PDA

View Full Version : Bóng đá và chính trị


bcbc
12-06-2006, 05:15 PM
Bóng đá nói riêng và thể thao nói chung đã làm chính trị từ lâu. Tại World Cup ở Đức năm nay, điều đó cũng thể hiện rất rõ. Nước Đức đã đầu tư rất nhiều tiền của và trí tuệ, nỗ lực và tâm huyết vào việc tổ chức thành công giải vô địch bóng đá thế giới này.



Trưởng ban Tổ chức giải Franz Beckenbauer đã nói rằng nước Đức chuẩn bị 9 năm cho 1 tháng World Cup. Năm 1990, khi đội Đức vô địch thế giới lần thứ 3, nước Đức mới thống nhất, khoảng cách giữa Đông và Tây còn rất lớn. Nước Đức hy vọng rằng World Cup này là bằng chứng mới nhất về việc khắc phục khoảng cách đó, không còn suy nghĩ đội của Đông và đội của Tây, không còn cảm nhận giữa họ và mình. Cảm giác “chúng ta là người Đức" và “bạn là nước Đức" là điều rất quan trọng đối với nước Đức trước những vấn đề xã hội và kinh tế cấp thiết, trước những cuộc cải cách không thể không tiến hành nhưng khi tiến hành thì lại không thể không trả giá đau đớn đối với người này hay giai tầng kia trong xã hội Đức.

CHDC Đức trước đây cũng đã có nền bóng đá phát triển, ai dám bảo cơ sở hạ tầng là tồi, vậy mà chỉ có Leipzig được chọn là nơi thi đấu, còn 11 địa điểm khác đều thuộc Tây Đức trước đây. Có World Cup là có tác nhân phát triển, có đầu tư, có du khách, có cơ sở hạ tầng, có dịch vụ ăn theo, có lợi trước mắt và lâu dài. Chính trị đấy chứ khi không thể để cả phần Đông Đức “không có World Cup", nhưng đồng thời cũng không thể để phần lãnh thổ này “có quá nhiều World Cup".

World Cup không chỉ là tác nhân phát triển kinh tế cho nước Đức, mà còn có tác dụng về đối nội. Nếu để thể hiện nước Đức mở cửa và thân thiện, sự thù địch với người nước ngoài ở Đức không phải là phổ biến thì World Cup là cơ hội tuyệt vời. Khẩu hiệu được đưa ra là “Đến nước Đức như đến với những người bạn" có thể nói lên tất cả. Chính trị đấy chứ khi chính quyền cấm lực lượng tân quốc xã tuần hành hô khẩu hiệu miệt thị và thù địch người nước ngoài còn Tòa án Hiến pháp liên bang lại cho phép. Nước Đức mở cửa cho thế giới đến với World Cup nhưng thị thực xin vào Đức đâu có dễ dàng hơn. Tạp chí Tấm Gương của Đức có bài phóng sự về người hâm mộ bóng đá ở một quốc gia châu Mỹ có đội tuyển tham gia World Cup không thể tới Đức được vì không có thị thực. Lý do không được cấp thị thực: không chứng minh là đã bảo hiểm 30.000 USD, không có vé đi về, vì vậy có khả năng sang Đức rồi không chịu hồi hương. Đại đa số khán giả và du khách nước ngoài đến từ các nước châu Âu.
Cứ nhìn vào đội Mỹ và đội Iran cũng đủ thấy mối quan hệ giữa bóng đá và chính trị. Đội Mỹ lo đối phó với nguy cơ khủng bố nhiều hơn là đối phó với các đội khác trong bảng. Còn sự có mặt của đội Iran tại giải này khiến cho Chính phủ Đức khó xử. Người phát ngôn của Chính phủ Đức khẳng định không có sự tiếp xúc chính thức nào giữa Chính phủ Đức với các nhà lãnh đạo Iran đến dự World Cup. Trận Anh-Paraguay, trận Thụy Điển-Trinidad &Tobago đều có đại diện của hoàng gia Anh và Thụy Điển chứng kiến trực tiếp. Và Chính phủ Đức chẳng cử ít nhất một bộ trưởng tới dự một trận đấu đó sao.

Hôm qua, tôi chủ ý hỏi một số người Đức và khán giả nước ngoài về mối quan hệ này. Mọi người đều trả lời rằng họ mong muốn đội của họ thắng và đội chơi hay hơn thắng vì trình độ bóng đá, chứ không phải vì quan hệ chính trị.
Thảo Nguyên (từ Berlin)

bcbc
12-06-2006, 05:18 PM
Hiện nay, từ ngữ “toàn cầu hóa” ngày càng được nhiều người nói tới trong mọi ngành, từ thương mại, kinh tế, chính trị, đến ngay cả thể thao, một lãnh vực mà các bộ môn ở từng nước đang nhanh chóng bị cuốn vào “cơn lốc” toàn cầu hóa.


Phải nhìn nhận cho mãi tới nay, vẫn chưa có ai giải thích được cụ thể “toàn cầu hóa” nghiã là gì?, bởi mỗi người hiểu chữ này một cách khác nhau.
Thực tế cho thấy, trong khi nhiều tổ chức đoàn thể trên thế giới kịch liệt phản kháng xu hướng này; ngược lại, không ít người cho rằng, đã đến lúc các nước phải xóa bỏ ranh giới mọi lãnh vực để tiến tới hợp nhất toàn cầu.

Riêng trong lãnh vực thể thao, xu thế toàn cầu hóa mang ý nghiã gì? Để giải đáp câu hỏi này, phóng viên Mick O’Regan đã phỏng vấn giáo sư Toby Miller, một người sinh trưởng ở Úc; nhưng làm việc tại Hoa Kỳ suốt 15 năm qua, và hiện là giảng sư Đại Học Đường California. Ông được xem là chuyên gia có uy tín về các vấn đề như toàn cầu hóa, văn hóa và thể thao.

Giáo sư Toby Miller nói, “Để có thể hiểu ý nghiã “toàn cầu hóa” một cách rõ rệt trong những lãnh vực cụ thể; chứ không phải chỉ là khái niệm chung chung giải thích mọi thứ, chúng tôi đã thử tìm hiểu xu thế toàn cầu hóa qua tác động của phim ảnh Hollywood trên thế giới. Tôi muốn biết qua truyền hình và điện ảnh, văn hóa Mỹ đã ảnh hưởng như thế nào đến các nước, nhất là trong 20 năm qua, thời đại mà người ta gọi là thời đại toàn cầu hóa; và hai nữa, tôi muốn biết xu thế này gây ra những tác động gì đối với thể thao.
Chúng tôi nhận thấy, ngày nay, ngay cả sinh hoạt văn hóa, một lãnh vực thường đóng khung trong khuôn khổ quốc gia cũng thay đổi theo chiều hướng toàn cầu.

Và bất kể là thể thao hay điện ảnh, người lao động hay thính giả, công nhân hay khán giả, vận động viên hay người xem, tất cả đều bị lôi kéo vào sức hút toàn cầu hóa. Lý do là vì trong bối cảnh kinh tế toàn cầu, mọi người đều chịu sự chi phối, kiểm soát, điều nghiên và cung ứng dịch vụ từ hầu như khắp nơi trên thế giới”.

Lấy thí dụ cụ thể như Nike, công ty chuyên sản xuất dụng cụ thể thao, từng thuê cầu thủ bóng rổ lừng danh người Mỹ, Michael Jordan quảng cáo cho sản phẩm của hãng.
Bản thân chúng ta, ai cũng biết rõ Michael Jordan là kiện tướng bóng rổ thế giới, là thành viên Hiệp Hội Bóng Rổ Mỹ; thế nhưng, không phải người dân nước nào cũng có điều kiện xem Jordan chơi bóng qua màn ảnh truyền hình. Có chăng, họ biết được Jordan là qua những tấm hình chụp quảng cáo của hãng Nike.

Về trường hợp Ronaldo, tuyển thủ bóng đá người Brazil cũng vậy. Người ta biết tới anh không phải chỉ vì anh đứng trong đội tuyển quốc gia Brazil, vì Ronaldo đá thuê cho đội Real Madrid của Tây Ban Nha, hay qua những pha sút bóng của anh, mà đúng ra danh tiếng, tên tuổi anh được truyền bá rộng khắp cũng là nhờ hãng Nike và các công ty thể thao anh ký hợp đồng quảng cáo, đã xử dụng hình ảnh Renaldo làm công cụ quảng bá sản phẩm.

Cả David Beckham cũng thế. Câu lạc bộ Real Madrid mua David Beckham chi vậy? Trong khi anh ta là cầu thủ đá banh cũng chỉ gọi là “ĐƯỢC”, chứ không có gì xuất sắc. Lý do là vì nhờ vóc dáng bảnh bao của Beckham trong những màn quảng cáo sản phẩm, các công ty đã bán được rất nhiều hàng hóa vào thị trường các nước Đông Á.
Do đó, vì lợi nhuận, Real Madrid chi ra những khoản tiền lớn mua tuyển thủ ở khắp nơi, kiểu như Ronaldo, để có thể gia tăng lượng hàng, như áo quần, dụng cụ thể thao bán sang các nước Á châu. Nhìn chung, ngày nay, người ta không còn thể nào suy nghĩ hạn hẹp trong khuôn khổ khu vực, địa phương được nữa mà phải hướng ra thị trường toàn cầu, một xu thế có tính tích cực hơn.

Nhưng, bên cạnh đó, quốc gia vẫn giữ vị thế quan trọng, vì các câu lạc bộ của từng nước vẫn tranh đua lẫn nhau, và quốc gia vẫn là cơ cấu đứng đăng cai các giải thể thao như Thế Vận Hội, World Cup, Đại Hội Thể Thao Khối Thịnh Vượng Chung hay Giải Vô Địch Âu Châu, và cho tới nay, thành tích thể thao của từng nước vẫn được đề cao.

Tuy nhiên, giáo sư Toby Miller nhấn mạnh đến khiá cạnh thể hiện xu hướng toàn cầu hóa trong thể thao là sự kiện đội tuyển các nước thuộc nhiều bộ môn, ngày càng tìm kiếm tài năng từ khắp nơi trên thế giới.

Điển hình như một phần tư thành viên trong đội tuyển bóng chày Mỹ hiện nay là công dân các nước Châu Mỹ La Tinh, những người chưa từng qua trường lớp đào luyện ở Mỹ và cũng không có đại diện để đòi hỏi hằng triệu Mỹ kim, khi ký hợp đồng với đội tuyển.

Như giáo sư Toby Miller giải thích, lý do câu lạc bộ bóng chày Mỹ muốn thu dụng mầm non ở Nhật, ở Úc, hay tại các nước khác, là vì những tay đại gia thể thao nhận ra, họ có thể thuê mướn, từ những thị trường chưa ai khai thác đó, những tuyển thủ rất giỏi, với phí tổn thấp, mà giá lại cực rẻ, vì không phải tranh giành với ai hết.

Đấy là chưa nói đến xu hướng chung, các vận động viên cũng nằm trong dòng chảy, gồm thành phần lao động các nước đang phát triển di chuyển sang những nước đã phát triển, để tìm cuộc sống sung túc, lương bổng hậu hĩ hơn.

Để kết luận, giáo sư Toby Miller cho rằng, dưới tên gọi xu hướng “toàn cầu hóa”, điều thú vị là các thành phố, các quốc gia sẽ vẫn giữ vai trò chính, vì đấy chính là nguồn tập trung và cung ứng tài chính!


(Trích Bay Vut)