PDA

View Full Version : Vườn thơ tình ái


Pages : 1 2 [3]

sinhvienquytoc
18-06-2006, 09:07 PM
Truyện Cổ Tích

Em ạ! Ngày xưa vua nước Bướm,
Kén nhân tài mở Điệp lang khoa.
Vua không lấy Trạng, vua thề thế.
Con bướm vàng tuyền đậu Thám Hoa.

Vua liền gọi gả con gái yêu,
Nàng đẹp như em, chả nói điêu.
Vua nuông hai vợ chồng phò mã,
Cho nhỡn xem hoa sớm lại chiều.

Một hôm hai vợ chồng quan Thám,
Mê mãi xem hoa lạc lối về.
Vợ khóc: "Mình ơi! Em hãi lắm!"
Trời chiều lạc lối tới vườn lê.

Vườn đầy hoa trắng như em ấy,
Bỗng một bà tiên hiển hiện ra.
Sao mà đẹp thế! Tiên mà lại!
Nữ chúa vườn lê đi thăm hoa.

Bà thấy vợ chồng con bướm dại
Sụt sùi ngồi khóc dưới hoa lê.
Đến bên âu yếm, bà thương hại:
"Ý hẳn hai con lạc lối về?"

"Đây về nước Bướm đường thì xa,
Về tạm nhà ta ngủ với ta.
Có đủ chăn thêu cùng gối gấm,
Có nhiều bánh ngọt ướp hương hoa ..."

Đêm ấy chăn êm và gối êm,
Vợ chồng ăn bánh với bà tiên.
Ăn xong thoát chốc liền thay lốt,
Chồng hóa làm anh, vợ hóa em.

Nguyễn Bính, 1938

banmai
23-06-2006, 12:27 PM
<TABLE class=nice_table cellSpacing=1 cellPadding=4 width="100%" border=0><TBODY><TR><TD class=topichead>Tôi Còn Yêu
</TD></TR><TR><TD bgColor=#ffffff>
Huệ Thu

Tôi còn yêu!Tôi cứ yêu mãi mãi
Nửa đời tôi, tôi đã trải tình buồn
Chưa gặp người tôi đã nói yêu thương
Mà thơ đó... vẫn chưa mòn chứng tích!
Tôi còn yêu!Dẫu tương lai mờ mịt
Bởi tình anh là ánh sáng nhiệm mầu
Là vầng trăng tôi sẽ vén tay lau
Những dòng lệ ướt cả đầu tóc bạc!
Tôi còn yêu!Nghĩa chi lõng sẽ nát
Gót chân tôi, ngà ngọc giẫm lên đời
Trong đêm nào tôi đã gọi anh ơi!
Lời thảng thốt và và hiểu điều đau đớn
Tôi còn yêu như mây trời còn gợn
Thơ tôi còn những dấu hỏi dấu than
Dẫu chuyện đời người viết tiếp thêm trang
Thơ khép lại những hàng tha với thiết.
Tôi còn yêu!Vì tình yêu bất diệt
Cọng khói chiều giợi mãi ý hoàng hôn
Anh ở đâu? Tôi mở hết tâm hồn
Cho biển cả hoá nên cồn dâu thắm
Tôi còn yêu! Dẫu tình cho không nhận
Có nghĩa gì mây hợp đó rồi tan
Thơ tôi thơm như một nén hương tàn
Cầu vĩnh biệt vẫn gọi chàng yêu dấu
Tôi còn yêu! Dẫu chim không về đậu
Nhánh liễu buồn rũ xuống trước hiên Thu
Tôi ôm tôi! Và vuốt tóc sương mù
Lòng tan biến một thoáng sầu bất chợt...

</TD></TR></TBODY></TABLE>

laviedt
24-06-2006, 10:25 PM
Xin tặng những Bạn hay quá"dzụt dzè" để rút kinh nghiệm :
Thơ BÍCH HOÀNG: CỨ TƯỞNG RẰNG.....

Cứ tưởng rằng Anh sẽ nói ra
Cái điều cấm kỵ của lòng ta
Mình đâu dám nói,Anh không nói
Để mãi bây giờ vẫn xót xa.

Còn đây là lời khuyên rất "thực" "để các Bạn "dụng" trong thời hiện đại bi giờ /ai dụng nấy chịu nghe,miễn tranh luận/:

LỜI KHUYÊN

Sắc huơng chỉ có một thời
Yêu đi bạn hỡi,yêu người bạn yêu
Đắn đo lợi ít,thiệt nhiều
Sắc tàn,huơng nhạt còn yêu nỗi gì!

sinhvienquytoc
25-06-2006, 02:27 AM
Có Bao Giờ

Có bao giờ anh bật khóc trong đêm
Để nỗi nhớ trào lên thành tiếng nấc
Thấy bóng trăng mà ngỡ người về thật
Cuống cuồng mở cửa nhìn rồi hụt hẫng ....Gió thôi.

Có bao giờ anh cảm thấy đơn côi
Mình nắm tay mình mà ngỡ người ngồi cạnh
Tự hát cho mình nghe trong đêm đen cóng lạnh
Nỗi đau tột cùng làm khúc hát gãy đôi.

Có bao giờ anh nhìn lại xa xôi
Quá khứ nhạt nhòa trong màu trời kỷ niệm
Con đường xưa có bao giờ anh đến
Ướm bước chân ngày cũ vẫn chưa mờ.

Thôi anh ạ ! Giờ tất cả là mơ
Đừng quay về nơi ngày xưa lần nữa
Nếu vô tình thấy bóng em bên cửa
Hãy nhủ mình : Bóng quá khứ đấy thôi !

NTT

sinhvienquytoc
05-07-2006, 01:20 AM
Áo Lụa Hà Đông

Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng.

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mua thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bay vội vã vào trong hồn mở cửa.

Gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu.

Em không nói đã nghe từng gia điệu
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
Anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt.

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại.

Để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
Những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng.

Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng.

Nguyên Sa

banmai
08-07-2006, 06:11 PM
Tiếng Người Xưa


Hôm nay là mùa Xuân ba mươi mốt
Mình xa nhau không liên lạc với nhau
Em lấy chồng, anh lấy vợ sao đâu!
Mà mỗi đêm nổi sầu không vơi bớt
Anh vẫn nhớ nhiều đêm khuya thức giấc
Bóng hình em còn phảng phất bên anh
Ngày xa nhau, ta như lá lìa cành
Rất đột ngột nhưng lại đầy khắc nghiệt!
Ai không buồn nhớ lại ngày ly biệt
Xa một lần ân hận suốt trăm năm
Cho nên dầu em xa cách biệt tăm
Anh vẫn cố tìm em trong tuyệt vọng
Và đêm nay tâm hồn anh xúc động
Tuy không nhận ra tiếng nói của em
Nhưng anh mừng em cũng chẳng thể quên
Tên của anh vẫn còn trong ký ức
Anh nhớ rõ dáng đi em ngày trước
Từng bờ môi, từng ánh mắt ngây thơ
Mỗi khi nhìn em anh nói bâng quơ
Vì chưa dám tỏ tình yêu vụng dại
Anh nhớ quá, anh nhớ hoài, nhớ mãi
Như đỗ quyên héo hắt nhớ bạn tình
Như mùa Xuân nhớ ánh nắng bình minh
Dầu định mệnh cách chia mình oan nghiệt
Em có nghe tiếng sóng gào tha thiết
Là tiếng lòng anh thổn thức nhớ em
Dầu em ban ngày anh giữa ban đêm
Em mặt trăng anh mặt trời không gặp
Dầu khoảng cách một nửa vòng trái đất
Em mùa Xuân và anh giữa mùa Ðông
Nhưng hình em anh ôm ấp trong lòng
Vẫn tha thiết như thuở mình thơ ấu
Những kỷ niệm chẳng bao giờ phai dấu
Ðể đêm nay trong giấc ngủ hiện về
Em của anh vẫn còn mái tóc thề
Và nét đẹp tuổi đôi mươi tinh khiết
Anh vẫn giữ mối tình em bất diệt
Suốt kiếp nầy và mãi vạn kiếp sau...



Tân Văn

banmai
08-07-2006, 06:14 PM
Tuyết trắng

Anh sang mùa vắng tuyết
Đêm một canh buông hờ
Hanh hanh rừng lá biếc
Bước bước chìm trong mơ
Lơ lửng một áng thơ
Ngỡ chìa tay hái được
Lòng bỗng chạm sững sờ
Em gái Nga thủa trước
Thực hơn bao điều ước
Rừng Nga thơm lạ lùng
Em gái Nga rộng lượng
Đường cây lồng bóng chung
Đêm trôi trong mông lung
Ngày chín canh lóa nắng
Xứ lạnh vẫn để dành
Một canh em tuyết trắng
Trái tim anh đầy nắng
Xin tan về ban mai

NGUYỄN XUÂN HẢI

banmai
08-07-2006, 06:18 PM
Ngậm ngùi

Nắng chia nửa bãi; chiều rồi...
Vường hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu.
Sợi buồn con nhện giăng mau;
Em ơi! hãy ngủ... anh hầu quạt đây.
Lòng anh mở với quạt này;
Trăm con chim mộng về bay đầu giường.
Ngủ đi em, mộng bình thường!
Ru em sẵn tiếng thuỳ dương mấy bờ...
Cây dài bóng xế ngẩn ngơ...
- Hồn em đã chín mấy mùa thương đau?
Tay anh em hãy tựa đầu,
Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi...

Huy Cận

DUONGBAONGOC
19-07-2006, 09:35 AM
chào các bạn
mình nghĩ các bạn có tinh thần khiến bao người phải học

banmai
21-07-2006, 05:44 PM
Vội Vã
Ta vẫn đợi miệt mài trong cơn mộng<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /><o:p></o:p>

trăm giấc mơ xuôi ngược những đêm về<o:p></o:p>

em xa lắm bên kia trời thăm thẳm<o:p></o:p>

ta điên cuồng như kẻ trúng bùa mê<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

Cứ lãng mạn yêu người quên tất cả<o:p></o:p>

biết riêng mình ngồi lại với cô đơn<o:p></o:p>

nghêu ngao hát bài tình ca rất cũ<o:p></o:p>

ru đời buồn thầm lặng một vết thương <o:p></o:p>

<o:p></o:p>

Biển muôn trùng mãi mê bờ bến lạ<o:p></o:p>

cát ngàn năm không giữ được chân người<o:p></o:p>

em dửng dưng con tàu đi vội vã<o:p></o:p>

bỏ sân ga gửi lại vết thuơng đời<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

Từ thuở đó ta chim trời phiêu bạt<o:p></o:p>

em phấn son tô điểm tháng năm thừa<o:p></o:p>

những hồng ân ta một lần khao khát<o:p></o:p>

đã tan nhòa theo vạt nắng ngày xưa.<o:p></o:p>

<o:p></o:p>

phạm ngọc<o:p></o:p>

banmai
21-07-2006, 05:50 PM
một thoáng


vó câu dồn bước dặm xa
đường chênh vênh gọi hồn ta dấu buồn
người về lá cỏ xanh non
chim xuôi cánh nhớ mỏi mòn dáng xưa
và đêm trong mộng gieo mùa
nghìn năm tích cũ đong đưa tuổi mình
ta từng bước ngựa lênh đênh
nghe vu vơ tiếng hát mênh mông người
một mai lối mộng xa rồi
ta về nghe lạ từng hơi thở nồng

Nguyễn Quang Bằng

banmai
21-07-2006, 05:53 PM
Anh Có Tin



Tin hay không- tùy anh
Lá thư ấy, em viết rồi không gửi
Bao đợi chờ nén dồn thành... giận dỗi
Thư chẳng còn, nỗi nhớ vẫn vấn vương


Anh có tin- những chiều hoàng hôn
Em, một mình ưu tư, trầm mặc
Phượng cháy đỏ một màu khản thiết
Khoảng trời nào òa vỡ tiếng ve sôi ?


Thời gian ơ ! Xin nhé, đừng trôi
Ai đã hẹn ước đâu cúc vàng đam mê thế
Cuối đường chia tay heo may về đơn lẻ
Hoa sữa thơm đằm thắm nỗi... không lời


Anh hãy lặng im để hồn em chơi vơi
Ðể những cánh thư em viết rồi không gửi
Ðể giận dỗi chìm trong chờ đợi
Ðể mong nhớ hoài
Anh có tin - tùy thôi !


Sưu tầm

banmai
21-07-2006, 05:57 PM
Ðiều Ước



Giá có thể nói được điều gì đó
Cho em vơi bớt nỗi u sầu
Giá có thể khóc được thật lâu
Cho ẩn ức nỗi lòng tan đi cùng băng giá
Giá với anh - em là tất cả
Cho em yên định cuộc đời
Giá tình yêu là vị ngọt đầu môi
cho em vẫn khôi nguyên ánh nhìn buổi ấy

Biển muôn đời một màu xanh mê mải
Mà cát nỡ vô tình, sóng vỗ đến hoang liêu...

Yên Ba
24-07-2006, 04:21 PM
Ngày tháng không yên
(Phan Thị Thanh Nhàn)


Cứ ngỡ mình lại yêu
Khi gặp người nồng nhiệt
Tay đã chạm tay rồi
Chợt nghe lòng cách biệt

Cứ ngỡ mình sẽ yêu
Khi gặp người uyên bác
Nhưng đã trò chuyện rồi
Lại e người khinh bạc

Hay là yêu một chút
Cho đỡ buồn rồi thôi?
Hay cưới xin nghiêm túc
Đỡ đần nhau cuối đời?

