ra Gondal, một vương quốc bí ẩn, ở phía bắc của nước Anh và vài bài thơ hay nhất của Emily Brontë được phối hợp với câu chuyện.









3 chi em Bronte



Sau đó vào tuổi 15, Charlotte được gửi tới ngôi trường hẻo lánh tại Roe Head, rồi sau thời gian huấn luyện Charlotte trở về quê để dạy kèm 2 em nhỏ.





Năm 1835, Charlotte trở lại Roe Head, mang theo Emily và Anne. Nhưng Emily rất nhớ gia đình và không thể sống xa ngôi nhà thân yêu, xa cánh đồng hoang quen thuộc, nên đã trở về Haworth.





Rồi do tìm cách giúp đỡ gia đình, Emily và Charlotte qua thành phố Brussels, xứ Hòa Lan, để học hỏi về tiếng Pháp, tiếng Đức và âm nhạc, hai chị em cư ngụ trong ký túc xá Heger trong 8 tháng, từ năm 1842 tới 1843.












Vào năm 1845, cả 3 cô gái nhà Brontë lại đoàn tụ tại Haworth, vào lúc này người dì đã qua đời và cậu em trai Branwell trở nên tàn tạ vì nghiện rượu và hút thuốc.








Emily Brontë





Emily bây giờ là một thiếu nữ cao nhưng gầy gò, sắc da xanh xao, có đôi mắt màu hạt dẻ, tóc dài và đen, miệng rộng với dáng vẻ của một đứa con trai hơn là điệu bộ thùy mị của một người con gái.




Emily thường hay chống lại các ý tưởng tôn giáo, ít khi đi lễ nhà thờ, một phần do quen cách phản đối người dì nghiêm khắc, và lúc rảnh rỗi hay làm một số bài thơ một cách kín đáo.





Nhưng rồi vào một ngày trong năm 1845, Charlotte đã khám phá thấy vài bài thơ xuất sắc của người em gái, như bài "Hồi Tưởng " (Remembrance), bài "Các Giòng Cuối" (Last Lines) … và sự thật là cả 3 chị em đều đã làm thơ và hiện có đủ số bài thơ để xuất bản thành một tập.





Do e ngại thành kiến của người đương thời đối với phụ nữ viết văn, làm thơ, chị em nhà Brontë đã chung tiền, góp sức vào việc cho chào đời tập thơ có tên là "Thơ của Currer, Ellis và Acton Bell".





Thực ra đây là ba tên của Charlotte, Emily và Anne. Ba chị em này chỉ bán được 2 ấn bản.




Trước thất bại ban đầu, các nhà thơ trẻ đã quay sang việc viết tiểu thuyết : Emily viết truyện "Đỉnh Gió Hú",















Charlotte bắt đầu truyện "Kiều Giang" (Jane Eyre)












còn "Agnes Grey" là truyện của Anne Brontë.

























Khác với các nhà văn Gothic đương thời, thường tạo ra các cốt truyện rùng rợn, hồi hộp, Emily Brontë đã dùng khung cảnh thiên nhiên của miền Yorkshire cằn cỗi với các đầm lầy hoang vu. Các nhân vật trong truyện của Emily được mô tả sát với thực tế, họ có các thói xấu, các đức tính tốt, đã yêu và ghét với cường độ thường thấy ở nhiều người.







Năm 1847, cuốn truyện "Kiều Giang" được xuất bản và được nhiều người cho là hay và tìm đọc nên cũng vào năm này, xuất hiện thêm cuốn "Đỉnh Gió Hú" và "Agnes Grey", in ấn do một nhà xuất bản khác với tên tác giả là Currer, Ellis và Acton Bell, giống như các tập thơ trước kia.





"Đỉnh Gió Hú" đã ra đời mà không được nhiều độc giả chú ý. Một số người đọc tác phẩm này và thấy rằng cuốn truyện có các nhân vật với tính tàn nhẫn, hung bạo, khác hẳn với các tiểu thuyết lãng mạn đương thời.







Họ không ưa lối mô tả hiện thực của Emily Brontë, không ưa thứ anh hùng mới, mang tính chất của quỷ Sa Tăng (Satanic hero) như nhân vật Heathcliff trong truyện. Trước các tên giả, vài nhà phê bình văn học cho rằng 3 cuốn truyện kể trên đều do một người sáng tác.





Năm 1848, Branwell, Emily và Anne Brontë cùng qua đời. Emily không biết rằng chính mình sẽ trở thành một nhà văn danh tiếng sau này, và vì độc giả thời đó chưa biết rõ về tác giả thực sự của các cuốn tiểu thuyết cho tới khi cuốn truyện "Đỉnh Gió Hú" được tái bản vào năm 1850, khi đó Charlotte Brontë viết bài "Thông báo về tiểu sử của Ellis và Acton Bell" (Biographical Notice of Ellis and Acton Bell), và bài này được dùng như bài điếu văn dành cho tác giả của tác phẩm lừng danh "Đỉnh Gió Hú"


Tác phẩm:



Anne Brontë




The Tenant of Wildfell Hall




Charlotte Brontë




Jane Eyre

Shirley

Villette







Emily Brontë


The Professor

Wuthering Heights




-bcbc tong hop -



bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 07-05-2007   #17
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
tác phẩm : Tội Ác và Hình Phạt - Fyodor M. Dostoyevsky




Trích:
Nguyên văn bởi bcbc
100 Tác Phẩm Văn Học (Tiểu Thuyết, Thơ ca) Hay Nhất Của Mọi Thời Đại

21. Fyodor M. Dostoyevsky, Russia, (1821-1881), Crime and Punishment (= Tội Ác và Hình Phạt);




Crime and Punishment (Russian: Преступление и наказание) is a novel written by Russian authorFyodor Dostoevsky. First published in a journal named The Russian Messenger, it appeared in twelve monthly installments in 1866,[1] and was later published as a novel.[2] Along with Leo Tolstoy's War and Peace, the novel is considered one of the best-known and most influential Russian novels of all time.[3]

Crime and Punishment focuses on Raskolnikov, an impoverished student who formulates a plan to kill and rob a hated pawnbroker, thereby solving his money problems and at the same time ridding the world of her evil. Exhibiting some symptoms of megalomania, Raskolnikov thinks himself a gifted man, similar to Napoleon. As an extraordinary man, he feels justified in his decision to murder, since he exists outside the moral constraints that affect "ordinary" people.

