Hỏi/Ðáp Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc
Welcome
Trang Ðầu
Ghi Danh
Hỏi/Ðáp
Login Form
Nhà tài trợ
Công cụ
Thống kê
  • Ðề tài: 15,064
  • Bài gởi: 153,517
  • Thành viên: 4,745
  • Số người đang xem: 78
  • Xin cùng nhau chào đón abcde2011 là thành viên mới nhất.
Liên kết website
Go Back   chân thuyên > ĐẤT NƯỚC - CON NGƯỜI > DANH NHÂN THẾ GIỚI

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 09-09-2009   #11
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
Bà Nguyễn Thị Quang Thái: Sáng mãi đến ngàn thu





Lần đầu tiên anh Võ Nguyên Giáp gặp chị Nguyễn Thị Quang Thái trên một chuyến xe lửa Hà Nội - Huế. Năm ấy, anh Võ Nguyên Giáp 18 tuổi và Quang Thái vừa 14 tuổi.

Quang Thái sinh ở Vinh nhưng quê gốc ở làng Nhân Chính, Hà Nội. Gặp nhau trên chuyến tàu vào Huế khi ấy Quang Thái vào nhập học ở trường Đồng Khánh còn anh Võ Nguyên Giáp đi thực hiện công tác của Đảng Tân Việt nhằm hợp nhất Đảng Tân Việt với Việt Nam Thanh niên Cách mạng đồng chí Hội và Việt Nam Cộng sản Đảng. Cùng đi một chuyến tàu, Võ Nguyên Giáp thấy Quang Thái để lại trong anh một ấn tượng sâu sắc anh vẫn hy vọng có ngày gặp lại. Rồi một dịp may đã tới, một hôm anh Giáp làm việc ở nhà ông Lê Ấm, con rể cụ Phan Chu Trinh thì có một thiếu nữ tìm gặp. Cô nữ sinh xinh xắn nói giọng Vinh ấm áp. Đang mải viết, anh Giáp ngẩng lên và sững sờ: chính là Quang Thái - người mà anh mong gặp gỡ bấy lâu nay. Quang Thái gặp anh để nhận công tác của đoàn thể giao là phát triển tổ “Nữ sinh đỏ”. Sau đấy do yêu cầu công tác hai người phải thường xuyên gặp nhau. Anh Giáp có tình cảm với Quang Thái nhưng Quang Thái vẫn chỉ coi anh như một người anh.

Năm 1931, anh Võ Nguyên Giáp bị bắt vì tham gia phong trào Xô-viết Nghệ Tĩnh, anh bị giam ở nhà lao Thừa Phủ, đi qua nhà giam nữ anh giật mình nhận ra Quang Thái. Ở tù, cô gái xinh đẹp vừa 16 tuổi ấy, tỏ ra là người có ý chí bất khuất. Quang Thái đã dặn bạn tù bằng một câu tiếng Pháp, tạm dịch là “Không ai tố giác bạn, bạn đừng tố giác ai”.

Cuối năm 1931, anh Võ Nguyên Giáp được ra tù, bị quản thúc ở quê. Quang Thái cũng được trả tự do trong dịp này. Anh Giáp và chị Quang Thái ngày càng thương yêu nhau. Quang Thái đã nhận lời cầu hôn của anh Giáp, đám cưới được tổ chức ở Vinh, năm ấy anh Giáp 24 tuổi và chị Quang Thái tròn tuổi 20. Sau khi cưới, hai vợ chồng ra Hà Nội hoạt động. Anh Giáp dạy học, chị Quang Thái thi đỗ xuất sắc vào Đại học 4 Hà Nội, sau bị đuổi vì hoạt động mạnh trong giới học sinh, sinh viên. Anh chị sinh được con gái đầu lòng đặt tên là Hồng Anh. Năm 1939, anh Giáp được Đảng cử sang Trung Quốc hoạt động. Chị Quang Thái vừa nuôi con, vừa làm liên lạc viên của Trung ương Đảng. Năm 1941, giặc Pháp xử chị Nguyễn Thị Minh Khai - người chị ruột yêu quý của chị Quang Thái. Quang Thái đã thuê luật sư và đến dự phiên xét xử khi tòa tuyên án tử hình đối với người chị ruột yêu quý, Quang Thái nén đau thương càng cố gắng hoạt động. Năm 1942, chị bị sa vào tay giặc bị chúng tra tấn dã man nhằm khai thác cơ sở của Đảng và truy tìm đồng chí Hoàng Văn Thụ. Chị đã kiên cường chịu đựng và hy sinh năm 1944 tại nhà giam Hỏa Lò, Hà Nội. Mãi đến tháng 4-1945, anh Võ Nguyên Giáp mới biết vợ mình đã hy sinh...

Trong một lần đến thăm nhà tù Hỏa Lò cùng con gái Hồng Anh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp thắp hương, đặt vòng hoa tưởng niệm. Ông xúc động ghi trong cuốn sổ của nhà lao: “Nhớ mãi hương hồn của các anh, các đồng chí, các anh chị, nhớ mãi hình ảnh của Quang Thái, người vợ, người mẹ của chúng tôi”. Cô bé Hồng Anh ngày nào đã trở thành giáo sư, tiến sĩ toán lý, là người phụ nữ đầu tiên của ngành vật lý Việt Nam được tặng giải thưởng Kovalevskaia.

Tinh thần của liệt sĩ Nguyễn Thị Quang Thái sáng mãi đến ngàn thu!

