View Full Version : Thương tặng Mẹ trong ngày MOTHER'S DAY
thichmactien
13-05-2006, 03:52 AM
Một đóa hồng tươi tặng Mẹ thương
Mẹ con vất vả tháng năm trường
Tần tảo chắt chiu đàn con dại
Mái đầu điểm trắng những gió sương
Mẹ chẳng quản chi đến riêng mình
Không màng nhung lụa, chẳng đua xinh
Một mình vừa Mẹ kiêm thay bố
Thủ tiết nuôi con, giữ chung tình
Một bóng cô đơn tháng năm dài
Tạo dựng cho con có tương lai
Con vẫn đến trường ngày hai buổi
Mẹ - gánh nhọc nhằn nặng cả vai
Tình Mẹ bao la tợ biển trời
Con thương Mẹ lắm Mẹ yêu ơi
"Ví mà tôi đổi thời gian được
ĐỔi cả thiên thu tiếng Mẹ cười " *
TL mực tím <HR>* Thơ Trần Trung Đạo
thichmactien
13-05-2006, 03:55 AM
Mẹ ơi, đây một đóa hồng
Con dâng lên mẹ ghi công sinh thành
Ghi đêm thức đủ năm canh
Khi con trở gió ươn mình không vui
Ghi ngày miếng ngọt miếng bùi
Nhường cho con để con tươi tuổi hồng
Quản chi tháng Hạ ngày Đông
Thương con mẹ biết bao công vun bồi
Lớn khôn, con đã nên người
Mong manh, mẹ, nắng cuối trời, hoàng hôn
Cầu xin mẹ khoẻ vui luôn
Cho con muôn một ghi ơn, báo đền
Yêu thương săn sóc mẹ hiền
Mong cao tuổi hạc, mong thêm nụ cười
Con cầu xin lượng đất trời
Ban ơn cho mẹ như lời con mong
Lòng con, một đóa hoa hồng
Xin dâng lên mẹ nhớ công sinh thành
Ngô Minh Hằng
<TABLE class="applicationcontainer managementview" id=table2 cellSpacing=0 cellPadding=0 width="100%" border=0><TBODY><TR vAlign=top><TD class=content>
</TD></TR></TBODY></TABLE>
thichmactien
13-05-2006, 04:01 AM
MẸ
Đỗ Trung Quân
Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ!
Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc.
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy ngẩn ngơ
Ai níu nổi thời gian? Ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn khôn
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ.
Mỗi ngày qua đang cài cho con đoá hồng lặng lẽ
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Ngàn bài thơ chất ngập cả tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân giẫm xuống trái tim ta, độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ.
Quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi.
Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng.
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua, mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình, ta vẫn thản nhiên?
Hôm nay... đã bao lần dừng chân trên phố quen
Ngã nón đứng chào xe tang qua phố.
Ai mất mẹ? sao lòng ta hoảng sợ
Ngày tháng kia bao lâu nữa của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới!
vBulletin® v3.6.11, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.