However, immediately after the crime, Raskolnikov becomes ill, and is troubled by the memory of his actions. Crime and Punishment portrays Raskolnikov's gradual realisation of his crime and his growing desire to confess. Moreover, Raskolnikov's attempts to protect his sister Dunya from unappealing suitors, and also his unexpected love for a destitute prostitute demonstrate Raskolnikov's longing for redemption.



Cốt truyện "Tội Ác và Hình Phạt"

Vào một buổi chiều tháng 7 nóng nực, anh sinh viên trẻ và nghèo Rodion Romanovitch Raskolnikov tới gặp bà già chủ tiệm cầm đồ Alyona Ivanovna vì cần tới một món tiền. Sau đó Raskolnikov tạt qua một quán rượu, gặp Semyon Marmeladov là người kể lại cuộc đời của mình. Marmeladov trước kia làm việc cho chính phủ nhưng bị sa thải vì tội nghiện rượu và gần đây, đã kiếm được một chân thư ký.

Trong 5 ngày qua, anh chàng này đã ăn cắp hết tiền của gia đình, dùng tiền mua rượu nên không dám trở về nhà. Marmeladov kể rằng người vợ Katerina Ivanovna là một góa phụ thuộc giai cấp cao hơn nhưng vì nghèo túng nên phải kết hôn với anh ta, rằng người con gái tên là Sonia phải đi làm điếm kiếm tiền cho gia đình túng thiếu vì người cha nghiện ngập. Raskolnikov đã dẫn Marmeladov trở về với vợ con, nhận ra cảnh bần cùng của gia đình này nên đã âm thầm tặng cho họ một món tiền.


Ngày hôm sau lúc thức dậy, Raskolnikov được người con gái dọn nhà trọ tên là Natasya cho biết bà chủ nhà Praskovya Pavlovna thưa cảnh sát vì Raskolnikov đã không trả tiền thuê tháng trước rồi Natasya cũng đưa cho chàng một bức thư của mẹ, cho biết em gái Dounia nhận làm gia sư cho gia đình Svidrigailov và anh chàng Svidrigailov này đang tìm cách tán tỉnh Dounia trong khi Pyotr Petrovitch Luzhin đã đề nghị cưới Dounia. Trong thư, mẹ của Raskolnikov cũng cho biết mẹ và em Dounia sắp đi St. Petersburg để gặp Luzhin.


Raskolnikov cho rằng em gái Dounia kết hôn với người không thực sự yêu thương là Luzhin để có tiền giúp đỡ người anh và gia đình. Raskolnikov tự cho mình là một người trẻ có tài khác thường nên có quan niệm rằng các người khác thường có quyền phạm bất cứ loại tội ác nào. Để trắc nghiệm lý thuyết này, Raskolnikov đã giết chết bà già Alyona, chủ tiệm cầm đồ và người em gái của bà này bằng một cái búa. Ngay sau khi phạm tội sát nhân, Raskolnikov về nhà, bị ốm nặng trong nhiều ngày. Khi hồi phục, Raskolnikov được Luzhin lại thăm và anh chàng này đã hứa hôn với Dounia. Raskolnikov đã xỉ vả Luzhin và đuổi hắn đi vì Luzhin có tính áp chế Dounia.


Sau khi có thể đi lại bình thường, Raskolnikov đọc các báo thấy bài tường thuật về vụ giết chết bà già Alyona nên tới trạm cảnh sát, muốn thú tội nhưng viên cảnh sát chỉ hỏi chàng về vụ thiếu tiền thuê nhà, bắt ký giấy cam kết sẽ trả nợ. Về sau, Raskolnikov còn chứng kiến cảnh anh chàng nghiện rượu Marmeladov bị xe cán chết trên đường phố.


Vụ giết bà Alyona khiến cho viên thanh tra cảnh sát Porfiry phải hỏi cung tất cả những người liên quan tới công việc cầm thế với bà già chủ tiệm. Raskolnikov đã thú tội sát nhân với Sonia, việc này bị Svridrigailov nghe lén. Tới khi Raskolnikov tự nguyện thú thực tội ác của mình với viên thanh tra Porfiry, chàng bị kết án 8 năm tù tại miền Siberia. Với số tiền Svidrigailov để lại, Sonia có thể đi theo, sống và giúp đỡ Raskolnikov để cho kẻ tội phạm này bắt đầu làm lại cuộc đời.


Vài nhận xét về tác phẩm "Tội Ác và Hình Phạt".


Cấu trúc chính của cuốn truyện được cứu xét qua nhiều nhân vật và qua nhân vật chính là Raskolnikov. Đây là hình ảnh của người trí thức Nga đứng trước hai quan điểm bi quan và hư vô (nihilistic) của thế kỷ 19, trước ý tưởng vật chất (materialism) và cách mạng (revolutionary). Cốt truyện trình bày hai loại tranh chấp (conflicts), một thứ bên ngoài giữa cá nhân và thế giới thù nghịch, một thứ bên trong giữa một tâm hồn cô đơn và lương tâm. Nhân vật Raskolnikov là người có 2 bản ngã (dual personality), có tư tưởng giao động giữa ý muốn của chính mình với sức mạnh và sự yếu đuối với bản tính chịu khuất phục.

Raskolnikov đã phạm tội, bởi vì cho rằng có một số người có bản chất đặc biệt khác thường, dám vượt qua cả lương tâm. Một mặt của bản chất đặc biệt này là tính lạnh lùng, vô nhân đạo, sức mạnh cá nhân và ý muốn của bản ngã, mặt kia là tính cởi mở, lòng trắc ẩn, sẵn lòng làm các hành động từ thiện.


Hai nhân vật khác trong cuốn truyện tượng trưng cho 2 bộ mặt của con người là Sonia và Svidrigailov. Sonia là hình ảnh chuộc tội cho Raskolnikov, nhưng do cô ta thụ động nên đã gợi cho Raskolnikov các hành động phải làm.