(theo Bao Binh Duong)
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following 2 Users Say Thank You to bcbc For This Useful Post:
Old 09-09-2009   #12
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
Bà Nguyễn Thị Quang Thái




Trong một lần đến thăm nhà tù Hỏa Lò cùng con gái Hồng Anh, đại tướng Võ Nguyên Giáp thắp hương, đặt vòng hoa tưởng niệm Quang Thái, người nữ chiến sĩ cách mạng, người vợ yêu của đại tướng, đã hi sinh khi còn rất trẻ.
Ông xúc động ghi trong cuốn sổ của nhà lao: “Nhớ mãi hương hồn của các anh, các đồng chí, các anh chị, nhớ mãi hình ảnh của Quang Thái, người vợ, người mẹ của chúng tôi”.
Cuộc gặp cuối cùng
Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhớ lại buổi chia tay cuối cùng.
"Một buổi chiều vào đầu tháng 5-1940. Đến giờ đi dạy học, ra khỏi nhà một quãng, tôi ngoái lại nhìn ngôi nhà nhỏ, biết còn lâu mới quay trở về đây, khi đó chắc có nhiều sự thay đổi rồi.
Hôm đó là thứ sáu, tôi đã sắp xếp dạy dồn cả chương trình ngày thứ bảy vào thứ năm và thứ sáu để có được một khoảng cách hai ngày, thứ bảy và chủ nhật, không phải đến trường. Từ ngày ra Hà Nội hoạt động, tôi đã làm nghề dạy học ở Trường Thăng Long. Năm giờ chiều, tan học, tôi lững thững đi về phía hồ Tây như một người dạo mát. Hoa phượng nở đỏ trên vòm cây.
Tiếng ve sầu kêu ra rả. Tôi vừa đi vừa để ý nhìn trước nhìn sau xem có mật thám theo dõi không. May sao, chiều hôm đó không thấy bóng dáng bọn chúng. Từ ngày địch bắt đầu khủng bố, trước khi tôi gặp anh Hoàng Văn Thụ, các anh cũng đã cho biết là tôi sẽ chuyển vào hoạt động bí mật. Quang Thái cũng rất muốn đi hoạt động bí mật. Nhưng con chúng tôi chưa đầy năm, chưa nhờ ai nuôi được, Quang Thái hẹn khi nào gửi được con sẽ đi sau.

Đến đường Cổ Ngư, qua chùa Trấn Võ, tôi thấy Quang Thái ẵm cháu Hồng Anh đã đứng đợi ở một gốc cây vắng người. Quang Thái rơm rớm nước mắt, thỉnh thoảng lại quay về phía hồ để mọi người khỏi chú ý. Tôi nói với Quang Thái ở lại giữ liên lạc với các anh, tiếp tục công tác, cố gửi Hồng Anh để đi hoạt động bí mật. Quang Thái nhắc tôi hết sức giữ gìn sức khỏe và cẩn thận trong hoạt động, gắng tìm cách cho nhà biết tin. Một đôi người quen đi ngang chào hỏi, tưởng chúng tôi đang đứng hóng mát. Chúng tôi đang nói chuyện thì có tiếng người hỏi phía sau:

- Thầy có đi xe không?
Tôi quay lại thấy anh giáo Minh kéo một chiếc xe tay đứng đợi. Tôi chia tay Quang Thái lên xe, không ngờ phút chia tay đó lại là phút vĩnh biệt".

Và cái nhìn đầu tiên...
Lần đầu tiên anh Võ Nguyên Giáp gặp chị Quang Thái trên một chuyến xe lửa Hà Nội - Huế. Năm 1929, anh Giáp được đoàn thể cử đi công tác. Mục đích của chuyến đi là việc hợp nhất Đảng Tân Việt với Việt Nam thanh niên cách mạng đồng chí Hội và Việt Nam cộng sản Đảng. Đoàn tàu dừng lại ở ga Vinh.

Hai cô nữ sinh xinh xắn ríu rít lên tàu. Một cô là Hồ Cầm, em của chị Hải Đường, cùng sinh hoạt trong Đảng Tân Việt với anh Giáp. Anh để ý cô bạn đi cùng Hồ Cầm. Cô gái rất xinh, khuôn mặt trái xoan hiền dịu, da trắng hồng, đôi mắt đen láy thông minh, tóc xõa ngang lưng. Anh Giáp vui vẻ nói chuyện với hai cô gái. Ngày ấy anh Giáp còn rất trẻ, ăn mặc theo lối ký giả. Hồ Cầm giới thiệu:
- Đây là bạn Quang Thái.
Anh Giáp đã từng nghe tên Quang Thái trong đợt công tác qua Vinh mới đây. Tổ chức Đảng giao cho anh nhiệm vụ đi bàn với Liên tỉnh ủy Nghệ Tĩnh thu xếp cho chị Minh Khai, đảng viên Đảng Tân Việt, đi thoát ly. Anh Giáp nghe nói chị Minh Khai có em gái là Quang Thái xinh xắn, học giỏi, hoạt động cách mạng hăng hái, sôi nổi.

- Các cô đi đâu thế?

- Em đưa Quang Thái vào nhập học Trường Đồng Khánh.

Quang Thái sinh ở Vinh nhưng quê gốc là làng Nhân Chính, Hà Nội. Cha Quang Thái là một kỹ sư cầu đường. Trong khi anh Giáp nói chuyện với Hồ Cầm, Quang Thái vẫn ngồi im không muốn bắt chuyện. Cô cho anh là chàng công tử bột với chiếc mũ phớt và bộ comlê trắng, dáng người thanh mảnh thư sinh, khuôn mặt tròn trắng trẻo.

Chỉ đến khi anh giới thiệu mình là nhà báo, Quang Thái mới tham gia câu chuyện. Từ buổi gặp gỡ đầu tiên ấy, hình ảnh cô nữ sinh Đồng Khánh Huế xinh đẹp, dịu dàng Quang Thái đã để lại cho anh ấn tượng sâu sắc. Lần đầu tiên anh thấy xao xuyến với một người con gái. Anh thầm mong sẽ có ngày được gặp lại.