Nghĩ ngược rồi nghĩ xuôi
Vẫn một mình cơ cực
Hóa ra lòng chưa nguôi
Một tình yêu đích thực

Làm sao tìm lại được
Ánh mắt nhìn vẹn nguyên
Và tháng ngày qua vội
Và tháng ngày không yên…

sjimmy
01-08-2006, 06:10 PM
Không Đề
Em là một nữa <?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /><o:p></o:p>
của anh <o:p></o:p>
<o:p> </o:p>
Một nữa vầng trăng<o:p></o:p>
Một nữa tâm hồn...<o:p></o:p>
Bao nhiêu là<o:p></o:p>
một nữa.<o:p></o:p>
<o:p> </o:p>
Vậy mà kêu la <o:p></o:p>
một nữa kia <o:p></o:p>
đánh mất ...<o:p></o:p>
Sự dổi hờn <o:p></o:p>
ấm ức một ngày mai<o:p></o:p>
Nào biết<o:p></o:p>
anh và em là tất cả<o:p></o:p>
Của tương lai<o:p></o:p>
hạnh phúc đón chờ ta...<o:p></o:p>

whatdoineed
06-08-2006, 12:58 AM
I luv u not complex or proud
I luv u simple and honest
I luv u …
Focus , when your eyelash close down
I luv u …
Focus , when your hands touch on my chest
And u lull me to sleep...
And i lost into our dreams …

In my dreams..
U are a butterfly
No matter how u were
Like a worm or ugly pupal
I just knw u’re standing here
And living in my eyes
So beautiful and so wild
I just know i’ve luv u…
4 a long long long time
the time that i never know..

banmai
06-08-2006, 01:22 PM
Bão Thu-Thái Thụy Vy

Rồi ra tình cũng phôi pha
Rồi ra thu cũng bỏ ta, phai tàn
Ngồi nghe bão nổi trên ngàn
Rừng cây gập dưới gió hoang gọi về
Nghả nghiêng lá rụng bốn bề
Nhớ mùa thu cũ ta kề bên em
Lối đi rêu mốc phủ thềm
Lá vàng tan tác ướt mềm gót chân
Hỡi thu còn dược mấy lần
Mấy lần tha thiết ân cần đến thăm
Em về bão rớt căm căm
Thổi qua giá buốt lỗi lầm chai đau

banmai
06-08-2006, 01:28 PM
Biển Chiều -Hương Xuân</COLOR>

<SIZE=4></SIZE><COLOR=#000066></COLOR>

Biển chiều nhuộm ánh tà dương
Sóng xô lớp lớp trải đường cát in
Em về bên sóng lặng nhìn
Thuyền ai tận nẻo mờ in bóng chiều

Mênh mông biển vắng tịch liêu
Gởi theo triền sóng bao điều mộng mơ
Cát ơi ! Dấu vết tan mờ
Về đâu bọt sóng chẳng chờ gió lay

Chân trời chút sáng viền mây
Dáng em hiu hắt còn đây tình buồn
Biển dâng hoa sóng trào tuôn
Bàn chân nước xoáy cho mòn nhớ thương

Biển ơi ! Con sóng quê hương
Mang theo vị mặn lệ buồn người đi
Sóng gào một buổi chia ly
Làm thân viễn xứ còn gì đợi mong

timbangai_33
14-08-2006, 10:39 AM
Lan gio nhe thoang qua noi nho
Noi buon tinh anh viet thanh tho
Tang cho em nguoi thuong nho nhat
Ca trai tim anh ca moi tinh

Trịnh Phong
02-09-2006, 12:01 AM
TÌNH YÊU VĨNH CỬU

Có con chim sẻ
Yêu một con mèo.
Yêu lăn yêu lộn,
Đau khổ vì yêu.

Một ngày sẻ bé,
Ngồi mơ dáng mèo:
Sao mà hiền diụ!
Sao mà yêu kiều!

Giấc mơ đang đẹp
Mèo bỗng bước ra.
Tim sẻ ngây ngất
Hạnh phúc nở hoa...

Sao mà hiền dịu!
Sao mà yêu kiều!
Sao mà đài các!
Yêu quá là yêu!

Rồi mèo bước đến,
Rồi mèo liếm môi...
Tình yêu vĩnh cửu,
Tình yêu qua rồi!

Transly

Trịnh Phong
12-09-2006, 07:42 PM
Bán Cuội<o:p></o:p>
<!--[if !supportEmptyParas]--> <!--[endif]--><o:p></o:p>
Túng tiền rao bán ông Trăng,<o:p></o:p>
Có cô bún ốc bảo rằng: Dở hơi,<o:p></o:p>
Trăng kia bán đã lâu rồi,<o:p></o:p>
Chỉ còn chú Cuội vẫn ngồi nhổ râu!<o:p></o:p>
- Kìa cô thi sĩ đi đâu?<o:p></o:p>
Anh bán chú Cuội, mua mau giá hời.<o:p></o:p>
Chú Cuội vừa đẹp vừa tươi,<o:p></o:p>
Đã hay nói thật lại người Á Đông.<o:p></o:p>
Cô rằng: Em trả bẩy đồng,<o:p></o:p>
Anh mà đòi nữa, ế chồng cũng thôi!



Transly
<o:p></o:p>

Thiên Sứ
13-09-2006, 06:45 AM
Bán Cuội

Trịnh Phong

<?XML:NAMESPACE PREFIX = O /><O:P></O:P>
Túng tiền rao bán ông Trăng,<O:P></O:P>
Có cô bún ốc bảo rằng: Dở hơi,<O:P></O:P>
Trăng kia bán đã lâu rồi,<O:P></O:P>
Chỉ còn chú Cuội vẫn ngồi nhổ râu!<O:P></O:P>
- Kìa cô thi sĩ đi đâu?<O:P></O:P>
Anh bán chú Cuội, mua mau giá hời.<O:P></O:P>
Chú Cuội vừa đẹp vừa tươi,<O:P></O:P>
Đã hay nói thật lại người Á Đông.<O:P></O:P>
Cô rằng: Em trả bẩy đồng,<O:P></O:P>
Anh mà đòi nữa, ế chồng cũng thôi!
--v-- --v-- --v--
- Rẻ thì anh để cho ôi.
Nghe em trả giá lôi thôi mất lòng.
Em tiếc chi có mấy đồng?
Thà lấy thằng Cuội, để không cũng buồn .

Thiên Sứ

Trịnh Phong
24-04-2007, 03:24 PM
Bán Cuội<o:p></o:p>
<!--[if !supportEmptyParas]--> <!--[endif]--><o:p></o:p>
Túng tiền rao bán ông Trăng,<o:p></o:p>
Có cô bún ốc bảo rằng: Dở hơi,<o:p></o:p>
Trăng kia bán đã bẩy đời,<o:p></o:p>
Chỉ còn chú Cuội vẫn ngồi nhổ râu!<o:p></o:p>
- Kìa cô thi sĩ đi đâu?<o:p></o:p>
Anh bán chú Cuội, mua mau giá hời.<o:p></o:p>
Chú Cuội vừa béo vừa tươi,<o:p></o:p>
Đã hay nói thật lại người Á Đông.<o:p></o:p>
Cô rằng: Em trả bẩy đồng,<o:p></o:p>
Anh mà đòi nữa, ế chồng cũng thôi!


- Thôi anh bán quách cho rồi,
Thế gian bớt được một người cô đơn.
Biết đâu duyên số vẹn tròn
Giống Cuội phát triển, Cuội con đầy nhà.
Ai về Làng Cuội cùng ta
Thăm đám cưới Cuội ăn ba mươi ngày.

TP

Trịnh Phong
21-05-2007, 04:21 PM
NẾU ĐỜI...


Nếu đời chỉ có đàn ông,
Làm sao biết được đời không đàn bà!
Để không tuyệt chủng quân ta
Trời sinh ra những quả cà, quả sung...
Ngày nào quả nổ cái đùng,
Con con, cháu cháu hãi hùng bò ra.

transly

Trịnh Phong
12-06-2007, 06:28 PM
Nếu đời...


Nếu đời chỉ có đàn bà,
Làm sao biết thế nào là đàn ông!
Các bà đầu Tiên đuôi Rồng
Đẻ ra trăm trứng như không hàng ngày.
Quanh năm ấp trứng hăng say,
Nở ra trăm họ, đứa bay, đứa bò.

Transly

Trịnh Phong
14-06-2007, 06:42 AM
Bài thơ dưới đây đã đưa vào mục Thơ Dịch ... dịch Thơ do laviedt đề xướng. Để bạn đọc không hiểu lầm nội dung của bài thơ, TP xin viết lời bình và đưa vào mục này.

Có những người phiêu lưu sang phía bên kia của cuộc đời tẻ nhạt, đi tìm những hương sắc diệu kỳ chỉ thoáng qua trong giây phút nhưng để lại bao vang vọng vượt qua tháng năm. Đó là hương sắc của vĩnh cửu từng làm đắm đuối biết bao thế hệ thi nhân. <?xml:namespace prefix = o /><o:p></o:p>
Chen chúc trong dòng người xuôi ngược trên những nẻo đường gió bụi của cuộc đời, thi nhân dừng chân nâng niu một hạt cỏ may, ngỡ ngàng thấy trời xanh mênh mang trong một giọt sương sớm để hạnh phúc giây lát tràn ngập tâm hồn, tưởng mình trong Mộng. Nhưng Đời là Đời, Mộng là Mộng! Có những người đưa Đời vào Mộng, thi nhân có duyên tiền kiếp phải đưa Mộng vào Đời, nhưng với thi nhân Đời đắng cay thật giả cũng là Thơ nên gửi Mộng trong Thơ.<o:p></o:p>
Đời thế nhân xoay quanh danh lợi, muốn có danh lợi phải mua bán. Bán cái có hoặc cái không có, mua cái cần hoặc cái không cần nhưng người khác cần. Nhìn quanh chẳng thấy ai mua Mộng. Thi nhân biết mua bán gì đây. Vốn liếng chỉ có đôi giấc Mơ lớn, vài giấc Mơ nhỏ. Thôi hãy ngồi xuống duỗi đôi chân tê dại, biết đâu có kẻ tìm Mơ. <o:p></o:p>
Thế nhân nặng gánh lợi danh xuôi ngược vật lộn với đường đời mưa nắng. Một ngày công thành danh toại dừng chân bên chợ đời bỗng nhớ lại có thời từng biết Mơ. Ôi những giấc Mơ hoàng kim rực rỡ hào quang, vang vọng những âm điệu thần kỳ. Biết tìm đâu những giấc Mơ xưa! Thế nhân ném gánh xuống vệ đường, lang thang đi tìm trong vô vọng gặp lại những ngày mơ mộng thuở nào... <o:p></o:p>
Nắng hanh vàng long lanh trên trang giấy hay những vần Thơ ấp ủ giấc Mơ xưa. Thế nhân chìm vào trong Thơ và gặp lại mình một thuở xa xôi. Có mãnh lực nào lạnh buốt chạy dọc theo xương sống. Trái tim cháy đỏ chống chọi những khắc nghiệt trong đời tưởng đã hóa thành sắt đá bỗng trở nên dịu dàng trong nỗi buồn xanh thẳm mênh mang của Thơ: Nỗi buồn không đâu một thời hoa niên, nỗi buồn nhân thế thuở bạc đầu... Trong nỗi buồn ngàn xưa ấy tất cả trở nên vô nghĩa. Thế nhân bâng khuâng thấy chuỗi ngày đã qua tan thành mây trắng tìm về nền trời xanh bao la. Khoảnh khắc ấy Thế nhân biết mình cũng là thi nhân.<o:p></o:p>
Thi nhân xoa gối đứng dậy bàng hoàng biết rằng Mộng không thể bán. Giấc Mộng đã trao cho Đời vẫn ở lại cùng Thơ dù có biến thành mây trắng nỗi đau nhân thế của hàng triệu kiếp người, để biết bao thế nhân trong phút giây đồng cảm nhận ra mình chính là thi nhân.<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
BÁN MƠ
Người ta buôn đất bán trời,
Riêng mình bán Mộng cho người tìm Mơ.
Người đời tất tả, bơ phờ
Trong Thơ lại gặp giấc Mơ ban đầu.
Trái tim cháy đỏ từ lâu
Bỗng nhiên xanh thẳm mối sầu thế gian ,
Bao nhiêu uất hận thở than
Tan thành mây trắng lang thang cuối trời...

*
Đem Thơ bày giữa chợ đời
Không rao không bán - Có người tìm Thơ.
TP <o:p></o:p>

Thiên Sứ
14-07-2007, 12:12 PM
KHÔNG ĐỀ.
Thiên Sứ
Tôi có chờ đâu, có hẹn đâu....
Nhưng sao man mác áng mây sầu
Réo rắt tiếng xưa vương gót ngọc.
Mênh mang trăng nước lạnh đêm thâu.
*
"Đêm đông lạnh, ngọn đèn sầu.
Ấy màu hương khói là màu mắt xưa" (*)
------------
* Chú thích: Thơ Đinh Hùng

Trịnh Phong
08-08-2007, 09:13 PM
Người đọc thường dễ dàng nhận ra một bài thơ viết không liền mạch, phải chắp nối thêm vào một thời điểm khác, như bài "Khúc nhạc hồng êm ái, Điệu kèn biếc quay cuồng" của Vũ Hoàng Chương. Bài thơ ấy được mở đầu tài hoa là thế, chọn chữ gieo vần thật là tuyệt vời. Thế nhưng mạch thơ chỉ đến câu "Không biết nữa màu xanh hay sắc đỏ" là tịt ngòi. Không biết lúc ấy tác giả bị người đến đòi nợ hay tự mình thấy hết hơi, bỏ đi ăn phở...
Thật là đáng tiếc.
Khi soạn các văn bản lặt vặt của mình TP cũng sợ như vậy nên thường viết một hơi khi còn hứng viết. Một khi bỏ dở không biết bao giờ mới lại có hứng viết tiếp cho trôi chẩy. Những văn bản viết một mạch bao giờ cũng cần được chỉnh sửa khi đầu óc đã lắng đọng, dịu xuống. Hôm nay đọc lại Bán Mơ thấy có nhiều đoạn cần thay đổi thêm bớt cho rõ ý chính, TP xin phép bạn đọc cho chỉnh sửa lại như dưới đây:


BÁN MƠ
Có những người phiêu lưu sang phía bên kia của cuộc đời tẻ nhạt, đi tìm những hương sắc diệu kỳ chỉ thoáng qua trong giây phút nhưng để lại bao vang vọng vượt qua tháng năm trong tâm khảm ta: Đó là hương sắc của vĩnh cửu từng làm đắm đuối biết bao thế hệ thi nhân từ một thuở xa vời. <o:p></o:p>
Chen chúc trong dòng người xuôi ngược trên những nẻo đường gió bụi của đời, thi nhân dừng chân nâng niu một hạt cỏ may, hân hoan dõi theo một sợi tơ trời lấp lánh ẩn hiện trong nắng, rồi ngỡ ngàng thấy trời xanh mênh mang trong giọt sương sớm để hạnh phúc giây lát tràn ngập tâm hồn, tưởng mình trong Mộng. Mộng của thi nhân đơn giản, mong manh nhưng là chiếc thuyền đưa đến cửa của Vĩnh cửu. Giấc mộng đưa thi nhân du nhập những thế giới thần kỳ, nơi chỉ phút giây thôi cũng bằng nhiều năm cõi thế. Đời người ngắn ngủi bỗng chứng được vô tận trong Mộng mơ. Vì vậy đừng đưa Đời phù du vào cõi Mộng. Riêng thi nhân có duyên tiền kiếp phải đưa Mộng vào Đời, nhưng với thi nhân Đời dù đắng cay thật giả cũng là Thơ nên gửi Mộng vào Thơ.<o:p></o:p>
Đời thế nhân xoay quanh danh lợi, muốn có danh lợi phải mua bán. Bán cái có hoặc cái không có nhưng người khác có, mua cái cần hoặc cái không cần nhưng người khác cần. Nhìn quanh chẳng thấy ai mua Mộng, thi nhân biết mua bán gì đây. Vốn liếng chỉ có đôi giấc Mơ lớn, vài giấc Mộng nhỏ. Thôi hãy ngồi xuống duỗi đôi chân tê dại, biết đâu có kẻ tìm Mơ.
Thế nhân nặng gánh lợi danh xuôi ngược vật lộn với đường đời mưa nắng. Một ngày công thành danh toại dừng chân bên chợ đời bỗng nhớ lại có thời từng biết Mộng Mơ. Ôi những giấc Mơ hoàng kim rực rỡ hào quang, vang vọng những âm điệu thần kỳ của những xứ sở không bao giờ tồn tại trên cõi đời cát bụi. Biết tìm đâu những giấc Mơ xưa! Thế nhân ném gánh xuống vệ đường, lang thang đi tìm trong vô vọng mà còn mong gặp lại những mơ mộng thuở nào...
Tuyệt vọng và mệt mỏi, thế nhân theo số phận dừng lại bên gánh Thơ, ngạc nhiên dụi mắt nhìn muôn giấc Mơ mãi mãi trẻ trung long lanh ẩn hiện trên các trang giấy như những tia nắng hanh vàng một ngày đầu thu. Thế nhân quỳ xuống chìm vào trong Thơ để gặp lại mình một thuở xa vời. Có sức mạnh thiêng liêng nào lạnh buốt chạy dọc theo xương sống dựng đứng những sợi tóc ngả bạc. Trái tim cháy đỏ từng chống chọi những khắc nghiệt trong đời tưởng đã hóa thành sắt đá bỗng trở nên dịu dàng trong nỗi buồn xanh thẳm mênh mang của Thơ: Nỗi buồn không đâu một thời hoa niên, nỗi buồn nhân thế thuở bạc đầu... Trong nỗi buồn ngàn xưa ấy tất cả trở nên vô nghĩa. Thế nhân bâng khuâng trong Mơ Mộng thuở nào, thấy chuỗi ngày đã qua tan thành mây trắng tìm về nền trời xanh bao la. Khoảnh khắc ấy Thế nhân biết mình cũng là thi nhân.
Thi nhân xoa gối đứng dậy bàng hoàng biết rằng Mộng không thể bán. Giấc Mộng đã trao cho Đời vẫn ở lại trong Thơ dù đã biến thành mây trắng nỗi đau nhân thế của hàng triệu kiếp người, để biết bao thế nhân trong phút giây đồng cảm nhận ra mình chính là thi nhân.

BÁN MƠ
Người ta buôn đất bán trời,
Riêng mình bán Mộng cho người tìm Mơ.
Người đời tất tả, bơ phờ
Trong Thơ lại gặp giấc Mơ ban đầu.
Trái tim cháy đỏ từ lâu
Bỗng nhiên xanh thẳm mối sầu thế gian ,
Bao nhiêu uất hận thở than
Tan thành mây trắng lang thang cuối trời...

Đem Mơ bày giữa chợ đời
Không rao không bán – Đợi người tìm Thơ.

TP

bảo bình
08-08-2007, 10:18 PM
Sao BB thích cái bài họa "Cuội _ Trăng" kia quá! Cứ thật thật, điêu điêu, nghe yêu yêu thế nào ấy!

bảo bình
08-08-2007, 10:27 PM
TÌNH YÊU VĨNH CỬU

Có con chim sẻ
Yêu một con mèo.
Yêu lăn yêu lộn,
Đau khổ vì yêu.

Một ngày sẻ bé,
Ngồi mơ dáng mèo:
Sao mà hiền diụ!
Sao mà yêu kiều!

Giấc mơ đang đẹp
Mèo bỗng bước ra.
Tim sẻ ngây ngất
Hạnh phúc nở hoa...

Sao mà hiền dịu!
Sao mà yêu kiều!
Sao mà đài các!
Yêu quá là yêu!

Rồi mèo bước đến,
Rồi mèo liếm môi...
Tình yêu vĩnh cửu,
Tình yêu qua rồi!

Transly



Hii, hôm nay mới đọc topic này. Trên đời có còn nhiều se sẻ và miu miu không nhỉ?:sad:

Thiên Sứ
08-08-2007, 10:36 PM
BÁN MƠ
Người ta buôn đất bán trời,
Riêng mình bán Mộng cho người tìm Mơ.
Người đời tất tả, bơ phờ
Trong Thơ lại gặp giấc Mơ ban đầu.
Trái tim cháy đỏ từ lâu
Bỗng nhiên xanh thẳm mối sầu thế gian ,
Bao nhiêu uất hận thở than
Tan thành mây trắng lang thang cuối trời...

Đem Mơ bày giữa chợ đời
Không rao không bán – Đợi người tìm Thơ.
TP

CẢM TÁC
* BÁN MƠ.
Mơ xưa khuất cuối nẻo trời.
Bao giờ bán được cho người tìm mơ.
Có ai xuôi ngược bến bờ.
Còn nghe đâu đó tiếng thơ u sầu.
Trăng ngà buông bến giang đầu
Thấu chăng muôn nỗi thảm sầu thế gian.
Bên trời mây gió thở than
Nỗi buồn nhân thế, gian nan kiếp người.
*
Trăng mơ trong cõi chơi vơi.
Tôi mua trăng, tặng cho người mộng mơ

* *BÁN MƠ
Tôi ngồi đây giữa chợ đời.
Đem thơ rao bán cho người mua thơ.
Ba đồng một mớ mộng mơ.
Bẩy đồng có cả mong chờ, thương đau.
Thơ tôi có ánh trăng sầu.
Có mưa gió với tình đầu thở than.
Bán luôn cả cõi thu tàn.
Thêm vầng mây trắng lang thang cuối trời....
*
Đem thơ bán giữa chợ đời
Riêng tôi giữ lại một thời yêu thương.

Thiên Sứ



<!-- / message --><!-- edit note -->

Thiên Sứ
11-08-2007, 02:11 PM
Trăng bơ vơ.

Em từ trong cõi kiêu sa.
Về đây dẫm ánh trăng ngà ngẩn ngơ.
Thoáng hương bay, chợt bơ vơ.
Người vô tình để tiếng thơ ngậm ngùi.
Thiên Sứ

Thiên Sứ
17-08-2007, 02:42 PM
Cảm tác
NỬA HỒN THƯƠNG ĐAU

Lang thang cõi nhớ một mình.
Bâng khuâng chiều tím ru tình trong tôi.
Hương xưa chợt thoáng lên ngôi.
Cho hồn chết lặng trên môi xưa mềm?
Mơ màng mắt nhắm trong đêm.
Giữa miền kỷ niệm tìm em chốn nào?
Ngang mi, ngấn lệ nghẹn ngào.
Kiếp sau hẹn gặp người trao hương tình....
Thiên Sứ

Trịnh Phong
19-08-2007, 06:05 AM
Khơi làm chi nữa những suối mơ
Từ bóng tối xa xăm và vắng lặng của thời gian,
Dù trái tim mãi trẻ trung và mãi mãi ngây thơ
Trong những niềm hy vọng
Rực rỡ như nắng vàng!

TP

Trịnh Phong
19-08-2007, 06:24 AM
TÌNH THU


Ôi tình yêu,
Trời thu xanh ngắt
Gió thoảng tiếng ai dìu dặt
Và nắng vàng ngây ngất nhớ thương.
Thắm trên hoa
Ngát trong hương
Đến không dấu chân
Đi trong khói vương,
Ngọt ngào một thuở
Cay đắng trăm đường...

Thu đi,
Sông xanh buồn mênh mang.
Xuống bến lau xưa giặt áo màu trăng giãi
Màu trăng không phai
Mắt nhuốm trăng buồn hoang dại.
Hay là đi
Hay là quên
Ngập ngừng người quay lại:
Một trời sương thu...


TP

Trịnh Phong
19-10-2007, 03:23 AM
Mùa Thu, mùa Hoàng Hoa!
Hoàng Hoa đâu chẳng thấy, chỉ thấy Hà nội vừa nóng vừa ẩm. Người lúc nào cũng nhớp nháp mồ hôi. Ngồi trong phòng điều hòa tưởng tượng những ngày gió heo may cùng vừng trăng tháng Chín TP lại nhớ những ngày nằm dài chờ dựng cái kính hiển vi điện tử ở Sài Gòn. Ôi cái thuở lúc nào bụng cũng đói mềm vì lương không đủ ăn sáng nên có rất nhiều chỗ để chứa Thơ. Trong cái kho chứa bất đắc dĩ ấy có bài Sài Gòn Mùa Thu, đã được lên TVLS năm trước. Nay chỉnh lý lại lần cuối để chào đón mùa thu Hà Thành.

Sài Gòn Mùa Thu<?xml:namespace prefix = o /><o:p></o:p>
Người bảo Sài Gòn không mùa Thu:
Quanh năm hàng cây rực vàng nắng hạ,
Dòng sông đục ngầu, sóng lay buồn bã
Chưa bao giờ nhuộm bóng trời xanh,
Những con đường chiều mờ mịt khói xăng,
Những bến xe khuya bốn mùa bụi cát...
Người bảo Sài Gòn tẻ nhạt!
Sài gòn không mùa Thu!
<o:p>*</o:p>
Chúng ta theo xe đò
Trưa vắng lang thang Xóm Chiếu,<o:p></o:p>
Chờ hoàng hôn về đón trăng Bình Chiểu<o:p></o:p>
Tìm Sài Gòn mùa thu. <o:p></o:p>
Những trận mưa chiều đến như hẹn hò,<o:p></o:p>
Nước xối xả trên những chùm hoa tím.<o:p></o:p>
Em qua Lái Thiêu ngát hương trái chín,<o:p></o:p>
Chờ gió Thu giữa những dãy xoài xanh ...<o:p></o:p>
Người hẹn nhau Thủ Đức, Gò Vấp, Khánh Hội, Tân Hưng,<o:p></o:p>
Anh theo xe lam về Xóm Củi.<o:p></o:p>
Bà Quẹo, Bảy Hiền nắng chiều vàng lối,<o:p></o:p>
Mưa đêm ngậm ngùi Cô Bảy, Cô Giang.<o:p></o:p>
Xa lộ Biên Hòa, <o:p></o:p>
Xóm vắng hoàng hôn,<o:p></o:p>
Vành trăng non treo ngọn dừa lơ lửng.<o:p></o:p>
Đêm nhiệt đới Sài Gòn thao thức.<o:p></o:p>
Sài Gòn không Mùa Thu.<o:p></o:p>
<o:p>*</o:p>
Sài Gòn -<o:p></o:p>
Có những buổi trưa<o:p></o:p>
Nắng bỗng ngát hương lá hoa tươi mát, <o:p></o:p>
Và gió ngàn rì rào ca hát<o:p></o:p>
Trên muôn tán lá xanh.<o:p></o:p>
Gió bay tóc em vương vai anh,<o:p></o:p>
Nắng vàng long lanh đôi mắt
Nhuốm má em hồng.
Đôi chiếc lá lặng rời cành thong thả
Như sứ giả từ phương trời xa lạ
Đón bước chúng ta ...
Anh bỗng thấy hương Thu trong sắc nắng
Và tiếng Thu nhẹ ngân trên đường vắng,
Đất trời man mác cỏ hoa...
*
<o:p></o:p>
Anh biết
Sài gòn vào Thu,
Khi mắt em xanh để trời xanh bát ngát,
Tóc em bay cho gió ngàn ca hát,
Nắng hanh vàng vai áo mỏng,
Lá đùa xôn xao đường rộng
Thời gian phảng phất hương ...
Anh biết
Mùa Thu lại đến,
Mùa Thu của chúng ta
Mãi trẻ trung, mãi đắm say, thân mến,
Khi Sài Gòn luyến thương.
<o:p></o:p>
*
Có Thu nào chúng ta về đây,
Theo chuyến xe lam qua cầu Công lý,
Lại chen chân trong đám người bình dị,
Về những bến xe xa lạ, thân thương:
Bà Quẹo, Bảy Hiền, Khánh Hội, Tân Hưng
Cô Giang, Cô Bảy, Xóm Củi, Xóm Chiếu,
Lang thang Sài Gòn Thu xưa ...
Gió bãi Biên Hòa,
Trăng non Bình Chiểu,
Em vội vàng chi về Phú Nhuận,
Anh lang thang qua Võ Tánh đêm mưa.
<o:p></o:p>
*
Có Thu nào Anh về đây
Dưới bóng phật đài, bên thềm tịnh xá
Lắng nghe mưa rơi xạc xào mái lá
Tưởng ngồi đây đã mấy chục năm dài...
Em có qua lúc nắng chiều phai
Bên bến Bạch Đằng, thăm quầy sách cũ ...
Lật trang sách hoen màu<o:p></o:p>
Cho lòng miên man nỗi nhớ,
Lắng nghe tháng ngày ngược sóng về đâu.
Kênh Đôi Bến Nghé chờ nhau,
Gió đưa người ấy qua cầu chữ Y.
<o:p></o:p>
*
Sài Gòn -
Có những buổi trưa
Mắt ai xanh như trong mơ
Và nắng hanh vàng như trong thơ,
Ngàn cây run tiếng gió,
Lác đác lá bay trên con đường nhỏ...
Sài Gòn vào Thu.
<o:p></o:p>
TP

quan2nguyen
20-11-2007, 03:01 PM
Xin được góp một bài cho vui:


Viết cho em…
hay viết vì anh?

Góp nỗi nhớ gửi vào men rượu.

Nồng say đó nhưng mà… hư ảo quá!
Để rồi lại…
…yên lặng…
…như xưa…

Thời gian ư?
Có nghĩa lý gì đâu…
Khi khoảng cách vẫn không hề thay đổi!
Anh vẫn thế!
Còn em…
….thì vẫn vậy…
dù chỉ là trong giấc mộng …
… riêng anh….

Say!
Say mãi?
Say rồi …
….lại tỉnh
Tỉnh lại rồi…
… như mới..
... vừa hôm qua!

Trịnh Phong
27-11-2007, 06:54 PM
Xin được hiệu chỉnh bài Tình Thu vài chi tiết nhỏ cho được thấu ý tác giả:

TÌNH THU


Ôi tình yêu,
Trời thu xanh ngắt
Gió thoảng tiếng ai dìu dặt
Và nắng vàng ngây ngất nhớ thương.
Thắm trên hoa
Ngát trong hương
Đến không dấu chân
Đi trong khói vương,
Ngọt ngào một thuở
Cay đắng trăm đường...

Thu đi,
Sông xanh buồn mênh mang.
Xuống bến lau xưa giặt áo màu trăng giãi
Màu trăng không phai
Mắt ướt mùa trăng hoang dại.
Hay là đi
Hay là quên
Ngập ngừng người trông lại:
Một trời sương thu...


TP

Trịnh Phong
27-11-2007, 06:58 PM
Huyền Trân Công chúa
Đừng tiễn đưa em,
Hãy vui cười như lần đầu gặp mặt.
Tiếng trống hành quân giục giã lên đường.
Em chôn nỗi buồn chìm xâu đáy mắt.
Đừng nói lời ly biệt
Khi em lên kiệu vàng.
Mắt ngập mây thành trùng điệp phương Nam,
Thấy tim mình hóa đá.
Rút trâm cài thả xuống giòng sông Mã,
Gửi lại tình em xa sâu.
Chiều giông tố chưa qua châu Ái
Đêm nghe cọp gầm rừng Hoan châu.
Ngọn lửa canh bập bùng, người lính trường chinh mệt mỏi
Dưới mưa rừng mắt xuyên vào bóng tối;
Cắp giáo đứng qua đêm thâu.
Nắng Hải Vân phất phới cờ bay
Mắt ướt mênh mông bốn trời mây trắng.
Tiếng trống quân hành vọng trong mây
Lòng em bốn bề hoang vắng.
Một lần giã từ kinh khuyết
Trăng cố hương tan vỡ sóng sông Gianh.
Voi lọng nào đón chờ đèo Cả
Từ đây cát bụi Chiêm thành...
Đồ Bàn đã thành sỏi đá,
Gió Chàm vẫn về bâng khuâng,
Hai châu Ô Lý đâu cân nặng
Bằng đôi dòng nước mắt Huyền Trân!

TP

Trịnh Phong
30-11-2007, 06:21 PM
Hôm trước viết vội kẻo quên ý nên có vài lỗi chính tả. Hôm nay xin phép được chỉnh lại và thay một vài từ. Xin cảm ơn thông cảm của các bạn trên diễn đàn.
Huyền Trân Công chúa
<?xml:namespace prefix = o /><o:p></o:p>
Đừng tiễn đưa em,
Ta vui cười như lần đầu gặp mặt.
Tiếng trống hành quân giục giã lên đường,
Em chôn nỗi buồn chìm sâu đáy mắt.
Đừng nói lời ly biệt
Khi em lên kiệu vàng.
Mắt ngập mây thành trùng điệp phương Nam,
Thấy tim mình hóa đá.
Rút trâm ngọc thả xuống giòng sông Mã,
Gửi lại tình em xa sâu.
Chiều giông tố chưa qua châu Ái
Đêm nghe cọp gầm rừng Hoan châu.
Ngọn lửa canh bập bùng,
Người lính trường chinh mệt mỏi
Dưới mưa rừng mắt xuyên vào bóng tối,
Cắp giáo đứng qua đêm thâu.
Nắng Hải Vân phất phới cờ bay
Mắt ướt mênh mang bốn trời mây trắng.
Tiếng trống quân hành vọng trong mây
Lòng em bốn chiều hoang vắng.
Một lần giã từ kinh khuyết
Trăng cố hương tan vỡ sóng sông Gianh.
Voi lọng nào đón chờ đèo Cả
Từ đây cát bụi Chiêm thành...
Đồ Bàn đã thành sỏi đá,
Gió Chàm vẫn về bâng khuâng:
Hai châu Ô Lý đâu cân nặng
Bằng đôi dòng nước mắt Huyền Trân!

TP

Thiên Sứ
01-12-2007, 01:36 AM
Anh Trịnh Phong thân mến.
Có những bài anh post nó hay bị thế này:
Gửi lại tình em xa sâu.
<!--[if !supportEmptyParas]--> <?xml:namespace prefix = o /><o:p></o:p><!--[endif]-->
Chiều giông tố chưa qua châu Ái
Tôi sửa cho anh để dễ xem nha.
Thiên Sứ

Trịnh Phong
14-12-2007, 07:01 PM
Phạm Thái – Quỳnh Như<?xml:namespace prefix = o /><o:p></o:p>

Bức tranh tố nữ ai thêu:
Liễu rơi bên trướng, phòng tiêu lạnh lùng.<o:p></o:p>
Bâng khuâng cô gái má hồng<o:p></o:p>
Tay ngừng trục gấm nghe lòng xuân sang.
Nhìn tranh thi sĩ mơ màng
Ngoài song đâu tiếng oanh vàng tìm đôi,
Cành xuân lác đác hoa rơi...
Biết đâu ta cũng là người trong tranh!
Phút giây man mác xuân tình,
Đề thơ ai biết duyên mình trong thơ.
Thêu tranh em gửi mong chờ
Tìm nhau cho trọn tình xưa một đời.
Duyên thơ ngắn ngủi thế thôi,
Biết đâu gặp để muôn đời chia ly.
Người ơi xuân hết đừng đi
Mộng xuân mai đến có khi đã tàn!
*
**
Em đi dải lụa Cẩm Giang,
Sụt sùi Thúy Ái những hàng dâu tơ.
Nghìn năm thôi hết hẹn chờ
Phôi pha tranh lụa bơ vơ trăng thề.
Nhớ mùa dệt gấm Thanh nê
Trăng tàn sương lạnh ai về đêm nay.

TP

Trịnh Phong
15-12-2007, 03:25 PM
TP viết thêm vài lời tán cho Bài PT-QN:

Quỳnh Như đã gửi hồn theo dải lụa Cẩm Giang.
Những cánh đồng dâu bến Thúy Ái dưới mưa xuân mãi sụt sùi than thở.
Tình Thơ ngắn ngủi, Hẹn ước nghìn năm đã hết. Tranh tố nữ đã nhạt nhòa, lời thề chung tình đã giải.
Thấp thoáng bóng ai trên màn sương ướt lạnh đêm nay, có phải người xưa vẫn nhớ mùa dệt gấm tìm về đất Thanh nê dưới ánh trăng tàn.

TP

Trịnh Phong
17-12-2007, 06:30 PM
PHẠM THÁI - QUỲNH NHƯ
... Quỳnh Như đã gửi hồn theo dải lụa Cẩm Giang.
Những cánh đồng dâu bến Thúy Ái dưới mưa xuân mãi sụt sùi than thở.
Tình Thơ ngắn ngủi, hẹn ước nghìn năm đã hết. <?xml:namespace prefix = o /><o:p></o:p>
Lời thề chung tình dưới trăng đã giải, tranh tố nữ đã nhạt nhòa.
Thấp thoáng bóng ai trên màn sương ướt lạnh đêm nay. <o:p></o:p>
Có phải người xưa vẫn nhớ mùa dệt gấm <o:p></o:p>
tìm về đất Thanh nê dưới ánh trăng tàn.<o:p></o:p>
Bức tranh tố nữ ai thêu:
Liễu rơi bên trướng, phòng tiêu lạnh lùng.
Bâng khuâng cô gái má hồng
Tay ngừng trục gấm nghe lòng xuân sang.
Nhìn tranh thi sĩ mơ màng
Ngoài song đâu tiếng oanh vàng tìm đôi,
Cành xuân lác đác hoa rơi...
Biết đâu ta cũng là người trong tranh!
Phút giây man mác xuân tình,
Đề thơ ai biết duyên mình trong thơ.
Thêu tranh em gửi mong chờ
Tìm nhau cho trọn tình xưa một đời.
Duyên thơ ngắn ngủi thế thôi,
Biết đâu gặp để muôn đời chia ly.
Người ơi xuân hết đừng đi
Mộng xuân mai đến có khi đã tàn!
*
**
Em đi dải lụa Cẩm Giang *,
Sụt sùi Thúy Ái **những hàng dâu tơ.
Nghìn năm thôi hết hẹn chờ
Phôi pha tranh lụa bơ vơ trăng thề.
Nhớ mùa dệt gấm Thanh nê**
Trăng tàn sương lạnh ai về đêm nay.

* Thơ Ngô Chi Lan:<o:p></o:p>
Ngưng bích phi thành kim điện ngõa,<o:p></o:p>
Trứu hồng chức tựu Cẩm Giang la.<o:p></o:p>
** Thơ Phạm Thái:<o:p></o:p>
Dệt gấm Thanh nê câu nhất tiếu,
Thêu nền Thúy ái chữ tam tòng.

TP
<o:p></o:p>
<o:p></o:p>

Trịnh Phong
18-12-2007, 06:58 AM
Tục truyền Quỳnh Như yêu Phạm Thái (tức Phạm Đan Phượng) vì bài Thuận nghịch độc "Đề tranh tố nữ " của Phạm:

ĐỀ TRANH TỐ NỮ
Đọc xuôi:

Thanh xuân tỏa liễu lãnh tiêu phòng
Cẩm trục đình châm ngại điểm trang.
Thanh dạng độ liên phi phất lục,
Đạm hy tàn cúc thát sơ hoàng.
Tình si dị tố liêm biên nguyệt
Mộng xúc tằng liêu trướng đính sương.
Tranh khúc cưỡng khiêu sầu mỗi bận
Oanh ca nhật vĩnh các tiêu hương.

Đọc ngược (thành thơ nôm):
Hương tiêu gác vắng nhặt ca oanh
Bận mối sầu khêu ngại khúc tranh.
Sương đỉnh trướng gieo từng giục mộng
Trăng bên rèm tỏ dễ si tình.
Vàng thưa thớt cúc tan hơi đạm,
Lục phất phơ sen đọ dáng thanh.
Trang điểm ngại chăm ngừng trục gấm.
Phòng tiêu lạnh lẽo khóa xuân xanh.

Quỳnh Như cũng làm thơ, Phạm Thái họa lại. Có điều lạ là thơ Quỳnh Như khô khan, khuôn sáo, có vần có luật nhưng không cảm được. Có lẽ cô không nên làm thơ, chỉ cái tên Quỳnh Như cũng đủ kiều diễm cho người sau tiếc nuối rồi.

Trịnh Phong
25-12-2007, 07:47 AM
Để bốn bài tình sử (Trọng thủy-Mị Châu; Trương Chi; Huyền Trân công chúa; Phạm Thái-Quỳnh Như) cùng về một nơi, TP xin đưa hai bài còn lại từ trang khác về tập trung ở đây.



TRỌNG THỦY-MỴ CHÂU

Chín tầng thành khói lửa,
Tro tàn bay ngất trời.
Vung giáo rừng đao kiếm
Theo dấu lông ngỗng rơi.

Mắt người thương cứng lạnh
Đọng mãi sắc xanh trời.
Lông ngỗng hoen máu đỏ
Gió chiều bay tơi bời.

Tay vuốt đôi mắt lạnh,
Lòng ai tan nát rồi:
Đem thân làm đao kiếm
Mang làm chi tim người,
Cúi đầu nhận quân mệnh,
Hận tình bao giờ nguôi!

Chín tầng thành sụp đổ
Chôn vùi duyên lứa đôi!
Giáo vàng gieo đáy giếng
Nước lạnh buốt xương người!

Nước mắt vơi đầy lưng giếng đá,
Hồn ngọc chôn vùi cát biển khơi.
Ai rửa tình xưa trong lệ mới
Long lanh mắt ngọc sắc xanh trời.

Bao mưu đồ tàn độc,
Bao giấc mộng đao binh.
Tan nát bao triều đại,
Phiêu dạt triệu sinh linh:
Trắng xoá thời gian màu dã sử,
Lấp lánh trong sương một chuyện tình.

Phong châu vẫn đấy trong tầm mắt,
Ngàn núi muôn sông trải nắng vàng.
Gió đông bát ngát qua sông Nhị
Cho hồng đôi má gái Văn Lang.

Nghìn xưa một phút qua thương nhớ
Như hương cau thoảng lúc bình minh...
Phất phơ lông trắng bay trong gió
Lại tưởng người xưa hẹn đón mình.
<!--[if !supportEmptyParas]--> <!--[endif]--><o:p></o:p>
TP

Thiên Sứ
25-12-2007, 12:13 PM
Anh Trịnh Phong thân mến.
Xin phép anh cho tôi được đưa bài thơ Mỵ Châu - Trọng Thủy vào Blog của tôi.
Rất cảm ơn anh.
Thiên Sứ
-------------------------
http://360.yahoo.com/thiensulacviet (http://360.yahoo.com/thiensulacviet)

Trịnh Phong
27-12-2007, 04:23 AM
Bạn Thiên Sứ thân mến,

Rất cảm ơn Bạn đã quan tâm sử dụng bài Mỵ Châu - Trọng Thủy.
TP

Trịnh Phong
27-12-2007, 05:51 AM
TRƯƠNG CHI
(Một lần đêm qua đò Lập Thạch, Vĩnh Yên)

Phong Châu dãi ánh trăng mờ,
Sương đêm bàng bạc chuyến đò quá giang.
Tiếng ca đâu vọng đêm tàn,
Bâng khuâng lại tưởng nhớ chàng Trương Chi.
*
Thuở ấy bên sông lầu thu soi bóng,
Trăng nước đầy hiên, rèm hoa gió lộng.
Buồng the người mong đợi
Khúc tiêu buồn vời vợi những đêm xâu.
<o></o>*
Rẽ mái chèo trong nước sông thu
Muôn mảnh trăng vàng xao động,
Đem tiếng tiêu với nỗi niềm riêng
Gửi gió trời thu lồng lộng,
Vang tan trên sóng
Sương bạc mù khơi...
*
Buông rèm hoa, người quay lại còn nghe
Vi vút gió qua đôi bờ lau trắng,
Vang vọng tiếng tiêu nhớ thương chở nặng
Man mác mơ hồ dìu dặt.
Nước mắt đầy vơi...
*
Vừng trăng non chìm đáy chén bạch đàn
Hay bóng thuyền nan run rẩy.
Gió thu về qua mấy bờ lau sậy
Mơ hồ một khúc đò đưa.
Nước mắt rơi lã tã,
Chén bạch đàn nghiêng ngả.
Đò cũ không về!
*
Nghiêng mình tìm trong đáy nước sông thu
Chỉ thấy bóng vừng trăng lạnh!
Lâu đài xưa con đò cũ nơi đâu,
Lau sậy đôi bờ cô quạnh.
Để sông nước, trời thu vô tận
Ngậm ngùi thương xót khách trong mơ.
Cõi thế ngàn năm tri kỷ vắng,
Người về man mác nỗi buồn xưa.

TP

Trịnh Phong
29-12-2007, 04:19 AM
Biết nhờ ai ở đất Thanh Nê
Xuân tới thắp hộ một nén hương trên nấm mộ Quỳnh Như!

TP

Trịnh Phong
11-01-2008, 05:14 PM
MƯA

Trời mưa ướt áo người thương
Tình ai trong hạt mưa vương áo người.
Tấc gang biết mấy xa vời
Nhớ nhau mà tưởng cuối trời tìm nhau!
Mưa rơi đẫm ướt mái đầu
Vì ai để nhớ để sầu cho ai.
Mưa rơi giọt ngắn giọt dài,
Tiếng mưa như tiếng lòng ai mong chờ.
Chiều chiều bàng bạc màn mưa,
Mắt đen mòn mỏi người xưa xa vời!
*
Gió mưa thắm rụng, vàng rơi
Biết người dạo ấy vẫn người hôm nay?<o:p></o:p>
<!--[if !supportEmptyParas]-->

TP <!--[endif]--><o:p></o:p>

Trịnh Phong
12-01-2008, 01:54 AM
GẶP GỠ
<!--[if !supportEmptyParas]--> <!--[endif]--><o:p></o:p>
Lại giữ tay nhau trong chốc lát
Để lòng ôn mãi chuyện xa xôi,
Tình yêu như sóng vờn trên cát
Yêu đó mà nay đã nhạt rồi.
*
Lại đứng lặng nhìn đôi mắt ấy
Mênh mang sóng gió của tình yêu,
Lại mơ đến biển trời cao rộng,
Ôi màu lam đắm đuối bao nhiêu!
*
Lặng đứng bên nhau trong phút giây
Ngoài kia man mác nắng trời tây,
Gió hè xao xác rừng thông vắng
Lối cũ vàng hoe lá rụng đầy.
*
Em vẫn còn như người dạo ấy
Má hồng môi thắm để ai mơ.
Bên nhau lại nói cười tâm sự
Biết bao nhiêu mẩu chuyện vu vơ.
*
Đêm hè lấp lánh nhà lưng núi,
Gió buồn lay cánh những vì sao.
Đường về hai đứa đi hai ngả
Chẳng hỏi: Bao giờ mới gặp nhau!

Trịnh Phong
01-02-2008, 01:32 AM
Một trăm bài thơ hay nhất Việt Nam

Thuở nhỏ nghe người lớn luôn chứng tỏ lịch duyệt bằng cách ca ngợi Balzac, Voltaire, Stendal... tôi thầm mong có ngày được đọc tác phẩm của các vĩ nhân này. Thế rồi nhờ tính hiếu cổ của người Việt Nam ta cái ngày ấy cũng đến. Những năm sáu bẩy mươi thế kỷ vừa qua Balzac, Voltaire, Stendal được những người dịch rất tài hoa chuyển sang tiếng Việt, tưởng như văn học Pháp mãi mãi dừng lại với những nhân vật ấy. Nhưng mốt lịch duyệt đã sang hướng mới, người ta làm tăng tầm quan trọng của mình bằng trích dẫn lời những ông đômđốp, bà bômbốp nào đó. Tôi say sưa đọc Dostoiewski, Gogol rồi Gorki không biết rằng sách của họ chỉ còn chiếm lĩnh vị trí trang trọng trên những giá sách nước Nga. Có dịp sang Đức, tôi thử trích dẫn Goethe, Schiller... Không mấy người đối thoại nhận ra được các thi sĩ lừng danh này. Nhiều năm sau có dịp quen biết ông Yuan, một tiến sĩ hóa học người Trung Quốc có cửa hàng ở Berlin, tôi nhắc đến thơ Lý Bạch với lòng tin ngây thơ là người TQ nào chẳng tự hào về thi sĩ nổi tiếng của họ. Nhưng tôi đã nhầm to, tiến sĩ Yuan nói là ông không quan tâm lắm đến thơ cổ, vì TQ là một nước lớn khối lượng văn chương hiện đại đa dạng phong phú tìm hiểu qua loa cũng không nổi huống chi còn lục lọi cổ văn. Nghĩ lại, tôi thấy mình cũng như bao nhiêu người Việt khác, nói đến văn hóa nước ngoài toàn nghĩ đến thế kỷ trước. Lịch sử, địa lý thế giới thì còn biết chút ít nhưng chỉ có hai nước láng giềng sát nách lại trong cùng một cái liên bang thì chẳng biết gì hơn là cái tên Biển Hồ với Cánh đồng Chum!
Ôi lại sa đà kiểu tùy bút mất rồi, cái tôi muốn nói là tôi không ưa được văn phong cả ba ông Pháp Lan Tây nổi tiếng nói trên. Cũng may là Alphonse Daudet đã an ủi tôi bằng mấy cái cối xay gió và những cánh đồng Lavendel tím ngắt xứ Provence. Từ đó tôi nhận ra rằng văn chương là món ăn tinh thần, hợp khẩu vị ai người ấy thích. Giải thưởng Nobel cũng chẳng là gì: Tại sao ta phải chạy theo mọi người vào quán phở khi mình chỉ muốn một gói xôi lạc thơm tho. Ông bạn thích và sành ăn phở gà, ông có dám cả quyết rằng món phở mình xơi là ngon nhất Việt Nam không? Ông có dám cả quyết bẩy món thịt chó nhà hàng ông Cả Khoèo lừng danh ga Vinh là ngon nhất Viêt Nam không? Không, ông bảo ông có điên đâu mà nói thế: Ai thích cửa hàng nào cứ đến đấy mà ăn. Cụ Nguyễn Tuân còn sống cũng phải khen ông nói đúng.
Thịt chó đã vậy, món văn chương thì sao.
Có người chọn ra được 100 bài thơ hay nhất Viêt Nam mới lạ chứ mà không phải chọn cho cá nhân mình. Họ chọn để chỉ đạo dư luận quần chúng (trong mắt họ) vốn rất ngu Thơ. Vậy chắc bài thơ thứ 100 dở xấp xỉ các bài còn lại không được chọn. Nhưng tại sao lại 100 bài kia chứ. Họ cố vơ vét cho đủ 100 bài là số lượng ấn định từ đầu hay là họ chọn ra vô số bài hay nhất nhưng chỉ trình làng 100 bài. Thôi được, cái đó cũng không có gì đáng kể. Người ăn món dồi chó dở khen ngon sẽ bị người khác mắng là đồ Thực bất tri kỳ vị. Người tuyển chọn ra được thơ hay nhất Việt Nam hẳn phải là người sành thơ am hiểu thơ nhất Việt Nam. Tìm được người sành thơ nhất Việt Nam thực ra cũng không khó vì chắc hẳn chỉ cần qua các cuộc thi như thi hoa hậu bấy lâu nay: thi ở địa phương, thi ở chuyên ngành, thi ở khu vực... Chắc hẳn Quý vị sành thơ chọn thơ hay nhất Việt Nam đó đã từng khoác chéo qua vai dải nilông xanh đỏ trên đề danh hiệu cao quý chẳng hạn Người sành thơ nhất xứ Mường Tè, Người sành thơ nhất trong số những nhà bình luận mặc quần bơi hoặc Người sành thơ nhất Liên hiệp Sản xuất mắm tôm vv.
„Người mình không ai kiêu căng hợm hĩnh chọn thơ như thế đâu“, cụ Lý Toét ngán ngẩm lắc đầu. „Bọn khựa đấy!“
Tôi tán thành ý kiến cụ. Người biết điều chỉ chọn những bài thơ tiêu biểu cho từng tác giả khi làm tuyển tập. Nếu muốn bêu xấu một nhà thơ tồi, bài được chọn hẳn thuộc loại thối nhất.
Để đền bù bạn đọc mất thì giờ đọc chuyện tào lao trên đây, TP xin đền đáp bằng một bài thơ không kém phần dở hơi:
Xã Xệ:
Nàng ơi bỏ áo anh ra,
Để anh đi chợ kẻo mà chợ trưa!
Vợ anh không phải tay vừa
Sai anh mua cá, mua dưa, mua hành,
Mua gạo, mua mắm, mua chanh,
Mua con chó cún về canh xó nhà.
Nàng ơi bỏ áo anh ra
Để anh đi chợ kẻo mà chợ trưa!

Thị Mầu:
Chợ trưa thì mặc chợ trưa
Có em đừng ngại tay vừa nhà anh
Mụ kia có nổi tam bành
Em có xe máy lẩn nhanh sợ gì.

TP

Thiên Sứ
01-02-2008, 01:39 AM
--v----v----v--
Thiên Sứ

bảo bình
01-02-2008, 01:47 AM
Xã Xệ:
Nàng ơi bỏ áo anh ra,
Để anh đi chợ kẻo mà chợ trưa!
Vợ anh không phải tay vừa
Sai anh mua cá, mua dưa, mua hành,
Mua gạo, mua mắm, mua chanh,
Mua con chó cún về canh xó nhà.
Nàng ơi bỏ áo anh ra
Để anh đi chợ kẻo mà chợ trưa!

Thị Mầu:
Chợ trưa thì mặc chợ trưa
Có em đừng ngại tay vừa nhà anh
Mụ kia có nổi tam bành
Em có xe máy lẩn nhanh sợ gì.
TP

-vk-
Láu lỉnh ghê!
Đọc xong tự nhiên BB nhớ câu hát "may mà có em, trời (đời) còn dễ thương....".

Trịnh Phong
06-02-2008, 12:19 AM
Thân tặng các đám cưới đầu năm Mậu Tý
ĐÁM CƯỚI NGÀY XƯA
Đám cưới ngày xưa ai chẳng nhớ:
Cô dâu váy lĩnh, tứ thân điều,
Tóc đuôi gà bỏ lơi sau gáy,
Má thắm môi trầu trông đến yêu.
*
Bạn gái vây quanh đứng chật phòng,
Cô nào chẳng thấy nhộn trong lòng:
Hôm nay người cưới, mai ta cưới,
Chú rể là ai, có bảnh không?
*
Cô nào cũng tưởng mình là dâu,
Ngắm lại trong gương, chải lại đầu.
Cô nào cũng thấy mình xinh quá,
Răng đen hạt nhót, kém ai đâu.
*
Dưới lũy tre làng đám rước dâu,
Cụ Bát râu dài đi dẫn đầu.
Các cụ bà nhớ thời con gái,
Vừa chửi vừa chuyện vừa nhai trầu.
*
Trẻ con tóc chỏm reo vang xóm,
Chó lớn chó con sủa dậy làng.
Phù rể hiên ngang kèm chú rể
Áo quần bảnh choẹ, bụng hoang mang.
*
Này rượu này xôi này thủ lợn,
Gà vàng ngất ngưởng ngậm hoa hồng.
Họ trai hớn hở chen vào ngõ,
Hàng xóm vạch rào nghển cổ trông.
*
Tràng pháo nhà trai nổ cái đùng,
Lợn gà mất vía chạy lung tung.
Chú rể hoảng hồn toan cũng chạy,
Bị đôi phù rể tóm ngang lưng.
*
Khăn xếp giầy đen với aó lương
Chú rể cong lưng vái bờ tường,
Lí nhí trong mồm chào bố vợ,
Mặt mày nhớn nhác, thấy mà thương.
*
Run hai đầu gối toát mồ hôi,
Lễ bái như điên chẳng được ngồi.
Mấy cô nhà gái cười bưng miệng,
Khen mẹ chú rể cũng hoa khôi!
*
Mấy anh phù rể im thin thít,
Mắt nhìn lúng túng ngọc cây cau.
Có anh muốn gãi mà không dám
Vuốt mãi cằm mình tưởng có râu.
*
Lòng cô dâu mới nở như hoa:
Anh ấy thư sinh lại thật thà,
Khuôn mặt chữ điền miệng chữ khẩu.
Thi đậu làm quan chẳng khó mà.
*
Bố vợ vênh vang khua quạt thước,
Mẹ vợ mếu máo têm cơi giầu:
Cháu nó nhà tôi còn ngu lắm,
Yêu đương nào đã biết gì đâu!
*
Cánh đàn ông đã qua đầu ngõ,
Cô dâu còn lúng túng chưa ra,
Kéo vạt yếm hồng lau nước:
Con xin thầy bu con về nhà.
*
Phù rể mừng như chuột xổ bẫy,
Anh nào anh nấy lại hiên ngang.
Phù dâu lấm lét đám bà lão,
Lùi lại hàng sau, phớt các chàng.
*
Bờ dứa quanh co đám cưới về.
Tứ thân áo lộng gió đồng quê.
Mấy cô làm cỏ dừng tay ngắm,
Thoảng qua hương cưới cũng say mê.
*
Ngoài sân lợn kêu như có cướp,
Sau nhà ngùn ngụt khói luộc lòng.
Mấy cái hĩm Còi, thằng cu Tẹt
Nấp sau váy mẹ mũi phập phồng.
*
Đầu cuối thay nhau xuống với lên,
Phì phò nhấp nhổm lễ gia tiên.
Chú rể trong lòng như kiến cắn
Đánh liều mắt vội liếc sang bên.
*
Liếc một đôi lần bụng mới yên:
Cô ấy nhà mình trông cũng duyên,
Hai má xinh xinh như bánh đúc,
Hình như có cả lúm đồng tiền.
*
Chú rể bàng hoàng như được của,
Quên luôn giò chả, thịt cùng xôi.
Phù dâu phù rể đứng khép nép,
Đua nhau nói rặt chuyện giời ơi.
*
Đêm về đám cưới càng thêm nhộn,
Bà Cai, bà Xã đến tìm chồng.
O Cò, o Hĩm dắt con tới
Đứa bồng dưới nách đứa đeo hông.
*
Cô dâu điệu trốn biệt vào phòng,
Chú rể chồn chân đứng cúc cung.
Mấy cụ râu dài lên chiếu giữa,
Họ hàng nhà mõ mâm dưới cùng.
*
Ông Cai Ông Ký rồi Ông Cửu,
Nhắm với Ông Thông ở tỉnh về.
Chiếu bên cụ Lý quấn khăn nhiễu
Ngồi tiếp quan phán đội bê rê.
*
Cụ Tổng, Cụ Phó, rồi Ông Ấm
Múa đũa mời nhau vang cả nhà.
Từ trong lòng bố thằng Cu Tẽo
Bò ra xoáy được cái đùi gà.
*
Cụ Hàn lảo đảo tay nâng chén
Vuốt râu sửa giọng chúc tân hôn.
Chúc cho đôi trẻ giàu nứt vách,
Bách niên giai lão, đố ai hơn.
*
Chúc cho con cháu đông ra phết,
Đứa nào đứa nấy toàn lực điền.
Một nhà vai u cùng thịt bắp,
Làng trên xóm dưới đều phải kiềng.
*
Lời chúc ngày xưa nay hóa thật:
Giống nòi Giao Chỉ rõ là đông.
Ra đường dẫm phải chân thiên hạ:
Chẳng phải con Tiên cũng cháu Rồng!
*
Các cụ xưa yêu say đắm quá,
Cho nên mới loạn cháu con này.
Niềm vui ngày cưới thời xưa ấy
Tổ tiên truyền lại đến hôm nay.
Hết
(Ai chưa muốn hết, xin thêm vào đoạn cưối hai câu sau)
Ngồi buồn lại cưới vui ra phết,<?xml:namespace prefix = o /><o:p></o:p>
Bạc đầu rượu cưới vẫn còn say.<o:p></o:p>
TP

Thiên Sứ
06-02-2008, 06:00 AM
Bài thơ anh Trịnh Phong hay quá. Diễn tả xuất sắc "Đám cưới ngày xưa".
Thiên Sứ

Trịnh Phong
21-02-2008, 03:41 AM
Hôm nay xem lại thấy bài "Đám cưới ngày xưa" viết thiếu và nhầm vài chữ, cực chẳng đã TP xin sửa lại và bổ khuyết. Xin lỗi các bạn vào diễn đàn.


Thân tặng các đám cưới đầu năm Mậu Tý
ĐÁM CƯỚI NGÀY XƯA
Đám cưới ngày xưa ai chẳng nhớ:
Cô dâu váy lĩnh, tứ thân điều,
Tóc đuôi gà bỏ lơi sau gáy,
Má thắm môi trầu trông đến yêu.
*
Bạn gái vây quanh đứng chật phòng,
Cô nào chẳng thấy nhộn trong lòng:
Hôm nay người cưới, mai ta cưới,
Chú rể là ai, có bảnh không?
*
Cô nào cũng tưởng mình là dâu,
Ngắm lại trong gương, chải lại đầu.
Cô nào cũng thấy mình xinh quá,
Răng đen hạt nhót, kém ai đâu.
*
Dưới lũy tre làng đám rước dâu,
Cụ Bát râu dài đi dẫn đầu.
Các cụ bà nhớ thời con gái,
Vừa chuyện vừa nhai vừa giã trầu.
*
Trẻ con tóc chỏm reo vang xóm,
Chó lớn chó con sủa dậy làng.
Phù rể hiên ngang kèm chú rể
Áo quần bảnh choẹ, bụng hoang mang.
*
Này rượu này xôi này thủ lợn,
Gà vàng ngất ngưởng ngậm hoa hồng.
Họ trai hớn hở chen vào ngõ,
Hàng xóm vạch rào nghển cổ trông.
*
Tràng pháo nhà trai nổ cái đùng,
Lợn gà mất vía chạy lung tung.
Chú rể hoảng hồn toan bỏ trốn,
Bị đôi phù rể tóm ngang hông.
*
Khăn xếp giầy đen với aó lương
Chú rể cong lưng vái bờ tường,
Lí nhí trong mồm chào bố vợ,
Mặt mày nhớn nhác, thấy mà thương.
*
Run hai đầu gối toát mồ hôi,
Lễ bái như điên chẳng được ngồi.
Mấy cô nhà gái cười bưng miệng,
Khen rằng chú rể cũng hoa khôi!
*
Mấy anh phù rể im thin thít,
Mắt nhìn lúng túng ngọn cây cau.
Có anh muốn gãi mà không dám
Vuốt mãi cằm mình tưởng có râu.
*
Lòng cô dâu mới nở như hoa:
Anh ấy thư sinh lại thật thà,
Khuôn mặt chữ điền miệng chữ khẩu.
Thi đậu làm quan chẳng khó mà.
*
Bố vợ vênh vang khua quạt thước,
Mẹ vợ mếu máo têm cơi giầu:
Cháu nó nhà tôi còn ngu lắm,
Yêu đương nào đã biết gì đâu!
*
Cánh đàn ông đã qua đầu ngõ,
Cô dâu còn lúng túng chưa ra,
Kéo vạt yếm hồng lau nước mắt:
Con xin thầy bu con về nhà.
*
Phù rể mừng như chuột xổ bẫy,
Anh nào anh nấy lại hiên ngang.
Phù dâu lấm lét đám bà lão,
Lùi lại hàng sau, phớt các chàng.
*
Bờ dứa quanh co đám cưới về.
Tứ thân áo lộng gió đồng quê.
Mấy cô làm cỏ dừng tay ngắm,
Thoảng qua hương cưới cũng say mê.
*
Ngoài sân lợn kêu như có cướp,
Sau nhà ngùn ngụt khói luộc lòng.
Mấy cái hĩm Còi, thằng cu Tẹt
Nấp sau váy mẹ mũi phập phồng.
*
Đầu cuối thay nhau xuống với lên,
Phì phò nhấp nhổm lễ gia tiên.
Chú rể trong lòng như kiến cắn
Đánh liều mắt vội liếc sang bên.
*
Liếc một đôi lần bụng mới yên:
Cô ấy nhà mình trông cũng duyên,
Hai má xinh xinh hình bánh đúc,
Hình như có cả lúm đồng tiền.
*
Chú rể bàng hoàng như được của,
Quên luôn giò chả, thịt cùng xôi.
Phù dâu phù rể đứng khép nép,
Đua nhau nói rặt chuyện giời ơi.
*
Đêm về đám cưới càng thêm nhộn,
Bà Cai, bà Xã đến tìm chồng.
O Cò, o Hĩm dắt con tới
Đứa bồng dưới nách đứa đeo hông.
*
Cô dâu điệu trốn biệt vào phòng,
Chú rể chồn chân đứng cúc cung.
Mấy cụ râu dài lên chiếu giữa,
Họ hàng nhà mõ mâm dưới cùng.
*
Ông Cai Ông Ký rồi Ông Cửu,
Nhắm với Ông Thông ở tỉnh về.
Chiếu bên cụ Lý quấn khăn nhiễu
Ngồi tiếp quan Phán đội bê rê.
*
Cụ Tổng, Cụ Phó, rồi Ông Ấm
Múa đũa mời nhau vang cả nhà.
Từ trong lòng bố thằng Cu Tẽo
Bò ra xoáy hẳn một con gà.
*
Cụ Hàn lảo đảo tay nâng chén
Vuốt râu sửa giọng chúc tân hôn.
Chúc cho đôi trẻ giàu nứt vách,
Bách niên giai lão, đố ai hơn.
*
Chúc cho con cháu đông ra phết,
Đứa nào đứa nấy toàn lực điền.
Một nhà vai u cùng thịt bắp,
Làng trên xóm dưới đều phải kiềng.
*
Lời chúc ngày xưa nay hóa thật:
Giống nòi Giao Chỉ rõ là đông.
Ra đường dẫm phải chân thiên hạ:
Chẳng phải con Tiên cũng cháu Rồng!
*
Các cụ xưa yêu say đắm quá,
Cho nên mới loạn cháu con này.
Niềm vui ngày cưới thời xưa ấy
Tổ tiên truyền lại đến hôm nay.
Hết
(Ai chưa muốn hết, xin thêm vào đoạn cưối hai câu sau)
Ngồi buồn lại cưới đời như Tết,<o:p></o:p>Bạc đầu rượu cưới vẫn còn say.

TP

Trịnh Phong
21-02-2008, 03:50 AM
Cảm ơn những lời khuyến khích của Bảo Bình.
Chưa thấy Avatar nào kiều diễm như Avatar của Bảo Bình!
TP

Trịnh Phong
17-03-2008, 07:27 PM
Tình chum vại<o:p></o:p>

<!----> <!--[endif]--><o:p></o:p>
Lão tử có dậy rằng: „Hết khôn dồn dại!“.<o:p></o:p>
Khổng tử lại bảo rằng: „Dại quá hóa khôn!“<o:p></o:p>
Thôi mặc kệ các vị ấy nói giời nói đất, cứ nghe mãi Thánh nhân thì sẽ không dám yêu, vì ai cũng thấy rằng yêu vừa là khôn vừa là dại, hoặc là lúc lỡ khôn lúc trót dại. Cứ nhìn tuổi trẻ ngày nay hôn nhau chút chít khắp nơi ta nhận ra họ ít học theo thánh nhân nên yêu đương thoải mái tuyệt vời. Thật là may mắn cho họ!<o:p></o:p>
Chỉ vài chục năm trước thôi, Cụ Chế Lan Viên còn xem hôn là giặc không đội trời chung, ra quyết tâm đánh dẹp đến cùng: „[I]Những cái hôn có lúc phải lùa nó vào góc lòng như dẹp giặc!“. Cụ Xuân Diệu khi còn trẻ rất hung, không hôn chỉ cắn: „Ôi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!“. Thế nhưng sau này người cao thượng hơn, không nói đến chuyện cắn nữa, tình yêu trở nên rộng lớn, nhìn đâu cũng thấy cái gì đó hôn nhau. Nhìn biển với bờ người cũng thấy chúng đang hôn nhau thắm thiết: Biển yêu Bờ lắm, Bờ ơi ơi ơi ơi! <o:p></o:p>
Riêng có cụ Tố Hữu là sành biết hôn sexy hơn cả: Hôn chân! Cụ chẳng đã bảo: “Cho tôi hôn bàn chân iem .....“ đó sao.<o:p></o:p>
Học tập các cụ, nhất là cụ Xuân Diệu, TP dở hơi đã ra bờ biển cố xem bọn Biển Bờ hôn nhau ra sao mà chẳng thấy chi cả, chỉ thấy Biển đem phân rác được Bờ trút xuống vất trả lại Bờ thôi. Trong vụ này chúng có đôi co, chửi bới nhau om sòm gì đó nhưng toàn bằng tiếng Tây, TP chả hiểu. <o:p></o:p>
Không được mối tình Biển Bờ khêu gợi ý thơ, TP đành băn khoăn moi những cái hôn ở góc lòng ra hiến bạn đọc yêu quý của diễn đàn Việt Lý Số mấy câu nôm na về mối tình Chum Vại vậy.<o:p></o:p>
Nếu không vừa lòng, xin quý bạn lượng tình tha thứ. <o:p></o:p>
<!--[if !supportEmptyParas]--> <!--[endif]--><o:p></o:p>
Mối tình chum vại

<!--[if !supportEmptyParas]--> <o:p></o:p>
Cậu Vại chê cô Ngọc Phuy:<o:p></o:p>
Cô không có cổ tôi thì không hôn!<o:p></o:p>
Tôi yêu chị Ngọc Chum hơn,<o:p></o:p>
Miệng như hoa hậu, bụng thon nhất đời!<o:p></o:p>
Cho Vại hôn tí Chum ơi,<o:p></o:p>
Xin Chum cố với xuống nơi miệng mình.<o:p></o:p>
<!--[if !supportEmptyParas]--> <!--[endif]--><o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Trời cho Chum Vại thắm tình<o:p></o:p>
Đẻ ra Hũ, Lọ, Chậu, Bình ngổn ngang.<o:p></o:p>
<!--[if !supportEmptyParas]--> <!--[endif]--><o:p></o:p>
TP



Chum với Vại, rõ dở hơi!
<o:p></o:p>

Ngọc Lan
18-03-2008, 05:28 PM
Ngọc lan cũng có hai bài thơ hay mà quên mất tên của bài thơ và tác giả nhưng cũng muốn chia sẻ với mọi người:
Mỗi lần nhớ đến anh
Lòng rưng rưng muốn khóc
Đầu có bao nhiêu tóc
Thương anh bấy nhiêu lần
Ta biết nhau muộn mằn
Mà thương nhau mãnh liệt
Hôm qua còn chưa quen
Hôm nay thành thân thiết
Muốn hôn từng mầu đất
Mà chân anh bước qua
Mỗi miền xa anh đến
Đều muốn nhận quê nhà
Như quen tự bao giờ
Đôi mắt nâu cháy lửa
Như thân tự ngàn xưa
Chiều sâu lời tâm sự
Em đánh rơi quá khứ
Thành 100 mảnh tàn
Anh nâng niu chắp lại
Để tương lai ngỡ ngàng
Khi mặt trời khuất núi
Chỉ còn áng mây đen
Anh từ trong đêm tối
Như trăng rằm hiện lên
bài thứ 2:
Nếu khi ở gần anh
Em bảo rằng nhớ lắm
Thì anh nhé đừng tin
Đó là lời đường mật
***
Cầm tay anh xiết chặt
Em thương anh nhất đời
Những lời đó anh ơi
Chỉ là lời hoa lá
***
Chỉ lúc này anh ạ
Lúc thương nhau thật rồi
Lúc đợi chín chờ mười
Lúc tằm xanh nên kén
Lúc củi than đã bén
Lúc thuận nghĩa vợ chồng
Dù em nói là không
Anh cũng tin là có
***Dù em bảo không nhớ
Dù em nói không thương
Dù xa anh đại dương
Dù cách anh biển lửa
***Hãy hiểu em lúc đó
Là lúc thương anh nhiều
Thương anh như thủy triều
Nhớ anh như sóng bể

Trịnh Phong
18-03-2008, 05:59 PM
MỐI TÌNH QUẦN ÁO

Quần đùi nịnh áo may ô:
Vắng em anh thấy tô hô thế nào!
Áo rằng: Chớ nói tào lao,
Anh giai cấp thấp với cao làm gì!
Quần rằng: Em chớ khinh khi,
Anh làm cách mạng phen ni đổi đời:
Người ta "trồng chuối" nơi nơi,
May ô ở dưới quần thời ở trên.
Mặc em mỏi miệng kêu rên.
Anh cưới Si-líp đẹp duyên nhất đời.

TP

Trịnh Phong
19-03-2008, 05:49 AM
TP thường ngồi xuống viết một hơi nên vài ngày sau phải chỉnh lại. Nếu không viết ngay thì mất hứng sau đo chịu không viết được đề tài ấy nữa. Vậy xin được chỉnh lại vài câu cho trọn ý.

Mối tình chum vại

<!--[if !supportEmptyParas]--> <o:p></o:p>Cậu Vại chê cô Ngọc Phuy:<o:p></o:p>
Cô không có cổ tôi thì không hôn!<o:p></o:p>
Tôi yêu chị Ngọc Chum hơn,<o:p></o:p>
Miệng như hoa hậu, bụng thon nhất đời!<o:p></o:p>
Cho Vại hôn tí Chum ơi,<o:p></o:p>
Xin Chum cố với xuống nơi miệng mình.<o:p></o:p>
<!--[if !supportEmptyParas]--> <!--[endif]--><o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Chum hôn một cái vô tình<o:p></o:p>
Mà đẻ ra Hũ, Lọ, Bình... ngổn ngang?<o:p></o:p>
<!--[if !supportEmptyParas]--> <!--[endif]--><o:p></o:p>
TP

Mối tình quần áo

Quần đùi nịnh áo may ô:
Vắng em anh thấy tô hô thế nào!
Áo rằng: Chớ nói tào lao,
Anh giai cấp thấp với cao làm gì!
Quần rằng: Em chớ khinh khi,
Anh làm cách mạng chuyến ni đổi đời
Cho người lộn ngược khắp nơi,
May ô xuống dưới quần thời lên trên.
Mặc em mỏi miệng kêu rên.
Anh cưới Si-líp đẹp duyên nhất đời.

TP

Trịnh Phong
03-04-2008, 07:34 PM
Thả thuyền

Trưa mùa hè vàng rực
Đôi trẻ chơi thả thuyền.
Bàn tay nhỏ gấp giấy
Thả xuống dòng suối êm.
*
Thuyền của em xinh quá
Chở đầy cánh hoa xim.
Sao anh thêm cuội trắng
Để thuyền hoa phải chìm.
*
Phụng phịu không chơi nữa
Cô bé đi về nhà:
Con trai đến vụng về
Chẳng biết thả thuyền hoa.
*
Người đi cho người buồn,
Giận nhau luôn mấy hôm.
Có sao đâu, mùa hè
Mưa nhiều nhưng nắng luôn.
*
Hôm nay trời đẹp quá
Lại đi chơi thả thuyền,
Lại cùng nhau gấp giấy
Thả xuống dòng suối êm...

(Thế nào rồi cũng chất đá cuội vào thuyền thôi!)

Trịnh Phong
04-04-2008, 08:39 PM
Tự thuật của Vương Thúy Kiều

<!--[if !supportEmptyParas]--> <!--[endif]--><o:p></o:p>
<!--[if !supportEmptyParas]--> <!--[endif]--><o:p></o:p>
Trong nhà chắc chắn em xinh nhất,<o:p></o:p>
Cái đó thì em chả nói điêu.<o:p></o:p>
Thúy Vân mặt tròn như cái mẹt,<o:p></o:p>
Lông mày sâu róm đố ai yêu <sup>1</sup>.<o:p></o:p>
<!--[if !supportEmptyParas]-->* <!--[endif]--><o:p></o:p>
Mẹ em cứ bảo em mười sáu <sup>2</sup><o:p></o:p>
Đã chục năm rồi vẫn chẳng thêm.<o:p></o:p>
Tơ hồng ai bỏ quên đi nữa<o:p></o:p>
Em quyết vơ vào quấn cổ em.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Thanh Minh may gặp chàng Kim Trọng,<o:p></o:p>
Thấy em, hắn ra vẻ vây vo. <o:p></o:p>
Áo xanh quần đỏ, lưng đeo bị <sup>3<o:p></o:p></sup>
Chăn đàn con nít mũi thò lò.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Hò hẹn loanh quanh chán cả tai<o:p></o:p>
Đêm ấy em ra phá cửa sài <sup>4</sup><o:p></o:p>
Hì hục khuân đi ba tấn củi,<o:p></o:p>
Chao ôi, mỏi rụng cả hai vai!<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Phồng mang hắn ngáy đến là kinh!<o:p></o:p>
Dậy rồi ra cái vẻ thư sinh:<o:p></o:p>
Yêu đương chuyện rặt thơ cùng vẽ,<o:p></o:p>
Biết thế không sang đỡ bực mình!<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Nốc rược vào sau hắn cũng xiêu,<o:p></o:p>
Cũng ti toe đủ chuyện con tườu,<o:p></o:p>
Chỉ giời vạch đất thề hươu vượn.<o:p></o:p>
Hắn bảo: Anh yêu nhất Thúy Kiều!<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Tưởng thế là xong cái chuyện tình,<o:p></o:p>
Quạ mổ thằng cha Mã Giám Sinh,<o:p></o:p>
Áo quần tuy bảnh chúa hôi nách <sup>5 </sup><o:p></o:p>
Dám lừa em đến chốn lầu xanh.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Từ đấy lăng nhăng, kể cũng vui:<o:p></o:p>
Ban ngày thì ngủ đêm thì chơi.<o:p></o:p>
Nhảy đầm em xoáy như chong chóng<o:p></o:p>
Tống Ngọc, Tràng Khanh cũng đứt hơi <sup>6</sup>.<o:p></o:p>
<!--[if !supportEmptyParas]--> <o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Em móc câu vào mõm Sở Khanh.<o:p></o:p>
Tú Bà biết chuyện nổi tam bành.<o:p></o:p>
Sở Khanh mất vía chuồn sang Mỹ<o:p></o:p>
Tắc lưỡi, em đành chọn Thúc Sinh.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Lão này sợ vợ trốn vào lu,<o:p></o:p>
Hoạn Thư phóng chưởng loạn tù mù.<o:p></o:p>
Mụ này chuyên đánh đòn hạ bộ.<o:p></o:p>
Em vì thua trận giả đi tu.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Vào chùa chỉ thấy tượng lù lù,<o:p></o:p>
Em rao bán tượng được mười xu.<o:p></o:p>
Chuông vàng khánh bạc em mượn tạm<o:p></o:p>
Rồi lẩn cho nhanh kẻo phải tù.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Lông bông gỡ gạc mấy năm trời,<o:p></o:p>
Kiếm chác đủ tiền son phấn thôi.<o:p></o:p>
Vận đỏ dẫn về ông tướng cướp<o:p></o:p>
Đêm đêm kiếm của đủ vui đời.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Thật ra trông hắn khó mà mê,<o:p></o:p>
Vai u, bụng phệ, ria cá trê.<o:p></o:p>
Tên là Từ Hải, dân vùng biển<o:p></o:p>
Cầm đầu một bọn cướp nhà quê.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Được Chủ tịch tỉnh <sup>7</sup>đút cho vàng<o:p></o:p>
Em bán họ Từ, lấy huyện quan.<o:p></o:p>
Cứ tưởng cuộc đời đến lúc phất,<o:p></o:p>
Từ nay phải cố học làm sang.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Ai ngờ - Tiên sư cái vỏ chuối!<o:p></o:p>
Trượt chân lăn tõm xuống Tiền Giang.<o:p></o:p>
May được ông chài tung lưới vớt<o:p></o:p>
Tiếc cay tiếc đắng mộng bà quan.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Túng tiền, em định lấy ông chài, <o:p></o:p>
Mụ chài đay nghiến rát hai tai.<o:p></o:p>
May gặp Giác Duyên sầu gái góa<o:p></o:p>
Rủ em đi tu cho có hai.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Hai gái một chùa, chán mớ đời !<o:p></o:p>
Nên em tổ chức nhảy đầm chơi.<o:p></o:p>
Khói hương quấy quá ngày đôi bận.<o:p></o:p>
Sáng chiều oản bột cố mà xơi.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Một sớm ai ngờ thấy họ Kim<o:p></o:p>
Dắt một đàn con đến để tìm.<o:p></o:p>
Thúy Vân theo hắn, bụng bằng thúng<o:p></o:p>
Nguýt em ba cái rồi đứng im.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Em bảo rằng em cóc thiết về,<o:p></o:p>
Ở đây oản bột chén ngon ghê!<o:p></o:p>
Hắn rằng còn nhớ đêm khuân củi,<o:p></o:p>
Tuy khọm nhưng mà vẫn cứ mê.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Hắn bảo oản, xôi chán bỏ bu!<o:p></o:p>
Về nhà sáo chó đánh lu bù.<o:p></o:p>
Bùi tai em cũng ừ văng mạng,<o:p></o:p>
Lấy chồng, hễ chán lại đi tu.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Từ đó em làm mấy bận đôi,<o:p></o:p>
Thúy Vân năm một cùng góp vui:<o:p></o:p>
Trẻ khóc inh tai như vỡ chợ,<o:p></o:p>
Họ Kim chạy gạo toát mồ hôi.<o:p></o:p>
*<o:p></o:p>
Có thế mà thôi cái Truyện Kiều.<o:p></o:p>
Đời em vui vẻ lắm tình yêu.<o:p></o:p>
Tố Như ấm ớ nghe đồn nhảm<o:p></o:p>
Bịa chuyện lăng nhăng. Rõ đến liều!<o:p></o:p>
<!--[if !supportEmptyParas]--> <!--[endif]--><o:p></o:p>
TP <o:p></o:p>
<!----><!--[endif]--><o:p></o:p>
1: Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang.<o:p></o:p>
<!--[if !supportEmptyParas]--> <o:p></o:p>
2: Xuân xanh xấp xỉ đến tuần cập kê.<o:p></o:p>
3: Đề huề lưng túi gió trăng,<o:p></o:p>
Sau lưng theo một vài thằng con con.<o:p></o:p>
4: Cổng bằng củi tạ xếp lại<o:p></o:p>
5: Tuồng chi là giống hôi tanh...<o:p></o:p>
6: Sáng đưa Tống Ngọc tối tìm Tràng Khanh.<o:p></o:p>
[I]7: Tổng Đốc tức Chủ tịch tỉnh<o:p></o:p>

ngocnhan
04-04-2008, 09:03 PM
ngocnhan đang buồn, qua đây đọc thơ của bác Trịnh Phong mà hết cả buồn. Thúy Kiều đã gặp được tri kỷ rùi... bác hiểu Kiều quá.

Trịnh Phong
04-04-2008, 09:42 PM
Cảm ơn ngocnhan có lời khuyến khích.
Đọc lại thấy có vài chỗ viết sai lỗi chính tả nhưng không tiện chỉnh sửa lại.
Xin bạn đọc miễn thứ.

TP

Sim
25-02-2009, 07:11 PM
Mình mới tham gia diễn đàn. Hôm nay, mới tình cờ thấy topic này. Mình cũng thích thơ nhưng không biết làm thơ, chỉ xin post nhưng bài thơ mình sưu tầm thôi. Lâu rồi, chắc không có bạn nào post hay đọc chủ để này. Thôi thì, mình xin post một bài thơ mình rất thích của Dạ Thảo Phương. Hi vọng, nhưng bài mình post không bị lặp và cũng là để chủ đề này tiếp tục có người vào ra.

ô cửa sổ
dạ thảo phương


chiều nay em mở một ô cửa sổ
và nhìn thấy anh

***

anh lau tóc cho em bằng chiếc khăn bông trắng tinh
nụ cười trong đôi mắt một mí dịu hiền của anh làm Hà Nội bừng tỉnh khỏi trận giá rét dằng dặc nhất

anh thầm thì với em bằng làn da biếng lười, khao khát
anh ủ em bằng nhịp tim của loài cá cô độc
và viết lại tên đôi môi em bằng ngón tay anh
trên tán cây trứng gà có con chim gì chẳng bao giờ cho chúng mình nhìn thấy
cứ hót như điên đến khi mặt trời lặn

***

nhưng em chẳng tìm thấy ô cửa nào
cả buổi chiều nay cũng không có thật
Hà Nội mãi không hết rét
em không còn nhớ gương mặt anh

***

cuộc sống mới giản đơn và kỳ lạ làm sao
nếu tiếc nuối, mình sẽ thành có lỗi

***

số phận của em đã được gói gọn gàng
những người phu khuân vác lực lưỡng, mù loà
đã chất nó lên một chuyến xe em không rõ số
ngoài kia, có thể là tự do trải dài rộng trong đêm, không bức tường, không cửa sổ, không cả một cành cây cho con chim nhỏ lắm lời trú ngụ
có thể là những giọt nước mắt nặng và mặn hơn cả niềm kiêu hãnh
lăn trên gương mặt có thật của Hạnh Phúc -
điều không bao giờ mình kịp có cùng nhau

***

cuộc sống mới giản đơn và kỳ lạ làm sao
nếu tiếc nuối, mình sẽ thành có lỗi

Sim
27-02-2009, 02:55 AM
Đồng dao

1. Chảy đi sông ơi

Băn khoăn làm gì
Ai sống mãi được
Em thì nông nổi
Anh thì mê mải
Anh đi tìm gì
Lòng người đen bạc
Mỹ nhân già đi
Lời ai than thở
Cuốn trong gió chiều
Anh hùng cười gượng
Nét buồn cô liêu
Sóng đời đãi hết
Chảy đi sông ơi
Cho tôi nhớ lại
Bên ai một chiều
Thôi thì thôi vậy
Yêu người tôi yêu
Hết rồi nước mắt
Mưa giăng ngợp chiều
Thôi thì thôi nhé
Em thì em bé
Anh thì hoang vắng...


2. Những như ngọn gió

Lang thang chân trời
Em thì nông nổi
Tôi thì mê mải
Thôi đừng vấn vương
Thôi đừng nhớ tiếc
Tôi đi xa khơi
Em thì ở lại
Em thì lên trời
Tôi đã khóc đấy
Khóc một mình thôi
Ngày xưa sương mù
Không ai sống được
Như những ngọn gió
Nào thôi chia tay
Đời đen bạc lắm
Rượu thì cay đắng
Thôi thì thôi nhé
Tôi thì hoang vắng
Thôi thì hoang vắng
Đất trời hoang vắng
Xa trông một người
Cánh chim lưng trời
Rồi ra luân hồi
Nụ cười trên môi
Tôi đi qua rồi
Bóng câu cửa sổ
Em đi qua tôi
Thôi thế là thôi
Gấp trang sách lại
Nhẹ tay bạn cũ
Mặc ai khóc cười...

phuckien
06-02-2010, 01:17 AM
Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình ta đi lướt qua nhau
Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất
Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu.
Sưu tầm
Đây là một trong những bài thơ dễ nhớ, dễ thuộc và dễ thích. Có lẽ vì nó giản dị, gần gũi, ai cũng có thể bắt gặp mình trong đó. Đời như dòng sông trôi chảy không ngừng và mỗi khi ngoảnh về phía sau bao giờ người ta cũng hối tiếc về một điều đã xa, một bóng dáng mơ hồ, một gương mặt kiếm tìm.

Vậy thì phải sống thế nào để không day dứt, phải đi thế nào để ko "vô tình lướt qua nhau". Nếu ví hành trình của mỗi người là một chuyến tàu, chẳng lẽ đến sân ga nào cũng phải dừng lại thật lâu, đi một vòng tìm quanh quất để rồi đau khổ nhận ra hình như đây không phải một nửa của mình. Sợ lỡ mất một cơ hội, sợ bỏ qua một tâm hồn quý giá vô ngần nên cứ phải sống thật chậm, phải cố tìm và hiểu tất cả những người xung quanh, đời như vậy có nặng nề và mệt mỏi quá ko? Nhưng mà nếu gặp đúng một nửa của mình mà bỏ qua rồi thì...tiếc thật

Yên Ba
06-02-2010, 11:31 AM
Sợ lỡ mất một cơ hội, sợ bỏ qua một tâm hồn quý giá vô ngần nên cứ phải sống thật chậm, phải cố tìm và hiểu tất cả những người xung quanh, đời như vậy có nặng nề và mệt mỏi quá ko? Nhưng mà nếu gặp đúng một nửa của mình mà bỏ qua rồi thì...tiếc thật

Hihi... nếu thật có chữ "duyên" thì không sợ bỏ lỡ.

Cây Thông
10-02-2010, 09:52 PM
Chà! "Mối Tình Quần Áo" và "Mối Tình Chum Vại" cũng được gọi là thơ ca văn chương hay sao?

Hồ Xuân Hương nếu có sống lại cũng chắp tay xá dài trước các thi sỉ thời đại mới biết bẻ cong "keyboard" (ngòi bút) và "cưỡng hiếp" ngôn từ một cách tài tình như thế này.

Khi rảnh rổi tôi hay lang thang đọc vớ vẩn ba cái tiếng Việt cho đở buồn, không ngờ tiếng Việt và Thi-ca bây giờ cũng thay đổi như Tắc-kè bông đổi màu! Hì hì -^_^-

van tam
11-02-2010, 05:52 PM
Bác Cây Thông chắc cũng ít nhiều đọc thơ Hồ Xuân Hương nhẩy? Thế thì bác cứ nhẩm lại có mấy bài trong số đó là bác hết buồn ngay ý mà! (Sorry, em không có ý định trêu chọc ai đâu, chẳng qua thấy bác CT buồn thì em động viên bác ý một tý thôi :D )

phuckien
05-04-2010, 12:24 AM
Hãy tưởng tượng chúng mình chơi chứng khoán
Công ty - em, giám đốc cũng là em
Mỗi cổ phần - một mảnh nhỏ trái tim
Anh chỉ là một cổ đông đơn lẻ

Hãy giả định thị trường này đóng cửa
Không giao lưu, không hàng hoá cạnh tranh
Em độc quyền, lũng đoạn cả hồn anh
Biến anh thành cổ đông trung thành mãi mãi

Anh gom góp cả gia tài mình lại
Một tấm chân tình - chỉ có vậy mà thôi
Giành giật mua từng cổ phiếu nhỏ nhoi
Giá thì cao, chẳng bao giờ... mặc cả

Em bán ra bao cổ phần em nhỉ?
Ngoài anh đây, còn bao kẻ muốn mua?
Đã lao vào là chấp nhận rủi ro
Dù phá sản, anh quyết không hối hận

Em thân yêu!
Hãy giả định thị trường này đơn giản
Một cung một cầu không có kẻ thứ ba
Để bao nhiêu cổ phiếu em tung ra
Anh sẽ liều mạng mua vào bằng hết

Và một ngày đẹp trời, anh ... thăng chức
Chủ tịch Hội đồng quản trị trái tim em
<!-- End noi dung bai viet -->

van tam
06-04-2010, 01:25 PM
-clap--clap--clap--clap--clap--clap--clap--clap--clap--clap--clap--clap--clap--clap--clap--clap--clap--clap--clap-

phuckien
06-04-2010, 09:36 PM
Khi cơn mưa đổ xuống chiều nay
Tôi mới hay mùa hè vừa trở lại
Con ve sầu đã kêu tê tái
Cây phượng trước trường vội vã ra bông

Ở phương nào, em có nhớ hay không ?
Thuở ấy chúng mình vẫn còn đi học
Em bảo hạ buồn, nên trời dễ khóc
Làm anh tần ngần, cố kiếm một vần thơ

Nhớ thương nhưng anh cứ giả vờ
Hái cánh phượng cho em ép vào trang vở
Em đặt tên hoa và bắt anh phải nhớ
" Gọi là hoa học trò, đừng gọi giống người ta !"

Hai đứa ở gần, nhưng sao lại thật xa
Bởi anh chưa nói được gì mỗi lần gặp mặt
Em chỉ âm thầm, long lanh đôi mắt
Cánh phượng hồng lạc lõng trên tay

Xa em rồi tôi lặng lẽ chiều nay
Nhìn những cánh phượng rơi trong mưa mùa hạ
Lòng thấy bồi hồi , nhớ lời em quá !
" Gọi là hoa học trò, đừng gọi giống người ta !"

van tam
08-04-2010, 01:15 PM
E hèm! Bác phuckien có thơ hay quá -clap- Muốn xin vào bộ sưu tập mà không biết bác có đồng ý không đây :sad: Bác cho tôi xin thơ với cả bút danh luôn nhé? Cám ơn bác trước!--nn--

Cây Thông
21-04-2010, 07:01 AM
Bác Cây Thông chắc cũng ít nhiều đọc thơ Hồ Xuân Hương nhẩy? Thế thì bác cứ nhẩm lại có mấy bài trong số đó là bác hết buồn ngay ý mà! (Sorry, em không có ý định trêu chọc ai đâu, chẳng qua thấy bác CT buồn thì em động viên bác ý một tý thôi :D )

Ơ... thì cũng có đọc qua vài bài. -^_^- Thanks vantam. CT cũng lượm lặt được một bài thơ 'tiền ái' đây:


<link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5Cbhuynh%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmso html1%5C01%5Cclip_filelist.xml"><!--[if gte mso 9]><xml> <w:WordDocument> <w:View>Normal</w:View> <w:Zoom>0</w:Zoom> <w:PunctuationKerning/> <w:ValidateAgainstSchemas/> <w:SaveIfXMLInvalid>false</w:SaveIfXMLInvalid> <w:IgnoreMixedContent>false</w:IgnoreMixedContent> <w:AlwaysShowPlaceholderText>false</w:AlwaysShowPlaceholderText> <w:Compatibility> <w:BreakWrappedTables/> <w:SnapToGridInCell/> <w:WrapTextWithPunct/> <w:UseAsianBreakRules/> <w:DontGrowAutofit/> </w:Compatibility> <w:BrowserLevel>MicrosoftInternetExplorer4</w:BrowserLevel> </w:WordDocument> </xml><![endif]--><!--[if gte mso 9]><xml> <w:LatentStyles DefLockedState="false" LatentStyleCount="156"> </w:LatentStyles> </xml><![endif]--><style> <!-- /* Font Definitions */ @font-face {font-family:Tahoma; panose-1:2 11 6 4 3 5 4 4 2 4; mso-font-charset:0; mso-generic-font-family:swiss; mso-font-pitch:variable; mso-font-signature:1627421319 -2147483648 8 0 66047 0;} /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} h2 {mso-margin-top-alt:auto; margin-right:0in; mso-margin-bottom-alt:auto; margin-left:0in; mso-pagination:widow-orphan; mso-outline-level:2; font-size:18.0pt; font-family:"Times New Roman"; font-weight:bold;} p {mso-margin-top-alt:auto; margin-right:0in; mso-margin-bottom-alt:auto; margin-left:0in; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} --> </style><!--[if gte mso 10]> <style> /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} </style> <![endif]--> Anh chỉ thấy một Chân nhân cao nhất!<o:p></o:p>
Một Chân nhân yêu dấu ở trong tim<o:p></o:p>
Một Chân nhân anh hối hả đi tìm<o:p></o:p>
Anh mộng mị Chân nhân trong giấc ngủ !
<o:p></o:p>
Chân nhân Ðô! Làn voan xanh quyến rũ<o:p></o:p> (1)
Nàng vào đâu anh cũng thấy cao sang<o:p></o:p>
Với Chân nhân - anh sắm cả ...thiên đàng<o:p></o:p>
Kho nhung lụa, ngọc ngà cùng gấm vóc
<o:p></o:p>
Vắng Chân nhân - Ðêm nằm anh bật khóc!<o:p></o:p>
Không Chân nhân - anh chẳng có ngày mai<o:p></o:p>
Anh thư sinh bạch diện - Vốn lưng dài<o:p></o:p>
In thi tập - Anh cần thanh toán phí!
<o:p></o:p>
Dù sắm mua hay ăn chơi du hí<o:p></o:p>
Sẵn Chân nhân - Anh mạnh miệng chi tiền<o:p></o:p>
Dù cô nàng có diễm lệ như tiên<o:p></o:p>
Chân nhân hỏi - Cô nàng OK tất !
<o:p></o:p>
Nhờ Chân nhân - anh nổi danh bậc nhất<o:p></o:p>
Không Chân nhân - anh xất bất xang bang<o:p></o:p>
Nàng yêu anh - Một nửa nghĩa đá vàng<o:p></o:p>
Còn một nửa - Chân nhân, anh rất sẵn !<o:p></o:p>
Ðặt Chân nhân lên... bàn thờ anh ngắm<o:p></o:p>

Dòng quí tộc hờ hững mảnh voan xanh<o:p></o:p>
Nhờ Chân nhân - Anh nổi tiếng lừng danh<o:p></o:p>
Bởi bùa chú chất đầy trong túi áo!
<o:p></o:p>
Em yêu ơi ! Mảnh voan xanh huyền ảo<o:p></o:p>
Với phép mầu nàng rung chuyển địa cầu<o:p></o:p>
Bởi thế nên, trước giờ, hễ đi đâu<o:p></o:p>
Anh phải có... sẵn Chân nhân trong túi !
<o:p></o:p>
Trần Đình Ngọc


(1): Dollar có làn voan xanh chạy viền -^_^-


http://vintageverity.files.wordpress.com/2009/05/origami-dollar-tee.jpg<o:p></o:p>