PDA

View Full Version : Số phận của Hàn Mặc Tử


long nguyen quang
10-02-2007, 10:14 PM
Chào các bạn !
Hàn mạc Tử hay là Hàn mặc Tử ? Không quan trọng, vì ai cũng hiểu rằng đó là một Thi hào "trước không thấy mà sau cũng chẳng có", Hàn có những bài thơ tuyệt bút và kỳ lạ không kém cuộc đời của chính mình !
Thơ của Hàn mọi người nói đến rất nhiều, bao mẫu chuyện và phim đã đóng về cuộc đời của Thi hào kỳ lạ này. Nhưng tôi dám chắc một điều rằng : Chẳng ai hiểu về Hàn cả, những gì người nghĩ về Hàn, nói về Hàn và hiểu biết về Hàn chỉ là nói về một cái bóng của Hàn mà thôi !
Vậy Thi hào kỳ lạ này là ai ? Câu hỏi này chỉ có thể dành cho những nhà nghiên cứu Tử vi mà thôi ! Bình luận thi ca mà thiếu hiểu biết về cuộc đời của tác giả là một điều thiếu sót lớn, tìm hiểu về cuộc đời của tác giả mà không hiểu gì về lá số của họ lại là một thiếu sót lớn hơn nữa ! --g--
( còn tiếp !)

van tu
13-02-2007, 05:38 PM
Chào các bạn !
Hàn mạc Tử hay là Hàn mặc Tử ? Không quan trọng, vì ai cũng hiểu rằng đó là một Thi hào "trước không thấy mà sau cũng chẳng có", Hàn có những bài thơ tuyệt bút và kỳ lạ không kém cuộc đời của chính mình !
Thơ của Hàn mọi người nói đến rất nhiều, bao mẫu chuyện và phim đã đóng về cuộc đời của Thi hào kỳ lạ này. Nhưng tôi dám chắc một điều rằng : Chẳng ai hiểu về Hàn cả, những gì người nghĩ về Hàn, nói về Hàn và hiểu biết về Hàn chỉ là nói về một cái bóng của Hàn mà thôi !
Vậy Thi hào kỳ lạ này là ai ? Câu hỏi này chỉ có thể dành cho những nhà nghiên cứu Tử vi mà thôi ! Bình luận thi ca mà thiếu hiểu biết về cuộc đời của tác giả là một điều thiếu sót lớn, tìm hiểu về cuộc đời của tác giả mà không hiểu gì về lá số của họ lại là một thiếu sót lớn hơn nữa ! --g--
( còn tiếp !) Mong được bạn longnguyenquang tiếp tục bài viết. Tôi chưa được dịp đọc nhiều thi phú của Hàn, nhưng bản thân tôi thì không có cảm xúc nhiều qua những bài kêu khóc mà tôi đã đọc. Phải chăng cái bệnh cùi của Hàn đã khiến người ta thương hại rồi ưu ái? Nói về văn chương, so với Bùi Giáng thì Bùi Giáng có nhiều đặc điểm hơn. Mong được nghe diễn đàn góp lời góp ý về thi nhân này để chúng ta được dịp thấy nhiều khía cạnh khác nhau trên cùng một sự việc. À, bạn longnguyenquang nếu có thông tin về ngày giờ năm sinh của Hàn thì post lên cho diễn đàn luận giải.
Thân ái

VoTri
13-02-2007, 11:32 PM
Anh LNQ,

Anh là nhà thơ hay là nhà Tử Vi vậy ??? Nếu được cả 2 thì thật là quý . Khi xưa em ít trò chuyện với anh, nhưng vẫn thường xuyên theo dỗi và học hỏi từ những bài viết của anh.

Hôm nay đọc đề tài nầy là em nhớ một lần em đã đăng một bài thơ của Hàn Mặc Tử lên báo thanh thiếu niên. Lúc đó em còn nhỏ, ở bên Mỹ. Khi thấy bài thơ hay, em đưa lên báo và để lại cuối bài thơ là suy tầm. Bài thơ nầy đã làm cho em mệt nhọc với các cô học trong trường. ( và cũng là lần đầu trái tim yêu đời trở thành trái tim mùa đông, hihihi , :sad: tuổi thành niên ... )
Từ đó em sợ quá, chỉ đọc thơ và đọc tiểu sử của Hàn Mặc Tử lặng lẽ một mình mà thôi . -^_^- -^_^- -^_^-

Em đã đọc nhiều bài thơ nhưng mà chưa có coi qua lá số . Anh nói đúng, nếu mình mà nhìn qua lá số rồi thì mới hiểu xâu và tâm lý của người đó. Mong anh chia sẽ lá số, nhất là lời giải qua cách nhìn của anh .

Em Vô Tri

long nguyen quang
14-02-2007, 10:33 AM
Hàn Mặc tử tên thật là Nguyễn trọng Trí sinh ngày 22/9/1912 tức là ngày 12 tháng 8 năm Nhâm tí, giờ mão. Nhờ ai đó post lá số lên cho mọi người dễ theo dõi !

Thái-Âm
14-02-2007, 11:08 AM
Đây là link lá số nhà thơ Hàn Mạc Tử
http://www.tinvietonline.com/KHHB/tuvi/print.php?topic=1,19129226,Han_Mac_Tu,1,1912,9,22, 6,00,9,1,4,8,12&session=89

@ anh Văn Tư. Thật là tiếc là anh không có hứng thú với thơ Hàn Mạc Tử. Có lẽ sự cảm nhận cũng như gu thơ văn của mỗi người khác nhau, nhưng với Thái Âm và với nhiều thế hệ người yêu văn thì Hàn Mạc Tử luôn là một nhà thơ lớn.
Về cái sự "kêu khóc" thì không hẳn là vậy đâu anh. Ẩn chứa sau sự "kêu khóc" đó là một tâm hồn lãng mạn không gì có thể lãng mạn hơn, một trái tim yêu đời, yêu sống đến mãnh liệt. Một khát khao yêu người cuồng điên mà lại trong sáng đến lạ kỳ. Đọc thơ của Hàn đôi lúc ta có cảm giác như lạc vào một cõi phiêu diêu nào đó, huyền ảo mà lại rất thật.
Còn điều anh nói về "sự ưu ái" của người đời với bệnh cùi của Hàn thì làm Thái Âm buồn cười quá. Trên đời này đâu thiếu gì những người bất hạnh mà có tài hả anh. Thế mà tại sao thơ Hàn vẫn tồn tại và nổi tiếng thế, nổi tiếng cho đến tận bây giờ và chắc chắn là mãi về sau. Thử hỏi với một người bệnh cùi mà làm thơ chỉ ở mức độ bình thường thì liệu thơ của người đó có "sống" được lâu đến vậy không. Không phải cái bệnh cùi ấy làm cho Hàn được ưu ái mà chính cái bệnh cùi đó một mặt vừa hành hạ Hàn, làm cho Hàn trở thành con người bất hạnh nhưng mặt khác chính là liều thuốc đau khổ để Hàn có thể cho ra những áng thơ hay vậy. Thường nói "người tài hay có tật", âu cũng là số mệnh.
Hy vọng rằng có thời gian đọc thêm thơ Hàn, anh Văn Tư sẽ phần nào thay đổi cách nhìn nhận.

kieuhuong
14-02-2007, 06:34 PM
Chị Thái Âm nói đúng, em nhớ có 1 lần báo HHT trích đăng bài viết trong hồi kí của Lưu Quang Vũ, có kể về 1 lần theo cha đi đến trại cùi thăm Hàn Mặc Tử khi cậu còn nhỏ, khi đọc bài viết đó, em còn chưa đọc thơ của Hàn bao giờ, nhưng những cảm xúc về bài viết đó thì gây ấn tượng rất sâu sắc, hoàn toàn không có 1 chút gì là thương hại ở trong đó, chỉ có 1 cảm giác đau xót chân thật và bất lực đến cùng cực của người cha cậu bé được nhìn thấy rõ ràng qua đôi mắt trẻ thơ . Nỗi đau vì không thể giúp gì được cho người bạn thân thiết, tuổi đời còn trẻ, đầy ắp tài hoa mà đã bị tước đoạt cả tương lai

Sau này khi được đọc thơ của Hàn lần đầu, nhớ về bài viết lúc ấy mới thấy rõ thêm cái vị ngậm ngùi trong đó . Vì con người như vậy, giọng thơ như vậy là có 1 không hai . Lạ 1 điều là những vần thơ của 1 người bất hạnh đến thế lại trong trẻo lạ kì:
...Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn hiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó?
Có chở trăng về kịp tối nay?...
Mong anh Long Nguyên Quang sớm tiếp tục loạt bài của mình ^^

Thiên Hình
15-02-2007, 05:31 PM
http://www.vnn.vn/dataimages/normal/images447077_Hanmactu.jpg
Ảnh Hàn Mặc Tử
http://www.nguoivienxu.vietnamnet.vn/dataimages/original/images754639_MoHanMacTu-DaoTienDat.jpg
mộ Hàn Mặc Tử .
Và có lẽ ko thể thiếu trăng !
http://www.seenobjects.org/images/mediumlarge/2004-08-23-bamboo-moon.jpg
"Mai sau, tất cả những gì tầm thường và mực thước sẽ tan biến đi, và chút gì còn lại của thời đại này là Hàn Mặc Tử" Chế Lan Viên ( TH ko nhớ rõ lắm, nhưng đại ý là thế .

