PDA

View Full Version : hoc & khuyen nguoi


ChiDat
22-02-2005, 01:14 PM
Ñöøng nghó hoïc cao haùch dòch ngöôøi,

Coù ñaâu hoïc vò aáy troø chôi !

Neáu khoâng chaân chính thaønh gian aùc,

Hoaëc chaúng thöông yeâu seõ phaù ñôøi.

Quaân töû thaønh toaøn, quaân töû nhöôïng,

Tieåu nhaân ñaéc chí, tieåu nhaân cöôøi.

Moät phoàn ngaïo maïn: “Ta trí thöùc”;

Trí thöùc taïi sao, laïi haïi ngöôøi ?

Ngöôøi ñaïo tu haønh phaûi chaùnh chôn,

Taâm hoàn töø aùi, daï khoâng hôøn.

Duø cho ñeä , muoäi coøn non daïi,

Hoaëc giaû tyû, huynh yeáu keùm hôn.

Höôùng daãn ñöôøng ngay, ngöôøi nhôù nghóa,

Daét dìu neûo chaùnh, keû mang ôn.

Ñöøng neân cuïc boä thaønh tö kyû;

Phaûi nhôù ñaïo Trôøi, haù ñaïo nhôn ?

Nhôn ñaïo chöa troøn , giaùo ñaïo ai ?

Tham danh, ñoaït lôïi, kieän thöa hoaøi.

Hieáu trung chöa troïn , loøng taø mò ,

Nhôn nghóa chaúng xong, daï ñoåi thay.

Nguïy taïo ngoaïi hình ngöôøi ñaïo ñöùc,

Bao che baûn chaát keû gian taø,

Hình nhi thöôïng hoïc, tu Sieâu phaùp;

Doái gaït bao ngöôøi, oâi ñaéng cay !!!

NGÖÔØI COÂ ÑÔN








Khi tænh giaác, ta caûm thaáy mình laïc loûng,

Giöõa röøng ngöôøi maø ta vaãn coâ ñôn.

Coù phaûi chaêng, vì chaùn caûnh thieät hôn,

Neân nhuû khuyeân ngöôøi bieän phaân Tình-Lyù.

Voán yeâu thöông, loøng ta nguùt ngaøn thaønh-yù, Giuùp ñôõ ngöôøi thaát thôøi, laïc böôùc sa cô.

OÂi ! Traùi ngang vôùi nghòch caûnh phuû mòt môø,

Haõy bình tónh, taïo an nhieân maø vui soáng.

Duø ñònh meänh trôù treâu, quyeát taâm chuû ñoäng.

Laáy gian truaân laøm neàn taûng ñeå vöôn leân,

Vaø ñaéng cay laø nun ñuùc chí vöõng beàn,

Nhieàu nghieät ngaõ, laïi caøng thaêng hoa tö töôûng.

Cuoäc traàn:” Danh-Lôïi-Tình” laø moài thuï höôûng,

Khi quyeän vaøo,thöôøng queân nghóa thuûy chung.

Luùc giaøu sang, naøo nhôù caùi thuôû khoán cuøng!

Ñaõ xoaù saïch nhöõng gì xöa kia”söï thaät”.

Nay ruoàng boû coá nhaân duø thaân thieát nhaát,

Bôûi loåi laàm vì bieát chuyeän cuûa ngaøy xöa.

Vaø ngöôøi trí ñaønh neùn leä thaám trong möa,

Neáu chaäm treã, traùnh sao bao ñieàu traên trôû !

Nay khuyeân ngöôøi haõy hoài taâm,ñöøng laàm lôõ,

Duø chæ moät laàn, maõi nuoái tieác mai sau./.

Teä syõ NGUYEÃN-HÖÕU-NHÔN

KDOAN
23-02-2005, 10:41 AM
Học và khuyên người


Đừng nghĩ học cao hách dịch người,

Có đâu học vị ấy trò chơi !

Nếu không chân chính thành gian ác,

Hoặc chẳng thương yêu sẽ phá đời.

Quân tử thành toàn, quân tử nhượng,

Tiểu nhân đắc chí, tiểu nhân cười.

Một phồn ngạo mạn: “Ta trí thức”;

Trí thức tại sao, lại hại người ?

Người đạo tu hành phải chánh chơn,

Tâm hồn từ ái, dạ không hờn.

Dù cho đệ , muội còn non dại,

Hoặc giả tỷ, huynh yếu kém hơn.

Hướng dẫn đường ngay, người nhớ nghĩa,

Dắt dìu nẻo chánh, kẻ mang ơn.

Đừng nên cục bộ thành tư kỷ;

Phải nhớ đạo Trời, há đạo nhơn ?

Nhơn đạo chưa tròn , giáo đạo ai ?

Tham danh, đoạt lợi, kiện thưa hoài.

Hiếu trung chưa trọn , lòng tà mị ,

Nhơn nghĩa chẳng xong, dạ đổi thay.

Ngụy tạo ngoại hình người đạo đức,

Bao che bản chất kẻ gian tà,

Hình nhi thượng học, tu Siêu pháp;

Dối gạt bao người, ôi đắng cay !!!

NGƯỜI CÔ ĐƠN

Khi tỉnh giấc, ta cảm thấy mình lạc lỏng,

Giữa rừng người mà ta vẫn cô đơn.

Có phải chăng, vì chán cảnh thiệt hơn,

Nên nhủ khuyên người biện phân Tình-Lý.

Vốn yêu thương, lòng ta ngút ngàn thành-ý, Giúp đỡ người thất thời, lạc bước sa cơ.

Ôi ! Trái ngang với nghịch cảnh phủ mịt mờ,

Hãy bình tĩnh, tạo an nhiên mà vui sống.

Dù định mệnh trớ trêu, quyết tâm chủ động.

Lấy gian truân làm nền tảng để vươn lên,

Và đắng cay là nun đúc chí vững bền,

Nhiều nghiệt ngã, lại càng thăng hoa tư tưởng.

Cuộc trần:” Danh-Lợi-Tình” là mồi thụ hưởng,

Khi quyện vào,thường quên nghĩa thủy chung.

Lúc giàu sang, nào nhớ cái thuở khốn cùng!

Đã xoá sạch những gì xưa kia”sự thật”.

Nay ruồng bỏ cố nhân dù thân thiết nhất,

Bởi lổi lầm vì biết chuyện của ngày xưa.

Và người trí đành nén lệ thấm trong mưa,

Nếu chậm trễ, tránh sao bao điều trăn trở !

Nay khuyên người hãy hồi tâm,đừng lầm lỡ,

Dù chỉ một lần, mãi nuối tiếc mai sau./.

Tệ sỹ NGUYỄN-HỮU-NHƠN

ChiDat