Trường Đồng Khánh ở gần Trường Quốc học Huế. Anh Giáp từng là học sinh Trường Quốc học Huế. Một trong những người dẫn dắt anh đến với phong trào học sinh là anh Nguyễn Chí Diểu, một người bạn lớn tuổi hơn cùng lớp. Thời gian ấy có phong trào học sinh đấu tranh đòi thả cụ Phan Bội Châu, để tang cụ Phan Chu Trinh.
Hiệu trưởng và tổng giám thị cho là chính anh Nguyễn Chí Diểu cầm đầu phong trào đòi ân xá cho cụ Phan Bội Châu và để tang cụ Phan Chu Trinh ở Trường Quốc học Huế. Trong một kỳ thi, anh Diểu bị vu oan là copy bài và bị đuổi ra khỏi lớp. Anh Giáp bàn với anh Nguyễn Khoa Văn phát động bãi khóa với khẩu hiệu: "Không được đuổi học sinh Nguyễn Chí Diểu, tự do đọc sách báo, chống giáo dục ngu dân".

Một cuộc bãi khóa lớn diễn ra ở Trường Quốc học. Thấy vậy, học sinh các trường khác ở Huế lần lượt bãi khóa. Đây là một trong những cuộc tổng bãi khóa lớn nhất thời ấy. Một tháng sau, phong trào dần dần lắng xuống. Học sinh đi học trở lại. Nhà cầm quyền công bố danh sách những học sinh bị đuổi học: 90 người trong tất cả các trường tại Huế, trong đó có anh Võ Nguyên Giáp.

Anh Giáp về quê Quảng Bình. Cha anh muốn anh lấy vợ. Vợ ông bá hộ trong làng sẵn sàng gả con gái cho anh. Nhà ông Bá giàu nhất làng, có hai cô con gái. Cô gái định gả cho anh Giáp ở tuổi mới lớn. Vợ ông Bá hứa nếu thành hôn sẽ cho ruộng, cho nhà. Cha anh Giáp muốn anh nhận lời nhưng mẹ anh nói: “Tùy con, ưng thì lấy, không ưng thì thôi, không ép”.
Một hôm, anh Diểu về Quảng Bình tìm anh Giáp. Anh Nguyễn Chí Diểu, ủy viên Kỳ bộ Trung kỳ của Tân Việt, thay mặt tổ chức kết nạp Võ Nguyên Giáp vào Đảng Tân Việt. Anh Giáp hẹn với anh Diểu sẽ thu xếp công việc ở nhà để vào Huế tham gia hoạt động. Khi anh Giáp xin đi Huế, cha anh chỉ bằng lòng với điều kiện anh nhận lời làm rể ông Bá. Anh Giáp đóng khăn xếp, áo dài đen, quần trắng, đi guốc đến nhà ông Bá. Cô Bá tiếp đón nồng nhiệt. Cô còn đem ra chục trứng gà và tiền để anh đi Huế. Anh nói:
- Cảm ơn, tôi không dám nhận.
Cô Bá cười:
- Cậu làm cao. Sau này lại không đòi nhà, đòi ruộng ấy à.
Thấy anh đến nhà ông Bá, cha anh bằng lòng cho anh đi Huế. Nhưng anh nói riêng với mẹ:
- Con không kết hôn với con gái ông Bá đâu. Thầy mẹ đừng thu xếp.
Trước khi lên tàu, anh Giáp nói với con trai ông Bá:
- Tôi rất tôn trọng gia đình anh nhưng tôi không thể kết hôn với em gái anh được. Tôi và cô ấy không hợp nhau. Nhờ anh về thưa lại với gia đình.

Anh Giáp vào Huế, làm việc tại Quan hải Tùng thư, một nhà xuất bản do Tổng bộ Tân Việt chủ trương. Thực chất là anh tham gia sinh hoạt ở một tiểu tổ bí mật của Tân Việt. Sau đó, anh làm biên tập cho báo Tiếng Dân của cụ Huỳnh Thúc Kháng.

Sau buổi gặp Quang Thái trên tàu, nhiều lần anh Giáp đạp xe qua cổng Trường Đồng Khánh hi vọng gặp lại Quang Thái. Anh nhìn vào sân trường thấy thấp thoáng các cô ngồi trên bãi cỏ xanh, những cô tha thướt đi dạo nhưng anh vẫn không gặp được Quang Thái.

Nhà văn NGUYỆT TÚ
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Những hội viên sau cảm ơn bcbc vì bài viết hữu ích :
Old 09-09-2009   #13
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
Bà Nguyễn Thị Quang Thái




Mối tình trong nhà lao Thừa Phủ

Một hôm, anh Giáp đang làm việc ở nhà ông Lê Ấm, con rể cụ Phan Chu Trinh, thì có một thiếu nữ tìm gặp. Cô nữ sinh xinh xắn nói giọng Vinh ấm áp. Đang mải viết, anh Giáp ngẩng lên và sững sờ: chính là Quang Thái, người mà anh vẫn đi tìm bấy lâu nay.
Quang Thái gặp anh để nhận công tác của đoàn thể. Nhiệm vụ của đoàn thể giao cho cô là phát triển tổ "nữ sinh đỏ". Sau đó, do hoàn cảnh công tác, hai người gặp nhau nhiều. Anh Giáp có tình cảm với Quang Thái nhưng Quang Thái vẫn chỉ coi anh như một người đồng chí. Quang Thái dành hết tâm tư, tình cảm của mình cho chị Minh Khai. Chị rất lo lắng cho chị Minh Khai mới đi thoát ly.
Năm 1931, anh Võ Nguyên Giáp bị bắt vì tham gia phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh. Anh bị giam vào nhà lao Thừa Phủ. Đi qua nhà giam nữ, anh giật mình nhận ra Quang Thái. Quang Thái cũng đã bị bắt. Thời gian trong tù anh Giáp hiểu và yêu Quang Thái nhiều hơn. Người thiếu nữ 16 tuổi ấy nét mặt còn ngây thơ nhưng tinh thần thật bất khuất. Quang Thái có câu nói nổi tiếng dặn bạn tù: "Personne ne vous dénoncé, ne dénoncez personne" (Không ai tố giác bạn, bạn đừng tố giác ai). Bài thơ đầy khí phách của Quang Thái được truyền nhau khắp nhà lao:

Mười sáu xuân qua sống ở đời
Nhân tình nghĩ đến lệ đầy vơi
Trông phường đế quốc lòng ngao ngán
Thấy bạn cần lao dạ rối bời
Quyết chí hi sinh thây kệ chết
Đem lòng phấn đấu mặc đầu rơi
Ngọn cờ vô sản bao giờ phất
Chín suối hồn ta mỉm miệng cười.


