PDA

View Full Version : le cong binh & tinh than dao duc


ChiDat
22-02-2005, 01:02 PM
LEÕ COÂNG-BÌNH VAØ TINH THAÀN ÑAÏO ÑÖÙC.

COÂNG-BÌNH vaø ÑAÏO-ÑÖÙC laø hai phaïm truø khaùc nhau, coâng

bình theå hieän veà lyù trí, nguyeân taéc; coøn ñaïo ñöùc phaûn aûnh veà tình caûm, loøng nhaân aùi, nhöng chuùng coù moái töông quan maät thieát vôùi nhau tuøy theo lónh vöïc, phöông dieän, tröôøng hôïp, hoaøn caûnh, … maø moïi ngöôøi chuùng ta coù theå vaän duïng ñi ñeán dieäu duïng ñeå thöïc haønh moät caùch toát ñeïp naêng löïc tinh thaàn aáy trong cuoäc soáng haèng ngaøy.

Chuùng ta taïm chia ra 2 phaàn :

* Leõ Coâng-bình. * Tinh thaàn Ñaïo-ñöùc.

I . LEÕ COÂNG-BÌNH : hay coâng baèng : Traûi qua khoâng bieát

bao ngaøn naêm, bao theá heä cho ñeán ngaøy nay, söï COÂNG-BÌNH luoân ñöôïc moïi ngöôøi toân troïng vaø xem noù nhö qui cuû chuaån thaèng hay khuoân vaøng thöôùc ngoïc. Vaäy vieäc xem troïng hai chöõ Coâng-bình aáy ñöôïc theå hieän ra sao ? Chuùng ta haõy cuøng nhau laàn löôït phaân tích.

a) COÂNG : coù nghóa laø chung khoâng rieâng cuûa ai, noù ñöôïc

theå hieän qua caùc töø nhö : coâng ích, coâng coäng, coâng ñoàng, coâng chuùng, coâng chöùng, coâng caùn, coâng quaû, v.v…

b) BÌNH : coù nghóa laø baèng phaúng, khoâng goà gheà, khoâng

cheänh leäch, noù ñöôïc theå hieän qua caùc töø nhö : bình ñaúng, bình quyeàn, bình dieän, bình daân, bình sanh, bình taâm, v.v…

Nhö vaäy, SÖÏ COÂNG-BÌNH hay LEÕ, LYÙ, TAÙNH, ÑÖÙC, LUAÄT,… COÂNG-BÌNH laø moät khaùi nieäm tieâu chuaån cuûa ñaïo ñöùc, ñoùng vai troø to lôùn trong yù thöùc veà chính trò xaõ hoäi ñoái vôùi caùc söï kieän lieân quan ñeán con ngöôøi, ñeán quoác gia vaø cao hôn nöõa laø quoác teá ñeàu phaûi coù caùi nhìn voâ tö, nhö nhau, baèng nhau, nghóa laø khoâng thieân vò, leäch laïc nghieâng qua moät beân. Coâng bình ñöôïc theå hieän qua caùc töø nhö : coâng minh, coâng lyù, coâng chaùnh, coâng phaùp, v.v…

Vaø muoán am hieåu moät caùch töôøng ïtaän LEÕ COÂNG-BÌNH, chuùng ta haõy trôû veà vôùi moät caâu truyeän töø thôøi Khai Ñaïo, nhö :

Vaøo khoaûng giöõa naêm AÁt-Söûu (1925) tröôùc thôøi kyø Khai Ñaïo Cao-Ñaøi coù coâ Vöông-Thò-Leã, ban ñaàu xöng teân laø Ñoaøn-Ngoïc-Queá thöôøng xuyeân giaùng cô veà taâm söï, daàn daàn thaân maät vaø ñaõ caûm hoùa caùc vò Tieàn boái nhieãm muøi ñaïo luùc naøo khoâng hay bieát, nhaát laø qua caùc aùng baøi thi vaên raït raøo tình caûm vaø voâ cuøng thaâm thuùy, yù nhò. Ñeán naêm 1929, khi hay tin thaân phuï laø Vöông-Quan-Traân (anh cuï Vöông-Quan-Kyø) qui lieãu, bò toäi ñoïa ôû AÂm phuû. Vöông-Thò-Leã, töùc Thaát Nöông (moät trong chín vò nöõ Phaät haàu caän ñöùc Dieâu-Trì Kim-Maãu) leùn boû Dieâu-Trì-Cung laëng leû xuoáng Dieâm ñaøi ñeå thöùc tónh cha neân ñaõ bò Ngoïc-Hö-Cung baét toäi.

Ñeå ñeàn ôn coâ Vöông-Thò-Leã ñaõ nhieàu coâng khoù nhoïc dìu daãn caùc vò Tieàn khai vaøo con ñöôøng Ñaïi-Ñaïo vaø coøn keát nghóa Tình huynh-muoäi, neân khi hay tin Thaát-Nöông bò toäi ñoái vôùi Ngoïc-Hö-Cung, phaïm Luaät Coâng-bình vì Hieáu ñaïo, neân ñöùc Hoä-Phaùp Phaïm-Coâng-Taéc cuøng caùc vò Hieäp-Thieân-Ñaøi ñaõ laøm Sôù vaên thænh nguyeän xin tha thöù toäi cho Thaát-Nöông. Ñöùc Chí-Toân bieát ñöôïc, lieàn phaân cöû ñöùc LYÙ GIAÙO-TOÂNG giaùng cô daïy cho chö vò Tieàn khai hieåu roõ veà luaät COÂNG BÌNH THIEÂNG-LIEÂNG qua baøi thi :

“Haõy giöõ chôn linh ñaëng troïn laønh,

Ngoïc - Hö toaøn ngöï ñaáng tinh anh,

Luaät ñieàu Coå-Phaät khoâng chöøa toäi,

Hình phaït Chí-Toân chaúng vò tình.

Chaùnh tröïc kinh oai loaøi giaû doái,

Coâng bình vöøa söùc keû chôn thaønh.

Muõi kim chaúng loït nay xöa haün;

Bieát sôï xin khuyeân caän thaän mình.”

Ñaõ laø con ngöôøi sinh ra treân coõi ñôøi naày laø phaûi chòu ñau khoå, ngay caû Thaát-Nöông laø moät vò nöõ Phaät khi ñaàu thai xuoáng traàn cuõng khoâng ngoaøi ñònh luaät aáy, nhôø vaäy maø tröôùc chaùnh dieän Toøa Thaùnh TAÂY-NINH, ñöùc Phaïm Hoä-phaùp môùi cho veõ caây caân Coâng-bình Thieâng-lieâng ñeå cho moïi tín höõu Cao-Ñaøi vaø vaïn linh sanh chuùng bieát maø töï giöõ laáy mình. Ñoù chính laø Saéc-lònh, laø Thieân ñieàu do ñöùc Thöôïng-Ñeá quaûn quyeàn vaäy !

Vaø ñeå kieåm chöùng laïi hai thôøi gian, khoâng gian, Boä phaän Hieäp-Thieân-Ñaøi khaùc nhau, vaø caùch nhau 40 naêm (1929-1968) nhöng quyeàn phaùp cuûa ñöùc CHÍ-TOÂN ban trao cho ñöùc LYÙ NHÖÙT TRAÁN OAI NGHIEÂM vaãn laø MOÄT ñöôïc theå hieän qua lôøi chaâu tieáng ngoïc, nhö :

“Baàn ñaïo thöôøng noùi, tröôùc CHÍ-TOÂN taát caû laø anh em, bình ñaúng, nhöng treân phöông dieän haønh söï caàn phaûi coù quy taéc, coù heä thoáng, coù khuoân vieân maãu möïc. Baàn ñaïo hoâm nay laø Giaùo-Toâng ÑÑTKPÑ chôù khoâng phaûi laø LYÙ THAÙI-BAÏCH thi töûu ñôøi Ñöôøng. Luùc naøo thi töûu thì khaùc, khi haønh söï phaûi trôû veà vôùi cöông vò cuûa ngöôøi haønh söï.”

(Trích Thaùnh giaùo Ngoïc-Minh-Ñaøi, 15-04 Maäu-Thaân).

Ñeán ñaây, xin môøi Quyù vò nghe theo lôøi trieát luaän veà Leõ Coâng-bình ñöôïc ñöùc VAÊN-TUYEÂN KHOÅNG-THAÙNH giaùng cô taïi Hoäi Thaùnh Trung-öông TAM-QUAN, ngaøy 15-06 Nhaâm-Daàn (1962) :

“ … Giôø nay Toân sö laâm ñaøn ñeå thuyeát trình trong chöông trình giaùo huaán tinh thaàn, tieáp theo ñeà taøi Thaäp nhò thöôøng chuyeån. Thuyeát ñoà Toân sö saép dieãn trình laø : ‘GIÖÕ LEÕ COÂNG BÌNH’.

Cöôøi … COÂNG-BÌNH laø moät yeáu toá ñònh laäp cuûa vuõ truï, hoùa sanh muoân loaøi vaïn vaät. Laø phöông dieäu cuûa nhôn sanh trong cô xöû theá ñeå thoï höôûng hoàng aân cuûa Taïo hoùa maø laäp thaønh chôn vò Thieâng-lieâng nôi coõi traàn gian. Ñöùc COÂNG-BÌNH luoân luoân toàn taïi trong vuõ truï vaø vaïn sanh.

Vì theá LEÕ COÂNG-BÌNH laø taát caû hình thöùc naày ñeán hình thöùc noï, trong coõi höõu theå cuõng nhö traïng thaùi sieâu hình ñeàu daáy ñoäng. Taát caû nhôn sanh töï coå chí kim ñeàu goäi nhuaàn ÑÖÙC COÂNG-BÌNH maø an cö laïc Ñaïo. Nhöng moãi moät laàn cô vaän bieán thieân nhôn taâm thay ñoåi laø LEÕ COÂNG-BÌNH bò aån taøn trong chôn lyù. Xeùt trong thôøi buoåi naày cuõng nhö bao thôøi ñaïi bieán thieân trong coõi Nhôn Hoaøng kim coå : Nguyeân do bôûi ngöôøi queân maát LEÕ COÂNG-BÌNH ñeå duïc taâm daáy ñoäng. Chæ bieát mình maø queân ngöôøi, do ñoù bieát bao nhieâu traïng thaùi thöông taâm dieãn ñaày trong bieán theå laøm cho chö linh hoàn ñaúng chuùng phaûi sa ñoïa vaøo nôi soâng meâ beå khoå, can thöôøng luaân lyù phai môø theo duïc voïng cuûa moãi moät lôùp ngöôøi ñieàu ñoäng.

LUAÄT COÂNG-BÌNH cuõng caàn neâu cao trong chöông Ñaïo ñeå giaùo truyeàn cho ñaúng chuùng sanh noi theo ñöôøng saùng maø thu hoài boån giaùc.

Thi baøi

COÂNG-BÌNH leõ phaûi muoân thu,

Laø phöông giaûi khoå traàn tuø theá gian.

Moät böûu thöùc Nhôn Hoaøng ñònh laäp,

Moät phaùp ñoà chieâu taâïp toaøn linh,

Söû ñôøi taïc daáu anh minh;

Khuoân Thieân ñieåm nhuaän aùnh Huyønh saùng soi.

COÂNG laø chaúng rieâng ñôøi tö vò,

BÌNH laø baèng baát yû, baát thieân,

Tyû nhö daây möïc noái lieàn,

Caùnh ñoøn nhaân söï thaúng nguyeân maïch loøng,…

Ñem Trieát luaän Taây Ñoâng söu taäp,

LUAÄT COÂNG-BÌNH cao laäp beân trong,

Theá gian quyù ñöôïc coõi loøng;

Vieäc mình khoâng muoán ñöøng mong trau ngöôøi.

Sau ñaây chuùng ta haõy cuøng nghe lôøi cuûa ñöùc CHÍ-BÖÛU

CHÔN TIEÂN giaùng ñaøn taïi MINH-KIEÁN-ÑAØI, ngaøy 15-06 Nhaâm-Tyù (1972) coù luaän veà LEÕ COÂNG BAÈNG nhö sau :

Phaûi laø chaân lyù, laø söï thaät, laø leõ ñuùng, laø vieäc thieän, laø ñieàu toát laøm neân maãu möïc cho cuoäc soáng naày.

Quaáy laø ñieàu sai, ñieàu nguî, söï giaû, söï doái goàm nhöõng caùi hö, caùi xaáu ôû trong sinh hoaït.

Nhöng moãi con ngöôøi ñeàu cho mình ñuùng, ñeàu noùi mình hay. Neáu goïi laø toát, thì toát ra sao ? toát ñeå laøm gì ? taát coù theå tìm ra manh moái.

Nhöõng keû troäm caép coù theå cho noù laø phaûi, nhöng roõ raøng ñieàu phaûi aáy chæ coù lôïi cho noù maø thoâi. Nhöõng keû cöôùp nöôùc coù theå cho noù laø ñuùng, nhöng chæ gaây neân khoå ñau, phieàn luïy cho bao nhieâu con ngöôøi. Nhö theá, ñieàu goïi laø ñuùng khoâng theå caên cöù nôi moät nhoùm ngöôøi giaøu oùc tö lôïi, naëng phaàn ích kyû; khoâng theå caên cöù ôû söï nguî bieän hay söï phoâ tröông, cuõng khoâng theå laø lyù leõ cuûa keû cöôøng quyeàn, baïo löïc. Maø phaûi nhaän raèng : Heã goïi laø phaûi, laø ñieàu ñoù hôïp vôùi caùi quyeàn lôïi ñoâng ñaûo nhôn sanh, hôïp vôùi quyeàn lôïi daân toäc, hôïp vôùi söï soáng cuûa caû xaõ hoäi. Coù laøm thì môùi coù aên, ñoù laø ñieàu phaûi, vì ai muoán soáng löông thieän cuõng ñeàu laøm vaäy, tröø keû baát löông thích soáng treân moà hoâi, xöông maùu keû khaùc. Choáng laïi keû maïnh haø hieáp keû yeáu laø phaûi, vì con ngöôøi khoâng theå ñeå cho keû maïnh haø hieáp keû yeáu, chaø ñaïp moïi ngöôùi, loäng haønh yû söùc muoán saùt haïi, tieâu dieät ai cuõng ñöôïc !

Leõ phaûi laø leõ coâng bình; coâng bình laø döïa treân caùi bình ñaúng, chaân chính, khoâng ai ñöôïc quyeàn yû theá tieàn baïc hay yû theá ñòa vò maø baét naït ai, haø hieáp ai, khoâng ai ñöôïc quyeàn khinh bæ hay loaïi boû ai. Ñoâi khi ñeå tröø nhöõng keû saâu daân moït nöôùc laøm haïi xaõ hoäi, moät taäp ñoaøn ngöôøi cuõng phaûi ra tay tröø khöû keû xaáu, keû quaáy ñeå cho ñoàng baøo yeân vui, ñoù cuõng laø thöïc hieän SÖÏ COÂNG BÌNH.

Coâng bình khoâng phaûi ai cuõng nhö ai, xaáu cuõng nhö toát, aùc cuõng nhö thieän, giaû cuõng nhö chaân; maø con ngöôøi phaûi yù thöùc ñöôïc : “Traû cho ñuùng möùc giaù trò maø moïi ngöôøi toát coù quyeàn ñöôïc höôûng, laøm cho moïi ngöôøi bò thieät thoøi ñöôïc höôûng söï ñeàn buø xöùng ñaùng”. Ñoù laø COÂNG BÌNH, laø LEÕ PHAÛI vaäy.

Ñoái laïi vôùi Coâng-bình laø baát coâng hay baát bình ñaúng.

Trong luùc, Hoaøng ñeá QUANG-TRUNG ñaïi thaéng quaân Maõn-Thanh xaâm löôïc baèng traän Ñoáng-Ña lòch söû, vaøo muøng 5 teát Kyû-Daäu ôû VN, thì taïi chaâu AÂu cuoäc Ñaïi caùch maïng cuûa Phaùp 1789 ñaõ noå ra chaán ñoäng caû theá giôùi. Giai caáp tö saûn ñaïi dieän cho nhöõng ngöôøi bò trò (= tö saûn, noâng daân, coâng nhaân, bình daân thaønh thò, …) ñaõ ñaáu tranh vôùi baát coâng choáng ñoái laïi cheá ñoä Phong kieán quyù toäc vaø Taêng löõ, vaø hoï ñaõ thaéng lôïi veû vang, xoùa boû BAÁT BÌNH ÑAÚNG xaõ hoäi cuûa nöôùc Phaùp noùi rieâng vaø laøm tieàn ñeà cho caùc cuoäc caùch maïng khaùc treân theá giôùi noùi chung.

Trong coâng cuoäc ñoåi môùi cuûa ñaát nöôùc ta vaø nhaân daân ta ñoøi hoûi phaûi phaùt huy cao ñoä veà naêng löïc tinh thaàn cuûa con ngöôøi VN veà trí tueä, ñaïo ñöùc, ñaåy maïnh coâng nghieäp hoaù, hieän ñaïi hoaù ñaát nöôùc, thöïc hieän hai nhieäm vuï chieán löôïc laø xaây döïng vaø baûo veä Toå quoác vì muïc tieâu “daân giaøu, nöôùc maïnh, xaõ hoäi coâng baèng, daân chuû, vaên minh”, laø moät söï nghieäp saùng taïo to lôùn cuûa nhaân daân ta. ÔÛ ñaây cho chuùng ta thaáy :

BÌNH ÑAÚNG trong söï hoäi nhaäp vôùi khu vöïc vaø caùc nöôùc treân theá giôùi, tieáp thu caùc thaønh töïu kinh teá, vaên hoùa, xaõ hoäi, khoa hoïc, kyõ thuaät, …, vaên minh cuûa nhaân loaïi ñoøi hoûi chuùng ta phaûi coù moät trình ñoä vaên hoaù töông öùng ñeå tieáp nhaän caùc thaønh töïu ñoù vaø laøm chuû ñöôïc quaù trình coâng ngheä ñeå coâng ngheä hoaù, hieän ñaïi hoaù ñaát nöôùc.

BÌNH ÑAÚNG giöõa söï hôïp taùc Nhaø nöôùc vaø nhaân daân cuøng laøm, thöïc hieän qua caùc coâng trình lôïi ích cho coäng ñoàng xaõ hoäi nhö : caàu ñöôøng, DN tö nhaân vaø DN Nhaø nöôùc, v.v… ñeàu coù quyeàn lôïi ngang nhau.

Vì vaäy, trong thôøi kyø môû cöûa, ñoåi môùi ñaát nöôùc, khi maø toaøn caàu hoùa trôû thaønh xu theá thôøi ñaïi vaø cuoäc caùch maïng khoa hoïc vaø coâng ngheä ñang phaùt trieån maïnh vaø lan roäng khaép theá giôùi. Caùc quoác gia, daân toäc, toå chöùc xaõ hoäi, … khoâng theå ñöùng ngoaøi hoaëc quay löng vôùi xu theá ñoù, maø phaûi tieán leân hoäi nhaäp vaøo traøo löu chung treân TINH THAÀN BÌNH ÑAÚNG cuûa nhaân loaïi.

II. TINH THAÀN ÑAÏO ÑÖÙC : ñöôïc giaûi thích nhö sau :

a) TINH THAÀN : laø toång theå noùi chung nhöõng yù nghó,

tình caûm, v.v… nhöõng hoaït ñoäng thuoäc veà ñôøi soáng noäi taâm cuûa con ngöôøi.

(Theo töø ñieån Tieáng Vieät cuûa Minh Taân - Thanh-Nghi, 1998)

b) ÑAÏO : theo nghóa ñen laø con ñöôøng, maø con ñöôøng

ñöôïc khai hoaù, ñöôïc xaây ñaép thaønh loái ñi ñeå moïi ngöôøi deã daøng löu thoâng.

Theo nghóa boùng, Ñaïo laø moät toång theå to lôùn bao la voâ taän, khoâng coù giôùi haïn cuûa khoâng gian laãn thôøi gian, maø khi caàn nhoû thì noù laø moät ñieåm cöïc nhoû. Trong laõnh vöïc tu haønh chöõ Ñaïo thöôøng ñöôïc duøng nhö : ñaïo lyù, ñaïo ñöùc, ñaïo haïnh, ñaïo phaùp, haønh ñaïo, thaønh ñaïo, v.v… ngoaøi ra, noù coøn ñöôïc theå hieän qua caùc töø nhö : laõnh ñaïo, xích ñaïo, huyønh ñaïo, ñaïo luaät, ñaïo dieãn, v.v…

Chuùng ta laàn löôït hoïc taäp chöõ Ñaïo cuûa Ôn Treân vaø Coå nhaân, nhö :

Ñeå tìm hieåu veà chöõ Ñaïo, ñaàu tieân chuùng ta nghe lôøi cuûa Hoaøi-Chôn trong taïp chí ÑAÏI-ÑOÀNG, quyeån 5, xb 1938, trang 2-5, coù ñaêng : “Chöõ ÑAÏO do chöõ THUÛ vaø chöõ XÖÔÙC hieäp thaønh. Thuû nghóa laø ñaàu, laø tröôùc heát; Xöôùc nghóa laø vaän chuyeån. Vaäy Ñaïo laø vaät coù ñaàu tieân, roài vaän chuyeån maø sanh ra vaïn vaät”.

Ñeå coù kieán thöùc roäng hôn veà chöõ Ñaïo chuùng ta tìm hieåu qua quyeån ÑAÏO-KINH cuûa Nguyeãn-Höõu-Ñaéc, xb 1950, trang 68-69, coù vieát :

ÑAÏO : laø Hö voâ (l’Absolu). Ñaïo laø caùi Khoâng, caùi im laëng.

· Ñaïo giaùo : goïi laø Nhöùt ñieåm nguyeân khí (Logos)

· Phaät giaùo : laø caùi Tröïc giaùc (Intuition).

· Nho giaùo : goïi laø Ñöôøng chí thieän ( la voie par excellence).

· Thaàn ñaïo (Shinto): ôû Nhaät baûn , goïi laø Hö voâ (l’Absolu).

· Ñaïo Phöông Taây : Nguyeân khí ñoäc nhöùt (Oeos).

· Ñaïo Thieân Chuùa : Chôn linh tuyeät ñích (Aoâyoc).

· Ñaïo Cao-Ñaøi : Nguyeân khí Thaùi-Cöïc (Verbum).

ÑAÏO laø thoaït kyø thuûy thì khoâng coù gì caû, bôûi caùi khoâng maø thaønh ra caùi coù; roài do caùi coù ñoù, laäp thaønh ra muoân vaät, nghóa laø tröôùc heát laø khoâng, roài töï nhieân thaønh ra moät vaät Ñoäc-nhaát trong khoaûng khoâng gian, do vaät Ñoäc-nhaát aáy maø sanh ra muoân vaät trong vuõ truï. Vaät Ñoäc-nhaát aáy khoâng bieát goïi teân gì, taïm ñaët teân noù laø ÑAÏO.

ÑAÏO laø vaät töï nhieân hoån thaønh ra tröôùc khi chöa coù Trôøi Ñaát, môø môø, mòt mòt, im laëng moät mình trong khoaûng khoâng gian; ôû ñaâu cuõng coù maø bao giôø cuõng theá. Khoâng suy vieãn, khoâng hao moøn chuùt naøo; maø muoân vaät trong vuõ truï cuõng bôûi ñoù maø sanh ra caû. Do caùi taùnh ñôn nhöùt cuûa Ñaïo maø sanh aâm döông, töùc laø Trôøi Ñaát. Caùi taùnh ñôn nhöùt aáy thaät laø linh hoaït.

Trôøi coù noù môùi saùng, Ñaát coù noù môùi vöõng, Thaàn coù noù môùi thieâng, vaïn vaät coù noù môùi sinh toàn ra maõi maõi.

Vaø theo Ñaïo Hoïc AÙ-Ñoâng giaûi nghóa thì chöõ Ñaïo laø do chöõ TAÅU

vaø chöõ THUÛ hieäp laïi.

THUÛ nghóa laø sô khôûi ñaàu tieân, tröôùc heát.

TAÅU nghóa laø chaïy, vaän haønh trong moái Ñaïo.

Vaäy thì ÑAÏO laø coäi nguoàn cuûa vuõ truï, laø lyù ñoäc nhöùt, töùc laø khí Hö-voâ cuûa Thaùi-Cöïc, Voâ ñoäng maø cuõng laø Höõu ñoäng nöõa.

Coù ngöôøi laàm töôûng raèng ñoái vôùi caùi tieáng baát ñoäng tröôøng toàn coù theå goïi laø ÑAÏO, chôù coù deø ñaâu chöõ ÑAÏO laø gom chung caû, daàu cho baát ñoäng hay höõu ñoäng cuõng laø ÑAÏO heát.

Ñeán ñaây, chuùng ta haõy nghe lôøi cuûa Hoøa thöôïng Phaät-AÁn vôùi ñeà taøi : Ñaïo laø gì ? ñaêng trong nguyeät san ÑAÏO ÑÔØI, xb 1953, trang 11, nhö sau :

“Phaät-Thaùnh-Tieân caùi teân taïm, goïi laø Ñaïo,… khieán cho ngöôøi deã

hieåu, vaø ñeå phaân bieät nhöõng leõ chaùnh taø, chôn giaû, chôù “Ñaïo” khoâng coù “teân” neân khoâng coù hình traïng nhö taát caû söï vaät ôû theá gian”.

“Ñaïo coù theå noùi ra ñöôïc laø khoâng phaûi Chôn Ñaïo”.

Bôûi vì Ñaïo laø chôn lyù tuyeät ñoái. Noù bao la vuõ truï, khaép caû hö khoâng; Ñaïo sanh ra Trôøi Ñaát, Ñaïo sanh ra muoân loaøi vaïn vaät. Ñaïo khoâng lôùn, khoâng nhoû; khoâng xöa, khoâng nay; khoâng gaàn, khoâng xa; khoâng cao, khoâng thaáp; khoâng coù maø cuõng khoâng khoâng. Nhöng choã naøo cuõng coù Ñaïo.

Coù ngöôøi hoûi ñöùc Thích-Ca : “Ñaïo laø gì ?”. Ngaøi xem caên cô cuûa tuøy ngöôøi maø traû lôøi : “Ñaïo laø Chaân nhö, Phaät taùnh. ÑaÏo laø Boà-ñeà, Nieát-baøn”.

Ñöùc Khoång-Töû giaûng cho caùc ñoà ñeä nghe veà chöõ Ñaïo : “Ñaïo laø Thaùi-Cöïc, Ñaïo laø Thieân-lyù”.

Coøn ñöùc Laõo-Töû thì noùi raèng : “Ñaïo laø Coác Thaàn. Ñaïo laø nguoàn coäi sanh ra vuõ truï, vaïn vaät”.

Chuùng ta nhaän thaáy caùch giaûng luaän Ñaïo lyù cuûa ba vò Ñaïi Thaùnh-Nhôn, maëc duø danh töø coù khaùc nhau, chôù keát quaû ñeán choã : “CUØNG LYÙ, TAÄN TAÙNH” thì caû ba Vò cuõng ñaày ñuû leõ nhieäm maàu nhö nhau caû.

Tieáp ñeán quyeån DÖÔÕNG-CHÔN-TAÄP, xb 1957, trang 6-7, coù ghi :

“ÔÛ trong khoaûng Trôøi Ñaát naày, con ngöôøi muoán laøm vieäc veû vang

ñeä nhöùt, thì coù chi baèng ñoïc saùch. Coøn ôû trong haïng ngöôøi ñoïc saùch, maø muoán neân moät böïc cao thöôïng toùt vôøi, thì chi baèng hoïc ÑAÏO”.

Chaâu Töû noùi raèng: “Ñoïc saùch laø ñeå caàu Ñaïo, chaúng vaäy thì ñoïc laøm

gì ? Chôù hoïc maø thi cöû (*) laø vieäc ngoaøi phaän söï, taát tieác cho söï hoïc aáy laøm hö bieát bao nhieâu ngöôøi ta !”

Vaø Ñaïo-ñöùc kinh coù daïy : “Thöôïng só vaên ñaïo caàn nhi haønh chi, trung só vaên ñaïo nhöôïc toàn nhöôïc vong, haï só vaên ñaïo ñaïi tieáu chi : baát tieáu baát tuùc dó vi Ñaïo”. Nghóa laø : “Ngöôøi thöôïng só nghe Ñaïo thì aân caàn laøm theo, ngöôøi trung só nghe Ñaïo nhö nhôù nhö queân (khoâng chuû yù laém), keû haï só nghe Ñaïo thì cöôøi lôùn leân : neáu chaúng cöôøi thì ñaâu ñuû goïi laø Ñaïo (vì Ñaïo raát khoù, chaúng phaûi boïn taàm thöôøng maø hieåu ñöôïc)”.

Xin ñieåm qua moät soá Thaùnh giaùo trong ÑÑTKPÑ daïy chöõ ÑAÏO :

· Ñöùc Ngoâi Hai Giaùo Chuû Ngoâ-Minh-Chieâu giaùng cô taïi Nam-

Thaønh Thaùnh thaát, ngaøy 13-02 Bính-Ngoï (1966) daïy nhö sau :

“…..Töø thuôû chöa döïng neân Trôøi Ñaát, ôû trong khoaûng khoâng gian coù moät khoái khí thanh môø mòt yeân laëng troáng khoâng maø vaãn vaàn vaàn khaép choán. Trong khoái aáy coù moät ñieåm saùng, ñoù laø LYÙ, maø cuõng laø ngoâi THAÙI-CÖÏC, Lyù bieán hoùa aâm döông. AÂm döông ngöng tuï taïo thaønh Caøn-khoân vaïn vaät. LAÕO-TÖÛ taïm goïi laø ÑAÏO. Vì söï cao sieâu maàu nhieäm bieán hoaù voâ cuøng, göôïng keâu laø Ñaïi-Ñaïo. Lyù laø Ñaïi-Ñaïo, Lyù Ñaïo hay laø Ñaïo lyù vaãn ôû khaép moïi nôi”.

· Ñöùc Nhò-Traán Oai Nghieâm giaùng cô taïi Thoâng-Thieân-Hoïc, Phuù-Nhuaän, ngaøy 01-04 Ñinh-Muøi (1967) daïy :

“…..Chính vì khoâng hieåu ñaâu laø chaùnh, ñaâu laø taø, chi neân ñaõ khoâng tìm ñaâu laø loái thoaùt, maõi laån quaån loanh quanh nhö kieán boø mieäng chaäu, trong baùnh xe luaân, khoâng tìm ra chaùnh ñaïo, haàu thaúng ñöôøng ngay loái maø hieäp veà vôùi Ñaïo”.

Ñaïo ñaõ döôõng duïc quaàn sanh, maø chính nhaân loaïi khoâng tìm ra leõ Ñaïo.

Ñaïo ôû ñaâu ? Coù phaûi ôû Thieân ñöôøng hay Cöïc laïc hoaëc ôû Taây phöông Phaät ?, hay Ñaïo ôû nôi non cao hang thaåm, bieån roäng röøng saâu hay Ñaïo ôû nôi Chuøa Thaát, Thaùnh ñöôøng cuøng Am töï ?”.

· Theo lôøi daïy cuûa ñöùc Vaïn-Haïnh Thieàn-Sö giaùng cô ñeâm 04-09 Quyù-Söûu taïi Minh-Lyù Thaùnh Hoäi, thì : “Chöõ Ñaïo khoâng ai laøm sao ñònh nghóa roõ raøng baèng ngoân töø, theá neân phaûi taïm möôïn ngoân töø ñeå dieãn taû dìu daét nhau ñi suoát ñöôïc nhöõng ñoaïn ñöôøng ñoù roài töï nhieân moïi ngöôøi phaùt hueä. Töø choã phaùt hueä ñoù, taâm linh caûm öùng vôùi caùc ñaáng Thieâng-Lieâng, nhôø söï daét dìu chæ daãn trong choã maëc maëc, hö hö, aûo aûo choán tònh phoøng maø tìm ñöôïc veà nôi queâ xöa vò cuõ. Neáu haønh giaû ñaõ ñeán möùc ñoù roài thì coù caàn chi Phaät Tieân giaùng cô daïy Ñaïo, caàn chi ñeán vieäc hoïc hoûi giaùo lyù töø quyeån naày sang quyeån khaùc. Luùc baáy giôø goïi laø VOÂ TÖÏ CHÔN KINH. Yeán saùng ñaïo töø nôi taâm aån maø neân. Coøn chöõ ñaïo luùc baáy giôø khoâng goïi Ñaïo nöõa. Noù chæ laø con soá khoâng maø thoâi”.

Thi

“Ñaïo taïi taâm trung chaúng phaûi xa,

Thöïc haønh quyeát chí seõ tìm ra,

Phaät, Tieân, Thöôïng-Ñeá khoâng xa laém;

Xa hoaëc ñöôïc gaàn cuõng bôûi ta”.

· Ñöùc Thöôïng Toaø Giaùo Chuû Quan AÂm Boà Taùt giaùng cô taïi Nam-

Thaønh Thaùnh thaát, ngaøy 20-01-1973 daïy :

“…. Ñaïo hoùa töø khi Voâ-cöïc ñeán nay, bieát bao nhieâu laø Xieån, Trieät theo ñuoåi ñeå thi nhau trong ñaïo. Neân nhöõng böïc vaên chöông loãi laïc, bieát bao trang hoïc vaán uyeân thaâm, nhöng maø, hoïc vaán uyeân thaâm laø hoïc vaán, taøi ba loãi laïc laø taøi ba loãi laïc, coøn Ñaïo vaãn laø Ñaïo töï nhieân. Khoâng bao giôø hoïc cao laøm ñöôïc Ñaïo cao. Coù ñöôïc chaêng, chæ ôû nhöõng thaønh phaàn thaät taâm maø thoâi. Neáu nhöõng böïc hoïc thöùc ñôøi cao maø thaät taâm haønh Ñaïo thì caøng chôn lyù voâ bieân. Song raát thieåu soá, laø vì nhöõng böïc naày hay ngaïo maïn töï kieâu ñoái vôùi Thieâng-lieâng. Theá neân ña soá “thieåu vi taâm ñaïo”, daàu coù chæ cöôïng caàu roài laâu ngaøy sanh phaù ñaïo khieán kyø naày phaûi gaëp cô Tuyeån”. (Trích NGOÏC-KINH ÑAÏI-ÑAÏO, quyeån 2, trang 105)

· Vaø sau cuøng, chuùng ta haõy laéng taâm nghe lôøi huaán töø cuûa ñöùc CHÍ-TOÂN giaûng veà chöõ ÑAÏO :

“Ñaïo laø gì ?” Ñaïo laø Hö voâ chi khí, Ñaïo raát nhieäm maàu saâu kín cao sieâu. Tröôùc khi chöa coù Trôøi Ñaát, ñaõ coù Ñaïo. Vaäy Ñaïo ñaõ taïo döïng neân Caøn Khoân Voõ Truï, hoaù sanh vaïn vaät muoân loaøi. Muoân loaøi vaïn vaät phaûi thoï baåm khí Hö voâ maø sanh hoùa maõi maõi.

Ñaïo aáy ai laøm chuû ? HOÀNG-QUAÂN LAÕO-TOÅ laøm chuû noù (coù caâu : Hoàng-Quaân Laõo-Toå hoùa phaân Trôøi), vì ñaõ chuyeån phaùp luaân maø saûn taïo muoân loaøi. Ñaïo sanh Trôøi Ñaát. Trôøi Ñaát cuõng phaûi döôùi quyeàn cuûa Leõ Ñaïo. Ñaïo beàn vöõng hoaøi, khoâng bao giôø hö hoaïi ñöôïc. Caùc con khoâng neân giôø khaéc naøo xa noù; coøn noù thì soáng, xa noù thì cheát. Caùc con nghe :

“Ñaïo maàu saûn taïo Caøn Khoân,

Hö voâ chi khí, CHÍ-TOÂN chöôûng quyeàn;

Hoùa sanh Phaät-Thaùnh-Thaàn-Tieân,

Muoân loaøi vaïn vaät löu truyeàn thæ chung.

Ñaïo voâ taän, Ñaïo voâ cuøng,

Ñaïo laø meï ñeû khaép chung muoân loaøi.

Ñaïo phaân ngoâi thöù Tam Taøi,

Ñaïo chaâu vi ñoä traàn ai vöõng vaøng.”, ….

“… AÂm döông laø caùi phaùp nhieäm maàu, saâu kín Thieân cô. Coù caâu :

“Nhöùt aâm nhöùt döông chi vi Ñaïo”. AÂm döông aáy hieäp nhöùt thì phaùt khôûi Caøn Khoân. Khí aâm cöôùp moät phaàn chôn döông cuûa ngoâi Kieàn, Kieàn môùi hoaù ra Ly (Ly laø Thaùi-Döông : maët nhöït), Khoân ñaëng chôn döông bieán thaønh Khaûm (Khaûm laø Thaùi-AÂm : maët nguyeät). …….”

b) ÑÖÙC : töùc laø caùch cö xöû, thaùi ñoä toát ñeïp hôïp vôùi ñaïo lyù.

Noù thöôøng theå hieän qua caùc töø nhö : Ñöùc taùnh, Ñöùc tin, Ñöùc ñoä, Ñöùc naêng, Ñaïo ñöùc, Phöôùc ñöùc, Laäp ñöùc, v.v… Ví duï nhö : Nguõ ñöùc (caên baûn) : Nhaân, nghóa, leã, trí, tín.

Theo quyeån Döôõng-Chôn-Taäp, trang 107-108 coù giaûi roõ : “Muoán

haønh coâng phu nhaäp ñöùc (vaøo coõi ñöùc haïnh) tröôùc heát phaûi bieát cô vi (= laø caùi tieân trieäu môùi phaùt raát nhoû nheïm. Cô vi ôû trong taâm ngöôøi). Muoán haønh coâng phu suøng ñöùc (quí troïng ñöùc haïnh) , tröôùc phaûi giöõ thaønh yù. Muoán haønh coâng phu tu ñöùc (trau söûa ñöùc haïnh), tröôùc phaûi caûi veà laønh.

Thaùnh nhaân noùi raèng : “Xaù ñöùc chi nguyeân tæ ö xích töû” nghóa laø : “Caùi goác chöùa ñöùc tæ nhö con ñoû. Con ngöôøi, khi ban sô, ai laïi khoâng phaûi laø con ñoû ? Chæ tröø cho saïch heát taäp nhieãm, trôû laïi con ñoû khi ban sô, laøm ñöôïc baáy nhieâu laø troïn ñöùc cuûa Thaùnh nhaân”.

Trí - Nhaân - Duõng : laø ba caùi “ñaït ñöùc” (= laø caùi lyù xöa nay thieân haï ñoàng ñaëng nhö nhau) cuûa thieân haï. Boû ba thöù naày ra maø noùi ñöùc, töùc laø boäi ñöùc (traùi vôùi ñöùc).

Ngöôøi ñôøi xöa, moãi laàn giaän, laøm cho thieân haï yeân. Ta cuõng

laáy caùi giaän aáy maø laøm cho taâm mình yeân, môùi goïi laø ñaïi duõng. Duõng phaûi coù trí trôï söùc, coù nhaân laøm cho ñeán thaønh coâng. Trí nghóa laø giaùc maø giaùc khoâng meâ. Nhaân nghóa laø thuaàn maø khoâng taïp. Ba thöù naày phaûi cho ñuû môùi laø chí ñöùc. Chí ñöùc ñöôïc laäp thaønh thì Ñaïi-Ñaïo môùi ngöng kieát (tuï maø khoâng rôøi raïc, yù noùi keát quaû toát).

Ñöùc Khoång-Töû noùi :“Cöù ö ñöùc”. Cöù nghóa laø coá chaáp (naém chaët), ñöøng ruûn chí ngaõ loøng. Coù caùi taùnh naày thì moät laàn ñaëng vieäc chi laø ñaëng luoân luoân, chaúng khi naøo sôï maát. Coá chaáp laâu roài quen, quen thì töï ñoåi ra nhaân.

Chaâu-Ñöùc noùi : “Ñöùc laø ñaéc (ñaëng). Ñaéc laø haønh ñaïo coù sôû ñaéc trong taâm.

Ngöôøi tín höõu Ñaïo Cao-Ñaøi neáu khoâng tu thaân, laäp ñöùc, thì chaúng khaùc nhö ngöôøi hoa tieâu khoâng la baøn ñeå ñieàu khieån con taøu tröôùc truøng döông daäy soùng.

Vaäy moïi ngöôøi chuùng ta phaûi thöïc hieän cho baèng ñöôïc : leõ coâng bình trong thaân taâm mình vaø theo luaät phaùp ñaïo & ñôøi, beân caïnh taám loøng ñaïo ñöùc thöông yeâu, vaø nhaát laø khoâng ngöøng naâng cao trí tueä ñeå hoøa hôïp vôùi luaät tieán hoaù cuûa ñöùc Thöôïng-Ñeá. Coù laøm ñöôïc nhö vaäy, thì haønh trình cuûa moät kieáp ngöôøi ñöôïc höôûng ÑÖÙC, qua noäi dung baøi thi cuûa ñöùc LYÙ ÑAÏI-TIEÂN-TRÖÔÛNG giaùng daïy, nhö :

Ñöùc laønh che chôû luùc nguy tai,

Ñöùc lôùn höôûng an buoåi haäu lai,

Ñöùc caû caûm thoâng ngöôøi kính phuïc,

Ñöùc cao hoùa ñoä keû laàm sai,

Ñöùc aâm nhôø bôûi coâng tu luyeän,

Ñöùc taùnh do nôi söï thaúng ngay.

Ñöùc hieäp Ñaïo maàu neâu saùng toû;

Ñöùc nhieàu aûnh höôûng ñöôïc beàn dai.

Coù caâu : “Ñöùc naêng thaéng soá” = “Phöôùc ñöùc thaéng soá”.

Nhö vaäy TINH THAÀN ÑAÏO ÑÖÙC laø gì ?

TINH THAÀN ÑAÏO ÑÖÙC laø moät phaïm truø tröøu töôïng trong khoa Ñaïo-ñöùc hoïc. TTÑÑ chæ coù ñöôïc trong con ngöôøi coù taám loøng nhaân nghóa, thaønh tín, thuûy chung, vaø thoâng thöôøng nhaân toá ñoù ñöôïc un ñuùc trong moät gia ñình thuaàn tuùy ñaïo ñöùc. Tuy nhieân, TTÑÑ cuõng coù theå coù trong moät gia ñình phi hay voâ ñaïo ñöùc. Tröôøng hôïp ngoaïi leä naày laø do Hoùa-Coâng an baøi, vaø phaân coâng trong söï ñoàng caûm cuøng vôùi söï tình nguyeän cuûa moät nguyeân caên linh vò muoán cöùu roãi gia ñình, gioøng toäc , quoác gia, …. cuûa moät kieáp ngöôøi ñaõ mang maøu da, saéc toùc bôûi moät daân toäc naøo ñoù.

Ví duï nhö : Truyeän tích Ngu-Thuaán trong Nhò thaäp töù hieáu. Chaøng Thuaán ñaõ cöùu roãi ñöôïc cha mình khoûi toäi chuû möu saùt nhaân, meï keá vaø em (con keá maãu) khoûi toäi ñoàng phaïm gieát ngöôøi. Haù chaúng phaûi ñöùc ñoä cao daøy hay sao ? Chaúng nhöõng Thuaán khoâng oaùn giaän traû thuø nhöõng keû coù taâm ñòa xaáu, maø traùi laïi vôùi taám loøng bao dung, vò tha. Ñöùc ñoä lôùn nhö theá, Thuaán ñaõ caûm hoùa ñöôïc loaøi vaät vaø muoân ngöôøi, ñeán noãi vua Nghieâu caûm phuïc, khoâng truyeàn ngoâi vua cho con maø laïi daønh cho Thuaán, vaø veà maët taâm linh, Thuaán cuõng ñaõ laøm caûm ñoäng ñeán trôøi xanh.

Vöøa qua, cuoäc chieán tranh khoâng caân söùc giöõa Iraq vôùi lieân quaân Myõ-Anh, vaøo thaùng 4/2003 . Ñoù laø moät söï kieän lòch söû thaät laø BAÁT COÂNG vì nhieàu nöôùc maïnh hieáp moät nöôùc yeáu, neân Hoäi ñoàng baûo an LHQ vaø nöôùc caùc Nga, Phaùp, Ñöùc, Trung quoác, Cuba, Singapore,Vieät-Nam, … leân tieáng uûng hoä nhaân daân vaø ñaát nöôùc Iraq, nôi coù neàn vaên minh coå ñaïi. Ñoù laø baûo veä Quyeàn Bình Ñaúng cuûa moät daân toäc, moät quoác gia trong coäng ñoång theá giôùi. Vaø sau cuoäc chieán tranh aáy, caùc toå chöùc nhaân ñaïo nhö : CTÑ quoác teá, Y teá WHO, UNESCO cuûa LHQ, … ñaõ doác heát söùc ñeå lo cöùu trôï giuùp ñôõ nhaân daân Iraq phuïc hoài vaø xaây döïng laïi ñaát nöôùc. Thì ñaây, chính laø Taám Loøng Ñaïo Ñöùc Nhaân AÙi giöõa quoác gia vôùi quoác gia, giöõa con ngöôøi vôùi con ngöôøi.

Thi

“ÑAÏO tuy ñònh nghóa khaép muoân phöông,

Caên baûn laøm ñaàu moät chöõ THÖÔNG,

Thöông chuùng, thöông mình, thöông taát caû;

Thì ñem Chôn - Ñaïo sôùm hoaèng döông”.

VAÏN-HAÏNH THIEÀN SÖ

TINH THAÀN ÑAÏO ÑÖÙC bao goàm töø : Gieo maàm ñaïo ñöùc, Giaùo duïc ñaïo ñöùc, Xaây döïng neàn taûng ñaïo ñöùc, Tö caùch ñaïo ñöùc, Haønh ñoäng ñaïo ñöùc, quan troïng hôn heát Truyeàn thoáng ñaïo ñöùc ñeå coù moät Ñôøi soáng ñaïo ñöùc… maø xuaát phaùt ñieåm laø do TAÁM LOØNG ÑAÏO ÑÖÙC. Ñaõ coù taám loøng ñaïo ñöùc thì luoân ñöôïc vaïn linh sanh chuùng yeâu meán kính troïng, vaø teân tuoåi saùng maõi vaø soáng maõi muoân ñôøi.

Ñeå hieåu moät caùch töôøng taän veà hai chöõ “Ñaïo ñöùc”, chuùng ta haõy doác loøng thaønh nghe theo lôøi daïy cuûa ñöùc NGOÏC-HOAØNG THÖÔÏNG-ÑEÂ :

“ÑAÏO-ÑÖÙC phaûi ñi moät caëp. Ñaïo laø döông, Ñöùc laø aâm. AÂm döông

phaûi töông caûm töông öùng, ñieàu hoaø môùi thaønh ñaëng.

Con ngöôøi phaûi bieát ñöôøng Thieân lyù, lo tu haønh quaøy böôùc trôû laïi choã boån nguyeân, nöông phaùp Ñaïo maø luyeän taùnh tu taâm, duøng ñöùc caû söûa mình neân haïnh toát.

Ngöôøi phaûi coù Ñaïo nhöng phaûi laøm cho ñaïo roäng lôùn theâm ra. Chôù ñaïo khoâng theå laøm cho ngöôøi roäng lôùn ñaëêng.(Nhôn naêng hoaèng ñaïo, ñaïo baát hoaèng nhôn).

Ñaïo ñöùc laø caùi khuoân maãu ñeå cho loaøi ngöôøi phaûi nöông ñoù maø söûa mình ñaëng môû trí hoaù thoâng minh saùng suoát, hoaøn toaøn taùnh caùch cho ñeán chí thieän chí myõ. Chôù con ngöôøi maø boû ñaïo ñöùc ñi roài naøo khaùc chi keû quaùng-laøng, caëp nhaõn quang môø toái, coù bieát ñöôøng naøo maø ñi cho khoûi sa haàm sæa hoá ?

Maø heã ñaõ boû ñaïo döùc, töùc muø quaùng chaïy theo con ñöôøng danh lôïi tình quyeàn nghóa laø theo ma vöông, aùc quæ, neân ñöùc Chí-Toân haèng daïy : “… THAÀY ñaõ thaû moät luõ hoå lang theo caùc con, maø tröôùc THAÀY cho moät boä thieát giaùp, caùc con bieát giöõ boä thieát giaùp thì laø con caùi cuûa THAÀY, ñeå bò caùm doã caén xeù thieát giaùp laø toâi moïi cuûa taø quaùi…”. Thieát giaùp ôû ñaây, chính laø ÑAÏO-ÑÖÙC vaäy.

Thi

Naøo con coù chí luyeän Ñôn hoaøn,

Thaønh töïu roài sao ñaëng nghóa an,

Vöôït khoûi soùng traàn ñöông buûa khaép;

Sieâng caàn ÑAÏO - ÑÖÙC môùi laø ngoan.

III. MOÁI TÖÔNG QUAN GIÖÕA LEÕ COÂNG BÌNH VAØ LOØNG ÑAÏO ÑÖÙC :

Veà phöông dieän Ñaïo ñöùc : phaûi hoäi ñuû Töø-bi, Baùc-aùi, Coâng-bình. Tieân khôûi laø Töø-bi, vì khoâng Töø-bi thì khoù Baùc-aùi, maø chaúng Baùc-aùi thì laøm sao thöïc hieän ñöôïc Coâng-bình moät caùch chí lyù theo Thaùnh nhaân ñöôïc.

Hôn nöõa phaûi xaû thaân vì Ñaïo. Xaû thaân khoâng laø huûy hoaïi, maø phaûi eùp mình trong khuoân khoå, tröôøng chay, giôùi saùt, luyeän taùnh, tu taâm, maø phaûi thöïc teá duïng laáy ÑÖÙC röôùi nhuaàn cho vaïn chuùng.

“Con oâi ! ÑAÏO ÑÖÙC nôi loøng,

Nghóa nhaân thaønh tín, hieäp trong luaân thöôøng.”

(Trích Chôn Truyeàn Huyønh-Ñaïo, q. thöôïng, trang 57)

Neáu Trí-Nhaân-Duõng cuûa NHO-GIAÙO; Bi-Trí-Duõng cuûa PHAÄT-GIAÙO; Chí-Linh, Chí-Dieäu (Volonteù) - Chí-Thieän, Chí-Myõ (Amour) - Toaøn-Tri, Toaøn-Naêng (Intellect) cuûa THOÂNG-THIEÂN-HOÏC, … vaø cuoái cuøng laø Töø-Bi - Baùc-AÙi - Coâng-Bình cuûa ÑAÏI-ÑAÏO TAM-KYØ PHOÅ-ÑOÄ cuõng chaúng khaùc naøo laø ba caùi “Ñaït Ñöùc” vaäy.

Vaø ñeå hieåu roõ theâm veà LEÕ COÂNG BÌNH vaø LOØNG ÑAÏO ÑÖÙC, chuùng ta cuøng nghe lôøi daïy cuûa ñöùc LYÙ GIAÙO-TOÂNG VOÂ-VI : “Laõo ñeå maét coi caùi Coâng bình phaøm cuûa chö Hieàn höõu giöõa Toøa Tam giaùo laø döôøng naøo. Laõo coøn laáy Coâng bình Thieâng-lieâng maø ñeå phöông cho moãi vò toäi nhôn caûi loãi laáy mình, aáy laø theå Loøng Töø-bi cuûa ñöùc CHÍ-TOÂN”.

Toùm laïi, moïi tín höõu Ñaïo Cao-Ñaøi khi ñöùng ôû vò trí laø coâng daân, laø con Roàng chaùu Tieân, chuùng ta phaûi luoân toân troïng vaø thöïc thi Hieán phaùp vaø Phaùp luaät nöôùc CHXHCNVN; ngoaøi ra chuùng ta coøn phaûi thöïc hieän cho baèng ñöôïc Ñaïo qui hay Hieán chöông haønh ñaïo ñaõ ñaêng kyù vôùi Nhaø nöôùc. Ñoù laø chuùng ta ñaõ thöïc hieän ñöôïc LUAÄT COÂNG-BÌNH ÑOÁI VÔÙI THEÁ GIAN. Coøn veà phöông dieän toân giaùo, chuùng ta laø tín höõu ÑÑTKPÑ thì phaûi luoân toân troïng vaø thöïc thi Phaùp chaùnh truyeàn - Taân luaät - Qui cheá cuûa Thaùnh sôû nôi mình haønh ñaïo. Vaø neáu thöïc hieän ñöôïc Luaät Coâng-bình aáy ñoái vôùi Nhôn sanh, ñoái vôùi Vaïn linh, töùc laø quyeàn cuûa CHÍ-LINH, chính laø LUAÄT COÂNG BÌNH THIEÂNG-LIEÂNG vaäy.

Ñoái vôùi Tinh Thaàn Ñaïo Ñöùc, duø laø coâng daân Vieät-Nam, laø tín höõu Ñaïo Cao-Ñaøi, vaø chuùng ta coøn laø con ngöôøi sinh soáng trong baàu khí quyeån cuûa tinh caàu 68 naày. Chuùng ta phaûi bieát thöông yeâu, cöu mang, ñuøm boïc, giuùp ñôõ baèng cuûa caûi vaät chaát hay coâng söùc cuûa mình cho taát caû vaïn linh sanh chuùng, duø löông hay giaùo, vaø muïc ñích cuoái cuøng laø höôùng ñeán caùc daân toäc treân toaøn caàu trong TÌNH THÖÔNG THEÁ GIÔÙI ÑAÏI ÑOÀNG, nhö lôøi ñöùc CHÍ-TOÂN haèng daïy :

“THAÀY xuoáng theá kyø ba Khai Ñaïo,

Ñem ba neàn toân giaùo thuyeát minh,

Döïng xaây chuû nghóa hoaø bình;

ÑAÏI-ÑOÀNG chaùnh lyù Ñaïo Huyønh phaùt höng”.

Laøm ñöôïc nhö vaäy thì moïi ngöôøi chuùng ta treân haønh tinh naày môùi xöùng ñaùng laø con caùi ngoan cuûa ñöùc CHÍ-TOÂN, coù ñaày ñuû LEÕ COÂNG BÌNH vaø TINH THAÀN ÑAÏO ÑÖÙC, chuyeån bieán traàn gian thaønh Thieân ñöôøng taïi theá hay coõi ñôøi TAÂN DAÂN MINH ÑÖÙC vaäy./.

TPHCM, Muøa Khai Ñaïo 23-08 Quyù-Muøi

Naêm thöù 79 (nhaèm thöù saùu, 19-09-2003)

Kính caån,

Chí-Ñaït

(khoâng bieát chuyeån sang font Unicode)

KDOAN
22-02-2005, 04:59 PM
LẼ CÔNG-BÌNH VÀ TINH THẦN ĐẠO ĐỨC.

CÔNG-BÌNH và ĐẠO-ĐỨC là hai phạm trù khác nhau, công bình thể hiện về lý trí, nguyên tắc; còn đạo đức phản ảnh về tình cảm, lòng nhân ái, nhưng chúng có mối tương quan mật thiết với nhau tùy theo lĩnh vực, phương diện, trường hợp, hoàn cảnh, … mà mọi người chúng ta có thể vận dụng đi đến diệu dụng để thực hành một cách tốt đẹp năng lực tinh thần ấy trong cuộc sống hằng ngày. Chúng ta tạm chia ra 2 phần : * Lẽ Công-bình. * Tinh thần Đạo-đức. I . LẼ CÔNG-BÌNH : hay công bằng : Trải qua không biết bao ngàn năm, bao thế hệ cho đến ngày nay, sự CÔNG-BÌNH luôn được mọi người tôn trọng và xem nó như qui củ chuẩn thằng hay khuôn vàng thước ngọc. Vậy việc xem trọng hai chữ Công-bình ấy được thể hiện ra sao ? Chúng ta hãy cùng nhau lần lượt phân tích. a) CÔNG : có nghĩa là chung không riêng của ai, nó được thể hiện qua các từ như : công ích, công cộng, công đồng, công chúng, công chứng, công cán, công quả, v.v… b) BÌNH : có nghĩa là bằng phẳng, không gồ ghề, không chệnh lệch, nó được thể hiện qua các từ như : bình đẳng, bình quyền, bình diện, bình dân, bình sanh, bình tâm, v.v… Như vậy, SỰ CÔNG-BÌNH hay LẼ, LÝ, TÁNH, ĐỨC, LUẬT,… CÔNG-BÌNH là một khái niệm tiêu chuẩn của đạo đức, đóng vai trò to lớn trong ý thức về chính trị xã hội đối với các sự kiện liên quan đến con người, đến quốc gia và cao hơn nữa là quốc tế đều phải có cái nhìn vô tư, như nhau, bằng nhau, nghĩa là không thiên vị, lệch lạc nghiêng qua một bên. Công bình được thể hiện qua các từ như : công minh, công lý, công chánh, công pháp, v.v… Và muốn am hiểu một cách tường ïtận LẼ CÔNG-BÌNH, chúng ta hãy trở về với một câu truyện từ thời Khai Đạo, như : Vào khoảng giữa năm Ất-Sửu (1925) trước thời kỳ Khai Đạo Cao-Đài có cô Vương-Thị-Lễ, ban đầu xưng tên là Đoàn-Ngọc-Quế thường xuyên giáng cơ về tâm sự, dần dần thân mật và đã cảm hóa các vị Tiền bối nhiễm mùi đạo lúc nào không hay biết, nhất là qua các áng bài thi văn rạt rào tình cảm và vô cùng thâm thúy, ý nhị. Đến năm 1929, khi hay tin thân phụ là Vương-Quan-Trân (anh cụ Vương-Quan-Kỳ) qui liễu, bị tội đọa ở Âm phủ. Vương-Thị-Lễ, tức Thất Nương (một trong chín vị nữ Phật hầu cận đức Diêu-Trì Kim-Mẫu) lén bỏ Diêu-Trì-Cung lặng lẻ xuống Diêm đài để thức tĩnh cha nên đã bị Ngọc-Hư-Cung bắt tội. Để đền ơn cô Vương-Thị-Lễ đã nhiều công khó nhọc dìu dẫn các vị Tiền khai vào con đường Đại-Đạo và còn kết nghĩa Tình huynh-muội, nên khi hay tin Thất-Nương bị tội đối với Ngọc-Hư-Cung, phạm Luật Công-bình vì Hiếu đạo, nên đức Hộ-Pháp Phạm-Công-Tắc cùng các vị Hiệp-Thiên-Đài đã làm Sớ văn thỉnh nguyện xin tha thứ tội cho Thất-Nương. Đức Chí-Tôn biết được, liền phân cử đức LÝ GIÁO-TÔNG giáng cơ dạy cho chư vị Tiền khai hiểu rõ về luật CÔNG BÌNH THIÊNG-LIÊNG qua bài thi : “Hãy giữ chơn linh đặng trọn lành, Ngọc - Hư toàn ngự đấng tinh anh, Luật điều Cổ-Phật không chừa tội, Hình phạt Chí-Tôn chẳng vị tình. Chánh trực kinh oai loài giả dối, Công bình vừa sức kẻ chơn thành. Mũi kim chẳng lọt nay xưa hẵn; Biết sợ xin khuyên cận thận mình.” Đã là con người sinh ra trên cõi đời nầy là phải chịu đau khổ, ngay cả Thất-Nương là một vị nữ Phật khi đầu thai xuống trần cũng không ngoài định luật ấy, nhờ vậy mà trước chánh diện Tòa Thánh TÂY-NINH, đức Phạm Hộ-pháp mới cho vẽ cây cân Công-bình Thiêng-liêng để cho mọi tín hữu Cao-Đài và vạn linh sanh chúng biết mà tự giữ lấy mình. Đó chính là Sắc-lịnh, là Thiên điều do đức Thượng-Đế quản quyền vậy ! Và để kiểm chứng lại hai thời gian, không gian, Bộ phận Hiệp-Thiên-Đài khác nhau, và cách nhau 40 năm (1929-1968) nhưng quyền pháp của đức CHÍ-TÔN ban trao cho đức LÝ NHỨT TRẤN OAI NGHIÊM vẫn là MỘT được thể hiện qua lời châu tiếng ngọc, như : “Bần đạo thường nói, trước CHÍ-TÔN tất cả là anh em, bình đẳng, nhưng trên phương diện hành sự cần phải có quy tắc, có hệ thống, có khuôn viên mẫu mực. Bần đạo hôm nay là Giáo-Tông ĐĐTKPĐ chớ không phải là LÝ THÁI-BẠCH thi tửu đời Đường. Lúc nào thi tửu thì khác, khi hành sự phải trở về với cương vị của người hành sự.” (Trích Thánh giáo Ngọc-Minh-Đài, 15-04 Mậu-Thân). Đến đây, xin mời Quý vị nghe theo lời triết luận về Lẽ Công-bình được đức VĂN-TUYÊN KHỔNG-THÁNH giáng cơ tại Hội Thánh Trung-ương TAM-QUAN, ngày 15-06 Nhâm-Dần (1962) : “ … Giờ nay Tôn sư lâm đàn để thuyết trình trong chương trình giáo huấn tinh thần, tiếp theo đề tài Thập nhị thường chuyển. Thuyết đồ Tôn sư sắp diễn trình là : ‘GIỮ LẼ CÔNG BÌNH’. Cười … CÔNG-BÌNH là một yếu tố định lập của vũ trụ, hóa sanh muôn loài vạn vật. Là phương diệu của nhơn sanh trong cơ xử thế để thọ hưởng hồng ân của Tạo hóa mà lập thành chơn vị Thiêng-liêng nơi cõi trần gian. Đức CÔNG-BÌNH luôn luôn tồn tại trong vũ trụ và vạn sanh. Vì thế LẼ CÔNG-BÌNH là tất cả hình thức nầy đến hình thức nọ, trong cõi hữu thể cũng như trạng thái siêu hình đều dấy động. Tất cả nhơn sanh tự cổ chí kim đều gội nhuần ĐỨC CÔNG-BÌNH mà an cư lạc Đạo. Nhưng mỗi một lần cơ vận biến thiên nhơn tâm thay đổi là LẼ CÔNG-BÌNH bị ẩn tàn trong chơn lý. Xét trong thời buổi nầy cũng như bao thời đại biến thiên trong cõi Nhơn Hoàng kim cổ : Nguyên do bởi người quên mất LẼ CÔNG-BÌNH để dục tâm dấy động. Chỉ biết mình mà quên người, do đó biết bao nhiêu trạng thái thương tâm diễn đầy trong biến thể làm cho chư linh hồn đẳng chúng phải sa đọa vào nơi sông mê bể khổ, can thường luân lý phai mờ theo dục vọng của mỗi một lớp người điều động. LUẬT CÔNG-BÌNH cũng cần nêu cao trong chương Đạo để giáo truyền cho đẳng chúng sanh noi theo đường sáng mà thu hồi bổn giác. Thi bài CÔNG-BÌNH lẽ phải muôn thu, Là phương giải khổ trần tù thế gian. Một bửu thức Nhơn Hoàng định lập, Một pháp đồ chiêu tâïp toàn linh, Sử đời tạc dấu anh minh; Khuôn Thiên điểm nhuận ánh Huỳnh sáng soi. CÔNG là chẳng riêng đời tư vị, BÌNH là bằng bất ỷ, bất thiên, Tỷ như dây mực nối liền, Cánh đòn nhân sự thẳng nguyên mạch lòng,… Đem Triết luận Tây Đông sưu tập, LUẬT CÔNG-BÌNH cao lập bên trong, Thế gian quý được cõi lòng; Việc mình không muốn đừng mong trau người. Sau đây chúng ta hãy cùng nghe lời của đức CHÍ-BỬU CHƠN TIÊN giáng đàn tại MINH-KIẾN-ĐÀI, ngày 15-06 Nhâm-Tý (1972) có luận về LẼ CÔNG BẰNG như sau : Phải là chân lý, là sự thật, là lẽ đúng, là việc thiện, là điều tốt làm nên mẫu mực cho cuộc sống nầy. Quấy là điều sai, điều nguỵ, sự giả, sự dối gồm những cái hư, cái xấu ở trong sinh hoạt. Nhưng mỗi con người đều cho mình đúng, đều nói mình hay. Nếu gọi là tốt, thì tốt ra sao ? tốt để làm gì ? tất có thể tìm ra manh mối. Những kẻ trộm cắp có thể cho nó là phải, nhưng rõ ràng điều phải ấy chỉ có lợi cho nó mà thôi. Những kẻ cướp nước có thể cho nó là đúng, nhưng chỉ gây nên khổ đau, phiền lụy cho bao nhiêu con người. Như thế, điều gọi là đúng không thể căn cứ nơi một nhóm người giàu óc tư lợi, nặng phần ích kỷ; không thể căn cứ ở sự nguỵ biện hay sự phô trương, cũng không thể là lý lẽ của kẻ cường quyền, bạo lực. Mà phải nhận rằng : Hễ gọi là phải, là điều đó hợp với cái quyền lợi đông đảo nhơn sanh, hợp với quyền lợi dân tộc, hợp với sự sống của cả xã hội. Có làm thì mới có ăn, đó là điều phải, vì ai muốn sống lương thiện cũng đều làm vậy, trừ kẻ bất lương thích sống trên mồ hôi, xương máu kẻ khác. Chống lại kẻ mạnh hà hiếp kẻ yếu là phải, vì con người không thể để cho kẻ mạnh hà hiếp kẻ yếu, chà đạp mọi ngưới, lộng hành ỷ sức muốn sát hại, tiêu diệt ai cũng được ! Lẽ phải là lẽ công bình; công bình là dựa trên cái bình đẳng, chân chính, không ai được quyền ỷ thế tiền bạc hay ỷ thế địa vị mà bắt nạt ai, hà hiếp ai, không ai được quyền khinh bỉ hay loại bỏ ai. Đôi khi để trừ những kẻ sâu dân mọt nước làm hại xã hội, một tập đoàn người cũng phải ra tay trừ khử kẻ xấu, kẻ quấy để cho đồng bào yên vui, đó cũng là thực hiện SỰ CÔNG BÌNH. Công bình không phải ai cũng như ai, xấu cũng như tốt, ác cũng như thiện, giả cũng như chân; mà con người phải ý thức được : “Trả cho đúng mức giá trị mà mọi người tốt có quyền được hưởng, làm cho mọi người bị thiệt thòi được hưởng sự đền bù xứng đáng”. Đó là CÔNG BÌNH, là LẼ PHẢI vậy. Đối lại với Công-bình là bất công hay bất bình đẳng. Trong lúc, Hoàng đế QUANG-TRUNG đại thắng quân Mãn-Thanh xâm lược bằng trận Đống-Đa lịch sử, vào mùng 5 tết Kỷ-Dậu ở VN, thì tại châu Âu cuộc Đại cách mạng của Pháp 1789 đã nổ ra chấn động cả thế giới. Giai cấp tư sản đại diện cho những người bị trị (= tư sản, nông dân, công nhân, bình dân thành thị, …) đã đấu tranh với bất công chống đối lại chế độ Phong kiến quý tộc và Tăng lữ, và họ đã thắng lợi vẻ vang, xóa bỏ BẤT BÌNH ĐẲNG xã hội của nước Pháp nói riêng và làm tiền đề cho các cuộc cách mạng khác trên thế giới nói chung. Trong công cuộc đổi mới của đất nước ta và nhân dân ta đòi hỏi phải phát huy cao độ về năng lực tinh thần của con người VN về trí tuệ, đạo đức, đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước, thực hiện hai nhiệm vụ chiến lược là xây dựng và bảo vệ Tổ quốc vì mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”, là một sự nghiệp sáng tạo to lớn của nhân dân ta. Ở đây cho chúng ta thấy : BÌNH ĐẲNG trong sự hội nhập với khu vực và các nước trên thế giới, tiếp thu các thành tựu kinh tế, văn hóa, xã hội, khoa học, kỹ thuật, …, văn minh của nhân loại đòi hỏi chúng ta phải có một trình độ văn hoá tương ứng để tiếp nhận các thành tựu đó và làm chủ được quá trình công nghệ để công nghệ hoá, hiện đại hoá đất nước. BÌNH ĐẲNG giữa sự hợp tác Nhà nước và nhân dân cùng làm, thực hiện qua các công trình lợi ích cho cộng đồng xã hội như : cầu đường, DN tư nhân và DN Nhà nước, v.v… đều có quyền lợi ngang nhau. Vì vậy, trong thời kỳ mở cửa, đổi mới đất nước, khi mà toàn cầu hóa trở thành xu thế thời đại và cuộc cách mạng khoa học và công nghệ đang phát triển mạnh và lan rộng khắp thế giới. Các quốc gia, dân tộc, tổ chức xã hội, … không thể đứng ngoài hoặc quay lưng với xu thế đó, mà phải tiến lên hội nhập vào trào lưu chung trên TINH THẦN BÌNH ĐẲNG của nhân loại. II. TINH THẦN ĐẠO ĐỨC : được giải thích như sau : a) TINH THẦN : là tổng thể nói chung những ý nghĩ, tình cảm, v.v… những hoạt động thuộc về đời sống nội tâm của con người. (Theo từ điển Tiếng Việt của Minh Tân - Thanh-Nghi, 1998) b) ĐẠO : theo nghĩa đen là con đường, mà con đường được khai hoá, được xây đắp thành lối đi để mọi người dễ dàng lưu thông. Theo nghĩa bóng, Đạo là một tổng thể to lớn bao la vô tận, không có giới hạn của không gian lẫn thời gian, mà khi cần nhỏ thì nó là một điểm cực nhỏ. Trong lãnh vực tu hành chữ Đạo thường được dùng như : đạo lý, đạo đức, đạo hạnh, đạo pháp, hành đạo, thành đạo, v.v… ngoài ra, nó còn được thể hiện qua các từ như : lãnh đạo, xích đạo, huỳnh đạo, đạo luật, đạo diễn, v.v… Chúng ta lần lượt học tập chữ Đạo của Ơn Trên và Cổ nhân, như : Để tìm hiểu về chữ Đạo, đầu tiên chúng ta nghe lời của Hoài-Chơn trong tạp chí ĐẠI-ĐỒNG, quyển 5, xb 1938, trang 2-5, có đăng : “Chữ ĐẠO do chữ THỦ và chữ XƯỚC hiệp thành. Thủ nghĩa là đầu, là trước hết; Xước nghĩa là vận chuyển. Vậy Đạo là vật có đầu tiên, rồi vận chuyển mà sanh ra vạn vật”. Để có kiến thức rộng hơn về chữ Đạo chúng ta tìm hiểu qua quyển ĐẠO-KINH của Nguyễn-Hữu-Đắc, xb 1950, trang 68-69, có viết : ĐẠO : là Hư vô (l’Absolu). Đạo là cái Không, cái im lặng. · Đạo giáo : gọi là Nhứt điểm nguyên khí (Logos) · Phật giáo : là cái Trực giác (Intuition). · Nho giáo : gọi là Đường chí thiện ( la voie par excellence). · Thần đạo (Shinto): ở Nhật bản , gọi là Hư vô (l’Absolu). · Đạo Phương Tây : Nguyên khí độc nhứt (Oeos). · Đạo Thiên Chúa : Chơn linh tuyệt đích (Aôyoc). · Đạo Cao-Đài : Nguyên khí Thái-Cực (Verbum). ĐẠO là thoạt kỳ thủy thì không có gì cả, bởi cái không mà thành ra cái có; rồi do cái có đó, lập thành ra muôn vật, nghĩa là trước hết là không, rồi tự nhiên thành ra một vật Độc-nhất trong khoảng không gian, do vật Độc-nhất ấy mà sanh ra muôn vật trong vũ trụ. Vật Độc-nhất ấy không biết gọi tên gì, tạm đặt tên nó là ĐẠO. ĐẠO là vật tự nhiên hổn thành ra trước khi chưa có Trời Đất, mờ mờ, mịt mịt, im lặng một mình trong khoảng không gian; ở đâu cũng có mà bao giờ cũng thế. Không suy viễn, không hao mòn chút nào; mà muôn vật trong vũ trụ cũng bởi đó mà sanh ra cả. Do cái tánh đơn nhứt của Đạo mà sanh âm dương, tức là Trời Đất. Cái tánh đơn nhứt ấy thật là linh hoạt. Trời có nó mới sáng, Đất có nó mới vững, Thần có nó mới thiêng, vạn vật có nó mới sinh tồn ra mãi mãi. Và theo Đạo Học Á-Đông giải nghĩa thì chữ Đạo là do chữ TẨU và chữ THỦ hiệp lại. THỦ nghĩa là sơ khởi đầu tiên, trước hết. TẨU nghĩa là chạy, vận hành trong mối Đạo. Vậy thì ĐẠO là cội nguồn của vũ trụ, là lý độc nhứt, tức là khí Hư-vô của Thái-Cực, Vô động mà cũng là Hữu động nữa. Có người lầm tưởng rằng đối với cái tiếng bất động trường tồn có thể gọi là ĐẠO, chớ có dè đâu chữ ĐẠO là gom chung cả, dầu cho bất động hay hữu động cũng là ĐẠO hết. Đến đây, chúng ta hãy nghe lời của Hòa thượng Phật-Ấn với đề tài : Đạo là gì ? đăng trong nguyệt san ĐẠO ĐỜI, xb 1953, trang 11, như sau : “Phật-Thánh-Tiên cái tên tạm, gọi là Đạo,… khiến cho người dễ hiểu, và để phân biệt những lẽ chánh tà, chơn giả, chớ “Đạo” không có “tên” nên không có hình trạng như tất cả sự vật ở thế gian”. “Đạo có thể nói ra được là không phải Chơn Đạo”. Bởi vì Đạo là chơn lý tuyệt đối. Nó bao la vũ trụ, khắp cả hư không; Đạo sanh ra Trời Đất, Đạo sanh ra muôn loài vạn vật. Đạo không lớn, không nhỏ; không xưa, không nay; không gần, không xa; không cao, không thấp; không có mà cũng không không. Nhưng chỗ nào cũng có Đạo. Có người hỏi đức Thích-Ca : “Đạo là gì ?”. Ngài xem căn cơ của tùy người mà trả lời : “Đạo là Chân như, Phật tánh. ĐaÏo là Bồ-đề, Niết-bàn”. Đức Khổng-Tử giảng cho các đồ đệ nghe về chữ Đạo : “Đạo là Thái-Cực, Đạo là Thiên-lý”. Còn đức Lão-Tử thì nói rằng : “Đạo là Cốc Thần. Đạo là nguồn cội sanh ra vũ trụ, vạn vật”. Chúng ta nhận thấy cách giảng luận Đạo lý của ba vị Đại Thánh-Nhơn, mặc dù danh từ có khác nhau, chớ kết quả đến chỗ : “CÙNG LÝ, TẬN TÁNH” thì cả ba Vị cũng đầy đủ lẽ nhiệm mầu như nhau cả. Tiếp đến quyển DƯỠNG-CHƠN-TẬP, xb 1957, trang 6-7, có ghi : “Ở trong khoảng Trời Đất nầy, con người muốn làm việc vẻ vang đệ nhứt, thì có chi bằng đọc sách. Còn ở trong hạng người đọc sách, mà muốn nên một bực cao thượng tót vời, thì chi bằng học ĐẠO”. Châu Tử nói rằng: “Đọc sách là để cầu Đạo, chẳng vậy thì đọc làm gì ? Chớ học mà thi cử (*) là việc ngoài phận sự, tất tiếc cho sự học ấy làm hư biết bao nhiêu người ta !” Và Đạo-đức kinh có dạy : “Thượng sĩ văn đạo cần nhi hành chi, trung sĩ văn đạo nhược tồn nhược vong, hạ sĩ văn đạo đại tiếu chi : bất tiếu bất túc dĩ vi Đạo”. Nghĩa là : “Người thượng sĩ nghe Đạo thì ân cần làm theo, người trung sĩ nghe Đạo như nhớ như quên (không chủ ý lắm), kẻ hạ sĩ nghe Đạo thì cười lớn lên : nếu chẳng cười thì đâu đủ gọi là Đạo (vì Đạo rất khó, chẳng phải bọn tầm thường mà hiểu được)”. Xin điểm qua một số Thánh giáo trong ĐĐTKPĐ dạy chữ ĐẠO : · Đức Ngôi Hai Giáo Chủ Ngô-Minh-Chiêu giáng cơ tại Nam- Thành Thánh thất, ngày 13-02 Bính-Ngọ (1966) dạy như sau : “…..Từ thuở chưa dựng nên Trời Đất, ở trong khoảng không gian có một khối khí thanh mờ mịt yên lặng trống không mà vẫn vần vần khắp chốn. Trong khối ấy có một điểm sáng, đó là LÝ, mà cũng là ngôi THÁI-CỰC, Lý biến hóa âm dương. Âm dương ngưng tụ tạo thành Càn-khôn vạn vật. LÃO-TỬ tạm gọi là ĐẠO. Vì sự cao siêu mầu nhiệm biến hoá vô cùng, gượng kêu là Đại-Đạo. Lý là Đại-Đạo, Lý Đạo hay là Đạo lý vẫn ở khắp mọi nơi”. · Đức Nhị-Trấn Oai Nghiêm giáng cơ tại Thông-Thiên-Học, Phú-Nhuận, ngày 01-04 Đinh-Mùi (1967) dạy : “…..Chính vì không hiểu đâu là chánh, đâu là tà, chi nên đã không tìm đâu là lối thoát, mãi lẩn quẩn loanh quanh như kiến bò miệng chậu, trong bánh xe luân, không tìm ra chánh đạo, hầu thẳng đường ngay lối mà hiệp về với Đạo”. Đạo đã dưỡng dục quần sanh, mà chính nhân loại không tìm ra lẽ Đạo. Đạo ở đâu ? Có phải ở Thiên đường hay Cực lạc hoặc ở Tây phương Phật ?, hay Đạo ở nơi non cao hang thẩm, biển rộng rừng sâu hay Đạo ở nơi Chùa Thất, Thánh đường cùng Am tự ?”. · Theo lời dạy của đức Vạn-Hạnh Thiền-Sư giáng cơ đêm 04-09 Quý-Sửu tại Minh-Lý Thánh Hội, thì : “Chữ Đạo không ai làm sao định nghĩa rõ ràng bằng ngôn từ, thế nên phải tạm mượn ngôn từ để diễn tả dìu dắt nhau đi suốt được những đoạn đường đó rồi tự nhiên mọi người phát huệ. Từ chỗ phát huệ đó, tâm linh cảm ứng với các đấng Thiêng-Liêng, nhờ sự dắt dìu chỉ dẫn trong chỗ mặc mặc, hư hư, ảo ảo chốn tịnh phòng mà tìm được về nơi quê xưa vị cũ. Nếu hành giả đã đến mức đó rồi thì có cần chi Phật Tiên giáng cơ dạy Đạo, cần chi đến việc học hỏi giáo lý từ quyển nầy sang quyển khác. Lúc bấy giờ gọi là VÔ TỰ CHƠN KINH. Yến sáng đạo từ nơi tâm ẩn mà nên. Còn chữ đạo lúc bấy giờ không gọi Đạo nữa. Nó chỉ là con số không mà thôi”. Thi “Đạo tại tâm trung chẳng phải xa, Thực hành quyết chí sẽ tìm ra, Phật, Tiên, Thượng-Đế không xa lắm; Xa hoặc được gần cũng bởi ta”. · Đức Thượng Toà Giáo Chủ Quan Âm Bồ Tát giáng cơ tại Nam- Thành Thánh thất, ngày 20-01-1973 dạy : “…. Đạo hóa từ khi Vô-cực đến nay, biết bao nhiêu là Xiển, Triệt theo đuổi để thi nhau trong đạo. Nên những bực văn chương lỗi lạc, biết bao trang học vấn uyên thâm, nhưng mà, học vấn uyên thâm là học vấn, tài ba lỗi lạc là tài ba lỗi lạc, còn Đạo vẫn là Đạo tự nhiên. Không bao giờ học cao làm được Đạo cao. Có được chăng, chỉ ở những thành phần thật tâm mà thôi. Nếu những bực học thức đời cao mà thật tâm hành Đạo thì càng chơn lý vô biên. Song rất thiểu số, là vì những bực nầy hay ngạo mạn tự kiêu đối với Thiêng-liêng. Thế nên đa số “thiểu vi tâm đạo”, dầu có chỉ cượng cầu rồi lâu ngày sanh phá đạo khiến kỳ nầy phải gặp cơ Tuyển”. (Trích NGỌC-KINH ĐẠI-ĐẠO, quyển 2, trang 105) · Và sau cùng, chúng ta hãy lắng tâm nghe lời huấn từ của đức CHÍ-TÔN giảng về chữ ĐẠO : “Đạo là gì ?” Đạo là Hư vô chi khí, Đạo rất nhiệm mầu sâu kín cao siêu. Trước khi chưa có Trời Đất, đã có Đạo. Vậy Đạo đã tạo dựng nên Càn Khôn Võ Trụ, hoá sanh vạn vật muôn loài. Muôn loài vạn vật phải thọ bẩm khí Hư vô mà sanh hóa mãi mãi. Đạo ấy ai làm chủ ? HỒNG-QUÂN LÃO-TỔ làm chủ nó (có câu : Hồng-Quân Lão-Tổ hóa phân Trời), vì đã chuyển pháp luân mà sản tạo muôn loài. Đạo sanh Trời Đất. Trời Đất cũng phải dưới quyền của Lẽ Đạo. Đạo bền vững hoài, không bao giờ hư hoại được. Các con không nên giờ khắc nào xa nó; còn nó thì sống, xa nó thì chết. Các con nghe : “Đạo mầu sản tạo Càn Khôn, Hư vô chi khí, CHÍ-TÔN chưởng quyền; Hóa sanh Phật-Thánh-Thần-Tiên, Muôn loài vạn vật lưu truyền thỉ chung. Đạo vô tận, Đạo vô cùng, Đạo là mẹ đẻ khắp chung muôn loài. Đạo phân ngôi thứ Tam Tài, Đạo châu vi độ trần ai vững vàng.”, …. “… Âm dương là cái pháp nhiệm mầu, sâu kín Thiên cơ. Có câu : “Nhứt âm nhứt dương chi vi Đạo”. Âm dương ấy hiệp nhứt thì phát khởi Càn Khôn. Khí âm cướp một phần chơn dương của ngôi Kiền, Kiền mới hoá ra Ly (Ly là Thái-Dương : mặt nhựt), Khôn đặng chơn dương biến thành Khảm (Khảm là Thái-Âm : mặt nguyệt). …….” b) ĐỨC : tức là cách cư xử, thái độ tốt đẹp hợp với đạo lý. Nó thường thể hiện qua các từ như : Đức tánh, Đức tin, Đức độ, Đức năng, Đạo đức, Phước đức, Lập đức, v.v… Ví dụ như : Ngũ đức (căn bản) : Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Theo quyển Dưỡng-Chơn-Tập, trang 107-108 có giải rõ : “Muốn hành công phu nhập đức (vào cõi đức hạnh) trước hết phải biết cơ vi (= là cái tiên triệu mới phát rất nhỏ nhẹm. Cơ vi ở trong tâm người). Muốn hành công phu sùng đức (quí trọng đức hạnh) , trước phải giữ thành ý. Muốn hành công phu tu đức (trau sửa đức hạnh), trước phải cải về lành. Thánh nhân nói rằng : “Xá đức chi nguyên tỉ ư xích tử” nghĩa là : “Cái gốc chứa đức tỉ như con đỏ. Con người, khi ban sơ, ai lại không phải là con đỏ ? Chỉ trừ cho sạch hết tập nhiễm, trở lại con đỏ khi ban sơ, làm được bấy nhiêu là trọn đức của Thánh nhân”. Trí - Nhân - Dũng : là ba cái “đạt đức” (= là cái lý xưa nay thiên hạ đồng đặng như nhau) của thiên hạ. Bỏ ba thứ nầy ra mà nói đức, tức là bội đức (trái với đức). Người đời xưa, mỗi lần giận, làm cho thiên hạ yên. Ta cũng lấy cái giận ấy mà làm cho tâm mình yên, mới gọi là đại dũng. Dũng phải có trí trợ sức, có nhân làm cho đến thành công. Trí nghĩa là giác mà giác không mê. Nhân nghĩa là thuần mà không tạp. Ba thứ nầy phải cho đủ mới là chí đức. Chí đức được lập thành thì Đại-Đạo mới ngưng kiết (tụ mà không rời rạc, ý nói kết quả tốt). Đức Khổng-Tử nói :“Cứ ư đức”. Cứ nghĩa là cố chấp (nắm chặt), đừng rủn chí ngã lòng. Có cái tánh nầy thì một lần đặng việc chi là đặng luôn luôn, chẳng khi nào sợ mất. Cố chấp lâu rồi quen, quen thì tự đổi ra nhân. Châu-Đức nói : “Đức là đắc (đặng). Đắc là hành đạo có sở đắc trong tâm. Người tín hữu Đạo Cao-Đài nếu không tu thân, lập đức, thì chẳng khác như người hoa tiêu không la bàn để điều khiển con tàu trước trùng dương dậy sóng. Vậy mọi người chúng ta phải thực hiện cho bằng được : lẽ công bình trong thân tâm mình và theo luật pháp đạo & đời, bên cạnh tấm lòng đạo đức thương yêu, và nhất là không ngừng nâng cao trí tuệ để hòa hợp với luật tiến hoá của đức Thượng-Đế. Có làm được như vậy, thì hành trình của một kiếp người được hưởng ĐỨC, qua nội dung bài thi của đức LÝ ĐẠI-TIÊN-TRƯỞNG giáng dạy, như : Đức lành che chở lúc nguy tai, Đức lớn hưởng an buổi hậu lai, Đức cả cảm thông người kính phục, Đức cao hóa độ kẻ lầm sai, Đức âm nhờ bởi công tu luyện, Đức tánh do nơi sự thẳng ngay. Đức hiệp Đạo mầu nêu sáng tỏ; Đức nhiều ảnh hưởng được bền dai. Có câu : “Đức năng thắng số” = “Phước đức thắng số”. Như vậy TINH THẦN ĐẠO ĐỨC là gì ? TINH THẦN ĐẠO ĐỨC là một phạm trù trừu tượng trong khoa Đạo-đức học. TTĐĐ chỉ có được trong con người có tấm lòng nhân nghĩa, thành tín, thủy chung, và thông thường nhân tố đó được un đúc trong một gia đình thuần túy đạo đức. Tuy nhiên, TTĐĐ cũng có thể có trong một gia đình phi hay vô đạo đức. Trường hợp ngoại lệ nầy là do Hóa-Công an bài, và phân công trong sự đồng cảm cùng với sự tình nguyện của một nguyên căn linh vị muốn cứu rỗi gia đình, giòng tộc , quốc gia, …. của một kiếp người đã mang màu da, sắc tóc bởi một dân tộc nào đó. Ví dụ như : Truyện tích Ngu-Thuấn trong Nhị thập tứ hiếu. Chàng Thuấn đã cứu rỗi được cha mình khỏi tội chủ mưu sát nhân, mẹ kế và em (con kế mẫu) khỏi tội đồng phạm giết người. Há chẳng phải đức độ cao dày hay sao ? Chẳng những Thuấn không oán giận trả thù những kẻ có tâm địa xấu, mà trái lại với tấm lòng bao dung, vị tha. Đức độ lớn như thế, Thuấn đã cảm hóa được loài vật và muôn người, đến nỗi vua Nghiêu cảm phục, không truyền ngôi vua cho con mà lại dành cho Thuấn, và về mặt tâm linh, Thuấn cũng đã làm cảm động đến trời xanh. Vừa qua, cuộc chiến tranh không cân sức giữa Iraq với liên quân Mỹ-Anh, vào tháng 4/2003 . Đó là một sự kiện lịch sử thật là BẤT CÔNG vì nhiều nước mạnh hiếp một nước yếu, nên Hội đồng bảo an LHQ và nước các Nga, Pháp, Đức, Trung quốc, Cuba, Singapore,Việt-Nam, … lên tiếng ủng hộ nhân dân và đất nước Iraq, nơi có nền văn minh cổ đại. Đó là bảo vệ Quyền Bình Đẳng của một dân tộc, một quốc gia trong cộng đổng thế giới. Và sau cuộc chiến tranh ấy, các tổ chức nhân đạo như : CTĐ quốc tế, Y tế WHO, UNESCO của LHQ, … đã dốc hết sức để lo cứu trợ giúp đỡ nhân dân Iraq phục hồi và xây dựng lại đất nước. Thì đây, chính là Tấm Lòng Đạo Đức Nhân Ái giữa quốc gia với quốc gia, giữa con người với con người. Thi “ĐẠO tuy định nghĩa khắp muôn phương, Căn bản làm đầu một chữ THƯƠNG, Thương chúng, thương mình, thương tất cả; Thì đem Chơn - Đạo sớm hoằng dương”. VẠN-HẠNH THIỀN SƯ TINH THẦN ĐẠO ĐỨC bao gồm từ : Gieo mầm đạo đức, Giáo dục đạo đức, Xây dựng nền tảng đạo đức, Tư cách đạo đức, Hành động đạo đức, quan trọng hơn hết Truyền thống đạo đức để có một Đời sống đạo đức… mà xuất phát điểm là do TẤM LÒNG ĐẠO ĐỨC. Đã có tấm lòng đạo đức thì luôn được vạn linh sanh chúng yêu mến kính trọng, và tên tuổi sáng mãi và sống mãi muôn đời. Để hiểu một cách tường tận về hai chữ “Đạo đức”, chúng ta hãy dốc lòng thành nghe theo lời dạy của đức NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐÊ : “ĐẠO-ĐỨC phải đi một cặp. Đạo là dương, Đức là âm. Âm dương phải tương cảm tương ứng, điều hoà mới thành đặng. Con người phải biết đường Thiên lý, lo tu hành quày bước trở lại chỗ bổn nguyên, nương pháp Đạo mà luyện tánh tu tâm, dùng đức cả sửa mình nên hạnh tốt. Người phải có Đạo nhưng phải làm cho đạo rộng lớn thêm ra. Chớ đạo không thể làm cho người rộng lớn đặêng.(Nhơn năng hoằng đạo, đạo bất hoằng nhơn). Đạo đức là cái khuôn mẫu để cho loài người phải nương đó mà sửa mình đặng mở trí hoá thông minh sáng suốt, hoàn toàn tánh cách cho đến chí thiện chí mỹ. Chớ con người mà bỏ đạo đức đi rồi nào khác chi kẻ quáng-làng, cặp nhãn quang mờ tối, có biết đường nào mà đi cho khỏi sa hầm sỉa hố ? Mà hễ đã bỏ đạo dức, tức mù quáng chạy theo con đường danh lợi tình quyền nghĩa là theo ma vương, ác quỉ, nên đức Chí-Tôn hằng dạy : “… THẦY đã thả một lũ hổ lang theo các con, mà trước THẦY cho một bộ thiết giáp, các con biết giữ bộ thiết giáp thì là con cái của THẦY, để bị cám dỗ cắn xé thiết giáp là tôi mọi của tà quái…”. Thiết giáp ở đây, chính là ĐẠO-ĐỨC vậy. Thi Nào con có chí luyện Đơn hoàn, Thành tựu rồi sao đặng nghĩa an, Vượt khỏi sóng trần đương bủa khắp; Siêng cần ĐẠO - ĐỨC mới là ngoan. III. MỐI TƯƠNG QUAN GIỮA LẼ CÔNG BÌNH VÀ LÒNG ĐẠO ĐỨC : Về phương diện Đạo đức : phải hội đủ Từ-bi, Bác-ái, Công-bình. Tiên khởi là Từ-bi, vì không Từ-bi thì khó Bác-ái, mà chẳng Bác-ái thì làm sao thực hiện được Công-bình một cách chí lý theo Thánh nhân được. Hơn nữa phải xả thân vì Đạo. Xả thân không là hủy hoại, mà phải ép mình trong khuôn khổ, trường chay, giới sát, luyện tánh, tu tâm, mà phải thực tế dụng lấy ĐỨC rưới nhuần cho vạn chúng. “Con ôi ! ĐẠO ĐỨC nơi lòng, Nghĩa nhân thành tín, hiệp trong luân thường.” (Trích Chơn Truyền Huỳnh-Đạo, q. thượng, trang 57) Nếu Trí-Nhân-Dũng của NHO-GIÁO; Bi-Trí-Dũng của PHẬT-GIÁO; Chí-Linh, Chí-Diệu (Volonté) - Chí-Thiện, Chí-Mỹ (Amour) - Toàn-Tri, Toàn-Năng (Intellect) của THÔNG-THIÊN-HỌC, … và cuối cùng là Từ-Bi - Bác-Ái - Công-Bình của ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ cũng chẳng khác nào là ba cái “Đạt Đức” vậy. Và để hiểu rõ thêm về LẼ CÔNG BÌNH và LÒNG ĐẠO ĐỨC, chúng ta cùng nghe lời dạy của đức LÝ GIÁO-TÔNG VÔ-VI : “Lão để mắt coi cái Công bình phàm của chư Hiền hữu giữa Tòa Tam giáo là dường nào. Lão còn lấy Công bình Thiêng-liêng mà để phương cho mỗi vị tội nhơn cải lỗi lấy mình, ấy là thể Lòng Từ-bi của đức CHÍ-TÔN”. Tóm lại, mọi tín hữu Đạo Cao-Đài khi đứng ở vị trí là công dân, là con Rồng cháu Tiên, chúng ta phải luôn tôn trọng và thực thi Hiến pháp và Pháp luật nước CHXHCNVN; ngoài ra chúng ta còn phải thực hiện cho bằng được Đạo qui hay Hiến chương hành đạo đã đăng ký với Nhà nước. Đó là chúng ta đã thực hiện được LUẬT CÔNG-BÌNH ĐỐI VỚI THẾ GIAN. Còn về phương diện tôn giáo, chúng ta là tín hữu ĐĐTKPĐ thì phải luôn tôn trọng và thực thi Pháp chánh truyền - Tân luật - Qui chế của Thánh sở nơi mình hành đạo. Và nếu thực hiện được Luật Công-bình ấy đối với Nhơn sanh, đối với Vạn linh, tức là quyền của CHÍ-LINH, chính là LUẬT CÔNG BÌNH THIÊNG-LIÊNG vậy. Đối với Tinh Thần Đạo Đức, dù là công dân Việt-Nam, là tín hữu Đạo Cao-Đài, và chúng ta còn là con người sinh sống trong bầu khí quyển của tinh cầu 68 nầy. Chúng ta phải biết thương yêu, cưu mang, đùm bọc, giúp đỡ bằng của cải vật chất hay công sức của mình cho tất cả vạn linh sanh chúng, dù lương hay giáo, và mục đích cuối cùng là hướng đến các dân tộc trên toàn cầu trong TÌNH THƯƠNG THẾ GIỚI ĐẠI ĐỒNG, như lời đức CHÍ-TÔN hằng dạy : “THẦY xuống thế kỳ ba Khai Đạo, Đem ba nền tôn giáo thuyết minh, Dựng xây chủ nghĩa hoà bình; ĐẠI-ĐỒNG chánh lý Đạo Huỳnh phát hưng”. Làm được như vậy thì mọi người chúng ta trên hành tinh nầy mới xứng đáng là con cái ngoan của đức CHÍ-TÔN, có đầy đủ LẼ CÔNG BÌNH và TINH THẦN ĐẠO ĐỨC, chuyển biến trần gian thành Thiên đường tại thế hay cõi đời TÂN DÂN MINH ĐỨC vậy./. TPHCM, Mùa Khai Đạo 23-08 Quý-Mùi Năm thứ 79 (nhằm thứ sáu, 19-09-2003) Kính cẩn, Chí-Đạt