View Full Version : NGƯỜI TỈNH THỨC
DaoKy
27-11-2004, 12:09 PM
NGƯỜI TỈNH THỨC.
Con người là tên gọi đích thưc của đau khổ triền miên bất tận trên cõi đời này. Hay nói cách khác con người mang lấy một thược từ là "Đau Khổ" khi khởi đầu thâ phận của mình. Thế thì có ai là người đã hạnh phúc thật sự trong cuộc sống hiện hủu của cuộc đời ? Người Khách tự hỏi lấy lòng mình vào một buổi chiều cuối năm khi không gian yên tỉnh ngày 25 lại càng yên tỉnh hơn vì câu hỏi này vẫn còn bỏ ngỏ, vẫn không được trả lời , vẫn là nbiềm ray rức khôn nguôi bên lòng người khách, để rồi cho đến một ngày hôm sau bên tuần trà buổi sáng trong thư phòng, người khách mới chợt nhớ lại câu chuyện của Đức Phật trên bờ sông Ni Liên thưở nọ, xa xưa lắm rồi có thật trong lịch sử con người.
Có lẻ đức Phật là ngườ đầu tiên định nghĩa lại danh từ con người bao hàm ý rất nhân bản trong nguyên ngữ " Boudha" được dịch ra là :"Người Tỉnh Thức". Người tỉnh thức thì không còn đau khổ nửa, cho nên người khách lắng lòng hướng về Phật Pháp như một khởi điểm bắt đầu cho cuộc hành trình đời mình vào đất Phật, mà trên đó một ngôi thiên nhỏ được dựng lên với vẻ uy nghi giản dị giửa thiên nhiên hửu tình, bức tượng Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni hiền từ đang hiện diện trong cõi đời đầy ô trọc và khổ đau. Kề bên bức tượng một vị Bồ Tát Quán Thế Âm với gương mặt đẹp thanh thoát đưa đôi mắt nhìn chúng sanh chơi vơi trong biển khổ như người mẹ nhìn những đứa con tội nghiệp. Trong chiều sâu vực thẩm vọng về đến tận tâm hồn người khách, chầm chậm vang lên từng đợt những âm ba hải triều cuốn hút vổ về tâm tư phiền muộn của khác trần đang tìm về cõi cô sanh.
Tiếng thét cuồn cuộn những cơn sóng của khổ đau bùng lên như phủ ngập không ngừng trên biển Tâm Thức. Người khách cảm thấy thời gian như ngưng đọng lại . Mùa Đông rồi cũng rụi tàn nhường bước cho mùa Xuân mới xuất hiện trở lại trên Địa cầu. Thật vậy,người khách bổng chợt hiểu dần ra đâu là câu hỏi của Bồ Tát Vô Tận Ý đã thỉnh vấn đức Phật trong buổi thuyết pháp Kinh Diệu Pháp Liên Hoa về nhân duyên danh hiệu của Bồ Tát Quán Thế Âm trong phần mở đầu phẩm Kinh Phổ Môn. Đến đây cuộc hành hương của người khách trần vẫn tiếp tục trong khi câu hỏi trên kia mỗi lúc thêm súc tích trong lòng như một công án thâm tinh ma người khach cưu mang trong đời. Nhất là vào những lúc thư thả ngồ uống ngụm trà nhìn Hoa Mai vang đanmg nở chào đ1om mùa xuân...
-Việc trần cũng vừa xong
Về thắp hương nơi thư phòng
Quyện quanh làn khói toả
Con Thỉnh Phật uống trà...
còn tiếp
DaoKy
27-11-2004, 02:04 PM
CHÂN THIỆN MỸ
HOA .
Hoa chính vị Bồ Tát hoá thân làm đẹp mắt mọi chúng hửu tình, dẫn đường cho những con người ham chuộng Danh Sắc vào con đường vô Ngã Vẻ đẹp của hoa không có vị tục trần xác thịt, vẻ đẹp của hoa là huyền diệu của nhửng tía sáng ánh nắng ban mai kết tinh lại thành màu sắc, hoa dâng hiến cho đời từ bi, thiện mỹ, tặng hết dịu dàng an ủi chúng sanh . Hoa là hỷ xả sau khi mang giọt nước tươi mát của Chân Thiện Mỹ đến rồi đi không một chút bận tâm kiếp sống vô thường của mình , hoa là Bồ Tát dạy con tâm vô trụ, mỗi giây phút cuộc sống trong hiện đời rất qúy, đừng để những giây phút ấy qua đi trong địa ngục khổ đau của giận hờn và lo toan . Mỗi phút giây nấy bừng nở vạn đoá hoa khiêm cung bên lề đường không một người để mắt đến, rực rở trong khu vườn muôn sắc, dù được chăm sóc hay nơi đồng hoang vắng, hoa vẫn bình đẳng trải rộng lòng từ không phân biệt đắn đo về lẻ thâm tình của mình đến với ai và có được tiếp nhận hay không ?
Con hảy sống trong vô trụ, trải rộng lòng từ đến mọi người, không phân biệt tình cảm của người đối với con ra sao, không luận không gian, thời gian, không cần đền đáp, không cần được hiểu hay cảm thông .
Con hảy để đoá hoa tâm được bừng nở, đừng để bản ngã của con làm khô cằn mảnh đất vốn đã được gieo hạt giống Chân thiện Mỹ, vì mọi phân định đúng sai, phải trái chính là bản ngã của con đó ! Con có quyền tu thì cũng có kẻ khác có quyền không tu, con không được tự cho rằng mình tu nên mình đúng hoàn toàn, thêm vào đó người tu mà không chuyển nổi tâm kẻ khác theo con đường của Chân thiện Mỹ thì con lại trách mình. Vả lại, nếu con thật sự hết lòng cầu giải thoát thì hảy tự cứu lấy mình thoát cảnh khổ hiện tại, đừng quy lổi cho kẻ chống báng mình tạo nên nổi khổ của mình .
Tu Là gì ? Tu là con đang đi tìm đến cách sống tận thiện tận mỹ, xóa bỏ những định luật nhân quả đã cột chặc con người vào vòng quay của nghiệp Luân Hồi, chuyển mệnh đời đến bước an lạc và luôn tự tai.
Giải Thoát là gì ? Là bức phá những vô minh tham dục còn đầy rẩy trong bản tâm, Ngã chấp dạy cho con cách thich nghi trong cuộc đời hư ảo, không hề muốn nhận thấy ánh sáng của chân lý . Con muốn thấy ánh sáng chân lý đưa con thoát khỏi vô minh phiền não thì con nên học theo hạnh Từ Bi Hỷ Xả của Hoa, hoa phải là tâm của con chư phật muời phương ba đời đều thuyết giải thoát hoá thân sanh vào sen báu chẳng phải là không có nguyên do : Cho nên hoa mang kiếp sống vô thường mà sống đời vĩnh cửu của Đại từ . Giây phút thế trần qua đi , hoa đem đến giọt nắng cõi trời soi vào mắt thế nhân, khai thị điều thiện cho con mà chính bản tâm con chưa tự chứng, Hoa có thể tàn phai hương sắc trong vô thường sanh diệt như chính bản thân con nhưng mùi hương và vẻ đẹp của hoa không biến mất trong tâm con .Điều thiện có thể mang tướng đến rồi đi mà tâm thức của con không quên việc làm tận thiện mỹ ...
DaoKy
28-11-2004, 09:40 PM
TRÀ HOA THIÊN ĐỊA NHÂN .
Trường phái chỉ là hư, con không nên chú ý đến quy luật của phái cắm hoa, dù Nhật Bản hay các nước khác . Từ tâm sinh ra các quy luật thẩm mỹ cho nên tâm đạt đến Niết Bàn thì quy luật cũng tương ứng . Ngược lại theo quy luật của bậc giải thoát đề ra cũng dẫn nghệ thuật đi đến tối thượng nếu không chấp pháp, đây cũng là một số quy luật đó con cứ theo đó mà hành sẽ dẫn đến TRÀ HOA .
Với kiều bình cao thi hoa Thiên cao bằng chiều cao bình cộng chiều rộng của bình, đó là chiều cao bình thường, phá thể cao hơn, nếu thấp hơn thì chiều cao ấy nằm trong cành khác và ngoài bình lượn xuống hoặc ở chiều ngang của Thiên, Hoa Địa cao bằng một phần năm chiều cao của thiện Hoa Nhân cao bằng ba phần năm của chiều cao Thiên, Với kiểu bình thấp thì hoa Thiên cao bằng hai chiều cao của bìng cộng chiếu rộng bình, Các hoa khác cũng như kiều bình caochi nên cắm một cành với hai lá, hai hoa ba lá cho bình cao, nhưng con cắm cách nào chiếc lá ấy có biểu tượng mang tất cả không khí của thiên nhiên là đặc điểm riêng của nó .
Tất cả hoa trong bình đều trổ từ một cành duy nhất không có vẻ xa lạ với nhau dú là khác loại . Hoa phải có vẻ tươi mát chứ không lấy số nhiều để tạo vẻ tươi thắm, chỉ riêng mộit cánh hoa cũng đủ để tượng trưng cho cả loài hoa .
Cắm hoa như người Tây Phương không phải gọi là cắm, mà phải gọi là chưng hoa đ1ung hơn, con có khuynh hướng nghiên về lối cắm ấy đó là tâm con hảy còn chuộg tướng bỏ chấp, bình thấp cắm nhiều hoa hơn bình cao vẫn còn tôn trọng quy luật trên .
Ở bình thấp chú ý đến hoa Địa cành phụ thấp ở cận cành chính, đừng sợ cơ đơn vì con con sợ tức là còn khổ, nên trong cách cắm hoa thế này sẻ thích cắm nhiều hoa lá hơn tính vẫn còn nóng nảy, nếu không có ngươi hiểu con cũng là lẻ thường , không có người giống theo ý con cũng là lẻ thường . Nnếu co đơn la đau khổ thì Đức Phâtlạ ngườ khổ nhất trần gian, sự phù du ve đẹp hoa cắm trong bình cũng là sự cô đơn . Con cắm hoa mà không thấy mình là người cắm, không có hoa để cắm, lòng không lay động thì bình hoa là bình hoa tự nở chính là HOA ĐẠO .
Cũng như đau khổ làm gì có thật nhưng phải muợn đó để tỏ bày sự an lạc . Con không đau khổ, vì sự đau khổ hiện diện chính là pháp môn gần nhất và dể nhất dẫn mình đến việc nhận thức an lạc . Nhận thức này chính là nhận thức thiện định giải thoát . . .
DaoKy
30-11-2004, 01:33 PM
ÂM NHẠC .
Là chuổi tiếng động được sắp xếp theo cung bậc trong tâm tư của từng con người, trong từng mỗi chúng sanh, là nguồn nhạc ý tuôn tràn, những giận hờn, những đau khổ, những niềm vui được tuôn ra tử trong sâu kín tâm hồn, cho nên lắng nghe thế giới với tất cả âm thanh đa dạng là một nguồn hân hoan bất tận, vì đó là âm nhạc .