van tu
19-02-2007, 07:50 PM
Tài liệu Thiên Hình post lên thật hữu ích! longnguyenquang ăn Tết kỹ mà bỏ quên đề tài này thì tiếc quá!

long nguyen quang
22-02-2007, 11:51 AM
Chào các bạn, chào anh Van Tu thân mến !
Quả là năm nay tôi ăn tết hơi kỹ một tí ! Tôi ăn tết theo lịch trung quốc và cũng là lịch mà chúng ta đã sử dụng bấy lâu nay chứ không phải là cái lịch chế biến vớ vẫn làm cho bà con xuất hành vào ngày 30 tết mà cứ nghĩ là mồng một tết !hihi !-nnnv- -^_^-
Năm mới không có gì tặng các bạn, chỉ có hai câu đối tự sáng tác khi đang nằm khoanh ngái ngủ trong chăn sáng mồng một tết như sau :
" Xuân tới , gặp thời, thêm bạn mới!
Lộc về , đắc ý, đắc giai nhân ! " /^\
Ấy là xong cái thủ tục đầu tiên của ngày đầu năm rồi ! Bây giờ lại phải trả nợ bút nghiên của năm cũ đây !
Sở dĩ tôi nói chưa có ai hiểu đúng về Hàn mặc Tử là vì người ta thường lấy cái tôi của mình mà nghe và cố hiểu về Hàn chứ chưa có ai " đột nhập " vào cái cung Mệnh của Hàn để tìm hiểu ! Thế mới nói lấy Tử vi mà bình luận thơ mới là đáo để ! hihi !-^_^-
Thoạt nhìn vào lá số của Hàn ta sẽ thấy ngay bộ Sao Khốc Hư + Tuế Phá. Với nhiều người đây chỉ là bộ Sao nhỏ nhưng nhờ bộ sao này mà Hàn mới giành được ngôi chủ soái của Trường thơ loạn !
Vậy Chúng ta thử tìm hiểu bô Sao nhỏ kia vì Sao có ảnh hưởng lớn như vậy. Sao Tuế Phá trong hình tượng là chỉ về bộ răng, ấy là vì khi chúng ta dõi theo vòng Thái tuế : Thái tuế là vua đi vi hành mỗi năm ngự đến mỗi cung, Quan Phù + Bạch hổ là đội tiền hô hậu ủng mở đường dẹp loạn, là nơi vua ra ân ra uy, cho nên hạn đến đấy thì hay vướng quan sự hình phạt. Còn Tang môn, Điếu khách là nội quân, Tang môn là lính khiêng kiệu,Điếu khách là hầu cận ton hót và giải sầu cho vua ! Nói chung là là vua đi đến đâu thì sấm vang đất dậy, ai ai cũng khiếp phục, riêng chỉ có ngôi Tuế Phá là đứa con nít chạy theo đoàn kiệu của vua nhe răng cười chỉ chỏ ! Bởi thế Tuế Phá mới có tượng là bộ răng !Là nụ cười bất mãn , chống đối, châm chọc!
Còn Khốc Hư chính là bộ Sao ma quái ! Khốc Hư + Tuế Phá tại cung Mệnh làm cho chủ nhân của cung này có một giọng cười ma quái, những thú vui và cảm xúc điên cuồng và ngược ngạo, trong thơ phải có máu, có huyết, có não, có xương, thịt ...Đó là nguồn cảm hứng từ bên ngoài thế giới của loài người, đó là thế giới cùa loài ma quái ! Cho nên đọc thơ của Hàn có người càm thấy ai oán, rùng rợn, bi đát , kinh dị, vừa thích , vừa yêu lại vừa sợ. Rồi có người cảm thương cho hoàn cảnh đau khổ của Hàn, cho rằng Hàn đau khổ đến tột cùng mới thốt lên những lời như thế, vâng, quả là như thế nếu chúng ta nhìn con người Hàn bằng cái Tôi của mình, còn nếu chúng ta nhìn Hàn từ cái nhìn của thế giới bên kia thì quả là Hàn đang cười, cười rũ rượi, Hàn đang say đắm thú vui với nguồn cảm hứng bất tận từ thế giới ma quái trở về ! Vậy ai dám nói rằng Hàn mặc Tử đã buồn !??--el--
Riêng tôi , tôi gọi Hàn mặc Tử là " Quỉ thi " với đầy đủ nghĩa đen và nghĩa bóng của từ này ! Và trên thi đàn Việt nam tính đến năm Đinh hợi 2007 chỉ có một " Quỉ thi" này mà thôi !
( Còn tiếp )

Thái-Âm
23-02-2007, 11:29 AM
--g-- --g-- --g-- anh Long Nguyễn Quang nói hay quá.

long nguyen quang
26-02-2007, 10:42 PM
Chào các bạn !
Hôm nay lại có chút rảnh rỗi nên tôi vào đây để nối tiếp câu chuyện văn chương với các bạn !
Như đã nói lần trước, Hàn Mặc Tử chính là quỉ thi ! Nhưng trong Nguyễn Trọng Trí con một con người nữa, dó là Minh Duệ Thị - Bút danh của Nguyễn trong Trí năm 15 tuổi. Có bạn có biết vì sao tôi lại nhắc đến bút danh này không? Đó là vì Nguyễn trong Trí không phải lúc nào cũng là Hàn mặc Tử, hay nói một cách khác cho dễ hiểu đó là từ lúc bộ Khốc Hư nhập vào mệnh của Nguyễn Trọng Trí thì lúc đó Hàn Mặc Tử mới xuất hiện trên cõi đời này, lúc đó Minh Duệ Thị bị dồn vào một góc trong thân xác của Nguyễn trọng Trí, tới lúc cuối đời, sau khi Khốc Hư đã hả hê tàn phá thân xác của Nguyễn Trọng Trí rồi thì Minh Duê Thị mới gượng chút hơi tàn thốt lên hai câu thơ bí mật - hai câu thơ này mới nói lên cái con người nguyên bản của Nguyễn trong Trí ! Tôi xin trích hai câu thơ này ở cuối đoạn viết !--g--
Năm Mậu thìn, lúc Nguyễn trọng Trí mới 17 tuổi, trong một lần tắm biển Qui Nhơn, Trọng trí suýt chết đuối như đoạn trích từ lời kể của Nguyễn bá Tín, em trai của Trọng Trí :

"Người em kế của Tử, sau nhiều năm lặng lẽ chiêm nghiệm, đã công bố một kết luận vào năm 1991: "Trong quá trình chung sống bên anh, tôi ghi nhận anh có hiện tượng suy nhược tâm thần, bệnh đó đã được nhiều người bạn tôi, chuyên khoa tâm lý sau này xác nhận là hiện tượng "névrose", một chứng rối loạn thần kinh nào đó, mà con người vẫn còn sáng suốt và rung cảm bén nhạy, vẫn làm chủ được trí óc mình". Nguyễn Bá Tín cho biết, có một tai nạn đã xảy ra đối với Tử vào lúc nhỏ, có thể ảnh hưởng đến tâm thần chàng về sau. Đó là lúc chàng khoảng 17-18 tuổi, suýt bị chết đuối ở biển Quy Nhơn. Sau khi thoát chết, Tử trở nên hoảng loạn khác thường. Từ đó chàng bỏ luôn thói quen tắm biển, sợ nước, ít hoạt động, hình thể gầy nhỏ đi. Nhiều biểu hiện làm cho gia đình sợ rằng Tử bị tâm thần, nhưng sau đó thấy chàng bình thường, thậm chí còn tập làm thơ nên cũng quên đi nỗi lo lắng."
Đó là lúc Thiên cơ tại Mệnh cung Hóa Kỵ + Kình Dương, Thiên cơ là chủ tinh bị suy yếu nên Khốc Hư+ Tuế Phá phát tác . Đó là lúc Hàn Mặc Tử đang len lỏi để vào trong hồn của Nguyễn Trọng Trí, đó cũng là lúc thi đàn Việt nam đón nhận những vần thơ của quỉ nhưng lại có cái nét đáng yêu của Minh Duệ Thị !
Mãi tới sau này, Minh Duệ Thị mới thốt lên hai câu thơ bí mật :
" Những dòng sông ta đã đi qua,
Thề suốt đời không quay trở lại "
Đó là lúc Khốc Hư hả hê sau khi tàn phá thân xác của Trong Trí, là lúc Hàn Mặc Tử rời khỏi thân xác của Trọng Trí để hóa thành người mặc áo da cừu tắm trong biển màu... Lúc đó Minh Duệ Thị mới thức dậy và thốt lên nhưng lời như thế, những lời hãi hùng như người tỉnh cơn ác mộng !
Tôi tin chắc rằng, con người thật của Nguyễn Trọng Trí không như người ta tưởng, con người thật của Trọng Trí là Minh Duệ Thị đang chơi vơi giữa mùa trăng hay đang thanh thản bên cạnh đức mẹ Ave Maria ! Còn Hàn Mặc Tử thì sao ? Hàn mặc Tử cũng đã hoàn thành sứ mệnh - Thỏa cơn tự ái của loài ma quái - Ai bảo ma quái không đa tình !? Ai bảo máu xương , hồn phách không thể thành thơ , không thể làm cho con người say đắm!? Lúc này hàn Mặc Tử ở thế giới nào tôi không biết nhưng có một điều chắc rằng : Nguyễn Trọng Trí, Minh Duệ Thị, Lệ Thanh và Hàn Mặc Tử đều nằm trong trái tim của những người yêu thơ ! Thi đàn Việt nam vẫn lưu luyến những người ấy như thuở ban đầu họ xuất hiện !--ttn--
Vài dòng chia sẽ với các bạn yêu thơ Hàn Mặc Tử !--g--