Hình phạt dành cho Raskolnikov là kết quả của 2 bản ngã trong con người của anh ta, một bản ngã đã khiến cho anh ta phạm tội còn bản ngã kia mang tính nhân đạo, khiến cho anh ta phải chịu đau khổ. Chủ đề của Dostoevsky là "chịu đau khổ". Đây là con đường dẫn tới sự cứu rỗi. Nhờ đau khổ, các tội ác của con người có thể được tẩy sạch.


Quan niệm của Raskolnikov cho rằng có 2 loại người : loại bình thường và loại khác thường, được căn cứ vào triết lý của 2 nhà triết học Hegel và Nietzsche. Hegel là triết gia người Đức, đã viết nhiều sách về bản chất tổng quát của loại người siêu nhân (superman) theo đó, các phương tiện cao quý (noble) đã biện hộ cho các mục đích cao quý của siêu nhân. Bà già chủ tiệm cầm đồ là một con người xấu, bóc lột các kẻ nghèo bằng nghề cầm đồ. Raskolnikov lý luận rằng giết chết bà già này là loại bỏ thứ người xấu của xã hội và với số tiền lấy được của bà già, Raskolnikov có thể tiếp tục theo học và tận tụy giúp ích cho nhân loại.

Ngoài ra, một tội ác nhỏ có thể chuộc bằng hàng ngàn hành động tốt lành. Raskolnikov có thể dùng số tiền lấy được để giúp đỡ các kẻ nghèo khó. Như vậy Hegel quan niệm rằng siêu nhân vượt hơn các người thường do các việc làm hữu ích cho nhân loại.


Dostoevsky có lẽ được nghe nói về loại siêu nhân của nhà triết học người Đức Nietzsche khi ông thăm viếng nước Đức, tức là 5 năm trước khi viết ra tác phẩm "Tội Ác và Hình Phạt". Dostoevsky bị ảnh hưởng bởi Nietzsche không phải do đọc sách. Loại siêu nhân của Nietzsche không làm lợi cho nhân loại mà chỉ thỏa mãn chính mình, với mục đích không phải do cao thượng mà do làm vừa lòng bản ngã.

Do ý chí mạnh nhất, loại siêu nhân này đã hành động vì lòng ham muốn và dùng sức mạnh của mình để chế ngự các người khác. Svidrigailov là thứ siêu nhân theo Nietzsche, đã đi tới kết luận là "Thượng Đế đã chết". Svidrigailov có dã tâm dám hiếp dâm đứa con gái 13 tuổi, là nguyên do gây ra cái chết cho một người hầu và vợ của anh ta, và anh ta dám theo đuổi Dounia mà không sợ một thứ lực trừng phạt nào. Anh ta chỉ muốn làm thỏa mãn chính mình.


Loại siêu nhân thứ hai không thể bị ai gây ảnh hưởng, phải đứng cô đơn một mình trong xã hội và khi thấy mình bị gạt bỏ ra ngoài xã hội, Raskolnikov không thể chịu đựng nổi cảnh cô đơn đáng sợ đó, đành phải nhận tội lỗi, chịu hình phạt.
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-06-2007   #18
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
Truyện "Chiến Tranh và Hòa Bình"




Trích:
Nguyên văn bởi bcbc
100 tác phẩm văn học (Tiểu Thuyết, Thơ ca) Hay Nhất Của Mọi Thời Đại

90 . Leo Tolstoy, Russia, (1828-1910), War and Peace = Война и мир, Voyna i mir; Chiê´n tranh và hòa bình ;


War and Peace depicts a huge cast of characters, both historical and fictional, the majority of whom are introduced in the first book. At a soirée given by Anna Pavlovna Scherer in July 1805, the main players and families of the novel are made known. Pierre Bezukhovis the illegitimate son of a wealthycount who is dying of a stroke, and becomes unexpectedly embroiled in a tussle for his inheritance.

The intelligent and sardonic Prince Andrei Bolkonsky, husband of a charming wife Lise, finds little comfort in married life, instead choosing to be aide-de-camp of Prince Mikhail Kutuzov in their coming war againstNapoleon. We learn too of the Moscow Rostov family, with four adolescent children, of whom the vivacious younger daughter Natalya Rostova ("Natasha") and impetuous older Nikolai Rostov are the most memorable. At Bald Hills, Prince Andrei leaves his pregnant wife to his eccentric father and religiously devout sister Maria Bolkonskaya and leaves for war.

If there is a central character to War and Peace it is Pierre Bezukhov who, upon receiving an unexpected inheritance, is suddenly burdened with the responsibilities and conflicts of a Russian nobleman. His former carefree behavior vanishes and he enters upon a philosophical quest particular to Tolstoy: how should one live a moral life in an imperfect world? He attempts to free his peasants and improve his estate, but ultimately achieves nothing. He enters into marriage with Prince Kuragin's beautiful and immoral daughter Elena, against his own better judgement.

Elena and her brother Anatoly then conspire together for Anatoly to seduce and dishonor the young and beautiful Natasha Rostova. This plan fails, yet, for Pierre, it is the cause of an important meeting with Natasha. When Napoleon invades Russia, Pierre observes the Battle of Borodino up close by standing near a Russian artillery crew and he learns how bloody and horrific war really is. When Napoleon's Grand Army occupies an abandoned and burning Moscow, Pierre takes off on a quixotic mission to assassinate Napoleon and is captured as a prisoner of war. After witnessing French soldiers sacking Moscow and shooting Russian civilians, Pierre is forced to march with the Grand Army during its disastrous retreat from Moscow.

He is later freed by a Russian raiding party. His wife Elena dies sometime during the last throes of Napoleon's invasion and Pierre is reunited with Natasha while the victorious Russians rebuild Moscow. Pierre finds love at last and marries Natasha, while Nikolai marries Maria Bolkonskaya.
Andrei, who was also in love with Natasha, is wounded during Napoleon's invasion and eventually dies after being reunited with Natasha before the end of the war.

This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 704x304.
A scene from Sergei Bondarchuk's production of War and Peace

Tolstoy vividly depicts the contrast between Napoleon and the Russian general Kutuzov, both in terms of personality and in the clash of armies. Napoleon chose wrongly, opting to march on to Moscow and occupy it for five fatal weeks, when he would have been better off destroying the Russian army in a decisive battle.

General Kutuzov believes time to be his best ally, and refrains from engaging the French, who ultimately destroy themselves as they limp back toward the French border. They are all but destroyed by a final Cossack attack as they straggle back toward Paris.




Truyện "Chiến Tranh và Hòa Bình"



Nhận xe´t


"Chiến Tranh và Hòa Bình" là một cuốn tiểu thuyết lịch sử, mang hai ý nghĩa.



Thứ nhất, cuốn truyện đề cập tới một giai đoạn của Lịch Sử của nước Nga vào thời gian trước và sau cuộc xâm lăng của Napoléon Bonaparte.


Thứ hai, tác giả Leo Tolstoy đã phân tích và chứng minh những gì ông tin tưởng rằng tại sao lịch sử đã diễn ra như thế và phải viết lịch sử ra sao.



Tác giả tin rằng không phải những "anh hùng" đã tạo ra "thời thế", kiểm soát được cách vận hành của định mệnh con người, mà do "sự khích động" (ferment) của dân chúng.



Leo Tolstoy đã dùng cuốn truyện "Chiến Tranh và Hòa Bình" để mô tả sự khích động kể trên trong các hoạt động chiến tranh và về phần cuối của tác phẩm, đại văn hào Tolstoy đã hầu như nói về bản chất của lịch sử.



Đại tác phẩm "Chiến Tranh và Hòa Bình" là một thiên anh hùng ca, giống như cuốn truyện Odyssey của Homer, với tính cách bách khoa, đề cập tới các điều kiện thiết yếu của đời sống con người. Với tinh thần "anh hùng ca" của quốc gia, tác giả đã cố gắng kêu gọi sự đoàn kết dân tộc Nga, nhận ra những gì được coi là cá tính, bản chất của dân tộc này và phân cách họ với các dân tộc khác.



Leo Tolstoy muốn cho độc giả nhận thấy sự ra đời của nước Nga, một quốc gia với chủng tộc khác nhau, tập quán và ngôn ngữ khác nhau, nay có thể đoàn kết lại để chống kẻ xâm lăng. Nước Nga còn lãnh một định mệnh đặc biệt, đó là bảo vệ thế giới.



"Chiến Tranh và Hòa Bình" là một tiểu thuyết cung cấp cho độc giả các kinh nghiệm cá nhân, đã đề cập tới 3 gia đình là Rostov, Bolkonsky và Bezuhov. Hình ảnh của gia đình Rostov là bản sao của gia đình Tolstoy trong khi các nhân viên trong gia đình bà mẹ của đại văn hào được nhân cách hóa bằng gia đình Bolkonsky. Hoàng tử Andrew và Pierre là bóng dáng của chính tác giả và các nhân vật khác trong truyện đã được Leo Tolstoy mô tả với độ chính xác rất cao.



Đại tác phẩm "Chiến Tranh và Hòa Bình" được dịch sang tiếng Anh vào năm 1886, gồm 4 cuốn, tổng cộng hơn 1,600 trang, được chia ra làm 15 phần (parts), mỗi phần còn có nhiều chương (chapters). Đây là cuốn tiểu thuyết dài nhất của nước Nga vào thế kỷ 19 và của cả thế giới nữa. Leo Tolstoy đã nghiền ngẫm hầu như tất cả sách thư viện, đã tạo ra 500 nhân vật trong truyện với 100 nhân vật chính. Ngoài ra trong truyện còn nói tới các quân đoàn, đám đông quần chúng, các thú vật đáng nhớ, đặc biệt có các con chó săn và một con chó sói khác thường. Tác giả bắt đầu câu chuyện bằng cách mô tả bối cảnh lịch sử, những nhân vật sống trong bối cảnh đó và họ đã hành xử ra sao.



Vào cuối tháng 10 năm 1799, Sieyès và Napoléon đã thực hiện một cuộc đảo chính, thiết lập nên một chính quyền mới tại nước Pháp với ba Tổng Tài là Napoléon, Sieyès và Pierre Robert Ducos. Do tham vọng không giới hạn, Napoléon chẳng bao lâu nắm toàn quyền kiểm soát nước Pháp bằng danh nghĩa "Tổng Tài Thứ Nhất". Sau trận đánh Marengo tại nước Ý, Napoléon đã đánh bại quân đội Aùo, bắt buộc nước Aùo phải ký Hòa Ước Luneville vào tháng 2 năm 1801, công nhận nước Pháp có quyền chiếm đóng các miền đất sông Rhine, dãy núi Alps và vùng đất Pyrénées.


Từ năm 1803 tới năm 1805, chỉ còn hai nước mà Napoléon phải chinh phục, đó là nước Anh ở phía tây và nước Nga ở phía đông. Napoléon đã ra lệnh chuẩn bị công cuộc xâm lăng nước Anh trên một quy mô rộng lớn. Gần 2,000 con tầu chiến được tập trung tại các hải cảng của nước Pháp, nằm giữa quân cảng Brest và thành phố Antwert. Nhưng hạm đội Pháp do Đô Đốc De Villeneuve đã bị Hải Quân Anh đánh bại bên ngoài hải cảng Trafalgar vào ngày 21-10-1805.



Vì muốn lật đổ Napoléon, nước Anh đã trợ giúp các người Pháp bảo hoàng để họ tiếp tục thực hiện các âm mưu và gây rối loạn, và rồi một trong các âm mưu kể trên bị khám phá vào năm 1804. Để làm cho các kẻ chống đối phải khiếp sợ, Napoléon đã ra lệnh bắt cóc Hầu Tước trẻ d'Enghien, đưa ra xét xử và bắn chết. Kết quả của hành động này là Sa Hoàng Alexander I của nước Nga đã triệu hồi đại sứ tại Paris về nước, đồng thời Napoléon cũng cho rút đại sứ Pháp ra khỏi thành phố Petersburg.