Những câu chửi rủa là nhạc của tâm hồn đang giao động đến cực điểm, những bài hát là âm nhạc của thi nhân nó theo một cái chung nhât đó là : Thành, Trụ, Hoại, là âm thanh cũng là sự sống là hình tướng hoại diệt mà cũng thể hiện tính chất là Đạo vậy ! Tiếng chân bước đi trên đường vắng, tiếng lá khô rơi rụng, tiếng sương khuya rơi trên mái nhà, tiếng dế nỉ non, tiếng đàn, và cả những âm thanh con không nghe bắng nhỉ căn được như tiếng mây trôi bồng bềnh, tiếng hạt mưa chạm nhau trên không, tiếng thì thầm của hoa cỏ, tiếng thời gian chầm chậm trôi qua đời con, tiếng than thở của người thân xa con, là những chuổi âm thanh kỳ diệu của cuộc đời .
Biết thưởng thức tất cả âm thanh của cuộc sống tức là sống trong nhac . Con có biết âm thanh là gì thì mới đích thực cảm nhận đuợc âm nhac của đời .
Hảy nghe đây chỉ biết nghe những âm thanh ma con ưa thích thi chưa thưởng thức được cái kỳ diệu của âm thanh, nếu con chỉ muốn nghe thích những lời ngợi khen và rất ghét những lời chê bai thì nhỉ căn chỉ làm việc có một nửa . Đó chính là khuyết tậtđó mới chính là sự bất toàn của thân tướng, tất cả mọi âm thanh đều vui và tất cả mọi âm thanh đều là Phap .
Những lời nói dử đầy thô bạo là những thử thách sự kiên định, là pháp rèn tâm , là pháp điều phuc tâm xao động . Như thế chính những lời nói dử là giả tướng và những lời Phật thuyết minh chính là chánh pháp , tuy những lời nói dữ tự bản tánh nó không dữ, mà con đã chấp rằng nó dữ vì con còn vướng mắc vào âm thanh nên con không thấy thật tánh của ngôn ngữ .
Quán sát âm thanh đơn thuần là âm thanh thi hiểu được Đạo , mỗi âm thanh đều có độ ngân rung của nó vì thế âm thanh là âm nhạc . Những lời khen tự nó không xấu, chấp vào thì nó trở nên độc duợc, khen hay chê đều không thể biến con trở thành kẻ khác .Những người chê bai người khác chính là Bồ Tát hoá thân, chính nơi những vị ấy con hiểu được điều Phật dạy nguyện lảnh lấy cõi Phật chẳng phải ở nơi rổng không .
Khi con điềm nhiên trước những âm thanh khen chê hung bạo ấy thì con đã độ được tâm của mình, độ được kẻ ấy chính là con cũng đã độ con Nghèo xấu những âm thanh đi thẳng vào tim làm con khổ sở là vi con chỉ nghe có một nửa , chính điều này là thân tướng xấu và nghèo nàn . Đây là thần chú trị bệnh ấy, hảy quán chử ấy trong tiếng trống, tiếng đàn phổ trong đoản khúc cho đến khi tâm con trân trọng âm thanh ấy lúc ấy con sẽ thấy tự tánh ngôn ngữ là KHÔNG .
DaoKy
30-11-2004, 09:37 PM
KHỔ ĐẾ .
Đau khổ không phải là điều xa lạ đối với mọi người và với riêng con, đau khổ đã là bạn đồng hành từ lâu lắm, như thế thí có gì mà phải ngở ngàn, đau khổ đến từ người nầy hay từ người khác, từ hoàn cảnh nầy sang hoàn cảnh khác . Điều đó có nghĩa gì đâu, vì lẻ đơn giản là nó sẽ đến, nếu mang hình tướng nào để gây hại cho sự bình tâm của con, đau khổ sẽ mang hình tướng ấy .
Cho nên đừng oán trách người làm con khổ đau, vì họ chỉ là công cụ của sức mạnh ở ngoài chính ho. Đó chính là sự đau khổ vẫn hiện hửu nơi thế gian, đau khổ vò xé tâm can tức một tướng địa ngục rồi, thề thì đau khổ chính là đía ngục, đã ở trong địa ngục là tận cùng thì tự tử để đi đến cõi chết nào khác nửa . Vả lại, đau khổ là nghiệp đeo đằng há do người nào mang đến mà hòng trốn tránh .
Chết là không chịu tác động của loài người và hoàn cảnh thế gian, nhung thoát khỏi nghiệp báo . Đau khổ sẽ mang hình tướng khác để theo đuổi con và ở những nơi klhông co thân tướng để chịu quả báo, cảnh khổ nơi đây sẽ nhân lên gấp bội để tâm thức phải động và đau đớn như đau đớn cảm thấy được trên một thân thể xác thịt, là những cảnh địa ngục, cho nên biết tự tử để thoát nổi khổ gánh chịu chỉ làm mình dẫn đến một địa ngục khác mà thôi .
Khi chưa thành Phật thì chưa thể nói thoát khỏi địa ngục thì cũng đừng mong không còn khổ đau, Vậy thì đau khổ sẽ theo con mãi đến ngày giải thoát .
Cứ mặc nó đến, quan sát nó ở chân tướng chứ không phải ở giả tướng, chân tướng của đau khổ khi đến với con là nghiệp, giả tướng là người hay hoàn cảnh chẳng thuận lòng con . Để hoá giải nghiệp ác chính là con hành tạo những nghiệp thiện, hảy gây lấy nghiệp thiê75n để thoát bể khổ trần gian và điều thiện bật nhất là ngay trong lúc này khi con đang đau khổ hảy niệm Phật vì niệm Phật là chính con đang niệm Giác Tánh của chính con cùng chư Phật hiện tiền . Niệm Phật thì con sẽ tỉnh táo để thấy được chân tướng của đau khổ tự đến thì nó sẽ tự đi chứ chẳng phải con xua đuổi đuợc nó mà đau khổ xa lánh con . Bình tâm trước nghịch cảnh sẽ không còn cảm thấy khổ đau sâu xa như chính mình đang chịu khổ mà phải niệm quán rằng : Khổ nầy không cũ cũng chẳng mới, không tự tánh thì không có tha tánh, không hoàn toàn của con, ví nếu không có ngoại vật tha nhân thi con không khổ nhưng khộng lìa khỏi con, vì con cảm thấy nổi khổ đau rỏ ràng nơi con . Vậy thì nó ở đâu khi không ở nơi con cũng chẳng ở nơi người ?
Còn tiếp . . .
tranngocai
03-12-2004, 02:54 PM
Kính anh Đạo Kỷ!
Bài viết ý nghĩa rất sâu sắc và hay.
Mong anh luôn an lạc trong chánh pháp để luôn có những bài viết hay khác! Tôi hiểu được ý nghĩa anh muốn chuyển tải!
Chân thành cám ơn anh!
DaoKy
05-12-2004, 11:28 AM
Chao ban Tranngocai !
DaoKy cũng mong rằng tất cả những người bạn đang hướng về Chân Thiện Mỹ điều có chung một tầm nhìn hướng thương. Tôn Giáo là hướng ngoại và chỉ có hướng nội mới thật sự bước chân vào con đường Đạo, chúng ta mãi chấp vào tướng hình thức của Tôn Giáo xem đó la cứu cánh nhưng lại quên một điều quan trọng hơn đó là Tâm của mình , tìm hiểu về nó và điều phục cho đến khi tỉnh thức hoàn toàn . Ngày xưa đức Cồ Đàm không dạy lập chùa, chỉ dạy cho giáo pháp làm cách nào để được Tỉnh thức do đó chúng ta hướng nội để làm việc này, đến khi có một năng lượng đủ khai mở trí não trở thành sự kiện vĩnh cửu của Càn Khôn .
Vài hàng lạm bàn, chúc các bạn vui vẻ trên diển đàn . Thân .
DaoKy
DaoKy
08-12-2004, 03:57 PM
Do đó đau khổ là duyên hiệp thành theo nghiệp mà đến . Nói đến nghiệp tức là nói đến chính mình, cho nên đừng tự làm khổ mình, nghiệp đến cứ đến, nghiệp đi nó cứ đi, được như thế đó là tâm không trụ, tâm không trụ tức là tâm an ổn, đã an ổn thì thấy Niết Bàn tại thế, để có đủ lực đạt Niết Bàn con phải niệm trong đau khổ và quán trong nghịch cảnh . Tha lực tự lực là sức mạnh mảnh liệt đến từ bên ngoài, phát ra từ bên trong sẽ phá tan xiềng xích của địa ngục khổ đau, đó chính là sự giải thoát .
Đau khổ là nhân đưa đến giải thoát, nên con đừng sợ nó và cũng đừng ghét nó, hảy cảm ơn đau khổ và những người đã mang đến sự đau khổ cho con, họ chính là Bồ Tát phát tâm hành nghịch độ để giúp con chứng được quả thiện tròn đầy . Đó là Bồ Tát trải thân làm viên gạch lót đường cho chúng sanh đến bến bờ giải thoát, và con cũng nên nhớ rằng chư Bồ Tát không phải chỉ mang tướng Thiện để độ sanh .
Hảy cầu nguyện cho các vị ấy sớm đắc quả vị Phật mới trả được ân, phải tri ân những người mang sầu khổ đến cho con, hành như thế mới là con người trí tuệ, hành như thế mới là người Tỉnh Thức .
Đau khổ hay nghiệp chướng là nhân Bồ Đề, nên vì thế con không thể khinh, không hổ thẹn vì nó . Cũng chính vì Niết Bàn có nhân ban đầu là Phiền Não nên con không thể sanh tâm mong cầu tha thiết, chẳng trụ lại đau khổ, chẳng trụ lại Niết Bàn là chân thật Niết Bàn tức là giải thoát . Con hảy y theo tìm thắy hạnh phúc ngay trong đời từ giây phút nầy .
Hạnh phúc tìm thấy nơi không có hạnh phúc, nơi không cho phép hạnh phúc tồn tại trong cõi trần nầy là chính là hạnh phúc vĩnh cửu, vì đã kinh nghiệm qua đau khổ . Con hảy tự cứu lấy mình .
DaoKy
08-12-2004, 04:40 PM
ÁI DỤC .
Con thường nghĩ ái dục là vấn đền đơn giản là tình cảm giửa trai gái . Ở người lập gia đình thì ái dục chính là sự ngoại tình, chỉ nghĩ đến người hôn phối và con cái thì cái đó không là ái dục ? Nghĩ như thế thật quá sai lầm, dục ái chính là vấn đền lớn nhất của sinh tử luân hồi, tức là giải thoát là giải quyết triệt để vấn đề ái dục . Như thế ái dục mang hình tướng nào và thực chât chính của nó là gì ? Dục là gì ? Thân là dục sinh ra ra ái, khi con nghĩ rằng mình là người Nữ đó là dục, dục chính là sự phân biệt ra hai của một cái đồng thể . Không cứ nghĩ hành dâm mới gọi là dục vả lại là phân hai tức là nẩy sinh ra một cái khác nguyên bản, nên trong bất cứ hành xử tư tưởng nào có ý phân biệt Ngã, Nhân thì đó chính là dục . Khi có nhân, ngã, đây, đó, thì ái liền sanh, và bánh xe luân hồi chuyển động . Như thế dục sanh Tam độc, dục là nghiệp lớn sinh ra muôn nhân quả kết thành nghiệp mới . Dục tức là động của thức, động của tâm, dục là thể của ái, ái là tướng của dục, từ ái mà sinh ra yêu, ghét, thuận, nghịch mọi cảnh khổ thế gian . Từ dục hình thành ngã hay nhân cách của người yêu thích mình và tính cách của mình là lẻ tự nhiên, vì ái đâu tách rời khỏi dục nên nói yêu là đã có ghét ở trong đó !
