Hỏi/Ðáp Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc
Welcome
Trang Ðầu
Ghi Danh
Hỏi/Ðáp
Login Form
Nhà tài trợ
Công cụ
Thống kê
  • Ðề tài: 15,064
  • Bài gởi: 153,517
  • Thành viên: 4,745
  • Số người đang xem: 188
  • Xin cùng nhau chào đón abcde2011 là thành viên mới nhất.
Liên kết website
Go Back   chân thuyên > ĐẤT NƯỚC - CON NGƯỜI > ĐẤT NƯỚC - CON NGƯỜI

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 12-04-2011   #1
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
Thư tình của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn




Nét bút chưa phai

Mười năm sau khi Trịnh Công Sơn mất, Dao Ánh cho rằng đã đến lúc mà những bức thư tình không còn là riêng tư của một người mà là của mọi người, bởi đó không chỉ là những bức thư tình lãng mạn, không chỉ là những đoản văn đẹp đẽ còn là những gì để người đọc có thể hiểu thêm về người nghệ sĩ tài hoa của thế kỷ hoặc trả lại sự thật những thêu dệt vô căn cứ của người đời.

Hơn ba trăm lá thư tình viết cho người yêu trong vòng bốn năm, thực không phải là ít. Nhưng đó chỉ là số lượng thư được đánh dấu ngày tháng khoảng từ năm 1964 cho đến năm 1967 mà Dao Ánh còn giữ lại được. Có một số trước và sau đó đã bị thất lạc hoặc bị rách nát sau mấy chục năm qua đi.

Chỉ chừng đó số lượng thư cũng đã làm cho nhà thơ Nguyễn Duy choáng ngợp và lời thư như những đoản văn lãng mạn đã làm cho ông phải thốt nên lời cảm ơn may mà có một người tình Dao Ánh để Trịnh Công Sơn cho chúng ta những bút tích tuyệt vời như thế.

Trịnh Công Sơn và Dao Ánh



Trịnh Công Sơn gặp Dao Ánh vào những tháng cuối năm 1962, gần một năm sau khi ca khúc Diễm xưa ra đời. Diễm là tên người chị ruột của Dao Ánh. Đó là một cô gái có dáng dấp thanh tú, hằng ngày đi trên con đường Nguyễn Trường Tộ từ trường về nhà và ngược lại ngang qua nhà Trịnh Công Sơn. Hình ảnh một người con gái áo lụa trắng thướt tha mảnh khảnh dưới những hàng cây long não của thành phố Huế cổ kính đã cho chúng ta ca khúc Diễm xưa nổi tiếng. Dĩ nhiên không chỉ là một hình ảnh gợi ý nơi Diễm xưa, mà cũng phải có chút tình cảm trong đó cho đến khi gặp Dao Ánh. Chưa hẳn đã là tình yêu, vì trong những bức thư sau này gửi Dao Ánh, gần như lúc nào cũng có lời gửi thăm Diễm hoặc những người trong gia đình.

Nếu hơn nửa năm chưa đủ làm nên một mối tình với Diễm thì Dao Ánh lúc đó chỉ mới vừa tuổi mười lăm đã đi vào cuộc đời Trịnh Công Sơn như một cơn bão cuốn lấy tâm hồn anh. Dao Ánh là màuNắng thủy tinh, là Mưa hồng, là Hạ trắng, là Còn tuổi nào cho em, là Ru em từng ngón xuân nồng… Những lá thư viết cho Dao Ánh không phải đến 1964 mà đã có từ lúc ấy. Nhưng không phải mối tình nào cũng thành hiện thực. Dao Ánh rồi cũng phải có một nơi nương tựa vững chắc, và Trịnh công Sơn cũng không thể nào níu kéo một mối tình chỉ để… là một mối tình. Người thì đã đi xa, nhưng tình thì vẫn còn đâu đó, đã để lại cho người nghệ sĩ những vết hằn không xóa nổi với thời gian. Dù có một dòng sông đã qua đời, dù tình như chút nắng qua đèo, dù Tình xa, Tình sầu, nhưng vẫn là Tình nhớ. Tưởng rằng đã quên nhưng làm sao quên được. Rồi những lá thư không phải chấm dứt năm 1967 mà vẫn còn tiếp tục mấy năm sau đó, cho đến ngày Dao Ánh lên xe hoa. Và sau đó, vẫn còn.