Cuối năm 1931, anh Võ Nguyên Giáp được ra tù với điều kiện phải trở về quê và bị quản thúc. Quang Thái cũng được trả tự do trong dịp này. Anh Giáp và chị Thái bắt đầu viết thư cho nhau. Anh Giáp hay đến nhà Quang Thái chơi. Các em Quang Thái rất quí anh. Quang Thái cũng bắt đầu yêu mến người con trai đất Quảng hiền lành nhưng mạnh mẽ. Quang Thái thích đôi mắt vừa hồn nhiên nhân hậu, vừa cương nghị, sắc sảo của anh. Lúc xa anh, chị thấy nhớ giọng nói ấm áp và ánh nhìn trìu mến anh dành cho mình.

Đám cưới hai người được tổ chức rất vui ở Vinh. Có cả một con heo quay đeo hoa tai đặt trên mâm đồng. Lúc đó chị Thái tròn 20 tuổi, anh Giáp 24 tuổi. Sau khi cưới, hai vợ chồng ra Hà Nội, lúc đầu thuê một căn nhà ở phố Đường Thành. Anh Giáp dạy Trường Thăng Long. Anh vừa dạy vừa lãnh đạo Đoàn thanh niên dân chủ trong trường.

Chị Quang Thái thi đỗ xuất sắc vào Trường Bà đỡ Hà Nội thuộc ngành y (sages femmes d"Etat). Nhưng sau chị bị đuổi học vì những hoạt động cách mạng trong giới học sinh, sinh viên. Cuộc sống của anh chị thanh đạm nhưng mỗi khi có các đồng chí đến nhà anh chị đều tìm cách giúp đỡ. Có những đợt đấu tranh cán bộ địa phương về đông, hai vợ chồng nhường chỗ ở và chia sẻ những bữa ăn giản dị gia đình cho anh chị em. Anh chị sinh con gái đầu lòng, đặt tên là Hồng Anh.
Chị và em
Cuối 1939, Mặt trận bình dân đổ, Pháp khủng bố mạnh. Anh Võ Nguyên Giáp rút vào hoạt động bí mật. Anh được Đảng cử sang Trung Quốc hoạt động. Con gái Hồng Anh còn quá nhỏ, hai vợ chồng không thể cùng đi như đã hẹn. Anh Giáp phân vân, lo lắng khi để lại người vợ trẻ và đứa con còn quá nhỏ. Chị Thái động viên chồng: “Đây là một thời cơ lớn, trên đã muốn anh thoát ly thì anh nên quyết tâm. Mẹ con em tự lo được mà”.
Chị Thái gửi con về quê chồng - Quảng Bình, để đi hoạt động cách mạng. Chị được tổ chức phân công làm nhiệm vụ vận động phong trào phụ nữ, trí thức, công thương ở Hà Nội và các vùng lân cận. Đồng thời chị là liên lạc viên của Trung ương Đảng. Năm 1941, Pháp mở phiên tòa án binh xử chị Minh Khai ở Sài Gòn. Quang Thái rất thương chị. Để cha mẹ yên tâm, Quang Thái thuê thầy kiện và tìm mọi cách vào thăm chị trong nhà giam.

Buổi sáng hôm xử chị Minh Khai, Quang Thái ngồi ngay hàng ghế đầu. Quang Thái chỉ muốn chạy lên ôm chặt lấy chị, muốn ghi thật sâu hình ảnh chị trong ký ức. Mảnh thư chị Minh Khai ném cho đồng chí Lê Duẩn rơi ngay trước mặt bọn lính áp giải. Quang Thái nhanh tay giấu được.

Dự phiên tòa xử án chị Minh Khai ra về, Quang Thái khóc nhiều đêm. Chị Minh Khai đã bị kết án tử hình. Ban ngày phải lo công việc, nhưng đêm đến Quang Thái lại úp mặt xuống gối khóc. Vừa thương chị, Quang Thái lại vừa lo cho tính mệnh của chồng. Chị bớt lo khi nhận được thư của anh. Lá thư viết trên mảnh giấy thuốc lá nhỏ bằng nửa bàn tay. Chị run run mở thư, đọc những dòng chữ thân quen: “Chị đã mất vì mục đích cao cả, em đừng quá đau buồn”.

Về Vinh, chị Thái ở nhà mẹ. Lúc đó, trong nhà mẹ chị còn có anh Nguyễn Duy Trinh (sau này là bộ trưởng Bộ Ngoại giao). Năm 1942, trong một lần khám xét, bọn Pháp bắt anh Nguyễn Duy Trinh. Chị Thái cũng bị bắt hôm đó vì có một đồng chí trong phong trào bị bắt trước đó không chịu nổi tra tấn đã khai ra chị. Chị Quang Thái bị kết án 16 năm tù.
Trong tù, chị hết lòng chăm sóc, động viên chị em dũng cảm đấu tranh chống tra tấn, chống chế độ hà khắc của nhà tù thực dân. Chị còn dạy chị em trong tù học văn hóa. Bọn Pháp tra tấn chị để truy tìm anh Hoàng Văn Thụ. Chị kiên quyết không khai. Cuộc sống gian khổ trong tù cùng với những trận tra tấn dã man làm sức chị yếu dần. Những năm 1943-1944, trong nhà tù Hỏa Lò có dịch thương hàn.

