PDA

View Full Version : Thuật Xử Thế Của Người Xưa


DaoKy
03-01-2005, 03:11 PM
Thuật xử thế người xưa

Ngô Nguyên Phi

Cách Hối Lộ Và Nhận Hối Lộ Của Người Xưa



Vua Ngô Phù Sai đem binh đi đánh nước Việt để báo thù cho vua Hạp Lư. Nước Việt bị đánh phá tơi bời. Việt Vương Câu Tiễn đánh không lại phẫn uất muốn tự sát. Đại phu Văn Chủng đề nghị với Câu Tiễn nên hòa. Câu Tiễn không còn cách nào khác đhttp://www.vietshare.com/hinh/trong.gifành nghe lời cầu may. Văn Chủng đi sứ sang trại Ngô, đến nơi đi bằng hai đầu gối vào, trình bày mọi điều mọi lẽ. Ngô Phù Sai động lòng muốn cho hòa, nhưng Tể tướng Ngũ Tử Tư nói:

- Trời đem nước Việt cho Ngô mà http://www.vietshare.com/hinh/trong.gifđại vương không nhận là trời phạt đó!

Phù Sai liền đuổi Văn Chủng về. Câu Tiễn nghe lời Văn Chủng thuật lại, uất khí xông lên, muốn đem giết hết vợ con, đốt kho tàng châu báu rồi dẫn năm ngàn tinh binh xông vào đánh liều một trận. Văn Chủng ngăn lại, nói:

- Tôi nghe Thái tổ nước Ngô là Bá Phỉ tham lam hiếu sắc. Để tôi qua dinh Bá Phỉ dâng lễ vật nói hắn xem sao!

Vua Việt Câu Tiễn cho chọn một số mỹ nữ và báu vật đem sang dinh Bá Phỉ, vào yết kiến, Bá Phỉ cho người dò xét thấy lễ vật rất nhiều liền cho vào ... Văn Chủng bày lễ vật lên bàn nói:

- Chúa công tôi có tội với quý quốc, nay biết lỗi, nguyện đem cả nước làm tôi cho Ngô. Nay có vật mọn dâng ngài, nhờ ngài nói dùm bề trên một lời. Sẽ còn nhiều ân nghĩa về sau.

Bá Phỉ làm mặt giận mắng:

- Nước Việt ngươi sẽ bị tiêu diệt trong phút giây, lúc đó cái gì của Việt không thuộc về Ngô? Ngươi dám đem chút ít vật mọn này qua nhẹm ta đấy à?

Văn Chủng nghiêm sắc mặt nói:

- Nước Việt tôi thua, nhưng hiện nay vẫn còn hơn năm ngàn binh tinh nhuệ ở Cối Khê, và một khối dân mấy trăm vạn lòng quyết tử thề quyết đánh một trận lớn, may được thì không cần bàn, còn thua, vua tôi đốt hết kho tàng, rồi chạy ra nước ngoài cầu viện, chưa chắc Việt đã thuộc về Ngô, và lúc đó ngài muốn riêng một vật quý gì cũng không có!

Bá Phỉ đứng lên nói:

- Đại phu không sang dinh Tướng quốc (chỉ Ngũ Tử Tư) mà lại sang đây là http://www.vietshare.com/hinh/trong.gifđã biết tôi có ý tốt muốn giúp người. Sáng mai tôi sẽ đưa đại phu vào yết kiến nhà vua.

Bá Phỉ thu nhận lễ vật và mỹ nữ, bày tiệc khoản đãi. Hôm sau, Bá Phỉ dùng những mỵ ngôn xui vua Phù Sai cho vua Việt đầu hàng ...

Lời bàn:

Bá Phỉ là con của Bá Khước Uyển trước đây bị Nang Ngõa giết vì nghe theo lời dèm pha của Phí Vô Cực, hắn chạy sang Ngô, Ngũ Tử Tư cám cảnh, xin vua Ngô cho hắn làm quan, không ngờ càng ngày hắn càng giống Phí Vô Cực.

Trước khi Bá Phỉ cho Văn Chủng vào, hắn đã cho người quan sát lễ vật nhiều hay ít. thấy lễ vật nhiều hắn còn mở lời hăm dọa, có ý muốn vòi thêm nữa. Văn Chủng quá hiểu thuật ăn hối lộ của những tên tham quan chuyên nghiệp, nên mới nói cứng với lời lẽ quả quyết. Bá Phỉ cũng biết, nếu không nhận bây giờ thì mai này nếu nước Ngô chiếm được nước Việt, thì tài sản kia sẽ sung công hắn sẽ không được gì.

Những tay hối lộ chuyên nghiệp, ngôn ngữ có lúc nhọn như mũi tên, có lúc ngọt như mật, nhưng cuối cùng cũng chỉ là những mánh khóe lừa đảo. Ai thiệt thòi mặc ai, riêng nhà chúng bạc lót đường, vàng lót ngõ, đất nước suy sụp thì chúng ôm vàng ra nước ngoài.

Những kẻ ăn hối lộ quên suy tính một điều, khi chết hắn không được hưởng một đồng nào của thế gian!

Bá Phỉ nhận hối lộ rồi, thì phải ra sức "bảo kê" cho vua Việt, tính trăm mưu ngàn kế để hại Ngũ Tử Tư và những bậc trung nghĩa của nước Ngô. Kết quả sau bảy năm, Việt Vương Câu Tiễn đánh bại nước Ngô, Phù Sai tự vẫn, Câu Tiễn tru diệt cả dòng họ Bá Phỉ.

DaoKy
27-02-2005, 11:30 AM
Điển tích:

KẾT CỎ


Dịch chữ Kết thảo. Do điển tích Ngụy Thù (có sách ghi là Ngụy Hùng) có một người hầu thiếp rất đẹp và còn trẻ tuổi. Theo tục lệ nước Tần hễ chồng chết thường đem chôn thiếp theo. Ngụy Thù lúc còn sống thường dặn con là Ngụy Khỏa đừng chôn người vợ lẻ đó. Đến khi Ngụy Thù mắc phải bệnh gần chết, lúc đang hấp hối trên giường bệnh lại dặn con là Ngụy Khỏa phải đem chôn người hầu thiếp theo mình, cho đúng tục lệ cổ truyền của nước Tần.

Ngụy Thù chết, Ngụy Khỏa không nghe lời, viện lẽ đem chôn một người sống theo một người chết là một chuyện làm vô lối và hại một mạng người oan uổng. Có người hỏi tại sao không theo lời trăn trối của cha? Ngụy Khỏa đáp: "Người hiếu tử nên theo lời trị mệnh (lời dặn lúc tỉnh) chứ không nên theo loạn mệnh" (lời dặn lúc mê).

Sau Ngụy Khỏa làm tướng nước Tần đánh nhau với nước Tấn. Đỗ Hồi là tướng của nước Tấn có tài ba lỗi lạc, vũ dũng không mấy ai địch nổi. Thế giặc của Đỗ Hồi mạnh lắm. Ngụy Khỏa liệu bề phải thua. Có một hôm hai bên đang giao chiến, Ngụy Khỏa đang ở trong thế lâm nguy, không dè thình lình cỏ quấn chân ngựa của Đỗ Hồi, làm cho ngựa của Đỗ Hồi tới lui không được nên ngựa té ngã, Đỗ Hồi bị Ngụy Khỏa giết.

Đêm hôm ấy, Ngụy Khỏa nằm mơ thấy một ông già đầu tóc bạc phơ tay cầm gậy trúc đến bảo: "Lúc ban ngày nơi trận chiến, tôi cám ơn ông không chôn sống con tôi, nên tôi kết cỏ quấn vào chân ngựa của Đỗ Hồi cho nó ngã để ông giết nó. Tôi làm như vậy để trả ơn ông không chôn nàng hầu của lịnh tôn theo. "

Giật mình thức giấc, mới nghĩ ra chuyện cũ và biết đó là cha vợ của cha mình.

Vì thế, ngày sau các văn nhân thi sĩ thường dùng điển kết cỏ để nói sự báo đền công ơn. Người ta thường nói: Kết cỏ ngậm vành

Trong Kiều của Nguyễn Du có câu:

Dám chờ cốt nhục tử sinh,

Còn nhiều kết cỏ, ngậm vành về sau.