PDA

View Full Version : Tâm Phật


DaoKy
19-12-2004, 02:21 PM
Nhị Tường

Tâm Phật




Hạ bước vào quán lúc 12 giờ trưa, cô đảo mắt nhìn quanh, thật khó tìm một chỗ ngồi rộng rãi ở cái quán nổi tiếng là thức ăn ngon này, cuối cùng cô cũng tìm được chỗ ngồi gần cửa ra vào, nơi một cặp vợ chồng vừa đứng lên. Luồng khói đâu đó mù mịt túa vào chỗ Hạ ngồi, xuất phát từ bàn bên, những người ăn mặc sang trọng đang ngả nghiêng , ồn ào nâng ly, cụng chén... , họ đang nướng những miếng thịt bò thơm phức làm cho cái dạ dày của Hạ thêm cồn cào, Hạ vẫn kêu cho mình một dĩa cơm sườn như mọi khi...

Nhìn ra cửa, Hạ thấy một bà già từ nãy giờ ngồi bên cạnh cửa nhìn vào quán, thỉnh thoảng lại nuốt nước bọt. Hạ bỗng thấy bực tức khi bàn bên cạnh vẫn ồn ào, họ gọi thêm két bia không biết là thứ mấy, đồ ăn vẫn ê hề nhưng họ có đụng đến đâu. Trông cứ như là chết khát ấy, uống và uống và chúc tụng nhau những lời nhạt nhẽo vô duyên nhất trên đời. Họ lôi tất cả những thứ gì họ chợt nhớ đến để uống mừng... Bà già vẫn ngồi đó, không hề chìa tay để xin tiền bố thí, nhưng nhìn vẻ tiều tụy của bà, Hạ biết chắc rằng bà rất đói. Cô chạnh lòng chợt nhớ tới mẹ cộ Ngày cô còn nhỏ, bố đã bỏ hai mẹ con cô đi biệt , để lại cho mẹ biết bao nỗi khó khăn vất vả, và để lại cho cô một thời thơ ấu bị chế giễu là đồ không chạ Cô đã vượt lên trên tất cả những sự cơ cực bằng cách miệt mài học tập và bằng gánh xôi buổi sáng , tủ thuốc lá buổi tối của mẹ. Bây giờ khi đã tốt nghiệp đại học và kiếm ra được kha khá tiền thì mẹ cô đã đi về bên kia thế giới với chứng bệnh lao phổi. Có lẽ mẹ chưa bao giờ được bước vào quán, dù là một quán ăn rẻ tiền nhất, chưa bao giờ được cầm bảng thực đơn mà lựa chọn món ăn. Chưa bao giờ được lau khuôn mặt quanh năm bụi bặm của mình bằng chiếc khăn mát lạnh, trắng muốt thơm phức như thế này. Nghĩ như thế, Hạ chợt ứa nước mắt, dĩa cơm sườn chừng như khó nuốt mặc dù mới đó Hạ đã đói cồn cào. Hạ lại nhìn bà già, cô đứng dậy và bước ra chỗ bà ngồi:

- Cháu mua cho bà một dĩa cơm thập cẩm nhé!

Mắt bà già ánh lên nỗi vui mừng:

- Cảm ơn cô, nhưng xin cô mua cho tôi một dĩa cơm trắng ngàn đồng thôi

Hạ ngạc nhiên:

- Ủa , sao lại thế, cháu đãi cho bà mà.

Một nụ cười nhỏ nhẻ trên khuôn mặt đã già nua:

- Tôi ăn chay cô à, hôm nay ngày rằm mà.

"Hôm nay ngày rằm" Hạ lặp lại một cách vô thức, cô nhìn bà già như nhìn một vị thánh, một kẻ cơ cực lầm than, trong đời mấy khi được ai đó mời một dĩa cơm, thế mà bây giờ bà đã từ chối chỉ vì "hôm nay ngày rằm". Hạ không biết vì lẽ gì, một kẻ có cuộc sống hoàn toàn không có gì sung sướng như bà đã tin vào Phật, phải chăng bà tin rằng con người có tiền kiếp và ăn chay thì sẽ có một số kiếp sung sướng hơn ở kiếp sau ?. Hạ đã từng thấy lắm bà giàu có mua những bó hoa thật sang trọng để lên chùa lễ Phật, vẫn chửi nhau sa sả mua gian bán lận, chừng như những hương hoa kia để họ mua lấy một hộ khẩu trên thiên đường. Những gia đình trưởng giả bày ra nấu những bữa tiệc chay linh đình giả ra món chả lụa chay, giả trứng cút , ba ba, súp cua ..v.v. Họ ăn chay nhưng lòng họ vẫn vương vấn những món ăn trần tục. Còn bà già ăn xin này, giữa những món ăn thơm phưng phức, giữa những kẻ nhậu nhẹt bê tha, bà vẫn giữ nguyên một tâm hồn của một vị chân tu

Hạ gọi cho bà một dĩa cơm trắng, và tò mò xem bà ăn cơm với thứ gì. Rất chậm rãi, từ trong túi áo bà ba rách bà đã lôi ra một gói muối ớt nhỏ. Nhìn bà ăn cơm trắng với muối ớt một cách khó nhọc, Hạ thấy bà thật hạnh phúc. Vì ngay cả chính những người cẩn thận đến nỗi đã dành riêng một loại chén đĩa cho những ngày chay, và ngay chính Hạ cũng không thể nào có được một đức tin như bà.

DaoKy
19-12-2004, 02:23 PM
Quang Ngọc

Tâm Sự Đã Người Chết




Khói nhang nghi ngút che cả mắt tôi trong tấm hình được đặt ngay trước cổ quan tài . Tôi nằm trong đó , cổ quan tài đóng mà không hiểu sao tôi có cảm giác như cố muốn gạt khói nhang đi để mà nhìn thấy rõ những gì đang trước mắt mình .

Oh bà Tám , cách đây không lâu , chửi tôi thậm tệ về cái tội tôi nói nói thẳng với bà đừng nên hành hạ chị con dâu bà nữa , cô ấy khổ quá mà , lấy con trai bà chứ có phải lấy bà đâu mà nay mà hành chuyện này , mai bà hành chuyện kia . Trong lúc bà xá tôi , tôi còn nghe rõ lòng bà chất vấn xin tôi từ tâm độ cho bà , bà hứa trong lòng sẽ tốt hơn với con dâu . Vậy được rồi , tôi trách bà thêm chi cho nhọc lòng .

Oh cô Ba , người vẫn rất tốt với tôi , bán lại cho tôi những đồ tôi cần dùng , bao nhiêu tôi cũng lấy , ấy thế mà tôi lại nghe thêm trong lòng chị bảo tôi đừng buồn vì chị đã từng lấy mắc tôi gấp hai gía hàng vì phải nuôi chồng con . Buồn gì chị , thuận mua , vừa bán , không sao chị à, xem như là cho các cháu ăn quà .

Ối trời ơi, tôi thấy cả một đoàn người ,toàn những thứ linh tinh , đứa chửi tôi con chó vàng trước kia khi tôi trách chúng đừng coi mình cao vì vậy là thiếu tế nhị , rồi cái thằng cha dùng đạo Phật chửi đời , cũng nực cười , dạo này Thiên Chúa Giáo đi xuống vì những xì căng đan làm tình của cha với trẻ con , đạo Phật được thể phát huy , nhưng người chân chính thì không thấy , thấy toàn ba cái thứ giẻ rách dùng đạo chửi đời dởm không chịu được .

Trời chúng còn vào lấy nhang xá lạy tôi . Tôi thấy mình tức điên lên , cái hồn tôi quanh quẩn , muốn xua chúng ra khỏi chỗ thiêng liêng chót của mình trước khi xa lìa mặt đất này . Nhưng dầu gì cũng là đồng sự , quen biết nhau , ghét nhau không ra mặt , chửi không dám chửi thẳng , thôi cũng là lòng từ bi quảng đại , cho chúng thêm một cơ hội nữa để xám hối . Tôi nghe trong lòng chúng đang lạy mà không an , chúng cơ hồ như muốn tự hỏi lòng chúng có muốn nhìn thấy tôi chết không , tôi chết vậy là đáng vì cái miệng tôi độc quá , cái gì cũng nói , cái gì cũng thẳng . Chúng sợ tôi trả thù , cái lòng chúng khi đang xá tôi rõ ra như vậy .

Thù gì đâu , biết nhau vậy đủ rồi , có gan tới đây , có gan tỏ đau xót dù là giả dối nhưng biết sợ các vong linh trung chinh , ngay thẳng và mạnh bạo thì vẫn là điều tốt .

Tôi đâu có thù hận gì ai . Chỉ là trong lòng các người lang sói quá đi, giật mình khi nhìn cái cáo phó Cô Bìm Bịp , nhà thơ nữ của Bút Nhóm Lăng Quăng đã đột ngột từ trần thì quáng cả lên . Bụng các người thầm trách mình , biết vậy nhẹ câu chửi với bà ấy một chút ... biết vậy ... biết vậy .. muộn quá rồi ..các người ạ
Họ đưa tôi tới nghĩa trang , họ hạ quan tài tôi xuống, tôi vẫn loanh quanh nhìn thấy họ nhỏ những giọt nước mắt không thật lòng , trời , họ coi trời bằng vung, tôi hiểu cả , tôi biết hết cả , chỉ là họ không thấy ,không biết .

Tấm lòng tôi dành cho họ chẳng còn gì , tôi đâu còn làm được gì đâu , tôi thấy đám đông tản mạn ra và trước mắt tôi chỉ còn là một màu trắng mơ hồ .