Sau lễ đăng quang rực rỡ tổ chức vào ngày 2 tháng 12 năm 1804, Napoléon trở nên "Hoàng Đế của Nước Pháp", rồi tới năm sau, 1805, tự phong mình làm "Vua của Nước Ý". Muốn chống lại sự bành trướng của nước Pháp, Sa Hoàng Alexander I tìm cách liên minh với nước Anh và một khối liên hiệp được thành lập gồm các nước Nga, Anh, Thụy Điển, Aùo, Phổ và xứ Naples.




Ngày 02 tháng 12 năm 1805, Napoléon Bonaparte đã kín đáo chuyển Đại Quân đánh bất ngờ vào các đạo quân liên hiệp Nga-Aùo tại làng Austerlitz, gây thiệt hại cho địch quân là 27,000 người so với 9,000 quân tổn thất của nước Pháp. Sau trận đánh lừng danh này, trên lục địa châu Au đã lan truyền lời nói của Napoléon : "Ta đã đánh bại đạo quân Nga-Aùo do 2 Hoàng Đế chỉ huy".




Tới ngày 14 tháng 10 năm 1806, Napoléon Bonaparte đã đánh bại các đạo quân Phổ tại Jena và Auerstadt rồi qua năm sau, đạo quân Pháp tiến vào xứ Ba Lan. Sau các lần liên minh quân sự với nước Anh, Sa Hoàng Alexander I của nước Nga đã cảm thấy mệt mỏi và chán nản, nên đã hẹn gặp Napoléon Bonaparte trên một cái bè nhỏ thả nổi trên giòng sông Niemen tại Tilsit, một nơi biên giới giữa 2 xứ Nga và Đông Phổ. Hai Hoàng Đế Pháp và Nga đã ký một thỏa ước chia đôi châu Aâu.





Mùa Xuân năm 1812, Napoléon Bonaparte đưa quân vào xứ Ba Lan, đe dọa biên giới của Sa Hoàng rồi sau khi các thỏa hiệp với nước Nga không thành, Đại Quân của Napoléon gồm khoảng 453,000 người đã vượt qua giòng sông Niemen, tiến sang đất Nga. Vào tháng 8 năm 1812, Napoléon chiếm thành phố Smolensk nhưng người dân Nga thuộc các thành phố đã "kháng chiến" một cách khác hẳn, họ đã "tiêu thổ" tài sản và nhà cửa. Quân đội Pháp tiến tới đâu trên lãnh thổ Nga cũng gặp cảnh không người, không lương thực. . .


Ngày 7 tháng 9 năm 1812, quân đội Nga do Thống Chế Mikhail Illarionovich Kutuzov chỉ huy, đã dàn trận, chờ đánh đoàn quân Pháp tại làng Borodino, cách thành phố Moscow 110 cây số (70 dặm) về phía tây nam. Quân đội Nga có vào khoảng 125,000 người, lực lượng Pháp gồm 130,000 lính. Đã diễn ra trận chiến rất đẫm máu và rất tàn ác. Quân Nga thua trận, thiệt hại vào khoảng 42,000 người và đây là tổn thất cao nhất của nước Nga vào thế kỷ 19. Napoléon bị mất 32,000 quân. Trận đánh Borodino được Đại Văn Hào Leo Tolstoy mô tả trong đại tác phẩm "Chiến Tranh và Hòa Bình".


Các nhân vật chính trong đại tác phẩm "Chiến Tranh và Hòa Bình"



1- Gia đình Bolkonsky.




Ông Hoàng Nikolay Andreivitch Bolkonsky : là một vị cao tuổi, biểu tượng của một gia đình cổ và danh giá, là người đặt nặng các giá trị của một xã hội phong kiến đã lỗi thời.




Hoàng Tử Andrey Bolkonsky : con trai, người thừa kế của ông hoàng Nikolay và là một người trẻ trí thức, theo thuyết hư vô (nihilism). Đây là một trong hai nhân vật chính của cuốn truyện.




Công Chúa Marya Bolkonsky là em gái của Andrey, một thiếu nữ bình thường, vô duyên, có đức tin Thiên Chúa.




Cô Bourienne, một thiếu nữ Pháp mồ côi, có bản chất nông nổi và theo cơ hội, là bạn của Maya.





2- Gia đình Bezuhov.





Bá Tước Kirill Vladimirovitch Bezuhov : một vị cao tuổi, trước là quan đại thần của triều đình Nữ Hoàng Catherine, đã qua đời sớm, để lại tài sản lớn cho con trai.





Pierre Bezuhov : con trai của Bá Tước Kirill, là một trong 2 nhân vật chính và cũng là anh hùng của cuốn truyện. Cách phát triển tư tưởng của nhân vật này biểu hiện triết lý của tác giả.





3- Gia đình Rostov.





Bá Tước Ilya Rostov : một người đàn ông của gia đình, bản chất tốt, ưa thích giao thiệp và vì chủ trương hưởng thụ cho gia đình nên hết dần tài sản.





Nữ Bá Tước Natalya Rostov : vợ của bá tước Ilya, một người đàn bà quý phải kiểu mẫu, chỉ quan tâm tới gia đình.




Natasha Rostov : con gái của bá tước Ilya, nhân vật nữ anh hùng của cuốn truyện, là một thiếu nữ biểu hiện tình yêu, nữ tính và hồn nhiên.





Nikolay Rostov : con trai lớn của bá tước Ilya, một sĩ quan, sau này lập gia đình với Marya Bolkonsky. Nikolay là một thanh niên thiếu óc tưởng tượng.





Vera Rostov : chị của Natasha, người kết hôn với Alphonse Berg, một người trẻ tuổi gốc Đức theo cơ hội.





4- Gia đình Kuragin.





Hoàng Tử Vassily Kuragin : một nhà quý tộc, đã làm quan đại thần, có cuộc đời hoạt động chính trị để gây uy tín.





Ippolit Kuragin : con trai lớn của ông Vassily, một người thiếu thông minh.





