View Full Version : Thơ Đời & Đạo
NguyenTri
05-10-2004, 09:21 PM
Mộng Thế Gian
Nhịp chân ngồi nhớ cảnh xưa,
Cảnh buồn vui củ năm xưa hiện về.
Thởi nọ còn đi chập chững,
Cha dìu mẹ bế sớm hôm nuông chiều.
Khi trời trái gió đổi mùa,
Mẹ cha lo sợ con thơ trở mình.
Nhớ những lúc con đau nặng,
Cha sầu mẹ khóc nỉ non suốt ngày.
Thời gian thấm thoát đưa thoi,
Trí con đã có, vóc con đã thành.
Mẹ cha vẫn nhất một lòng,
Thương con vô hạn ví bằng trời cao.
Khi con chập chững vào đời,
Tưởng đâu biết hết trên trời dưới sông.
Lời cha thì để bên này,
Lời mẹ dạy bảo thì dành bên kia.
Song thân nào chịu hiểu cho,
Cái thời cha mẹ đã qua lâu rồi.
Bây giờ thời đại đổi thay,
Song thân nào hiểu cái hay thời này.
Cớ sao cha mẹ ép con,
Ép dầu, ép mỡ ai nở ép con.
Ép hoài con sẽ hủy mình,
Để tỏ ức khí trong người của con.
Nghe lời phản phúc vô thường,
Khiến cho cha mẹ ruột gan nát nhừ.
Nuôi con không kể tháng ngày,
Hủy mình báo hiếu mẹ cha sao đành.
Con thơ dại dột ngu khờ,
Đã không báo hiếu dọa còn uyên sinh.
Thương con nên phải gật đầu,
Nhìn con từng bước tiến vào hố sâu.
Từ ngày nghịch ý với nhau,
Con thơ xa cách mẹ cha lần lần.
Đến khi nước mắt lưng tròng,
Chân kia ngã quỵ mình nằm hố sâu.
Lúc này nghĩ tới mẹ cha,
Trách sao ta lại không nghe lời vàng.
Giờ thì mọi việc lỡ làng,
Ta nằm trong hố âu sầu không ra.
Song thân nghe chuyện khuyên răn,
Rằng: “Con vấp ngã tại con đó mà”.
Nay con đã vấp ngã rồi,
Vương vai đứng dậy làm người đi con.
Cha mẹ cũng mừng cho con,
Thất bại là mẹ thành công con à.
Con phải dũng khí hơn người,
Đứng lên làm việc trượng phu phải làm.
Người đời đâu có thập toàn,
Cha mẹ vấp ngã đã bao nhiêu lần.
Chẳng qua là biết tự cường,
Ngã rồi đứng dậy cười vui với đời.
Nghe lời cha mẹ khuyên răn,
Ta đây hiểu được ít nhiều điều hay.
Ngẩm ra mới thấy sự đời,
Cha mẹ từng trãi phải khôn hơn mình.
Cớ sao ta lại suy khờ,
Buồn lòng cha mẹ trăm điều lắng lo.
Giờ ta đứng dậy làm người,
Để không cô phụ tấm lòng song thân.
Như ai ta cũng trãi qua,
Cái thời ong bướm cập kê ban đầu.
Khi yêu trời nổi cơn dong,
Cũng như gió mát trăng thanh đẹp trời.
Dầu cho bão tố tơi bời,
Y như gió nhẹ thổi vào lòng ta.
Khi yêu hai trái tim vàng,
Cùng chung một nhịp đập ra đập vào.
Đập ra hai đứa giận hờn,
Mầy châu ủ rũ, vạn phần không vui.
Đập vào trời đất nở hoa,
Âm dương hội tụ đều hòa khắp nơi.
Đến khi hai đứa kết hôn,
Mẹ cha đủ mặt lo cho con khờ.
Giờ đây đã có gia đình,
Phải lo nội ngoại trong ngoài ấm êm.
Tưởng là việc trở bàn tay,
Ai dè nhức óc, rầu lo suốt ngày.
Có gia đình chuyện sảy ra,
Làm cha, làm mẹ như ai đó mà.
Bây giờ cũng biết thương con,
Con đau thì một, ta đau thì mười.
Giờ đây hiểu thấu chuyện đời,
Lòng thương cha mẹ muôn phần hơn xưa.
Những tưởng báo hiếu song thân,
Ngờ đâu chưa kịp vô thường đến thăm.
Đột nhiên cớ sự sảy ra,
Ta chưa trả hiếu mẹ cha lìa đời.
Đến khi cha mẹ mất rồi,
Mới hay thiên hạ không ai sánh bằng.
Một khi cha mẹ lìa trần,
Con đây mới hiểu thâm tình khó mua.
Dù cho cha mẹ lỗi lầm,
Lỗi kia sao sánh cưu mang sanh thành.
Làm con Hiếu đạo đứng đầu,
Thờ cha kính mẹ mới là tu thân.
Buồn thay cha mẹ hiểu cho,
Tha cho con dại u mê việc đời.
Giờ thì đến lượt con đây,
Phải bị con cái làm điên cái đầu.
Thiếu thời làm khổ mẹ cha,
Đến nay quả chín đến ta khổ rồi.
Thật hay, cái luật xoay vòng,
Nó luân chuyển mãi với cùng thời gian.
Tề gia đã khổ tâm rồi,
Lại lo đấu trí với phường thế gian.
Thế gian muôn hình vạn vẻ,
Biến biến hóa hóa như lòng đại dương.
Trắng đen lẩn lộn khó phân,
Chánh tà hổn hợp sanh ra muôn màu.
Người trông quắt thước đoan trang,
Trong lòng lại chứa ác xà vạn con.
Kẻ thì mặt mũi lắm lem,
Trong lòng lại nở một đài hoa sen.
Người thì bạc chất đầy nhà,
Chỉ làm tôi tớ cho bạc tiền kia.
Kẻ thì nghèo đến cháy da,
Lòng kia rộng lớn còn hơn biển trời.
Người thì trí tuệ sáng ngời,
Giúp cho trăm họ khỏi mầm lầm than.
Kẻ thì trí tuệ mở mang,
Chỉ lo phục lợi thân mình mà thôi.
Có người dùng trí lập mưu,
Mưu danh trục lợi đoạt tài người ta.
Có người trí tuệ nghèo nàn,
Thân không tài cán mà vàng đầy kho.
Còn người trí tợ thần đồng,
Dũng khí tràn đầy thời thế không dung.
Ấy là chỉ nghĩ sơ qua,
Muôn hình vạn vẻ người đời biến thiên.
Cho nên phải biết nhìn đời,
Âm dương hai lộ phân ra tỏ tường.
Người âm thì phải cần dương,
Dùng dương chế ngự âm dương điều hòa.
Người dương hòa hợp cùng âm,
Tiêu trừ bất lợi trong ngoài sinh ra.
Âm dương phải đủ cả hai,
Trong hai thiếu một thì tài nào nên.
Muốn mà đạt được đạo trời,
Chử Trung ở giữa một đường mà đi.
Làm người thật khó biết bao,
Trong ngoài phải giữ vuông tròn mới nên.
Ta đây vật lộn với đời,
Tay chưa kịp nghỉ tóc đà hoa râm.
Nhịp chân ngồi nhớ chuyện xưa,
Quây qua quây lại chỉ mình ta thôi.
Nhìn trời nhìn đất nhìn mây,
Quây qua nhìn lại thì ta đã già.
Tới già mới thấu chuyện đời,
Huyền cơ xoay chuyển vòng tròn chạy nhanh.
Kìa kìa trước mắt đó mà,
Sao ta không thấy lại tìm nơi đâu.
Trân trọng,
Nguyên Trí thư sinh
Caytre
05-10-2004, 09:23 PM
Hihihihi
Lảo Nguyên Trí này, không xuất thơ thì thôi, xuất một lần là cả một bài trường ca sử thi hihi. Công lực như dzị ai mà chịu nổi hihihi.
NguyenTri
06-10-2004, 10:18 PM
Chào lão Cây Tre,
Thật ra thì viết mấy bài thơ này lâu rồi. Bây giờ đem ra đăng lên đây thôi. Công lực thì không có bao nhiêu đâu.
Vô Thường
Lòng thanh thản ngồi ngắm trăng,
Gió thổi hiu hiu mát lạnh cả lòng.
Đột nhiên đất trời chuyển động,
Gió thổi mây bay bay mất chị Hằng.
Lòng bình thản nhìn trời đất,
Đất trời đã bắt mất chị Hằng Nga.
Ngồi nhìn trời đất đổi thay,
Biết ngay Thiên Địa biến thiên khôn lường.
Bỗng sấm chớp nổ ầm ầm,
Khiến cho ta cũng bàng hoàng mấy phen.
Sấm chớp nổi, gió cuốn gào,
Làm cho cảnh vật đổi thay bất thường.
Gió phần phật, sấm nổ ầm,
Làm ta tỉnh giấc mộng trần của ta.
Lẽ ra thơ thẩn Nguyệt Hằng,
Ngờ đâu Ngọc Đế cho mời Hằng Nga.
Nguyệt Hằng bận tiếp Ngọc Hoàng,
Khiến ta phải hẹn chị Hằng tối mai.
Giờ ta phải ngắm nhìn trời,
Để xem vẻ đẹp Càn Khôn thế nào.
Các thần tề tựu cả về,
Mây mưa sấm gió chuyển khai muôn hình.
Trời đất biến, vũ trụ chuyển,
Trời gầm mây cuốn, gió thổi ào ào.
Ngồi nhìn trời đất kéo mây,
Cơn mưa nặng hạt chuyển ngay xuống trần.
Cam Lồ của Phật của Tiên,
Cỏ cây đất cát thấm nhuần tinh hoa.
Ngẩm nhìn trời đất đổi thay,
Mới hay thế sự cũng đâu khác gì.
Huyền diệu thay vũ trụ kia,
Vẩn biến vẩn chuyển vạn niên không ngừng.
Trân trọng,
Nguyên Trí thư sinh
---------------------------------------------------------------
NguyenTri
07-10-2004, 10:00 PM
Mẹ Hiền
Văn thơ chuyên chở hồn con trẻ
Trở lại tuổi thơ với mẹ hiền
Khói bay lãng vãng mây chiều tím
Mẹ gà cặm cụi bới mồi con
Lưng trời chim mẹ tìm mồi trẻ
Ngàn dặm xa xôi chẳng quãng lòng
Mẹ ơi! Con hiểu lòng cha mẹ
Cắt thịt nuôi con có tiếc gì?
Nguyên Trí thư sinh
NguyenTri
08-10-2004, 09:34 PM
Tiên Khúc
Rừng núi hùng vĩ đẹp biết bao
Thác nước ôm eo vạc đá trời
Ào ào nước chảy trên triền dốc
Nắng rót vào đây một mảnh tình
Cá nhảy lăn tăn trên mặt nước
Chim trời ríu rít đậu từng đàn
Ven thác mọc đầy muôn bách thảo
Xanh vàng đỏ tím khắp rừng thiêng
Nước tiên pha lẫn mùi bách thảo
Hương thơm bay tận chín tầng trời
Gió kia giúp sức thơm cõi mộng
Cùng đi vạn lối nẻo rừng xanh
Văng vẳng nơi đây khúc nhạc trời
Tiếng nước tiếng chim hòa nhịp tấu
Gió thổi xuyên cây thành nhạc khúc
Muôn thú cùng nhau cất tiếng ca
Lão đạo ung dung ngồi ngắm cảnh
Đạo đồng hai đứa nhảy tung tăng
Cảnh đẹp đất trời sao tuyệt mỹ
Bồng lại tiên cảnh có hơn không?
Nguyên Trí thư sinh
Caytre
10-10-2004, 09:05 PM
Hehe lão Trí kia hihi
Cách đây gần 1 năm, NB ngạc nhiên không biết tại sao cha nội này làm thơ toàn chơi vần bằng, mà thơ thì phải có bằng trắc đọc nghe mới đã tai hihi.
Bửa nay thử làm một bài thơ vần bằng mới thấy khó hơn làm thơ có đủ trắc bằng hihihi.
Bội Phục
Thân
NB
NguyenTri
11-10-2004, 03:42 AM
Chào lão Cây Tre,
Cảm ơn lão Cây Tre đã khen thưởng. Thấy lão thắc mắc như vậy nên tôi cũng tiết lộ cho biết tại sao tôi lại thích viết thơ bằng thể vần bằng vì dể hiểu cho người đọc là một. Vả lại tôi là người mới tập làm thơ. Thứ ba, vì tôi thường đọc các bài kệ trong kinh sách Phật giáo nên cũng bị ảnh hưởng cách làm thơ thể giống như trong kinh.
Tôi có một người bạn rất thích Nho giáo nên tôi cũng viết một bài thơ có chút dính liếu đến Nho giáo. Nay đăng lên đây để các bạn xem thử. Lão Cây Tre xem thư xem sao. Tôi có một người thân đọc xong cho biết kết thúc rất có nhân.
Ta Trở Về Ta
Ta vốn con nhà Nho giáo,
Được mẹ cha huấn thị lúc còn thơ.
Rượu chè trai gái bạc bài,
Lẫn luôn hút sách thì nào có ta.
Hôm nay trời đất quây cuồng,
Ruột gan đứt đoạn tứ chi bàng hoàng.
Ai đã gieo khổ cho tôi,
Vợ tôi đã bỏ tôi rồi người ơi.
Hôm nay tình đã bỏ ta,
Bay theo chiều gió biết khi nào về.
Tình làm ta khổ ta sầu,
Yêu làm ta khổ vì mùi hương xưa.
Nghĩ hoài nghĩ cũng không ra,
Nguyên do cớ sự tại ta hay nàng.
Suy đi nghĩ lại lòng vòng,
Chỉ thấy bầu trời mây vẫn âm u.
Luật xưa lệ củ nhà Nho,
Vì tình ta phải phá rào mà ra.
Thói thường lấy rượu giải sầu,
Ta đây cần phải giải sầu như ai.
Nè, nhất túy giải thiên sầu,
Mây kia u ám vẫn hoàng âm u.
Thiên hạ lấy rượu giải sầu,
Còn ta uống rượu sầu càng thêm tăng.
Tại sao tiên tửu không linh,
Hận tình không giải mà sầu thêm vương.
Chắc là thần tửu ghét ta,
Đã không theo ổng từ thời xa xưa.
Giờ ta lập chí theo ngài,
Để cầu tiên tửu giải sầu tình si.
Không lâu thần tửu nhập mình,
Nhận làm đệ tử lưu vong với ngài.
Đã là đệ tử thần tiên,
Nên ta hết sợ ưu phiền thế gian.
Bởi ta lúy túy sáng đêm,
Ưu phiền vạn mối rượu tiên giải sầu.
Thời gian thấm thoát trôi nhanh,
Theo chân thần tửu đã mười năm qua.
Ta là đệ tử chân truyền,
Tiếng vang tám vạn bốn ngàn dậm xa.
Ban ngày thì cũng như đêm,
Sáng say chiều sỉn lênh đênh mây trời.
Một hôm say đến trời xanh,
Ta đây ngã gục bên hông chợ đời.
Thế gian nhìn thấy tửu thần,
Lắc đầu, lè lưỡi song hành mà đi.
Người thì mắt chỉ liếc ngang,
Trẻ con lấy đá ném vào thần say.
Tửu thần nằm giữa đất trời,
Mê man vì rượu thấm nhuần đã lâu.
Đột nhiên nghe tiếng chuông chùa,
Câu kinh tiếng kệ vang rền trong đêm.
Tiếng chuông tĩnh mịch trong đêm,
Vang theo chiều gió mây ngàn đến ta.
Ta đây nữa tỉnh nữa say,
Câu được câu mất nghe ai tụng đều.
Câu kinh nghe tụng đều đều,
Không bất thị sắc, sắc bất thị không.
Tai nghe hai tiếng sắc, không,
Khiến lòng ta thấy sắc, không hai hình.
Hiểu được hai chữ sắc không,
Đến khi hữu sự sắc không đâu rồi.
Muốn tìm hai chữ sắc không,
Phải đi ở giữa sắc không mà tìm.
Nếu mà chỉ dựa một bên,
Thì nào thấu rõ sắc không hai đường.
Thủy chung phải biết một điều,
Vô thường là đạo, thịnh suy xoay vòng.
Ta đang tỉnh hay ta say,
Tai nghe được, mất thế gian việc thường.
Ta muốn được việc ta mong,
Phải dùng cơ trí, sức mình mới nên.
Một khi đấu trí mệt thân,
Thì cái ta muốn mới vào tay ta.
Sau khi đã có được rồi,
Phải giữ cho kỷ kẻo vào hư không.
Một mai duột mất tầm tay,
Ta đây buồn khổ hơn xưa bội phần.
Đã dùng trí lực mà nên,
Giờ đây tất cả đã vào hư vô.
Cơn đau thì đến muôn phần,
Cơn khổ chồng chất càng nhiều hơn xưa.
Bận xưa ta được tình yêu,
Yêu trong đấm đuối mê say suy khờ.
Tưởng đâu tình sẽ vĩnh trường,
Ngờ đâu tình đã bay theo mây ngàn.
Khi tình đã bỏ ta rồi,
Ta càng đau khổ vạn lần khi yêu.
Giờ đây ta đã hiểu ra,
Sắc không hai chữ khai lòng của ta.
Giờ thì ta tịnh tâm nghe,
Tiếng chuông tiếng kệ rót vào lòng ta.
Văng vẳng tiếng niệm phật đây,
Tiếng như âm hưởng trời cao vọng về.
Âm thanh vang vội tận lòng,
Tâm ta sáng chói còn hơn mặt trời.
Giờ thì tự thấy chính ta,
Thân tự đầy đủ đã lâu lắm rồi.
Nhìn đời nhìn lại thân ta,
Cám ơn thần tửu nuông chiều bấy lâu.
Kể như là phước của ta,
Được làm thần tửu đã bao nhiêu ngày.
Giờ thì chưa muộn chuyến đò,
Để ta gấp rút sửa mình tu thân.
Ta lại trở lại làm ta,
Chẳng làm thần tửu ngã nghiêng suốt ngày.
Giờ thì đã có khác xưa,
Trời trong mây trắng, trong lòng thảnh thơi.
Dầu trời có chuyển mây đen,
Tâm ta vẫn thấy trời xanh cao vời.
Giờ ta lập chí tu thân,
Trở về Nho giáo gia truyền năm xưa.