Thái-Âm
27-02-2007, 10:18 AM
-clap- -clap- -clap- Cảm ơn anh Long Nguyễn Quang.

van tu
01-03-2007, 02:09 PM
Bạn longnguyenquang có thể giải thích cái tài văn chương uyên bác của Hàn Mặc Tử được thể hiện từ những sao nào ở Mệnh Tài Quan?

van tu
05-03-2007, 05:01 PM
Nhân đọc một bài viết từ website the gioi bua ngai nói về Hàn Mặc Tử, xin được phổ biến để diễn đàn thêm thông tin bình luận:

<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="100%" border=0><TBODY><TR><TD width="100%">http://vietnetcenter.com/diendan/templates/subSilver/images/icon_minipost.gif (http://vietnetcenter.com/diendan/viewtopic.php?p=1755#1755)Gửi: Thứ bảy 04/11/2006 9:39 PM Tiêu đề: CHẾT QUA HIỆN TƯỢNG HÀN MẶC TỬ</TD><TD vAlign=top noWrap>http://vietnetcenter.com/diendan/templates/subSilver/images/lang_vietnamese/icon_quote.gif (http://vietnetcenter.com/diendan/posting.php?mode=quote&p=1755) </TD></TR><TR><TD colSpan=2><HR></TD></TR><TR><TD colSpan=2>THẤY ĐƯỢC NHỮNG HUYỀN BÍ
BÊN KIA CÕI CHẾT QUA HIỆN TƯỢNG HÀN MẶC TỬ

Lm. Trần Cao Tường

http://www.thegioibuangai.com/1picture/HMT.jpg
Mộ Hàn Mặc Tử tại Gành Ráng, Qui Nhơn.

Ảnh Cao Tường, chụp ngày 21 tháng 1 năm 2000 trong chuyến về thăm di tích Hàn Mặc Tử.



Cả ngàn trường hợp những người đã được các bác sĩ chứng nhận là đã chết thực sự rồi vì một lí do huyền bí nào đó bổng dưng sống lại, đã được bác sĩ Raymond Moody thu góp trong cuốn “Ðời Sau” (Life After Life) xuất hiện năm 1975. Tôi đã tìm đọc trước hết vì tò mò muốn biết những điều bí ẩn về hiện tượng này. Nhưng trong lòng thì vẫn hồ nghi, không biết những kết luận của bác sĩ Moody có thực không, hay cũng chỉ do phản ứng thuốc và cơ thể lúc hấp hối, vì óc cũng như các tế bào đang chết mà nảy sinh ảo giác và những hình ảnh như kiểu “nảy đom đóm mắt” vậy.

Nhưng rồi cái tò mò này dẫn tôi đi xa hơn. Về những thay đổi kì lạ và bất ngờ nơi những người như thế, mà cụ thể là Hàn Mặc Tử.

Hàn Mặc Tử là một nhà thơ thiên tài và thần bí. Thơ của ông chất chứa những ý tưởng và hình ảnh lạ lùng vượt qua ngôn ngữ loài người. Bí ẩn gì đàng sau hiện tượng này? Những vần thơ tuyệt tác của ông do tài năng riêng hay do một nguồn huyền bí nào khác? Ðời sống của ông đã từ những vật vã cô đơn cùng độ đến những cảm nghiệm hút hồn đầy hoan lạc. Ðiều gì lạ vậy?

I. ÐƯỢC ÁNH SÁNG BIẾN ÐỔI (Transformed by the Light)

Ðó là tựa đề cuốn sách do cuộc nghiên cứu nhiều năm bằng phương pháp khoa học của bác sĩ Melvin Morse về hiện tượng những người chết sống lại (Villard Books, 1992), sau sự thành công của chương trình nghiên cứu khác tại Seattle trong cuốn Gần Ánh Sáng Hơn (Closer to The Light, Ivy Books 1990). Thực ra thì bác sĩ Raymond Moody đã thu góp, phân tìch và đưa tới những kết luận chung về những trường hợp trên từ lâu, nhưng chưa mang tính cách khoa học như của bác sĩ Melvin Morse xác nhận trong cuốn “Ðược Ánh Sáng Biến Ðổi”: “Tôi muốn chứng minh một cách khoa học những điều mà những người nghiên cứu khác chỉ phỏng đoán, xem những người chết sống lại được thay đổi như thế nào...” (trang 29)

Ðã chết thật khác với tình trạng hôn mê bất tỉnh. Tôi đã có dịp nói chuyện với một người quen, đã bị hôn mê cả tháng trời sau khi mổ, thì không thấy có hiện tượng như trường hợp chết đi sống lại, mà chỉ có những cơn mơ dài. Vì tình trạng hôn mê vẫn chưa phải là chết thật.

Những gì xẩy ra trong thời gian một người đã thực sự chết rồi sống lại? Có người chết 5 phút, có người chết nửa giờ. Cả mấy trăm trường hợp như vậy được khảo sát bằng phương pháp khoa học đàng hoàng.

Tất cả mọi trường hợp trên đều có 4 điểm chính:

1. Hồn ra khỏi xác: bay lơ lửng trên không nhìn xuống xác của mình, thấy rõ mọi người và mọi sự đang xẩy ra trong khung cảnh mình vừa tắt thở. Thấy các y tá và bác sĩ chạy hối hả. Thấy những người thân yêu đang khóc...

2. Ống tối dài: sau đó hồn như bị hút vào một cái ống dài thật tố đen với một tốc độ nhanh kinh khủng. Betty Eadie kể lại kinh nghiệm của chính mình trong cuốn “Ðược Ánh Sáng Ấp Ủ” (Embraced by The Light, Gold Leaf Press 1992): Ðây đúng là thung lũng bóng tối sự chết” (trang 39) như Kinh Thánh đã từng nói tới.

3. Nguồn sáng: bỗng thấy một nguồn sáng xuất hiện đầy yêu thương và an bình. Ánh sáng này thật sáng nhưng không chói mắt. Có người cảm nghiệm thấy Chúa, có người thấy Ðức Maria.... “thấy tắm trong ánh sáng và thấy một bà mầu nhiệm mặc áo trắng đến cầm tay nâng đỡ tôi.” (trang 191). Lúc đó hồn được soi sáng nhìn lại và thấy tất cả cuộc đời của mình hiện lên trong một nháy mắt. Giáo lý vẫn gọi là phán xét. “Tôi thấy tôi là chính những người tôi xúc phạm, và cũng là chính những người tôi giúp đỡ.” Lời thuật này làm chứng lời Chúa trong Phúc Aạm Thánh Gioan: Chúa không sai Con của Ngài xuống để luận phạt thế gian mà là để cứu rỗi; ai đi trong bóng tối thì đã tự luận phạt rồi.

Rồi hồn sung sướng sửa soạn bước vào vùng ánh sáng thì lại nghe rõ lệnh: chưa phải lúc, hãy trở về. Thế là sống lại. Tất cả đều không thích trở lại như vậy. Cũng có một số trường hợp, thay vì gặp vùng ánh sáng yêu thương, thì lại gặp vùng đen tối hiện hình như quỉ sứ trong biển lửa thật sợ hãi, như bác sĩ Raymond Moody thuật lại trong “AÔnh Sáng Muôn Năm.” (Light Beyond, Bantam Books 1989, trang 26-27).

Betty Eadie tả kỹ về cảm nghiệm nguồn ánh sáng: “Bây giờ thì tôi biết có Chúa thật. Không còn chỉ tin vào một lực vũ trụ, mà tin vào một Ðấng đàng sau sức mạnh đó. Tôi thấy Ðấng đầy yêu thương đã dựng nên vũ trụ và đặt mọi khôn ngoan vào đó. Tôi thấy Ngài điều khiển trí khôn ngoan và sức mạnh này. Tôi thấy trực tiếp rằng Chúa muốn chúng ta trở nên giống như Ngài, và Ngài cho chúng ta những đặc tính giống như Chúa, như óc tưởng tượng và sáng tạo, ý chí tự do, trí thông minh, và nhất là khả năng yêu thương...” (trang 61). “Tôi cảm nhận tình yêu của Chúa vô điều kiện, vượt trên mọi tình yêu trần thế... Và tôi được ấp ủ trong cánh tay của ánh sáng vĩnh cửu này.” (trang 53).

4. Ðược biến đổi: bác sĩ Morse cho biết: “Tất cả mọi trường hợp đều được biến đổi sau khi đã gặp ánh sáng này... Họ trở nên đầy nhiệt lực và dễ thương hơn, đôi khi họ được sức cảm thụ lạ về những lãnh vực tâm linh trước kia không hề biết” (trang 6). Một số người biết trước truyện sẽ xảy ra trong tương lai hay ở xa “Họ ít sợ hoặc không sợ chết nữa, vì họ biết có một cuộc sống mới. Một số người tự nhiên thông minh hơn ra nhiều... biết nhiều nguyên lí toán học ngay cả về nguyên tử... thuyết tương đối của Einstein ... phát triển nhiều khả năng tâm linh...” (trang 9-10).

