PDA

View Full Version : Hat TÁo ThẦn


DaoKy
11-03-2005, 08:19 PM
HẠT TÁO THẦN

Chuyện xảy ra ở một tiểu quốc À Rập, có một vị vua rất nghiêm minh về luật pháp, dù phạm phải một lổi nhỏ thần dân của ông vẫn bị trừng phạt. Nên dân chúng thù óan khiếp sợ về luật pháp cai trị của ông ta.
Trong ổ chuột dưới chân cầu thang của một khu chung cư, người ta thấy có một người đàn bà già yếu và cậu thanh niên, gia đình cậu ta sống nhờ lòng lương thiện của mọi người xung quanh, và cậu ta đi vào chợ nhặt những thức ăn bị thối mà những người buôn bán nơi đây vứt bỏ. Hôm nay cậu không nhặt được thức ăn nào cả, lòng buồn đi về mái ấm của mình. Nhìn mẹ gầy gò yếu đuối vì căn bệnh "đói" quanh năm, cậu thương mẹ vô cùng ước ao có được một việc làm sẽ có lương thực đủ cho cả hai trong những ngày mùa đông lạnh giá buốt!
Thấy Con trai về bà nói :-Mẹ ước ao có được mẩu bánh mì lúa mạch đen, có lẻ nó rất ngon vì từ ba tháng nay mẹ chưa được ăn bánh mì lần nào! Người con hiếu thảo nghe mẹ nói cậu ta rưng rưng nước mắt, cậu suy nghĩ hay là ta làm trộm một lần để có bánh cho mẹ dùng, tội nghiệp mẹ ta, tội nghiệp thân ta không thể nào kiếm đủ thức ăn cho cả hai người? Nghĩ rồi cậu ta dìu mẹ vào góc cầu thang nằm nghỉ, cậu đi lang thang trên đường phố và suy nghĩ:- Nếu như ta trộm của người ấy là tội lổi là xấu xa, nhưng mẹ con ta không đủ ăn phải đi xin ăn thì có gì tốt đẹp! Tư tưởng lương thiện bị cậu đánh ngã gục và bây giờ chỉ còn hành động theo nhu cầu mà thôi.
Đi ngang qua cửa hàng bán bánh mì mùi bánh nướng bên trong bay ra thơm phức cậu ta đứng tần ngần giây lát! Lúc ấy hai tư tưởng thiện và ác đang tranh nhau, cuối cùng cái thiện phải nhường cái ác! Cậu nhanh chân chạy đến liền vơ một lúc 5 cái bánh mì nướng rồi bõ chạy vào dòng người đang đi chợ.Người chủ tiệm tri hô : " Có kẻ cắp! Bắt lấy nó!" Cậu ta chạy thật nhanh về cầu thang chung cư đưa cho bà mẹ 5 chiếc bánh nướng bảo rằng :" Mẹ ơi ! Đây là món quà tốt bụng của người ta cho con đấy, mẹ ăn đi!" Bà mẹ kinh ngạc vui mừng định hỏi con vì sao có những chiếc bánh ấy thì cậu ta bỏ chạy đi để tìm những kẻ truy bắt mình. Thế là cậu ta bị đưa vào tù về tội ăn cướp 5 chiếc bánh mì nướng!
Trong phiên toà ngày hôm ấy có vua quan ngồi ghế chánh án xử tội cậu ta với mức án tử hình để làm gương.
Những ngày trong tù cậu nghĩ đến mẹ cậu bây giờ không biết sẽ ra sao khi không có cậu bên cạnh? Cậu khóc thật nhiều vì hành động thiếu sáng suốt của mình, trong lúc đau khổ trong tư tưởng loé lên một tia sáng, cậu bèn gọi người Cai ngục đến xin một ân huệ cuối cùng. Viên Cai ngục đến hỏi: -Vậy ngươi xin ân huệ gì, nói nhanh?
-Chẳng dấu gi với ông, tôi có một hạt táo thần mà cha của tôi để lại cho tôi trước khi ông mất và ông dặn tôi: "-Khi trồng thì nó sẽ lớn lên nhanh chỉ trong một ngày và sẽ cho quả ngon ngọt!" Nó là vật báu dù nghèo nhưng tôi không hề đem đi bán, nay trước khi chết tôi xin ông tâu cùng đức vua cho tôi hiến lại vật này đồng thời tôi sẽ hướng dẫn cách trồng Táo Thần, khi đã trồng xong tôi xin chịu chết!
Viên Cai ngục nghe cậu thanh niên nói như thế liền động lòng tham, nhưng anh ta lại sợ hình luật khắc khe của vua nên bèn đem những lời yêu cầu của chàng thanh niên mà tâu lại với nhà vua, vua cho vời chàng thanh niên đánh cướp bánh mình đến trước mặt vua phán hỏi:
-Này tên dân hèn mọn kia, ngưoi phạm tội ta xử như thế ngưoi còn xin ân huệ gì nửa? Chỉ riêng hạt táo ấy ta cũng chẳng tha tội ngưoi đâu! Hạt Táo đâu đưa ra đây rồi ngươi trở về phòng giam mà chờ chết!
Câu thanh niên quỳ xuống tâu rằng:
-Thưa đức vua cao quý! việc tôi bị tội thì không kêu oan gì cả, duy chỉ có hạt táo thần tôi chết đi thì xem như uổng phí không ai biết bí mật về hạt táo này! Nay tôi dâng cho đức vua cao quý hạt táo này và kỷ thuật trồng hạt táo vậy xin đức vua nghe tôi trình bày!
-Thôi người đừng vòng vo nửa hảy nói nhanh đi !
-Tâu đức vua, tôi có yêu cầu như sau :
1-Là hảy gọi tất cả quần thần của ngài lại trong lúc tôi hướng dẫn để trồng.
2-Phải chọn cho tôi một người thật đạo đức chưa từng bị tội lổi để trồng hạt táo thần.
3-Nếu những người có một chút tội lổi thì ắt phải bị chết vì hạt táo này rất thiêng! Những điều trên xin đức vua viết cáo thị cho mọi người hiểu biết để việc trồng táo thần sẽ không mất thì giờ, còn tôi sớm về bên kia gặp lại Cha tôi vì tôi đã làm xong trách nhiệm giao phó của cha tôi.
Nhà vua nghe tên tử tội nói xong, ông liền cho quan nội thị viết lên những lời yêu cầu ấy! Dán cáo thị trước cung đền vua, lệnh rằng: -Sáng mai tất cả các quan phải tề tựu có mặt trong buổi sáng để trồng táo Thần.
Sáng ngày tất cả các quan đã tề tựu đông đủ, vua hạ lệnh dẫn tử tội ra trước sân chầu bảo :
-Ngưoi hảy đào lổ rồi trồng Táo Thần cho ta cùng các quan xem ?
Người tử tội quỳ xuống tâu rằng :
- Tâu đức vua cao quý ! Tôi không sợ chết nhưng chỉ sợ hạt táo này không còn linh ứng, vì bản thân tôi đã có tội đánh cắp bánh mì, vậy ngài hảy cho kẻ nào từ bé đến lớn chưa bị tội lổi nào trồng tài hiệu quả ngay, nếu vị nào có tội lổi nhỏ nhặt lại quên, thì kẻ ấy phải bị chết tức khắc bởi uy linh của hạt Táo Thần !
Nhà vua nghe tên tử tội nói thế bèn đề nghị viên quan tể tướng đại thần là người có tiếng trong sạch thanh liêm nhất, viên tể tướng quỳ tâu :
-Tâu đức vua hạ thần không thể trồng được ạ! Vì bản thân của hạ thần từng dối bệ hạ lấy thêm đất đai cho con trai ha thần, xin ngài xá tội!
Nhà vua lắc đầu thất vọng vì viên tể tướng mà vua xem trọng nhất, chợt nghĩ đến viên quan thủ kho ngài đề nghị:
-Người mà ta từng tin tưởng không ai ngoài quan thủ kho vậy ông hảy trồng hạt táo đi?
Viên quan thủ kho tái mặt quý xuống ấp úng tâu :
-Dạ...kẻ hạ thần không thể nào làm được việc này, vì thú thất với đức vua hạ thần có biển thủ công quỷ nay xin vua xử tội!
Thấy tất cả những người được vua xem trọng và tín nhiệm nay lòi mặt ra là những kẻ thối nát, vua bực mình nói:
-Té ra bấy lâu nay các ông chỉ là nhưng kẻ đạo đức giả, tội đáng chết thật, thôi để ta trồng vậy !
Nói xong nhà vua hâm hở bước đến chổ để đào lổ trồng hạt Taó Thần, nhưng đi đến gần lổ trồng hạt Táo Thần thì bổng nhà vua khựng lại lắc đầu nó:
-Ngay cả trẩm cũng không được nửa rồi!
Các hàng quan lại ngạc nhiên cùng nhau bàn tán vì đức hạnh của vua không thể trồng được hạt Táo Thần.
Nhà vua bay giờ mới nói:
-Ta không thể trồng vì bởi ta nhớ thưở còn bé ta đã từng đánh cắp tiền của Phụ Hoàng, nên ta không xứng đáng để trồng Hạt Táo Thần!
Bấy giờ tên tử tội mới lên tiếng:
-Nhà vua và các quan đại thần là những người tôn quý thế mà còn tham ô và đánh cắp? Còn tôi chỉ là một người dân nghèo đói, kiếm ăn không đủ no, vì thương mẹ mà đi đánh cắp 5 chiếc bánh nướng mà các người xử tội tử hình, thế tội lổi các vị thì ai xử đây ?
Nhà vua bây giờ tỉnh ngộ và ông truyền lính mở trói cho tử tội và thưởng cho tử tội 100 quan tiền. Ông thở dài nói cùng các quan và như để ông nghe:
-Ở đời thật là "Nhân vô thập toàn!!!"

DaoKy
11-03-2005, 08:21 PM
THƯỢNG ĐẾ Ở ĐÂU ?
Có một vị thiền sư Ấn Giáo dạy một số học trò, ông ta chỉ bắt mọi người hành theo các bài tập Thiền khô khan. họ thấy chán ngán vì học những bài tập cơ bản, có nhiều người trong nhóm họ tu thật lâu nhưng chưa thấy thoả mãn vì họ muốn biết rằng : -Thượng Đế ở đâu?
Sau giờ hành thiền có một Tu Sinh hỏi ông :
-Thưa Thầy con co điều này xin thầy giải thích chỉ cho con biết : Vậy Thượng Đế ở đâu vậy hả Thầy ?
-Con đã biết được chính con chưa mà đòi gặp Thượng Đế ?
-Vâng con biết chứ bản thân của con có gì là con không biết! Xin Thầy hảy chi cho con biết ?
Vi Thiền sư không nói gì nửa, ông đi ra ngoài để lại câu hỏi của vị Tu sinh ngẩn ngơ không co lời giải đáp!
Vài tháng sau nổi thắc mắc trong đầu óc tăng cao và sự nghi ngờ càng lớn anh quyết chí phải hỏi thầy ra lẻ, nhân một buổi vừa ăn cơm xong anh ta theo vị Thiền sư và hỏi câu rất cũ :
-Thưa THầy xin Thầy hảy chỉ lối cho con biết được Thượng Đế ở đâu?
Vị Thiền sứ bèn chỉ trong không gian trong tất cả các thứ xung quanh và nói:
-Tất cả những thứ ấy là Thượng Đế!
Anh Chàng Tu sinh nghe nói ngẩn người ra vì không hiểu biết, vi sao Thượng Đế là Đấng tối cao lại là những thứ tầm thường như thế nhỉ?
Thế rồi anh cứ nghi ngờ mãi, nổi nghi càng lớn thì anh càng bị động lực hiếu kỳ thúc đẩy nhân một bửa cùng với Tầy đi thanh tẩy dưới sông Ganni anh bèn đưa lời hỏi y như trước:
-Thưa Thầy kính mến con muốn biết Thượng Đế ở đâu và người là ai ?
Vị Thiền sứ cười bèn hỏi ngược lại :
-Thế con rất muốn gặp Thượng Đế lắm sao ?
-Vâng thưa Thầy kính mến con rất muốn gặp được ông ta.
Vi Thiền sư không nói gi nửa bất thần chụp lấy anh ta ghìm đầu xuống nước, mặc cho anh ta dẩy dụa muốn ngoi lên mặt nứơc nhưng vì sức mạnh của vị Thịền sư quá mạnh anh dẩy dụa yều ớt rồi uống một bụng nước sông, Vị Thiền sứ thấy như thế đưa anh chàng Tu sinh lên bờ và hỏi:
-Khi nảy con co gặp được Thượng Đế chưa ?
Anh chàng Tu sinh vừa nói vừa thở hổn hển :
-Con có thấy gì đâu? con cần hơi thở thôi ngộp quá !
-Vậy trong lúc ấy con cần hơi thở à?
-vâng.
-Vậy khi Thầy đưa con lên mặt nước thì con thấy gì nào ?
-Dạ con chỉ thấy cần thở cần không khí thôi!
Thế à! Nhưng vậy con đã gặp Thượng Đế rồi đấy! Ngài chính là hiện thân của sự tối cần thiết ấy của con đó biết không ?
Chàng Tu Sinh nghe Thầy nói mới chợt tỉnh ngộ. Thì ra từ bấy lâu nay mình vẫn tìm Thượng Đế bằng ngôn từ, bằng tư tưởng!

DaoKy
11-03-2005, 08:23 PM
ĐỒNG TIỀN NHÂN NGHĨA

Câu chuyện kể về 1 người phú hộ giàu có, khi gần chết ông ráng cố sức gở cái túi đeo nơi cổ lấy chiếc chìa khoá rồi ra hiệu cho cô hầu gái trung tín đến bên giường rồi chỉ cái rương cũ kỷ ở góc nhà, biết ý của chủ, cô gái dùng hết sức kéo chiếc rương đến gần ông, sau đó ông ra dấu mở rương lấy từng túi đựng tiền vàng bên trong cho vào quan tài, ông phú hộ không quên lấy ít đồng vàng trả công cho cô gái và chi phí cho cuộc tống táng của ông.
Thế rồi ông bắt đầu cuộc sống mới! Ông bước đến gian hàng bán thức ăn rất đẹp mắt trong ấy đầy những thức ăn ngon. Ông chỉ một món ăn cao lương mỹ vị và hỏi cô bán hàng:
-Món này bao nhiêu vậy hả cô ?
-Dạ chỉ có một xu thôi ông ạ!
Ông chỉ món khác kém chất lượng hơn món vừa rồi ông hỏi:
-Vậy món này bao nhiêu vậy ?
-Dạ thưa ông chỉ có một xu thôi !
Người bán hàng nhả nhặn trả lời. Ông thấy cô bán hàng vui tính nên ông chỉ hộp cá mòi nằm bên dưới tủ, ông được cô gái trả lời :
-Thưa ông, tất cả những thức ăn được bày bán nơi này bất kỳ món nào, cũng được bán với giá một xu mà thôi!
Thế là ông ta vui vẻ và nghĩ thầm: "-tất cả những thứ thức ăn nơi đây rẻ thật!". Sau một lúc ngắm ngiá rồi ông chọn cho mình một đĩa thức ăn thật to, ông ta móc lấy đồng tiền vàng đưa cho cô bán hàng, nhưng cô ta lắc đầu không nhận và nói :
-Hình như ông ít học trong cuộc sống! ông không biết gì cả?
Nghe cô bán hàng nói thế ông vừa ngạc nhiên vừa tức giận bảo:
-Bộ, đồng tiền vàng này không đủ trả đĩa thức ăn này sao ?
Cô bán hàng ôn tồn trả lời:
-Xin lổi ông! Ở đây chúng tôi chỉ được phép nhận những đồng tiền mà trước đây ông đã từng bố thí giúp đở những người nghèo túng đói khổ ! Nếu ông không có những đồng tiền ấy thi chúng tôi cũng thể nào bán cho ông !!!
Bấy giờ ông ta hối hận, vì ngày trứơc ông ta keo kiệt bủn xỉn không biết thương ai cả, nên không có tâm bố thí, và nay ông không thèm thuồng các thức ăn bày trong chiếc tủ kia! Ông có quá nhiều tiền vàng, nhưng đành phải chịu nghèo túng vì không có lấy được một đồng tiền nhân nghĩa!!!

DaoKy
11-03-2005, 08:26 PM
GƯƠNG TU HÀNH CỦA LƯU-TRƯỜNG-SANH



Kệ rằng:

Sa ðắm trầm luân ðã mấy nãm,

Ái hà sóng dập bủa muôn tầm,

Ngýời tu khá ðặng lên cao bực,

Chớ ðợi trong vòng mới hỏi thãm.

Lýu-Trýờng-Sanh sau khi ðắc pháp nõi tu của Tổ Sý Výõng-Trùng-Dýõng, từ biệt mấy ngýời ðạo hữu ði qua Nam-du rồi trở lại Ðông-Lỗ tại núi Thái-Sõn, buộc chí ðịnh tu ba nãm ðặng thành chánh quả.

Ðêm nọ xuất tánh phi thãng lên cung Diêu-Trì, vô tham bái bà Tây Výõng-Mẫu. Thấy mấy Tiên-nữ ðứng hai bên, ý týởng trong thế gian ít ngýời ðặng vậy, khó vẽ, khó họa, khá thýõng, khá khen, rồi trong lòng niệm ðộng, lén ngó mấy nàng Tiên-nữ.

Výõng-Mẫu ngó thấy trách rằng: Sao ngýõi lén nhìn Tiên-nữ? Ý muốn làm sao?

Lýu-Trýờng-Sanh nghe quở biết mình thất lễ, kinh sợ cúi ðầu xin tội rằng: Tôi thấy Tiên-nữ mặc áo bào, vô ý lén ngó, chớ thiệt không có ý chi lạ! Xin từ-ân dung thứ.

Tây Výõng Mẫu nói: Chẳng phải ta không thýõng, vì trách ngýõi việc nhõn ngã còn sanh, ðiều sắc týớng chýa hết. Bằng nhý cho ngýõi kim-ðõn thành tựu cũng chẳng ðặng siêu phàm nhập thánh. Nên phải trở lại thế gian, khổ tu khổ luyện cho dứt tánh phàm mới ðặng chứng quả.

Nói rồi liền sai Tiên-Quan ðýa xuống cửa Nam Thiên, giựt mình thức dậy mới biết mình chiêm bao. Ngồi nghĩ thầm việc trên cung Diêu-Trì, thiệt là niệm sai một lỗi cũng khó thành! Lại nhớ thầy khi trýớc có nói, khen mình ðõn ðạo ðặng tốt, mà bị bịnh sắc týớng chýa thông. Nay chiêm bao vào trong Diêu-Trì, Výõng-Mẫu trách phạt, thầm nhớ mấy lời thầy nói trýớc không sai. Nay chẳng biết công-phu làm sao ðặng trừ cho hết sắc týớng, ắt phải hạ san (xuống núi) ði tầm một ngýời cao giỏi chỉ dạy. Nghĩ rồi hạ san...

Lýu-Trýờng-Sanh dốc lòng ði luyện cái sắc ma, nghe ngýời nói chỗ Tô-Châu nhiều ngýời lịch sự mỹ miều. Liền ði qua ðó kiếm ít cục ðá, ðiểm luyện cho thành vàng, cổi hết áo ðạo bận ðồ hàng nhiễu ði tới nhà ðiếm. Mấy ngýời coi cửa tiếp hỏi thầy ở ðâu, quý hiệu là chi?

Ðáp rằng: Ta là Trýờng-Sanh-Tử, ngýời ở Yên-Sõn ði bán châu báu ðến ðây, ta ði ðã lâu, nay muốn kiếm một mỹ-nhõn tuyệt sắc ðặng chung vui. Mấy ngýời coi cửa nghe nói khách bán châu báu ðến, biết là Tài-Thần Bồ-Tát, lật ðật tiếp ðãi vui mừng dẫn ðến phòng hạng nhứt. Có một nàng tuyệt sắc vô song tên là Tợ-Ngọc xuất-sắc có danh, ðờn ca xýớng hát, việc việc ðều hay, biết vẽ biết họa, lại thông việc thi bài, ngýời chủ tiệm quí chuộng hõn hết.

Tợ-Ngọc thấy Trýờng-Sanh-Tử khí týợng ðàng hoàng, lời nói ðiều hòa tử tế, không có một lằng kiêu-lẫn, khách quí nhý vậy sao chẳng tiếp ðãi? Rồi nàng lại làm ra mýời phần yểu ðiệu, trãm thứ yêu thýõng. Trýờng-Sanh nhớ hai câu của thầy dặn hồi trýớc: Dẫu nhý núi Thái-Sõn sập trýớc mặt mình cũng không kinh; chẳng phải chẳng kinh, sập mà nhý chẳng sập. Ngýời mỹ-nhõn ở trýớc mắt mình cũng chẳng ðộng; chẳng phải chẳng ðộng, ở trýớc mà týởng nhý không có ở trýớc.

Trýờng-Sanh-Tử nhớ y nhý vậy, týởng nhý không không, chẳng có một chút ma chýớng nào nhập ðặng. Uổng phí công của Tợ-Ngọc muốn phá ông mà làm ra thiên ban tình ái, muôn thứ phong lýu cũng không ðộng lòng ông. Bởi cái lòng là chủ cái thân, nhý cái lòng không ðộng thời trong lòng an tịnh. Cái ý niệm cũng nghe theo cái Tâm bày vẽ. Hễ cái Tâm không ðộng thời ý niệm cũng không dám ðộng. Duy thứ nhứt con mắt lỗ tai, là mối giặc ðầu. Hai ðứa nó ham vui thấy sắc tốt, nghe tiếng dâm liền báo với anh Tâm hay trýớc.

Trýờng-Sanh là ngýời chí ðạo, thýờng thýờng hồi quang phản chiếu, ðem cái "Tâm" giữ gìn ðịnh chắc nõi tổ-khiếu. Dặn nó ðừng có tin lỗ tai với con mắt, thời khỏi lầm việc lớn, rồi cái Tâm cũng y theo lời ông dặn, làm giống nhý ngýời chẳng biết chẳng hay, tỉ nhý con nít lên ba, không biết giận hờn tham luyến chi cả. Chỉ biết có chõi giỡn, chẳng hề ðộng cái tình, ngủ chung một giýờng, nằm chung một gối, lại tỷ nhý tấm da thúi mà bạn với ðống xýõng khô, không có ðiều chi lạ. Lúc còn sống thì phấn ðợi kiều-nga, xuê son ðen ðỏ. Chẳng may khi số dứt rồi thì ngýời ngýời ðều ghê gớm, ruồi lằng banh bấy thịt da, chẳng khác nào hình sậy giấy bao mà thôi.

Rồi Trýờng-Sanh-Tử lại ðem con mắt lỗ tai gìn giữ thêm nữa. Nhớ phép thấy nhý không thấy, nghe nhý không nghe, hai ðứa nó cũng y nhý phép dạy. Một ðứa thì nhý ðui, thấy sắc dýờng nhý nhắm lại, một thằng thì nhý ðiếc, nghe ðiều quấy giả nhý bùn nhét ðầy tai. Tuy cùng nàng Tợ-Ngọc nằm chung, ngồi chung mà týởng nhý không biết nàng là ngýời gì, rồi lại tính nhý vầy: Ai lớn thì týởng nhý cha mẹ cô bác, nhỏ týởng nhý anh em, con cháu một chỗ sanh ra, thời làm sao mà ðem cái ý quấy vọng niệm?

Trýờng-Sanh-Tử týởng nhý vậy, lại dặn anh "Tâm", anh "mắt", chị "tai", ba vị chõn nhõn gìn giữ cho an, lại trở hộ thân mình. Hễ có xảy ra ðiều phi lễ thì ba vị ấy giữ phép qui trình, chẳng cho thất lễ, tánh hạnh nghiêm trang, thể mình làm lớn.

Khi ðó ông ở trong nhà ðiếm mà tu thành một vị Ðại-Tiên! Thýờng tại trong cái phòng ðiếm mà chõi giỡn, mấy cô ðiếm thấy ông dám xài tiền bạc mà chẳng cần việc "Tình" nên cô nào cũng lại giỡn chõi, trọn ngày vui vẻ. Bữa ðó mấy cô ðiếm ðem bông cho Tợ-Ngọc, thấy Trýờng-Sanh ngồi chung với Tợ-Ngọc một ghế, nó lại lấy bông giắt trên ðầu Trýờng-Sanh, rồi cổi áo của ổng lấy áo của nó bận vô, ông cũng tự nhiên ngồi trân trân cýời nhý con nít.

Ðýõng mở nút áo của ông liền nghe ngoài cửa tằng-hắng býớc vô một ông Hồ-Tãng mặt ðen râu rìa, mắt to, mày rậm, trán lồi, mũi cao, hình dung kỳ quái. Mấy cô ðiếm thấy ông, hoảng kinh ðều chạy trốn sau lýng Trýờng-Sanh không dám nói một tiếng. Chẳng hay Hồ-Tãng là ai? Ấy là Ðạt Ma Tổ-Sý ở bên Tây-phýõng ði tu qua Nam-Hải trở về ngang qua Tô-Châu, thấy có ðám mây ðỏ nổi lên tại ðó, ðịnh chắc có Chõn-Tiên giáng thế, mà sao lạc ở chỗ nhà ðiếm? Ông ðến coi ðặng ðiều ðộ y một phen cho tỉnh, ông dòm thấy mấy cô ðiếm cùng Trýờng-Sanh giắt bông cổi áo vui cýời.

Lúc ðó ngýời chủ tiệm ðýõng sửa soạn ðồ ðạc, còn mấy cô ðiếm kia ở các phòng ngủ trýa nghe ðằng sau cýời giỡn ðều xúm lại coi, tình cờ Ðạt-Ma býớc vô. Trýờng-Sanh trực thấy biết là dị nhõn, lật ðật ðứng dậy mời ông ngồi. Trýờng-Sanh thấy trên ghế có cái ấm, trong có nýớc lạnh sẵn, liền ðem ðể trên bụng, vận hỏa công một hồi, nýớc trong ấm liền sôi lên nghi ngút. Ông lấy trà ngon ðể vô trong chén, hai tay dâng mời Ðạt-Ma Tổ-Sý uống. Mấy cô ðiếm thấy việc lạ ðều ngó coi, nói thiệt kỳ quái.

Trýờng-Sanh cýời rằng: Ðó là lửa trong ngũ-hành chớ có chi lạ! Tôi còn phép nýớng bánh trên da bụng ðặng chín khỏi có chảo.

Mấy cô ðiếm nghe nói không tin, cô ði lấy bột, cô xách nýớc, xúm lại làm cái bánh ðýa cho Trýờng-Sanh nýớng. Ông lấy ðể trên bụng, trở qua trở lại, ðôi ba lần thì bánh chín, lấy ðýa cho mấy cô ðiếm, mỗi ngýời một miếng ãn. Rồi hai ông y nhiên ngồi ðàm luận ðạo-ðức.

Còn mấy cô ðiếm ðều trở về phòng bàn luận, mời chủ thýa rằng: Thýa má, chị em tôi chẳng qua là bạc phận, mang lớp thân phàm, kể từ ngày cha mẹ sanh ðến khôn, chýa có õn ðền nghĩa trả cho tròn câu hiếu ðạo, mà nay ở lại ðây, ấy cũng là tiền kiếp có thọ õn của má, nên lớn lên tìm má mà ở, ðặng trả cái nợ buổi trýớc. Nay con ðã trả rồi, con týởng chắc có duyên lành sẵn trýớc nên gặp một vị Bồ-Tát bán châu báu ðến ðây ðã lâu. Chị em tôi týởng là ngýời hảo hớn du lịch, kiếm ðiều trêu giỡn nhiều khi, mà ông cũng tự nhiên, chẳng có một chút lòng phàm, không không nhý Phật, tánh hõn trẻ nhỏ, mà lại nói nhiều ðiều ðạo-ðức tinh thông. Mới ðây có một vị cao lớn khác thýờng, xýng là Ðạt-Ma Tổ-Sý ðến. Vị Bồ-Tát thấy khách ðến liền lấy ấm ðể trên bụng nấu nýớc. Chị em tôi thấy lấy làm lạ chạy theo coi, ngýời cýời nói rằng: Tôi còn phép nýớng bánh trên bụng nữa! Mấy ðứa tôi nghe nói liền lấy bột làm bánh ðem ðýa cho ông, ông lấy ðể trên bụng trở qua trở lại ðôi ba lần thì bánh chín, ðýa cho chị em tôi mỗi ðứa một miếng. Bọn tôi nghĩ lại chắc là Tiên Phật lâm phàm, xuống mà giác tỉnh chị em tôi. Vậy xin má vui lòng cho chị em tôi xuất thân theo thầy ðặng lánh ðýờng tứ khổ, nhờ kiếp sau hýởng phýớc. Nói rồi lạy tạ õn chủ, gói quần áo theo thầy.

Hai vị ấy hỏi rằng: Vậy chớ mấy cô ở trong phòng khách mà gói ðồ ði ðâu? Coi bộ nhý tâm chí ngýời ngán trần lắm vậy?

Mấy ngýời chắp tay cúi ðầu thýa rằng: Thýa thầy, chẳng qua là bọn tôi duyên phận thấp hèn, mang thân phụ nữ mà không tỉnh sớm ðặng kiếm nẻo tu hành, thoát ðýờng ô trýợc. Vì so sánh với ðời trang ðiểm, phấn ðợi kiều nga, tại ý niệm sai, luyến mê tài lợi mà phải lầm trong vòng khổ hạnh, thất thân chịu ðiều hạ tiện, thiệt nói càng thêm hổ thẹn!

Khi thầy mới ðến ðây, chị em tôi týởng thầy là ngýời ham vui du lịch. Thầy ở lâu chị em tôi coi tâm chí của thầy càng ngày càng bó buộc, ðức hạnh nghiêm trang không nhiễm một chút tình dục nhý kẻ khác, lại có phép luyện diệu thuật tinh thông, nấu nýớc, nýớng bánh trên mình mà chín ðặng. Chị em tôi chắc thầy là ngýời có ðạo, quả phẩm gần thành nên chị em tôi xin lạy chủ mà theo thầy, cầu tiên-sanh thuận ðộ.

Trýờng-Sanh phán rằng: Mấy cô cũng nhờ tiền duyên hữu hạnh nên tỉnh sớm, ðã ở trong chỗ thất thân mà giác ðặng cãn lành. Nhýng mà việc tu của ta ðây, thiệt là chí quí chí trọng biết chỗ về thiên-ðàng, lánh chỗ trầm ðịa ngục, trýờng trai, giới sát, qui-củ tinh nghiêm. Nhý muốn tu thì trai không ðặng có vợ, gái không ðặng có chồng, giữ trọn thỉ trọn chung, phải bỏ tật ðố sân si, tham lam trộm cắp, dẫu cây kim sợi chỉ cũng không phạm tay lấy. Phàm việc chi muốn thì phải hỏi mới ðặng. Nhý các trò muốn tu với ta thì phải y mấy lời trýớc ðó, ta mới thâu lãnh. Vậy các trò thử hỏi trong lòng coi có ðặng cùng không?

Mấy ngýời ấy thýa rằng: Thýa thầy, chị em tôi vâng lời thầy, dẫu cho gặp ðiều cay ðắng khổ cực bao nhiêu chị em tôi cũng nguyện sống thác một lòng, trýớc trả hiếu cho cha mẹ, sau khỏi tái sanh trong trần khổ. Xin thầy niệm týởng, bọn tôi nhứt nguyện thờ thầy, ngày sau có ðổi lòng, nguyện tán thân tro bụi.

Lại nói Ðạt-Ma Tổ-Sý là ngýời quán thông thế giới, muôn việc ðều thông. Bình sanh chẳng muốn hõn ngýời, từ-bi quảng ðại, tu dýỡng ðủ ðầy. Phải nhý ngýời khác ham vui thấy Trýờng Sanh làm một hai phép nhý vậy, cũng biến ra một hai cái diệu thuật mà tranh tài, chớ ông thì toàn nhiên không ðộng niệm chi, làm nhý ngýời quê không biết, nói rằng: Cái phép của ông thiệt rất hay, tôi rồi ðây cũng học cùng ông! Nói rồi cung tay ra ði, có ngâm bốn câu kệ rằng:

Ký thức ðông lai lộ,

Tây quy vật giáo lai,

Ngoạt týõng chõn tánh muội,

Cữu luyến bất quy gia.

Nghĩa là:

Ðã ; biết ðýờng Ðông qua,

Về Tây chớ khá sai,

Ðừ ng ðem chõn tánh muội,

Chõi lâu chẳng về nhà.

Trýờng-Sanh ðáp lại bốn câu rằng:

Không không vô nhứt vật,

Nẫm ðắc niệm ðầu sai,

Thử thân thùy tác chủ,

Hà xứ thị ngô gia.

Nghĩa là:

Không không, không một vật,

Nào có nhiễm trần ai,

Thân này tôi làm chủ,

Chỗ-ch ỗ gọi liên-ðài.

Ðạt-Ma Tổ-Sý nghe bốn câu kệ của Trýờng-Sanh, biết ngýời có tu hành, chẳng nói lại nữa, vỗ tay cýời dặn rằng: "Rán nhớ! Rán nhớ!". Nói rồi ðằng vân ði mất.

Còn Lýu-Trýờng-Sanh ở lại ðiều ðộ mấy ngýời ðiếm mới phát tâm ðó, lại lập một cái am tranh ðể cho mấy ngýời ở chung tu hành, mua bán theo nghề bô-vải. Ðặng hõn một nãm, truyền ðạo cho mỗi ngýời tu luyện, hòa-hảo mến yêu nhý chị em ruột, rồi phân cử nhập thất mỗi ngýời ba tháng, trảm ðặng xích-long (dứt ðýờng kinh kỳ).

Ở ðó ðặng hõn tám nãm, ngýời ngýời ðều có ðõn-thõ lai chiếu, xuất tánh về trời, ðộ Cửu-Huyền Thất-Tổ ðặng ðồng lên Cực-Lạc. Trýờng-Sanh cũng ở tại ðó tu nữa... Sau có ðặt một cuốn "Tu-Chõn Tập"...

(Trích trong "Thất Chõn Nhõn Quả")

DaoKy
14-03-2005, 06:28 PM
THEO LỜI TIÊN TRI

Ngày xưa có một vị tu hành rất thiện tín, một hôm ông ta nhận được mặc khải một thông tin là:- kề từ bây giờ nếu ai uống nước bất kỳ ờ sông, suối, khe, nguồn đều bị nhiểm u mê, nên ông không dám cư trần nửa bèn dời nhà lên núi cao để tránh, ông tự chứa nước trời mưa trong hố đá hoặc trong những vật mà ông có thể làm vật chứạ. Thế rồi thời gian lâu sau ông xuống núi, thấy mọi người có những hành động và trạng thái rất kỳ lạ, và từ ấy ông cho rằng họ đã điên dại nên ông không còn tiếp xúc họ nửa!
Ở mãi trên núi cô đơn nên ông định xuống núi khuyên mọi người đừng nên uống nước sông, suối, nguồn nửạ! Thế rồi họ cười nhạo rằng ông là kẻ điên khùng! Nứơc này không uống thì uống nứơc gì bây giờ? Ông lại giảng giải nói về tính chất của nước làm u mê con người, nếu như các người không nghe tôi thì các người làm sao minh triết được ? Khuyên mọi người không xong ông chán nản quay về căn nhà trên núi sống cô đơn tách biệt thế giới con ngườị. Chán ngán sự mê mụi con người, chán cảnh cô đơn tách biệt xã hội, sau đó vị Tu sĩ nọ bắt đầu suy gẩm phát hiện ra được minh triết rằng :-Cuộc sống con người còn phụ thuộc vào vật chất, nếu từ chối nó thì làm thế nào sống được, mà Nứơc là một yếu tố tối cần thiết!
Thế rồi ông quyết định rời căn nhà trên núi trờ về sống hoà mình cùng với dân làng thế là ông cũng mê muội như họ ...
Thế đó các bạn. chúc các bạn vui vẻ. Thân mến .
DaoKy

DaoKy
14-03-2005, 06:39 PM
CON BỌ CẠP
Có một câu chuyện DaoKy xin kể cho các bạn nghe:

...Trong giới tăng sĩ du dà có một vị thiện tín sống rất hoà đồng cùng mọi người, ông suốt ngày âu lo phải làm thế nào cho tất cả tăng đoàn được phúc lạc, nên ông dùng thiện xảo để tạo cho các vị trong tăng đoàn có những buổi ăn ngon miệng. rồi ông lại sợ cuộc tu hành của họ quá đơn điệu, ông đem những chuyện thần thoại có mục đích hướng thiện kể cho các vị này nghe, để được những giây phút thoải mái tinh thần hăng hái tu tập. Nhưng những thành quả trên, lại bị một vài người bạn phê phán châm chích bởi những tánh chất vô nghĩa còn trong hạ trí cá thể...
Ông rất buồn, không biết lời lẽ gì để chuộc lổi với họ! Buổi chiều hôm ấy ông đi ra bờ sông thanh tẩy. Nước sông Hằng lúc bấy giờ chảy cuồn cuộn do nước lủ trên nguồn, ông đưa mắt nhìn thấy trên cành cây bé con đang trôi có một con bọ cạp đang chạy tới chạy lui trên ấy, những đợt sóng va đập vào như muốn nhận chìm cành cây bé con, ông thông cảm cùng con vật vội lội ra xa bờ đưa tay vớt con bọ cạp lên cho nó khỏi chết đắm trong giòng nước, nhưng rồi ông bị nó châm vào tay một cái thật đau, ông nghiến răng cố chịu đau đưa con vật vào bờ an toàn thả nó lên thân cây gần đó thở phào trong đau đớn...
Ông bắt đầu nhận thực được rằng : - Việc cứu con Bọ cạp chính là lòng nhân của con người, còn việc nó châm ông một thật đau ấy chính là tánh chất của con Bọ cạp!!!

Ông bắt đầu thấy mình không còn đau đớn nửa, thấy thương yêu tất cả mọi người nhất là đối với những người bạn vô nghĩa của ông cũng như con Bọ Cạp đã châm làm cho ông đau đớn...
Chúc các bạn vui vẻ trên diển đàn. Thân mến .
DaoKy

DaoKy
14-03-2005, 06:43 PM
ẢNH HƯỞNG ĐẾN LÒNG NHÂN ÁI

Có một người Ả Rập giàu có kia có được con ngụa thật tuyệt hảo, nó có thể hiểu được tiếng người do chủ của nó sai bảo. Một hôm nhằm phiên hợp chợ Ông bèn cởi con ngựa quý ấy ra đến chợ thì bao nhiêu cặp mắt đổ dồn về con Tuấn Mã thèm thuồng. Ông ta xuống khỏi lưng ngựa và nói với nó : Mày hảy lại đây đợi ta đi mua ít đồ gia vị và sẽ mua cho ngươi một ít lúa Mạch, chớ đi đâu xa nhé!
Con vật gật đầu như hiểu ý của chủ, nó đứng đó bình thản chờ chủ đi chợ. Một tay đạo chích thấy con ngựa đẹp không cột mà người chủ đã bỏ đi vào chợ, nên hắn ta hí hửng nghĩ trong đầu : Hôm nay mình trúng mối lớn, con ngựa này mà bán sẽ được vài trăm đồng Dyna chứ chẳng phải chơi! nghĩ rồi lòng tham thúc đẩy anh (đạo chích) trộm ngựa! Khi anh ta bước gần con vật đưa tay vuốt lên bờm nó để làm quen, nhưng con ngựa hí lên lồng lộng đá chân sau vào người hắn ta, tên đạo chích quay lăn đau đớn la khóc vang rân. Người chủ ngựa quay lại nhìn thấy cảnh trên bèn chạy ra đở y đứng lên xoa vuốt chổ đau rồi xin lổi, người chủ ngựa cũng không quên kèm theo 1 chục đồng Dyna để anh ta thuốc thang rồi lên lưng ngựa ra về.
Những tay giàu có ở khu chợ bắt đầu chú ý đến con ngựa của anh chàng Ả Rập kia, họ cùng đến nói với tên đạo chích rằng : -Nếu người lấy được con ngựa ấy thi ta sẽ trả cho ngươi 1000 Dyna, tên Trộm sáng mắt vì đống tiền quá lớn nên y nói với tay lái buôn vừa ra giá :-Tôi mang con ngựa ấy đến cho ông, nhưng nếu đã ra giá thì nhớ lấy lời nhé! Ngày mốt sẽ có con ngưa cho ông...
Hôm ấy là ngày hợp chợ, biết rỏ hành trình của anh chàng chủ con ngựa quý ấy, nên hắn ta giả vờ làm một người ăn mặt rách rưới đang bị thương tật có đầy vết máu trên người, khi thấy anh chàng Ả Rập cởi con ngựa quý đi đến bèn bò lê ra ngoài với thân thể đầy máu me kêu gào thảm thiết! -Ông ơi làm lơn cứu tôi, tôi trên đường đi ra chợ thì bị bọn cướp nó đánh tôi lấy tất cả hàng hoá và con ngựa rồi chúng bỏ đi, ông hảy giúp tôi thì Thượng Đế sẽ ban phúc lành cho ông! Nghe và thấy tình cảnh người bị nạn quá thê thảm! Người chủ ngựa bèn hỏi :- Nhà của ông ở đâu có xa không ? Tôi sẽ giúp ông về nhà! Tên trộm nói:-Nhà tôi xa lắm cách đây gần 50 dặm, thôi thì ông hảy giúp cho tôi đi chung ngựa ra đến chợ rồi chờ người nhà tôi đến đón về! Người chủ ngựa nghe nói như vậy cho là phải, bèn gọi hắn leo lên lưng ngựa ngồi phía sau, Nhưng tên trộm nói: -Nếu Ông làm phước thì làm ơn cho trót, tôi bị thương thế này làm sao leo lên, ông hảy giúp đở tôi lên lưng ngựa. Anh chàng Ả Rập Chân thật bèn xuống đất đưa người bị nạn lên yên ngựa, nên vì thế con ngựa không nổi chứng. Tên trộm nói :- CÒn tay nải của tôi nửa, ông hảy lấy hộ dùm ! Anh chàng Ả rập Thật thà đi quanh tìm kiếm tay nải của người bị nạn, khi tìm gặp tay nải xảy nghe tiếng vó ngựa chạy ra xa , bấy giờ anh chàng Ả Rập Thật thà biết mình bị gạt nên anh ta cất tiếng kêu tên Trộm:-Này! này! anh bạn tôi ơi! Con ngựa ấy bây giờ thuộc về của bạn, tôi nói bằng danh dự của người Thiện Tín, xin bạn dừng bước cho tôi dặn bạn ít lời! Tên trộm đắc chí khi nghe được những lời của nạn nhân bèn gò cương ngựa đứng lại trong tầm xa 50 mét hỏi:-Nào muốn nói gì thì nói đi, kẻo trể phiên chợ ta không bán được ngựa? Anh chàng Ả Rập điềm tỉnh nói:-Này bạn, giống ngựa này nhà tôi có nhiều không chỉ một con, nay bạn muốn thìhảy nói cùng tôi, tôi sẽ cho bạn, cớ sao phải dùng mánh khoé lường gạt thiện tâm của người khác để hưởng lợi? rồi anh ta nói tiếp:
-Bây giờ thì tôi nhân danh người thiện tín,sẳn lòng san sẻ cho bạn những vật chất của tôi mà bạn đang thích, và bạn nên nói với mọi người rằng đây là con ngựa được mua bán sòng phẳng, chớ đem chuyện lường gạt kẻ thiện tín như tôi để được ngựa, rồi sẽ có nảy sinh "dây chuyền bất tín" trong lòng mọi người, sau này có ai bị nạn chắc có lẻ không ai còn cứu giúp họ nửa! Tôi vì điều này mà nói cùng với bạn nhớ đấy! Tên trộnm ngựa nghe những lời cao thượng ấy liền sa nước mắt bèn xuống ngựa chạy đến bên anh chàng chủ ngựa ôm chân xin anh ta tha thứ và trả lại con ngựa.
Chàng Ả rập nói:- Anh là kẻ biết sám hối quay về với lòng thiện tín, thì anh xứng đáng được hưởng món quà của tôi, anh hảy nhớ những gì tôi căn dặn anh!!! Nói xong anh chàng Ả Rập bỏ đi.
Tên trộm ngựa nhìn theo cho đến khuất bóng bên kia đồi cát mới lên lưng ngựa, hắn suy nghĩ đến một lòng nhân ái có thể hắn sẽ làm cho mọi người trong tương lai...

DaoKy
14-03-2005, 06:48 PM
BỞI VÌ CON KHÔNG THỂ GIỬ CHIẾC ÁO RÁCH NGÀY NÀO THẦY Ạ!

Có một vị ẩn sĩ bao nhiêu năm xuôi ngược đi tìm người để truyền y bát dòng tu của ông, nhưng ông không hài lòng những người đã gặp qua. Một hôm ông đến ngôi làng cạnh bờ sông hiền hoà nước trong xanh, ông liền dựng lên một túp liều tranh và bắt đầu cho cụôc tu hành hằng ngày của ông tại đây.
Sau khi hành lễ buổi sáng, ông bước ra khỏi túp liều tranh đi vào làng để xin ăn, ông nhìn thấy tất cả mọi con người nơi đây đang tất bật với công việc đồng và biết bao chuyện đời thường, ông nhận thấy nơi đây khó tìm ra một người để truyền y bát, ông đi tận đến cuối làng thấy trong ngôi nhà giàu có , bên trong gia đình họ đang quây quần bên nghi thờ cầu nguyện buổi sáng thì ông rất mừng rở, nghĩ thầm nơi đây vẫn có những người còn mộ đạo, ông bèn dừng lại đi thẳng đến nghi thờ lên tiếng chào mừng họ, cả nhà ngạc nhiên khi thấy vị Đạo Sĩ râu tóc bạc trắng bước vào nhà xưng tán Thượng Đế. Họ tiếp đải ông rất niềm nở và chủ nhà mời ông dùng bửa ăn buổi sáng, các thức ăn được bày ra, vị Đạo Sĩ không khách sáo gì cả ngồi vào bàn ăn uồng tự nhiên, loáng một cái đã hết phần ăn của ông, nhìn thấy cử chỉ vẫn còn thèm thuồng như chưa từng ăn uống nhiều ngày của Đạo Sĩ. Chủ nhà bèn mời ông ăn nốt những phần ăn của họ, không cần cảm ơn vị Đạo Sĩ tiếp tục ăn nốt những thức ăn của những người trong nhà, ăn xong ông nhìn quanh mới nói ; -Trong nhà này con cậu trai con ông bà đâu sao không thấy? Vị chủ nhà lúng túng bảo rằng : Ồ ! Thằng con trai của tôi nó được bà mai đưa đi xem mặt cô dâu ở làng bên kia, xin lổi sao lại biết nó ? Vị Đạo sĩ trả lời: -Tôi chi đoán như thế thôi! Nhưng tại sao không tu lại đi lấy vợ nhỉ?
Ông chủ nhà cũng không thể nào giải thích câu hỏi ngớ ngẩn của Đạo sĩ, ông ta bảo : Thì trai lớn lên phải có vợ, và gái lớn lên phải có chồng, làng chúng tôi đã có tục ấy ngàn xưa rồi, con gái thì gả chồng tuổi 13 còn con trai thì 17!
Vi Đạo sĩ không thắc mắc, ông chỉ thở dài lắc đầu và nói: -Nếu như sinh mệnh không sống được thì làm thế nào cưới vợ nhỉ? Có thể sao này xảy ra chuyện gì, thì hảy đến túp liều ven sông tìm tôi, tôi có thể sẽ giúp được cho con trai ông bà đấy! Nói xong vị Đạo sĩ bỏ đi không quên lời cảm ơn chủ nhà đã đải ông một bửa ăn ...
Hai vợ chồng chủ nhà cũng ngạc nhiên không ít vì lời nói ông Đạo sĩ xa lạ khó hiểu?
Buổi trưa người con trai chủ nhà về hớn hở khoe với cha rằng :-Tuần sau cô ta sẽ cưới con, cô dâu tương lai là một cô gái giàu có rất đẹp và hiền dịu, đúng ngày ấy thì cha cô ta sẽ mang của hồi môn cho con gái khoảng vài ngàn đồng để xây dựng hạnh phúc vợ chồng.
Hai vợ chồng chủ nhà nghe nói thế rất mừng cho con trai của mình...
Nhưng ít hôm sau thì chàng ta ngã bệnh nằm liệt trên giường không ăn, không uống, mắt nhắm lại miệng cứ rên rỉ người mê man không hay biết gì, Ông chủ nhà nhớ lại lời vị Đạo sĩ nói, ông ta bèn kêu người nhà chạy đến bờ sông tìm vị Đạo sĩ ấy giúp đở.
Vị Đạo sĩ nghe xong hấp tấp đi đến nhà thí chủ của mình, ông vào nhà nhìn thấy mọi người đang than khóc vì đứa con trai của họ đã chết! Đạo sĩ kêu mọi người hảy bình tỉnh thắp hương lên nghi thờ rồi ông đứng ra cầu nguyện. giây lát sau thấy chàng trai rên khe khẻ rồi động đậy gọi cha mẹ, cả nhà đều mừng rở họ quỳ xuống lạy cảm tạ vị Đạo sĩ ấy! Nhờ Ngài cứu sống con tôi, vậy Ngài muốn chúng tôi làm điều gì cho Ngài để xứng đáng với công lao trời biển này? Vi Đạo sĩ chỉ cười mà không nói, hai vợ chồng chủ nhà nài nỉ mãi sau cùng ông Đạo sĩ mới nói: Nếu như ông bà muốn trả ơn cho tôi bằng cách; cho cậu trai này theo tôi tu hành thế là đủ lắm rồi!
Hai vợ chồng chủ nhà nghe nói như thế mừng quá! Vội lạy tạ Đạo sĩ và hẹn sau khi lành bệnh sẽ đưa con trai đến gặp ông để ông hướng dẫn tu hành. Vị Đạo sĩ chỉ mỉm cười rồi bước thẳng đi về bờ sông nơi túp liều tranh của mình.

Vài hôm sau đến ngày cưới của chàng trai, nhưng rồi việc ấy không xảy ra bởi họ nhà gái từ chối không cưới chồng nửa, hai ông bà chủ nhà trai rất mừng vì con trai họ phải đi tu. Thay vì cưới vợ nhưng bây giờ lại đi tu, người Ấn Độ không ngạc nhiên vì sự thay đổi đột ngột này!
Sáng hôm ấy chàng trai trẻ đến ra mắt Vi Đạo sĩ ông hỏi rằng :- Này con của ta, bây giờ con còn luyến tiêc người vợ sắp cưới của con nửa không ? Chàng trai trả lời :-Thưa Thầy không ạ!... Con thật sự muốn đi tu! Vị Đạo sĩ gật gù nói :- Vậy ta truyền hết Đạo học cho con, một mình con có thể tu hành đến khi thành chánh quả không? Chàng trai trả lời:-Vâng thưa thầy sẽ được ạ! Thế rồi một già một trẻ trong túp liều tranh bàn luận đạo rất tâm đắc, một thời gian sau vị Đạo sĩ từ giả người học trò của mình lên đường đi hoằng giáo, trước khi đi ông không quên dặn dò chàng trai rất kỷ lưỡng việc tu hành lánh xa dần thế tục! Chàng trai trẻ với nhiều nhiệt huyết nói với Thầy của mình rằng : Thưa Thầy những lời dạy của Thầy con xin ghi nhớ! Con nguyện hết đời này, kiếp này, tu hành phụng sự Đạo pháp xin thầy hảy yên tâm. Vị Đạo sĩ chỉ chờ có thế, ông rất hài lòng về người học trò của mình, thế rồi ông ra đi...
Chàng trai trẻ ở lại trong túp liều tranh của người thầy khả kính của anh ta và tu hành rất chăm chỉ. Sau buổi cầu nguyện anh ta ra bờ sông "thanh tẩy" chàng ta cởi đồ máng trên cành cây ven sông để tắm rửa, sau khi tắm xong chàng lên bờ vội lấy chiếc áo dài để mặc, nhưng không ngờ chiếc áo bị lủ chuột cắn xé rách nát nhiều chổ, chàng trai lúc đầu rất tức giận những con chuột, nhưng sau đó anh nhớ đến vị thầy khả kính, anh ta bổng thấy cơn giận đã biến mất chỉ con lòng xót thương vô bờ bến! Chàng đi về túp liều tranh quỳ xuống cầu nguyện và xám hối những tư tưởng độc ác vừa qua. Buổi trưa chàng bèn vào làng đi khất thực, dân làng thấy chàng, tất cả ai cũng biết chàng, họ bố thi cho chàng rất nhiều thức ăn và cả chiếc áo mới nửa! Chàng trai sau khi làm nghi thức ta ơn những thí chủ rồi mang tất cả vật vừa được bố thí về túp liều của mình, vừa ăn vừa suy nghĩ: Nếu như ta có được một con bò thì tất cả mọi phiền hà này sẽ được giải quyết không còn là vấn đề nửa, vì bò sẽ cho ta sửa để uống không phải đi xin ăn nửa, mỗi ngày chỉ thả rong thì bò cũng gậm cỏ no bụng mà ta không phải tốn kém gi cả, ta sẽ có nhiều thì giờ hơn để tu hành. Nghĩ như thế chàng quyết thực hiện.
Sáng hôm sau chàng trai trẻ đi về nhà của mình và nói ý định của chàng như thế! Cả nhà tán đồng cho đó là ý kiến rất hay. Thế rồi chàng trai trẻ được cha mẹ cho con bò nái đang chửa, chàng dẫn bò về trông lòng hân hoan lúc nào cũng nghĩ đến mọi điều tốt. Một hôm sau giờ cầu nguyện chàng lại thanh tẩy ở con sông bên nhà, chàng cởi chiếc áo cũng là cái mền, mùng duy nhất che thân trong mọi thời tiết, chàng lại quên bẳng treo nó lên cành cây có lủ chuột tai quái, chúng cắn xé rách hết chiếc áo mới hôm nào chàng được dân làng bố thí! Chàng thở dài nghĩ rằng :-Ôi sao tu hành của chính mình bây giờ trở thành cái gánh nặng cho mọi người dân ở đây! Mình phải có cách nào chứ nếu không, thì cứ mãi như thế này ai mà chịu cho được? Chàng lại nghĩ nếu như ta có người giúp về phương diện gịăt dũ nửa thì hay lắm! Lòng muốn nhưng không dám nói cùng ai cho đến sau này...
Đàn bò của chàng mỗi ngày một đông hơn, tất cả cỏ trong khu vực không còn đủ cho chúng nó ăn, nên chàng nhìn thấy đàn bò ốm trơ xương động lòng bỏ thời gian tu hành dẫn chúng đi ăn nơi xa, thế là cả ngày không được một thời để cầu nguyện chàng thấy xấu hổ trong lòng, vì chàng đã hứa cùng người Thầy khả kính phải tu trọn vẹn?
Thế là động cơ thúc đẩy chàng về nhà bàn lại với cha mẹ chàng: -Thưa Cha Mẹ con muốn cha mẹ hảy cưới cho con một người vợ để họ chăm nom đàn bò cho con để rảnh việc tu hành. Cha mẹ chàng nghe nói chí phải bèn cưới cho chàng một cô vợ đảm đang hiền thục, kể tứ lúc ấy chàng trai trẻ có nhiều thời gian để tu hành.
Đàn bò cứ sanh sôi nẩy nở, nên vợ chàng bán rất nhiều bò để xây lại căn nhà to đẹp khang trang. Chàng cứ mãi tu hành không cần biết những chuyện gi xung quanh, cho đến một hôm chàng nhìn lại thấy căn nhà to đồ sộ như một trang trại vào bậc nhất trong vùng này, kẻ mua bán sửa, và nông sản ra vào tấp nập, chàng mới thấy việc tu hành của chàng lôi kéo biết bao nhiêu nghiệp, nhưng rồi chàng chẳng cải biến được nửa bởi vì quyền hạn người vợ đã nắm hết chàng chỉ là chiếc bóng trong trang trại ấy mà thôi!!!
Rồi một hôm vị Đạo sĩ quay trở về ngôi làng cũ để thăm người học trò yêu quý của ông, ông đến khu đất củ bên sông thấy nay đã trở thành ngôi trang trại giàu có, ông nghĩ vậy đứa học cưng của ta đâu rồi nhỉ? Ông đi vào làng hỏi thăm thì người trong làng bảo rằng : - Ngôi trang trại ấy của người học trò năm xưa của ông đấy! Ông ngẩn ngơ không thể nào nghĩ được tại sao như thế! Ông đi về hướng bờ sông ngày xưa trong lòng buồn và thất vọng vô cùng, cuối cùng ông mạnh dạn đi vào trang trại để gặp tên học trò xảo trá. Khi bước đến đầu ngỏ thấy chàng trai trẻ năm nào bây giờ mập trắng trẻo ra, chàng ta chạy đến quỳ bên chân ông và ông hỏi: -Này con yêu quý sao lại như thế này? Chàng trai trẻ khóc nức nở thưa với thầy mình : Thưa thầy! Con nói ra có lẻ thầy không tin đó là sự thật, tất cả những thứ mà Thầy đã thấy nó là của con, bởi vì... Bởi con không thể giử chiếc áo rách... ngày nào thầy ạ!!!

DaoKy
14-03-2005, 06:53 PM
MỘT SỰ TRẢ THÙ


Trong một ngôi làng vùng bán khai có hai chàng thanh niên dũng sĩ của bộ lạc họ luôn ganh đua tài sức lẩn nhau, Chàng Y Dut luôn nhân hậu có lúc nhường YBan, nhưng YBan vì sĩ giện nên luc nao cũng háo thắng tàn bạo hơn YBan nghĩ nếu không hạ được người bạn này thì hắn không thể nào đứng ngôi vi độc tôn. Vì thế một hôm YBan phục kích bên bìa rừng đợi lúc Y Dut đi săn thú về hắn tấn công. Nhưng vi có phòng bị trước YDut không bị bại dưới tay hắn lại làm cho hắn bị thương , hắn mang căm thù YDut đến tận xương tủy hắn quyết tìm cách trả thù.
Một hôm YBan cùng một số bạn bè xấu của y đến nhà của Y Dut đánh giết hết những người trong nhà duy chi co cháu bé mới 2 tuổi y chặt đứt con bé ba lóng tay để chứng tỏ y là người còn nhân tính, thế rồi cả bọn họ kéo đi mặc cho cô bé đau đớn kêu gào thảm thiết. cô bé bò quanh xác chết của cha mẹ mình ma lay gọi cái xác vôn hồn , thật thảm thương thay .
Mười mấy năm sau khi YBAn đã già do sự tàn ác của y khi cầm đầu một số người đi chinh phục các bộ lạc khác bị thương tích què chân thế là hắn trở thành phế nhân và trong xã hội mạnh được yếu thua thì hắn chì là kẻ bị dạt sang một bên lề xã hội chiến tranh còn dả man, và y phải đi xin ăn trong làng và những làng lân cận .
Một hốm y mò đến ngôi làng lân cận vửa rên khóc thảm thương nhờ những người dân làng cho thức ăn, từ trưa đến xế không một người nào bố thí cho hắn, nhìn phía trước co căn nhà đẹp xinh xắn hắn nghĩ rằngh chủ nhân phải là người giàu có trong làng, nếu đến đó xin chắc cũng có miếng ăn no dạ, nghĩ rồi hắn bước đến gỏ cửa để xin ăn. Trong nhà một thiếu phục tuổi gần đôi mươi bước ra mời hắn vào nhà, hắn van xin thiếu phụ ấy cho hắm một bửa ăn trưa, người thiếu phụ gật đầu và bước đi vào nhà giây lát mang ra cho hắn những thức ăn ngon sang trọng, hắn ngấu nghiến thức ăn lóang một cái đã hết sạch, thiếu phụ hởi : Ông có ăn nửa không? hắn gật đầu thế là thiếu phụ kia dọn cho hắn một phần ăn tiếp theo, sau đó hắn đã no đứng dậy cảm ơn thiếu ohụ kia rối rít, thiếu phụ ấy căn dặn : Nếu như hôm nào ông đói không co gì ăn hảy đến đây tôi sẽ cho ông ăn nhé !
Hắn mừng rờ luôn miệng tán tụng đức tính người thiếu phụ kia và hỏi cô ấy là con nhà ai ở làng nầy vậy ?
Thiếu phụ bình tỉnh mỉm cười trả lới :
-Tôi chính là đứa con duy nhất còn sống sót mà ông thôi chán giết đấy tôi ch'nh là con gái của YDut ngày xưa đã từng bị ông giết hại, người thiếu phụ đưa bàn tay trái cụt mấy ba ngón đến trước mặt hắn và nói từng tiếng :
-Hôm nay, tôi đã trả được mối thù giết cha tôi ngày xưa rồi! Thôi ông hảy đi đi, nếu khi nào đói hảy nhớ đến tôi!

DaoKy
14-03-2005, 06:59 PM
SỢI TÕ NHỆN

(The spider’s thread)

Tác giả: AKUTAGAWA RYUNOSUKE
(1892-1927)
I.

Hôm ấy ðức Phật một mình nhẹ gót bên bờ ao sen ở cõi Niết bàn.

Những ðóa sen rộ nở trong ao, tất cả ðều trắng ngần nhý châu ngọc, và ở tâm hoa cánh nhụy vàng không ngừng tỏa hýõng thõm bát ngát khung trời.

Ở cõi Niết bàn bấy giờ là buổi sáng.

Giờ ðây ðức Phật ðứng yên lặng bên bờ ao, và qua một khoảng hở giữa ðám lá che phủ mặt nýớc, Ngài chợt nhìn thấy cảnh quan ở dýới.

Bởi lẽ Ðịa ngục nằm ngay bên dýới ao sen của cõi Niết bàn, con sông Tam ðồ [1] và ngọn núi Ðao [2] có thể nhìn thấy rõ qua làn nýớc trong suốt nhý pha lê, nhý qua ống viễn kính.

Rồi ðức Phật nhìn thấy một ngýời tên Kandata, ðang quằn quại cùng các tội nhân khác ở tận cùng Ðịa ngục.

Gã Kandata này là týớng cýớp, xýa kia ðã làm nhiều ðiều ác, sát sinh hại mạng và phóng hỏa ðốt nhà, tuy nhiên y ðýợc ghi công ðức một việc thiện. Có lần trên ðýờng xuyên qua rừng sâu, y chú ý tới một con nhện bé nhỏ ðang bò dọc theo vệ ðýờng.

Giở chân lên thật lẹ làng, y sắp sửa dẫm chết con vật thì bất chợt nghĩ rằng: “Thôi ðừng, nhỏ nhít nhý nó cũng có linh hồn; giết bừa nó ði thì thật xấu hổ.” Và y ðã tha chết cho con nhện.

Khi nhìn xuống cõi Ðịa ngục, ðức Phật nhớ lại cái cách Kandata tha mạng con nhện. Và ðức Phật nghĩ rằng, nếu có thể ðýợc, ðể báo ðền cho việc thiện ấy, Ngài muốn ðýa y thoát ra khỏi Ðịa ngục. May sao, lúc nhìn quanh, Ngài bắt gặp một con nhện của cõi Niết bàn ðang giãng sợi tõ nhý bạc xinh ðẹp trên ðám lá sen ánh một màu thanh bình yên ả.

Ðức Phật nhẹ nhàng nâng lấy sợi tõ nhện trên tay. Và Ngài thả cho sợi tõ buông thẳng xuống tận cùng Ðịa ngục xa tít bên dýới, xuyên qua khoảng trống giữa những ðóa sen trắng ngần nhý ngọc.

II.

Kandata ðang ngụp lặn cùng các tội nhân khác trong ao Máu [3] ở nõi tận cùng Ðịa ngục.

Khắp chốn tối ðen nhý mực, và thỉnh thoảng khi thoáng có gì hiện lên trong chỗ tối om ấy, hóa ra lại là ánh chớp lập loè của ðầu mũi gýõm, mũi kiếm trên ngọn núi Ðao rợn ngýời, thế nên hãi hùng khôn xiết. Hõn nữa, sự im lìm mộ ðịa ðang ngự trị khắp nõi, và cái duy nhất thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy là tiếng thở dài yếu ớt của các tội nhân.

Ấy bởi vì tội nhân khi xuống ðến chốn này ðều ðã kiệt lực do muôn vạn cực hình của cõi Ðịa ngục và họ không còn hõi sức nào ðể kêu gào.

Thế nên, dù là týớng cýớp dữ dằn chãng nữa, Kandata cũng ngạt thở vì máu, chẳng thể làm gì khác hõn là giãy giụa trong ao Máu nhý một con nhái ðang giãy chết.

Nhýng thời cõ của y ðã ðến. Một hôm khi tình cờ ngẩng ðầu lên nhìn vòm trời bên trên ao Máu, Kandata trông thấy từ trên cao, mãi tận các tầng trời thãm thẳm, thòng xuống chỗ y một sợi tõ nhện trắng nhý bạc, lấp loáng lờ mờ trong bóng tối âm u tịch mịch dýờng nhý thể nó cũng sợ bị ngýời ta bắt gặp.

Nhìn thấy sợi tõ, y vỗ tay vui mừng. Nếu bám vào sợi tõ này mà leo lên ðến tận chỗ nó xuất phát thì chắc chắn y có thể thoát khỏi Ðịa ngục.

Và hõn thế nữa, nếu mọi sự suôn sẻ, thậm chí y còn có thể vào ðýợc cõi Niết bàn. Vậy thì y sẽ không bao giờ bị xô lên núi Ðao hay ðắm chìm trong ao Máu.

Ngay khi trong ðầu nảy ra những ý nghĩ này, y nắm chặt lấy sợi tõ bằng cả hai tay và bắt ðầu dốc toàn lực leo riết lên.

Vốn là týớng cýớp, y quá ðỗi thành thạo với những việc leo trèo nhý thế.

Nhýng Ðịa ngục cách Niết bàn hàng hà sa số dặm và có nỗ lực nhý y thì cũng không dễ gì thoát ra ðýợc. Sau khi leo ðýợc một lúc, cuối cùng y kiệt sức và không thể nhích thêm ðýợc lấy một phân.

Thế là, vì chẳng thể làm ðýợc gì khác hõn, y dừng lại dýỡng sức và ðu mình vào sợi tõ, nhìn xuống, nhìn xuống tận bên dýới. Ngạc nhiên biết bao, nhờ y ðã leo tận lực, ao Máu nõi y từng lặn hụp trong ðó bấy giờ ðã khuất chìm tận bên dýới trong bóng tối hun hút. Và ngọn núi Ðao rợn ngýời thì lấp loáng lờ mờ bên dýới y. Nếu cứ leo lên với tốc ðộ này, y có thể ra khỏi Ðịa ngục dễ dàng hõn y týởng.

Xoắn bàn tay vào sợi tõ nhện, Kandata cýời ha hả và bằng cái giọng mà y chýa hề thốt lên trong ngần ấy nãm, kể từ khi xuống Ðịa ngục cho tới nay, y hét to: “Thành công rồi! Thành công rồi!”

Nhýng bỗng dýng y chú ý thấy rằng ở bên dýới sợi tõ nhện cõ man tội nhân khác cũng ðang hãm hở leo lên theo sau y. Họ nhích lên, nhích lên, giống hệt nhý một ðàn kiến diễu hành.

Mục kích cảnh týợng này, Kandata chỉ biết chớp chớp mắt một lúc, miệng há hốc ra một cách ngốc nghếch trong nỗi thảng thốt kinh hãi.

Sợi tõ nhện mỏng manh dýờng ấy, týởng ðâu chỉ với riêng một mình y thôi cũng phải ðứt phựt rồi, cớ sao nó chịu ðựng nổi sức nặng của cả ngần ấy thân hình kia chứ?

Nếu sợi tõ ðứt phựt giữa lýng trời, thì kể cả chính y, sau bao công lao khó nhọc mới leo tới ðýợc chỗ này, y cũng sẽ phải cắm lộn ðầu rõi ngýợc xuống Ðịa ngục trở lại. Nếu xảy ra sự việc nhý thế thì khiếp ðảm quá.

Nhýng trong thời gian ðó hàng trãm hàng ngàn tội nhân vẫn ðang giãy giụa thoát ra khỏi ao Máu tối tãm và ðang tận lực leo lên thành hàng trên sợi tõ mỏng manh lấp loáng. Nếu y không mau lẹ có hành ðộng gì, sợi tõ chắc chắn sẽ phải ðứt lìa, rớt xuống. Bởi thế, Kandata hét toáng lên:

“Nè lũ tội nhân chúng bay! Sợi tõ này là của tao. Ai cho phép chúng mày leo lên ðây? Xuống ði! Xuống ði!”

Ngay ðúng lúc ấy, sợi tõ nhện cho tới bấy giờ vẫn chýa có dấu hiệu gì là sẽ ðứt, thình lình phựt lìa ngay tại chỗ Kandata ðang ðeo bám vào.

Thế là y vô phýõng cứu rồi. Chẳng kịp kêu lấy một tiếng nào, y cắm lộn ðầu lao vút xuống rõi vào bóng tối, ngýời y quay tít nhý cái bông vụ.

Sau ðó, chỉ còn sợi tõ nhện của cõi Niết bàn, mỏng manh và lấp lánh, lõ lửng treo giữa khung trời chẳng ánh trãng sao.

III.



Ðứng trên bờ ao sen của cõi Niết bàn, ðức Phật chãm chú theo dõi mọi sự diễn ra, và khi Kandata nhý một hòn ðá chìm lỉm xuống ðáy ao Máu, Ngài lại thong thả býớc ði với nét buồn buồn trên khuôn mặt.

Hẳn nhiên trái tim lạnh lùng của Kandata không sao cứu ðýợc y thoát khỏi Ðịa ngục, và y ðã nhận lấy sự trừng phạt ðích ðáng mà rõi trở xuống chốn ðọa ðày. Ánh mắt ðức Phật bộc lộ nỗi xót thýõng, nhýng trong ao kia những ðóa sen trắng ngần của cõi Niết bàn chẳng hề quan tâm chi những việc nhý thế cả.

Những ðoá sen trắng ngần nhý châu ngọc ðang ðung ðýa mõn man ðôi bàn chân Phật. Khi hoa lắt lay qua lại, từ những cánh nhị vàng ở tâm hoa, hýõng thõm ngào ngạt không ngừng tràn ngập khung trời.

Ở cõi Niết bàn bấy giờ là gần trýa.



Chú thích:

[1] sông Tam ðồ (Tam ðồ xuyên, Sanzu-no-Kawa): Con sông có ba chỗ phải výợt qua – chỗ cạn, chỗ sâu, và chỗ sâu nhất. Sau khi chết bảy ngày, hồn ngýời chết phải výợt qua con sông này. Hồn nào xấu xa, tội lỗi nhất sẽ phải výợt sông ở chỗ sâu nhất. (Theo Japanese-English Buddhist dictionary, Daito Shuppansha – Từ ðiển Phật giáo Nhật-Anh, Ðại ðông xuất bản xã, 1965, tr. 261.)

Tam ðồ còn ðýợc giảng là ba ðýờng khổ: (1) Hỏa ðồ: ðýờng ðýa tội nhân tới ngục lửa; (2) Huyết ðồ: ðýờng ðýa tội nhân tới ngục máu, ở ðó tội nhân xâu xé nhau nhý thú vật; (3) Ðao ðồ: ðýờng ðýa tội nhân tới ngọn núi trên ðó mọi ngọn cỏ hay lá cây ðều là lýỡi ðao, lýỡi kiếm bén ngót. (Theo A dictionary of Chinese Buddhist terms. Buddhist culture service – Trung-Anh Phật học từ ðiển, Phật giáo vãn hóa phục vụ xứ. Ðài Bắc, Ðài Loan: 1962, tr. 62.)

[2] núi Ðao (Ðao sõn, Hari-no-Yama): Xem chú thích 1.

[3] ao Máu (Huyết trì): tại ngục máu, còn gọi Huyết ô trì. (Theo Trung-Anh Phật học từ ðiển, tr. 221.)