Nguyên Trí thư sinh
khucthanhgiang
11-10-2004, 04:14 AM
Bài thơ hay quá anh Nguyen Tri ...
Mong đón nhận nhiều bài thơ hay của anh .
Trân trọng .
khucthanhgiang
NguyenTri
11-10-2004, 09:52 PM
Thân chào Khúc cô,
Cám ơn đã khen tặng. Chỉ là lúc rãnh rỗi viết vài bài thơ để tự giải sầu, giết thời gian. Không ngờ giờ có cơ hội để đăng lên diễn đàn. Thơ của Khúc cô hay và buồn. Thư sinh cũng đang chờ để đọc đây. Vậy Khúc cô đọc thử xem bài thơ này buồn đến mức nào.
Vô Thường 2
Châu sa dòng lệ rơi dài,
Buồn sao não ruột, đứt lòng buồn ra.
Này em má phấn môi hồng,
Cớ sao em vội lấy chồng làm chi.
Khiến anh đờ đẩn tâm hồn,
Buồn ăn, biếng ngủ tâm thần hoang mang.
Ngồi ngơ ngẩn nhớ cảnh xưa,
Cảnh thần tiên củ năm xưa đâu rồi.
Tiếng chuông Thiên Mụ vang rền,
Khiến anh tỉnh giấc mộng vàng của anh.
Nhớ năm xưa thầy điểm hóa,
Rằng:"Vạn vật thế gian đều vô thường."
Ngày nay cuồng loạn vì yêu,
Xuýt chút nữa trầm mình nơi huyệt lãnh.
Tiếng chuông chùa thức tỉnh tâm,
Vang lên theo gió quyện lời thầy xưa.
Kỳ lạ thay, lạ kỳ thay,
Trước đây tưởng hiểu được lời thầy dạy.
Sau khi nghe gió truyền lời,
Ta đây hiểu được ý thầy trước kia.
Văn thư chữ nghĩa một lời,
Giờ ta đã thấy cả trời ngát hương.
Tiếng chuông hỏi người thế tục,
Đã tỉnh chưa sau giấc mộng thâm trầm.
Nguyên Trí thư sinh
khucthanhgiang
12-10-2004, 08:01 AM
Đọc bài thơ Vô Thường 2 của anh NguyenTri xong ...tự nhiên muốn xách đồ lên chùa Thiên Mụ xin ở vài ngày để được nghe tiếng chuông vang rền đánh thức giấc mộng thâm trầm quá . Anh NguyenTri làm thơ Tình , Đời và Đạo đều hay cả , Anh DaoKY cũng vậy và cả Nguyên Bình nữa .....
Nghỉ lại rồi , thôi khỏi đi chùa chi cho xa xôi , cứ đọc thơ Đời và Đạo của anh NguyenTri riết rồi cũng thức tỉnh để thấy cả trời ngát hương ....hihihi .
Thân.
khucthanhgiang
banhmi3t
12-10-2004, 12:47 PM
Góp vui với anh NT em xin góp vài bài thơ em sưu tập được !
Em trẻ người non dạ chỉ sưu tạp thơ tình thôi ! Có gì thì mọi người thông cảm nha !
Đoản khúc về những điều ta đôi khi ta quên lãng
Ta có ngờ đâu,
Màu đông về nhanh đến vậy
Héo khô cây hoa giấy
Bông cúc vàng tàn phai.
Ta có ngờ đâu,
Giọt nước mắt lăn dài
Muộn mằn, tiếc nuối,
Cho một thời theo đuổi
Những điều viển vông.
Ta có ngờ đâu,
Kí ức giữa hư không
Chợt quên, chợt nhớ
Đôi khi ta e sợ
Những điều đã qua.
Ta có ngờ đâu,
Kỉ niệm vỡ òa
Ngọt ngào, ngây ngất
Tình yêu là có thật
Khi ta đã để mất đi.
Ta có ngờ đâu,
Một người vội chia ly
Một người ở lại,
Cuộc tình dài mãi mãi
Chỉ nỗi nhớ dần phai.
Ta có ngờ đâu,
Giờ ta chẳng còn ai
Một mình đứng đó,
Mặt trời tự đốt mình đến đỏ
Chiều buồn loang bóng nước mênh mang.
ST
Du ca mùa đông
Cứ loay hoay tìm mãi đốm than hồng
Cửa bỏ ngỏ
Trái tim bỏ ngỏ
Ai hát khúc du ca mùa đông
Cô xót cả vòm trời cám dỗ
Ta dửng dưng không thèm ta nữa
Cây sấu chua bẻ lá cho người
Thương tóc tiếc một đời rũ gội
Buồn thơm thảo sấu chua ơi!
Rồi sông
Sông bèo bọt trôi
Rồi đồng
Tìm không bóng người
Rồi nghe
Ðất chừng đã lạ
Xòe tay ướt khói sương trời...
ST
Chuyện tình mưa và nắng (for anyone who is in love)
Em ở giữa trời xanh và biển lặng.
Nắng chưa lên mà mưa đã tạnh rồi.
Giữa thiên nhiên hoang vu đất với trời.
Nắng lỡ hẹn nên mưa đi trước.
Mùa này như là mùa hẹn ước.
Nắng và mưa ríu rít mãi bên nhau.
Tình đôi lứa chưa nói đã đậm sâu.
Nên cầu vồng rực rỡ duyên kì ngộ
Ngắn ngủi sao phút giây tình tự
Gặp nhau hoài mà vẫn cứ nhớ mong
Chút yêu thương mưa nắng để trong lòng.
Mưa đường mưa, nắng lên theo lối nắng.
Thương nhớ mưa nên trời ngừng rực nắng.
Vẫy gọi mây đón lối mưa về.
Lưu luyến nắng nên mưa vén tóc thề.
Cho tia nắng lấp lánh đùa làn nước.
Cầu mong cho mưa mãi tình tha thướt
Để nắng hoài mê mải lướt khúc say...
Nắng và mưa chỉ gặp nhau lúc cầu vồng. Cầu vồng là kết tinh của tình yêu ấy. Nên tình yêu đó đẹp và mặn nồng, mặc dù chỉ gặp nhau ngắn ngủi và hiếm hoi vậy thôi!
Nhưng đó là cái sự trắc trở! Chẳng ai muốn một tình yêu như vậy phải ko bạn ...
HT, 7/2003
Mùa lá rụng - Onga Becgon
Những đàn sếu bay qua.
Sương mù và khói toả
Trên Mạc -tư - khoa lại đã thu rồi...
Bao khu vườn như lửa cháy sáng ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
Nhắc những ai đi ngang
Dù đầy đủ lứa đôi,
Nhắc cả những ai đã cô độc trên đời
- Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!
Ôi trái tim tôi, trái tim một mình tôi
Ðập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang trong mưa giá
Khẽ rung lên khung cửa sổ sáng đèn
Mùa hè rớt - Ônga-becgon
Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ
Cái nóng êm ru, mầu trời không chói
Mùa hè rớt cho những người yếu đuối
Cứ ngỡ ngàng như lại bắt đầu xuân
Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
Khe khẽ như không, dịu dàng, phơ phất
Lanh lảnh bầy chim bay đi muộn nhất
Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu
Những trận mưa rào đã tắt từ lâu
Tất cả thấm trong cánh đồng lặng sẫm
Hạnh phúc ít hơn khóe nhìn say đắm
Ghen tuông dù chua chát cũng thưa hơn
Ôi cái mùa đại lượng rất thân thương
Ta tiếp nhận vì người sâu sắc quá
Nhưng ta nhớ... Trời ơi ta vẫn nhớ
Tình yêu đâu... Rừng lặng... Bóng sao im...
Sao ơi sao, sao sắp lặn vào đêm
Ta biết lắm, thời gian đang vĩnh biệt,
Nhưng chỉ mãi bây giờ ta mới biết
Yêu đương, giận hờn, tha thứ, chia tay...
Mùa hè qua rồi, chỉ còn rớt lại những sợi thương yêu ...
Niệm khúc buồn ...
Xa em rồi con phố chợt dài thêm
Ly cà phê bỏ mấy đường cũng đắng
Những tờ lịch trên tường im lặng
Tôi ngẩn ngơ nghe ngày tháng đi về
Xa em rồi căn phòng nhỏ buồn ghê
Tiếng guitar chợt não nề , day dứt
Nhật ký ngủ quên giữa bộn bề giấy mực
Tôi trói hồn tôi vào cõi âm thầm
Xa em rồi lòng muốn nói thành câm
Không thốt nổi dù một điều nhỏ lắm
Có chút cô đơn đọng vào sâu thẳm
Tôi chợt loay hoay tìm lại chính mình
Xa em rồi đời bỗng buồn tênh
Tôi - Thuyền nhỏ dập dềnh không bến đỗ
Yêu là niềm vui ? Yêu là đau khổ ?
Xe cát dã tràng - Muôn kiếp hoài công
Em đến rồi đi , như có rồi không
Nỗi trống vắng ngủ giữa lòng chợt thức
Có một tình yêu ngọt ngào thuở trước
Lặng lẽ đi hoang từ ấy chưa về ...
Chẳng còn gì nữa phải không em?
Chẳng còn gì nữa phải không em ?
Câu thơ xưa ấy nào ai giữ
Nhớ đến bây giờ mà chưa đủ
Một chút gì có thể gọi là quên
Chẳng còn gì nữa phải không em ?
Ta đi về hai phía đời đã chọn
Cố vùi mình vào trăm điều bận rộn
Để khỏi một lần nhớ lại hôm qua
Em hăy ở một nơi nào rất xa
Đừng quay về gọi tim anh thức dậy
Bởi nó sẽ bùng lên , sẽ cháy
Vì chẳng bao giờ em dập tắt được đâu
Anh cũng giam mình ở phía không có nhau
Cho tơ nhện xoá dần đi nông nổi …
Dại Khờ
Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.
Ðường êm quá ai đi mà chẳng dõi
Ðến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng không kiềm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy.
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi đến kiếm trời dưới đất.
Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không chịu lành suốt cuộc đời chẳng dõi
Xuân Diệu
Ghép nửa trái tim
Đã hai lần anh ngỏ tiếng yêu em
Cả hai lần trái tim anh sứt mẻ
Em trả lời nhẹ nhàng và gọn gẽ
Quý anh nhiều nhưng chẳng thể yêu anh
Đời là thế, tình yêu thuờng là thế
Nửa trái tim khó ghép nửa trái tim
Mơ tưởng lắm một niềm say ngọt lịm
Cho nên đời hụt hẫng chất chồng thêm
Anh cố quên nhưng chẳng thể nào quên
Giấc mơ anh linh hồn em trói chặt
Ngọn lửa thiêng anh lấy gì dập tắt
Giãy giụa nhiều có thoát khỏi đâu em
Biển vẫn xanh và hy vọng trong anh
Vẫn mãi thế cho dù em lạnh giá
Anh lặng lẽ một mình anh gọt giũa
Nửa tim mình cho khớp nửa tim em
Hic ! Dài quá ! thôi tạm thời cứ thế này đã ! nếu mọi người đồng ý em sẽ gửi tiếp còn nếu ko hy vọng ban quản trị xoá đi hoặc chuyển sang mục khác giúp em !
NguyenTri
12-10-2004, 10:11 PM
Thân chào Khúc cô và Banhmi3t,
Cảm ơn Khúc cô và Banhmi3t ủng hộ tinh thần. Không riêng quên cám ơn các bài thơ của Banhmi3t,
Sau đây mời các vị cùng uống chút rượu để làm một Lãng Tử có một không hai này. Uống vài chung đi rồi sẽ thấy các vị đi đến thiên đàn và xuống tận địa ngục. Thôi mời dzô. Nói vậy thôi. Đừng uống nhiều không tốt cho sức khoẻ.
Lãng Tử
Có ai vui thú hơn ta,
Con Trời Ngọc đế ấy ta đó mà.
Lãng tử đích thị tên ta,
Ngao du sơn thủy bốn mùa rong chơi.
Khi vui hé mắt nhìn đời,
Khi buồn giọt rượu tâm tình cùng ta.
Ngọc Hoàng nhìn thấy con vui,
Bèn sai Thiên nữ khắp trời múa ca.
Một khi lãng tử buồn lòng,
Ngọc Đế mũi lòng cũng phải trở mưa.
Khi Trời đang trút cơn mưa,
Lãng tử say mèm bước thấp bước cao.
Ô hay! thế sự điên cuồng,
Bởi ta say rượu thấy gà hóa công.
Cớ sự quái lạ làm sao,
Ta bước một cái lên ngay thiên đàng.
Thiên đàng tuyệt cảnh trên trời,
Quần tiên vui thú suốt ngày múa ca.
Cảnh tiên vui đẹp nhường nào,
Lòng ta ham muốn bước vào chung vui.
Chân vừa cất bước song hành,
Bỗng đâu chỉ thấy nhị tỳ âm ty.
Cảnh âm u uất lạnh lùng,
Mù mù lạnh buốt bốn bề ác nhân.
Lòng kinh hải vô cùng tận,
Vội lùi một bước trở về nhân gian.
Nhân gian có đủ cả ba,
Thiên đàng, địa ngục, trần gian ba hình.
Ta đây lãng tử con trời,
Chỉ cất ba bước ra vào ba nơi.
Ấy ai vui thú hơn ta,
Buồn vui nếm đủ sắc hương làm người.
Khi vui dạo chốn thiên đình,
Khi buồn đau khổ tìm về âm ty.
Nếu muốn hưởng đủ tam tài,
Tìm về nhân thế ôm bầu rượu hương.
Nhân thế đảo điên mọi sự,
Phải minh tâm nhìn việc tận cùng thông.
Minh tâm kiến tánh trong lòng,
Tham sân si hận phải tường cho thông.
Lãng tử biết được cả ba,
Chỉ duy cỏi Phật chưa qua lần nào.
Kỳ này quyết chí say mèm,
Bước thêm mấy bước chắc về phương Tây.
Trân trọng,
Nguyên Trí thư sinh
nguyen
12-10-2004, 11:19 PM
[align=justify:56d344c947]Kính Chào nguyentri !
Cám ơn đã cho xem nhiều bài thơ hay !
Tôi có biết một Đại Đức cũng tên là Nguyên Trí, ở một ngôi chùa tôi quên tên nhưng đối diện với công viên Lê Thị Riêng, đường Cách Mạng Tháng Tám, Sài Gòn. Nếu phải đó là Thầy thì lên tiếng nhé, tôi là người quen đấy ! Còn nếu không phải thì cũng xin nhận nơi đây lời chúc tâm giao và sức khỏe.
Kính mến.[/align:56d344c947]
NguyenTri
13-10-2004, 01:09 AM
Kính chào Nguyen,
Cám ơn đã khen tặng. Nếu vậy thì tôi sẽ mạnh dạn gởi lên tiếp.
Tôi không phải là thầy Nguyên Trí mà anh (mạn phép gọi bằng anh vì không biết tuổi tác) nhắc tới. Có điều tên Nguyên Trí đích thực là pháp danh do bổn sư của tôi đặt cho. Rất hân hạnh được quen biết anh. Chúc anh thân tâm thường an lạc.
Kính mến,
Nguyên Trí thư sinh
NguyenTri
13-10-2004, 09:38 PM
Cha Hiền
Ngồi buồn nhắp điếu thuốc rê,
Phì phèo khói thuốc tâm hồn tê mê.
Phì phập, phập phì thuốc rê,
Năm xưa cha cũng tê mê phì phèo.
Phì phập, phập phì thuốc rê,
Khói thuốc ảo ảnh bóng người chân quê.
Nhớ cha phì phèo thuốc rê,
Khói thuốc quyện với lời răn làm người.
Nhớ cha phì phập thuốc rê,
Cha già tận tụy dạy con làm người.
Ở sao trung hiếu vẹn toàn,
Trong ngoài hòa thuận thảnh thơi thanh hoàng.
Công cha thì sánh bằng trời,
Nghĩa mẹ đầy khắp năm châu sáng ngời.
Nghèo cho sạch, rách cho thơm,
Thơm tho giữ tiếng tổ tiên họ hàng.
Nguyên Trí thư sinh
Tịnh Ngọc
15-10-2004, 09:48 AM
BƯỚC ĐẦU PHÙ DU
Quê người ở
tận nơi đâu?
Hỏi trăng rằng
tận bước đầu phù du
Hằng sa hạt,
đỉnh phù hư
Lạnh dòng nước chảy
sa mù tử sinh.
Hỏi hoa rằng
bướm tự tình
Sắc khoe bóng lệch
lịch kinh thương ngày
Nhụy vàng
nắng đọng màu phai
Vết loan hoen lổ
thời phai từ nguồn.
Hỏi mây rằng
cũng một giòng
Mưa tuôn cuối bãi
đầu truông chân trời
Ngược xuôi
mấy nẻo luân hồi
Nghìn năm mây vẫn
một đời lênh đênh.
Hỏi sông
nước bỗng buồn tênh
Cầu xưa bắt nhịp
tử sinh bao đời?
Nước xuôi
chảy một dòng thôi
Đến đi nào biết
bóng đời hằng đang.
Hỏi sương,
lá cỏ mơ màng
Giọt vang cuối lối
muộn màng chiêm bao
Buồn trông
mắt lá sương mờ
Ảnh trầm gương cũ
bóng mờ nhạt phai.
Hỏi cây
gió động trăng cài
Đong đưa liễu phấn
hồng phai trước thềm
Mai vàng
chớm nụ hoa đơm
Mấy mùa xuân lại
dưới thềm bước qua.
Hỏi sao,
trăng sáng một màu
Ngày qua ráng nhạt
bên cầu cuối sông
Tường rêu
xanh ngắt một dòng
Mưa qua còn để
dội trong sương mù.
Hỏi ngày
đêm vọng thâm u
Bóng đen quá khứ
trầm u bước dài
Tưởng người dưới
nguyệt
một mai
Soi trăng lệ nhỏ
ảnh cài lung linh.
Hỏi người
im lặng làm thinh
Buâng quơ tóc xỏa
vô tình gió say
Hương trời
gió nội my cay
Một thân phận nhỏ
chiều ngây ngất lòng.
Hỏi da
thịt trả lòng vòng
Đất thưa hạt bụi
một lòng mà ra
Trăm năm
trên cõi ta bà
Thiên thu trong cõi
hằng sa đất trời.
Hỏi trời
đất trả rằng ơi!