Tất cả những cái thấy trên đây đều được bác sĩ Melvin Morse chứng nghiệm là có thật, chứ không phải do phản ứng của thuốc hay cơ thể lúc chết do ảo giác vì thiếu dưỡng khí hay vì những thần kinh óc bị hủy hoại. (xem Ðược AÔnh Sáng Biến Ðổi trang 194). “Cảm nghiệm ánh sáng không thể tự tạo ra được, mà chỉ có thể có được ở điểm chết hoặc nơi những thị kiến tâm linh rất đặc biệt... Sự thay đổi mạnh nhất và kéo dài lâu nhất được thấy nơi những người đã trông thấy ánh sáng này.” (trang 197).

II. HÀN MẶC TỬ ÐÃ CHẾT MẤY LẦN VÀ ÐÃ THẤY GÌ?

Trong thơ Hàn Mặc Tử, có nhiều ý tưởng và hình ảnh kì lạ khó hiểu. Một vài người vội nghĩ ngay đó chỉ là những tưởng tượng hay bám víu vào niềm tin cho khuây khỏa cơn bệnh, hay chỉ là những kiểu chơi chữ cho bay bướm cao siêu. Nhưng qua những khảo cứu và những khám phá khoa học trên thì chắn chắn ai cũng phải nhận rằng những ý tưởng và hình ảnh này đúng là của một người đã chết, đã thấy nhiều điều huyền bí từ “cõi chết” (phải nói là cõi sống thật mới đúng), rồi sống lại trở về kể lại như một lời chứng.

Sự kiện đầu tiên được Nguyễn Bá Tín trong “Hàn Mặc Tử Anh Tôi” thuật lại. Hồi nhỏ Hàn Mặc Tử rất ham chơi. Hết thích bắn ná cao su thì sang bắn súng, rồi quần Anh và tắm biển, nhất là thời gian gia đình ở Qui Nhơn. “Có lần cả hai anh em xuýt chết vì lội ra quá xa bờ, khi vào bị gió nồm quá mạnh, anh Trí đuối sức gần ngất đi, phải nằm ngửa cho gió đẩy vào bờ. Trông anh sợ hãi khác thường, thần sắc ngơ ngác, như không còn trông thấy gì nữa. Anh thều thào: “Ở Huế, bơi qua cầu Bạch Hổ bị rong vấn chân kéo chìm không lội đuợc, mà sao ít sợ hơn bữa ni.” Rồi anh lẩm bẩm nghe như: Ðức Mẹ... Ðức Mẹ... Tôi tưởng anh cầu nguyện. Trông anh khác lạ đi, tôi càng hoảng sợ: anh không còn giống anh nữa, với đôi mắt lạc thần. Từ đó, anh không tắm biển nữa, sợ nước, ít hoạt động, nói năng nhỏ nhẹ như sợ ai nghe. Thường ngồi khoanh tay nghe hơn là nói, thân thể gầy sút đi. Nhiều lúc như xuất thần, anh không hay biết gì chung quanh, nhất là lúc anh ngâm thơ, giọng như run run đau đớn.”(trang 20-21).

Thật lạ lùng, các diễn tiến trong thơ Hàn Mặc Tử cũng giống hệt như 4 điểm chính trong khảo sát của bác sĩ Melvin Morse:

1. ÐÃ THOÁT HỒN NGOÀI XÁC

Hàn Mặc Tử đã thấy gì hôm đó? Trong “Ánh Sáng Biến Ðổi” bác sĩ Morse thuật lại một truyện xảy ra của Jim cũng suýt chết đuối ở bờ biển California y như trường hợp Hàn Mặc Tử, mà ông gọi là “fear death” (chết vì quá sợ ):

“Khi thấy càng bị đẩy xa bờ hơn, tôi quá sợ hãi, và càng đạp mạnh hơn. Bỗng tôi thấy mình bay lên trên không khí nhìn xuống tôi đang bơi, giống như có hai cặp mắt cùng nối vào một óc... Rồi tôi được tràn ngập bởi một nguồn sáng, như mây bao phủ quanh tôi. Tôi thấy thích thú... Bỗng tôi trở lại thân xác tôi. Tôi nghĩ rằng tất cả cảm nghiệm này kéo dài khoảng một phút.” (161-162)

Ánh sáng trong trường hợp Hàn Mặc Tử ở bờ biển Qui Nhơn được biểu hiện là chính Ðức Maria, mà sau này được ghi lại trong bài Ave Maria:

Maria, linh hồn tôi ớn lạnh

Run như run thần tử thấy long nhan

Run như run hơi thở chạm tơ vàng

Nhưng lòng vẫn thấm nhuần ơn trìu mến.

Chính Nguyễn Bá Tín cũng xác nhận điều này: “Anh xúc động đến rơi lệ và thì thầm cảm tạ được ơn cứu thoát trong tai nạn đó.” (Hàn Mặc Tử Anh Tôi, trang 82).

Lạy Bà là Ðấng tinh truyền thanh vẹn

Giàu nhân đức giàu muôn hộc từ bi

Cho tôi dâng lời cảm tạ phò nguy

Cơn lâm lụy vừa trải qua dưới thế.

Và ít nhất ba chỗ trong cuốn “Hàn Mặc Tử,” Ông Trần Thanh Mại có nhắc tới việc Hàn Mặc Tử chết đi sống lại trong thời gian bệnh đã nặng: đôi ba lần (trang 55, 80) rồi bốn năm lần (trang 136).

Chính Hàn Mặc Tử đã ghi lại:

Toan ngất đi trong cơn mê khoái lạc

Mẹ dấu yêu liền vội đền tay nâng.

...

Anh đã thoát hồn anh ngoài xác thịt

Ðể chập chờn trong ánh sáng mông lung.

(Sáng láng)

Trong Kinh Thánh, Thánh Phaolô có lần kể lại chuyện về chính mình bị ném đá chết ngất đi tại Lystra: “Tôi sắp kể về các cuộc thị kiến và khải minh Chúa ban cho tôi. Tôi biết có một người trong Ðức Kitô, cách đây mười bốn năm (hồn còn ở trong xác hay đã ra ngoài xác tôi không biết, có Thiên Chúa biết) được bốc lên tầng trời thứ ba; và tôi biết người đó (hồn còn ở trong xác hay đã ra khỏi xác tôi không biết, có Thiên Chúa biết) đã được bốc lên Thiên Ðàng và được nghe thấy những tiếng nói mà người thường không có thể cũng không được phép phát ra. Ðó là người tôi muốn khoe chứ tôi đây thì khoe làm gì, vì chỉ thấy những điểm kém hèn. Giả tỉ tôi nhất định khoe thì cũng chớ ai cười tôi là khùng, vì tôi nói đúng sự thực; nhưng tôi sẽ không nói nữa, vì những vụ thị kiến kia quả là vĩ đại khác thường, tôi sợ vì đó mà có người đánh giá tôi cao hơn những tư cách họ mắt thấy tai nghe ở nơi tôi.”(2Co 12:1-6).

2. HỒN BAY VÙN VỤT

Nhất là trong “Hồn Lìa Khỏi Xác”, Hàn Mặc Tử đã diễn lại y như bác sĩ Melvin Morse đã khảo sát trong giai đoạn sau khi chết bị hút vào ống tối dài, mà Betty Eadie tả là thung lũng bóng tối sự chết:

Há miệng cho hồn văng lên muôn trượng

Chơi vơi trong khí hậu chín tầng mây

Ánh sáng lạ sẽ tan vào hư lãng

Trời linh thiêng cao cả gợi nồng say.

Vì không giới nơi trầm hương vắng lặng

Nên hồn bay vùn vụt tới trăng sao

Sóng gió nổi rùng rùng như địa chấn

Và muôn vàn thần phách ngả lao đao...

Rồi hồn ngắm tử thi hồn tan rã

Bốc thành âm khí loãng nguyệt cầu xa

Hồn mất xác hồn sẽ cười nghiêng ngả

Và kêu rêu thảm thiết khắp bao la...

Ðêm nay ta khạc hồn ra khỏi miệng

Ðể cho hồn bớt nỗi bi thương

Nhưng khốn nỗi xác ta đành câm tiếng

Hồn đi rồi không nhập xác thê lương.

3. TẮM GỘI Ở TRONG NGUỒN ÁNH SÁNG

Thấy ánh sáng muôn năm là yếu tố then chốt trong thiên tài nghệ sĩ sáng tác của Hàn Mặc Tử. Ông thấy và diễn tả lại một cách trung thực. Không phải như một luận đề, suy diễn, hay kết luận của hệ thống giáo lí nào cả, mà là một thực chứng.

Nhiều khi ông điên cả lên vì cảm thấy như vậy mà không làm sao dùng ngôn ngữ loài người mà diễn đạt nổi. Cái điên trong tập “Thơ Ðiên” không nhất thiết vì quá đau đớn, mà vì cái xốn xang như trong “Kêu Gọi”:

“Ý còn ở trong lòng thì rạo rực xốn xang, khi phô phang lên giấy thì tê dại, ngất ngư, như không có chút gì là rung động nữa... Lòng ta hừng hực mỗi khi nắng hanh lên. Ấy là dấu hiệu mùa thơ đã chín. Gặt hái cho mau, kẻo ngọn thơ càng cao, người thơ càng điên dại...” (Chơi giữa mùa Trăng, trang 27-2http://vietnetcenter.com/diendan/images/smiles/icon_cool.gif.

Nguồn ánh sáng mà Hàn Mặc Tử thấy là một ngôi vị Thiên Chúa tình yêu, chứ không phải là một lực vũ trụ vô vi, vô vị nhạt nhẽo. Là chính Chúa Giêsu trong cảm nghiệm của thánh Phaolô trên đường Ða-mát:

“Ðương khi còn đi đường, khúc đó đã gần tới Ða-mát ngay trước cổng mở vào thành, chợt ông trông thấy có ánh sáng từ trời bủa xuống bao kín chung quanh ông. Ông ngã xuống đất, và nghe thấy có tiếng bảo rằng: Sau-lô, Sau-lô, sao nhà ngươi bách hại ta hoài? Ông hỏi: Ngài là ai? Tiếng nói trả lời: Ta là Giêsu...” (TÐCV 9:3-5).

Cảm thông và kết hợp với Thiên Chúa là một tương giao rung động con tim chứ không phải như kiểu tượng muối trở về hòa tan trong biển cả là cội nguồn mình. Ðó là một tương giao thân tình kiểu “I - Thou” trong tâm tình của Buber.

Và như Betty Eadie, Hàn Mặc Tử thấy hồn sung sướng được ấp ủ trong Tình Yêu:

Ai tới đó mà chẳng nao thần trí

Tòa châu báu kết bằng hương kì dị

Của Tình Yêu rung động lớp hào quang

....

A ha hả, say sưa chê chán đã

Ta là ta hay không phải là ta?

Cò gì đâu cả thể với cao xa

Như cội rễ của trăm ngàn đạo hạnh.

(Siêu Thoát)



Và trong bài “Ngoài Vũ Trụ,” hồn thơ còn thấy rõ hơn:



Sáng vô cùng, sáng láng cả mọi miền

Không u tối như cõi lòng ma quỉ

Vì có Ðấng Hằng Sống hằng ngự trị

Nhạc thiêng liêng dồn trổi khắp u linh.

....

Tình thơm tho như ngấn lệ còn nguyên

Ta ước ao đầu đội mũ triều thiên

Và tắm gội ở trong nguồn ánh sáng.

4. ÐƯỢC BIẾN ÐỔI: QUI TỤ THÂU VỀ TRONG MỘT MỐI

Nhiều người trong cuộc khảo cứu của bác sĩ Melvin Morse, sau khi chết đi sống lại, đã trở nên khác lạ với những khả năng cảm thụ đặc biệt. Trường hợp Olaf trong “Ðược Ánh Sáng Biến Ðổi” thì thấy: “đang trôi trong vũ trụ vô bờ bến... Vũ trụ như những bọt xa bông đang qui về trọng tâm theo một hình thái phức tạp, nhưng tôi hiểu được trọn vẹn, thấy được mọi sự đều có nghĩa... cảm thụ được toàn thể vũ trụ...” (trang 12-13).

Hàn Mặc Tử cũng đã được khả năng lạ lùng này, là thấy mọi trắng đen đỏ vàng ,buồn vui, trầm bổng cuộc đời không phải là những mảnh vỡ vô nghĩa hay những cù lao trôi nổi phi lí, mà đều qui tụ thâu về trong một mối, mang trọn ý nghĩa trong một chương trình mầu nhiệm như lới Kinh Thánh:

“Chúng ta biết rằng mọi sự đều đi liền với nhau sinh ích cho những ai được Chúa yêu thương, tức là những người được Chúa kêu gọi theo chương trình của Ngườ.i” (Roma 8:2http://vietnetcenter.com/diendan/images/smiles/icon_cool.gif.

Cái thấy này cũng đang phù hợp với những khám phá mới nhất về khoa học vật lý. Từ nhãn quan vật lý cá biệt “những cù lao” của Newton đến thuyết tương đối của Albert Einstein, và bây giờ là “quantum physics,” dịch thoát là “vật lý vũ trụ nhất thể,” mọi sự xuất phát và “qui tụ thâu về trong một mối,” đều liên hệ tới nhau vì chia sẻ cùng một lực sống.

Hàn Mặc Tử đã tả lại cái thấy này trong bài Siêu Thoát:

Những cù lao trôi nổi xứ mênh mang

Sẽ qui tụ thâu về trong một mối.

Và tư tưởng không bao giờ chắp nối

Là vì sao? Vì sợ kém thiêng liêng

Trí vô cùng lan nghĩ rộng vô biên

Cắt nghĩa hết những anh hoa huyền bí

Trời bát ngát không cần phô triết lí

Thơ láng lai chấp chóa những hàng châu

Ta hiểu chi trong áng gió nhiệm mầu?

Những hạt lệ của trích tiên đầy đọa.

III. THƠ MẦU NHIỆM RA ĐỜI

Tất cả những cái thấy trên đúng là như vẽ ra cảnh thiên đàng trong hình ảnh Kinh Thánh qua các thị kiến của các tiên tri và Khải Huyền, thật lạ lùng vượt qua sức hiểu biết con người, nhưng có thực, giống như cái thấy của thánh Gioan trong Kinh Thánh:

“Tôi thấy một trời mới và một đất mới, cảnh trời thứ nhất và đất thứ nhất đã biến dạng, cả biển cũng không thấy đâu. Tôi thấy thành thánh, thành Giêrusalem mới, từ Thiên Chúa trên trời hạ xuống, xinh đẹp như một tân nương trang điểm chờ chồng. Rồi tôi nghe có tiếng lớn phán ra từ bảo tòa: Ngươi có thấy đô thị này chăng? Tại đây Thiên Chúa sống giữa loài người. Người sẽ đặt trú sở của Người giữa chúng; và chúng sẽ lã thần dân của Người, và chính Người sẽ là Thiên Chúa của họ, đúng như mấy chữ Thiên-Chúa-ở-cùng-họ. Người sẽ lau mắt họ cho ráo lệ sầu, sẽ không còn chết chóc, không còn tang chế hay là buồn rầu nữa. Thế giới cũ đã qua.” (Khải Huyền 21:1-4).

Với cái thấy đã một lần cảm nghiệm, Hàn Mặc Tử đã diễn ra thành những vần thơ tuyệt tác có một không hai trong nền văn học Việt Nam, và của nền tu đức Thiên Chúa giáo. Ông nhìn cuộc sống và mọi sự, ngay cả con người cùi của mình, với một nhãn quan mới chan hòa ánh sáng chứ không u ám vật vã như trước nữa.

Đúng là "thơ trong trắng như một khối băng tâm," Thơ Mầu Nhiệm Ra Đời, phát khởi tuôn trào từ Nguồn Thiêng Viên Mãn.

Người có nghe thơ mầu nhiệm ra đời

Để ca tụng, - bằng hoa hương sáng láng

Bằng tràng hạt, bằng Sao Mai chiếu rạng

Một đêm xuân là rất đỗi anh linh?

Ông Thái Văn Kiểm trong bài nói chuyện tại giáo xứ Paris dịp giỗ 50 năm Thi Hào Hàn Mặc Tử ngày 11.11.1990 đã có những nhận xét:

“Nhà thơ của chúng ta bẩm thụ được cái thiên tư cao quí là nhìn thấy được cái hư ảo, cảm được cái vô lượng và nghe được sự yên lặng của vô thủy vô chung.”

“Nơi đây vang dội những lời cầu nguyện, những hương lạ mê ly, những âm thanh kỳ diệu, tất cả chìm ngập trong bể hào quang và trong tinh hoa của thi vị.” Vì “theo Hàn Mặc Tử, thi ca là một sáng tạo thuần túy của Thượng Ðế, và để báo đáp công ơn đó, thi sĩ phải là kẻ xướng thánh ca, cảm thông với thượng Ðế, ca ngợi chân thành sự nghiệp thiêng liêng và vinh quang bất diệt của Người. Thi sĩ là gạch nối, là trung gian ưu tú giữa Hóa Công và nhân loại.” Ðức Tin tuyệt đối nơi Thượng Ðế đã giúp Hàn Mặc Tử trải qua những thống khổ nơi trần gian, đồng thời hoàn bị thi ca của chàng đến mức độ cao siêu và thành tựu.”

Hàn Mặc Tử đã làm chứng đức tin bằng thơ văn về những gì huyền bí đã thấy bằng thực chứng qua những lần chết đi sống lại, và đã chuyển đạt đựợc Sứ Điệp Tin Mừng của Đạo Chúa. Ðọc thơ Hàn Mặc Tử, thì một người không cùng niềm tin trong Đạo Chúa cũng nhận ra có linh hồn, có thung lũng “ngục tổ tông,” bóng tối sự chết, có phán xét, có thiên đàng, có hỏa ngục, có buồn đau vật vã của một kiếp người như những cù lao trôi nổi, nhưng mọi sự sẽ “qui tụ thâu về trong một mối,” và nhất là có Chúa Trời là nguồn Ánh Sáng Tình Yêu.

Có nhiều người Công giáo viết văn, làm thơ, nhưng chỉ khi nào chuyển được sứ điệp của Chúa Kitô, của của đau khổ thập giá và ánh sáng Phục Sinh, thì mới có được những nhà văn, nhà thơ Công giáo như Hàn Mặc Tử. Ðúng như lời Hoài Thanh đã nhận xét trong Thi Nhân Việt Nam:

“Thơ Hàn Mặc Tử ra đời, điều ấy chứng rằng đạo Thiên Chúa ở xứ này đã tạo ra một cái không khí có thể kết tinh lại thành thơ. Tôi tin rằng chỉ những tình cảm có thể diễn ra thơ mới thiệt là những tình cảm đã thấm tận đáy hồn đoàn thể.” (trang 212)


Lm. Trần Cao Tường</TD></TR></TBODY></TABLE>

Thái-Âm
06-03-2007, 11:52 AM
Cảm ơn anh Vantu đã sưu tầm một bài viết rất hay về Hàn Mạc Tử. Bài viết đã cho thấy những khám phá mới về thi sĩ họ Hàn.
Thái âm xin post lại bài ký sự "Chơi giữa mùa trăng" của Hàn Mạc Tử để mọi người cùng cảm nhận nguồn ánh sáng diệu kỳ đã luôn sống cùng thi sĩ họ Hàn.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="95%" border=0><TBODY><TR><TD width="75%">Chơi Giữa Mùa Trăng

Hàn Mặc Tử</B>
</TD></TR><TR><TD vAlign=center width="95%" colSpan=2>Trăng là ánh sáng? Nhất là trăng giữa mùa thu, ánh sáng càng thêm kỳ ảo, thơm thơm, và nếu người thơ lắng nghe một cách ung dung, sẽ nhận thấy có nhiều miếng say say gió xé rách lả tả... Và rơi đến đâu, chạm vào thứ gì là chỗ ấy , thứ ấy vang lên tuye chẳng một ai thấy rõ sức rung động. NGhĩa là trăng rằm trung thu: mộ t đêm siêu hình, vô lượng, tượng trưng của một mùa ao ước xây bằng châu lệ, làm bằng chia ly, và hơn nữa, hiện hình của một nguồn khóai lạc chê chán... Phải không chàng Ngâu và ả Chúc?


Sông? Là mộng giải lụa bạch, không, là một đường trăng trải chiếu vàng, hai bên bờ là động cát và rừng xanh và hoang vu và thanh tịnh. Chị tôi và tôi đồng cầm một mái chèo con, nhẹ nhàng lùa những dòng vàng trôi trên mặt nước.

Chị tôi cười nả nớt, tiếng cười trong như thủy tinh, và thanh khiết lạ thường. Luôn luôn cứ hỏi tôi và đố tôi cho kỳ được: "Này chị đố em nhé, trăng mọc dưới nước hay mọc trên trời, và chúng m`inh đi thuyền trên trời hay dưới nước?" Tôi ngước mắt ngó lên trời rồi ngó xuống nước và cũng cười đáp lại: " Cả hai chị ạ". Sướng quá, chao ôi, hai chị em lại thỉnh thoảng rú lên cười làm náo động luồng tinh khí của hạo nhiên.

Vây chúng tôi bằng ánh sáng, bằng huyền diệu, chưa đủ, Ngưu lang và Chức nữ, chúng của đêm trung thu còn sai gió thu mang lại gần chúng tôi một thứ mùi gì ngào ngạt như mùi băng phiến; trong ấy biết đâu lại không phảng phất những tiếng kêu trên của thương nhớ xa xưạ.. thuyên đi êm ái quá, chúng tôi cứ ngờ là đi trong vũng chiêm bao, và say sưa và ngây ngất vì ánh sáng, hai chị em như đê mê, không còn biết là có mình và nhận mình là ai nữạ Huyền ảo khởi sự . Mỗi phút trăng lên mỗi cao, khí hậu cũng tăng sức ôn hòa lên mấy độ, và trí tuệ, và mộng, và thơ, và nước, và thuyền dâng lên, đồng dâng lên như khóị..Ở thượng tầng không khí, sông Ngân Hà trinh bạch đương đắm chìm các ngôi sao đi lạc đường. Chị tôi bỗng reo to lên: " Đã gần tới sông Ngân rồi! Chèo mau lên em! Ta cho thuyền đậu ở bến Hàn Giang!".

Đi trong thuyền chúng tôi có cái cảm tưởng lý thú là đương chở một thuyền hào quang, một thuyền châu ngọc, vì luôn luôn có những gì tinh tú hình như rơi rụng xuống thuyền...

Trên kia, phải rồi, trên kia, in hình có một vì tiên nữ đang kêu thuyền để qúa giang.

Thình lình vùng trời mộng của chúgn tôi bớt vẻ sáng lạng. Chị tôi liền chỉ tay về phía bến đò thôn chùa Mo và bảo tôi rằng: " Thôi rồi! Trí ơi! Con trăng nó bị vướng trên cành trúc kia kìa, thấy không? Nó gỡ mãI mà không sao thoát được, biêt' làm thế nào, hở Trí". Tôi cườị "Hày là chị em ta cho thuyền đỗ vào bến này, rồi ta trèo lên động cát với tay gỡ hộ cho trăng thoát nạn?". Hai chị em liền giấu thuyền trong một bụi hoa lau bông vàng phơi phới, rồi cùng lạc vào một đường lối rât' lạ, chân giẫm lên cát mà cứ ngỡ là bước trên phiến lụạ Nước suối chảy ở hang đá trắng, tinh khiết như mạch nước ngọc tuyền, chồm lên những vừng lá, hễ trông đến là kinh hãi vì ngó giống con bạch hoa xà như tạc..

Sao đêm nay kiều diễm như bức tranh linh động thế nàỷ Tôi muốn hỏi xem chị tôi có thấy ngọt ngào trong cổ học như vừa uống xong môt. ngụm nước lạnh, mát đến tê cả lưỡi và hàm răng? Chị tôi làm thinh, -mà từng lá trăng rơi lên xiêm áo như những mảnh nhạc vàng. Động là một thứ hòn non bằng cát, trắng quá, trắng hơn da thịt của người tiên, của lụa bạch, hơn phẩm giá của tiết trinh-một màu trắng mà tôi cứ muốn lăn lộn điên cuồng, muốn kề môi hôn, hay áp má lên để hưởng sức mát rượi dịu dàng của cát...

Hai chị em đồng dang tay níu áo gượng vào nhau dấn bước lên caọ.. Thỉnh thoảng mỏi hai đầu gối quá, cả chị liền em đồng ngã lăn rạ Lại một dịp cho tiếng cười của chị tôi được nở ra giòn tan trong không khí. Lên tới đỉnh là hao mòn đi một tí. Nhưng mà ngợp quá, sáng quá, hứng trí làm saỏ Ddây có phải là nước Nhược non Bồng, động phủ thần tiên ngàn xưa còn sót lạỉ Nhìn xuốgn cát cố tìm dấu tích gì lưu lại một vết chân của Đào Nguyên Tiên nữ, nhưng tấm cát phẳng lờ như lụa căng, trinh bạch làm sao:

Bất tri thử di dạ qui hà xứ

Tu tựu Dào Nguyên vấn chủ nhân ?

Bây giờ chúng tôi đang ở giữa mùa trăng, mở mắt cũng không thấy rõ đâu là chín phương trời, mười phương phật nữạ Cả không gian đều chập chờn những màu sắc phiếu diễu đến nỗi đôi đồng tử của chị tôi và tôi lời đi vì chói lóị..Ở chỗ nào cũng có trăng, có ánh sáng cả, tưởng chừng như bầu thế giới chở chúng tôi đây cũng đang ngập lụt trong trăng và đang trôi nổi bình bồng đến một điạ cầu khác.

Ánh sáng tràn về, ánh sáng tràn lan, chị tôi và tôi đều nhả vạt áo ra bọc lấy, như bọc lấy đồ châu báụ..

Tôi bỗng thấy chị tôi có vẻ thanh thoát quá, tinh khôi, tươi tốt và oai nghi như pho tượng Ddức bà Maria là đức tinh truyền chí thánh. Tôi muốn sốt sắng quỳ lạy mong ơn bào chữạ Nhưng trời ơi, sao đêm nay chị tôi đẹp đẽ đến thế nàỵ Nước da của chị tôi đã trắng, mà vận áo quần bằng hàng trắng nữa, trông thanh sạch quá đị

Tôi nắm tay chị tôi giật lia lịa và hỏi một câu hỏi tứ cười làm sao: "Có phải chị không hải chị?". Tôi run run khi tôi có cái ý nghĩ: Chị tôi là một nàng Ngọc nữ, một hồn ma, hay một yêu tinh. Nhưng tôi lại phì cười và vội reo lên: " A ha, chị Lễ ơi, chị là trăng mà em đây cũng là trăng nữa!".

Ngó lại chị tôi và tôi, thì quả là trăng thiệt. Chị tôi hí hửng như xuân. Chạy nhảy xênh xang, cơ hồ được dịp phát triển hết cả ngây thơ của người con gái mười lăm tuổi, tôi ngắm mãi chị tôi, và tự vui sướng trong lòng vô hạn. Có lúc tôi đã kiêu ngạo thay cho các sắc đẹp nhu mì ấy, mà chỉ có trời thu đêm nay tôi mới biết thưởng thức. Những phut' sáng láng như hôm nay, soi sáng linh hồn tôi, và giải thoát cái "ta" của tôi ra khỏi nơi giam cầm của xác thịt...Tôi bỗng rú lên một cách điên cuồng, và chực ngữa tay hứng một vì sao đang rụng. Chi tôi đằng xa chạy lại bảo tôi: em la to quá, chị sợ âm thanh rung động đến khí trời, rồi những ánh trăng sẽ tan ra bọt mất...

- Không, không chị ơi! Rồi ánh sáng đêm nay sẽ tan đi, ta sẽ buồn thương và nhớ tiếc. Em muốn bay thẳng lên trời để tìm ánh sáng muôn năm thôị..

</TD></TR></TBODY></TABLE>

kim-hac
19-06-2007, 12:26 AM
Phải nói là tui cũng rất thích thơ của ông bạn hàng xóm họ HÀN ( tui cũng có bút hiệu là Hàn , chỉ là tình cờ thôi , lại là dân Quy nhơn ) tuy vậy , Hàn là người bệnh trong thơ , còn tui lại khác , trong thơ có ...bệnh , có vấn đề ..hai cái khác nhau í nhá ,
Vì vậy , khác mí Anh LNQuang , tui tạm đặt họ Hàn 1 biệt danh là Bệnh thi hay Thi bệnh .
Trước đây , vì thích thơ của Bệnh thi ( Bệnh quỷ thi gia thì nghe hay hơn ) , tui có truy tầm được lá số của Him ( lúc đó kô biết giờ sinh nên phải truy ) , tui rất thích chí mí lá số truy này vì nghĩ rằng đúng !
Mãi sau này có Đất việt ra đời , tui mí biết là đúng thật
Gần đây , đọc lại 1 bài viết về Bệnh thi , thấy cái mang ổng qua bên kia thế giới là bịnh ...Kiết lỵ , chẳng phải nà bịnh KÙI .
Lấy làm bán tín bán nghi , tui lên Net xem lại lá số của Him ...
Thật quả là số , nhưng cũng lạ , đi sông đi biển chẳng chết , mà chết vì sụp lỗ chân bò , ở quê người ta vẫn nói như vậy .
TO ; VAN TU ,
Anh hỏi về tài văn chương uyên bác của Bệnh thi ? Ở Mệnh Tài Quan ???
Các thi tài lớn khổng lồ thường có chung 1 Bệnh , các Bạn phải đặt câu hỏi , tại sao trước kia Vương Bột , sau khi nổi danh với bài Đằng vương Các ..Đằng vương cao các lâm giang chữ , vạn hộ cao thanh...
và ...lạc hà dữ vân vụ tề phi ...Sau đó Him ra đến biển Nam Hải , lên thuyền đi thăm cha đang làm Lệnh thú ở Hà nội ( Hà nội có tên là Tống thành hay gì đó vào thời đó , lâu quá ai mà nhớ , tui chỉ nhớ là mụ Võ tắc Thiên lúc gần ..giá băng ,có sắc phong cho cái phố mà ngày nay người ta gọi là Hanội lên làm Thành phố , vì Huyện lệnh ở đây ( Giao châu ) có gửi tâu chương xin được nâng cấp vì dân số tăng gia ,
Việc sắc phong này đã xảy ra vào khoảng vài năm đầu của Thế kỷ thứ 7 ( 602, 603 gì đó ) , thế mà quý ông Sử gia VN nhà ta cứ viết sách và cho rằng Hà nội có đến 1000 năm lịch sử !!
1 điều căn bản là nếu lấy mốc Võ tắc Thiên sắc phong , thì ít ra Hanội cũng đã có hơn 1400 năm lịch sử ..
Thiệt là nước ta dạo này đẻ ra nhiều ông dốt Sử mà cứ được phong hàm sử gia .

kim-hac
19-06-2007, 12:52 AM
Trở lại câu chuyện , khi ra biển thăm cha đang trấn nhậm Giao châu , Vương Bột , lúc đó khoảng 26, 27 tuổi gì đó , bị lật thuyền vì bão lớn và cũng suýt chút xíu thì đi thăm Hải bá , nghe đồn là sau vụ đó ông ta vì sợ quá mà bị thần kinh và kô bao lâu thì chết ,
Còn Thi Tiên Lý Bạch cũng vậy , nói là nhảy xuống nước ôm trăng cho vui chứ ai mà làm việc điên rồ như zậy, dù đang say rụ, xóm tui có biết bao nhiêu gã say mà có thấy ông nào dám ôm trăng đâu ..? tui cũng có thể đặt nghi vấn là họ Lý trong cơn say , bị 1 tên bạn ganh tài nào đó đùn xuống sông , giả thuyết này tuy hơi thô bỉ , nhưng phần hợp lý thì hơn nhiều ...
Tại sao mấy ông đại thi gia bên trên lại dường như có chung 1 số phận ? Nước, thuỷ nạn .
Giải toả được điều này thì Bạn sẽ thấy ra văn / thi tài của Hàn mặc tử nằm ở đâu , níu tui nói ra thì có lẽ bạn sẽ cho là : hừm ! dễ qwá mà ...mà sao mình nhìn hống ra , hihí ,

Thái-Âm
19-06-2007, 04:25 AM
Hị hị hị, gay cấn hấp dẫn quá mà nghĩ mãi không ra. Bác Kim Hạc nói cho mọi người cùng nghe đi-^_^-

kim-hac
19-06-2007, 12:14 PM
Úi , Thái Âm đừng có nóng , câu chuyện của tui còn chưa hết ,
trong số các Đại thi gia , có lẽ các Bạn còn nhớ Khuất Nguyên ? , ông này làm quan nhớn ở nước Sở ( chức Tả Hộ , tương đương với Phó Thủ tướng bi giờ ), khoảng thế kỷ thứ 3 trước CN , ông này trực tính , can ngăn nhiều quá nên Vua chán , cho ra rìa ,và bị đày 1 thời gian vùng Giang nam ( thời kỳ này , đất Giang nam còn rất thưa thớt , muỗi mòng , rừng rú , thổ dân , thú dữ nhiều lắm,cũng như xứ Cà mau thời Pháp dzậy , hỏng phải gạo thơm ,nước trong như bi giờ ) , trong thời kỳ thất sủng này , họ Khuất có làm thiên LY TAO , được xem là 1 án văn từ tuyệt bích từ xưa đến nay , thời kỳ này nước Sở rất loạn lạc và gần mất nước trong tay nhà Tần , Khuất Nguyên chạy loạn 1 thời gian, dọc theo vùng phía bắc và phía tây động đình hồ , sau chạy xuống phía nam thì nghe tin Bạch Khởi , đại tướng nhà Tần đã chiếm Dĩnh đô ( Kinh đô nước Sở ), thì ông tự tử nơi bờ sông Mịch la ,
Dường như mấy ông Đại thi từ gia này đều có duyên phận với sóng nước hay sao đó .
Tuy rằng chắng phái ai chết vì Thủy nạn cũng là đại thi gia, nhưng chúng ta có quyền nghi ngờ mí ông đại thi gia khác , 1 trong những người này là ông William Shakerspear , ông này là đại thi hào , đại thi bá của đế quốc Anh , mà thơ thì dở bỏ mẹ ( tui là người trực tính , xin lỗi ) , trong thời gian học Anh văn ở Mỹ , tui có hỏi đám sinh viên Mỹ nghĩ sao về thơ của ông này , thì họ lắc đầu ngoầy ngoạy , nói học trả nợ thôi chứ chán cha nội này đến cổ , hỏi có thuộc được câu thơ nào của ổng không thì chẳng có ma nào thuộc đến trên 2 dòng !
Như vậy là sau khi lên địa vị đế quốc , nước Anh sục sạo trong sử và ngoài đời xem có nhà thơ nào lớn có thể đóng vai thi bá cỡ Thái Bạch . Đỗ Phủ hay kô , tìm mãi kô ra ( có đâu mà ra , đâu phải nước lớn là phải có nhà thơ lớn ) , họ đành ngậm ngùi lôi anh chàng nhà thơ kịch ( cỡm ) và dạy đời W. Shakespears ra đánh bóng thật kỹ ,
Ở Houston cũng có 1 nhà thơ VN , hiện đang sống và được xem là biểu tượng văn học của Tp Houston và Texas , Nguyễn Du nhà ta mà so mí ông nầy thì cầm bằng là thua chắc ( về mức độ nổi tiếng ) nhưng đừng có so về Thi tài nha quý Bác ....

thichmactien
19-06-2007, 12:53 PM
Bác Kim Hạc ơi, cho em góp tí lời ạ. Thế còn Puskin có thể coi là đại gia về thi không ạ? ông này thì chết không phải vì sông nước mà chết vì đạn bắn bạc ạ.
Bác nói tới sông nước làm em cứ hình dung ra cái con sao Lưu Hà :sad:

kim-hac
19-06-2007, 11:35 PM
Theo thiển ý thì Pushkin tuy thi tứ có phần lãng mạn hơn Shakespeare nhưng cũng như cũng như các đại thi gia Tây phương khác , ông ta chỉ dừng lại ở mức độ ' tả thơ " tức vẫn lấy sự DIỄN TẢ hình ảnh , tâm trạng , tình cảm làm chính chứ chưa hề biết , hoặc leo lên mức độ cao hơn là ' NHẢ HỒN thơ " , người Tây phương ,vì bản tính chuộng lý trí hơn tình cảm , nên thơ của họ chỉ ở mức độ diễn tả sự việc nào đó , Pushkin hay các nhà thơ Nga , Mỹ , Anh ... khác cũng không thoát khỏi ngoại lệ , Pushkin nổi tiếng 1 phần do văn tài , phần khác do đáp ứng được hình ảnh 1 nhà thơ " dân tộc " phản kháng lại đám tư sản và trưởng giả , dù bản thân gia thế của ông ta không xuất phát từ đám bình dân , nên đã được chọn . Vào cuối đời ,nghe đồn là vợ, Natalya ngoại tình , ông này bèn thách tình địch, Georges d' Anthes` đấu kiếm, kiếm thuật của ông chắc cũng ở mức làng nhàng , nên bị thương và ôm hận ra đi 2 ngày sau đó ...

Thái-Âm
20-06-2007, 04:12 PM
Bác Kim Hạc nói đúng lắm, "người Tây phương ,vì bản tính chuộng lý trí hơn tình cảm , nên thơ của họ chỉ ở mức độ diễn tả sự việc nào đó "

long nguyen quang
21-06-2007, 01:10 PM
Chào các bạn !
Lâu quá mới rảnh rỗi vào đây, Tôi lại được hâm nóng bởi chủ đề Tử vi và Thi ca này !
Theo tôi để nói chuyện về thơ ca chúng ta hãy phân biệt cho rõ về Thi ca và Thơ ca cái đã, đó là điều cần thiết thứ nhất! Cái thứ hai đó là những nghệ sĩ lớn, cả đông phương lẫn tây phương đều có chung một tâm hồn Thi ca, phải có tâm hồn Thi ca thì thơ mới gọi là thơ, nhạc mới gọi là nhạc được! Cái thứ ba là con Sao nào trong tử vi thể hiện cái tính Thi ca trong bản mệnh của những nghệ sĩ lớn ?
Thân ái !-^_^-

kim-hac
22-06-2007, 10:48 PM
Anh Longnguyen Quang có thể giải thích sự khác biệt giữa Thi ca & Thơ ca giùm không ? Hihì, anh LNQ nên nhớ cho đây là đề tài của Anh đưa ra, vậy Anh phải thủ đài ( đài chủ ) , chúng tui chí xuất hiện mí vai trò đóng góp thôi, nếu cái gì cũng nhào vô trá lời hết thì hoá thành cảnh " cường tân đoạt chủ " hay sao , sẵn trớn ,nhờ Anh kiếm giùm " con Sao thể hiện cá tính Thi ca của các Đại thi gia " luôn thể ,
Kính Đài chủ 1 ly !

long nguyen quang
23-06-2007, 04:33 PM
Chào Kim hạc lão huynh cùng chư vị !
Để nói về Thi ca không gì bằng tôi xin trích một bài viết trong quyển Ngẫu Hứng của tôi, bài này nói rất rõ về Thi ca, quí vị cứ đọc xong bài này rồi tôi sẽ nói về con Sao Thi ca sau nhé !
THI CA - NGUỒN CẢM HỨNG VÔ TẬN CỦA NGHỆ THUẬT
Nhà thơ Trần Tử Ngang đời Đường có bài thơ:
Đăng U Châu Đài Ca
Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc thương nhiên nhi thế hạ.
Dịch thơ như sau :
Bài ca lên đài U châu
Trước tiền nhân đã khuất
Sau hậu thế chưa sinh
Gẫm suy đất trời bát ngát
Lệ rơi thương xót một mình.
(Trích Những bài đường thi nổi tiếng- Dịch giả Nguyễn Hữu Huyên)
Tác giả bài thơ nói lên cái cảm xúc ngậm ngùi của mình về cái hữu hạn của nhân sinh trước cái vô hạn của vũ trụ ! Và có lẽ là cái tính Thi ca trong bài thơ này được tác giả thể hiện rõ ràng nhất so với những tác phẩm khác trên đời này!
Vậy thi ca là gì? Thi ca có phải là những bài thơ không? Novalis - Thi sĩ người Đức ( 1772-1801) có nói: “Chúng ta phổ nhạc những bài thơ, sao ta không biết đẩy những bài thơ vào thi ca?...”Thật vậy thơ và nhạc cũng chưa phải là Thi ca vì Thi ca nằm ở ngoài lời nói, ngoài ngôn ngữ. Thi ca là cái lung linh, thoắt ẩn thoắt hiện mà người nghệ sĩ tài ba có lúc cũng chỉ nhờ sự tình cờ mà nắm bắt được trong giây lát bằng sự thức tỉnh của tâm hồn, sự khắc khoải của con tim. Và rồi người nghệ sĩ ghi lại về cái thoáng qua của Thi ca bằng những dư âm vang vọng trong tâm hồn của riêng mình. Chính vì thế Thi ca thường được những nghệ sĩ thể hiện theo nhiều trường phái, nhiều hình thức khác nhau, là bài thơ, bài nhạc, bức tranh, một pho tượng, những công trình kiến trúc … thậm chí như những ảo ảnh của cuộc đời mặc dù Thi ca không phải là như thế !
Trong chốn thi đàn của đất Việt chúng ta có một thi sĩ đã cảm nhận một cách mãnh liệt về Thi ca, không ai khác đó là Hàn Mặc Tử. Để hiểu Thi ca là gì chúng ta hãy đọc những lời của thi sĩ: “ Tôi đã sống mãnh liệt và đầy đủ. Sống bằng tim, bằng phổi, bằng máu , bằng lệ , bằng hồn. Tôi đã phát triển hết cả cảm giác của tình yêu. Tôi đã vui, buồn, giận, hờn đến gần đứt sự sống.”. Như vậy theo thi sĩ thì khi nào chúng ta gần đứt sự sống rồi mới hiểu thơ là gì, mới hiểu thi ca là gì. Mà Thi ca , theo Hàn mặc Tử là “ Cái thơ trên cái thơ khác nữa”. Và Hàn mặc Tử đã tiến gần hơn nữa với Thi ca khi viết đoạn văn này:” … tôi sẽ ký thuyết minh rất nhà phật rằng sắc cũng như không, chết cũng như sống, gần cũng như xa và hư cũng như thực…Những điều phản trái ấy dầu thế nào, cũng có liên lạc mật thiết và thông cảm với nhau.”
Trần Tử Ngang sinh năm 651 mất năm 702, Hàn Mặc Tử sinh năm 1912 mất năm 1940. Đúng là người trước và người sau chẳng thấy nhau nhưng cùng chung một nỗi khắc khoải trong nội tâm, cùng cảm nhận cái nguồn cảm hứng thơ của mình là những rung động về thi ca. Có lẽ cả hai người đã hiểu rõ về Thi ca nhưng không muốn nói rõ ra mà thôi!
Chúng ta hãy nhìn sang trời Tây xem những thi nhân nói về Thi ca như thế nào. Nhà thơ Derek Walcott – một nhà thơ đoạt giải nobel văn chương đã viết tặng nhà thơ nguời Nga Joseph Brodsky – người cũng đoạt giải Nobel văn chương ngày 23 tháng 10 năm 1987:
“ Người đã nhìn thấy thi ca trong
Những nhà ga hoang vắng
Dưới những tảng mây bao la
Như châu Á…
He saw the poetry in folorn station
Under clouds vast as Asia…”
Cũng thế, Josep Brodsky đã viết: “ Thi ca bắt đầu từ số không, từ điểm xuất phát, từ bàn tay trắng, bắt đầu từ cái bắt đầu tiên khởi” “ it always starts from scratch” ( Trích Less than one của Joseph Brodsky).
Như thế là không còn hồ nghi gì nữa, những thi nhân vĩ đại từ cổ chí kim, từ đông sang tây đều cảm nhận rằng thi ca là quê hương của mọi quê hương, Thi ca chính là suối nguồn cho mọi cảm xúc nghệ thuật, mọi môn nghệ thuật. Thi ca thường hoá thân thành nàng Thơ, chính bởi vì tình yêu cội nguồn một cách vô thức mà Thi sĩ trở về cội nguồn bằng con đường tình yêu, “ cặp tuyết lê hồi hộp trước tình yêu” là nguồn cảm hứng cho thi sĩ nhưng cũng là suối nguồn nuôi dưỡng cho thi sĩ từ khi chào đời.Thi sĩ yêu người mẹ, yêu cả đất trời qua nàng Thơ của mình ! Một thi sĩ đúng nghĩa là thi sĩ thì sẽ chạnh lòng trước chiếc lá rơi, lặng lẽ nhìn mây trôi cuối trời hay một cánh chim lạc đàn, một con cá bé nhỏ ngơ ngác giữa dòng …Bởi vì Thi sĩ hiểu rằng chính cái thân của mình cũng như chiếc lá kia, con chim hay con cá kia cũng chỉ từ một gốc mà ra, từ cái hư vô thăm thẳm và miên viễn mà hoá thành. Người hay cá cũng vậy đều bé nhỏ trước vũ trụ bao la, vòng đời ngắn ngủi trước dòng thời gian vô tận ! Và sự sáng tác nghệ thuật là một hành trình tư tưởng của con người trên con đường xa thăm thẳm trở về cái gốc của mình. Con người đã ly hương quá xa nên bây giờ đường về không những xa vì không gian và thời gian mà còn vì sự lạc lối nữa ! Nhưng không sao, dù là bước chân lạc lối nào trên đường trở về cũng mang cho đời những tác phẩm nghệ thuật đáng quí cả !
Long Nguyên Quang.


<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /><o:p></o:p>

kim-hac
13-07-2007, 11:40 PM
xin Ban điều hành làm o*n dán lại , hình nhu* bị mất 1 trang .

thichmactien
13-07-2007, 11:43 PM
Host của diễn đàn bị sự cố nên mất dữ liệu post sau ngày 25/6 và trước ngày 1/7.

kim-hac
14-07-2007, 12:04 AM
Tro*`i ! nhu* dza^.y là mất tiêu bài tho* dịch Đa*ng U châu của tui rùi ,
Tại sao số phận Tho* của tui cũng giống nhu* Tho* của Hàn ( mac tu ) ???
Sau khi Hàn mất , có 1 hai ông bạn ra Quy hòa tha*m , có hỏi 1 ông bạn cùi của Hàn về mấy bài tho* sáng tác sau này khi gần chết , thì ông cùi này chỉ ra bãi biển , rải rác giấy ( vệ sinh ) tra*'ng xóa ...thì ra Hàn lúc gần mất có làm 1 số tho* , nhu*ng vì thiếu giấy nên ...chúng nó phải pho*i mình trên cát biển ...