Có kiến thức về y, chị Thái tận tình chăm sóc chị em bị bệnh. Cuối cùng, bản thân chị cũng bị bệnh thương hàn. Đến khi đã kiệt sức, chị mới được đưa vào nhà thương làm phúc. Linh cảm thấy ngày ra đi đến gần, chị nhắn mẹ chồng bế Hồng Anh ra cho mình gặp. Bà nội đưa Hồng Anh đi bằng xe lửa. Hai bà cháu đi được nửa đường thì nghe tin đoạn đường ray phía trước bị Nhật ném bom. Bà nội buộc phải bế cháu về. Năm 1944, chị Quang Thái mất mà không gặp được con gái lần cuối.

Những lá thư gửi cho người đã mất

Khi chị Thái bị bắt giam, anh Giáp đã về nước theo chỉ thị của Bác Hồ cùng các đồng chí lãnh đạo khác xây dựng chiến khu Cao - Bắc - Lạng. Anh không biết chị Thái bị bắt giam. Nhiều khi ngồi dưới gốc cây trong rừng đại ngàn, anh mong đến ngày được gặp lại vợ và con gái. Do điều kiện hoạt động phải giữ bí mật, lâu lâu anh mới gửi về nhà một bức thư viết trên mẩu giấy thuốc lá khi có liên lạc trực tiếp. Anh chia sẻ với chị nỗi đau chị Minh Khai hi sinh. Anh không biết Quang Thái cũng đã hi sinh trong tù. Những lá thư chứa chan tình yêu viết trên giấy thuốc lá mỏng mảnh vẫn tiếp tục gửi về địa chỉ người đã mất.
Cho đến một ngày tháng 4-1945, trong Hội nghị quân sự cách mạng Bắc kỳ họp tại Hiệp Hòa, Bắc Giang, anh Giáp mới nghe đồng chí Trường Chinh nói tin dữ mà tưởng anh đã biết:

- Chị Thái chưa kịp rút vào hoạt động bí mật thì bị chúng bắt... Cũng không ngờ chị mất ở trong tù.

Nỗi đau quá đột ngột. Anh Giáp lặng người hỏi:

- Anh nói sao?

Anh Trường Chinh rất ngạc nhiên:

- Anh chưa biết tin à?

Quang Thái mất rồi ư? Bị sốc quá mạnh, anh Giáp bàng hoàng đi sang buồng bên, bỏ dở cuộc họp... Anh không ngờ cái ngày hôm ấy, cuộc chia tay ngắn ngủi, bịn rịn bên hồ Tây lại là lần cuối cùng anh gặp người vợ thương yêu. Nén nỗi đau riêng, anh trở lại với trách nhiệm của người chỉ huy đội tuyên truyền giải phóng quân, tiền thân của Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong trận chiến chống Pháp giải phóng dân tộc, đại tướng Võ Nguyên Giáp còn nỗi niềm riêng: trả thù cho người đồng chí, người vợ yêu đã hi sinh khi chưa tròn 30 tuổi.

Nhà văn NGUYỆT TÚ - NGUYỆT TĨNH
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Những hội viên sau cảm ơn bcbc vì bài viết hữu ích :
Old 10-09-2009   #14
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
Ký ức về người con gái của tướng Giáp




Tuổi thơ dữ dội và vinh quang
GS.TS Hồng Anh là kết quả của mối tình lãng mạng giữa hai trí thức trẻ có hoài bão lớn. Năm 1929, anh thanh niên cách mạng Võ Nguyên Giáp trong vai một nhà báo đi trên một chuyến xe lửa Hà Nội - Huế để thực hiện một nhiệm vụ cách mạng. Khi tàu dừng ở ga Vinh, có hai thiếu nữ lên tàu. Ngay lúc ấy, Võ Nguyên Giáp đã để ý đến cô gái có mái tóc dày đen nhánh xoã ngang lưng, nước da trắng hồng, gương mặt trái xoan hiền dịu, đôi mắt đen láy ánh lên một sự thẳng thắn, cương trực và rất đỗi dịu dàng. Khi biết được đó chính là em gái của chị Nguyễn Thị Minh Khai, Võ Nguyên Giáp càng để ý hơn.

Hôm ấy, Nguyễn Thị Quang Thái lên đường vào Huế nhập học trường Đồng Khánh. Câu chuyện giữa anh thanh niên và người bạn đi cùng sôi nổi, Quang Thái ngồi im lặng, mãi sau mới tham gia chuyện trò. Ấn tượng của Võ Nguyên Giáp lúc đó về cô nữ sinh Đồng Khánh Huế xinh đẹp và ít nói rất mạnh.
Sau khi vào Huế làm việc tại Quan hải tùng thư, rồi làm biên tập cho báo Tiếng dân của cụ Huỳnh Thúc Kháng, Võ Nguyên Giáp không quên lưu giữ hình ảnh người nữ sinh Đồng Khánh ông đã gặp trên chuyến tàu hôm nào.
Thế rồi, một hôm nữ sinh Quang Thái đến tìm gặp một người để nhận công tác đoàn thể. Hóa ra đó lại là Võ Nguyên Giáp. Cuộc gặp gỡ đột ngột khiến Võ Nguyên Giáp sững sờ, trái tim xao xuyến. Từ đây, hai người bắt đầu kết thân và thành vợ thành chồng năm Võ Nguyên Giáp 24 tuổi, còn Quang Thái 20 tuổi.
Sau khi cưới nhau, họ ra Hà Nội, Võ Nguyên Giáp dạy học, Quang Thái học trường Y. Năm 1941, Võ Hồng Anh ra đời ở thủ đô nhưng không được sống với ba mẹ nhiều vì ba mẹ bận việc cách mạng. Quang Thái bị bắt và bị giam ở Hỏa Lò. Trước khi chết, bà rất mong được gặp Hồng Anh. Bà nội đưa Hồng Anh lên tàu ra gặp mẹ nhưng năm đó máy bay của quân đồng minh ném bom đoàn tàu, bà cháu không ra được. Thế là nhà cách mạng Quang Thái hy sinh mà không được gặp chồng con.

Trong kháng chiến chống Pháp, khi sơ tán lên Việt Bắc, một lần Bác Hồ đến thăm gia đình, Hồng Anh nhận ra Bác ngay, nhưng không dám tới gần. Mãi tới khi ba bảo: “Hồng Anh ra đây chào Bác Hồ đi con!”, lúc ấy chị mới lò dò đến gần Bác và nói: “Cháu chào Bác Hồ ạ!”. Bác Hồ kéo Hồng Anh vào lòng hỏi: “Ra Việt Bắc cháu có vui không?”. “Dạ, có ạ”. Ba Hồng Anh nói thêm: “Nó ra đây thấy cái gì cũng mới lạ. Vừa rồi được đi ô tô lần đầu, cháu reo lên vui thích, nhưng chỉ một lúc sau là ỉu xìu vì chóng mặt”. Bác Hồ cúi xuống hỏi: “Thế lúc ấy cháu có khóc không?” “Dạ, cháu chưa khóc ạ!”, Bác Hồ liền sửa ngay: “Cháu phải nói là “không khóc” chứ không phải là chưa khóc”.

Về sau chính GS.TS Hồng Anh là một trong những người được Bác Hồ yêu mến đặc biệt. Khi chị còn là học sinh trường Internat, mỗi lần sang thăm Liên Xô, Bác Hồ đều ghé thăm trường và chính Hồng Anh được tập thể tín nhiệm viết và đọc lời chúc mừng Bác, kể cho Bác nghe về tình hình học tập, sinh hoạt của sinh viên Việt Nam tại Xô Viết.

Với GS.TS Hồng Anh, đó là “những kỷ niệm không bao giờ quên” mà chị thường nhắc lại mỗi khi trò chuyện với bạn bè cũng như vào các dịp kỷ niệm sinh nhật Bác hay ngày Quốc khánh 2/9.


Nhà khoa học tài năng và trách nhiệm


“Tôi không dám hỏi chị là phụ nữ, tại sao lại chọn lĩnh vực vật lý lý thuyết vốn khô khan, trừu tượng, mênh mông và khó được mọi người thừa nhận, vì biết chị đạt được nhiều điều trong lĩnh vực này” - TS Hồ Bất Khuất tiếp tục câu chuyện.

Vào thời gian GS.TS Hồng Anh làm việc tại Viện Năng lượng nguyên tử quốc gia, trong một lần nói chuyện với TS Hồ Bất Khuất về ý kiến của mình về việc xây dựng nhà máy điện hạt nhân tại Việt Nam, GS.TS Hồng Anh cho biết: “Nhà máy điện hạt nhân thì chắc chắn chúng ta phải xây dựng rồi, nhưng ở đâu, lúc nào, chọn công nghệ, nguyên lý gì… cần phải có tính toán kỹ lưỡng. Trên thực tế vấn đề này đã có một số quan điểm, phản ứng khác nhau. Nói về vấn đề này phải đúng nơi, đúng chỗ, đại diện cho quan điểm nào”.


TS Hồ Bất Khuất kể rằng: “Chị nói vậy cho kín nhẽ, nhưng tôi biết sự lựa chọn của chị rồi. Chị đặc biệt nhấn mạnh phải đào tạo cán bộ có tác phong khoa học chính xác và nghiêm túc từ bây giờ. Làm điện hạt nhân không có chỗ cho tư tưởng xà xẻo, rút ruột công trình, hay thái độ tắc trách. Với văn hóa, tác phong và phẩm chất như hiện nay, chúng ta chưa thể làm điện hạt nhân được”.
Thật ra, thời gian, địa điểm làm việc đối với chị chỉ có ý nghĩa tương đối. Điều cơ bản xuyên suốt hoạt động của chị là những vấn đề khoa học vật lý lý thuyết và thái độ sống (mà chị chọn cũng trên cơ sở rất khoa học). Dù là GS.TS khoa học, dù đã có trên 60 công trình khoa học được công bố, được nhiều giả thưởng, nhưng chị không phải là người thành đạt. Chính chị nói: “Có lẽ tôi không thấy mình thích hợp với hai chữ “thành đạt””.
Những lần trò chuyện với chị, tôi biết là chị không hài lòng về mình, chưa hài lòng về những gì chị đã làm được. Vì vậy, sau khi rời Viện Năng lượng nguyên tử quốc gia, chị về “đầu quân” cho Liên hiệp các hội khoa học Việt Nam, cùng với những nhà khoa học nổi tiếng như cố GS.TS Vũ Tuyên Hoàng, GS.TS Vũ Đình Cự… mong tiếp tục làm và nghiên cứu khoa học có ý nghĩa thực tiễn hơn.

Còn nữa, chị nói với tôi là sẽ viết một cái gì đấy về gia đình mình, về ông nội, bà nội - những người đã truyền cho chị những tri thức đầu tiên về văn học dân gian, những bài học đầu tiên về chia ly, đợi chờ, về việc người thân quan tâm, chăm sóc lẫn nhau. Tôi cũng mong được đọc quyển sách như vậy của chị, nhưng có lẽ, không kịp nữa rồi.