Tận nguồn vô thỉ
cuối đời vô chung
Quê nhà
chỉ một bước chung
Đến đi mất dấu,
nghìn trùng dặm xa!
THEO DẤU CHIM BAY
Xưa nếu biết cuộc
đời là cõi tạm
Thì lối về đã theo dấu chân nai
Người cứ tưởng ta bà là
cõi thật
Nên nghìn đời vẫn theo dấu chim
bay.
Sầu hiu hắt hai bờ loan nắng
vỡ
Mộng trần gian và hiện thật
đâu rồi?
Giờ ngoảnh lại bóng nhòa quên
mất dấu
Bước tiếp theo nghe quờ
quạng bồi hồi!
Việc quá khứ chỉ bày qua ký ức
Nuối tiếc nhiều và ray rức
khôn nguôi
Hiện tại hạnh phúc đan xen ít
ỏi
Khổ đau nhiều, hận tủi
lại càng tăng.
Tương lai chưa đến mù
mờ nào biết
Thả đường dài quanh quẩn
mỏi gót chân
Một trăm năm bay vèo theo giọt
nắng
Chờ trăng già mơ hỏi tuổi
trăng non!
Sỏi lăn mòn tuổi buồn lên lá
thắm
Rừng vẫn xanh đá dựng bóng
trăng qua
Suối róc rách chở trăng về
bến cũ
Nước xa nguồn về cội
lạnh dòng ca.
Mây bóng lay gió về mưa chớm
động
Tàn thu, đông nghe lạnh tủi đá
buồn
Sầu ly biệt hắt hiu bờ
nắng vọng
Én cựa mình ngơ ngác động xuân
phong.
Rồi một sớm tàn xuân qua lửa
hạ
Đào mai buồn ủ rũ bóng
chiều dâng
Nụ có biếc tuổi xanh, vàng
chuyển dịch
Lại một đời xê dịch
nỗi bâng khuâng.
Vì vô thường luôn luôn là biến
dịch
Nên vô thường luôn hiện hữu
như Không
Bờ quá khứ tương lai thành không
tưởng
Niềm bâng khuâng chợt sáng dõi chân
đi.
Phổ Đồng
NguyenTri
17-10-2004, 03:40 AM
Tiên Cảnh
Ta đang tỉnh hay ta say,
Chân ta lạc bước đi vào thiên cung.
Cảnh tiên sao lạ nhường này,
Mây trời ngũ sắc bao quanh tứ bề.
Tiên cầm vang vẳng đâu đây,
Hằng Nga chắc hẳn đang say Nguyệt cầm.
Tiên cầm như tiếng suốt reo,
Như muôn chim hót như ngàn tiên ca.
Nguyệt cầm thánh thót trổi lên,
Ru hồn ta ngủ bồng lai chốn này.
Ta đang tỉnh hay ta say,
Tỉnh say hai thứ sinh ra muôn màu.
Tỉnh thì vui chốn hồng trần,
Mắt nhấm mắt mở cười vui với đời.
Say thì ta lại đi về,
Bồng lai tiên cảnh Nguyệt Hằng ta yêu.
Giờ đây nữa tỉnh nữa say,
Thân ta rộng lớn còn hơn mây ngàn.
Vũ trụ cùng với mây trời,
Hai thứ kết hợp mới thành ra ta.
Nguyên Trí thư sinh
NguyenTri
18-10-2004, 12:49 AM
Chiều Thu
Chiều thu tuyệt cảnh sắc màu,
Vàng xanh đỏ tím khắp màu khoe thu.
Gió nhẹ đưa cây vào mộng,
Lác đác vài chiếc lá đệm phiếm đàn.
Sương mù che phủ đầu non,
Chim bay trong gió mây trời sương thu.
Nắng chiều yếu ớt đầu thôn,
Nắng khoe đủ sức soi đường muôn phương.
Thu sang cây lá chuyển màu,
Thu khoe vẻ đẹp u sầu sang đông.
Thu sầu thu khổ muôn phần,
Mùa đông buốt giá lá hoa điêu tàn.
Nguyên Trí thư sinh
khucthanhgiang
18-10-2004, 02:27 AM
Thu về lá úa vàng theo
Để khi gió thổi , lá buồn bay đi
Lá xưa che bóng đời sầu
Nay nhìn lá rụng , thấy đời mù không ....
khucthanhgiang
NguyenTri
18-10-2004, 07:27 PM
Chào Khúc cô,
Hay!
Nguyên Trí thư sinh
Caytre
19-10-2004, 06:11 AM
Chiều Thu
Chiều thu tuyệt cảnh sắc màu,
Vàng xanh đỏ tím khắp màu khoe thu.
Gió nhẹ đưa cây vào mộng,
Lác đác vài chiếc lá đệm phiếm đàn.
Sương mù che phủ đầu non,
Chim bay trong gió mây trời sương thu.
Nắng chiều yếu ớt đầu thôn,
Nắng khoe đủ sức soi đường muôn phương.
Thu sang cây lá chuyển màu,
Thu khoe vẻ đẹp u sầu sang đông.
Thu sầu thu khổ muôn phần,
Mùa đông buốt giá lá hoa điêu tàn.
Nguyên Trí thư sinh
Tứ thơ này hay quá lão Đạo Sĩ hhihi! Làm tại hạ nhớ đến Côn Lôn Tam Thánh Hà Túc Đạo hihi ~--(
NguyenTri
20-10-2004, 03:43 AM
Chào lão thầy đồ,
Tôi vài tuần trước đi ngao du sơn thủy trong vùng rừng núi xem phong cảnh hữu tình. Nhìn thấy cảnh trời đã sang mùa Thu và mùa Đông sắp sửa tới. Xem cảnh cây lá đổi màu sắc thật là tuyệt đẹp. Trong lòng mới viết ra mấy vần thơ tả cảnh ấy.
Viết xong được hai đoạn, tôi lại nhớ lại thuở trước lúc còn là thiếu niên tôi thấy được cái đẹp của mùa Thu, nhìn xuốt được cái cảnh tuyệt sắc mà tôi đang thấy ấy thật đẹp, đã làm lòng tôi sảng khoái vui vẻ. Nhưng giờ tôi nhìn lại cảnh đẹp mùa Thu ấy, trong lòng thật vui vẻ để thưởng thức cái đẹp của thiên nhiên đất trời.
Nhưng vẫn biết trong cái đẹp tuyệt sắc - cảnh đất trời thơ mộng ấy là cái mầm của của sự lạnh giá, sự đau khổ cỏ cây trong thời gian buốt giá gần tới. Cây lá vì chịu không nổi thời tiết khắc nghiệp nên đã phải tàn lụi đi và biểu hiện qua màu lá đã úa vàng. Tuỳ thuộc vào các loại của các cây mỗi cây có cái chịu đựng sự khắc nghiệt khác nhau vì vậy mỗi cây mỗi sắc không loại cây nào giống loại cây nào.
Thực ra tôi đang xem vẻ đẹp gì đây. Nhìn vào cái sắp tàn úa của cây cỏ mà vui và khoang khoái ư. Nhìn vào cây cỏ mà tôi đã thông hiểu chút về đời. Đừng nhìn vào cái gì một mặt cả. Chuyện gì cũng có bề trái và phải của nó. Nhìn cảnh đẹp thì vẩn nhìn vẫn thưởng thức, nhưng tôi vẫn thấy buốn buồn cho cỏ cây sắp điêu tàn. Đời vẩn thế...cứ trôi đi...mọi vật thế gian đều vô thường...có sống tức có chết...có vui thì có buồn...đời thật đẹp đối với tôi. Vì sao? Vì Đời chưa chán tôi nên tôi làm sao dám chán đời chứ.
Trân trọng,
Nguyên Trí thư sinh
Tịnh Ngọc
20-10-2004, 09:40 AM
-clap-
Dạ chào bác Nguyên Trí ,
TN đã được thưỏng thức những vần thơ hay của bác và cảm thấy quý mến bác lắm ! Bác thật là tài hoa và cũng là người có tâm hồn quá ! Giữa thời buổi kinh tế thị trường này mà còn có nhũng người như bác thì thật đáng nguỡng mộ biết bao . Mong bác luôn có nhiều nguồn cảm hứng để sáng tác thêm nhiều bài thơ hay hơn nữa bác nhé !
Trân trọng,
TN
Caytre
20-10-2004, 09:45 AM
Chào lão thầy đồ,
Nhưng vẫn biết trong cái đẹp tuyệt sắc - cảnh đất trời thơ mộng ấy là cái mầm của của sự lạnh giá, sự đau khổ cỏ cây trong thời gian buốt giá gần tới. Cây lá vì chịu không nổi thời tiết khắc nghiệp nên đã phải tàn lụi đi và biểu hiện qua màu lá đã úa vàng. Tuỳ thuộc vào các loại của các cây mỗi cây có cái chịu đựng sự khắc nghiệt khác nhau vì vậy mỗi cây mỗi sắc không loại cây nào giống loại cây nào.
Nguyên Trí thư sinh
Lảo đạo sĩ
"Ví không có cảnh đông tàn
Thì sao có cảnh huy hoàng ngày xuân"
(HCM)
Thôi thì
"Thu ăn măng trúc đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao
Rượu đến gốc cây" dại gì không uống
Có tiền thì xài hết thì thôi
Đừng xem phú quý tựa chiêm bao
(Phần trong ngoặc kép là thơ Trạng Trình)
Tịnh Ngọc
20-10-2004, 10:18 AM
-hihi-
CT ơi ! Ở cái xứ Thu buồn, Đông lạnh này không có hồ , ao để tắm vô tư đâu nghen . Hi..hi..hi......... /--
Caytre
20-10-2004, 10:23 AM
-hihi-
CT ơi ! Ở cái xứ Thu buồn, Đông lạnh này không có hồ , ao để tắm vô tư đâu nghen . Hi..hi..hi......... /--
Yeah ngoài trời đang bão, giờ này mà xuống hồ làm Trạng Trình thì sure sẽ nổi chình ình hihi
DaoKy
20-10-2004, 08:45 PM
DẠ VŨ
Vũ trụ giăng đèn đẹp lắm em!
Tinh Cầu từng hạt, hạt quanh rèm
Tình ta ngờI sáng thành luân vũ
Khúc nhạc huy hoàng vũ trụ đêm
Đắm mình hai đứa giửa Ngân Hà
Mặc cho Tiên Tử, có dèm pha
Khỏa tâm lồ lộ trong, trong vắt
Ngây ngất nhìn nhau chút mặn mà.
Khuấy động Ngân Hà nổI sóng lên
Nhạc tình phủ sóng, sóng vang rền
Vòng tay luân vũ như kết chặc
Hạnh phúc một thời ta đã quên
DaoKy
DaoKy
20-10-2004, 08:48 PM
BÊN LỀ NHÂN GIAN
Men nồng tri giác rả rời
Mình ta trống vắng chơi vơi đêm dài
Giòng đời oan trái nào hay ?
Thiêng Đường vở vụn xa bay trời chiều
Lòng ta từ dạo sang Đông
Bến thuyền ly biệt trên sông bao lần
Sầu qua những chuyến gian trần
Đời ta mấy cuộc những lần xót xa
Thương đời lở bước chiều tà
Thương em mỗi kiếp tìm ta trong đời
Biển trần lồng lộng xa khơi
Trăm năm gặp gở đầy vơi mặn nồng
Lòng em giờ nở nụ hồng
Ta mang nổi nhớ bên lòng nặng thêm
Nổi buồn thắp sáng màn đêm
Bao nhiêu tâm sư.nổi niềm đa đoan
Nghĩa nhân ta cũng chưa tròn
Tình đời xa lạ ta còn trong mê
Buồn vui trần thế em về
Mặc ta chở mộng bên lề nhân gian
NguyenTri
21-10-2004, 05:18 AM
Mến chào Tịnh Ngọc,
Cám ơn đã ủng hộ tinh thần. Không ngờ vẩn còn có người yêu thơ như Tịnh Ngọc đang ở nước ngoài. Cô đã sưu tầm rất nhiều bài thơ rất hay. Cám ơn đã đăng lên để cùng các anh chị em thưởng thức.
Nguyên Trí thư sinh
NguyenTri
21-10-2004, 05:22 AM
Thân chào lão đại ca ĐaoKy,
Không ngờ anh yêu nhiều đến thế. Càng viết thơ thì thấy càng hay. Chắc năm xưa cũng chết lên chết xuống vì tình. Chắc vì vậy thấy và hiểu đời nhiều nên giờ viết ra để anh em thưởng thức.
Em đăng thêm một bài thơ em viết hơi lâu rồi lên tên là:
Vô Thường 3
Ông trời nghĩ cũng hay thay,
Cái quyền sanh sát trong tay đó mà.
Lúc thì sấm chớp mưa gào,
Lúc thì hạn hán thiên tai không ngừng.
Ô hay! vũ trụ xoay vần,
Lúc tĩnh, lúc động sanh ra muôn hình.
Tĩnh thì yên tịnh như tờ,
Gió thôi ngưng thổi, mưa thời ngưng rơi.
Động thời rung trời lở đất,
Sấm ầm ầm chấn động đất trời mây.
Khi trời nổi trận lôi đình,
Khiến cho trăm họ khóc than vì trời.
Vẫn biết trời phải biến chuyển,
Khi mây mưa, khi gió mát đầy trời.
Đó là định luật không dời,
Ông trời có đức hiếu sanh đó mà.
Kính,
Nguyên Trí thư sinh
Tịnh Ngọc
21-10-2004, 08:35 AM
Chào bác Nguyên Trí,
Cám ơn bác đã hồi âm . TN mặc dù đang ở nước ngoài nhưng vẫn biết mình là người Việt Nam nên không thể nào quên được những vần thơ , câu ca dao và tục ngữ của xứ sở mình . Cho dù có đi đến bất cứ nơi đâu , TN vẫn luôn hướng về quê nhà bác ạ ! Dạ xin phép được hỏi , TN gọi Nguyên Trí bằng bác có được không ạ ? --el-- Chúc bác luôn sáng tác được nhiều bài thơ hay để cho mọi người ở đây cùng thưởng thức .
Trân trọng,
TN
Tịnh Ngọc
21-10-2004, 08:47 AM
Gửi bác Đào Kỵ,
Wow, thơ tình của bác tuyệt quá ! Ý thơ thật ướt át , hồn thơ thì lai láng và chắc là tình cảm của bác cũng dạt dào dữ lắm phải không ạ ? -clap- Mong bác tiếp tục cho ra đời nhiều bài thơ tình như thế nữa nhé !
Trân trọng,
TN
NguyenTri
22-10-2004, 03:21 AM
Thân chào Tịnh Ngọc,
Nguyên Trí chắc cũng bằng tuổi Tịnh Ngọc thôi. Thôi thì kết làm bạn thi từ ca phú cũng được, không cần phải xưng bác đâu. Nếu ai có lỡ lớn tuổi hơn thì cũng không sao hết. Cầu có tri âm là được rồi. Bây giờ xin đăng lên một bài nữa để cùng các bạn về tiên cung mà ngắm cảnh trường sinh vui thú trên cung trời.
Cõi Tiên
Hồ thủy tang bồng khách vấn vương
Đảo tiên ẩn hiện chốn non tuyền
Xa xa tuyệt cảnh bồng lai xứ
Mờ mờ ảo ảo chốn tiên cung
Ngũ sắc mây trời tô vẽ đẹp
Bồng lai tiên thảo ngát mùi hương
Suối chảy róc rách tươi thiên thảo
Ngàn hoa rực thắm tranh khoe sắc
Bát tiên luận bàn luyện Kim Đơn
Tính Mệnh song tu quyết nhất lòng
Tu Tính biết trời hành đạo cả
Tu Mệnh bảo thân vĩnh thọ trường
Ngọc quang mã não sáng long lanh
Minh châu rực rỡ hào quang chói
Long lân quy phụng múa từng đôi
Quần tiên nhảy múa vui tiên khúc
Tiệc rượu non bồng bách tiên say
Men rượu bồng lai thơm cõi mộng
Nguyệt Nga khẩy khúc “Tiên Bách Tửu”
Tiên nữ tuyệt trần quyện nhạc tiên
Trăm tiên rực rỡ hương tiên tửu
Vài tiên vui thú bước thấp cao
Mỗi tiên tỏa ánh quang vui vẽ
Trăm tiên trăm vẽ đẹp lạ lùng
Cảnh tiên mờ mờ ảo ảnh mất
Khách hăng say thú chốn non tiên
Vấn vương chốn cũ lòng ước vọng
Quyết chí tầm ra chốn non bồng
Nguyên Trí thư sinh
NguyenTri
22-10-2004, 09:39 PM
Đi Tu
Nghiệp duyên đã có tiền trường,
Lòng đầy thanh tịnh muốn liền đi tu.
Bẩm thầy bạch mẹ con đi,
Tu đặng giải thoát đạo màu con theo.
Mẹ cha một mực can ngăn,
Tu đạo giải thoát can chi vào chùa.
Cạo đầu chưa hẳn là tu,
Cà sa dáng dấp điểm trang bề ngoài.
Tu là sửa đổi thân tâm,
Giáo lý tu Phật chỉ con đường về.
Ai ai trong cõi ta bà,
Đều có Phật tánh sa hà muôn phương.
Một khi con xuống tóc rồi,
Hồi tâm hoàn tục miệng người cười chê.
Tu thì đạo hiếu đứng đầu,
Thờ cha kính mẹ bước đầu vào tu.
Cha mẹ nếu lỡ la rầy,
Tâm không buồn giận âu sầu là tu.
Làm sao đạt được đạo này,
Đạo màu muôn sắc trăm ngàn trong kinh.
Siêng năng đọc hiểu ý thầy,
Chứ tu bằng miệng nằm lỳ tu ma.
Bỏ công nghiền ngẩm sửa mình,
Ngày đêm kinh sách Phật liền một bên.
Một khi thấu thị trăm màu,
Thần thông biến hóa đạo màu hơn ai.
Chừng nào trí đã sáng ra,
Càng tu càng thấy tội nhiều gấp ba.
Thấy liền sợ hãi kinh hồn,
Công phu sớm tối sửa mình hơn xưa.
Lúc này con hãy vào chùa,
Quy y xuống tóc mà theo chân thầy.