"Thích màu này vì màu này hợp với tôi!" Đó là tiếng nói sâu thẳm của ái dục vọng lên trong từng niệm tưởng, yêu người là dục, yêu chính bản thân mình cũng là dục, yêu điều thiện, ghét điều ác cũng vướn vào ái dục . Trong cảnh yêu ghét với hai tướng chấp nhận hay không chấp nhận, là chính mầm móng đấu tranh còn lại trong con thì con còn đau khổ . Tại sao con có thể yêu thích người này, không thich người khác ngay lần gặp gở đầu tiên ? Có thể nói rằng : " Vì Nhân Quả của Tiền Kiếp ". Nhưng tự nguyên thuỷ nhân ban đầu sinh ra mọi nghiệp, luân hồi chính là ái dục, có thân, có ngã bất cứ điều gì hợp với ngã thì được giử lại thành sở thích, thành thiên hướng mà ngã thì có thể thay đổi yêu thích, cho nên thích hành thiện, cũng chưa hẳn là Thiện .
Sở thích của con khi con bé và ngày nay thật khác nhau, như thế mọi vật có thể thay đổi mà ái dục thì không, hể một hơi thở ra vào là còn hơi thở của ái dục . Ái dục không chỉ đơn thuần tồn đọng trong quan hệ lứa đôi hay Nam Nữ mà cả trong những tình cảm tưởng chừng như là thiêng liêng nhất . Con có thể thấy ái dục trong cái phóng tâm vô tình ràng buộc những nhặc nhiệm nhất với cuộc đời . Ái là phóng ngã hướng về đích đến, có mục đích là có định hướng, có hệ luỵ, có trông chờ, có phản hồi . Như thế Ái là nguyên nhân đau khổ vì ái tự khởi thuỷ đã có mầm móng bất toàn .
Muốn lìa ái dục phải quan sát tánh của dục, dục là động, nếu không động thì đồng lúc ấy giả duyên chấm dứt tánh dục hiện tiền . Đó chính là tánh Như Lai tánh từ nơi không động là Như Lai tánh hiện động dụng thì động ấy thật là từ bi . Con hảy thực hành ly dục .
DaoKy
08-12-2004, 04:51 PM
ÁI DỤC .
Con thường nghĩ ái dục là vấn đền đơn giản là tình cảm giửa trai gái . Ở người lập gia đình thì ái dục chính là sự ngoại tình, chỉ nghĩ đến người hôn phối và con cái thì cái đó không là ái dục ? Nghĩ như thế thật quá sai lầm, dục ái chính là vấn đền lớn nhất của sinh tử luân hồi, tức là giải thoát là giải quyết triệt để vấn đề ái dục . Như thế ái dục mang hình tướng nào và thực chât chính của nó là gì ? Dục là gì ? Thân là dục sinh ra ra ái, khi con nghĩ rằng mình là người Nữ đó là dục, dục chính là sự phân biệt ra hai của một cái đồng thể . Không cứ nghĩ hành dâm mới gọi là dục vả lại là phân hai tức là nẩy sinh ra một cái khác nguyên bản, nên trong bất cứ hành xử tư tưởng nào có ý phân biệt Ngã, Nhân thì đó chính là dục . Khi có nhân, ngã, đây, đó, thì ái liền sanh, và bánh xe luân hồi chuyển động . Như thế dục sanh Tam độc, dục là nghiệp lớn sinh ra muôn nhân quả kết thành nghiệp mới . Dục tức là động của thức, động của tâm, dục là thể của ái, ái là tướng của dục, từ ái mà sinh ra yêu, ghét, thuận, nghịch mọi cảnh khổ thế gian . Từ dục hình thành ngã hay nhân cách của người yêu thích mình và tính cách của mình là lẻ tự nhiên, vì ái đâu tách rời khỏi dục nên nói yêu là đã có ghét ở trong đó !
"Thích màu này vì màu này hợp với tôi!" Đó là tiếng nói sâu thẳm của ái dục vọng lên trong từng niệm tưởng, yêu người là dục, yêu chính bản thân mình cũng là dục, yêu điều thiện, ghét điều ác cũng vướn vào ái dục . Trong cảnh yêu ghét với hai tướng chấp nhận hay không chấp nhận, là chính mầm móng đấu tranh còn lại trong con thì con còn đau khổ . Tại sao con có thể yêu thích người này, không thich người khác ngay lần gặp gở đầu tiên ? Có thể nói rằng : " Vì Nhân Quả của Tiền Kiếp ". Nhưng tự nguyên thuỷ nhân ban đầu sinh ra mọi nghiệp, luân hồi chính là ái dục, có thân, có ngã bất cứ điều gì hợp với ngã thì được giử lại thành sở thích, thành thiên hướng mà ngã thì có thể thay đổi yêu thích, cho nên thích hành thiện, cũng chưa hẳn là Thiện .
Sở thích của con khi con bé và ngày nay thật khác nhau, như thế mọi vật có thể thay đổi mà ái dục thì không, hể một hơi thở ra vào là còn hơi thở của ái dục . Ái dục không chỉ đơn thuần tồn đọng trong quan hệ lứa đôi hay Nam Nữ mà cả trong những tình cảm tưởng chừng như là thiêng liêng nhất . Con có thể thấy ái dục trong cái phóng tâm vô tình ràng buộc những nhặc nhiệm nhất với cuộc đời . Ái là phóng ngã hướng về đích đến, có mục đích là có định hướng, có hệ luỵ, có trông chờ, có phản hồi . Như thế Ái là nguyên nhân đau khổ vì ái tự khởi thuỷ đã có mầm móng bất toàn .
Muốn lìa ái dục phải quan sát tánh của dục, dục là động, nếu không động thì đồng lúc ấy giả duyên chấm dứt tánh dục hiện tiền . Đó chính là tánh Như Lai tánh từ nơi không động là Như Lai tánh hiện động dụng thì động ấy thật là từ bi . Con hảy thực hành ly dục .
Dương Qua
09-12-2004, 12:52 PM
Anh Daoky ơi, em đang chờ anh tiếp tục đây.
DaoKy
13-12-2004, 01:15 PM
TẠI SAO PHẢI TU?
Tại sao phải đặt vấn đề tu khi điều đó chưa cấp thiết đối với nhiều người, có nhiều người vào Đạo một cách tự nhiên dể dàng nhờ căn lành đã gieo trồng từ kiếp trước, có người trong đau khổ cùng cực mới chợt hiểu chỉ có tu mới hoàn toàn thoát khổ.
Còn đa phần không thấy cuộc đời đáng buồn đến độ phải bỏ nó , hay cuộc đời của mình suy đến cùng cũng chẳng có gì đáng phàn nàn, như vậy tu để làm gì???
Thật ra ý niệm tu làm nhiều người sợ hải, tu là từ bỏ những gì mình đang yêu thích thì quả là khó khăn và khộng hứa hẹn điều gì tươi sáng cả ! Thiện ác là hai mặt của cuộc đời, nhưng thiện ác cũng là hai mặt của mỗi con người và không thể nào phân định ranh giới giửa hai khuôn mặt nầy, không thể dể dàng quyết định thấy rỏ ràng giửa trắng đen.
Mỗi con người khi sinh ra đã mang sẳn mầm thiện ác, thiện là Tỉnh thức là Phật, còn ngược lại là chúng sinh là mê, nhưng Đức Cồ Đàm đã từng nói : "Ta là Phật đã thành còn chúng sinh là Phật sẽ thành! " Thế nào là thiện vì sao là ác. Hay có thể nói thế nào là Phật còn như thế nào là chúng sanh? Bất kỳ một hành động hay tư duy nào không lấy cái "tôi" làm nguyên nhân và đích đến, thì đó là Thiện là người Tỉnh Thức, còn ngược lại gọi là Ác là chúng sinh mê. Nhưng không có cái "tôi" thì ai hiện hửu làm việc thiện ấy? Đó chính là người tỉnh thức của con, có người người sẽ gọi đó là Phật là Thượng Đế hàm nghĩa chân lý đều là thiện, Phật và Thượng Đế dù ban bố không nhận lại nhưng vẫn mang tướng con thấy biết thi ân. Con ơi ! Thượng Đế và Chư Phật tự tánh vẫn là Vô Ngã và cả ý thức thi ân cũng không thể có.
Người tỉnh thức chính là sự tự tại của Thiện, như thế ngoài nhân ngã của con nghĩ đích thực lại còn có một bản ngã khác là Chân Tánh đời sống tự do giải thoát mọi ràng buộc, nó không lìa con nhưng không cũng không lệ thuộc sẳn sàng hiện diện, khi con không tìm cách nhấn mạnh sự có mặt của mình như một thực thể chân lý, bản ngã chân thật ấy là Chân tánh hay Phật, Thượng Đế tánh của trong con, nếu con không tìm thấy Chân tánh ấy con sẽ đau khổ, sẽ bất an vì con không bằng lòng với thế giới quanh mình, vì không thể nào sống yên ổn hòa bình với cái ác được dù đó là cái ác chình của mình.
Tu là tự hoàn thiện mình, tu không có nghĩa mất ánh nắng của cuộc đời, chôn vùi cái gì thân thiết của con, mà có nghĩa sống hoàn toàn hưởng tràn đầy những hạnh phúc như con đã ý thức được Thiện Mỹ. Không sợ chử "TU", thì con mới hiểu tại sao phải tu? Ai cũng có một lần cảm thấy sự bất lực vô cùng của mình khi đối diện cuộc đời, dù là ai chăng nửa, họ có thể thành công những mặt nào đó và lấy ánh hào quang của thành công che lấp những buồn tủi của những thất bại khác. Nhưng sự đền bù nầy cũng chính là sự xác định một mặt hiếm khuyết kia.
Cái nhân đau khổ vẫn còn lại đó, dù được che dấu dưới lớp tro than của quên lãng, hay nhung gấm của hạnh phúc hiện tiền, người đời vẫn thường chấp nhận và bằng lòng với cái tương đối ấy, nên rốt lại hạnh phúc đối với họ là một mớ chằng chịt trong đau khổ và mật ngọt của sự mê mụi ! Ho suy nghĩ đơn giản là hảy cho qua đi những cái đau khổ, và thụ hưởng cái gì mà họ đang có. Đó chính là làm quen với Ác và đi đến kết luận dung hòa thiện ác, vì ác là gì nếu không là đau khổ? Nhưng còn một lối thoát, vẫn còn một con đường dẫn con đến nơi ý niệm về ác cũng không có, huống nửa là hình thành tội ác.
Bóng dáng khổ đau vắng bặt nơi đây chỉ thuần một màu an lạc. Tại sao con không dấn thân vào con đường hạnh phúc viên toàn ấy? Con đường ấy là con đường tu, cho nên tu là đến với những cái gì vui hơn mà con đang hưởng. Những kỷ luật gặp trên đường tu là điều tất yếu để giải quyết chất ác chính là sự hoại diệt của điều ác và hiển bày điều thiện, sự hoại diệt này là nhân là quả mà điều ác chất chứa trong nó. Khi ác không còn nửa thì không còn sợ có nổi sống chết nửa, không có ranh giới, không còn phải khép mình vào căn phòng thiện để đối kháng lại với các Ác !
