khonglaai
28-02-2007, 05:58 PM
Lang thang trên mạng, tôi tình cờ chộp được lời nhận xét về trống đồng của ông Trần Quốc Vượng. Thật ra câu nhận xét được người khác đưa lên nên chưa có nguồn cụ thể. Nhưng nếu quả đây là phát phiểu của một trong tứ trụ sử học thì câu này làm tôi quá choáng. Choáng cả về nội dung phát biểu lẫn tinh thần trách nhiệm trước tiên đối với bản thân mình của người phát biểu.
Nhận xét về trống đồng của nhân vật X-TQV (X vì là còn nghi vấn): (http://bangaivn.net/forum/index.php?showtopic=12255&mode=linear)
Đẹp thì có đẹp nhưng quá nặng tự duy nông nghiệp , kém nhìn xa trông rộng và thiếu bài bản.Điều này thể hiện qua những hoạ tiết trên trống. Tất cả chỉ đơn thuần là những hình tròn đồng tâm. Người ta cữ vẽ hết hình tròn này tới hình khác rồi trang trí các hoạ tiết cho nó đến khi hết hình cung tròn thì xử trí đơn giản là vẽ hoạ tiết bé đi!
Có nhiều suy luận logic để chứng minh từng câu từng chữ của lời nhận xét trên đây là hồ đồ, thiếu suy nghĩ. Ở đây, chúng tôi chỉ nói lên một ý thôi, một ý mà ai ai cũng dễ dàng chấp nhận với chúng tôi:
Nguyên tắc tương xứng của kiến thức hay của sự lãnh hội kiến thức. Nguyên tắc đó đại khái phát biểu như sau: Một người đạt đến trình độ X về môn khoa học này thì trình độ nhận thức chung (kể cả các môn khoa học khác) của người đó phải tương xứng với trình độ X kể trên (mặc dù thấp hơn một chút). Đối với những môn gần môn của ông ta thì ông ta có kiến thức hay có khả năng lãnh hội kiến thức gần với mức X, còn đối với các môn khoa học khá xa thì mức đó thấp hơn nhưng không dưới một mức X' nào đó. Ví dụ, ông TQV giỏi trong lĩnh vực sử học thì ông cũng phải có một trình độ không đến nỗi tệ về logic toán học. Bởi vì nếu không có logic toán học thì làm sao ông có thể hình dung ra trên cơ sở nào mà người xưa phải thực hiện điều a mà không làm điều b. Phải được trang bị giỏi logic học mới lý giải được nhiều khúc mắc trong lịch sử được.
Nguyên tắc đồng đẳng về nhận thức kiến thức hay lãnh hội kiến thức trong xã hội: Nếu trong xã hội có người đạt đến tầm kiến thức X thì cả xã hội đó phải có một tầm kiến thức X' tương xứng, không quá thấp so với X nếu như không nói cao hơn hay bằng.
Ở câu phát biểu trên thì ta thấy ngay cái lệch nhau vô cùng giữa hai tầm kiến thức mà lại nằm trong cùng một hệ quy chiếu kiến thức. Thế mà lại có người phát biểu. Lạ thật.
Tầm 1: "Đẹp thì có đẹp". Tức người xưa trang bị được một cụm kiến thức để là đẹp trống đồng-môn khoa học ở đây tạm gọi là Mỹ thuật học. Mức đánh giá là Giỏi-Khá
Tầm 2: "Người ta cữ vẽ hết hình tròn này tới hình khác rồi trang trí các hoạ tiết cho nó đến khi hết hình cung tròn thì xử trí đơn giản là vẽ hoạ tiết bé đi!". Kiến thức về cách phân bố cụm hay nhóm hình tượng-cũng thuộc Mỹ thuật học. Mức đánh giá là Kém.
Nói chung là Không lời. Và tôi muốn nói với các bạn với chữ "Đẹp" đó thì người xưa phải đạt đến độ tinh xảo. Mà trên mặt trống đồng thì họ phải có hằng hà kiến thức tổng hợp: luyện kim thế nào để được loại đồng đó. Cái loại đồng mà đúc nó không bị rỗ (Đấy, đi đâu cho xa! Các nhà khoa học của ta bây giờ muốn chế tác lại nguyên mẫu trống đồng mà có đạt được effect như mong muốn đâu.). Mà vật liệu của khuôn đúc cũng rất tốt. Các mũi kim, dùi khắc trên khuôn đúc và mũi kim, dùi dùng để sửa lại mặt trống cũng phải có một tính chất nào đó để khi đục vào khuôn hay vào mặt trống không tạo nên những vết không mong muốn. Ngoài ra, trình độ xã hội phải đạt đến mức như thế nào để trong nhóm cư dân đó lại tìm được các nghệ nhân như thế...vân vân và vân vân vân. Đó là tôi mới nói đến phần kỹ thuật thôi. Còn phần triết lý thì ý kiến các bạn thế nào?
Ngay trong phần Kỹ thuật thì tôi xin đố các bạn vì sao khó có trường hợp này xảy ra: "Người ta cữ vẽ hết hình tròn này tới hình khác rồi trang trí các hoạ tiết cho nó đến khi hết hình cung tròn thì xử trí đơn giản là vẽ hoạ tiết bé đi!". Mà nếu nó xảy ra thật thì hầu hết do ý của nghệ nhân nó vậy. Muốn hiểu ý của họ thì trước tiên phải dẹp mấy cái thành kiến: "Thằng đúc trống dốt thế, có mỗi thế này làm cũng không xong.".
Những mong câu phát biểu trên do ông X chứ không phải do ông Trần Quốc Vương.
KLA
Nhận xét về trống đồng của nhân vật X-TQV (X vì là còn nghi vấn): (http://bangaivn.net/forum/index.php?showtopic=12255&mode=linear)
Đẹp thì có đẹp nhưng quá nặng tự duy nông nghiệp , kém nhìn xa trông rộng và thiếu bài bản.Điều này thể hiện qua những hoạ tiết trên trống. Tất cả chỉ đơn thuần là những hình tròn đồng tâm. Người ta cữ vẽ hết hình tròn này tới hình khác rồi trang trí các hoạ tiết cho nó đến khi hết hình cung tròn thì xử trí đơn giản là vẽ hoạ tiết bé đi!
Có nhiều suy luận logic để chứng minh từng câu từng chữ của lời nhận xét trên đây là hồ đồ, thiếu suy nghĩ. Ở đây, chúng tôi chỉ nói lên một ý thôi, một ý mà ai ai cũng dễ dàng chấp nhận với chúng tôi:
Nguyên tắc tương xứng của kiến thức hay của sự lãnh hội kiến thức. Nguyên tắc đó đại khái phát biểu như sau: Một người đạt đến trình độ X về môn khoa học này thì trình độ nhận thức chung (kể cả các môn khoa học khác) của người đó phải tương xứng với trình độ X kể trên (mặc dù thấp hơn một chút). Đối với những môn gần môn của ông ta thì ông ta có kiến thức hay có khả năng lãnh hội kiến thức gần với mức X, còn đối với các môn khoa học khá xa thì mức đó thấp hơn nhưng không dưới một mức X' nào đó. Ví dụ, ông TQV giỏi trong lĩnh vực sử học thì ông cũng phải có một trình độ không đến nỗi tệ về logic toán học. Bởi vì nếu không có logic toán học thì làm sao ông có thể hình dung ra trên cơ sở nào mà người xưa phải thực hiện điều a mà không làm điều b. Phải được trang bị giỏi logic học mới lý giải được nhiều khúc mắc trong lịch sử được.
Nguyên tắc đồng đẳng về nhận thức kiến thức hay lãnh hội kiến thức trong xã hội: Nếu trong xã hội có người đạt đến tầm kiến thức X thì cả xã hội đó phải có một tầm kiến thức X' tương xứng, không quá thấp so với X nếu như không nói cao hơn hay bằng.
Ở câu phát biểu trên thì ta thấy ngay cái lệch nhau vô cùng giữa hai tầm kiến thức mà lại nằm trong cùng một hệ quy chiếu kiến thức. Thế mà lại có người phát biểu. Lạ thật.
Tầm 1: "Đẹp thì có đẹp". Tức người xưa trang bị được một cụm kiến thức để là đẹp trống đồng-môn khoa học ở đây tạm gọi là Mỹ thuật học. Mức đánh giá là Giỏi-Khá
Tầm 2: "Người ta cữ vẽ hết hình tròn này tới hình khác rồi trang trí các hoạ tiết cho nó đến khi hết hình cung tròn thì xử trí đơn giản là vẽ hoạ tiết bé đi!". Kiến thức về cách phân bố cụm hay nhóm hình tượng-cũng thuộc Mỹ thuật học. Mức đánh giá là Kém.
Nói chung là Không lời. Và tôi muốn nói với các bạn với chữ "Đẹp" đó thì người xưa phải đạt đến độ tinh xảo. Mà trên mặt trống đồng thì họ phải có hằng hà kiến thức tổng hợp: luyện kim thế nào để được loại đồng đó. Cái loại đồng mà đúc nó không bị rỗ (Đấy, đi đâu cho xa! Các nhà khoa học của ta bây giờ muốn chế tác lại nguyên mẫu trống đồng mà có đạt được effect như mong muốn đâu.). Mà vật liệu của khuôn đúc cũng rất tốt. Các mũi kim, dùi khắc trên khuôn đúc và mũi kim, dùi dùng để sửa lại mặt trống cũng phải có một tính chất nào đó để khi đục vào khuôn hay vào mặt trống không tạo nên những vết không mong muốn. Ngoài ra, trình độ xã hội phải đạt đến mức như thế nào để trong nhóm cư dân đó lại tìm được các nghệ nhân như thế...vân vân và vân vân vân. Đó là tôi mới nói đến phần kỹ thuật thôi. Còn phần triết lý thì ý kiến các bạn thế nào?
Ngay trong phần Kỹ thuật thì tôi xin đố các bạn vì sao khó có trường hợp này xảy ra: "Người ta cữ vẽ hết hình tròn này tới hình khác rồi trang trí các hoạ tiết cho nó đến khi hết hình cung tròn thì xử trí đơn giản là vẽ hoạ tiết bé đi!". Mà nếu nó xảy ra thật thì hầu hết do ý của nghệ nhân nó vậy. Muốn hiểu ý của họ thì trước tiên phải dẹp mấy cái thành kiến: "Thằng đúc trống dốt thế, có mỗi thế này làm cũng không xong.".
Những mong câu phát biểu trên do ông X chứ không phải do ông Trần Quốc Vương.
KLA