Nguyên Trí thư sinh
Tịnh Ngọc
23-10-2004, 09:24 AM
--g--
Thế thì TN không gọi Nguyên Trí bằng bác nữa nhé ! Sở dĩ TN gọi bác vì thấy trong cách hành văn , hoặc trong những ý thơ của Nguyên Trí khá chững chạc - có vẻ hiểu biềt và kinh nghiệm về cuộc sống rất nhiều mà ở lứa tuổi dưới 30 có thể chưa thông suốt được như vậy . -hihi-
NguyenTri
24-10-2004, 08:26 AM
Tiếng Trống
Tùng, tùng, tùng, tiếng trống xuất quân
Đùng đùng sĩ khí hiên ngang ngất trời
Tùng, tùng, tùng, tiếng trống thúc quân
Quan quân trúc hết anh hùng khí
Một trận thư hùng giữ non sông
Tùng, tùng, tùng, tiếng trống anh linh
Linh khí xuất anh hùng bảo quốc
Anh minh thần võ giống Lạc Hồng.
Nguyên Trí thư sinh
NguyenTri
26-10-2004, 04:59 AM
Cafe Đắng
Cafe đắng thấm lòng kẻ sĩ,
Hớp một hơi cho thỏa chí nam nhi.
Đắng miệng đắng lòng cafe đắng,
Hớp miếng nữa quyết trí đắng hương nồng.
Hương vị cafe sao đắng mãi,
Mỗi hớp cafe vị đắng khác nhau nhiều.
Hớp miếng nữa cạn tách cafe,
Giờ mới biết cafe sức sống ngọt ngào.
Nguyên Trí thư sinh
DiaKyTai
26-10-2004, 05:22 AM
Đời đã đắng, nay càng thêm đắng!
Đắng vì cà phê đã thấm lòng?
Ai kẻ sĩ, một lần chịu đắng,
Đời đắng hay vì cà phê đắng?
Vụng dại đáp "thơ" vài câu với anh Nguyễn Trí cho vui.... trong lúc thật...Buồn!
Đừng cười nha!...hihihi
Thân
Địa Kỳ Tài
NguyenTri
26-10-2004, 07:18 AM
Chào đại ca Địa,
Anh bảo đừng cười...nhưng mà tức cười thật đó. Hay lắm, thật cũng đúng ý em. Em không định đăng phần bài viết này lên, vì thật ra em đã viết cùng với bài thơ này để em tự đọc cho vui thôi, nhưng thấy cũng hứng nên đăng lên anh em mình đọc vậy.
Vài lời tản mạn đọc để giải sầu.
Một người đúng là kẻ sĩ thì phải biết và đã từng trải trên con đường đời, và đã chịu đựng được mọi phong ba bão tố của thế giới muôn màu này. Bởi vậy, đối với họ chông gai, trắc trở, khó khăn là việc thường xảy ra để trao dồi cho cái ý chí bất khuất tự cường của họ. Người thường thì sợ khó khăn, cực nhọc, nhưng đối với kẻ sĩ thì lại rất thích thú vì họ muốn được học hỏi và hiểu được những việc mình làm phải bị nhiều chướng ngại vật để đạt đến lý tưởng của họ, vậy thì cái họ đeo đuổi mới có giá trị vô giá. Hiểu vậy nên không đau khổ, buồn rầu, phiền muộn, than thân trách phận. Đối với kẻ sĩ thì những thử thách của cuộc đời mà họ cần phải phấn đấu mới thấy thú vị.
Biết rằng hai người cùng một chí hướng nhưng cuộc thử thách sẽ khác nhau, bởi vậy sự khó khăn cũng khác biệt không lường. Chất đắng của đời vẫn phải đắng, người uống có biết thưởng thức chất đắng kia không? Biết và hiểu phải làm sao cho đắng thêm cho thú vị hơn nữa không? Biết hoà hợp với chất đắng để dùng chất đắng làm chất thuốc bổ nuôi dưỡng tâm hồn không?
Mỗi vị đắng là một vị thuốc uống để đời. Có thể sẽ không bao giờ uống lại chất đắng năm xưa nữa, bởi vậy phải thách thức với bản thân rắng có nhận nổi hớp cafe đắng lần nữa không? Đối với kẻ sĩ thì phải uống cafe đắng, nhiều lần, nhiều hớp để cho lòng có thêm dũng khí, không bị chất đắng làm lung lai ý chí, lý tưởng, nên sẽ không gì làm cho họ bị nản chí bỏ cuộc cả.
Uống! phải uống cho nhiều, để biết và thông hiểu hơn, lịnh lãm hơn để thành một kẻ sĩ có tấm lòng hiểu biết rộng lớn, sử sự lúc cương, lúc nhu, lúc ác độc thì phải ác độc, lúc hiền từ thì phải hiền từ, lúc ẩn lúc hiện như rồng trong mây. Sự thành công không phải đến dể dàng, nếu đến để dàng thì không có gì đáng trân quý cả. Ngọc không quý nếu không mài dũa.
Uống!... càng đắng thì sự thành công sẽ có một ý nghĩa vô giá. Khi bước đến thành công thì mới biết được không phải ai cũng uống được ly cafe đắng như mình. Nên cũng rất hân hạnh được uống cafe đắng. Cafe không đắng thì sẽ không có sức sống và không có thử thách thì không còn gì là thú vị của kiếp nhân sanh.
Nguyên Trí thư sinh
Tịnh Ngọc
26-10-2004, 08:51 AM
Một mình bên tách cafe
Nhâm nhi từng gịot tái tê cõi lòng
Buồn thay cho phận má hồng
Mình ta đối diện khoảng không mơ hồ
Bơ vơ khóc giận ta khờ
Sầu vương khóe mắt , ai ngờ thế gian -
Khiến ta duyên kiếp lỡ làng ?
Nay một mình uống muôn vàn cô đơn
Gió thu se thắt tâm hồn
Uống cho quên hết tủi hờn trong tim !!!
--cf-- Mời anh Nguyên Trí
--el-- -hihi-
DaoKy
26-10-2004, 03:47 PM
SÔNG TƯƠNG
Sông Tương lớn rộng tình trần
Đò sang chìm đắm cuộc thân vướn sầu!
Mắt môi xa nhớ nhạt mầu
Mấy ai có biết qua cầu nhớ thương?
Em về bến cũ Thiên Đường
Cỏ hoa sầu úa phai hương mất rồi
Bâng khuâng tìm kiếm chao ôi!
Em đây, anh đó xa xôi kiếp nào ?
Mưa chiều nặng giọt lao đau
Thấm vào da thịt lạnh vào tim AI!!!
DaoKy
DaoKy
26-10-2004, 03:48 PM
TỐI CHỦ NHẬT!!!
Xa vắng tình em mới một ngày
Tưởng chừng thế kỷ đã phôi phai
Uớc chi anh níu thời gian lại
Để được bên em buổi sáng này
Cho hết đêm này đợi sớm mai
Nhớ thương từng giọt suốt đêm dài!
Bên em co' biết đang vào nhớ
Hay đã chìm vào giấc mộng say???
DaoKy
DaoKy
26-10-2004, 03:49 PM
LỮ KHÁCH
Ta là ngườI lử khách
Nên hửng hờ nhân gian
Qua đoạn đờI hư giả
Suốt đờI mãi lang thang
Nhạt nhoà tóc mây xưa
Tìm quanh trong ký ức
Mùi hương vẫn đâu đây
Quỳnh hương nào thưở trước
Ngàn mây về che khuất
Hạnh phúc của chúng mình
Vở tan như cơn mộng
Lòng ta như cực hình
Tan rồI cơn bảo giông
Thế gian là hư ảo
Quỳnh Hương giờ còn không
Tim ta giờ rách nát…
DaoKy
DaoKy
26-10-2004, 03:51 PM
DÒNG SÔNG XƯA
Chân trời dải đất sáng
Đưa em về quê xưa
Trong cơn mê dĩ vãng
Còn lại chút hương thừa
Gợi gió mây phiêu lãng
Từng sợi nhớ dong đưa
Máu tim anh trút cạn
Theo dòng chảy chiều mưa
Ngôi nhà xưa còn đó
Ngày thơ ấu bay xa
Trên quê hương nghèo khó
Buồn bả đọng thơ ca
Cuộc đời anh phiêu bạt
Chưa lần về thăm quê
Nghe hàng cau lá hát
Đồng xanh gọi nắng về
Dòng sông xưa còn đó
Buổi trưa hè rong chơi
Đời anh là mây gió
Lang thang qua khắp trời
Ngôi trường làng ngói đỏ
Giờ đã phủ rêu xanh
Vui đùa trên bải cỏ
Tiếng cười đuổi chạy quanh
Người qua rồi khuất lấp
Hàng Phượng đỏ phôi phai
Con đê làng xa tấp
Bước chân nào ngày mai?
Dòng sông quê dung chứa
Bao cuộc đời nổi trôi
Nhóm lòng anh bếp lửa
Sưởi ký ức mình thôi...
DaoKy
DaoKy
26-10-2004, 04:03 PM
Hi all!
Cảm ơn TinhNgoc va Nguyen Tri, các bạn khen làm cho Dao Ky thấy mình nở phồng cả mủi hihihi!!!
Chẳng qua ngẩu hứng mà làm thơ thôi chứ hỏng dám "yêu nhiều" sẽ bị "ốm" đấy hihihi!!!
------------------------
Thiếp theo chàng sao cho trọn nghĩa
Dù gian truân phước địa vẹn tâm
Thuỷ chung một tiếng sắt cầm
Đói no cam phận duyên thầm đã trao
Tịnh Ngọc
27-10-2004, 09:49 AM
Hi Đào-Kỵ
--dl-- Trời ! Thiệt hông đó ??? Không "iu" nhiều mà sao làm thơ tình ướt át và mùi quá dzậy ? -hihi- --cf--
DaoKy
30-10-2004, 07:33 PM
Hi all !
DaoKy là kẻ du phương trên cõi trần gian đầy muộn phiền! Đã niếm trải it nhiều hương vị cuộc đời sung sưóng khổ đau!!!
Trên con đường lang thang trở về cõi Vô Sanh thỉnh thoảng nhặt một ít kỳ hoa dị thảo, mang đến cho đời thêm thi vị đó Tinh Ngoc ạ!
Những niềm vui nhỏ bé, những hạt sương rơi góp nhặt cho đời thêm một chút phong phú để yêu và sống .
Chúc các ban vui ve tren DD.
Tịnh Ngọc
01-11-2004, 07:20 AM
Hi Đào Kỵ,
Vậy là Đào Kỵ đã giác ngộ rồi phải không ? --g--
Đúng thế Đào Kỵ ạ, nhân gian kia mấy ai được vui bởi vì phiền muộn thì vô tận mà . :sad:
Thật đáng quý biết bao khi có những con người nhận thức cuộc sống như Đào Kỵ thì thế giới này bớt đi sự tranh giành và có thể khổ đau sẽ đoạn diệt nữa đó --~-- .
TN chúc bạn luôn sáng suốt trên con đường mà minh đã chọn . Hạnh phúc không gì sánh bằng sự an tĩnh thân tâm này Đào Kỵ nhỉ ???
Thân,
Tịnh Ngọc
Thiên Nhiên Ngộ
02-11-2004, 03:37 PM
Mấy giọt quỳnh tương tỉnh lại say
Lạc trong sáu nẻo suốt ba ngày
Thiên đường đã đến đi chi nữa
Địa ngục ra rồi chớ lại quay
Sóng đời cuồn cuộn xoay quanh đấy
Suối thiền nhẹ nhẹ mát hồn ai
Tỉnh mê cách một làn sương nhẹ
Một bóng trăng mờ quyện bóng mây
TNN
Tịnh Ngọc
10-11-2004, 09:39 PM
Happy is the Buddhist's fate
For his heart knows not of hate
Haters may be all around
Yet in him no hate is found
Happy is the Buddhist's fate
Him no greed will agitate
In the world may greed abound
Yet in him no greed is found
Happy is Buddhist's fate
He all pining makes abate
Pining may be all around
Yet in him no pining is found
Happily then let us live
Joyously our service give
Quench all pining,hate and greed
Happy is the life we lead
Dịch:
Lành thay ta vui sống
Từ ái giữa óan thù
Giữa những người óan thù
Ta sống không thù óan
Lành thay ta vui sống
Vô dục giữa khát khao
Giữa những người khát khao
Ta sống không khao khát
Lành thay ta vui sống
Hỷ xả giữa khích hiềm
Giữa những người khích hiềm
Ta sống không hiềm khích
Lành thay ta vui sống
Hoan hỷ giúp tha nhân
Dập tắt tham,sân,hận
Vui nguồn vui tuyệt trần
--~-- --~--
DaoKy
19-11-2004, 07:09 PM
ĐẮC NGỘ
Đắc ngộ tâm truyền Đạo phối Thiên
Đồ Thư một mối chuyển khai nguyên
Âm Dương tương tựu dày công luyện
Thông Tánh Đơn Thơ rỏ bí truyền
Ngỏ Phật Niết Bàn Xa Lục Dạo
Đường Tiên Bồng Đảo cảnh An Nhiên
Trăm năm một thưở Rồng Mây hội
Thường trụ bổn lai một lối chuyện
DaoKy
Tịnh Ngọc
20-11-2004, 10:24 AM
TÔI CHỈ LÀ TÔI
Tôi chỉ là mây bay bốn phương
Gom trong hơi nước để lo lường
Một mai đâu đó trời khô nắng
Đổ những cơn mưa mới tỏ tường
Tôi chỉ là chim bay khắp nơi
Hát ca chim chíp dẫu không lời
Tiếng ca thanh thoát reo nhân thế
Hòa lẫn tiếng chim ca hát chơi
Tôi chỉ đem hong ánh nắng vàng
Để mang nắng ấm rải thênh thang
Gởi đi khắp chốn từng tia nắng
Cho trọn từng ngày sống chứa chan
Tôi gọi hoàng hôn báo nắng chiều
Đêm về đang đợi bóng cô liêu
Ngày tàn bương sống đà mòn mỏi
Đêm đến vơi đi sức phỉ nhiều
Tôi chỉ là viên gạch lót đường
Lấp đi những đổ nát tang thương
Cho đời bình thản thôi lồi lõm
Thân thiện cho nhau bớt chán chường
Tôi chỉ là một hạt cát thôi
Cùng chung cát đá góp cho đời
Dựng xây ý mỹ hòa chân thiện
Đừng bỉ dè nhau những đãi bôi
Tôi hát vang lên giữa núi rừng
Rừng khua núi động nhạc tưng bừng
Gió lay rải khắp thềm cây cỏ
Sức sống lan đi khúc nhạc rừng.
Mặc Giang
Tịnh Ngọc
20-11-2004, 10:59 AM
Hải đảo Tâm Linh
Giữa hải đảo hoang vu
Giữa sương khói mùa thu
Giữa đất trời cao rộng
Giữa bàng bạc vân thư.
Ta lắng nghe nhịp thở
Của trái tim núi rừng
Và trái tim ta thở
Cùng biển cả mông lung.
Ôi! Thiên nhiên tuyệt diệu
Tiếng đồng vọng âm ba
Tiếng vi vu gió thổi
Hoà điệu tiếng sơn ca.
Khúc nạc nào năm xưa
Vang lên từ im lặng
Khúc nhạc nào năm xưa
Vang lên từ hố thẳm.
Khúc nhạc đầy tình tự
Gọi suối reo mê hồn
Gọi bước chân lữ thứ
Nhớ dấu mòn cô thôn.
Áng mây trôi nhè nhẹ
Huyết rang dâng hồng chiều
Thuyền ngư ra cửa bể
Vượt trùng dương chim kêu.
Về hoang đảo tim người
Về tổ ấm cuộc đời
Đêm trời sương chung ngủ
Ngày đất rộng rong chơi.
Bình minh rực non sông
Muôn thú tắm nắng hông
Trưa gọi gà sóc giỡn
Chiều đưa tiễn hoàng hôn.
Vùng Hải Đảo Tâm Linh
Quê hương của chính mình
Đất lành và suối ngọt
Sự sống của nhân sinh.
TT.Thích Giác Toàn
NguyenTri
28-12-2004, 02:26 PM
Chào Đaoky,
Đạo Kỳ đại huynh mời mần thơ
Thư sinh chữ nghĩa vốn nghèo nàn
Cũng gắng học đòi nghiên bút mực
Cố lắm cắn đầu đuôi bút phượng
Phượng kia mới nhả mấy hàng thơ
Văn thơ chữ nghĩa viết vài hàng
Nếu lỡ phượng kia không nhả ngọc
Mời huynh điểm hóa phụng hoàng kia.
Trân trọng,
Nguyên Trí thư sinh
Chính Ấn
28-12-2004, 04:31 PM
Quý vị đúng là tài thật, tiểu đệ hồi xưa cũng bày đặt nghiên bút, cố tìm cảm xúc mà chẳng bao giờ viết được nửa câu thơ...
DaoKy
28-12-2004, 07:49 PM
NHÌN TRĂNG NHỚ NGƯỜI
Có những đêm anh nhìn trăng rạng rở
Gió thì thầm âm hưởng tiếng em xưa
Mười năm qua nhớ mấy cũng chưa vừa
Lời hẹn cũ anh chưa bao giờ trốn- lẩn
Anh biết em chưa bao giờ quên hẳn
Một thưở xưa ngày cũ của chúng mình
Dù xa xôi thời gian mãi linh đinh
Nhưng anh biết chúng ta cùng chung lối
Em ơi ! Mai này thời gian thay đổi
Trong trái tim này chỉ có em thôi !
Anh đắm chìm trong ánh mắt làn môi
Xa xa lắm mười năm rồi chưa gặp!
DaoKy
NguyenTri
29-12-2004, 08:27 AM
Tầm Đạo
Ẩn hiện mây mù bồng lai cảnh
Tùng lâm thanh tịnh ẩn non bồng
Lữ khách hành hương chốn non linh
Cưỡi mây đạp gió cõi non bồng
Gió mang linh khí ngàn huyền bí
Mây mờ che lối chốn thiên thai
Quyết chí tầm ra thanh tịnh cảnh
Đê đầu học hỏi đạo nhiệm màu.
Nguyên Trí thư sinh
Tịnh Ngọc
29-12-2004, 10:56 AM
Lâu quá TN mới thấy anh Nguyên Trí trở lại diễn đàn.:D Anh vẫn khoẻ chứ ạ ? :)
Tịnh Ngọc
29-12-2004, 11:00 AM
Tình yêu
Ta có tình yêu rất đượm nồng,
Yêu đời yêu lẫn cả non sông.
Tình yêu chan-chứa trên hoàn-vũ,
Không thể yêu riêng khách má hồng.
Nếu khách má hồng muốn được yêu,
Thì trong tâm chí hãy xoay chiều.
Hướng về phụng-sự cho nhơn-loại,
Sẽ gặp tình ta trong khối yêu.
Ta đã đa mang một khối tình,
Dường như thệ-hải với sơn-minh.
Tình yêu mà chẳng riêng ai cả
Yêu khắp muôn loài lẫn chúng-sinh.
Miền-Đông, năm 1946
Huỳnh Phú Sổ
LTS: Theo Ban Phổ Thông Giáo Lý Trung ương Giáo Hội Phật Giáo Hoà hảo : “Một thiếu nữ ở Sài Gòn thầm yêu Giáo chủ Huỳnh Phú Sổ trong khi Giáo chủ còn ẩn lánh Việt minh và Pháp, Giáo chủ đã viết bài thơ trên đây để bày tỏ quan điểm yêu của mình”.
dungkq
29-12-2004, 11:10 AM
Đạo có sinh, có diệt
Kỳ môn nơi cửa Phật
Làm lòng người thanh tịnh
Thơ văn và kinh kệ
Thư pháp lượn một vòng
Sinh thời tui hiếm gặp :D
Vẽ bồng lai tiên cảnh
Phụng múa và rồng bay
Hi...hi....lâu rồi mới gặp anh Nguyễn Trí, thấy anh và sư huynh đàm đạo làm thơ hay quá.. :D....em cũng tức cảnh sinh tình xin góp vài câu cho dzui cửa, dzui nhà...~\ ... ..lâu rồi mới gặp tiểu đệ xin chúc anh Nguyễn Trí và sư huynh vài chục chai...!`_...
Chân Trân
29-12-2004, 11:51 AM
-clap-
Hay ! Hay !
NguyenTri
30-12-2004, 05:42 AM
Kính chào tất cả các bạn,
Lâu rồi bận bịu, không thường vào đây nhưng có gặp anh DaoKy có nhắc phải vào đây thăm lại diễn đàn nên cũng vào viết trả lễ lại vài hàng thơ, và thăm hỏi lại các bạn. Cám ơn các bạn đã có lời hỏi thăm. Tôi thường vẫn hay bệnh nên rất ít viết bài vở nên lâu rồi cũng ít vào đây. Sẳn đây viết vài hàng tâm sự về văn thơ:
Văn Thơ
Văn thơ viết để tùy thân,
Lâu lâu xem lại chuyện đời của ta.
Vòng luân chuyển, nụ hồng xinh,
Mỗi người mỗi sắc chứ riêng ta nào.
Nắng chiều ẩn núp sau mây,
Bình minh vội vã, chiều tà viếng thăm.
Hấp tấp mài mực níu giờ,
Tô sơn, điểm nét giữ màu thời gian.
Nguyên Trí thư sinh
Chào anh Nguyên Trí, lâu rồi không thấy anh xuất vài chiêu về tướng pháp...?. Mong được đọc tiếp các bài viết của anh.
NguyenTri
31-12-2004, 07:41 AM
Chào lão tiền bối Ma Y,
Nguyên Trí dạo này thấy xuất hiện rất nhiều người giỏi tướng pháp, cũng rất vui mừng vì phong trào cũng được ủng hộ phát triến nền học thuật Tướng số cho nước nhà, và đã có nhiều người quan tâm đến. Nguyên Trí tướng thuật còn rất nông cạn nên chỉ dựa cột để học hỏi thêm. Vả lại dạo này thường bệnh hoài nên ngồi viết một hồi thì đã mệt nên để khi nào khỏe lại thì sẽ viết lạm bàn vài hàng.
Kính,
Nguyên Trí thư sinh
nguyenvu
01-01-2005, 08:02 PM
Chào các bạn Nguyên vũ rất ít chú tâm đến Thơ văn, nay mạo muội vài dòng nửa tỉnh nửa say, nửa đùa nửa thật góp vui.
Người tu tỉnh, người tu say
Tu được thì tu cả cuộc đời
Tu rồi liền ngộ thêm định huệ
Hoà đời vô giới nghĩ cũng hay
Khen thay trời đất sao mà khéo
Đạo nào cũng chỉ ngắm chữ trung
Trung thì ắt hẳn không phân biệt
Đạo đời cũng chỉ một mà thôi.
NguyenTri
02-01-2005, 06:23 AM
Thân chào anh Nguyễn Vũ,
Cám ơn anh đã viết lên một bài thơ rất hay.
Nguyên Trí cũng có viết 2 bài thơ cho 2 người bạn đã lâu rồi. Sẵn thấy ý tứ cũng hơi giống bài thơ trên của anh nên bây giờ trích ra 2 bài thơ ra mỗi bài lấy 4 câu. Tạm đặt tên bài thơ là:
Đời & Đạo
Xưa nay ai cũng biết rõ rằng
Đời và đạo tuy hai mà một
Đạo và đời tuy một mà hai
Mất một trong hai bất tri mệnh
Siêu Trí, siêu trí lại Siêu Trí.
Thấu thị lưỡng trí Bát Nhã sanh.
Nhượt bằng kẹt một bên nào đó.
Lưỡng trí phân tranh Trí với Siêu.
Nguyên Trí thư sinh
Tịnh Ngọc
03-01-2005, 01:26 AM
Xin phép các anh cho TN góp vài câu được chứ ạ !
Đời và Đạo vốn không ly biệt,
Đạo thiếu đời thua thiệt biết bao,
Ngẫm xem thế sự từ lâu,
Do không thấy Đạo thành sầu chất cao.
Nay đến lúc vén màn Tâm Yếu,
Mong người đời chấp chiếu làm theo,
Tuy luôn xuống dốc lên đèo,
Nhưng lòng không nản quyết trèo lên non.
Tâm chí ấy, lòng son tạc dạ
Quyết một lòng đạp ngã vô minh.
Những mong hồi hướng thế tình,
Bao nhiêu công đức tự mình dựng xây.
Đã đến lúc nhìn ngay cuộc thế,
Nhìn thế nào cũng thấy Viên Dung
Mặc cho thế giới thư hùng,
Nhưng lòng chẳng chấp quyết đồng Chơn Như.
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
DaoKy
03-01-2005, 10:34 AM
Bài Thơ Chử A
Ai đến cõi trần cũng phải đi,
Luân hồi trở lại để làm gì ?
Phải chăng còn nợ nên trả nữa ?
Trả, vay, vay, trả => khó thoát ly !
Lụa là châu báu cõi trần gian,
Danh vọng, tiền tài cứ vác mang,
Vàng, bạc, lầu đài là ngục thất,
Chỉ tồn một kiếp sẽ tiêu tan.
Danh nào tồn tại mãi đời đời ?
Phải chăng danh vọng của THẦY TRỜI ?
Làm sao giữ được danh vọng ấy ?
THẦY dạy chỉ cần "TU " mà thôi !
Sưu tầm
NguyenTri
04-01-2005, 11:06 AM
Xuân Trẻ
Tùng, tùng trống thúc lân giỡn pháo
Bừng bừng xuân tết len men réo
Loắt thoắt tung tăng nhảy múa reo
Ồn ào lũ trẻ lấn chen ben
Đùn đùn chen đẩy lung tung ben
Phen này lũ trẻ mặc sức chen
Chắc bắt cùng chen chung đám trẻ
Tưng bừng xuân chen đẩy tùm phèn.
Nguyên Trí thư sinh
Tịnh Ngọc
13-01-2005, 09:43 AM
Vô Lượng Tâm
Tịnh Nghiêm
Mẹ ơi, đại lượng từ bi
Thương đàn con dại mẹ đi khắp trời
Ngẩng lên ánh sáng đẹp ngời
Lắng tâm tư khắc ghi lời Mẹ trao
Mẹ ơi, lòng Mẹ biển sâu
Núi mòn sông cạn Mẹ đâu cạn lòng
Án Ma Ni Bát Di Hồng
Chắp tay về Mẹ mà lòng yên vui.
Dẫu bão táp dập vùi trôi nổi
Đời bất bình ngàn nỗi khó khăn
Vững lòng về với chân tâm
Sóng mênh mông, bể trầm luân xá gì.
Mẹ ơi, đại lượng từ bi
Ba ngàn thế giới hăng ghi tình Người
Mẹ như trăng sáng tuyệt vời
Cho đàn con dại một trời thương yêu
Mẹ ơi, một cuốc bể dâu
Ta bà muôn kiếp khổ đau trùng trùng
Biển vô minh sóng chập chùng
Chắp tay về Mẹ mà lòng yên vui.
Tịnh Ngọc
15-01-2005, 08:40 PM
Vô thường
Lãng Tử
Bao năm lận đận chốn phong trần
Ngày lại qua ngày cố lại tân
Vui gì kiếp sống trần gian nhỉ ?
Tựa như hoa nở áng mây vần
Tựa như hoa nở áng mây vần
Bài thơ Sanh Tử mãi ca ngâm
Dòng đời vẫn luôn luân lưu chuyển
Kiếp sống vô thường của thế nhân
Kiếp sống vô thường của thế nhân
Phù dung tạm bợ đã bao lần
Đời này không độ bao giờ độ
Sáu chữ hồng danh thoát khổ luân
Sáu chữ hồng danh thoát khổ luân
Miệng niệm tai nghe thành thực tâm
Thoát khổ Sa Bà về An Độ
Dự hội Liên Trì chứng pháp thân.
Tịnh Ngọc
16-01-2005, 10:34 PM
Xuân đâu còn rộn rã
Người phiêu lãng quên tìm về nguồn cội
Hóa thân làm câu sấm của Tình Yêu
Rồi một hôm ngồi khóc giữa vườn chiều
Câu thanh thoát quên bao nhiêu ngày tháng
Hơi đêm vắng như thở dài ngao ngán
Kiếp phù sinh sao vắng lặng chốn người
Và mùa Xuân không rộn rã tiếng cười
Ai đã chết trong lời thơ chân thật
Dục vọng ấy trong mắt người đã tắt
Vì hôm nay người mỏi gót đam mê
Vì hôm nay thuyền Giải Thóat đón về
Mây đỉnh Ngộ dục cuồng si hòa Đạo
Minh Tâm
Tịnh Ngọc
17-01-2005, 10:10 PM
Mộng và Thực
Mộng đời như những cuộc tỉnh say
Hạ đến thu sang một nhíu mày
Đông tàn cho nắng xuận ấm áp
Tóc đã phai màu ai có hay ?
Thỏang đến thoảng đi bạn nghĩ gì
Diệt sinh sinh diệt đó là chi
Em ơi dừng lại phù du đó
Tỉnh thức quay về chớ vôi đi
Và như ngày tháng chợt qua mau
Tóc đó thôi xanh đã nhuộm màu
Tay không ôm cả trời sinh diệt
Vẫn đỏ trong hồn những nỗi đau
Rồi như tỉnh ngộ hết cơn say
Thoáng thấy trong tâm bóng Phật đài
Mỉm cười cho kiếp nhân sinh ấy
Thức ngộ quay về ai hỡi ai !
Thiên Xứng
Tịnh Ngọc
20-01-2005, 10:43 AM
Người lữ khách
Người lữ khách cô đơn trên đất lạ
Nỗi u hoài thương nhớ bóng quê xưa
Niềm nhớ nhung tha thiết mấy cho vừa
Thân lữ thứ sầu trong hồn mộng mị
Rồi những khi thu tàn đông trở lại
Nơi xứ người mong quá một tình thương
Một ủi an một câu nói bình thường
Sao vắng lặng đời âm thâm trôi dạt
Người chợt thấy hư vô vào cát bụi
Kiếp luân hồi gánh nặng mỏi đôi vai
Cho đến khi khô héo trọn hình hài
Ngơ ngác hỏi :"Ta là ai vậy nhỉ ?"
Đời như mộng khi đi vào vô thỉ
Khúc diệt sinh tuôn chảy tự bao đời
Ánh đạo vàng trong cùng cả anh , tôi
Sao không thấy cho lòng thêm hoang vắng !
Người lữ khách thấy lòng xao xuyến lắm
Tỉnh mộng ra chợt thấy một mùi hương
Mùi ngọc lan mùi của đóa Vô Thường
Ôi kiếp sống ! Ta cúi đấu ngân lệ.
Thiên Xứng.
Chân Trân
20-01-2005, 11:37 PM
CÁNH HOA TÂM
Hoa sen búp con dâng lên một nhánh
Hoa vô thường con để lại trong tâm
Đời bỗng dưng rực rỡ những bao lần
Khi con biết đưa tâm vào cõi tịnh
Ngày tháng trước khi lòng còn chưa định
Bao đau buồn bối rối trái tim non
Những bất an khắc khoải đã bào mòn
Thân và xác trên con đường vô vọng
Con đã thấy cảnh đời bao u tịch
Hợp rồi tan như sóng vỗ đại dương
Như sao hôm chợt tắt giữa đêm trường
Như lá rụng bao nhiêu lần về cội
Con đã thấy biết bao lần chờ đợi
Bao ngậm ngùi bóng dáng sắc xuân qua
Bao trẻ thơ lẫn cả những người già
Trong sinh diệt, chia ly lòng quặn thắt
Có những lúc lệ trào hoen khoé mắt
Tìm gì đây , ta thương nhớ gì đây ?
Ảo ảnh kia tuôn chảy lúc vơi đầy
Xong một kiếp, phù du như bọt nước
Rồi từng bước, con đi lần từng bước
Ngõ thiền môn siêu thoát chốn hương trần
Nẻo đi về thanh thản tiếng chuông ngân
Lòng vẳng lặng, tâm con giờ vẳng lặng
Hoa sen búp con dâng lên một nhánh...
Xin tặng bài thơ này cho những ai đang tu tập pháp môn thiền định.
Thiên Xứng.
DaoKy
21-01-2005, 11:25 AM
ĐỐI MẶT
Đêm đối mặt Hương thầm tỏa ngát
Bến sông đời cuồn cuộn chảy qua
Trong tiềm thức quê cũ đã xa
Ngoảnh lại mái thời gian bạc trắng
Thiền xuân đến gọi về giọt nắng
Cho mộng chiều tàn rủ kiếp xưa
Chẳng nghiệp báo, thân tự tại vừa
Kinh vô tự nghiệm tròn giác ngộ.
Đời ảo mộng ánh dương quang lộ
Bỏ đêm dài mê đắm sắc danh
Gẩm đời người hai chử "Hoại, Thành"
Khép kín vòng luân hồi sáu nẻo
Mặt đối mặt phút giây bất diệt
Hương thiền xuân ngan ngát bình an
Cõi vô sanh trực chỉ hướng ngàn
Hòa muôn vật thân này duy nhất...
DaoKy
Tịnh Ngọc
30-01-2005, 09:45 PM
Khổ Vui
Thế sự đua nhau nói khổ vui
Có chi là khổ có chi vui
Vui trong tham dục vui rồi khổ
Khổ để tu hành khổ hóa vui
Nếu biết có vui rồi có khổ
Thà rằng đừng khổ cũng đừng vui
Mong sao giữ mãi đừng vui khổ
Mới thoát ra ngoài cái khổ vui
Vô Danh
Tịnh Ngọc
31-01-2005, 06:54 AM
Lưng Đèo
Chiều nay dừng bước lưng đèo
Thênh thang mây trắng nắng reo bên mình
Xá gì một kiếp phù sinh
Bạch vân thiên tải lời kinh vọng về
Đỉnh cao tỉnh giấc vu khê
Chuông thu không điểm, bốn bề tịch liêu
Xa xa bãi biển nương dâu
Nghìn tay nghìn mắt nhiệm màu thế gian
Độ nhân qua nỗi cơ hàn
Thanh y quán ải sen vàng gót chân.
thuhanoi
31-01-2005, 01:38 PM
Lòng mẹ
Dù lớn tuổi vẫn ngỡ ngàng gọi mẹ
Khi sớm mai hay buổi chiều về
Thành thành đạt hay thất bại não nề
Trong tìm thức con luôn gọi me.
Chẳng hiểu vì sao đời mênh mông thế
Cũng chẳng bằng tình mẹ thương yêu
Con vào đời bước thấp bước cao
Mẹ luôn đến khi con vừa kịp ngạ
Cuộc sống đời thường trở nên hối hả
Lôi cuốn con vào guồng máy thời gian
Đời bươn trải ước vọng lớn lao hơn
Phía cuối đường hình bóng mẹ chờ đón.
Đưa con đến những miền đầy trái ngọt
Con sẽ mang theo trong túi hành trang
Đạo làm người phải giữ lấy chữ TÂM
Đạo làm con cho tròn chữ HIẾU.
Đi cùng tháng năm giờ con đã hiểu
Như suối nguồn chẳng thể ngừng trôi
Tình mẹ yêu con âm thầm lặng lẽ
Hạnh phúc trên đời được làm con mẹ, mẹ ơi !
Mai Khọa
http://www.dalatrose.com/upload/12_16_2004/201216215056.jpg
....
DaoKy
02-02-2005, 10:44 AM
CHIẾC BÓNG BÊN ĐỜI
Lối mòn thương vạt cỏ xưa
Ngân vang tiếng vọng chuông chùa tam thanh
Tóc mây vướn bước chân quanh
Đường trần mõi gót thôi đành lãng du
Sương chiều bảng lảng rừng Thu
Chừng như ký ức khơi mù dáng em
Ngày đi nước mắt quanh rèm
Nghe từng giọt mặn thấm mềm môi ai
Mười năm giấc mộng tỉnh say!
Lênh đênh danh phận lạt phai tình người
Cũng vầng trăng cũ bên trời
Ta như chiếc bóng choi vơi giửa đời...
DaoKy
DaoKy
02-02-2005, 10:45 AM
SỐNG THẦM
Đi cho trót đoạn đường gian khổ
Học thương đau để cố yêu đời
Dù tình nay đã xa vời
Nghĩa ân phai nhạt còn lời đắng cay
Thà chiếc bóng tháng ngày Đông giá
Thà quạnh hiu lệ đá trăm năm
Sống mòn hiu hắt ầm thầm
Đời người một cuộc thăng trầm hư hao
DaoKy
DaoKy
02-02-2005, 10:48 AM
VỀ THÔN XƯA
Em cứ mãi vọng phu hóa đá
Để bụi trầm phong hóa thời gian
Anh lang thang theo vết chim ngàn
Đời hoang bạt sau đời lầm lạc
Về thôn xưa hương đồng lúa ngát
Tìm thân quen lưu lạc thửơ xưa
Em, hàng cau, mái lá, bóng dừa
Thôn nữ ơi ! Tình chưa phai lảng
DaoKy
DaoKy
02-02-2005, 10:51 AM
ĐÒ NGANG
Khách về ghé bến sớm tinh mơ
Con nước vừa lên sương lạnh mờ
Bên sông thấp thoáng con đò nhỏ
Người cũ còn không gió thẩn thờ ?
Cô lái ngày xưa có đợi chờ?
Mối tình nồng thắm đẹp nên thơ
Khách cũ ngày xưa giờ trở lại
Đợi thuyền sang bến thấy bơ vơ !
Sông nước hôm nay vẫn lửng lờ
Năm năm chờ đợi một giấc mơ
Cô lái theo chồng vào Thu trước
Để khách sang sông mãi thẩn thờ
DaoKy
DaoKy
02-02-2005, 11:01 AM
XA XƯA
Nhớ chăng một thưở xa mờ
Đồi trăng thao thức giửa bờ nhân gian
Trong tay ánh mắt mơ màng
Cho nhau thắm đượm tình nàng nghĩa ta
Ta về tiền kiếp đã qua
Chiến bào đẩm máu em đà khuất xa
Vết thương ray rức trăng ngà
Trên lưng tuấn mã ánh tà huy bay
Xa em mất vết ngọc hài
Thềm trăng lẻ bóng vân đài xám in
Từ xưa vào kiếp hửu hình
Lòng mang một khối tơ tình còn đây
Xưa xưa lộng bóng trăng đầy
Nhỏ vào giọt nhớ kiếp nầy hư hao ...
DaoKy
nguyenvu
11-02-2005, 06:16 PM
Đầu xuân mới Nguyên vũ đạo một bài thơ của Mãn giác thiền sư, Bạn nào có bản dịch tiếng việt hay đưa lên giúp NV, xin cám ơn.
Hí trường
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trực nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai
NguyenTri
17-02-2005, 02:46 AM
Chào anh NguyenVu,
Về bài thơ trên thì Nguyên Trí đã đọc qua vài lần, có bản dịch rất hay, nhưng bây giờ không nhớ sách nào và ở phần nào. Để rảnh rỗi nếu có thời gian sẽ tìm lại.
Xuân
Mai tết rung rinh tỏa sắc vàng
Pháo nổ rộn ràng ngoài cửa sổ
Đám trẻ rạo rực chúc tết xuân
Ông già, bà lão vái tổ tiên
Hương trầm pha lẫn mùi khói pháo
Hơi gió mang xuân khắp phố phường
Xuân đến rồi! Mùa xuân tươi thắm
Xuân về nhộn nhịp vui tưng bừng.
Nguyên Trí thư sinh
Tịnh Ngọc
18-02-2005, 09:45 AM
Chào bác "nguyenvu"
Đây là bản dịch cho bài thơ của Mãn Giác Thiền Sư
1.Xuân đi, trăm hoa rãi
Xuân đến, trăm hoa khai
Xem chuyện đời trước mắt
Tóc trên đầu đã phai
Chớ bảo xuân này hoa rụng hết
Tối qua, vườn trước một cành mai
Võ Đình dịch
2.Xuân đi trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cười
Việc đời qua trước mắt
Già đến trên đầu rồi
Chớ bảo xuân này hoa rụng hết,
Ngoài sân đêm trước một nhành mai
Thiền Uyển tập anh
Tịnh Ngọc
18-02-2005, 10:02 AM
XUÂN MIÊN VIỄN
Theo thời tiết thì một năm có bốn mùa là Xuân, hạ, Thu, Đông. Xuân miên viễn thì không có Xuân Hạ Thu Đông mà chỉ là Xuân thôi. Vậy Xuân miên viễn từ đâu có? Chúng ta phải chuẩn bị những gì để hưởng được Xuân miên viễn?
Thế gian nói đến Xuân là nói đến ba tháng đầu trong năm, gọi là mùa Xuân. Nhà Thiền nói đến Xuân là nói đến đạo. Một thiền khách đến hỏi Thiền sư Chân Không:
- Khi sắc thân bại hoại thì thế nào?
Ngài đáp:
Xuân đến, Xuân đi ngỡ xuân hết.'
Hoa nở, hoa tàn chỉ là Xuân.
Chữ Xuân, Ngài nói đây là Xuân gì? Xuân đến Xuân đi là Xuân của thời gian. Mỗi khi Xuân đến thì mừng Xuân, khi Xuân đi thì tiễn Xuân. Xuân đến thì hoa nở Xuân đi thì hoa tàn, nhưng dù hoa nở hay hoa tàn cũng chỉ trong mùa Xuân ba tháng thôi. Hoa nở hoa tàn dụ cho sắc thân này được sanh ra rồi chết đi. Thiền khách thắc mắc thân này bại hoại thì thế nào? Ngài đáp: dù sắc thân sanh hay tử cũng chỉ là Xuân. Ý Ngài nói dù thân chúng ta sanh hay tử và sanh tử liên miên vẫn không ngoài cái thể bất sanh bất tử nơi mình. Giống như biển cả dù sóng có dấy động hay lặng yên trăm ngàn lần, cũng không ở ngoài biển cả. Ngài thấy đến chỗ rốt ráo viên mãn chớ không nhìn theo thời gian sanh diệt của thân năm uẩn. Tôi chúc quí vị hưởng mùa Xuân miên viễn, quí vị đã biết là Xuân nào rồi chứ gì?
Sau đây tôi dẫn một bài thơ của một thiền sư Ni ở Trung Hoa đời Tống:
Tận nhật tầm Xuân bất kiến Xuân,
Mang hài đạp phá đỉnh đầu vân
Qui lai khước quá mai hoa hạ
Xuân tại nhi đầu dĩ thập phân.
Ni sư nói trọn ngày đi tìm kiếm Xuân, tìm mãi mà không thấy Xuân ở đâu. Vượt đèo trèo núi rách cả giày để tìm mà vẫn không thấy. Khi trở về thì thấy Xuân hiện khắp trên đầu những cành mai trong vườn nhà mình. Sao lạ vậy? Tìm Xuân trên núi, nơi này chốn kia mà không thấy, tại sao Xuân lại ở trên đầu cành mai tại vườn nhà mình? Ni sư muốn nói gì với chúng ta?
Xuân, Ni sư nói đây là Đạo mà chúng ta thường nói "Tầm Đạo". Đạo không ở non cao hay rừng thẳm mà ở tại "nhà mình". Ni sư nhắc cho chúng ta biết Đạo là Pháp thân chân thật có sẵn nơi mỗi người, chớ nhọc công hướng ra ngoài tìm kiếm, hãy xoay lại mình là nhận ra ngay.
Quí vị tu từ lâu nay, đi tìm đạo rách hết bao nhiêu đôi giày rồi? Tốn hết bao nhiêu mồ hôi công sức? Và đã thấy đạo chưa?
Với Ni sư thì Đạo có sẵn trên cành mai ở tại nhà mình. Với những thiền sư khác thì Đạo ở ngay gót chân mình. Với chúng ta thì đạo ở ngay trước mắt. Quí vị có thấy Đạo ở ngay trước mắt không? Người nào thấy Đạo ở trước mắt thì vấp phải cái lỗi rất lớn là thấy con đường ở ngoài mình, chớ không thấy đạo Phật. Đạo thật thì không bị thấy, mà hay thấy muôn vật như thấy hoa nở, thấy hoa tàn... Đạo chân thật chúng ta không cần tìm kiếm ở đâu xa, chỉ xoay lại mình là nhận ra ngay. Sở dĩ chúng ta không nhận ra là vì quên, hướng ra ngoài tìm kiếm. Chỗ này trong kinh Phật chỉ rất rõ: Cảnh vật là tướng bị thấy là cái sanh diệt, cái hay thấy thì không sanh không diệt. Âm thanh ở ngoài là tướng sanh diệt, cái hay nghe thì không sanh không diệt. Ngay nơi mình lúc nào cũng có cái hay thấy hay nghe. Hàng ngày chúng ta nhận cái hay thấy hay nghe là mình, hướng ra ngoài thấy cảnh nghe tiếng rồi phân biệt cho là mình thấy nghe? Nếu thấy nghe như thế là chạy theo cảnh và tiếng, mà quên cái hay thấy hay nghe đang hiện hữu nơi mình.
Cái hay thấy hay nghe là cái thật của mình, mà mình không nhớ cứ hướng ra ngoài tìm kiếm nên quên mất mình. Thấy nghe như thế là mê. Bây giờ muốn hết mê thì khi thấy khi nghe phải nhớ mình có cái đang thấy đang nghe, đó là thấy Đạo, là giác. Người xưa cứ nhắc chúng ta tu phải trở lại mình là gốc, thế mà chúng ta có chịu trở lại đâu! Ở đây, ai suốt ngày xoay lại sống với mình? Ai suốt ngày chạy theo ngoại cảnh?! Xoay lại là được ngay, dễ lắm. Vì dễ nên anh hàng thịt buông dao sát hại liền làm bài kệ ngộ đạo:
Tạc nhật dạ xoa tâm
Kim triêu Bồ tát diện
Dạ xoa dữ Bồ tát
Bất cách nhứt điều tuyến.
Hôm qua hướng ra ngoài sát hại là dạ xoa, ngày nay xoay lại dừng tâm sát hại là Bồ tát. Dạ xoa và Bồ tát không cách một đường tơ, chỉ cần xoay lại là giác ngộ.
Chúng ta tu mấy chục năm có xoay lại mình không? Không xoay lại là tại sao? Tại vì quên. Quên là mê nên không nhớ tâm chân thật của mình, cứ nhớ cảnh vật bên ngoài. Chỉ cần hết quên thì mình là người đầy đủ tâm hạnh Bồ tát. Tu thì nói công phu dày dặn nhiều tháng nhiều năm, kỳ thật chỉ nhớ "tâm mình" là đủ, không tốn chút công nào cả. Quên thì phóng tâm chạy ra ngoài, nhớ thì dừng tâm rong ruổi, tâm chân thật hiện tiền. Và, phải hằng nhớ, nhớ suốt ngày mới là giác, còn nhớ một lần thì chỉ một phen tỉnh thôi.
Người xưa dạy cốt chỉ cho chúng ta nhận ra tâm chân thật có sẵn nơi mình, mà chúng ta không nhận, cứ phóng tâm đuổi theo cái sanh diệt tạm bợ để rồi khổ đau than thở. Tu là phải tỉnh, nhớ mình, không chạy theo cảnh là giác, ngược lại thì đi mãi trong đường mê.
Sau đây Thiền sư Mãn Giác, khi tịch làm kệ dạy chúng:
Xuân khứ bách hoa lạc,
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tùng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhứt chi mai.
"Xuân khứ bách hoa lạc" nghĩa là Xuân đi trăm hoa rụng. "Xuân đáo bách hoa khai" là Xuân đến trăm hoa nở. "Sự trục nhãn tiền quá" là sự việc cứ trôi qua trước mắt. "Lão tùng đầu thượng lai" là cái già đã đến trên mái đầu rồi. Ngài diễn tả mùa Xuân theo thời gian, Xuân đi rồi lại Xuân đến, cứ tuần hoàn qua lại như thế. Sự vật cũng theo thời gian sanh diệt đổi thay. Mỗi khi Xuân đến thì thấy hoa nở, Xuân đi thì thấy hoa rụng. Hoa rụng hoa nở theo thời gian thì sanh diệt, diệt sanh liên tục không ngừng. Vạn vật bị thời gian cuốn trôi đi. Nhìn lại con người, chúng ta cũng cùng chung số phận đó, vì tóc đã bạc trắng cả mái đầu rồi. Như vậy, thời gian chi phối cả vạn vật lẫn con người, không có cái gì tồn tại mãi với thời gian. Tất cả chúng ta rồi đây cũng sẽ tuần tự ra đi, kẻ đi trước người đi sau, không ai là không chết. Ngài chỉ rõ cuộc đời vô thường biến chuyển theo thời gian, cả vật lẫn người không thoát khỏi cái sanh diệt của vô thường. Nghe qua thấy như Ngài bi quan, nhưng hai câu sau Ngài kết thúc thật tuyệt vời:
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhứt chi mai.
Ngài nói chớ bảo mùa Xuân qua là hoa rụng hết, vì đêm qua trước sân vẫn còn cành mai nở. Lệ thường, thời gian cuốn trôi con người lẫn vạn vật, khiến cho tất cả tàn phai hoại diệt. Nhưng trong cái hoại diệt đó có một cái bất diệt, thời gian không hủy hoại được. Ý Ngài nói trong cõi đời này, ngay thân năm uẩn sanh diệt vô thường của chúng ta có cái thường hằng bất diệt. Ngài biểu trưng bằng một cành mai nở không rụng khi Xuân đã qua.
Con người ai cũng có thân năm uẩn sanh diệt. Vậy khi từ giã cõi đời này còn hay hết quí vị có biết không? Nếu nói còn thì còn cái gì? Còn luân hồi trong lục đạo theo nghiệp thọ quả báo thì quí vị nói được. Còn cái không bị biến chuyển thì nó ở đâu, ra sao, không ai trả lời được. Chỉ biết nói còn, mà không biết còn như thế nào.
Chuyện này không có gì khó, chỉ chịu lắng tâm thì sẽ biết. Khi dấy niệm nghĩ suy chúng ta nói là tâm mình, vì chấp tâm là cái nghĩ suy. Nhưng khi không khởi niệm nghĩ suy mắt vẫn thấy tai vẫn nghe, mọi việc xảy ra đều biết, lúc đó có tâm không? - Tâm đang hiện hữu vì biết là tâm.
Cái tâm suy nghĩ phân biệt là tâm duyên theo bóng dáng của ngoại trần, nó sanh diệt tùy duyên tùy cảnh mà có, không thật. Còn tâm hằng tri hằng giác không đợi nghĩ suy mới có là tâm chân thật không sanh không diệt. Lúc nào nó cũng hiện hữu nơi mình, cảnh đến cũng biết, cảnh đi cũng biết, không có niệm dấy động phân biệt. Tâm này không hình tướng, thênh thang trùm khắp. Chúng ta có cái tâm này mà không nhớ, chỉ nhớ cái tâm phân biệt tốt xấu hơn thua nên mê hoài. Nếu nhớ tâm không sanh diệt trùm khắp thì giác.
Cái tâm chân thật không phân biệt chỉ là BIẾT thôi, nó không biến hoại mà thường hằng. Còn cái tâm phân biệt thì tùy duyên, duyên tốt nó hành xử tốt, duyên xấu nó hành xử xấu, nên có đủ tướng trạng thay đổi luôn luôn.
Thiền sư Mãn Giác nhắc cho đồ đệ cũng như chúng ta biết thân này có sanh ắt phải tử, nhưng trong cái thân sanh tử đó có tâm chân thật bất diệt. Người xưa tu nhận ra tâm chân thật bất diệt, thấy thân năm uẩn này sống chết là trò chơi, nên ra đi một cách an nhiên tự tại. Ngày nay chúng ta gần ra đi lo buồn hốt hoảng vì chỉ biết có cái thân sanh diệt này, khi mất thấy đau khổ.
Đó là một thiền sư đời Lý nói về Xuân. Sau đây là thiền sư đời Trần, ngài Huyền Quang có làm bài kệ:
Xuân nhựt tức sự
Nhị bát giai nhân thích tú trì
Tử kinh hoa hạ chuyển hoàng ly
Khả liên vô hạn thương xuân ý
Tận tại đình châm bất ngữ thì.
Bài thơ này hiểu theo thường tình của con người đời thì, hai câu đầu diễn tả cảnh người con gái đẹp mười sáu tuổi, đang ngồi thêu gấm bên cạnh khóm hoa tử kinh nở, trên cành có chim hoàng oanh hót, thật là tình tứ thơ mộng. Nhưng hai câu sau lại khác, ý thơ rất siêu thoát. Ngài nói ngài thương mà thương vô hạn cái ý Xuân là lúc "dừng kim chẳng mở lời". Theo ý này thì ngài thương cô gái hay thương cái gì? - Thương lúc "dừng kim không thêu, làm thinh không nói". Ngài thật là tài, qua lời thơ thấy như trần tục, nhưng ý thơ thì đạo lý sâu thẳm. Trong kinh Giải nghĩa, Niết bàn là dừng tạo nghiệp; nghĩa của tạo nghiệp là đan dệt, dừng tạo nghiệp là dừng đan dệt, dừng đan dệt là Niết bàn. Mà Niết bàn thì vô ngôn, không thể dùng lời để nói năng diễn tả. Hình ảnh cô gái không mở lời chỉ cho ý này.
Mùa Xuân có người đẹp có cảnh đẹp, có hoàng oanh hót, ngài không thích cảnh đẹp người đẹp mà thích nhất lúc "dừng kim không thêu, im lặng không nói". Người "dừng kim không thêu, im lặng không nói" biểu trưng cho trạng thái bất động thanh tịnh của Niết bàn. Lời thơ mang ý nghĩa này thì thiền sư đâu có tình cảm lai láng. Người đời vì không thấy được lý đạo trong thơ nên trách Thiền sư đang bị tình cảm trói buộc, mở lời là tình cảm tràn trề!
Các thiền sư Trung Hoa cũng như Việt Nam khi Xuân đến các ngài cảm hứng làm thơ diễn tả mùa Xuân, trong đó không bài nào không chỉ cho chúng ta cái Xuân miên viễn chân thật có sẵn nơi mình. Các ngài không ca ngợi Xuân để chúng ta mừng Xuân vui Xuân trong ba tháng tạm bợ mà dạy chúng ta phải xoay lại để sống với mùa Xuân miên viễn chân thật ở nơi mình. Vậy quí vị chịu sống với mùa Xuân miên viễn nơi mình, hay thích sống với mùa Xuân ba tháng ngắn ngủi tạm bợ? Thích mùa Xuân ba tháng thì hãy tự hỏi tại sao mùa Xuân tạm bợ lại thích, còn mùa Xuân miên viễn thì không biết đến?!
Là người tu, chúng ta phải biết cái tạm bợ vô thường là cái nhân luân hồi sanh tử khổ đau để xa lìa, hằng sống với cái chân thật bất tử. Đây là điều phải nhớ để thực hiện, chớ nói khó, không làm được.
Nhân dịp Tết Nguyên đán, chúc tất cả vui hưởng một mùa Xuân miên viễn như các thiền sư.
(Trích Báo Giác Ngộ)
DaoKy
19-02-2005, 06:17 PM
NHẠT PHAI
Lòng trưa năng Hạ ngủ quên
Phất phơ mưa bụi mưa giăng phố buồn
Trời buồn ngặp lối mưa tuôn
Bóng đời phiền muộn khơi nguồn sầu dâng
Buồn vui qua bến sông trần
Thênh thang trống vắng những lần xa nhau
Em làm dẳm nát tim đau
Bên đời phai nhạt thắm màu biệt ly
Trăm năm em có nhớ gì?
Hay là mộng ảo qua đi cuộc tình
Hỏi mây ngơ ngác hành trình
Ái ân ngày cũ chúng mình còn không?
Thời gian thác cuộn xuôi dòng
Xóa tan nhân ảnh để lòng nhạt phai
DaoKy
NguyenTri
19-02-2005, 10:35 PM
Xã Ma
Ngất ngư vui thú với men nồng
Lảo đảo hai chân bước thấp cao
Phen này quyết chí tìm bạn nhậu
Đồng khí tương cầu chắc ứng thông
Hai tay xách hai bầu quỷ tửu
Ngã nghiêng lảo đảo bước hàm đồ
Người đâu không thấy toàn ma cả
Kỳ này phải uống uống với ma.
Nguyên Trí thư sinh
Tịnh Ngọc
23-02-2005, 05:32 AM
Soi
Soi đời thăm thẳm vực oan khiên
Soi cảnh nhân gian đắng muộn phiền
Soi nẻo hồng trần nhiều bĩ cực
Soi người duyên nợ lắm truân chuyên
Soi người tham vọng sân si đắm
Soi kẻ mưu mô aí ố chìm
Soi nước điêu linh trầm thống khổ
Soi tâm hun hút bóng sầu miên
Vô Danh
Chân Trân
23-02-2005, 06:20 AM
Em Lễ Chùa Này
Đầu Mùa Xuân cùng em đi lễ
Lễ chùa này - vườn nắng tung bay
Và ngàn lau - vàng màu khép nép
Bãi sông bay - một con bướm đẹp
Mùa Hạ qua cùng em đi lễ
Trái mơ ngon - đồi gió mơn man
Từ lò hương - Làn trầm nghi ngút
Khói hương thơm - bờ tóc em rờn
Rồi Mùa Thu cùng em đi lễ
Có con chim đậu dưới gác chuông
Hòa lời ca - vào làn sương sớm
Gió heo may - rụng hết lá vàng
Vào mùa Đông - cùng em đi lễ
Lễ chùa này- một thoáng mưa bay
Và ngoài sân- vài cành khô gẫy
Gió lung lay một cánh lan gầy
Tàn Mùa Đông vào chùa bỡ ngỡ
Tiễn đưa em trong áo quan này
Từng cội hoa - Trầm lặng thương nhớ
Tóc em xưa - tơ óng như mây
Vườn chùa đây - vào nằm trong đất
Nép bên hoa - ôi những hoa vàng
Vườn đào tơ chập chờn cánh bướm
Bướm khua râu - ngơ ngác bay ngang
Mộ của em - mộ vừa mới lấp
Có con chim - nào hót trên cây
Lời của chim - chìm vào tiếng suối
Suối xanh lơ - buồn khóc ai hoài
Rồi từ đây - vườn chùa thanh vắng
Đến thăm em - ngày tháng qua mau
Một nụ mai - vừa nở trong nắng
Hỡi em ơi - mây đã qua cầu.
Phạm Thiên Thư
Chân Trân
23-02-2005, 06:24 AM
Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng
1
Mười con nhạn trắng về tha
Như Lai thường trụ trên tà áo xuân
Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền
Đôi gò đào nở trên miền tuyết thơm
2
Xe lên bụi quán hoa đường
Qua sương trắng dậm phố phường úa thu
Tiếng chim ướt sũng hai mùa
Hạt rơi thêm lạnh hững hờ mây qua
3
Dế buồn dỗ giấc mù sa
Âm nao lãng đãng tơ ngà sương bay
Người về sao nở trên tay
Với hài đẫm nguyệt thêm dài gót mơ
4
Con khuyên nó hót trên bờ
Em thay áo tím thờ ơ giang đầu
Tưởng xưa có kẻ trên lầu
Ngày xuân gieo nhẹ trái cầu gấm hoa
5
Tóc dài cuối nội mây xa
Vàng con bướm nhụy lẫn tà huy bay
Dùng dằng tay lại cầm tay
Trao nhau khăn lụa nhớ ngày sầu đưa
6
Từ chim thủa núi xa xưa
Về đây rớt lại hạt mơ cuối rừng
Từ em khép nép hài xanh
Về qua dục nở hồn anh đóa sầu
7
Ừ thì mình ngại mưa mau
Cũng đưa anh đến bên cầu nước xuôi
Sông này chảy một dòng thôi
Mây đầu sông thẫm tóc người cuối sông
8
Ngày xưa em chửa theo chồng
Mùa xuân em mặc áo hồng đào rơi
Mùa thu áo biếc da trời
Sang đông em lại đổi dời áo hoa
9
Đường về hái nụ mù sa
Đưa theo dài một nương cà tím thôi
Thôi thì em chẳng yêu tôi
Leo lên cành bưởi nhớ người rưng rưng
10
Sao em bước nhỏ ngập ngừng
Bên cầu sương rụng mấy từng mai mơ
Đêm về thắp nến làm thơ
Tiếng chân còn vọng nửa tờ thơ tôi
11
Đôi uyên ương trắng bay rồi
Tiếng nghe tha thiết bên trời chớm đông
Nửa đêm đắp mảnh chăn hồng
Lại nghe hoa lạnh ngoài đồng thiết tha
12
Con chim chết dưới cội hoa
Tiếng kêu rụng giữa giang hà xanh xao
Mai anh chết dưới cội đào
Khóc anh xin nhỏ lệ vào thiên thu
13
Tường thành cũ phiến bia xưa
Hồn dâu biển gọi trong cờ lau bay
Chiều xanh vòng ngọc trao tay
Tặng nhau khăn lụa cuối ngày ráng pha
14
Đêm dài ươm ngát nhụy hoa
Chim kêu cửa mộ trăng tà gõ bia
Em ơi rũ tóc mây về
Nhìn trăng nỡ để lời thề gió bay
15
Đợi nhau tàn cuộc hoa này
Đành như cánh bướm đồi tây hững hờ
Tìm trang lệ ố hàng thơ
Chữ xưa quyên dục bây giờ chim di
16
Mây xưa cũng bỏ non về
Em xưa cũng giã câu thề đó đây
Nhớ đành biết mấy tầm tay
Lông chim biển bắc hoa gầy bãi đông
17
Đợi ai trăng rõi hoa buồn
Vắng em từ thủa theo buồm gió xuôi
Chiều chiều mở cổng mây trôi
Chênh vênh núi biếc mắt ngời sao hôm
18
Thế thôi phố bụi xe hồng
Hồ ngăn ngắt đục đôi dòng nhạn bay
Đưa nhau đấu rượu hoa này
Mai đi dã hạc thành ngoài cuồng ngâm
19
Xuống non nhớ suối hoa rừng
Vào non nhớ kẻ lưng chừng phố mây
Về thành nhớ cánh chim bay
Xa thành thương vóc em gầy rạc hoa
20
Hạc xưa về khép cánh tà
Tiếng rơi thành hạt mưa sa tần ngần
Em về hong tóc mùa xuân
Trăng trầm hương tỏa dưới chân một vành
21
Em nằm ngó cội thu xanh
Môi ươm đào lý một nhành đôi mươi
Về em vàng phố mây trời
Tay đơm nụ hạ hoa dời gót xuân
22
Thì thôi tóc ấy phù vân
Thì thôi lệ ấy còn ngần dáng sương
Thì thôi mù phố xe đường
Thôi thì thôi nhé đoạn trường thế thôi
23
Gầy em vóc cỏ mây dời
Tay em mai nở chân trời tuyết pha
Ngày dài ngựa soải cầm ca
Trán cao ngần nửa trăng tà ngậm sương
24
Xe lăn bánh nhỏ bụi hường
Lao xao vó rụng trên đường phố mây
Mưa giăng ráng đỏ hao gầy
Đôi con ngựa bạch ném dài tuyết sa
25
Chim nào hát giữa thôn hoa
Tay nào hong giữa chiều tà tóc bay
Lụa nào phơi nắng sông tây
Áo xuân hạ nọ xanh hoài thu đông
26
Con chim mùa nọ chưa chồng
Cũng bay rời rã trong dòng xuân thu
Từ em giặt áo đông tơ
Nay nghe lòng suối hững hờ còn ngâm
27
Thuyền ai buông lái đêm rằm
Sông thu ngân thoảng chuông trăng rì rào
Cửa sương nhẹ mở âm vào
Lay nghiêng bầu nậm rượu đào trầm ca
28
Lên non cuốc sỏi trồng hoa
Xuôi thuyền lá trúc la đà câu sương
Vớt con cá nhỏ lòng đòng
Mải vui lại thả xuống dòng suối tơ
29
Vào non soi nguyệt tầm rùa
Đọc trên mai nhỏ xanh tờ lạc thư
Thả rùa lại đứng ưu tư
Muốn qua hang động sống như nguyệt rùa
30
Em nghiêng nón hạ cầu mưa
Sông ngâm mây trắng nước chưa buồn về
Hoa sầu cỏ cũng sầu chia
Lơ thơ xanh tụ đầm đìa vàng pha
31
Đất nam có lão trồng hoa
Mùa hoàng cúc nở ướp trà uống đông
Lại đem bầu ngọc ra trồng
Bầu khô cất nậm rượu hồng uống xuân
32
Người vui ngựa chợ xe thành
Ta leo cầu trúc bên ghềnh thác rơi
Theo chân chim gặp mây trời
Lại qua khói động hỏi người tu non
33
Bông hoa trắng rụng bên đường
Cánh thơm thông điệp vô thường tuyết băng
Con ong nhỏ mới ra giàng
Cũng nghiêng đôi cánh nhụy vàng rụng rơi
34
Mùa xuân bỏ vào suối chơi
Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa
Múc bình nước mát về qua
Ghé thôn mai nọ hỏi trà mạn xưa
35
Chim từ bỏ động hoa thưa
Người từ tóc biếc đôi bờ hạ đông
Lên non kiếm hạt tơ hồng
Đập ra chợt thấy đôi dòng hạc bay
36
Người về đỉnh núi sương tây
Ta riêng nằm lại đợi ngày mướp hoa
Bến nam có phố giang hà
Nghiêng nghiêng nậm ngọc dốc tà huy say
37
Tình cờ anh gặp nàng đây
Chênh chênh gót nguyệt vóc gầy liễu dương
Qua sông có kẻ chợt buồn
Ngó hoa vàng rụng bên đường chớm thu
38
Mốt mai em nhớ bao giờ
Bãi dâu vãn mộ cho dù sắc không
Chân chim nào đậu bên cồn
Ngựa xuôi có kẻ lại buồn dấu chim
39
Đợi người cuộc mộng thâu đêm
Sông Ngân trở lệ dài thêm dòng nhòa
Anh nằm gối cỏ chờ hoa
Áo em bạch hạc la đà thái hư
40
Em từ rửa mặt chân như
Nghiêng soi hạt nước mời hư không về
Thâu hương hiện kính bồ đề
Phấn son chìm lắng hạt mê luân hồi
41
Ta về rũ áo mây trôi
Gối trăng đánh giấc bên đồi dạ lan
Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng ngủ say
42
Ngựa xưa qua ải sương này
Còn nghe nhạn lạc kêu hoài bãi sông
Nước xuôi gờn gợn mây hồng
Tiếng ca lạnh thấu hoàng hôn giục đò
43
Hoa đào tưởng bóng đào xưa
Thuyền sang bến nọ dòng mờ khói vơi
Hoa dương vàng nhạt sầu người
Ta về uống nước sông khuây khỏa lòng
44
Đưa nhau đổ chén rượu hồng
Mai sau em có theo chồng đất xa
Qua đò gõ nhịp chèo ca
Nước xuôi làm rượu quan hà chuốc say
45
Khăn trăng từ độ trao tay
Nửa tan cát suối nửa mài nghiên sương
Mốt mai lòng có nghe buồn
Mảnh trăng hiện hóa thiên đường cõi chơi
46
Nhện cheo leo mắc tơ trời
Dòng chim qua hỏi mộ người tà dương
Đánh rơi hạt mận bên đường
Xuân sau mọc giữa chân thường cội hoa
47
Nụ vàng hương rộ tháng ba
Nửa đêm dậy ngó trăng tà tiêu tương
Chẳng như cội liễu bờ dương
Tóc xanh mướt giữa vô thường sắc không
48
Mai nào thơm ngát thu đông
Lược em chải rụng đôi dòng tơ xanh
Đôi chim hồng yến trên cành
Ngẩn ngơ quên rỉa lông mình điểm trang
49
Mùa xuân mặc lá trên ngàn
Mùa thu mặc chú bướm vàng tương tư
Động nam hoa có thiền sư
Đổi kinh lấy rượu tâm hư uống tràn
50
Nến khuya lửa hắt hiu vàng
Trang kinh lác đác đôi hàng nhạn sa
Ý nào hóa hiện ngàn hoa
Chữ nào cẩn nguyệt trên tà áo ni
Chân Trân
23-02-2005, 06:25 AM
51
Dỗ non suối giọng thầm thì
Độ tam thế mộng xá gì vóc hoa
Ni cô hiện giữa ta bà
Búp tay hồng ngọc nâng tà áo trăng
52
Tiếng chim trong cõi vô cùng
Nở ra bát ngát trên rừng quế hương
Tiếng em hát giữa giáo đường
Chúa về trong những thánh chương bàng hoàng
53
Đố ai nhớ hết hoa vàng
Đố ai uống cạn sương tàng trăng thâu
Đố ai tát cạn mạch sầu
Thì ta để tóc lên cầu đón ai
54
Em về sương đẫm hai vai
Dấu chân là cánh lan dài nở đêm
Từ em hé nụ cười huyền
Mùa thu đi mất trên miền cỏ hoa
55
Guốc mòn lẫn tiếng sơn ca
Sư về chống gậy trúc qua cầu này
Ngó bờ suối lạnh hoa bay
Thương sao giòng nước trôi hoài thiên thanh
56
Có con cá mại cờ xanh
Bơi lên nguồn cội tắm nhành suối xuân
Nửa dòng cá gặp phù vân
Hỏi sao mây bỏ non thần xuống chơi
57
Dù mai lều cỏ chân trời
Khơi hương lò cũ khóc người trong thơ
Em còn ửng má đào tơ
Tóc xưa dù có bây giờ sương bay
58
Lên non ngắt đóa hoa này
Soi nghiêng đáy suối bóng ai nhạt nhòa
Nom hoài chẳng rõ là ta
Tắm xong khoác áo hát ca về làng
59
Tay đeo vòng ngọc xênh xang
Áo em bay giải tơ vàng thiết tha
Bước chân tìm chán ta bà
Ngừng đây nó hỏi: đâu là vô minh
60
Hỏi con vạc đậu bờ kinh
Cớ sao lận đận cái hình không hư
Vạc rằng: thưa bác thiên thư
Mặc chi cái áo thiền sư ỡm ờ
61
Nước đi từ thủa bao giờ
Dòng xuôi người đứng trên bờ ngó xuôi
Chừng đâu dưới bến hoa tươi
Buộc thuyền xưa đã có người ngó sông
62
Từ hôm em bỏ theo chồng
Áo trắng em cất áo hồng em mang
Chiều nay giở lại bàng hoàng
Mười năm áo cũ hoe vàng lệ xanh
63
Đôi chim nho nhỏ trên cành
Giục nhau đan tổ cỏ xanh bên đường
Nửa đời mây nước du phương
Thiền sư ngắt cỏ cúng dường phật thân
64
Gò chiều ùn bụi sương lên
Hỏi ra mới biết nơi yên cành vàng
Bên mồ chồn cáo đùn hang
Chim kêu như lảnh tiếng nàng ngân nga
65
Cuối xuân ta lại tìm qua
Tiểu thư chi mộ thềm hoa dại tàn
Sớm thu ta đánh đò sang
Bên đường cỏ mộ lại vàng cúc hoa
66
Trúc thưa cổng gió ơ hờ
Em ra tựa cửa nghĩ chưa lấy chồng
Sông ơi xanh nhé một dòng
Mùa xuân cắp rổ ra đồng vớt hoa
67
Đường dài xao xác chim ca
Người còn khoác nón theo tà dương nao
Ván cờ bày trắng bông đào
Sao lên núi thẫm trăng vào chén không
68
Đồi thu vắt suối mây hồng
Chim xanh lác đác ngược dòng hoa tiên
Bấc sầu lửa lụn chờ em
Lệ xưa ai đã đổ nên dầu này
69
Đón em như ngóng chim trời
Bãi xuân sớm đậu chiều dời khói thu
Em còn áo trắng ngày xưa
Trong anh muôn thủa bao giờ lệ hoen
70
Khơi trầm thơm tụng kinh hiền
Máu xuân mạch lạnh trong miền xương da
Vườn chùa có nụ hàm ca
Sương khuya: pháp bảo trăng tà: vô môn
71
Mai tươi cánh nở bên cồn
Mưa bay lấm tấm cành hương trắng ngời
Thu đông tàng ẩn kho trời
Hạt rơi rụng ngọc cánh rời rã hoa
72
Cổng làng mở cánh sao sa
Nhã lan loáng thoáng tiếng gà xóm mai
Lên chùa dâng dĩa hoa nhài
Chợt viền trăng lạnh trên hài tổ sư
73
Chuông ngân chiều lặng trầm tư
Tiếng lơi đẫm hạt thiên thư bềnh bồng
Điệu về tay giấu chùm bông
Gót chân đất phật trổ hồng hằng sa
74
Bóng trăng tịch mặc hiên nhà
Thành đàn nẩy hạt tỳ bà quyện hương
Gió thu từ độ tha phương
Về trên hốc gỗ bên đường lặng im
75
Áo em vạt tím ngàn sim
Nửa nao nức gọi nửa im lặng chờ
Yêu nhau từ độ bao giờ
Gặp đây giả bộ hững hờ khói bay
76
Tình cờ như núi gặp mây
Như sương đậu cánh hoa gầy tiêu dao
Tỉnh ra thì giấc chim bao
Chuyện mười năm cũ lại nao nao lòng
77
Cành sen lá chĩu sương trong
Áo ni xám vạt trời hong buồn về
Tay nào nghiêng nón thơ che
Tay nào lần chuỗi bồ đề xanh xao
78
Đôi mày là phượng cất cao
Đôi môi chín ửng khoé đào rừng mơ
Tiếng nàng vỡ bạc thành thơ
Tụng dòng kinh tuệ trên tờ khói mây
79
Tóc em rừng ngát hương say
Tay em dài nụ hoa lay dáng ngà
Mắt xanh bản nguyện di đà
Bước trầm hương nhẹ lẫn tà dương chim
80
Mắt nàng ru chiếc nôi êm
Ru hồn tôi ngủ ngàn đêm tuyệt vời
Em là hoa hiện dáng người
Tôi là cánh bướm cung trời về say
81
Một đêm nằm ngủ trong mây
Nhớ đâu tiền kiếp có cây hương trời
Cây bưởi trắng ngát hương đời
Nụ là tay phật chỉ người qua sông
82
Non xanh khoác áo sương hồng
Con chim điểm tuyết ngoài đồng vụt bay
Tiếng kêu lạnh buốt lòng tay
Ngón buông lại chợt tuôn đầy lòng hoa
83
Em bên cửa chuốt tay ngà
Cội lan đông mặc nở qua mấy nhành
Ngày em ướp áo hồ xanh
Con uyên tha thiết trên cành gọi thu
84
Ni về khép cửa chùa tu
Sớm mai mở cổng quét thu vườn hồng
Thu vương ngọn chổi đôi bông
Thoảng dâng hương lạ bướm vòng cánh duyên
85
Sư lên chót đỉnh rừng thiền
Trong tim chợt thắp một viền tà dương
Ngón tay nở nụ đào hương
Cầm nghiêng tịnh độ một phương diệu vời
86
Một dòng hoa nổi trên trời
Một dòng hoa nở trong người trầm tư
Cánh nào mở cõi không hư
Phiến băng tuyết khảm một tờ kim cang
87
Thư em ướp nụ lan vàng
Lời em gió núi chiên đàn thoảng xa
Áo em phất cõi di đà
Ngón chân em nở cánh hoa đại từ
88
Chênh vênh đầu trượng thiền sư
Cửa non khép ải sương mù bóng ai
Non xanh ướm hỏi trang đài
Trăm năm còn lại dấu hài động hoa
89
Ngày xưa bên dậu vàng hoa
Chiều chiều kê chõng nằm ra ngó trời
Năm sau em bỏ đi rồi
Ta về ngồi lắng mưa rơi giậu buồn
90
Trên nền gạch nẻ rêu phong
Xưa phơi nhã điệu giờ hong đóa quì
Trẻ đào bãi cỏ xanh rì
Được thanh kiếm quỉ bao kỳ thu han
91
Non đem nhạn nhốt trong thành
Cho sông chưa trở yếm xanh dưới cầu
Người còn dệt lụa tằm dâu
Đêm nghe mưa rụng thiên thâu ngoài giàn
92
Núi nghiêng suối vắt tơ đàn
Nhìn ngoài thạch động mưa vàng lưa thưa
Nghiêng bình trà nhớ hương xưa
Từ vàng hoa nọ bây giờ vàng hoa
93
Sáng nghe lan rụng mái nhà
Chừng như mưa nhẹ núi xa mùa này
Đường về mù mịt ngàn mây
Về nam đôi cánh chim bay xạc xào
94
Mây dù chẳng chất non cao
Đường về dù chẳng sông đào nông sâu
Đêm đêm lòng dục nẻo sầu
Thềm trăng ngỡ tưởng hoa cau rụng thầm
95
Nhớ cha giọt lệ khôn cầm
Dưới trăng lấp lánh như trâm vân quỳnh
Nghiêng ly mình cạn bóng mình
Tay ôm vò nguyệt một bình mây bay
96
Gối tay nệm cỏ nằm say
Gõ vào đá tụng một vài biển kinh
Mai sau trời đất thái bình
Về lưng núi phượng một mình cuồng ca
97
Gây giàn thiên lý vàng hoa
Lên non cắt cỏ lợp nhà tụ mây
Xuống đầm tát cá xâu cây
Bới khoai vùi lửa nằm dài nghe chim
98
Khách xa nhớ đến nhau tìm
Lên đồi trẩy một giỏ sim làm quà
Hứng nước suối thết bình trà
Hái bầu nấu bát canh hoa cười khàn
99
Vào hang núi nhập niết bàn
Tinh anh nở đóa hoa vàng cửa khe
Mai sau thí chủ nào nghe
Tìm lên xin hỏi một bè mây xanh
100
Hoa vàng ta để chờ anh
Hiện thân ta hát trên cành tâm mai
Trần gian chào cõi mộng này
Sông Ngân tìm một bến ngoài hóa duyên.