Quốc Đô (ghi theo lời kể của TS Hồ Bất Khuất)

thay đổi nội dung bởi: bcbc, 10-09-2009 lúc 03:20 AM.
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Những hội viên sau cảm ơn bcbc vì bài viết hữu ích :
Old 10-09-2009   #15
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
GS.TS Võ Hồng Anh - Con gái Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời




GS.TS Võ Hồng Anh - con gái duy nhất của liệt sĩ Nguyễn Thị Quang Thái (em gái nhà Cách mạng Nguyễn Thị Minh Khai) và đại tướng Võ Nguyên Giáp - đã qua đời chiều 18-7-2009 tại Hà Nội vì bệnh nặng.

Bà Võ Hồng Anh sinh năm 1941, quê ở Quảng Bình. Từ khi mẹ hi sinh trong tù, sau khởi nghĩa Nam kỳ, bà Hồng Anh lớn lên cùng bà nội ở quê, đến khi cách mạng thành công mới được gặp cha.

Những ngày còn tấm bé, bà Hồng Anh đã theo bà nội, bà ngoại chạy giặc, tản cư từ vùng đất nghèo này sang vùng đất nghèo khác của miền Trung kiên cường.Tự lập và tự học từ nhỏ, bà Võ Hồng Anh được giới khoa học đánh giá là một nhà khoa học có năng lực, uy tín, hoàn toàn độc lập với danh tiếng và chức vụ của cha mình.
Cuối năm 1954, bà Võ Hồng Anh được đi học tại trường Thiếu nhi Việt Nam Mát-xcơ-va, thi đậu vào trường Đại học Tổng hợp Lômônôxốp - Mát-xcơ-va, bà theo học khoa vật lý (bộ môn lý thuyết lượng tử) và đã tốt nghiệp đại học vào năm 1965.

Năm 1969, bà Võ Hồng Anh bảo vệ thành công luận án Phó Tiến sĩ Toán - Lý về lý thuyết Plasma. Sau đó, năm 1969-1971, được làm cộng tác viên khoa học tại Viện Liên hợp nghiên cứu hạt nhân Dubma - một cơ sở khoa học quốc tế có uy tín của hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa.

Năm 1972, bà Võ Hồng Anh về nước được cử làm việc tại Viện Vật lý Hà Nội, ở đây, bà tiếp tục nghiên cứu một số vấn đề về lý thuyết chất rắn.

Năm 1979, bà Võ Hồng Anh được trở lại công tác tại Viện Liên hợp nghiên cứu hạt nhân Dobma và năm 1982 đã bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ Toán- Lý về đề tài: “Lý thuyết tác động tham số của bức xạ điện tử mạnh lên các tinh thể...”.

Từ công trình đầu tay đăng trên tạp chí: “Báo cáo của Viện Hàn lâm khoa học Liên Xô” năm 1965, khi còn là một sinh viên làm luận văn tốt nghiệp, qua những năm tháng say mê với khoa học, bà đã có trên 50 công trình (đứng tên một mình hoặc đồng tác giả) về những vấn đề khác nhau của vật lý các môi trường (chất rắn, chất lỏng, plasma) được công bố trên nhiều tạp chí khoa học quốc tế và trong nước. Công trình của bà Võ Hồng Anh đã được giới thiệu ở nhiều hội nghị quốc tế, nhiều cơ sở nghiên cứu ở các nước như Liên Xô, Bungari, Rumani, Pháp, Nhật Bản, Mỹ...

Với những cố gắng không mệt mỏi để cống hiến cho nền khoa học nước nhà, bà đã được Nhà nước phong hàm Giáo sư. GS.TS Võ Hồng Anh là người phụ nữ đầu tiên của ngành vật lý Việt Nam được tặng giải thưởng Kovalevskaia vào năm 1988 (Kovalevskaia là nhà toán học nữ lỗi lạc của Nga vào thế kỷ thứ 19. Giải này chỉ để tôn vinh, khích lệ những người phụ nữ làm khoa học gọi là “Giải thưởng Kovalevskaia Việt Nam”).

thay đổi nội dung bởi: bcbc, 10-09-2009 lúc 03:16 AM.
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Những hội viên sau cảm ơn bcbc vì bài viết hữu ích :
Old 19-02-2010   #16
concerto1
Hội viên
 
concerto1's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2009
Nơi Cư Ngụ: bốn bể
Bài gởi: 128
Thanks: 107
Thanked 5 Times in 5 Posts
tôi mới nghe tin đại tướng không còn, chưa biết ra sao...
concerto1 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 21-02-2010   #17
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
Trích:
Nguyên văn bởi concerto1
tôi mới nghe tin đại tướng không còn, chưa biết ra sao...
26.01.2010
Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn nghe chuyện bình thường


Thời gian gần đây có nhiều thông tin khác nhau về sức khỏe của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. PV đã có cuộc gặp gỡ với Đại tá Nguyễn Huyên, thư ký, trợ lý của Đại tướng tại 30 Hoàng Diệu, Hà Nội.

Thưa Đại tá, theo nhiều nguồn tin chúng tôi được biết, trong khoảng 3 - 4 tháng nay, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đang được chăm sóc sức khỏe tại Bệnh viện Quân y 108. Ông có thường xuyên vào thăm Đại tướng không?

Tôi là một trong số ít người được vào thăm Đại tướng thường xuyên.

Thưa, sức khỏe của Đại tướng tại thời điểm này (25/1/2010) như thế nào?

Trước đó, cũng có lúc Đại tướng bị mệt nhiều nhưng hiện tại đang có dấu hiệu bình phục.

Bác sĩ điều trị trực tiếp nói với tôi rằng Đại tướng có dấu hiệu bình phục tốt nhất trong những bệnh nhân được điều trị tại khu đặc biệt này. Hiện Đại tướng chỉ còn phải thở oxy ban đêm.

Các bác sĩ đang nỗ lực điều trị và chăm sóc để trong thời gian tới, Đại tướng có thể ngồi xe lăn đi lại.

Đại tướng có trao đổi, trò chuyện với ông bình thường không?

Đại tướng vẫn nói chuyện được nhưng không được rõ. Còn tôi nói thì Đại tướng nghe hết. Hiểu hết. Cái gì bằng lòng thì gật đầu. Cái gì không bằng lòng thì lắc đầu.

Thưa ông, chính xác đến Tết này, Đại tướng thọ bao nhiêu tuổi?

Ra Giêng, Đại tướng thọ 100 tuổi Âm và đến 25/8/2010, Đại tướng thọ 100 tuổi Dương.

Vậy trong thời gian gần đây, ông có hay nhận được những lời hỏi thăm sức khỏe tới Đại tướng không?

Nhiều, nhiều lắm. Nhất là trong vài tháng trở lại đây. Nếu là điện thoại quen, tôi vẫn trả lời ngắn gọn và chính xác.
Xin cảm ơn Đại tá và xin nhờ Đại tá gửi tới Đại tướng Võ Nguyên Giáp lời kính chúc sức khỏe.
Theo Lương Thị Bích Ngọc
Bee.net.vn
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following 3 Users Say Thank You to bcbc For This Useful Post:
Old 25-08-2010   #18
dtuanngoc
Hội viên
 
dtuanngoc's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2009
Bài gởi: 59
Thanks: 385
Thanked 7 Times in 7 Posts
Chúc mừng sinh nhật Đại tướng!
__________________
So let's start giving.
dtuanngoc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 25-08-2010   #19
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
Đại tướng Võ Nguyên Giáp - Sinh nhật 99 tuổi năm 2009




Đại tướng Võ Nguyên Giáp - Sinh nhật 99 tuổi năm 2009

25.08.2009

Tuổi cao nhưng Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn cập nhật thời sự, đọc sách và có những chuyến thăm chiến trường xưa. Nhân dịp sinh nhật lần thứ 99 của ông, VnExpress.net gửi tới độc giả những bức ảnh do nhà báo quân đội Trần Hồng ghi lại.


Khi còn làm việc tại Văn phòng Đại tướng, mỗi khi tướng Giáp dứt khỏi công việc, trời đã đều tối mịt. Tấm ảnh chụp lúc Đại tướng 83 tuổi.


Đọc sách là thói quen hàng chục năm nay của tướng Giáp và là phương pháp quan trọng để ông có được kiến thức uyên thâm ở nhiều lĩnh vực. Trong ảnh là gia đình Đại tướng tại quầy sách trên phố Điện Biên Phủ. Ngoài cùng bên phải là con gái ông, GS.TS Võ Hồng Anh - vừa qua đời hơn một tháng trước.


Những chuyến đi trong suốt những năm gần đây của tướng Giáp luôn có mặt người bạn đời, bà Đặng Bích Hà. Tấm ảnh chụp vào tháng 4/2004 nhân chuyến trở lại Điện Biên Phủ dịp kỷ niệm 50 chiến thắng.


Trò chuyện cùng trung tướng Đồng Sỹ Nguyên, vị tướng tài ba của đường Trường Sơn huyền thoại.




Mỗi dịp lễ, Tết, sinh nhật của Đại tướng luôn có hàng chục đoàn đại biểu Đảng, Nhà nước, quân đội, thanh niên tới thăm hỏi.


Là người gắn bó với Đại tướng suốt 33 năm nay, đại tá Nguyễn Huyên (đứng) - trợ lý của tướng Giáp - luôn bất ngờ trước sức làm việc phi thường của ông. Theo đại tá, tướng Giáp vẫn làm việc đều đặn sau khi nghe trợ lý báo cáo mỗi ngày. Tất cả thư từ, công việc đều được ông xem xét nhiều lần trước khi trả lời.


Vợ chồng tướng Giáp chụp chung với gia đình đại tá Trần Hồng (ngoài cùng bên phải, hàng dưới), nhà báo quân đội đã chụp hơn 2.000 tấm ảnh về Đại tướng suốt 15 năm qua.

Nguyễn Hưng
Ảnh: Trần Hồng
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 25-08-2010   #20
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
'Chúng tôi có diễm phúc ở cạnh Đại tướng'




Những bức ảnh lịch sử về Đại tướng Võ Nguyên Giáp

25.08.2010
Nhân dịp Đại tướng Võ Nguyên Giáp bước sang tuổi 100, VnExpress.net giới thiệu những bức ảnh lịch sử của Đại tướng trong chiến dịch Điện Biên Phủ, kháng chiến chống Mỹ.

Năm 1945, Đại tướng Võ Nguyên Giáp duyệt Giải phóng quân từ Tân Trào về Hà Nội.

Bữa cơm thân mật của Chủ tịch Hồ Chí Minh với Đại tướng Võ Nguyên Giáp (ngồi giữa), đồng chí Trường Chinh ở chiến khu Việt Bắc năm 1947.

Ngày 6/12/1953 tại Việt Bắc, Chủ tịch Hồ Chí Minh và lãnh đạo Đảng quyết định mở Chiến
dịch Điện Biên Phủ.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Bộ Tổng tư lệnh Quân đội họp bàn kế hoạch tiêu diệt toàn bộ quân địch ở Điện Biên Phủ. Từ trái sang phải, tướng Văn Tiến Dũng, đồng chí Trần Đăng Ninh, Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp và Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị -
Nguyễn Chí Thanh
.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp nghe báo cáo tình hình chiến sự Điện Biên Phủ.
Các chiến sỹ Điện Biên mừng sinh nhật Bác (19/5/1954).

Bác Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhân kỷ niệm ngày thành lập Quân đội Nhân dân
Việt Nam năm 1962.

Đại tướng đi thăm mặt trận năm 1968

Đại tướng tiếp Ngài Norodom Shihanuk trong ngày Bác mất năm 1969.

thay đổi nội dung bởi: bcbc, 25-08-2010 lúc 07:26 PM.
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Những hội viên sau cảm ơn bcbc vì bài viết hữu ích :
Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến