PDA

View Full Version : Các thứ ơn nghĩa trong cuộc đời


Tịnh Ngọc
06-12-2004, 01:42 AM
Nguyễn Châu

Trong cuốn "Văn Minh VN" ở phần Sinh hoạt tình cảm, tácgiả Lê Văn Siêu đã băn khoăn đặt câu hỏi:
- Cái gì làm cho con người thành một con người?
Câu hỏi mới nghe qua thấy có phần ngờ nghệch, vì đã gọi là "con người" sao lại còn hỏi: cái gì làm "con người thành một con người?".

Trong quá trình tiến hóa của muôn loài trên trái đất, có lẽ loài người là phức tạp nhất. Chính vì sự phức tạp này mà từ thời thượng cổ, người ta đã đi tìm một định nghĩa cho con người. Câu hỏi: "Thế nào là người?" đã được đặt ra. Và trong Lịch sử Triết học, đã có khá nhiều chuyện lý thú về định nghĩa con người.
Chuyện thứ nhất: "Một hôm, nhà hiền triết Platon, khigiảng sách cho các môn đệ, đã bảo rằng "người là một con vật có hai chân, mà không có lông vũ. Triết gia Diogène đã châm biếm câu nói đó một cách tài tình và dí dỏm. Đó là vào hôm sau, ông mang đến một con gà sống, vặt trụi lông, quăng ra giữa lớp học của Platon mà bảo:
- "Đấy! Con người của Platon !"
Platon bị Diogène chế nhạo là vì đã đưa ra một định nghĩa quá ư thô thiển và thiếu sót về con người. Diogène là một nhà hiền triết Hy Lạp một thời được nhiều người biết đến, vì ngay giữa ban ngày sáng sủa, ông cầm đèn đi lang thang ở ngoài đường; hỏi đi đâu, Diogène đáp: "Tôi đi tìm con người".Thái độ này của Diogène đã làm cho nhiều người đương thời nghĩ rằng ông ta là một kẻ khùng. Vì đối với đa số thì chung quanh Diogène toàn là người cả, sao lại còn đi tìm người? Diogène khùng điên, ngớ ngẩn hay Diogène quá sâu sắc?

Thế nào là một con người đầy đủ nhân tính? Những sinh vật gọi là người trong xã hội đầy tranh chấp, hận thù, ngu muội, kiêu căng, hung tàn, độc ác và đầy dục vọng từ bản năng chung với loài thú, có xứng đáng với danh nghĩa con người đích thực chăng?
Thì ra công cuộc cầm đèn lang thang giữa ban ngày đi tìm "con người" của Diogène là một hành trình tìm nhân tính, tìm một con người đầy đủ đặc tính làm người.
Cũng nên biết thêm: Diogène là một hiền triết không có nhà cửa, vợ con, ông sống lang thang như một người tiền sử, mọi rợ, chỗ ở là một cái thùng đựng rượu trống.
Triết thuyết của Diogène là thuyết coi thường cuộc đời. Ông không có dụng cụ, đồ đạc gì ngoài cái bát để ăn cơm và uống nước. Nhưng, một hôm, nhân khi đi qua một con suối, ông thấy một người đàn bà chụm tay lại vốc nước lên uống, ông đã suy tư và nhận thấy cái bát của ông không còn là cần thiết nữa, ông đập vỡ cái bát và từ đó bốc cơm bằng tay, vốc nước uống.

Đông Phương xưa, Khổng Phu Tử đã từng than: "Vi nhơn nan! Vi nhơn nan!" Làm người khó thay! Cái Gì Làm Cho Con Người Thành Người Trở lại với nỗi băn khoăn của nhà nghiên cứu văn hóa dân tộc Lê Văn Siêu. Sau khi đặt câu hỏi trên, cụ Lê Văn Siêu đã đưa ra câu trả lời rằng: "- Không phải cái mặt, mà là cái lòng người ta ăn ở với nhaụ "- Vậy thì cái gì làm cho xã hội loài người thành một xã hội của loài người?
"- Nhất định cũng không phải những dụng cụ chứng tỏ một trình độ tiến hóa kỹ thuật mà là những tình người khi sử dụng những dụng cụ ấy trong cuộc sống chung với nhaụ" (Lê Văn Siêu, Văn Minh VN, trang 101).

Trên đây là đoạn "Khai lối" của Lê Văn Siêu vào nếp sinh hoạt tình cảm của xã hội VN. Lê Văn Siêu đã bắt đầu từ tình vợ chồng, thứ đến là tình cha con, thứ ba là tình anh em, họ hàng, thứ tư là tình thầy tớ, thứ năm là tình thầy trò và bè bạn. Nội dung của năm chương sách tác giả Lê Văn Siêu đã phân tích và làm nổi bật những nét độc đáo và đặc thù của những mối liên hệ tình cảm và cách bộc lộ tình cảm trong cuộc sống. Theo Lê Văn Siêu, nếp sống tế nhị này của người Việt chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim trong khung cảnh tế nhị của nếp sống dân tộc, không thể dùng phương pháp duy lý Tây Phương để phân tích một cách gọi là khoa học thực nghiệm được...
Theo Lê Văn Siêu thì "cái lòng ăn ở với nhau" là yếu tố cần thiết để con người thành người, nghĩa là biểu lộ đầy đủ nhân tính. Cái lòng ăn ở với nhau ở đây phải chăng là Tình, Nghĩa và Lòng Biết Ơn?

Ơn Là Gì ?

Ơn cũng thường gọi là Ân (gốc Hán Việt). Ơn là những việc làm, những hành vi giúp ích, đem lại phúc lợi cho người khác (tha nhân) do lòng thương yêu, từ ái thúc đẩy, chứ không bắt nguồn từ một ý chí vụ lợi nào cả. Ơn là một biểu lộ cao quý của tình yêu, một tình cảm ban bố vô điều kiện... Chữ Ân này Hán tự viết theo lối hội ý gồm chữ Nhân (có nghĩa là: do từ, bởi dọ..) phía dưới là chữ Tâm (có nghĩa là trái tim, là lòng yêu thương), như vậy "ơn" là hành động phát xuất từ lòng ["do tâm"]. Hán tự còn một chữ Ân có bộ Tâm nữa với ý nghĩa là sự lo lắng, là tình cảm đậm đà như trong từ ngữ "ân cần". Một chữ đồng âm "ân" khác có nghĩa là thịnh vượng, đầy đủ, chẳng hạn: "ân phú" là giàu có. Chữ "ân" này không có bộ tâm, nghĩa là không thuộc về tình cảm. Những Tiếng Kép Có "Ân" .Hình như Ơn hay Ân từ ngàn xưa và khắp đông tây đều đã rất phổ biến trong mọi sinh hoạt hàng ngày của loài người. Quốc gia nào dường như cũng có tiếng cảm ơn và có nhiều cách để bày tỏ lòng biết ơn. Có lẽ vì thế cho nên trong ngôn ngữ Trung Hoa và VN đã có khá nhiều từ ngữ để chỉ các hình khái khác nhau của hành vi gọi là Ơn hay Ân.

Theo thứ tự mẫu tự xin trình bày lần lượt như sau:
1. Ân ái: theo từ điển Thiều Chửu thì "ân ái" là vợ chồng cùng yêu nhau và cho nhau tất cả. Có khi nói là ái ân có nghĩa là những hạnh phúc, vui sướng vợ chồng ban cho nhaụ Từ điển Đào Duy Anh ghi là "ái tình rất thân thiết" (affection mutuelle).
2. Ân ba: nguồn ân lâu bền như sóng (bienfaits inépuisables)
3. Ân cần: lo lắng chu đáo.
4. Ân điển: Sự ban thưởng của vua nhân ngày khánh tiết (dịp vui mừng lớn).
5. Ân đức: Lòng hay làm ơn, ban ơn.
6. Ân hận: lòng thấy hối tiếc về hành vi sai phạm của mình kèm theo ý hướng muốn đền bù.
7. Ân huệ: Việc tốt, phúc lợi đem lại cho tha nhân vì lòng thương bao dung... Chữ "Huệ" cũng có nghĩa là lòng thương cao quý đối với con người. "Huệ" là cho ơn, thể hiện Ơn bằng hành vi cụ thể (faveur, favor).
8. Ân khoa: Khoa thi đặc biệt dành cho sĩ tử thời quân chủ nhân dịp vui mừng của quốc giạ
9. Ân nghĩa: Mối tương quan giữa người ra ơn và người nhận ơn. (sẽ bàn thêm trong phần Ân Nghĩa).
10. Ân nhân: người làm ơn (cũng gọi là ân gia).
11. Ân sủng: Ơn huệ từ vua ban xuống (faveur impériale).
12 Ân tình: những cho nhận, ban phát do tình yêu (favors of love).
13. Ân trạch: Ơn vua dành cho triều thần.
14. Ân tứ: Ơn vuạ
15. Ân xá: tha thứ một cách quảng đại, vô điều kiện.

Những Thứ Ân Hay Ơn Trong Cuộc Đời

Đời sống tình cảm của con người ở đời rất phong phú và phức tạp. Sự phức tạp của tình cảm thường phát xuất từ vấn đề tình nghĩa. Tình là lòng yêu thương và nghĩa là ý thức về điều hay lẽ phải, về những cái nên làm, đáng làm. Tình là những biểu lộ của trái tim, nghĩa là những hành vi từ khối óc, trí tuệ. Con người có đủ tâm trí thì tình nghĩa mới điều hòa và cuộc đời mới hạnh phúc an vui .Xưa nay, người đời sợ nhất là những kẻ vô tình và bất nghĩa, hoặc những người bội nghĩa vong ân. Vì nhân loại đã chịu biết bao nhiêu nỗi đau thương do hành vi vô ơn bạc nghĩa gây nên! Do đó vấn đề "Ơn nghĩa" rất cần tìm hiểu sâu xạ Tuy xuất phát từ Tâm, nhưng mỗi hoàn cảnh biểu lộ đều có một số dị biệt, cho nên cần khảo sát xem có bao nhiêu thứ Ơn trong cuộc đời.

(còn tiếp)

Quốc Ấn
14-12-2004, 11:28 AM
Nước mắt online
http://67.19.79.205/Uploaded/trangpv/tn_dam-tang-tuan.jpg

Tuấn ơi! Hãy ngủ yên!
Giữa thế giới thật - ảo của mạng, bạn có tin không vào những giọt nước mắt và những tình bạn online? Nhiều người tưởng rằng thế giới mạng là một trò đùa, là ảo, là giả dối, nhiều người bảo người ta chỉ quen biết nhau hời hợt rồi quên, đấy là bởi họ chưa sống thật trong nỗi đau ấy...




Vẫn còn sống mãi, Tuấn chó sói ơi!



Nickname: tuanchosoi

Tên thật: Vũ Anh Tuấn

Nơi cư trú: Russia

Giới tính: Nam

Sở thích: Rock, Bóng rổ, ăn, uống, đặc biệt là thích con gái. Ngoài ra... khoái nhất là được nghiên cứu cái mình thích, nhưng trong lúc đang nghiên cứu - Cấm làm phiền...
Con vật "thần": Chó sói!

Thông tin mới nhất: Vẫn còn sống sót.



Đây không phải chuyên mục tìm bạn trên báo. Đây là thông tin cá nhân về một thành viên rất quen thuộc trên diễn đàn www.kimlien.net (PTTH Kim Liên), www.svlen.com

(Sinh viên St.Peterburg, Nga), www.ttvnol.com (Trái Tim Việt Nam Online)... Nhưng thành viên ấy đã ra đi!



Trong suốt những ngày tháng 10 qua, dòng chữ “Vẫn còn sống sót” mà Tuấn tự viết như một lời định mệnh đã làm không biết bao người bật khóc. Tất cả các diễn đàn đã bật khóc, những giọt nước mắt ứa ra từ bàn phím: Tại diễn đàn của Bộ Giáo dục và Đào tạo (forum.edu.net.vn), ban quản trị quyết định đóng cửa các mục tán chuyện, vui chơi, giải trí... trong vòng 1 tháng để tưởng nhớ Tuấn và chia buồn với gia đình.



Trên diễn đàn của sinh viên thành phố St.Peterburg - nơi Tuấn trút hơi thở cuối cùng - lần đầu tiên đón tiếp một lượng thành viên lớn đến thế để chia vơi nỗi đau và ru giấc bình yên cho người bạn tài hoa bạc mệnh.



Và nữa, ở Pháp, một nhóm sinh viên tình nguyện ngay lập tức thành lập trang web bằng 5 thứ tiếng Việt, Anh, Nga, Pháp, Đức mang tên: www.vuanhtuan.info. Chỉ trong 2 ngày đầu, trang web này đã đón nhận 5000 lượt truy cập. Trịnh Minh Giang - một trong những người sáng lập website - khẳng định: “Chúng tôi muốn tạo một địa chỉ riêng mang tên Tuấn để tưởng niệm anh và kêu gọi giới sinh viên Việt Nam trên toàn thế giới đoàn kết, giúp đỡ nhau trong những giây phút khó khăn khi học tập ở xứ người”.




Vòng hoa viếng Vũ Anh Tuấn của mạng Trái Tim Việt Nam Online.

Ngày đưa Tuấn về đất mẹ, quanh linh cữu cậu có hàng trăm bạn trẻ, nhiều người còn chưa hề quen nhau. Họ cầm những bông hồng trắng trên tay, những con người bước ra từ thế giới ảo cứ lặng lẽ đi thành hàng, tiễn đưa người bạn vừa biết nhau hôm trước, hôm nay đã vĩnh viễn rời bỏ gia đình, rời bỏ bàn phím, rời bỏ nickname trở về với cõi vĩnh hằng.

http://images6.us.tintucvietnam.com/Uploaded/trangpv/tn_dam-tang-tuan2.jpg
Vòng hoa viếng Vũ Anh Tuấn của mạng Trái Tim Việt Nam Online

Từ trên mạng, một nhóm bạn bè đã sưu tập và gửi tặng gia đình Tuấn tập bài viết dày trên 500 trang, trong đó có hơn 20 bài thơ và hàng nghìn lời chia vơi nỗi đau mất mát: “Chẳng biết nói gì nữa khi nỗi đau đã là của chúng ta. Mọi người đều hiểu rằng lời chia buồn với gia đình và bạn bè của Tuấn sẽ sẻ bớt nỗi đau này. Với tất cả chúng ta, thông tin mới nhất về Tuấn chó sói sẽ luôn là: Vẫn còn sống mãi!”



Một linh hồn nhỏ, bay lên những vì sao

Trước ngày Tuấn mất hai tháng, trên diễn đàn TTVNOL cũng chứng kiến một thành viên khác ra đi. Box Thiên văn học và box Liverpool chắc chắn sẽ còn nhắc mãi hình ảnh một thành viên lặng lẽ, hiền lành với cặp kính dày cộp và nụ cười luôn sáng bừng ở tuổi “chuẩn bị bước sang 22”: Vuxuanha.



Tham gia diễn đàn trong hơn 2 năm, Vũ Xuân Hà ngày ngày gom nhặt, vun đắp và dành tặng bạn bè những câu chuyện nho nhỏ về thế giới các vì sao, về vũ trụ, về dải Thiên Hà, về trái bóng tròn thành Liverpool xa xôi... 1274 bài viết là con số cuối cùng của cậu trước khi căn bệnh ung thư quái ác đánh gục.



Khó có thể nói hết nỗi đau mà những người bạn của Hà một ngày kia online và nhận được dòng tin: Hà đã ra đi.



“Những người còn được bên cậu trong giây phút cuối xót xa nức nở, còn những người ở xa không về được thì ngột ngạt, loay hoay trong nỗi đau bất ngờ và quá to lớn”.



Mọi người viết thơ cho Hà:

Chết là hết, tình yêu kia cũng chết
(Những ước ao yêu đến lúc lìa đời)
Người ta đau rồi cũng dần phai nhạt
Nụ cười rồi lại nở mãi trên môi…
(thơ của thành viên: Caothaiuy)



“…Bạn yêu bầu trời và những vì sao, vậy là bạn đã bay lên cùng những vì sao. Bạn sẽ phiêu du trên những phương trời xa, tới những nơi chúng ta chưa thể đến, ngắm nhìn sự rực rỡ huy hoàng của Supernova, cưỡi trên sao chổi Haley và dạo chơi trong vũ trụ giống như cô bé Sana mà tôi mới được đọc trong chuyện cổ tích dở hơi của em bé Intodream...” (thành viên: reporter)



Và trong cả trăm lời ấy, ta vẫn thấy đâu đó những niềm tin, những nụ cười yêu cuộc sống - nụ cười mà Hà gửi lại cho bạn bè mỗi lúc online. Thành viên bong cuc trang (http://ttvnol.com/Profile.aspx?id=34341) viết: “Khi một ai đó mất đi tôi thưường nghĩ là có 1 vì sao vừa sa xuống. Nhưng với Hà, tôi lại có cảm giác như bầu trời vừa mới có thêm một vì sao. Tạm biệt nhé, ngôi sao trẻ trên bầu trời!”


... Đôi tay nhân gian luôn còn độ lượng


Hơn 2 năm đã qua kể từ khi su_su_ - người quản trị của box Lâm Đồng trên diễn đàn TTVNOL - đột ngột mất. Thời gian đã làm xanh mộ cô dưới thung lũng Đà Lạt, nhưng những thành viên của box vẫn không ngừng đặt hoa và viết tiếp trên topic dành riêng cho “bé”: “Kỷ niệm cuối cùng của su_su_...!”.



Với những bạn bè từng gắn bó lâu năm, topic ấy là những gì thiêng liêng nhất mà họ dành tặng cô - topic được dính ngay trên trang đầu của diễn đàn, để mỗi khi tình cờ ghé thăm, mọi người lại mỉm cười: “Chào em, Su nhé!”.




Nước mắt của những người bạn chưa bao giờ gặp mặt...

Ngày giỗ thứ hai của cô bé, dù ở tận TPHCM, nhưng thatwhy - người bạn và cũng là ngưười quản trị diễn đàn lại lặn lội trở về thành phố cao nguyên. Anh về để đặt lên mộ Su một nhành hoa trắng trước ngày đi công tác xa: “Em vẫn nằm đó nhìn qua bên kia đồi với cỏ xanh và rừng thông lộng gió. Hôm cuối trời mưa, anh đi vội, chỉ gởi lại gói bánh nhỏ AFC. Quên bẵng đi mấy hôm thế mà em đã đi vĩnh viễn… Hai năm quay lại, vẫn câu nói như những lần Su cùng đi ăn, vẫn lời chào - Anh về Su nhé! Rồi bao giờ quay lại, anh sẽ đến thăm!”

http://images6.us.tintucvietnam.com/Uploaded/trangpv/tn_dam-tang-tuan3.jpg
Nước mắt của những người bạn chưa bao giờ gặp mặt...

“Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng” - câu hát ấy vẫn cứ hiển hiện trong hồ sơ thành viên của cô bé su_su_ suốt hai năm qua. Cuộc đời buộc Su phải trẻ mãi ở tuổi đôi mươi, nhưng bạn bè vẫn không thôi nhắc về cô như một thiên thần nhỏ - một thiên thần khiến mỗi người luôn thấy nhớ: Ngày nay sỏi đá cũng cần có nhau.


… Còn mãi trăm năm, một cõi đi về

Nhiều người tưởng rằng thế giới mạng là một trò đùa, là ảo, là giả dối, nhiều người bảo người ta chỉ quen biết nhau hời hợt rồi quên, đấy là bởi họ chưa sống thật trong nỗi đau ấy, chưa rút ruột cùng nhau trên như những thành viên box Lâm Đồng khi không còn su_su_ , đấy là vì họ chưa thảng thốt lặng ngưười cùng nhóm 7xHN khi thành viên tinhtinh ra đi đột ngột, đấy là tại họ chưa từng thấy những vì sao trẻ măng bay vút lên bầu trời trong đêm đen.



Cách đây nửa năm, trên diễn đàn HHTFC, một thành viên đã post lên thông tin về một người bạn gái tên Hiền (ĐHSP), dù không hề quen biết, mắc chứng ung thư mà gia đình không đủ tiền chữa trị. Chỉ thế thôi. Trong vòng nửa năm ấy, Hiền đã nhận được rất nhiều, cả vật chất và tình cảm của bạn bè khắp nơi trên cả nước.



Trước khi ra đi một tháng trước đây, Hiền đã gửi lời cảm ơn đến những cánh hạc giấy hi vọng mà những người bạn không hề quen biết gửi đến cho mình, cảm ơn những dòng offline trên diễn đàn mà bạn chưa một lần tạo nick. Hiền đã ra đi thanh thản trong vòng tay ấm áp của Tình Bạn “ảo”, nhưng rất thật lòng.



Và thế giới ảo ấy vẫn là một cõi đi về của cả những người đã đi xa: nick vẫn sáng và những bài viết vẫn còn đấy, thậm chí mới login ngày hôm qua. Chẳng có gì khác biệt, chẳng có gì thay đổi, bạn vừa trả lời bài viết của tôi đấy thôi, nick của bạn đang đặt cạnh nick tôi, vậy mà bạn không còn nữa… Và vì thế những nỗi đau của thế giới ảo sâu sắc như ngoài đời, đôi lúc còn xót xa hơn.



Có lẽ vì thế mà “những người ảo” cũng nhớ về nhau theo cách khác, lặng lẽ và rút ruột trên từng con chữ, trong từng bài viết, trong nỗi đau trút lòng vào những trang web mới để những cái sự mất mát ấy vẫn còn có nghĩa.



Và vì những giọt nước mắt online ấy, thế giới ảo luôn sống! Sống để ta giật mình. Giật mình vì đau, giật mình vì hạnh phúc: ít nhất đang có hai người cùng hoài niệm về bạn trên thế giới online.



V. Hà

Báo Sinh Viên Việt Nam


---------------

(Ảnh: Hình ảnh chụp trong đám tang Vũ Anh Tuấn của Trịnh Quang Vinh - thành viên box Nghệ thuật nhiếp ảnh, mạng Trái Tim Việt Nam Online.)

việt nhân
14-12-2004, 01:33 PM
Thật đáng thương cho các bạn trẻ của chúng ta... Một tài năng đã ra đi. Chuyện đã lâu rồi nhưng khi đọc lại vẫn còn nghe xót xa trong dạ. Cảm ơn Quốc Ấn.

Quốc Ấn
14-12-2004, 02:13 PM
Đã lâu rồi, tôi luôn giữ cho nét mặt bình thản trước ngoại cảnh và không bao giờ để ánh mắt đọng nước. Hôm nay khi đọc những dòng này cũng vậy, nhưng tại sao trong gan ruột vẫn cảm thấy như có gì đó cồn cào, khó chịu. Cũng chỉ cách đây vài ngày, một người anh em quen biết ở gần nhà cũng đã bất ngờ ra đi, ra đi trong niềm hạnh phúc đang dâng trào, ra đi không một lời tạm biệt. Đó là một chàng trai trẻ năm nay, kể cả tuổi ta vẫn chưa tròn 23. Là con thứ trong ở một gia đình nghèo, nhưng cha mẹ cậu vẫn cố gắng cho con ăn học. Tốt nghiệp phổ thông gia đình chưa cho cậu đi làm, ngấn nước nhìn cha mẹ vất vả, thêm bốn năm sống trong khó khăn và miệt mài ăn học, vừa ra trường cầm tấm bằng đại học trên tay, số phận run rủi cho cậu ta xin ngay được vào một công ty liên doanh với mức lương khá cao. Tối hôm trước khi ra đi, gặp nhau, người em đó tâm sự "anh ạ, đợt này đi làm em sẽ để dành tiền sửa lại cho ông bà già cái nhà", "đổi cho bà chị cái xe", " tiết kiệm chút vốn rồi sau đó đầu tư vào kinh doanh.......và còn nói nhiều nữa, còn mong muốn nhiều nữa. Nhưng đó lại lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau, tối hôm sau trên đường từ quê lên, ánh đèn ô tô đi ngược chiều làm chói mắt, Hòa (tên người em nhỏ) đó đã đâm xe vào gốc cây. Khi mọi người đến nơi trên xe của Hòa vẫn còn nguyên túi quà quê và bánh kẹo vừa mua để về nhà chia vui với mọi người vì ngày hôm sau Hòa sẽ nhận quyết định chính thức đi làm. Nhưng tất cả đã dừng lại. Ngày tiễn đưa Hòa, mọi người đều thương tiếc, người cha khuôn mặt nhợt nhạt, nín lặng như mất hồn, người mẹ nằm lặng trong bệnh viện, hai mắt chỉ biết tròng tròng nhìn lên trần nhà. Một chàng trai ngoan hiền, đẹp đẽ, có chí hướng, ai cũng quý mến. Nhưng tại sao? Tại sao những kẻ buôn lậu, trộm cướp không chết mà lại để cho những người tốt phải ra đi ở cái tuổi đang tràn đầy ước vọng và hoài bão giúp đỡ mọi người. Lỗi tại ai?.....không, có lẽ chẳng tại ai cả. Tất cả chỉ biết trách ông trời, chỉ biết tiếc cho số phận ngắn ngủi của người đã mất. Ôi cái lẽ sinh diệt của tự nhiên sẽ không bao giờ để cho thế giới nhân sinh hết tiếng khóc than.
Nhớ lại trước đây gần một năm tôi có xem lá số cho một người trong topic "Bệnh tật và tuổi thọ" ở một trang web, sau nhiều lần cân nhắc cuối cùng tôi đưa ra một con số tuy không dài nhưng chắc cũng đủ thời gian cho để an ủi người đó. Và hy vọng rằng nó không hề chính xác. Mặc dù vậy trong thâm tâm tôi và có lẽ người hội viên đó cũng biết rằng nơi không gian mênh mông, chứa vô vàn những vì sao sâu thẳm kia, nơi mà những thiên thần đang bay lượn cũng sẽ chào đón người hội viên đó bất cứ lúc nào. Số kiếp con người thật mong manh, có ai sống được cho ngày mai đâu, chúng ta sống ngày hôm nay chỉ biết ngày hôm nay và tin rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn, từ hôm nay đến ngày mai tưởng chừng rất ngắn ngủi nhưng có khi lại là cả một chặng đường dài và có quá nhiều việc xảy ra ngoài định liệu của chúng ta. Có ai dám chắc chắn những gì sẽ xảy ra ngày mai, tất cả, tất cả chỉ là một niềm tin. Đã có lần tôi nghe loáng thoáng lời một bài hát...Nếu bạn có yêu tôi thì hãy yêu từ hôm nay chứ đừng để ngày mai, nếu bạn có ghét tôi thì hãy ghét từ hôm nay chứ đừng để đến ngày mai............

Tịnh Ngọc
09-01-2005, 09:40 PM
Câu chuyện của Quốc Ấn về người bạn trẻ thật là cảm động và đáng thương quá ! Buồn thay cho cậu ấy đã vĩnh viễn ra đi trong niềm tiếc thương vô hạn của mọi người khi những hoài bão và ước muốn nhỏ nhoi chưa được hoàn thành . Mong rằng hồn thiêng của cậu ấy sớm vãng sanh lạc quốc . Đúng là ý Trời khó tránh - thật xót xa và đau đớn cho những vị sanh thành ra người con hiếu thảo đó . Mong họ luôn có nhiều nghị lực để vượt qua nỗi mất mát to lớn này --~--