Hơn hai mươi năm sau, Dao Ánh trở về Việt Nam gặp lại Trịnh Công Sơn. Buổi hẹn hò đầu tiên sau bao tháng năm xa cách chẳng khác gì ngày xưa. Một địa điểm nào đó giữa phố Sài Gòn vào mùa pháo tết cuối cùng ở Việt Nam (1992-1993). Mối tình cũ sống lại và Trịnh Công Sơn đã viết Xin trả nợ người như một lời trách móc người yêu đã bỏ anh ra đi.

Rất nhiều thiếu nữ đã đi qua cuộc đời Trịnh Công Sơn và đã để lại những ấn tượng:

Diễm của Diễm xưa, Nguyệt của Nguyệt ca, Hoàng Lan của Mấy độ hoa vàng, Quỳnh Hương củaQuỳnh Hương, D.H của Trong nỗi đau tình cờ, P.T.L của Như cánh vạc bay, V.A của Con mắt còn lại, và ngay cả Bống của Thuở Bống là người, Bống không là Bống, Bống… và có thể còn nhiều bóng hồng khác. Nhưng không phải cuộc tình nào cũng đều là những mối tình. Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ… Nhưng khi ta trở lại cũng chỉ thấy tất cả những dòng sông cũ đều đã trôi về biển khơi. Dĩ nhiên Trịnh Công Sơn cũng có những đau đớn ưu phiền khi những người tình ra đi, nhưng rồi tất cả đều là những kỷ niệm đẹp. Gần như tất cả những người tình cũ, anh đều gặp lại, và tất cả với anh đều có một khoảng lịch sự cách ngăn…

Chỉ riêng một mình Dao Ánh, Trịnh Công Sơn vẫn còn yêu cho đến những ngày cuối cùng của đời anh.

Mãi đến bây giờ, mười năm sau khi Trịnh Công Sơn mất, Dao Ánh mới quyết định đưa ra công chúng những bức thư như những vết tích của một mối tình mà chính Trịnh Công Sơn cũng đã giữ kín trong lòng suốt bao nhiêu năm nay. Đã có dư luận chê trách Dao Ánh khi công khai những chuyện rất riêng tư giữa hai người. Tuy nhiên, Dao Ánh lại cho rằng đã đến lúc mà những bức thư tình ấy không còn là riêng tư của một người mà là của mọi người, bởi đó không chỉ là những bức thư tình lãng mạn, không chỉ là những đoản văn đẹp đẽ còn là những gì để người đọc có thể hiểu thêm về người nghệ sĩ tài hoa của thế kỷ hoặc trả lại sự thật những thêu dệt vô căn cứ của người đời.

Đọc “Những bức thư viết cho một người“, chúng ta có thể thấy rõ hơn con người rất đời thường của Trịnh Công Sơn: lãng mạn, tình tứ, chân thật, nhưng lúc nào cũng cảm thấy cô đơn vô cùng. Tình yêu như một thứ ánh sáng huyền diệu mang đến cho anh sức sống giữa những cô đơn trong một đoạn đời không hoàn toàn do mình chọn lựa.
Dao Ánh năm 1964



Buổi sáng này anh nghĩ về Ánh như đang nghĩ về một đám mây bồng bềnh trong đời sống anh. Đám mây của những ngày anh qua những đèo sâu cao nguyên và mơ ước. Đám mây che khuất những phiền muộn âu lo. Đám mây ở mãi trong những thung lũng hoang vu ngàn đời đó mà bao nhiêu lần đi qua, trở lại, anh vẫn còn nhìn thấy“.

Đã qua không biết bao nhiêu ngày tháng không lúc nào anh ngớt gọi tên Dao Ánh, Dao Ánh… Em là hoa hướng dương như mặt trời trong tôi, Em là đám mây không lúc nào tan luôn che bớt những phiền muộn trong tôi, Em là ngọn hải đăng mà tôi nguyện làm người đốt lửa thắp sáng suốt cuộc đời… Vậy mà mãi đến khi đọc hơn ba trăm bức thư của anh gửi Dao Ánh, người ta mới thấy Trịnh Công Sơn đã thu hết can đảm để thổ lộ một cuộc tình lãng mạn: “Anh yêu Dao Ánh“. Trước đây anh vẫn yêu, vì tình yêu cần thiết như hơi thở để có thể sống trong những nỗi cô đơn xa vắng. Không phải là một thứ tình yêu sở hữu. Tình yêu là một cảm hứng cho những tình khúc được anh để lại cho đời. Điều này có thể trả lời cho những ai thường thắc mắc về những cuộc tình của Trịnh Công Sơn, như một Diễm xưa, như một Nguyệt Ca, như một Quỳnh Hương, như những Bống, như một loài Hoa vàng mấy độ
Hoa hồng được Trịnh Công Sơn ép trong trang thư gửi Dao Ánh từ giữa thập niên 1960.



Đọc “Những bức thư tình viết cho một người“, những ai đã từng yêu hoặc ghét Trịnh Công Sơn đều có thể thêm một lần nữa tìm thấy ở anh một con người chân thật… “nếu mình sống thực với bản chất thì đó là một khí giới công hiệu nhất để đánh bẹp mọi lời gièm pha“.

Anh luôn luôn viết nhạc bằng những cảm xúc khi thấy bất cứ gì trước mắt. Khi Đinh Cường, Trịnh Cung và người em ruột bị động viên, đang ở quân trường, anh kể với Dao Ánh rằng mình đã viết một khúc nhạc hành quân vì nghĩ đến người thân đang gặp gian lao khổ cực. Bản nhạc được cất vào một xó xỉnh nào đó, nhưng cũng cho thấy tất cả cảm xúc của anh đều kết tinh bằng những ca khúc.

Những lúc phải xa cách bạn bè, gia đình và người yêu, giữa những mưa gió, sương mù hay khí hậu khắc nghiệt như một định mệnh phải chấp nhận, anh chỉ còn có thể gọi tên Dao Ánh như một loài hướng dương đưa anh về phía mặt trời rạng rỡ, dù Dao Ánh chưa phải là sở hữu của anh.
  • Theo Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần

thay đổi nội dung bởi: bcbc, 19-04-2011 lúc 04:25 AM.
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 19-04-2011   #2
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
“Người yêu lạ lùng nhất” của Trịnh




Kỳ 1: “Người yêu lạ lùng nhất” của Trịnh


Đời của Trịnh Công Sơn là thơ. Nỗi buồn của Sơn là nỗi buồn siêu hình. Nhạc của Sơn bài nào cũng có chữ em, chữ yêu, chữ tình. Người đẹp của Sơn phải là người gầy, không gầy thì không đẹp. Ví dụ, vai gầy: “Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai” (Còn tuổi nào cho em). Tay gầy: “Bàn tay em năm ngón ru trên ngàn năm. Trên mùa lá xanh, ngón tay em gầy nên mãi ru trên ngàn năm” (Ru em từng ngón xuân nồng) - hoặc “Đóa hoa hồng tàn hôn lên môi, em gầy ngón dài” (Tuổi đá buồn). Gầy và xanh nữa: “Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ, dài tay em mấy thuở mắt xanh xao” (Diễm xưa) hoặc “Bàn tay xanh xao đón ưu phiền” (Nắng thủy tinh).

GS-TS CAO HUY THUẦN (Paris)


Sau khi loạt bài Công bố hàng trăm bức thư tình của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đăng trên Thanh Niên, nhiều bạn đọc rất muốn biết thêm về Ngô Vũ Dao Ánh. Ca sĩ Trịnh Vĩnh Trinh, em gái út của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, kể rằng nhà của Dao Ánh nằm gần nhà của Trịnh Công Sơn - chỉ cách một cây cầu nhỏ Phú Cam - nên hằng ngày Dao Ánh đi học thường ngang qua đó…


Dao Ánh thời trẻ và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn - Ảnh: tư liệu




Trịnh Công Sơn nhắc đến trong một hồi ức: “Thuở ấy có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng long não lá li ti xanh mướt để đến trường Đại học Văn khoa ở Huế. Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái ấy vẫn đi… Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa theo qua. Những mùa nắng ve râm ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa xuân mưa Huế, người con gái ấy đi qua nhòa nhạt trong mưa… Từ ban công nhà tôi nhìn xuống, cái bóng dáng ấy đi đi về về mỗi ngày bốn bận (…) Đi để được ngắm nhìn, để cảm thấy âm thầm trong lòng mình là một nhan sắc”.

Trịnh Công Sơn nhớ về “những con người lớn lên trong thành phố nhỏ nhắn đó đã dệt gấm thêu hoa những giấc mơ, giấc mộng của mình”. Đó là cố đô Huế với “mỗi sáng tinh mơ, mỗi chiều, mỗi tối, tiếng chuông Linh Mụ vang xa trong không gian, chuyến đi trên dòng sông để đến với từng căn nhà khép hờ hay đang đóng kín cửa. Thời gian trôi đi ở nơi đây lặng lẽ quá. Lặng lẽ đến độ người không còn cảm giác về thời gian. Một thứ thời gian không bóng hình, không màu sắc. Chỉ có cái chết của những người già, vào mùa đông giá rét, mới làm sực tỉnh và bỗng chốc nhận ra tiếng nói thì thầm của lăng miếu, bia mộ ở những vùng đồi núi chung quanh. Trong không gian tĩnh mịch và mơ màng đó, thêm chìm đắm vào một khí hậu loáng thoáng liêu trai, người con gái ấy vẫn đi qua đều đặn mỗi ngày dưới hai hàng cây long não để đến trường. Đi đến trường mà đôi lúc dường như đến một nơi vô định. Định hướng mà không định hướng bởi vì những bước chân ngày nào ấy dường như đang phiêu bồng trên một đám mây hoan lạc của giấc mơ. Người con gái ấy đã đi qua một cây cầu bắc qua một dòng sông, qua những hàng long não, qua những mùa mưa nắng khắc nghiệt, để cuối cùng đến một nơi hò hẹn.


Một chiếc lá ép trong thư gửi từ Blao về có chữ Trịnh Công Sơn ghi trên mặt lá: “Mưa lạnh đầy đó Ánh - 23 Septembre 1965” - ảnh gia đình Trịnh Công Sơn cung cấp



Hò hẹn nhưng không hứa hẹn một điều gì. Bởi vì trong không gian liêu trai ấy hứa hẹn chỉ là một điều hoang đường. Giấc mơ liêu trai nào cũng sẽ không có thực và sẽ biến mất đi. Người con gái đi qua những hàng cây long não bây giờ đã ở một nơi xa, đã có một đời sống khác. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên. Người con gái ấy là Diễm của những ngày xưa”.



Câu cuối của hồi ức đúng là viết về Diễm. Nhưng từ câu cuối ấy ngược lên đến câu đầu tiên đều có thể ứng với trường hợp của Dao Ánh - em gái ruột của Diễm - những năm tiếp sau đó. Nghĩa là “người con gái ấy” trước kia là Diễm - nay đã là Dao - Ánh - hóa - thân. Dao Ánh sinh ngày 24.5.1948, người gốc Bắc, lớn lên tại Huế, trong một gia đình gia giáo. Cũng như Trịnh Công Sơn, Dao Ánh giỏi tiếng Pháp, cha là giáo sư dạy tiếng Pháp, đọc tiểu thuyết của André Gide, André Maurois, thơ Jacques Prévert, Apollinaire từ nguyên bản, năm 17 tuổi chép gửi Trịnh Công Sơn mấy câu trong một nhạc phẩm lời Pháp do Richard Anthony hát: “J’attendrai l’orage et la pluie pour pleurer. Je t’aime encore mais tu dois ignorer le chagrin de ma vie. Et j’irai pleurer sous la pluie” (Em sẽ đợi giông tố và gió mưa về để khóc. Em mãi yêu anh nhưng anh chẳng màng gì tới nỗi buồn của em. Và em sẽ khóc dưới mưa đây). Trịnh Công Sơn đã trích một câu trong đoạn cuối cuốn Porte étroite (Khung cửa hẹp) của André Gide gửi đáp Dao Ánh: Et que la vie peut souffler dessus chaque jour sans l’éteindre (ngày ngày ngọn gió đời vẫn thổi nhưng chưa bao giờ thổi tắt được tình yêu).

Ngôi nhà của Dao Ánh được Trịnh Công Sơn nhắc đến với những lùm nhãn mùa hạ che mắt đường về, với hàng cây mùa đông đứng lặng bên sông vắng, trông gợi cảm vô cùng. Từ nhà Trịnh Công Sơn nằm ở số 3/11 Nguyễn Trường Tộ, bên này cầu Phú Cam nhìn sang bên kia cầu chỗ có nhà Dao Ánh buổi chiều không thể không nhớ những bụi dạ lan trồng ở đó. Dạ lan thơm lắm, nhất là vào ban đêm, tỏa từ nhà Dao Ánh đến cả trong… giấc mộng của Trịnh Công Sơn ở Blao, Đà Lạt, Dran, Sài Gòn, Đà Nẵng về sau nữa. Trịnh Công Sơn nói Dao Ánh là “người yêu lạ lùng nhất” của mình. Năm Dao Ánh 19 tuổi, Trịnh Công Sơn nói với Ánh: “Yêu nhau đã có một compromis (ước hẹn) và không có một ước hẹn nào đáng giá hơn như thế”. Dao Ánh cũng biết điều ấy. Cũng lãng mạn, song rất kín đáo. Những đêm khuya Huế lạnh, Dao Ánh thắp đèn sáp trắng một mình ngồi viết thư và nhớ Trịnh Công Sơn, hái và ép những chiếc lá dạ lan còn ướt sương vào giữa trang thư gửi đến. Có hôm nhìn màu hoa sắp tàn, nhìn màu nắng chiều phai, Dao Ánh đã viết nhắn Trịnh Công Sơn: “Ôi màu mắt rồi có ngày cũng đổi màu như thế”.

Lãng mạn vậy, nên Trịnh Công Sơn nghĩ “biết đâu Ánh không sinh ra và lớn lên từ một loài hoa nào đó”. Năm 1966, Dao Ánh vào Sài Gòn học ở cư xá Thanh Quan số 232 bis/C Hiền Vương, bỏ lại con đường có vòm long não, cây cầu nhỏ, với con sông lững lờ và một khoảng trời cô quạnh.

(Còn tiếp)
Giao Hưởng - Dạ Ly

thay đổi nội dung bởi: bcbc, 19-04-2011 lúc 04:26 AM.
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 19-04-2011   #3
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
... Có một vài giấc mơ quá mức huyền bí, không làm sao hiểu được, chúng giống như những câu đố. Nhưng những câu đố còn có thể giải đáp, chúng thì không. Bạn có thể cho chúng hàng trăm nghĩa khác nhau, nghĩa nào cũng được cả. Liệu Eurydice mong muốn trở lại trần gian, nếu nàng tìm thấy một chút bình yên, một chút hơi ấm ở địa ngục? Và Kafka thêm vô: âm nhạc, thứ đã nhất, đẹp nhất, được hát ở địa ngục, bởi những kẻ trầm luân. Liệu chúng ta có thể đọc Đỗ Long Vân, nghe nhạc Trịnh Công Sơn, đọc thơ Thanh Tâm Tuyền, theo nghĩa trên không?

Nguyễn Quốc Trụ


Yêu một người tên hoa hướng dương

Năm 25 tuổi (1964), nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lên Blao dạy học, ở đó ông viết nhiều bức thư gửi về một người – người mà ông gọi bằng tên riêng là: dao – ánh – hướng – dương (viết thường như tên một loài hoa) đang nở…

NS Trịnh Công Sơn thời yêu “hoa hướng dương Dao Ánh” - Ảnh do gia đình nhạc sĩ TCS cung cấp

Cũng từ Huế, dao – ánh – hướng – dương hồi âm, gửi đến ông những tờ thư “ướt từng giọt nến” đọng lại, vì thư viết về khuya, dưới ánh sáng của đèn sáp trắng, có bức ép vài chiếc lá long não nhặt được trước nhà ông ở đường Nguyễn Trường Tộ (Huế). Nhận được, ông trả lời: “Ngọn lá long não vẫn còn màu nâu đỏ” và hồi tưởng: “Anh phải bắt đầu nhớ lại một Ánh của lần đầu xa nhà, Ánh của hôm ở quán cà phê, Ánh ở bãi biển và Ánh của những ngày tháng sau này (…) Ánh ơi, anh đã ghi trên từng bao thư Ánh gởi lên đây cho anh: tournesol 1, tournesol 2, tournesol 3. Ôi những lời yêu dấu kia là đời sống (của anh) đó Ánh ạ (…) Bình hoa hồng trước mặt anh có những cánh hoa đều đặn thật đẹp. Anh vẫn thường nghĩ đến hình ảnh một người con gái cầm nhánh hoa hồng buổi chiều đi trên hè phố một mình. Hè phố thì vắng. Hè phố dẫn về một giáo đường. Buổi chiều người con gái tay cầm nhánh hoa hồng, đầu cúi gập trên những hàng ghế gỗ nhà thờ… mang khuôn mặt của Ánh. Của Ánh. Của Ánh”. Tiếp đó là: “tấm carte visite với hình vẽ cái hoa hướng dương và hàng chữ Ngô Vũ Hướng Dương đề ở dưới anh đã dựng ở kệ sách trên đầu giường (thư Blao 21.10.1964).

Vài ngày sau, vào 26.10 năm ấy, ông viết: “Ánh ơi, bỗng nhiên anh thấy nhớ Ánh mênh mông… Sao con đường không ngắn hơn để anh có thể quay về đó thường xuyên nhìn thấy Ánh. Nhìn Ánh cười, Ánh buồn, Ánh nói, Ánh đi. Nhìn chiếc nơ màu nâu nhạt đã có lần cài sau tóc. Giờ này Huế có mưa không. Mùa đông đã về chưa cho bàn tay Ánh lạnh như một đêm mưa nào anh đã giữ bàn tay Ánh và bảo lạnh vô cùng. Ánh ơi anh còn gọi đến bao giờ như thế. Cầu mong Ánh bình an và thản nhiên như núi rừng, mặt trời và tournesol – hoa hướng dương” (thư Blao 26.10.1964).

Khi đi các vùng cao khác, như Dran (Đơn Dương), ông vẫn nhớ, vẫn gọi: “Dao Ánh, Dao Ánh, Dao Ánh. Anh từ Blao 2 giờ lên đến đây lúc hơn 5 giờ, suốt con đường đó bụi hoa tournesol mọc vàng hai bên. Rừng núi mùa này hoa vàng đó sáng rực. Sao không là sinh nhật Ánh. Anh có ý nghĩ muốn thay đổi ngày sinh của Ánh đó. Ánh có bằng lòng không. Đây rất gần Đà Lạt, chỉ đi có 30 phút thôi. Anh đến đây thì anh Cường (họa sĩ Đinh Cường) chưa về. Anh leo lên căn nhà gỗ sàn – chung quanh là núi cao, là mây mù, là suối reo, là giá rét, là quạnh quẽ. Anh ngồi trong căn phòng riêng của anh Cường, xung quanh là những bức tranh mang hình ảnh màu sắc của núi đồi này mới lên xong. Và cơn mưa xám mù chợt đến… Ánh ơi, Ánh ơi. Anh nhớ Ánh lắm, nhớ lắm. Làm sao cho Ánh có thể biết được điều đó… Mùa hoa vàng tournesol huy hoàng trên khắp vùng cao nguyên. Anh cười nói với chúng như cười nói với Ánh – hướng – dương đêm (thư Dran 11.11.1964).

Nhiều lúc viết liên tục, trong nhiều ngày, mỗi ngày viết nhiều lần. Vào buổi trưa, buổi chiều, và cả trước khi đi ngủ nữa: “Ánh ơi, khuya đã khuya hơn… nhớ muôn trùng muôn trùng đó Ánh”. Thức dậy thấy “hoa mặt trời và hoa hồng cắm chung ở chiếc lọ nhỏ đã héo rũ cả. Mai anh sẽ hái một hoa mới cắm vào. Ánh vắng viết thư cho anh có đến gần một tháng. Anh ngỡ như một hình phạt dành cho kẻ tử tội không biết được lý do… Cơn mưa vừa ngưng. Mây đã trắng hơn từng cuộn và trăng nhỏ tuổi hơn Ánh. Thời kỳ trăng đẹp nhất là trăng bằng tuổi Ánh – 16 tuổi (thư Blao 14.12.1964).

Khi Dao Ánh bước sang tuổi 17 (1965), Trịnh Công Sơn viết: “Ánh ơi, tâm hồn anh có những lúc thanh thản xanh như chồi non, có lúc đen – điu – vực – thẳm. Anh cũng cố gắng viết nhạc đúng như thế. Mỗi lần viết xong một bản thấy như mình nhẹ nhàng, như vừa trút bớt những ưu tư nặng nề trên vai, trên đầu xuống. Anh vừa viết xong một bản nữa: Tuổi buồn của em, anh nghĩ đến Ánh ngày chủ nhật đi đến nhà thờ, tay cầm một nhánh hồng nhung, nhà thờ chủ nhật thì vắng bởi vì đó là nhà thờ của riêng anh tạo ra…” (thư Blao 21.1.1965).

Năm Dao Ánh 18 tuổi (1966), Trịnh Công Sơn viết: “điều quan trọng nhất là Ánh đã yêu anh! Như thế là quá đủ. Khi yêu người ta ngẫu nhiên như đã chọn lựa. Và thái độ chọn lựa dù muốn dù không đã tiềm ẩn một ý chí tự do. Đó cũng là dấu hiệu một phát hiện của trưởng thành. Sống rồi sẽ chín muồi dần, sẽ đơn giản. Tất cả những điều đó sẽ nở ra trong chính mình một cách hồn nhiên như hoa cỏ. Điều đáng vui mừng là chúng mình đang có nhau, đang cần nhau, đang yêu nhau. Anh thì mỗi ngày mỗi nhớ nhiều hơn. Và như thế cũng đã an tâm để đủ sống, đủ vui, đủ tin yêu trong hiện tại. Buổi trưa thật yên tĩnh. Trời như giục bàn chân chạy rong suốt ngày ngoài đường… Anh vừa học được cách viết bằng chữ nho tên của Ánh. Và cũng nhờ thế anh biết được vì sao Ánh thích hoa mặt trời (hoa hướng dương) và bài Xin mặt trời ngủ yên lại tình cờ có câu: “Ôi nhân loại, mặt trời trong tôi”. Lúc viết bản này anh đã có câu trên, vì anh nghĩ là Ánh thích hoa mặt trời và mặt trời là nơi hoa hướng dương nhìn về đó. Nên anh đã đem mặt trời nhốt vào trong anh (để Ánh luôn hướng đến). Hãy nhớ anh mỗi ngày như anh đã nhớ em”.


Minh họa của họa sĩ Đinh Cường cho nhạc phẩm Tuổi đá buồn với chữ viết của TCS ghi tặng: “Bản của ngô vũ dao ánh tournesol - mùa xanh trên đỉnh sương - ngô vũ dao ánh hằng muôn nghìn hằng muôn nghìn, muôn nghìn xa xưa. Trịnh Công Sơn”

(còn tiếp)

Giao Hưởng – Dạ Ly (giới thiệu)

thay đổi nội dung bởi: bcbc, 19-04-2011 lúc 04:21 AM.
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến