PDA

View Full Version : Hành trang cho đời


Tịnh Ngọc
09-03-2005, 01:06 AM
Thích Nhật Từ

CHUYỆN ĐỜI THẬT GIẢ


THÓI ĐỜI THẬT GIẢ

Lời nói thật chẳng ai màng,
Lời nịnh hót như muôn ngàn trăng sao.
Đạo đức giả, đời đề cao,
Người chân đức thật ngút đầu gian truân.


ĐAU LÒNG SỰ ĐỜI


Sự đời quả thực đau lòng,
Ác không bón, như cỏ hoang mọc đầy,
Thiện phải chăm sóc từng ngày,
Ví như ngọc quý, giũa mài sớm hôm.


NHIỀU SỰ MẮC CƯỜI


Ở đời nhiều chuyện tức cười,
Kẻ làm xấu ác khuyên người rất hay,
Kẻ nói dở thích nói dai,
Kẻ ít học tỏ ta đây sành đời.
Ở đời bao chuyện mắc cười,
Lặng thinh: kẻ trí; dạy đời: kẻ ngu.
Thuận gian ác, nghịch người tu,
Khi mở, khi bịt; như mù, như câm.


ĐẠO ĐỨC GIẢ


Ai ơi, khắc cốt ghi tâm:
Ao sâu lắm cá, tham tàn khốn nguy.
Kẻ ác độc giả từ bi,
Cá sấu nhỏ lệ trước khi nuốt mồi.


CÂN PHÂN RÕ RÀNG


Chuông chùa một tiếng ngân vang,
Hòa vào vũ trụ xóa làn ngã nhân.
Lâng lâng khách tục dừng chân,
Ngộ mê hai cõi cân phân rõ ràng.


TÍCH ĐỨC TU NHÂN


Vuốt gai sẽ bị gai đâm,
Nuôi con chó sói tan tành xác thân.
Khôn thời tích đức tu nhân,
Dưỡng nuôi phước huệ cho thành quả cao.


GIEO GIÔNG GẶT BÃO

Ác giả ác báo không rời,
Như hình với bóng dưới trời có nhau,
Như ngày đêm có trước sau;
Gieo gió gặt bão, khổ đau tự mình.


NHÂN QUẢ RÀNH RÀNH

Nắng soi bóng rọi chẳng sai:
Hại người người hại; gắng hay làm lành.
Xưa nay nhân quả rành rành,
Bồi công lập đức tu hành chớ quên.


ĐOẠN TRƯỜNG VÀ THONG DONG


Tham ăn nên thú sa lầy,
Người tham danh mắc nạn tai đoạn trường.
Định thiền, ái dục lắng trong,
Sống đời tự tại, thong dong đêm ngày !


RẤT XA

Kẻ biết nhiều ngậm miệng,
Kẻ rỗng tuếch ba hoa,
Ác gian và thánh thiện:
Rất xa !


NHÂN DANH


Cõi trần nhiều sự nhân danh,
Mượn thần che quỷ, tinh ranh hại đời.
Nhân danh đạo đức làm tồi,
Rêu rao nhân vị giết người hại dân.


HƯỚNG NỘI HƯỚNG NGOẠI


Bậc quân tử sửa bản thân,
Tiểu nhân cầu cạnh lăng xăng đêm ngày.
Khoe khoang, khoác lác ai hay,
Cây nghiêng bóng đổ, cây ngay bóng tròn.


THẬT GIẢ

Xà phòng xám rữa sạch tay,
Sông sâu nước lặng, thùng đầy không kêu.
Trâu đen sữa trắng thật nhiều,
Bụt vàng chùa rách: những điều khắc ghi.


TẶNG


Đời trong sạch lóng lánh màu,
Lời khôn như thể ném châu gieo vàng.
Kẻ giàu tặng của, tiển đường,
Người hiền đức tặng tấm gương soi đời.


NHÂN QUẢ


Soi mình trước, rọi người sau,
Hành hung người khác, khổ đau tâm mình.
Bêu rêu người, mất thanh danh,
Vun bồi tài đức cho thành chí nhân.


THƯỢNG THẶNG

Từ bi thắng hung tàn,
Hỹ xả thay thù hận.
Tâm thông tỏ muôn ngàn
Thượng thặng !



PHÉP PHẬT


Gót chân Phật chốn đời mê,
Như sen thơm ngát hương huê dặm ngàn.
Phép mầu Phật, quý vô vàn,
Cho xa tục lụy, cho gần chơn như.



TỰ MÌNH THẮP ĐÈN


Đừng khóc nhục, rên hèn,
Chớ van xin yếu đuối.
Hãy tự mình thắp đèn,
Vượt khỏi đêm tăm tối !



THIỀN SƯ - NHÀ VUA


Các thiền sư phải làm vua,
Các nhà chính trị làm hư cuộc đời.
Người ngu tục lụy rong chơi,
Người khôn ngự chốn thảnh thơi tâm hồn.


ĐỤC TRONG


Hại người chẳng nên có,
Đề phòng chẳng nên không.
Vàng thau lềnh đây đó,
Đục trong !


SEN TRẮNG GIỮA ĐẦM


Người tỏ đạo ắt không khoe,
Người biết nghĩa, mắt không lòe dục tham.
Người trí đức bẳng tiếng tăm,
Sống như sen trắng giữa đầm ngát hương.


KHÔN CÙNG


Nghịch cảnh nuôi tâm chí,
Gian nan lớn nguyện hùng.
Tâm thông, ngộ chân lý:
Khôn cùng !



THÓI ĐỜI

Khi cười, đời sẽ cười theo,
Khóc thì phải chịu chèo queo một mình.
Thói đời bám víu hư danh,
Lợi mờ đôi mắt, tử sanh sá gì.



ĐẠO THÀNH


Nuôi thiện, dưỡng cho lớn,
Diệt ác, trừ cho nhanh.
Căn lành năng vun bón,
Đạo thành !



GIỮ TÂM


Thiện như đèn sáng,
Ác như tuyết băng.
Khôn theo đèn sáng,
Giữ tâm !



CAO VÀ SÂU


Núi nhọn ắt hẳn không cao,
Sông sâu ắt hẳn chẳng bao nhiêu tầm.
Người khôn, nói ít, thâm trầm,
Quán soi chín chắn để làm tốt hơn.



ĐÃ XA VÀ ĐÃ VƯƠNG


Hãy siêng chăm bón hạnh lành,
Phúc tuy chưa đến, họa đành đã xa.
Còn người gieo nghiệp ác ma,
Khổ tuy chưa chín, nết tà đã vương.



THỐI THƠM TỰ BIẾT


Triết gia giỏi chữ, dở hành,
Trách chê giỏi miệng, chẳng rành thứ chi.
Hơn thì trọng, kém chẳng khi,
Sạch nhơ tự biết, thị phi chẳng màng.


KHẾ CƠ


Đo miệng cá uốn lưỡi câu,
Đo chân mua dép, đo đầu mua khăn.
Mọi điều đặt để cân phân,
Tương dung, tương thích vẹn phần đẹp tươi.


NHỮNG CÁI LỚN

Trời thăm thẳm được gọi cao,
Biển bao la nên gọi sâu là thường.
Đất rộng chẳng quản bao đường,
Trời, trăng soi khắp, sáng trong, để đời.


QUÃNG ĐỜI KINH NGHIỆM

Mỗi kinh nghiệm, mỗi lần khôn,
Một lần vấp ngã không còn xa chân.
Đời cát bụi, chớ bâng khuâng,
Vừa tu vừa học quyết tâm trọn thành.


LẠT MỀM BUỘC CHẶT

Đá cứng nên bể dễ dàng,
Lạt mềm buộc chặt rõ ràng xưa nay.
Hỡi này, những đấng anh tài,
Tùy duyên: thanh thoát; tà sai: khổ nàn.



CÁC CÁCH GIẾT NGƯỜI

Ôm dục vọng giết bản thân,
Ôm bất nghĩa giết hương lân xa gần,
Ôm ác đức giết muôn dân,
Ôm điều trái đạo giết ngàn tương lai.


CÁC CÁCH CỨU ĐỜI


Theo thiền định cứu bản thân,
Theo trí tuệ giúp hương lân xa gần,
Theo đạo đức cứu muôn dân,
Theo đường Phật pháp cứu ngàn tương lai

Tịnh Ngọc
13-03-2005, 01:22 AM
HAI NẺO ĐẠO ĐỜI

TÂN THANH ĐOẠN TRƯỜNG

Đời cuồng loạn vì lợi danh,
Đời đau khổ vì đấu tranh, giựt giành,
Đời nhân nghĩa lưu sử xanh,
Đời chìm ác độc: tân thanh đoạn trường.

VỊ ĐỜI VỊ ĐẠO

Đời vui ít, khổ đau nhiều,
Đạo vàng an lạc sớm chiều như nhau.
Khuyên ai thiền định thâm sâu,
Vượt cơn mê muội, tỏ làu chân tâm.


TUỔNG ĐỜI

Cõi đời như rạp Xi-nê,
Kẻ ác độc chiếm trọn bề ghế ngon;
Người hiền lương phải ngồi trôn,
Tuồng đời đảo ngược, ngu khôn ai tường ?


TỎ THÔNG MỘT ĐƯỜNG

Đạo một cội, Bắc Nam tông,
Mê thành hai mối, tỏ thông một đường.
Cùng nhau gắng sức hoằng dương,
Cho đời hết lụy, cho tường lý chân.


TIẾNG CHUÔNG, LỜI KINH

Tiếng chuông thức tỉnh đêm thâu,
Lời kinh thức tỉnh khổ đau cuộc đời,
Tìm về cội, bặt nguồn khơi,
Cho tâm tư lắng, rạng ngời nhân gian.


CHIẾC LÁ BỔ-ĐỀ

Lành thay, ánh đạo Bồ-đề,
Đưa đường dẫn lối đi về Lạc bang.
Xua niềm tục lụy tiêu tan,
Cho nguồn chân lý tươi xanh cuộc đời.


PHÂN THÂN

Thân thoát vòng duyên nghiệp,
Trí soi cõi tục trần.
Đạo mầu lòng tương hiệp,
Phân thân !


LỚN THUYỀN LỚN SÓNG

Lớn thuyền lớn sóng xưa nay,
Tài nhiều, chí lớn, họa tai cũng nhiều,
Công bằng: vu khống đủ điều,
Càng thương đời khổ, càng yêu đạo vàng.


NHẬP CUỘC

Khi xong việc mới luận bàn,
Đứng ngoài cuộc lại than van ích gì.
Khôn nên dự kiến nghĩ suy,
Gan nên vào cuộc ra đi ngược dòng.


CHẬP CHÙNG

Sau cơn bão, trời tĩnh yên,
Sau cơn khổ lụy nỗi niềm dâng cao.
Chuyển an lạc từ nỗi đau,
Khổ đau, hạnh phúc nối nhau chập chùng.


ĐẠO ĐỜI

Bóng tục đen vằng vặc,
Đèn thiền sáng rạng ngời.
Một tâm gồm muôn vật,
Đạo đời !


ĐẠO MẦU CỦA BỤT

Trăng kia khi khuyết, khi đầy,
Lòng người khi tỉnh, khi say bất thường,
Dõi theo chân lý soi đường,
Đạo mầu của Bụt, thoát phường tử sanh.


ĐƯỜNG KHÔN NGU

Khôn ăn cái, dại húp canh,
Khôn: chẳng quản; dại, bại thành: khổ đau.
Khôn tìm đạo Phật cao sâu,
Dại theo tham dục vùi đầu bến mê.


UYÊN NGUYÊN

Cõi tục buông không nắm,
Đạo vàng bước tới liền.
Trước đen nay đượm thắm,
Uyên nguyên.


GIÁC MÊ MỘT CỘI

Khổ đau là chính bồ-đề,
Trần gian là cõi xum xuê đạo mầu.
Bỏ thế giới, giác còn đâu ?
Giác mê một cội, làu làu xưa nay.


TƯƠI XANH ĐẠO ĐỜI

Nguyện cao ngất, đạo Bụt vàng,
Độ người thoát khỏi dặm đàng tử sanh.
Hưởng niềm giải thoát an lành,
Cho tươi nẻo đạo, cho xanh nẻo đời.


NIẾT-BÀN SANH TỬ

Niết-bàn, sanh tử đâu là ?
Hai mà như một, một mà như hai.
Sanh tử đây, niết-bàn đây,
Niết-bàn, sanh tử vần xoay tâm này.


NHỚ QUÊ HƯƠNG

Nước tôi, chữ S thật dài,
Cỏ cây, chim thú, đền đài, núi sông . . .
Quê hương vương bóng chiều hôm,
Để thương, để nhớ, để buồn lòng ai !


VẤN VƯƠNG TRONG LÒNG

Đất nước tôi, một bán cầu,
Chiến tranh, máu chảy, đượm màu đau thương.
Người đi, kẻ ở đôi phương,
Quê hương hai chữ vấn vương trong lòng.


TÌNH YÊU TỔ QUỐC

Người khôn chăm bón quê hương,
Lá khôn về cội, chim khôn về rừng,
Chim ca, hoa nở, ruộng đồng . . .
Tình yêu tổ quốc, non sông vững bền.


TA VỀ

Ta về với hạt phù sa,
Đắp bồi, tưới mát quê nhà khổ đau,
Ta về với giống hoa mầu,
Tỏa hương an lạc, thấm sâu lòng người.


NHỚ CỘI

Sống nhớ cội, mến quê hương,
Thương nhà, yêu nước, vấn vương một đời.
Đất nước ấy, mẹ đưa nôi,
Con hồng cháu lạc, sanh sôi thuở nào.


ĐƯỜNG XƯA MÂY TRẮNG

Đạo vàng tỏ, quyết hoằng dương,
Đường xưa mây trắng, ngàn trùng thênh thang.
Chim ríu rít, cảnh hân hoan,
Quyết tâm ta dựng Lạc Bang cảnh trần.


VIỆT NAM ĐẠO PHẬT

Việt Nam này, đạo Phật này,
Dặm trường bao lúc chung xây cuộc đời.
Đạo vàng sáng, Việt Nam ngời,
Việt Nam đạo Phật, nơi nơi thái bình.


ĐẠO PHẬT VIỆT NAM

Cho dù biển cạn núi mòn,
Việt Nam còn Bụt, Bụt còn Việt nam.
Chất thiền đượm thắm giang san,
Đạo đời một cội, rõ ràng xưa nay.


THẮM TÌNH NƯỚC NON

Đạo vàng chiếu sáng quê hương,
Cho đời an lạc, muôn phương thái bình,
Cho vơi nét khổ nhân sinh,
Cho cây giải thoát thắm tình nước non.


THẾ GIỚI CHUYỂN MÌNH

Mừng cho thế giới chuyển mình,
Hai ngàn năm những tâm tình buồn vui,
Không tận thế, không hết đời,
Kìa, đạo vàng tỏ, nơi nơi thái bình !

manhhung
14-03-2005, 11:08 AM
TỰ MÌNH THẮP ĐÈN

Hi Tinh Ngọc. Toi rất thích câu này ;

Đừng khóc nhục, rên hèn,
Chớ van xin yếu đuối.
Hãy tự mình thắp đèn,
Vượt khỏi đêm tăm tối !

DaoKy
14-03-2005, 01:10 PM
Hihihi ! Muội làm thơ hay ý nghĩa quá ! Người nào gặp được muội như gặp hạnh phúc !
DaoKy