Anatole Kuragin : con trai nhỏ của ông Vassily, một con người hư hỏng, theo chủ nghĩa khoái lạc, có vẻ đẹp trai hấp dẫn cả Natasha và công chúa Marya là người anh ta muốn kết hôn để lấy tài sản.





Ellen Kuragin : con gái của ông Vassily, một người đẹp theo chủ nghĩa khoái lạc và đã kết hôn với Pierre.





5- Các nhân vật lịch sử.





Napoléon : Hoàng Đế của nước Pháp, là một thí dụ đặc sắc của một vĩ nhân.





Kutuzov : Tư Lệnh đạo quân Nga, người được coi là "người Nga của dân tộc Nga", đã góp công vào chiến thắng.





Alexander I : Sa Hoàng của nước Nga, là hình ảnh của một lãnh tụ quý tộc.





Hoàng Tử Peter Bagration : chỉ huy đạo quân Nga, được ca ngợi là anh hùng trong Trận Austerlitz, nhưng được mô tả theo thực tế chỉ là một vị chỉ huy thụ động trong nhiều biến cố của Trận Austerlitz.





Platon Karataev : một người lính Nga gốc nông dân, bị bắt và là bạn tù của Pierre.





Dolohov : một sĩ quan, một kẻ đánh bạc, một người bạn thiếu thận trọng của Anatole Kuragin. Sự can đảm và tính tàn bạo của Dolohov đã thể hiện qua nhiều biến cố xẩy ra trong truyện.




Sơ lược cốt truyện "Chiến Tranh và Hòa Bình".


Nhân một buổi dạ tiệc tại nhà của Anna Pavlovna, Hoàng Tử Andrey và Pierre thảo luận với nhau về những gì họ nên thực hiện trong tương lai, về Napoléon, "con người của định mệnh" (the man of destiny) sắp xâm lăng nước Nga, về nhiệm vụ mà Thượng Đế giao cho Sa Hoàng là phải cứu nguy châu Aâu và nền văn minh… Pierre là một người độc thân giàu có, danh vọng, thừa hưởng di sản của Bá Tước Bezuhov. Thời điểm này là vào tháng 7 năm 1805.





Nikolay Rostov và Hoàng Tử Andrey đã trải qua các kinh nghiệm đầu tiên tại mặt trận Schoengraben. Mỗi người tìm thấy sự bất lực của cá nhân trong hoàn cảnh của một khối đông người. Nikolay nhận làm một cái chốt trong một bộ máy còn Andrey từ chối ở trong lực lượng điều hành mà chọn chiến đấu ngoài mặt trận.





Sau đó tới sự việc Pierre cưới Ellen. Anatole ve vãn Marya nhưng không thành công. Andrey tham dự hội đồng chiến tranh vào hôm trước trận đánh Austerlitz rồi bị thương, tuy nhiên đối với Andrey, Napoléon có vẻ như không đáng kể.





Nikolay cùng với Denisov được nghỉ phép, nhưng đã không quên người yêu là Sonya. Do Ellen bị nghi ngờ bất trung, nên Pierre đã đấu gươm với Dolohov và khiến cho anh chàng này bị thương. Lisa Bolkonsky qua đời sau khi sanh một con trai, để lại cho Andrey nỗi buồn không nguôi. Dolohov mê Sonya nhưng đã bị từ chối và về sau đã lường gạt Nikokay trong một canh bạc.





Sống xa vợ, Pierre hiến thân cho công việc canh tân miền đất đai của mình. Pierre và Andrey lúc này đã về nhà, cùng nhau thảo luận về ý nghĩa của đời người, ý nghĩa của cõi chết và Andrey hy vọng ở tương lai. Vào lúc này Nikolay lại tham gia quân đội và Denisov bị đưa ra tòa vì ăn trộm thực phẩm. Nikolay xin Sa Hoàng ân xá cho Denisov và được chứng kiến cảnh hội ngộ giữa Napoléon và Sa Hoàng, và cảnh này tượng trưng cho hai loại chính quyền mới và cũ.





Andrey tham gia vào nhóm cải cách của Speransky. Andrey trở nên mê Natasha và công chúa Marya không được hạnh phúc vì các hành động của cha. Các vấn đề tài chính của gia đình Rostov gia tăng và Andrey đi qua Thụy Sĩ. Gia đình Rostov vui hưởng mùa Giáng Sinh cuối cùng với cảnh săn chó sói, trượt tuyết bằng xe. Khi Andrey vắng mặt, Natasha bồn chồn và đã gặp Anatole trong một buổi ca nhạc. Trong lúc tinh thần bị căng thẳng, Natasha được Pierre an ủi.





Cuộc kháng chiến chống lại quân đội Pháp bắt đầu khi Napoléon là một con người ham danh vọng, ưa chinh phục các miền đất mới. Andrey phục vụ trong đoàn quân Nga và Nikolay được tặng huy chương vì lòng cam đảm. Natasha bình phục dần dần nhờ niềm tin tôn giáo. Petya tham gia quân đội. Trước sự de dọa xâm lăng của Napoléon, người dân Nga đã phản ứng mạnh. Pierre thấy được ở trong tâm hồn mình một nhiệm vụ phức tạp đối với tình yêu, sao chổi, Napoléon và chiến tranh.


Đại Quân Pháp tiến vào nước Nga. Marya rời gia đình về Moscow. Mặc dù chiến tranh tới gần, các buổi hội họp tại Petersburg vẫn còn tiếp tục. Marya và Nikolay đã gặp nhau lần đầu tiên trong mối tình lãnh mạn. Pierre thăm viếng Andrey vào buổi chiều hôm trước trận đánh Borodino. Trận chiến này được mô tả là một cuộc đấu sức sinh tử với quân đội Nga thắng thế về mặt tinh thần và đây là khúc quanh cho chiến thắng của nước Nga.



Đại Quân Pháp tiến tới. Thành phố Moscow bị bỏ trống và đốt cháy để cứu nguy cho nước Nga. Gia đình Rostov rời Moscow bằng một đoàn xe trong đó có Hoàng Tử Andrey bị thương nặng. Andrey đoàn tụ với Natasha và được chăm sóc. Khi gần với cõi chết, Andrey mới hiểu rõ tình yêu cao cả. Sự thật hiện ra khi sống và chết đối diện với nhau. Pierre dự mưu ám sát Napoléon nhưng các biến cố khác đã làm cho âm mưu này thất bại.