Thiện là con, con là thiện thì điều gì con làm lại không là điều thiện? Nơi đâu trong con không là không gian của thiện, thì còn phải khép mình vào lề lối nhất định nào để hành thiện? Đó là giải thoát khỏi điều ác, khỏi đau khổ, khỏi ý niệm về đau khổ, khỏi cả ý niệm về sự giải thoát ấy thí mới chính là giải thoát viên toàn.
Vì thế tu không phải từ bỏ hạnh phúc cuộc đời để đến với hạnh phúc của Đạo. TU LÀ ĐI TỪ HẠNH PHÚC MỎNG MANH ĐẾN HẠNH PHÚC VĨNH CỬU. Tu vẫn hít thở không khí ấy, vẫn nhìn thấy vầng Dương cũ rực nắng mỗi buổi mai, vẫn bầu trời đầy sao của ngày xưa choàng lên tâm tư mỗi khi đêm đến, vẫn còn những con người con thường gặp mỗi ngày, vẫn hoàn cảnh đặt cuộc đời của con trong đó ! Nhưng con ơi! Bây giờ con đã nhận thực chân tướng của mọi thành phần hiện diện không còn như xưa nủa, mặt trời thế gian chỉ còn là hình ảnh thô thiển đối với mặt trời trong sáng bên trong con. Những con người con gặp gở là những chiếc bóng mờ nhạt và yếu ớt trước cuộc đời khổ đau sinh tử của mình, và cuộc đời cùng những hoàn cảnh thuận nghịch buồn vui xưa nay chẳng còn chuyên chở được tình cảm của con. Con đã thoát con nhỏ bé ngày xưa.
Ngày xưa! Phải, về những tâm tánh nhãn quan cũ sau ý thức muốn tu và sau khi con dấn bước trở nên xa xôi và lạc lỏng cứ lùi mãi vào vô tận, mang tính chất vô thực của một huyền thoại nhưng thiếu chất thơ , con bây giờ mới thật sự sống, mới thật sự tỉnh thức.
Hảy san bằng chướng ngại ngăn cách con với cõi thường hằng, hảy làm người lử khách mà mỗi bước chân của con đến cõi không gian đang nở đoa hoa sen vô ưu. Hảy dủng mảnh lên giửa đám con người đành chịu khuất phục trước những nổi khổ âm thầm, tu là một quyết định sáng suốt, sự sáng suốt của vô lượng thời gian trong chuổi tiến hóa nó vượt lên trên tất cả mọi giới hạn, là tiếng nói của chân Tánh vang gọi con vào cuộc đại hành hương về cõi vô sanh.
Con hảy đi chớ sợ lấy lòng tin thắp đuốt soi đường, mọi nổ lực của con sẽ có biết bao Thiên lực hộ trì, mỗi lần vấp ngả sẽ có hàng vạn cánh tay Bồ Tát sẽ nâng con đứng lên. Con đi bằng sức của mình nhưng không bao giờ lẻ loi, không bao giờ cô độc hoàn toàn. Con hảy tấn tu.
Khổ đau còn tồn tại
Khó thấy tâm an vui
Hương thiền đang tỏa ngát
Bước vào Cõi an nhiên
DaoKy
19-12-2004, 12:51 PM
THIỀN ĐỊNH.
Con đường mà đức Thế Tôn đã đi qua để đạt đến bến bờ giải thoát chính là sự kết hợp Thân, Tâm, Trí làm một , nhưng con phải hiểu đúng đắn về vấn đề này một cách nghiêm túc để tránh sai lầm mà đa số người học đạo thường mắc phải là chia chẻ cuộc đời giáo pháp của đức Thế Tôn theo sở kiến của lòng mình. Làm theo pháp sở kiến mà mình thích thấy hợp với mình, lâu ngày sinh ra khinh thường các pháp khách, đó là con tìm vào kiến chấp chia re hoà hợp của người Tu.
Thật ra không có Pháp Thiền nào nhất định để thành Phật cả, vì sao? Vì chủng tánh sai biệt của vạn tính chúng sanh thí dụ : - Có người ở cõi Chư Thiên hết phước báu xuống làm người Trần, có loài Rồng xuống thế vì muốn Tu để cỏi lớp Rồng, kia là Ngạ Quỷ muốn tu nên được thân ngườilàm phương tiện thoát lên cõi trên , chưa kể những chúng sanhkhông dùng thân người để tu giải thoát. Căn cơ nghiệp quả của từng cảnh giới sai biệt nên vào đạo cũng khác nhau, tài sự chuyển thăng hoá cũng khác nhau, tuy mỗi hành giải không tự biết về căn cơ nghiệp quả của chính mình nên có những sở kiến thích hợp từng phương pháp tu tập cũng khác nhau.
Pháp và người phải theo liền nhau đi đến giải thoát, dù là hành pháp nào không nhất định, không khuông phép đúc sẳn nên gọi là tự tánh của các pháp vốn bình đẳng, người tu phải lấy tánh bình đẳng ấy mà học đạo, không vì mình theo con đùơng này mà chê con đường khác của người.
Khi Phật và Bồ Tát phân biệt nói diển Pháp Đại Thừa, là vì muốn chỉ rỏ sự khác biệt giửa các chúng sinh, muốn chỉ rỏ lối tu hành có chứng từng bậc quả, chứng như thế nào để dứt nghi cho con , chứ không vi chê bai căn cơ thấp, không gì riêng thích, con phải lấy cái tâm không tranh ấy mà tu. Các pháp được các đấng Đạo sư đã giáng thế dạy bảo cho chư chúng sanh luôn sống trong đạo đức và an lạc, tuy mang tướng có sai biệt, nhưng vẫn mang hương vị giải thoát, pháp nào cũng không ngoài 3 điều cốt tuỷ để hành trì đ1o là Thân Tâm trí.
Tâm đây có nghĩa là gì?
TÂM là phát tâm cầu Đạo, nếu không có tâm cầu đạo thì chỉ là kẻ ngoại đạo bàng môn ham thích tu luyện Thần thông, mà thần thông là Du hí chẳng thể nào giải thoát. Nếu người có tâm cầu đạo hướng thượng thì không bao giờ sa vào cảnh giới Bàng môn, Tả đạo. Đã tự thấy mình quyết chí tu để giải thoát trở nên sự kiện vĩnh cửu Càn Khôn mở rộng thì tâm ấy mới thật là chân tâm, mới là người Tỉnh Thức.
Trí : Là tư duy là tư tưởng, tuy là chưa đạt đến trình độ Trí Huệ, nhưng cũng tạm mượn sự suy tư nầy để phân biện giảng giải tìm hiểu trong tâm thức những lời giáo pháp của các giáo chủ rất mật thiết liên quan đến con đường tu học của con.
Thân : Là con phải bảo toàn thân tướng cho đến liểu ngộ , Thân chính là một phương tiện để con làm được mọi điều gọi Đạo Pháp, nếu Thân yếu đuối do bệnh tật, thì trong tâm con không thể nào bình an trên bước đường tu học, không thể nào đi dộ sanh theo đúng nghĩa của người Tu, vì nghiệp bệnh của con còn đó chưa cứu được chính mình, thì làm thế nào con cứu người khác? Vì thế Mẹ mới dạy con hành Thiền để Thân Tâm trí con lúc nào cũng được an lạc nhầm để phụng sự con đường lợi sanh.
Thiền là sự ly cách chuyển đổi dần hay đột ngột của tất cả những gì là chúng sanh để trở thànhmột cái gì khác mà ta gọi là Thượng Đế, Phật tánh. Có tâm cầu đạo đã thấy vấn đề phải giải quyết con tim cách trụ vào đó gạt bỏ mọi sự việc khác khỏi tâm trí, mọi việc xung quanh dù là con thấy mình đang bận rộn với việc mưu sinh.
Thiền là khởi động chiếc máy năng lượng cho bản thân, nó giúp con tránh thiếu hụt năng lượng dành cho phần trí não như thế con vẫn có đầy đủ năng lượng cung cấp cho Trí não thì con mới có thể bay xa vào vũ trụ đến với các hành tinh năm ngoài Thiên Hà xa xôi nơi ấy có những chúng sinh trí tuệ, đạo đức cao hơn cả những người ở thế giới này! Muốn thấy những điều kỳ diệu này, Con hảy học hỏi bên trong bản thể của chính con, tức là con phải hiểu chính con trước rồi mới hiểu được vũ trụ đó chính là quy luật của Vũ Trụ Đao.
Như con thấy thông thường các hành gỉa tu Phật Đạo ước ao hoá sinh vào cõi nước của Đức A Di Đà Phật, người ấy sẽ trì niệm danh tối thắng của Ngài, nhưng trì niện như thế nào để đạt tối thắng? Con phải đạt nhất tâm trì niệm :" Nhất cú Di Đà vô biệt niệm, bất lao đàng chỉ áao Tây Phương " Quả thật như thế ! Nếu muốn đi đến nhất tâm, thì con phải tự hiểu lấy mình thật rỏ ràng, hiểu mọi hoàn cảnh tu của mình cũng như trên con đường con di và niềm tin hiểu biết được tương lai việv tu trì thì con không con sợ hải vì viễn cảnh mù mịt, từ đây con mới thật sự nhất tâm trì niệm đến danh của Ngài, khi ấy con sẽ thấy tất cả vốn là hạnh phúc và sung sướng ngay cả những lúc con đau khổ vì bệnh tật như đau bụng hay nhức đầu của nghiệp thân. Điều này không phải là ảo tưởng. Khi con niệm danh Phật tâm chưa định nên bất cứ dòng tạp niệm nào cũng có thể cắt đứt dòng chánh niệm, nên phương tiện ngồi một nơi để Thân động không ảnh hưởng gì đến Tâm là "Hửu tướng toạ Thiền". Khi con dẹp tan được tạp niệm không còn ngoại cảnh nào ảnh hưởng đến dòng chánh niệm tâm con, cho dù làm gì đi lại nói chuyện ăn uống vẫn thấy dòng niệm ấy vẫn lưu hành không ngừng, không gián đoạn là " Vô Tướng toạ Thiền".
Thiền là sự hợp nhất của Thân tâm trí làm một, nên tâm đã gạn lọc hết Tham, Sân, Si, mạn, nghi, ac, kiến thấp kém. Những chướng ngại bởi vô minh nay đã sạch, đường đã thông thì nơi đâu mà "Chẳng đến được"?
còn tiêp...
việt nhân
19-12-2004, 11:16 PM
:" Nhất cú Di Đà vô biệt niệm, bất lao đàng chỉ áao Tây Phương " Quả thật như thế !. Xin cho hỏi kỹ lại chữ này. Vì là câu niệm nên cần chính xác, sợ người đọc lầm lẫn.
DaoKy
20-12-2004, 12:03 PM
:" Nhất cú Di Đà vô biệt niệm, bất lao đàng chỉ áao Tây Phương " Quả thật như thế !. Xin cho hỏi kỹ lại chữ này. Vì là câu niệm nên cần chính xác, sợ người đọc lầm lẫn.
Chào Vietnhan !
Đúng câu này là như vầy : "Nhất cú Di Đà vô biệt niệm, bất lao đàng chỉ đáo Tây phương!" cũng có nghĩa là :
-Chỉ một tâm niệm hồng Danh A Di Đà, không khó nhọc cũng sẽ đến Tây phương.
Vài lời tường ngộ chúc bạn luôn an lạc. Thân.
DaoKy
DaoKy
20-12-2004, 12:44 PM
Đạo từ ý niệm đã trở thành chính ngươi đó vì mọi nẻo ngăn che đã không còn. Các phương pháp hàng phục tâm xao động khi tọa thiền ngoài cách trụ vào câu niệm, còn có thể trụ vào hơi thở, hoặc có thể dùng "Thần" tăng định lực đưa "khí" lưu thông khắp mọi nơi trong bản thể phân thân khữ trược. Đó là các bậc đại căn, cũng có thể lồng câu niệm, hơi thở và đưa "Khí" đi vào các trung tâm năng lượng bản thể. Tùy theo công hạnh của tiền kiếp, tùy theo bổn nguyện của Hành giả được quả chứng mà không tự cầu đó là đạt định lực.
Như thế Thiền định luôn đi liền nhau, có Thiền tức có Định, trong ngoài không hai tướng là Thiền Định, khônh thọ không lìa là Thiền Định, không khởi niệm mà vẫn niệm ấy là Thiền Định. Đế khi định lực đã có là hành giả có thể trụ trong Chánh Định bất cứ lúc nào dù cho đi đứng, nói năng , ăn uống. Hành giả có thể thấy biết tất cả mọi hiện tượng rất chân thật mà kẻ khác khong thể nào thấy biết , Như Đức Thích Ca nhìn thấy suốt mười phương thế giới, tất cả các cõi của các đức Phật khác, nhìn thấy các Bồ Tát đang thuyết pháp cho đại chúng quyến thuộc trong các cõi trời khác. Mỗi khi đức Thích Ca Mâu Ni chuyển pháp luân thuyết pháp cho các hàng tăng chúng lắng nghe, chổ không tỏ hiểu của các Bồ Tát mà giảng bày cặn kẻ.
Định lực của Ngài, có thể giây lát khai thị cho những hành sơ cơ trông thấy những sự thật, và các cảnh giới Phật đang diển thuyết nên gọi đó là Phật thị hiện thần thông không nghĩ bàn cho đại chúng nương theo oai lực thần thông mà thấy vào cảnh giới bất khả tư nghì của các bậc Bồ Tát và chư Phật.
Cho nên con phải vửng tâm không khởi tà niệm, một mực nương vào Phật làm Tôn sư, khởi từ bi tâm, thương mình khổ vì kiếp người, thương người cùng phận khổ như mình quyết định đi đến bến bờ Toàn Giác cho mình và Chúng sinh.
Hành trì pháp thế gian, mà lòng thường lìa thế gian, thi sự giải thoát của con chính là sự giải thoát của biết bao người. Một người trụ trong dòng chánh định
mang lại cái lợi hửu vi, vô vi không kể xiết cho mọi người khác! Khi cứu một người thoát bệnh hiểm nghèo là con đã cứu được một mạng người, nhưng nếu con cứu họ thoát khỏi Tham, Sân, Si là con đã cứu được biết bao mạng người và cứu được kiếp sau của họ.
Không trụ vào công đức của pháp Vô vi mà Không bỏ công đức hiện tiền của pháp Hửu vi, Người trụ trong Chánh Định tức là chổ dựa của muôn loài chúng hửu tình. Con phải y pháp mà hành, thường rà sóat lại tâm mình để không lìa Thiền Định. Tự biết chuộng thần thông hay mong cầu danh lợi ! Làm sao mà có thể cầu những điều ấy nơi Thượng Đế hay Phật được? Thì quả báo không cầu tự nhiên sẽ đến với con
DaoKy
20-12-2004, 01:20 PM
NHẬP THẾ.
Con thường hỏi : Làm sao ứng dụng Pháp vào đời sống hằng ngày để hòa với mọi người mà không mất tâm đạo? Con hảy nghe cho kỷ và cố gắng hành theo đấy thì sẽ được tâm an lạc. Cuộc đời là chổ tranh danh đoạt lợi, nếu con thuận theo chiều quay đó thì trái Đạo, là tác nghiệp, đau khổ và phiền nảo. Bằng quay ngược lại vào đường tu thì khó chấp nhận trong đời, có thể con bị va chạm thành trì cửa "Không" lắm lúc mảnh liệt hơn khi cùng người tranh danh đoạt lợi, con cũng khổ đau vô cùng. Như vậy Tu nhập thế là không thể được ư? Chẳng phải không được nếu con tu phương tiện... Với người thế tục con dùng tâm không tranh để mà ứng thế. Con làm việc, buôn bán để sinh sống đó là chánh nghiệp nếu những nghề nghiệp ấy không đòi hỏi nơi con sự dối trá, lọc lừa hay độc ác có chủ ý với đồng nghiệp mới phát đạt. Tâm không tranh con làm việc hết khả năng bằng tinh tấn, không phải bằng cái tâm muốn trội hơn người, mà là tâm hướng đến sự toàn thiện thì tất nhiên quả lành cũng sẽ đến. Đó là tự tại giửa đời, tâm không tranh con không tìm cách chứng minh người sai, con đúng thì sẽ không có oán đối. Người cầu đạo mong mỏi nghe được hiếm khuyết của mình đễ sửa đổi hoàn thiện, nhưng với người chưa sẳn sàng, con lại khơi dậy cái Ngã của họ chẳng khác nào đem ngọc ném xuống bùn, chỉ làm họ thêm khởi tà kiến, đó là thuyết pháp trái thời, là vô minh. Chính mình vô minh, thì làm sao có thể đem ánh sáng cho người khác? Tâm không tranh, có gặp kẻ ác cũng chẳng khác gặp người thiện, vì con có mải mai tranh cải với họ đâu? Với những kẻ đối nghịch con thì càng vững tâm hơn tin đến nghiệp báo và nhân quả, cho nên với tâm không tranh thì nội lực của nó sẽ biến hướng nhân quả đến sẽ là thế giới không tranh. Năng lực toàn thiện chuyển đổi hiện tượng thay bản chất mầm móng bất thiện kia bây giờ đã thành thế giới không tranh, thì gia đình, xả hội hòa thuận, không có tướng phân biệt hơn kém, con phải thiệt thòi, siêng năng làm theo bổn phận chính là: Tu tinh tấn, tu nhẫn nhục, tu trí huệ.
Khi con nhập thế để tu, hảy dùng tâm không tranh làm phương tiện, Con sẽ thắng mọi người thế tục, con là người mạnh mẻ vượt lên cuộc đời và điều khiển cuộc đời theo tâm của mình mà không rời Thiện Định.
DaoKy
23-12-2004, 08:31 PM
LUẬN VỀ TIỀN
Cũng như mọi nguòi không tu kia, con thường bị tiền bạc chi phối tâm tưởng nên chẳng phải khi phát tâm tu là đã sạch mọi nghiệp? Đó chỉ là giai đoạn bắt đầu nhìn thấy nghiệp chướng của mình và cũng bắt đầu hành trình về cõi vô sanh.
Tioe62n bạc đồng nghĩa với địa vị danh vọng va mọi thứ làm nên cuộc đời phù phiếm, còn thấy cần tiền là con mục thích mọi thứ ấy. Với tâm vọng động như thế dù con co bố thí tiền hai vật chất cho kẻ khác thật chẳng có lợi cho họ, cũng chẳng ích gì cho con.
Copn đi ngoài phố chợt thấy một người hành khất bên vệ đường, động lòng tắc ẩn con cúi xuống đặt một số tiền vào lòng bàn tay đang chìa ra ấy rồi bước đi lòng thật nhẹ. Nhưng con có biết đâu, con đã là nguyên nhân của những nổi ray rức đổ thêm xuống người hành khất đó! Con thường chỉ nhìn người hành khất mất đi quyền làm người bình thường, họ xuống tận cùng cuộc đời dưới đáy xã hội nhặt từng đồng tiền do mọi người ném xuống, đói khổ đã chay lỳ và lòng tự trọng của họ đã chết từ lâu! Mọi giá trị nhân bản bây giớ chỉ còn ; xin và nhận vật bố thí, của phần nhân loại còn lại trong đó có cả con! Nhưng thật con đã cho một cái gì đó đối với người xin chưa?
Con đến với họ là mang theo tất cả ưu đải của số phận để chì cho có một ít tiền, họ đau khổ biết chừng nào khi thấy con lành mạnh áo quần sạch sẻ, tự do đi lại mọi nới mà không ai xua đuổi, và còn có chốn về trong mỗi buổi tối còn họ thì không.
Con không muốn thấy sự thật này điều đ1o khiến con bất nhẩn, không thể an nhiên thụ hưởng rồi viện lẻ ; mình cũng khổ, ai cũng khổ dù ở hoàn cảnh xã hội nào, bây giờ con lấy nổi khổ của con làm tấm khiên che chắn, con tự vệ chống lại sự cảm thông với hoàn cảnh người cùng khổ ấy! Vì sao? Vì con sợ, con không muốn nhớ đến sự bấp bênh của vật chất. không dám nghĩ đến : " có thể... một ngày nào mình sẽ phải xuống tận cùng cuộc đời thế này !!!" Vì làm sao con hiểu thấu được nghiệp quả của chính mình?
BỐ thí không co tâm xả thì không phải là bố thí, có tâm xả dù không có gì bố thí thì vẫn thể hiện được hạnh bố thí. Tiền bạc ở ngoài thành tướng phân chia đẳng cấp, ở trong con thì là gì? Tâm chấp thủy , ngã, nhân, chúng sanh, thọ, giả tướng , chấp huyển là thật của mình, chấp có người có ta, chấp có cuộc đời, có tướng xấu tốt, hay dở, chấp sự biến dịch của đất, nước, gió, lửa có thật tánh. Dù Phật dạy chúng sanh " Giai hửu Phật Tánh". Phật cũng đồng nhất thể bình đẳng với chúng sanh.
Phật tánh thì đâu có số lượng cao thấp, không có phân chia nên kẻ có người không, hoặc kẻ nhiều người ít. Bất cứ chúng sanh nào tu cũng quyết định sẽ trở nên Tỉnh Thức và thành Phật, tức chân tánh hiển lộ khắp Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới. Con không thấy chân tánh của mình không có thọ mạng ngắn ngủi xoay vần theo có không của vật chất, hoại diệt từng thời chuyên nắm ảo giác mà tường lầm là thực thể. Làm sao thật được khi tiền bạc quyết định sự vui thích của con, chỉ tùy thuộc vào phúc lành con tạo được, phúc hết thì tiền tài cũng hết, và song song với việc lành đã tạo được, cũng có quả báo của việc lành, không hay chưa gây tạo được nên thọ hưởng tiền tài cũng không hoàn toàn hạnh phúc.
Bếu con còn đuổi theo ảo giác này là hy sinh thiên thu cho những tờ giấy vô nghĩa, cho giấc mộng chấp thọ giả,nêm tưởng đến kiếp sống nầy cố vun bón cho tròn đầy theo ý thích ngũ dục rồi sau lại bỏ thân, và kiếp sau lại cũng như thế chẳng được lúc nào nghỉ ngơi bình an, và chẳng thể nào thopa1t được cái vòng lẩn quẩn của luân hồi quả báo, con tưởng rằng vật chất tiện nghi mà con thấy có thật sao? Đ1o chỉ là những hạt bụi kết hợp thành vật thể theo tâm con, tâm chấp ngã, nhân thành tánh ganh đua và mãi tranh đấu tấc nghiệp trong khoảng đời nhỏi hẹp.
Hiện tướng tốt xấu, giàu nghèo, đúng sai, chỉ là tướng của địa ngục mà con không biết, chết chóc đau khổi vì những miếng mồi này của vô minh cũng không phải là ít. Hiện tướng áo quần đẹp xấu đắt giá cũng gấy đau khổ như địa ngục, đồ dùng vặt vảnh cho chí quyền lực cao nhất chỉ là hạt bụi chứ không có gì khác...
DaoKy
25-12-2004, 03:48 PM
Sự trọng vọng đó đồng tiền mang đến cũng không làm cho bản ngã người nào, mà dành cho tất cả mọi bản ngã nói chung, bất cứ chúng sanh nào với những điều kiện vật chất như thế đều được ưu đải như thế đó, chính là nghiệp dĩ mà không biết !
Con đã thấy có người vượt thoát nghiệp súc sanh, nhân dáng còn chưa thuần, bản tánh còn cục súc nhưng được hưởng phước báo giàu sang thì danh và vật chất có bền không ? Có thật sẳn dành cho kẻ ấy không ? Nếu thật có một giá trị nào đó thì tại sao tiền bạc không trang trí cho bản ngã một tánh tình, ngôn ngữ, tư cách, sắc thái dể coi, dể mến như tiền bạc của họ? Lại còn tiêu xài sang trọng, đài các hay những đồ vật làm đẹp người khi có nó , thức chất là gì?
Nếu có những tướng ấy về vẻ dẹp đài các mới xuất hiện, thì vẻ đẹp ấy là ở đồ vật chứ đâu phải ở chúng sanh, đâu ở con người, nhưng không có lẽ vật vô thức lại làm sinh động loài hửu tình hay sao ? Còn như vẻ đẹp có sẳn trong thân tâm thì đâu cần nhờ vật bên ngoài mới làm nó hiển lộ . Như Lai còn không có tướng để làm Phật, tại sao con cứ cần giả tướng ? Con cần tiền vì tiện nghi do đồng tiền mang đến thì ít, mà chính ra vì muốn hơn người khác thi nhiều đó là cái ngã, có ngã vì sợ cô đơn, sợ kẻ đồng loại để mình ra ngoài vòng quay của họ , sợ bị khinh thường cũng chính là tướng ngã mà thực chất của ngã là do vô minh, thực chất vô minh là do sợ hải, sự sợ hải sinh ra vọng tưởng, chính sự sợ hải đưa con người đi tìm sự cảm thông nới kẻ khác bằng phương tiện nầy hay bằng phương tiện nọ, mà phương tiện dể nhất thường là tiền tài. Đó cũng chính là yếu đuối nằm trong tánh của chúng sanh, khắc phục được điều yếu đuối này chính là tinh tấn, tinh tấn tu thì sợ hải sẽ tiêu tan hiển lộ được tánh giác.
Sự cô đơn không còn nghĩa cô đơn, mà trở thành tự tại, thì chính thân này thành kho báu, nương theo phương tiện đó mà tu còn cần gì đến huyển tướng ? Sinh ra từ huyễn, hoặc là tiền tài từ giả thân có thọ mạng ngắn ngủi, cho nên nghĩ như con thường vẫn nghĩ không phải là tâm bố thí.
Muốn có tiền để làm phương tiện bố thí, tâm đã chẳng không thì có gì không là của mình mà gọi bố thí ? Thí tiền theo kiến chấp của con là phân biệt bố thí, có gì là giải thoát có gì là không ?
Nếu Phật nói các pháp vốn bình đẳng, vậy thì việc thực hiện bố thí bát nhả thì con cần phải bố thí cho những người còn giàu có hơn con nửa kìa, như thế mới gọi là bình đẳng bố thí, mới thật sự không chấp vào tiền mà bố thí . Không chấp vào bố thí mà hành bố thí thì mới không còn là ngã bố thí, Đó chính thật là bố thí, hiểu như thế thì thấy giàu nghèo chẳng qua do sự phân biệt của từng người, không do một tiêu chuận bất di bất dịch. Thế thì trí phân biệt về giàu nghèo cũng không thoát bởi kiến chấp của chính mình.
Tất cả các kho báu trong thế gian con có thể tưởng tượng cộng lại, tuyệt đối trong mắt nhìn của con cũng không thể nào sánh được vật chất vàng ngọc ở các cõi trời nơi không có tướng và hạn lượng. Cõi A DI ĐÀ là nơi phước báu của Phật A DI ĐÀ Như Lai hiển lộ thành tướng như vàng bạc uế tạp thế gian . Vì nhân quả, vì tâm vàng và thể tánh cứu độ vô ngã tràn đầy quốc độ A DI ĐÀ, đó chính là vàng, là sự tinh khiết, sự tuyệt đối viên mãn nó làm đẹp mắt người nhìn, vẫn không khiến con khởi tâm tham si nổi dậy, mà trái lại con cũng sinh kính mến công đức Tu hành ấy!
Tánh thật của vàng ngọc hiện thành cung điện, có thứ vàng ngọc nào mà không khiếm tâm tham si nổi dậy ? Đó chính là vàng ngọc của cõi Phật! Con có thấy ai dùng tiền để xoá bỏ địa ngục chưa ? Địa ngục chính là nổi khổ tâm của từng người đó ! Như con chẳng hạn có đồng tiền nào cột chặc được mãi cái tuổi 30 của con lại với con mà không già theo năm tháng ? Tuy những xảo thuật hiện có và sẽ phát minh, cũng không thể nào thay đổi được thời gian, không thể nào mua được thời gian.
Con vẫn thường nghĩ có tiền nhiều thì mọi việc đã khác khi có chuyện chẳng thuận lòng, nghĩ như thế vì con cho rằng tiền sẽ giải quyết được hết mọi chuyện ! Tất cả mọi việc gì xảy đến với con chẳng qua là nghiệp tồn tại trong tiền kiếp ở qúa khứ, xấu hay tốt khoan luận về hình tướng ! Như một người bệnh ngặc nghèo kh6ong tiền thang thuốc, không thấy khổ đau hiện tại là do việc làm kết nhân quả từ thời quá khứ, từ chổ gặp nạn tai mà tu thì càng chóng tiêu tan nghiệp quả, lại trách cái nghèo của mình, cho rằng bệnh còn vì không có tiền thì thật là sai lầm, Nếu người giàu có cũng vẫn bị nghiệp bệnh đeo đuổi thành nan y , cho dù họ có nhiều tiền mà chẳng thể nào hết bệnh được.
Đừng quy cho tiền bạc một trách nhiệm hay lợi ích nào, vì bản thân nó chẳng có. Muôn sự do tâm rốt lại tiền cũng chỉ là ngũ uẩn, cũng là căn, cũng là đắm theo các cảm giác thọ tưởng của thân. Để trị các mê đắm của Nhãn, Nhỉ, Tỹ, Thiệt, Thân, Ý ấy là Thiền Định. Không một cảm giác nào có thể sánh được với trạng thái toạ Thiền nhập định, tiền bạc chi mang đến sự vui thich hạn chế khả năng cạn cợt của các căn. Còn Thiền Định là một sự bùng vở tâm thức tuôn tràn của hạnh phúc khôn nguôi, của an lạc. Thiền Định khai mở từ khớp xương, từ sớ thịt,lổ chân lông, từ tạng phủ trong người và từ nới bí mật nhất của não bộ...
Chính Ấn
25-12-2004, 07:30 PM
Con cần tiền vì tiện nghi do đồng tiền mang đến thì ít, mà chính ra vì muốn hơn người khác thi nhiều đó là cái ngã, có ngã vì sợ cô đơn, sợ kẻ đồng loại để mình ra ngoài vòng quay của họ , sợ bị khinh thường cũng chính là tướng ngã mà thực chất của ngã là do vô minh, thực chất vô minh là do sợ hải, sự sợ hải sinh ra vọng tưởng, chính sự sợ hải đưa con người đi tìm sự cảm thông nới kẻ khác bằng phương tiện nầy hay bằng phương tiện nọ, mà phương tiện dể nhất thường là tiền tài. Đó cũng chính là yếu đuối nằm trong tánh của chúng sanh, khắc phục được điều yếu đuối này chính là tinh tấn, tinh tấn tu thì sợ hải sẽ tiêu tan hiển lộ được tánh giác.
Sự cô đơn không còn nghĩa cô đơn, mà trở thành tự tại, thì chính thân này thành kho báu, nương theo phương tiện đó mà tu còn cần gì đến huyển tướng ? Sinh ra từ huyễn, hoặc là tiền tài từ giả thân có thọ mạng ngắn ngủi, cho nên nghĩ như con thường vẫn nghĩ không phải là tâm bố thí.
Muốn có tiền để làm phương tiện bố thí, tâm đã chẳng không thì có gì không là của mình mà gọi bố thí ? Thí tiền theo kiến chấp của con là phân biệt bố thí, có gì là giải thoát có gì là không ?
Nếu Phật nói các pháp vốn bình đẳng, vậy thì việc thực hiện bố thí bát nhả thì con cần phải bố thí cho những người còn giàu có hơn con nửa kìa, như thế mới gọi là bình đẳng bố thí, mới thật sự không chấp vào tiền mà bố thí . Không chấp vào bố thí mà hành bố thí thì mới không còn là ngã bố thí, Đó chính thật là bố thí, hiểu như thế thì thấy giàu nghèo chẳng qua do sự phân biệt của từng người, không do một tiêu chuận bất di bất dịch. Thế thì trí phân biệt về giàu nghèo cũng không thoát bởi kiến chấp của chính mình.
Con vẫn thường nghĩ có tiền nhiều thì mọi việc đã khác khi có chuyện chẳng thuận lòng, nghĩ như thế vì con cho rằng tiền sẽ giải quyết được hết mọi chuyện ! Tất cả mọi việc gì xảy đến với con chẳng qua là nghiệp tồn tại trong tiền kiếp ở qúa khứ, xấu hay tốt khoan luận về hình tướng ! Như một người bệnh ngặc nghèo kh6ong tiền thang thuốc, không thấy khổ đau hiện tại là do việc làm kết nhân quả từ thời quá khứ, từ chổ gặp nạn tai mà tu thì càng chóng tiêu tan nghiệp quả, lại trách cái nghèo của mình, cho rằng bệnh còn vì không có tiền thì thật là sai lầm, Nếu người giàu có cũng vẫn bị nghiệp bệnh đeo đuổi thành nan y , cho dù họ có nhiều tiền mà chẳng thể nào hết bệnh được.
Đừng quy cho tiền bạc một trách nhiệm hay lợi ích nào, vì bản thân nó chẳng có. Muôn sự do tâm rốt lại tiền cũng chỉ là ngũ uẩn, cũng là căn, cũng là đắm theo các cảm giác thọ tưởng của thân. Để trị các mê đắm của Nhãn, Nhỉ, Tỹ, Thiệt, Thân, Ý ấy là Thiền Định. Không một cảm giác nào có thể sánh được với trạng thái toạ Thiền nhập định, tiền bạc chi mang đến sự vui thich hạn chế khả năng cạn cợt của các căn. Còn Thiền Định là một sự bùng vở tâm thức tuôn tràn của hạnh phúc khôn nguôi, của an lạc. Thiền Định khai mở từ khớp xương, từ sớ thịt,lổ chân lông, từ tạng phủ trong người và từ nới bí mật nhất của não bộ...
Con đã hiểu.
hai lúa
26-12-2004, 07:39 AM
.....Không......
DaoKy
27-12-2004, 02:06 PM
Tóm lại từ tất cả những gì gọi là thân của con, những cửa ngỏ đưa con vào bể chực tịnh, cực lạc lúc ấy tâm con không còn thấy tướng.
Thương những người nghèo khó khôngtrị tướng mà thương, bố thí tiền cho kẻ kgác không trụ tướng bố thí, cũng không trị vào tiền. Nhìn những người ngheo sinh tâm thương xót là tâm bất bình s9ẳng đới với chúng sanh, êếu con thương xót người nghèo khổ thi con sẽ ghét người giàu co, và từ tâm mình bất bình đẳng thấy mọi sự êều bất công, không ít kẻ tấch trời, đất, Thánh, Thần cho đến ta, cũng ví thế con phải quán sát cho thật đúng như thật thí mới có giải pháp hợp lý ma giúp đở. Tất cả mọi chúng sanh đều khổ, không nhìn tướng giàu nghèo chỉ thấy nổi khổ chung của nhân loại mà bính đẳng thương cảm. Cho nên thí tiền cho người nghèo vì họ cho đó là khổ và con cảm thương trạng thái khổ ấy chứ không phải cảnh nghèo mà thương. Đó là sự thương hại, mà thương hại là một tình cảm giả dối, hạ thấp phẩm giá của người được thương như một sinh vật thấp hơn con.
Con nên biết bốn mươi chín năm Thế Tôn tại thế thuyết pháp là bốn mươi chín năm không nhà, không vật thực độ thân tiên liệu cho ngày mai . Tướng ấy thực có hay không thực có, nếu thực có thì tại sao gọi là Như Lai là thân phước điền của chúng sanh . Vả lại, khi bố thí cũng không nơi đâu có thể trụ tâm trụ tướng nơi đâu để nói rằng mình đang bố thí cho kẻ khác? Tiền ấy khi ở trên tay con là của con, khi ở trên tay người kia la của họ, có gì còn là của con mà gọi là Bố Thí? Nếu nói đã là, đã cho thì nói vế quá khứ, thế tiền ấy cũng có quá khứ tức không phải của con. Ngay khi cho cũng không thể nói là cho đượcvì thời gian đâu có dừng lại bao giờ? "Đang" chỉ có một nghỉa từ tương đối như Phật thuyết : " Này Tỳ Kheo! Ngay chính ông bây giờ cũng đang sinh, đang già, đang chết !" Chỉ rỏ sự hoại diệt không ngừng tiến triển của tướng thì làm sao conlạo dám nói là bố thí cho ai , ở nới không trụ tướng? Hành như thế thí mới gọi là chân thật bố thí.
Khi kẻ trọng người khinh ma con hay quy tội cho đồng tiền la một suy nghĩ sai lầm, gặp kẻ khinh thường vì chấp tiền thì con giận kẻ ấy, giận số phận, giận cả Mẹ vì mãi câu xin mà chưa cho con tiền. Nhưng khi gặp cướp gặp trộm chú ý đến tài sản của con, bị mất trộm, bị cướp tiền thì con chỉ giận trộm cướp chứ không giận "Tiền của con" biến con trở thành mồi ngon cho cướp trộm. Không có thì đòi hỏi, khi co bi nguy hiểm vì tiền cũng không nhận thấy bản tánh của tiền không tốt, không xấu ! Điều này trong con còn chấp trước , Bản tánh tiền bạc cũng như vạn vật là không. Nếu có một đời sống mà tiền bạc vật chất giúp con đến đời sống chân tu không thường trụ tướng thân, không ở nơi nhất định thì đó chuyện không thể tưởng, vì con biết ham thích đến tiền thi còn nghiệp, còn đau khổ. Tuy cuộc đời chân tu không trụ vào tướng, không ở ơới nhất định mà vẫn có đủ phương tiện hiện trong thân, hiện thành tướng. Một đời sống bao trùm vũ trụ đưa con dạo chơi trong không gian , thời gian mang cho con đủ các hình tướng ở ngoài sự suy lường của tâm con. Con có mơ bay giửa các đám mây hay bay đến các vì sao, con vẫn thấy hằng đêm trên bầu trời bằng thân của con đang tạm có. Với thân này, dù có dùng thần lực của Mẹ mang con đặt giửa đám mây thì con chỉ thấy lạnh buốt và mắt sẽ bị lòa vì ánh sáng cực mạnh của vầng Thái dương, con sẽ không thấy gì ngoài cảm giác sợ hải thì làm sao mà thích thủ Với thân này mang con đến các vì sao, con cũng chẳng mấy thích thú khi bị choáng ngộp khó thở bởi lạnh nóng, hoặc có khắc phục bởi tư duy cũng chỉ mang lại cho con chán ngán không mấy thích thú, vì cảm quan của con khác với thế giới này!!!
DaoKy
01-01-2005, 09:51 AM
Một đôi mắt có thể cho con thấy tất cả mọi sự di chuyển của các vì sao, một thân có thể đến với mọi loài, cảm quan theo của loài nào cũng được, giúp con đi từ mặt đất đến nơi xa, một thân thật to lớn để con có thể nhìn mỗi ngôi sao là một quả cầu xinh xắn, có thể bước trên các vìu sao như những viên gạch lót đường, một thân vô bệnh, trường thọ . Một thân thể như thế mới đem lại thích thú khi thực hiện những giấc mơ va thân ấy là thân vô tướng.
Đời sống ấy cho con một thân về biến hoá không ngăn ngại gọi đo là pháp thân . Tiền không thể làm gì được con ạ, con hảy để sang một bên . Hảy mong cầu thân vô tướng, mong cầu ở nơi đâu ? Trở lại với cái tâm dứt bặt mong cầu thì sẽ thấy mọi diệu huyền sẽ đến với con, hảy làm theo .
DaoKy
03-01-2005, 01:16 PM
ĂN MẶC
Nhu cầu hằng đầu của con người là ăn, mặc, ở. Người Tu cũng như thế nhưng nhu cầu giản đơn hơn và chuyển thành luật nghi trong vấn đề sinh hoạt trong lúc hoằng hóa độ sanh. Nhưng từ khi chưa tu đến khi bước vào đường Tu, thì con làm thế nào để thích nghi sự chuyển đổi ấy mà không hiểu biết? Bao giờ con người cũng bị thu hút chú ý đến sự mới lạ, đó là tâm chưa thật an bình nên bất cứ cái động tịnh nào bên ngoài cũng khiến con bi lôi cuống theo.
Nếu không sớm định tâm để rối đi đến đại định thì con quẩn quanh một kiếp luân hồi trong u mê đau khổ , không còn thấy tâm đã định con sẽ gia nhập vào một số người kia săn chờ mới lạ luôn đầy rầy những thị phi cuộc đời, nên tâm trạng lúc nào cũng bât an dù là đang vui nhưng con vẫn khổ, một nổi mơ hồ đọng lại trong tiềm thức và bùng lên khi cuộc vui đã tàn vì điều mới lạ vẫn ở phía trước.
Cánh của ấy cứ trì kéo chứ không mộ cánh cửa vào chiều không gian nội quán dẫn con đi lên. Tìm vui để chạy trốn, để quên nổi khắc khoải nhuốm màu tuyệt vọng của một sinh linh tìm kiếm tuyệt đối thường hằng trong nẻo vô thường. Con người thường tham gia và thay đổi tất cả những cảm quan trong mọi cái mới mẻ, mà trong những cái thay đổi ấy người đời gọi là thời trang , Con thich ở trong đám đông cũng nên chú ý đến thời trang đó là một tướng giả của ngã đó !
Không ai ăn mặc y phục đẹp mà không có cái thích thú , dù chỉ nằm trong tiềm thức mong muốn được kẻ khác chgu1 ý , Chú ý đến thí tất sẽ có sự phê phán nên càng thuận theo sự phế phán vì con sợ phê phán tức là vướn vào danh sắc và tự đánh mất đi chính mình. Thời trang không có nghĩa đơn thuần là y phục , đó còn có nghĩa là sự ấu trỉ của tâm linh. "
-MỘT CON NGƯỜI THẬT SỰ MANG NỔI HOÀI NGHI VỀ NGUỒN GỐC THÂN PHẬN CỦA MÌNH, SẼ KHÔNG THỂ NÀO CÓ THỜI GIAN ĐỂ TÂM ĐẾN VẤN ĐỀ KHÁC, NGOÀI VẤN ĐỀ LỚN NHẤT CỦA CON NGƯỜI LÀ " SỰ HIỆN HỬU CỦA CHÍNH MÌNH, CÁI CHẾT CỦA VẠN VẬT HỬU THỂ, VÀ PHÍA SAU CUỘC SINH TỬ BẤT TẬN NÀY !"
Khi quyết định giành cuộc sống hiện tại để giải quyết những vấn đền ấy bằng cách thực nghiệm lời người đã tự giải thoát khỏi những hoài nghi này là hành Đạo Pháp : Mặc áo Đạo, áo Tăng già như thế đắp y là chính là cuộc đời đi vào con đường giải thoát đó là thời trang.
Khi bước vào con đường Đạo pháp thi con sẽ có Giới, Định, Huệ và ngược lại Thời trang hàm nghĩa vô thường phù du trôi nổi. Nên con thấy những con người say mê thời trang là những người chỉ biết tiêu chuẩn giá trị ở bộ trang phục họ không còn biết giá trị nào khác, họ là cái mắc áo quần đúng nghĩa.
Chân Thiện Mỹ không nằm trong dục lạc, nên y phục lấy sự dục làm kim chỉ không đạt đến nghệ thuật, không phản ảnh đến nghệ thuật, không phản ảnh đế trí huệ của một thời đại, ngay cả một dân tộc. một cộng đồng chỉ là mảnh vụng của đại dương tham dục ư?
Những y phục lấy Công Đức làm vải, lấy Từ Bi làm kiều cách , lấy trí huệ làm phương tiện may thành , hảy lấyy phục ấy mà nghiêm trang thân tướng. Chính thế mặc y phục chẳng vì sợ xấu hổ, chẳng vì khoe khoang, chẳng vì thời tiết mà chỉ cầh nghiêm trang thân tướng, thân tướng đây chẳng phải là xương thịt máu mủ mà gọi là thân tướng. Đó oai nghi, là vô dục, là vô ngã, là đồng thể tánh với y phục. Thân không lìa không khác y , và y cũng không lìa thân cũng không khác thân, đó là chẳng phải thân tướng mà gọi là thân tướng, chẳng phải y phục mà gọi là y phục, chẳng nghỉ trang nghiêm mà lại trang nghiêm . Đó chính không phải là vải vóc mà sự giải thoát hiện thành tướng là thế.
Con đừng như những con người kia trụ vào phước báo lành của mình, sự tu học của mình phê phán những ngưới tu kháccha83ng nên nhìn lổi của người bằng đôi mắt của Quan tòa huống nửa là tỏ thái độ bất khiêm cung. Bất cứ ai còn vướn mắc vào Nghiệp đều chịu một lực phản hồi của Nhân Quả!
DaoKy
20-01-2005, 12:16 PM
NHÂN ĐẠO.
Con thường nghe nói về "Nhân Đạo", nói đến một con người có hành động giúp đở kẻ hoạn nạn. Giúp đở người hoạn nạn đó là "Đạo làm Người" , con người phải nghĩ đến giúp đở lẫn nhau trong cuộc sống cộng đồng. Loài người luôn tự có Đạo và sống hợp với Đạo của chính mình, nhưng chưa mấy ai đã thực hiện điều này ! Tôn giáo chỉ là sự tìm kiếm bên ngoài, khi trở lại với chính mình và tìm thấy quy luật để Đạo được tồn tại nơi mình đó là chân chánh Hành Đạo vậy.
Phải vì điều thiện và từ bi? Vậy nó là gì nếu không phải là nhân đạo? Cho nên chẳng tìm đạo mà thấy đạo, hay nói rằng Phật hay Thượng Đế ngự nơi tâm chẳng cần tìm đâu nơi xa cũng đúng. Con đừng nên nghĩ chỉ mến người lành và ghét kẻ làm ác ! Mến người lành là kẻ trí, nhưng thương người chẳng lành, không bỏ mặc họ với nhân quả đớn đau đó là người có lòng Nhân Đạo. Con chưa thương được người đã gây ác, nhân đang thọ ác báo hay người đang tạo ác nghiệp của bản thân , con chưa là người nhân đạo thì đừng nghĩ đến tâm vô lượng từ bi của các bậc Bồ Tát.
Chưa Nhân Đạo thì chưa làm người thì con chưa thể tu tư vô lượng tâm của Bồ Tát. Từ bi Hỷ xả lúc này chỉ là những ngôn từ hiệu đính cho một bản ngã hẹp hòi.
Nhân Đạo có nghĩa là làm điều tốt nhất cho mọi người mà không hại đến kẻ khác , tùy hoàn cảnh mỗi người mà đòi hỏi tướng biểu lộ lòng nhân. Nên nên tâm quyết định tướng của lòng Nhân Đạo, vì thế nên đối với người này đòn roi làm tỉnh ngộ , với người kia là sự cảm thông hay cả một cộng đồng đang trong tai ương , bao nhiêu sanh mạng đang chờ sự cứu giúp cộng đồng bởi vì sanh mạng được xem trọng hơn. Chỉ một người như chuyện Đức Phật trên bờ sông Ni Liên thưở nọ... Vì cảm thương chúng sanh còn mê đắm trong dục , nên người quyết đi tìm một chân lý giải thoát cho Người cho chư chúng sanh, dù trải qua bao nhiêu lao khổ, đói lạnh không từ bỏ ý định tìm chân lý...
DaoKy
21-01-2005, 08:35 PM
Để thực hiện lòng Nhân Đạo nơi mình trước tiên con khoan hoặc chẳng bao giờ phê phán ai khi con chưa hết ngã chấp, là uốn nắn sự việc theo ý của mình. Khi một người cư xử ức hiếp con, con thở than buồn bả hay giận dữ tại sao thế? Tại sao con cần phải phản ứng giận dữ những việc như thế, có phải để cho họ biết con vì bất bình trong việc cư xử thiếu tế nhị của họ? Vì trong con còn có ý niệm về ức hiếp, và bất công vẫn còn đầy dẩy, nên con cũng không khác người kia, như thế con có thật sự tốt hơn người kia, con là thiện còn họ thì ác?
Tuy rằng con không hành ác nghiệp, nhưng tâm của con không lìa ý tưởng ác, nên tất cả giai đoạn nhân quả của điều ác vẫn diển biến đầy đủ trong con. đó chính điều thấy biết của chúng sanh, nếu trong cảnh khổ đau do con người không thật hành nhân đạo mang đến cho con, thì con phải đối kháng với họ bằng sự giận dử, bằng hành động trả đủa, trước tiên con đã biến mất lòng nhân đạo, thay vào đó bằng những hành động của bản năng thú tính thiếu trí tuệ. Nếu con trí tuệ sẽ chuyển cảnh khổ đau đó theo thuận cảnh, thì ắt con không còn thấy khổ đau triền miên do bản ngã tạo nên. Trí tuệ cũng là giai đoạn mở đầu tri kiến Phật, trong một hoàn cảnh tuyệt vọng con vẫn còn có niềm tin vào điều vượt phạm trù của lý trí sẽ xóa tướng tuyệt vọng , chính niềm tin ấy, khiến con nhận biết rỏ ràng niệm Phật để thoát khổ quên đi điều không làm nên con đường nhân đạo.
Nên tướng công bằng của trí thế gian sẽ là trường đoạn luân hồi, và con cũng thấy một cuộc biến động do thiên tai, địa ách sẽ giết nhiều chúng sanh ,nên nhớ đó là quả báo ác là để làm cho con người tỉnh ngộ, không nên hình dung đó là sự trừng phạt của Thượng Đế hay Đấng Chí Tôn nào ! Vì con người thật sự có cái Đạo nơi mình, nên luật nhân quả vẫn còn nhân đạo hơn luật pháp do con người đặt ra. Luật pháp con người có quyền xét xử trên tướng mà luật nhân quả thì xét từ tâm. Từng ý nghĩ cũng có quả báo nên chính xác vô cùng .
Vì thế con đừng ghét người làm con đau khổ, họ sẽ có quả báo của hành động ấy dù không đến từ nơi con. Vả lại nếu họ làm con buồn mà vui lòng người khác thi chưa hẳn không tốt với con. nhưng đó cũng là bất nhân đạo. Cho nên cũng từ đây dây chuyền nhân quả không dứt khó phân nầy mà con đừng bao giờ nghĩ rằng mình đang làm điều tốt, con chỉ nên nghĩ : " Tôi cố gắng làm điều này mà theo cái nhìn của tôi cho là Nhân Đạo nhất". Con phải ý thức thật rỏ ràng việc làm và ý tưởng nầy chưa hoàn toàn, như thế là đi trên con đường vô ngã lúc nào mà không hay biết. Con cố gắng trở thành một người thực hành Nhân Đạo...
AnhSang
22-01-2005, 10:28 AM
Kính bác!
Bài viết thật sâu sắc và có ý nghĩa.
AnhSang luôn cầu được nghe những lời chỉ dạy như vậy!
DaoKy
31-01-2005, 01:19 PM
BỒ TÁT ĐẠO
Con đường nhân bản nhất trong thế gian này chính là con đường của các chư Bồ Tát, vậy Bồ Tát Giới là gì? Con sợ Bồ Tát hay con sợ Giới của Bồ Tát? Nếu như con sợ Bồ Tát tức lả con thấy sợ phải Từ Bi Hỷ Xả, sợ mở cửa tấm lòng mình cảm thông và yêu thương mọi chúng sanh. Con cố giử cái tôi mà không thấy vô lý của một người giử gìn tài sản đã mất hết tự bao giờ. Bồ Tát là Hạ mình, con sợ hạ mình khiêm nhượng với tất cả chúng sanh sao?
Bồ Tát làm tôi cho mọi người mà tâm thật bình an. Bồ Tát là thường vui va con đừng từ chối niềm vui ấy ! Bồ tát là đôi mắt đẳm lệ ma nụ cười vẫn nở trên môi. Bồ Tát là trái tim nức nở theo nhịp đập khổ đau của trần gian , Bồ Tát là đi qua cuộc đời mà không để lại dấu vết của mình , Bồ Tát vui buồn theo cái vui buồn của chúng sanh. Bồ Tát ôm cả vũ trụ vào lòng ma an ủi. Trông chúng sanh như người mẹ trông con ngày đêm không chợp mắt. Con chớ sợ Bồ Tát, con thêm vui hạnh phúc hơn khi nghĩ đến Bồ Tát Ngài sẽ mang đau khổ thế cho con.
Con sợ hải , con cô đơn hảy cầu cứu với Bồ tát, Ngài sẽ xua tan ngay ảo ảnh đó. Tại sao khi thương người này con phải ghét người khác? Bồ Tát thương con cũng như kẻ thù của con đồng như nhau không có người nào đáng bỏ rơi, nên nói là tự tánh bình đẳng.
Còm Bồ tát giới chính là những điều mà Bồ tát đi xuyên qua cuộc đời mà không sợ nghiệp , nên có câu : "Bồ tát sợ Nhân còn chúng sanh sợ Quả ".
Giới không phải để thọ, giới là phát ra không thể khác hơn thì thành giới, sự vô lượng thì giới cũng sẽ vô lượng. Giới là sức mạnh bên trong, bẻ gảy mọi tướng bên ngoài , nên chẳng phải năm mười hoặc 100, 200 giới mà là "Tâm địa giới " .Nơi tâm là mặt đất sinh trưởng giới như mặt đất để cho cây trái sinh trưởng , giới không là ràng buộc mà giới là hằng thể tội lổi. Nếu không nhân thì giới cũng không sanh, tội lổi không tướng thì giới cũng không tướng, không có y thức về tội lổi thì cũng không nên sợ giới, giới là chiếc cầu bắt qua sông, mà người đại lực không qua sông bằng cầu, họ tự bơi qua mà vẫn đến thì hành động ấy vẫn là giới, như người vẫn qua cầu. Đai Bồ Tát thị hiện độ kẻ cang cường là như thế.
Giới không thể đếm được vì là tâm, Tâm an thì giới nào chẳng thuận, con trái lại tâm bất an thì giới nào chẳng sợ? Con bỏ cái chấp trước vào tướng giới, thọ Bồ Tát giới là thọ vô lượng ân đức của chúng sanh để trang nghiêm cõi Phật , thọ Bồ tát giới là thọ lảnh pháp thân thể tánh Bình đẳng biến khắp đại thiên thế giới bao trùm cả chúng sanh.
Thọ Bồ Tát giới là chìa khóa mở kho bảo pháp tha hồ lựa chọn tiếp nhận tùy thích. Giới là định tâm. khi con còn sợ hải tức là sự phá giới còn rình rập, không còn sợ hải thì giới là những giọt nước Cam lồ rót trên đường đến giải thoát...
cuong_1503
18-04-2008, 07:55 PM
Oh, xem bài của bạn mình hiểu ra, Đức Phật có nghĩa là "người thức tỉnh" rồi tu luyện Phản bổn quy chân phải ko bạn nhỉ?
cuong_1503
22-04-2008, 01:02 PM
Mình xin trân trọng giới thiệu đến quý bạn Phương pháp Tu luyện Phật Gia tuyệt vời mà mình được biết!
Mời các bạn tham khảo: http://********.org/
Xin cảm ơn!
vBulletin® v3.6.11, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.