Đại Chủ
11-03-2007, 08:02 PM
VETO- quyền phủ quyết - một từ mà trong các bản tin thế giới rất hay được nhắc đến- xuất phát từ tiếng La tinh . Veto có nghĩa là I forbid (tôi cấm ) , nó thường được dùng để ngăn chặn một phần hoặc toàn bộ của một đạo luật do khối Lập pháp thông qua . Quyền Veto thường được trao cho người đứng đầu nhà nước (Tổng Thống, Hoàng đế) hoặc cho một hội đồng giám sát (Hội đồng bảo an LHQ, Hội đồng bảo vệ tại Iran,....) . Quyền Veto có thể là tuyệt đối (absolute) hoặc là giới hạn (limited) .
Quyền phủ quyết có nguồn gốc từ thời La Mã . Khi xưa các chức sắc đứng đầu chính quyền La Mã (consuls, tribunes) có quyền đưa ra phủ quyết dựa vào các sự trưng cầu dân ý , để chống lại các quyết định của Viện Nguyên lão ( Senate) .
Tại Mỹ, Tổng thống có quyển phủ quyết "giới hạn" . Một đạo luật khi được cả hai viện thông qua, nhưng Tổng thống có thể dùng quyền phủ quyết để không ký lệnh ban hành nó . Quyền phủ quyết của Tổng Thống Mỹ không thể loại bỏ đạo luật đó, mà chỉ có thể khiến nó có hiệu lực muộn hơn . Trong trường hợp Tổng Thống dùng quyền Veto, trong vòng 10 ngày lưỡng Viện sẽ xem xét lại dự luật đó . Nếu cả hai viện lại một lần nữa thông qua đạo luật này thì Tổng thống bắt buộc phải ký ban hành . Trong trường hợp có ít nhất 2/3 tổng số nghị sĩ trong mỗi Viện ủng hộ cho dự luật thì Tổng thống Mỹ không còn được dùng quyền Veto nữa .
Tại Thụy Sỹ, Hội đồng Liên Bang (Bundesrat) không thể trực tiếp đưa ra quyền phủ quyết với các dư luật của Hạ Viện (Nationalsrat) , nhưng nếu có 50.000 chữ ký của cử tri, hoặc ít nhất 8 Bang (Kantons) không đồng ý với dự luật thì Hội đồng liên bang có thể dùng quyền Veto để chống lại dự luật này . Điều này được đưa vào hiến pháp Thụy Sỹ ở thế ỷ 19 và gọi là "Quyền phủ quyết của nhân dân" .
Tại Anh , Nữ Hoàng có quyền phủ quyết lại bất cứ dự luật nào của Quốc Hội , và quyền phủ quyết này là tuyệt đối (Royal Veto) . Khi Nữ Hoàng dùng quyền phủ quyết, đạo luật đó sẽ không có hiệu lực nữa , tuy nhiên lần cuối cùng các Hoang đế Anh dùng quyền phủ quyết là vào năm 1708 bởi Nữ Hoàng Anne . Từ đó đến nay, chưa một vị Hoàng đế nào của Anh dùng quyền phủ quyết mà hiến pháp trao cho .
5 Thành viên thường trực của HĐBA UNO ( Mỹ, Pháp, Anh, Nga, Trung Quốc) có quyền phủ quyết tuyệt đối với mọi quyết định của UNO . Mọi quyết định của UNO dù được đại đa số thông qua nhưng chỉ cần 1 trong 5 nước trên dùng quyền phủ quyết, quyết định đó sẽ bị vô hiệu hóa .
Hội đồng bảo vệ ở Iran (12 thành viên) cũng có quyền phủ quyết tuyệt đối với các dự luật của Quốc Hội .
Tổng thống Italia có quyền phủ quyết tương tự như Tổng thống Mỹ .
Trong việc bầu Giáo Hoàng, Hoàng đế các nước Áo, Pháp, Tây Ban Nha được phép dùng quyền phủ quyết tuyệt đối để chống lại kết quả bầu của Hồng Y đoàn (Conclave) . Năm 1903, Cardinal Rampolla được đa số phiếu bầu, nhưng Hoàng đế Franz Joseph I của Áo dùng quyền phủ quyết, và Giáo Hoàng Pius X được bầu ra . Sau Công đồng Vatican II (1962), mọi quyền phủ quyết trong việc bầu Giáo Hoàng bị tuyệt đối cấm , sự bầu chọn của Hồng Y đoàn là kết quả sau cùng, không một ai được phép chống lại ...
Quyền phủ quyết có nguồn gốc từ thời La Mã . Khi xưa các chức sắc đứng đầu chính quyền La Mã (consuls, tribunes) có quyền đưa ra phủ quyết dựa vào các sự trưng cầu dân ý , để chống lại các quyết định của Viện Nguyên lão ( Senate) .
Tại Mỹ, Tổng thống có quyển phủ quyết "giới hạn" . Một đạo luật khi được cả hai viện thông qua, nhưng Tổng thống có thể dùng quyền phủ quyết để không ký lệnh ban hành nó . Quyền phủ quyết của Tổng Thống Mỹ không thể loại bỏ đạo luật đó, mà chỉ có thể khiến nó có hiệu lực muộn hơn . Trong trường hợp Tổng Thống dùng quyền Veto, trong vòng 10 ngày lưỡng Viện sẽ xem xét lại dự luật đó . Nếu cả hai viện lại một lần nữa thông qua đạo luật này thì Tổng thống bắt buộc phải ký ban hành . Trong trường hợp có ít nhất 2/3 tổng số nghị sĩ trong mỗi Viện ủng hộ cho dự luật thì Tổng thống Mỹ không còn được dùng quyền Veto nữa .
Tại Thụy Sỹ, Hội đồng Liên Bang (Bundesrat) không thể trực tiếp đưa ra quyền phủ quyết với các dư luật của Hạ Viện (Nationalsrat) , nhưng nếu có 50.000 chữ ký của cử tri, hoặc ít nhất 8 Bang (Kantons) không đồng ý với dự luật thì Hội đồng liên bang có thể dùng quyền Veto để chống lại dự luật này . Điều này được đưa vào hiến pháp Thụy Sỹ ở thế ỷ 19 và gọi là "Quyền phủ quyết của nhân dân" .
Tại Anh , Nữ Hoàng có quyền phủ quyết lại bất cứ dự luật nào của Quốc Hội , và quyền phủ quyết này là tuyệt đối (Royal Veto) . Khi Nữ Hoàng dùng quyền phủ quyết, đạo luật đó sẽ không có hiệu lực nữa , tuy nhiên lần cuối cùng các Hoang đế Anh dùng quyền phủ quyết là vào năm 1708 bởi Nữ Hoàng Anne . Từ đó đến nay, chưa một vị Hoàng đế nào của Anh dùng quyền phủ quyết mà hiến pháp trao cho .
5 Thành viên thường trực của HĐBA UNO ( Mỹ, Pháp, Anh, Nga, Trung Quốc) có quyền phủ quyết tuyệt đối với mọi quyết định của UNO . Mọi quyết định của UNO dù được đại đa số thông qua nhưng chỉ cần 1 trong 5 nước trên dùng quyền phủ quyết, quyết định đó sẽ bị vô hiệu hóa .
Hội đồng bảo vệ ở Iran (12 thành viên) cũng có quyền phủ quyết tuyệt đối với các dự luật của Quốc Hội .
Tổng thống Italia có quyền phủ quyết tương tự như Tổng thống Mỹ .
Trong việc bầu Giáo Hoàng, Hoàng đế các nước Áo, Pháp, Tây Ban Nha được phép dùng quyền phủ quyết tuyệt đối để chống lại kết quả bầu của Hồng Y đoàn (Conclave) . Năm 1903, Cardinal Rampolla được đa số phiếu bầu, nhưng Hoàng đế Franz Joseph I của Áo dùng quyền phủ quyết, và Giáo Hoàng Pius X được bầu ra . Sau Công đồng Vatican II (1962), mọi quyền phủ quyết trong việc bầu Giáo Hoàng bị tuyệt đối cấm , sự bầu chọn của Hồng Y đoàn là kết quả sau cùng, không một ai được phép chống lại ...