Nikolay và Marya gặp lại nhau rồi Marya đi thăm người anh là Andrey. Marya và Natasha ở với Andrey lúc người anh này qua đời. Pierre bị tố cáo đã gây ra hỏa hoạn và suýt nữa bị người Pháp hành quyết, đã sống lại nhờ Karataev, một nhân vật tượng trưng cho cuộc sống và cõi chết, tình ghét và tình yêu.




Tối ngày 6 tháng 10, quân Pháp bắt đầu rút lui và trong giai đoạn đánh du kích của người Nga có Denisov và Dolohov tham gia, Pierre được giải thoát. Petya và Karataev bị chết. Sự tàn lụi và sự chết là một phần của tiến trình phát triển trong đời sống. Chiến tranh qua dần và sự nghiệp của Kutuzov cũng tới hồi kết thúc. Một kỷ nguyên mới bắt đầu với nước Nga tham dự vào các biến chuyển quốc tế. Các nhân vật trong truyện như Nikolay và Marya Rostov, Pierre Bezuhov và Natasha kết hôn với nhau. Một chu kỳ mới bắt đầu với người con của Andrey là Nikolinka ước muốn sau này kế tiếp các công việc của cha và Pierre.



"Chiến Tranh và Hòa Bình" là một đại tác phẩm trình bày về đời sống con người với nhiều thăng trầm, gồm đủ hy vọng, tham vọng, thỏa mãn, đau thương, tương khắc… Đại Văn Hào Leo Tolstoy đã mô tả đời sống là gì bằng nhiều hình thức và tác giả đã tìm hiểu ý nghĩa của đời người với các mặt xấu như lòng ích kỷ, lòng tham vật chất và những yếu tố cản trở cách phát triển những đức tính tốt, tương phản với tình yêu là thứ giúp vào sự phát triển, làm cho con người hạnh phúc. Qua đại tác phẩm này, các tương phản đã diễn ra : vui với buồn, hy vọng với thất vọng, gia đình tương phản với xã hội, tinh thần khác với vật chất, tính ích kỷ so với lòng nhân đạo.


Các nhân vật cũng trái ngược nhau : Andrey hạnh phúc và Pierre gian nan, đau khổ, Helene theo vật chất, ích kỷ, vô luân, trái ngược với Natasha có tình thương và các đức tính tốt khác. Đời người phát triển theo nhịp lên xuống, gặp các chống đối, gặp cõi chết hay đổi hướng đi. Cuộc đời của Pierre sẽ ra sao nếu không kết hôn với Helene, nếu không tham dự vào trận chiến Borodino? Giòng đời tới các khúc quanh mà tác giả gọi là chiến tranh. Một số nhân vật đã dùng nghị lực để chuyển hướng cuộc đời như Dolohov, Boris, Berg và tác giả Leo Tolstoy cho rằng sự chịu đựng gian nan làm tinh thần phát triển. Việc cứu xét các anh hùng, các vĩ nhân có phải là công việc tìm hiểu lịch sử không? Napoléon tượng trưng cho sự tự do của nhân loại hay mối đe dọa nền hòa bình của châu Âu?


Đại Văn Hào Leo Tolstoy đã viết ra đại tác phẩm "Chiến Tranh và Hòa Bình" để bàn luận về phương pháp tìm hiểu lịch sử, tìm hiểu về đời người và cõi chết, và tác giả cho rằng các hiện tượng xã hội, chính trị, kinh tế chỉ là các biến cố bên ngoài (outer accidents) và các biến chuyển bên trong (inner events) chính là các kinh nghiệm thực sự, tức thời của đời người. Cõi chết tới với mọi người và chỉ có tình thương yêu (love) mới làm cho con người hạnh phúc.



Nhà phê bình văn học William Lyon Phelps đã gọi đại tác phẩm "Chiến Tranh và Hòa Bình" là một cuốn từ điển về đời người, bao gồm bên trong muôn vàn kinh nghiệm sống. Và qua các tác phẩm, Đại Văn Hào Leo Tolstoy đã gây ảnh hưởng tới nhiều nhà viết tiểu thuyết sau này như Thomas Mann, người đoạt Giải Thưởng Nobel về Văn Học, tới Marcel Proust, tác giả bộ tiểu thuyết "Đi tìm Thời Gian đã mất" (In Search of Lost Time), tới Stephen Crane với tác phẩm "Biểu hiệu đỏ của lòng Can Đảm" (The Red Badge of Courage), tới Henry James và James Joyce trong cách đối thoại nội tâm (interior monologues).

bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 29-08-2009   #19
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
Cõi chết - James Joyce




Cõi chết - James Joyce
Tháng 7 năm 1998 Hội đồng cố vấn của Modern Library, một bộ phận của nhà xuất bản Random House, gồm 10 thành viên trong đó có một phụ nữ đã bỏ phiếu chọn một danh sách gồm 100 tiểu thuyết hay nhất viết bằng Anh Ngữ của thế kỷ 20 (Newsweek, 3 Aug. 1998, "Battle of the Books"). Trong số 100 tiểu thuyết được chọn có 6 tác phẩm được viết trong 25 năm qua. Cuốn Ulysses của James Joyce, một nhà văn người Áí nhĩ lan xuất bản năm 1922 đứng đầu danh sách. Cuối cùng là cuốn The Magnificent Ambersons của Booth Tarkington xuất bản năm 1918.

Không phải nhà văn nào cũng đồng ý với lựa chọn này, nhưng ít nhất sự lựa chọn cho chúng ta một tiêu chuẩn tương đối giúp giới thưởng ngoạn văn học quan sát một phần sinh hoạt văn học của thế kỷ này.

Riêng nhà văn James Joyce có 3 tác phẩm được chọn trong số 100. Ngoài cuốn Ulysses là cuốn A Portrait of the Artist As a Young Man xuất bản năm 1916, sắp hạng 3 và cuốn Finnegans Wake xuất bản năm 1939 sắp hạng 77.

James Joyce sinh tại thành phố Dublin, Ái nhĩ lan năm 1882 và là người độc nhất trong gia đình được ăn học đến nơi đến chốn, Năm 16 tuổi ông vào đại học Dublin và tốt nghiệp năm 20 tuổi. Lúc đó James Joyce đã được biết đến qua bài bình luận về Ibben ông viết đăng trên tờ Fortnightly Review có uy tín trong giới văn học Anh. Năm 1904 James Joyce rời nước qua lục địa Âu châu sống ở Paris, Zurich, Trieste sinh nhai bằng nghề dạy Anh Ngữ, và sống trong nghèo túng cho đến năm 1919 ông được ông Harriet Weaver vì mến tài giúp đỡ một số tiền lớn.

Lúc này James Joyce đã nổi tiếng trong giới văn học Âu châu. Việc xếp cuốn Ulysses của ông lên hàng đầu của các tác phẩm viết bằng Anh ngữ hay nhất của thế kỷ dù chỉ là một lựa chọn tương đối đã xác nhận văn tài của ông.

Chuyện ngắn "The Dead" tôi dịch sau đây ông viết năm 25 tuổi (khi Anh quốc còn đô hộ Ái nhĩ lan, một quốc gia có hai tôn giáo, hai ngôn ngữ do ảnh hưởng của người Anh) và được xem là một trong những chuyện ngắn xuất sắc nhất của ông. James Joyce qua đời năm 1941, hưởng thọ 59 tuổi. Trần Bình Nam
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 29-08-2009   #20
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
Cõi chết - James Joyce




Cõi chết - James Joyce
Browne đưa ba người phụ nữ đến chỗ để nước uống và rượu. Ba người phụ nữ nói không uống được rượu, ông Browne mở ba chai nước chanh lịch sự mời. Xong tự rót đầy một ly whiskey, nhắp nhắp thử rượu rồi nốc cạn ly. Hai người trẻ tuổi nhìn ông Browne ra vẻ thán phục.

- Xin đừng lấy làm lạ, ông vừa cười vừa nói, bác sĩ bảo whiskey là thuốc của tôi. Ba người phụ nữ ngặc nghẹo cười theo ra chiều khoái trá. Một cô bạo dạn hỏi:

- Này ông Browne, ông nói vậy chớ chẳng có bác sĩ nào viết toa như vậy phải không?

- Chưa chắc, cũng tùy bác sĩ thôi, ông Browne trả lời. Ông Browne vừa nói vừa dí mặt nóng hổi gần mặt mấy người phụ nữ trẻ tuổi, giọng nói thuộc giới hạ lưu Dublin làm ba người phụ nữ thấy chột dạ không ai muốn trả lời. Cô Furlong, một người học trò của Mary Jane hỏi cô Daly bản nhạc vanxơ cô vừa đàn là bản gì, và ông Browne cảm thấy bị bỏ rơi quay sang nói chuyện với hai thanh niên trẻ tuổi. Một phụ nữ hồng hào, mặc một chiếc áo ngắn sặc sỡ bước vào phòng vỗ tay nói lớn:

- Ai muốn nhảy quadri, ai muốn nhảy quadri?

- Chúng ta cần hai nam và ba nữ, Mary Jane. Dì Kate theo sau dặn với.

- Đây rồi, ông Bergin và ông Kerrigan, Mary Jane vui mừng nói, ông Kerrigen, ông nhảy với cô Power nhé?

Còn cô Furlong, tôi giới thiệu cô nhảy với ông Bergin, như vậy tạm đủ rồi.

- Chưa đủ Mary Jane, cần ba nữ lận. Trong khi Bergin và Kerrigan mời cô Power và Furlong vào phòng khiêu vũ, Mary Jane hỏi cô Daly.

- Cô Daly, cô đã đánh hai bản đàn mệt rồi tôi không dám mời, nhưng hôm nay thiếu phụ nữ, cô nhảy quadri nhé?

- Không sao đâu, tôi còn sức mà, cô Morkan.

- Tôi có một bạn nhảy lý tưởng cho cô, ông Bartell D'Arcy, người hát giọng cao trong ban nhạc. Nhưng ông ta sẽ hát sau. Cả thành phố Dublin này đang nói về ông ta.

- Giọng của ông D'Arcy thì tuyệt, dì Kate phụ họa. Nghe piano trổi nhạc Mary Jane dẫn mọi người bước nhanh ra khỏi phòng. Họ vừa ra dì Julia bước vào, vừa đi vừa ngoái nhìn phía thang lầu.

- Gì vậy Julia?

Dì Kate hỏi có vẻ lo lắng. Ai vậy?

Julia, hai tay ôm một chồng giấy lau tay, quay nhìn dì Kate, hơi ngạc nhiên về câu hỏi của chị.

- Có gì đâu Kate. Freddy tới và Gabriel đang mời ông ta lên. Ngay lúc đó Gabriel và Freddy Malins bước vào. Freddy Malins, trạc bốn mươi, thân hình chắc chắn như Gabriel, đôi vai gọn. Mặt đầy, da hơi tái, mũi thấp nằm giữa hai trái tai đỏ ửng. Dáng dấp hơi thô, trán cong núp sau đôi lông mày rậm, môi mọng hơi trề. Mí mắt lớn che một phần đôi mắt và bộ tóc thưa lộn xộn làm cho ông ta như người buồn ngủ. Freddy đang khoái chí cười kể một câu chuyện gì đó cho Gabriel, vừa dùng lưng bàn tay trái dụi mắt.

- Chào Freddy, dì Julia nói. Freddy Malins đáp lễ dì Julia cho có lệ vì giọng vốn khó nghe, bước nhanh băng qua phòng đến nơi ông Browne đang đứng, nhìn ông ta vừa cười, vừa kể lại câu chuyện vui vừa kể cho Gabriel nghe.

- Hôm nay Freddy không say lắm phải không?

Dì Kate hỏi Gabriel.

bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài Cho Ðiểm Chủ Ðề Này
Cho Ðiểm Chủ Ðề Này:

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Mở
Chuyển đến