Phạm Thiên Thư
NguyenTri
24-02-2005, 01:34 AM
Hương Rượu
Người đâu quốc sắc thiên hương,
Anh hùng phục rượu mỹ nhân tương phùng
Đôi ta cạn chén cùng say,
Hương say mỹ nữ sánh vai anh hùng.
Vui trần thế say rồi hay,
Anh hùng trong mộng giai nhân vui vầy.
Rượu hồng thấm môi anh đào,
Anh hùng ngã gục say vì giai nhân.
Hương rượu giúp sức tiển đưa,
Rượu đưa sức khoẻ tinh thần mê say.
Anh hùng vướng ải má đào,
Công danh sự nghiệp phải vào hư vô.
Nguyên Trí thư sinh
Tịnh Ngọc
24-02-2005, 02:41 AM
Ðộng Hoa Vàng
Phạm Thiên Thư
Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau
Thôi thì em đừng ngại mưa mau
Ðưa nhau ra tới bên cầu nước xuôi
Sông này đây chảy một giòng thôi
Mây đầu sông thẫm tóc người cuối sông
Nhớ xưa em chửa theo chồng
Mùa xuân may áo, áo hồng đào rơi
Mùa thu em mặc áo da trời
Sang đông lại khoác lên người áo hoa.
Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng ngủ say
Thôi thì em chẳng còn yêu tôi
Leo lên cành bưởi khóc người rưng rưng
Thôi thì thôi mộ người tà dương
Thôi thì thôi nhé đoạn trường thế thôi
Nhớ xưa em rũ tóc thề
Nhìn trăng sao nỡ để lời thề bay
Ðợi nhau tàn cuộc hoa này
Ðành như cánh bướm đồi tây hững hờ
Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng ngủ say
Thôi thì thôi để mặc mây trôi
Ôm trăng đánh giấc bên đồi dạ lan
Thôi thì thôi chỉ là phù vân
Thôi thì thôi nhé có ngần ấy thôi
Chim ơi chết dưới cội hoa
Tiếng kêu rơi rụng giữa giang hà
Mai ta chết dưới cội đào
Khóc ta xin nhỏ lệ vào thiên thu.
Tịnh Ngọc
24-02-2005, 02:49 AM
Vết Chim Bay
Phạm Thiên Thư
Ngày xưa anh đón em
Nơi gác chuông chùa nọ
Con chim nào qua đó
Còn để dấu chân in
Anh một mình gọi nhỏ
Chim ơi biết đâu tìm
Mười năm anh qua đó
Còn vẫn dấu chân chim
Anh một mình gọi nhỏ
Em ơi biết đâu tìm
Ngày xưa anh đón em
Trên gác chuông chùa nọ
Bây giờ anh qua đó
Còn thấy chữ trong chuông
Anh khoác áo nâu sồng
Em chân trời biền biệt
Tên ai còn tha thiết
Trong tiếng chuông chiều đưa
Ngày xưa em qua đây
Cho tình anh chớm nở
Như chân chim muôn thuở
In mãi bực thềm rêu
Cõi người có bao nhiêu
Mà tình sầu vô lượng
Còn chi trong giả tướng
Hay một vết chim bay.
Tịnh Ngọc
24-02-2005, 05:27 AM
Chùa Hương
Nguyễn Nhược Pháp
(Thiên ký sự của một cô bé ngày xưa)
Hôm nay đi chùa Hương.
Hoa cỏ mờ hơi sương
Cùng thầy me em dậy.
Em vấn đầu soi gương.
Khăn nhỏ, đuôi gà cao;
Lưng đeo dải yếm đào;
Quần lĩnh, áo the mới;
Tay cầm nón quai thao.
Mẹ cười: "Thầy nó trông !
Chưn đi đôi giép cong
Con tôi xinh xinh quá !
Bao giờ cô lấy chồng ?"
-- Em tuy mới mười lăm
Mà đã lắm người thăm
Nhờ mối mai đưa tiếng,
Khen tươi như trăng rằm.
Nhưng em chưa lấy ai,
Vì thầy bảo người mai
Rằng em còn bé lắm,
Ý đợi người tài trai.
Em đi cùng với me.
Me em ngồi cáng tre.
Thầy theo sau cưỡi ngựa,
Thắt lưng dài đỏ hoe.
Thầy me ra đi đò,
Thuyền mấp mênh bên bờ.
Em nhìn sông nước chảy,
Đưa cánh buồm lô nhô.
Mơ xa lại nghĩ gần.
Đời mấy kẻ tri âm ?
Thuyền nan vừa lẹ bước,
Em thấy một văn nhân...
Người đâu thanh lạ thường !
Tướng mạo trông phi thường.
Lưng cao dài, trán rộng.
Hỏi ai nhìn không thương ?
Chàng ngồi bên me em
Me hỏi chuyện làm quen:
"Thưa thầy đi chùa ạ ?
Thuyền đông giời ôi chen !"
Chàng thưa vâng thuyền đông,
Rồi ngắm giời mênh mông,
Xa xa mờ núi biếc,
Phơn phớt áng mây hồng.
Giòng sông nước đục lờ.
Ngâm nga chàng đọc thơ !
Thầy khen hay, hay quá !
Em nghe ngồi ngẩn ngơ.
Thuyền đi, bến Đục qua,
Mỗi lúc gặp người ra,
Thẹn thùng em không nói :
"Nam vô A-di-đà !"
Réo rắt suối đưa quanh.
Ven bờ, ngọn núi xanh,
Dịp cầu xa nho nhỏ.
Cảnh đẹp gần như tranh.
Sau núi Oản, Gà, Xôi,
Bao nhiêu là khỉ ngồi.
Tới núi con voi phục,
Có đủ cả đầu đuôi.
Chùa lấp sau rừng cây,
(Thuyền ta đi một ngày)
Lên cửa chùa em thấy
Hơn một trăm ăn mày.
Em đi, chàng theo sau,
Em không dám đi mau,
Ngại chàng chê hấp tấp,
Số gian nan không giàu.
Thầy me đến điện thờ,
Trầm hương khói toả mờ
Hương như là sao lạc
Lớp sóng ngươì lô nhô.
Chen vào thật lắm công.
Thầy me em lễ xong
Quay về nhà ngang bảo:
"Mai mới vaò chùa trong"
Chàng hai má đỏ hồng
Kêu với thằng tiểu đồng
Mang túi thơ bầu rượu:
"Mai ta vào chùa trong"
Đêm hôm ấy em mừng !
Mùi trầm hương bay lừng.
Em nằm nghe tiếng mõ,
Rồi chim kêu trong rừng.
Em mơ, em yêu đời
Mơ nhiều... Viết thế thôi
Kẻo ai mà xem thấy,
Nhìn em đến nực cười.
Em chưa tỉnh giấc nồng,
Mây núi đã pha hồng.
Thầy me em sắp sửa
Vàng hương vào chùa trong.
Đường mây đá cheo veo,
Hoa đỏ, tím, vàng leo
Vì thương me quá mệt,
Săn sóc chàng đi theo.
Mẹ bảo :"Đường còn lâu
Cứ vừa đi ta cầu
Quan-thế-âm Bồ-tát
Là tha hồ đi mau."
Em ư ? Em không cầu,
Đường vẫn thấy đi mau.
Chàng cũng cho như thế.
(Ra ta hợp tâm đầu)
Khi qua chùa Giải Oan
Trông thấy bức tường ngang,
Chàng đưa tay lẹ bút
Thảo bài thơ liên hoàn.
Tấm tắc thầy khen hay
Chữ đẹp như rồng bay.
(Bài thơ này em nhớ
Nên chả chép vào đây)
Ôi ! Chùa trong đây rồi !
Động thẳm bóng xanh ngời.
Gấm thêu trần thạch nhũ,
Ngọc nhuốm hương trầm rơi.
Mẹ vui mừng hả hê:
"Tặc ! con đường mà ghê !"
Thầy kêu mau lên nhé,
Chiều hôm nay ta về.
Em nghe bỗng rụng rời !
Nhìn ai luống nghẹn lời !
Giờ vui đời có vậy,
Thoáng ngày vui qua rồi !
Làn gió thổi hây hây.
Em nghe tà áo bay,
Em tìm hơi chàng thở !
Chàng ôi, chàng có hay ?
Đường đây kia lên giời
Ta bước tựa vai cười,
Yêu nhau, yêu nhau mãi !
Đi, ta đi, chàng ôi !
Ngun ngút khói hương vàng,
Say trong giấc mơ màng,
Em cầu xin Giời Phật
Sao cho em lấy chàng.
(Thiên ký sự đến đây là hết. Tôi tin hai người lấy nhau, vì không lấy nhau thì cô bé còn viết nhiều. Lấy nhau rồi là hết chuyện).
manhhung
24-02-2005, 10:29 AM
Tịnh Ngọc ơi, bài thơ này tôi thích lắm. Chắc Tịnh Ngọc cũng vậy nên mới chép vào đây?
Ngày mai tôi đi Chùa Hương đây. Lúc 15-16 tuổi đọc bài thơ, mơ mình được như trong thơ. Thế mà cũng chẳng tới được nơi ấy. Bây giờ chẳng biết cảm xúc có còn như xưa...
Thân chào Tịnh Ngọc.
Chính Ấn
24-02-2005, 10:31 AM
Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng
Bài này không biết ai phổ nhạc nhưng thấy ca sĩ Duy Quang hát rất có thần.
thongtindangky
24-02-2005, 08:07 PM
Hoa Trinh Nu Hoàng Cung
http://www.dalatrose.com/upload/2_22_2005/20222223219.jpg
dalatrose.com
Tịnh Ngọc
25-02-2005, 12:39 AM
Tịnh Ngọc ơi, bài thơ này tôi thích lắm. Chắc Tịnh Ngọc cũng vậy nên mới chép vào đây?
Ngày mai tôi đi Chùa Hương đây. Lúc 15-16 tuổi đọc bài thơ, mơ mình được như trong thơ. Thế mà cũng chẳng tới được nơi ấy. Bây giờ chẳng biết cảm xúc có còn như xưa...
Thân chào Tịnh Ngọc.
Chào bạn,
TN rất thích thơ nên thường sưu tầm những bài thơ hay để post lên đây cho tất cả quý vị & các bạn cùng thưởng thức.
Chắc bạn đã đi chùa Hương rồi chứ ?! Cảnh chùa Hương có lẽ đẹp và cổ kính lắm phải không ? TN nghĩ , thế nào bạn cũng có cảm xúc như xưa thôi à vì nếu trong tâm hồn bạn vẫn còn biết rung động trước những cái hay cái đẹp thì không bao giờ mất đi cảm xúc đâu - chỉ ít hay nhiều mà thôi . Chúc bạn luôn vui và thân tâm thường lạc nhé !
Thân mến,
Tịnh Ngọc.
Tịnh Ngọc
25-02-2005, 12:47 AM
Bài này không biết ai phổ nhạc nhưng thấy ca sĩ Duy Quang hát rất có thần.
Chính Ấn ơi ! Hình như bài thơ được phổ nhạc do ca sĩ Duy Quang hát có tựa là "Động Hoa Vàng" ( Rằng xưa có gã từ quan........)
Tịnh Ngọc
26-02-2005, 01:11 AM
Nguyện cúng dường kinh tạng thơ hoa
Trải tam thế mộng một tòa sắc hương
Kiếp sau làm chim trong sương
Về bay hóa độ mười phương trời vàng
Tuệ Không Phạm Thiên Thư
NGỢI KINH
thân như sương đầu cỏ
tụ mười cõi trăng sao
nhập dòng thơ thâm diệu
mộng thức dưới hoa đào
DÂNG KINH
cánh lan ngọc cong cong
mười viền trăng thu khuyết
hoa khép tay trầm hương
qui-y tôn kính Phật
MỞ KINH
giấy cỏ hoa mây trắng
chép đôi dòng kinh thơ
suối nào vi diệu tụng
trang nghiêm cõi Phật thừa
I
Mây hào quang về hội
hoa suối cũng yên nghe
pháp hội nhân do
con chim thu cõi tịnh
cũng về hội ta bà
trùng trùng mây mây biếc
hoa trải cúng dường hoa
trong khu vườn mai trắng
sương đọng mấy từng hoa
sao tụ nước xá-vệ
hương ngát mười cõi xa
trên trụ đá mây đỏ
trải chiếu cõi lưu ly
Phật kết kim cương tọa
chim tụng pháp diệu kỳ
hai ngàn năm trăm vị
tỳ-kheo rực pháp-y
dưới thềm đá mây nổi
dưới thềm hoa uy nghi
II
Giữa rừng hoa tịch mặc
Thoảng tiếng suối thần rơi
Thiện hiện khải thinh
giữa đại chúng tịch mịch
hiền giả tu-bồ-đề
đứng dậy chắp tay ngọc
hoa trắng trải hoàng-y
vô ngàn, vô ngàn năm
mây hương một lần tỏa
vô ngàn, vô ngàn năm
cõi ngọc nở sao lạ
đức vô thượng như-lai
chúng sanh cầu đạo cả
chí an trụ nơi đâu
pháp trừ tâm huyễn vọng ?
III
hoa vàng khe đá cũ
trang nghiêm cõi đại thừa
đại thừa chính tông
thiện nam như ngọc trên đài sen
như hoa mai đông một sớm nở
lắng nhuần sương tụ mười cõi sao
chúng sinh cầu đạo cả
như trăng hiện hư không
hào quang vô lượng biển
mười cõi sáng mênh mông
nguyện độ hết chúng sanh
loài sinh từ trứng ngọc
loài sinh từ thai hoa
loài sinh hồ suối nước
loài hóa sinh cõi trời
loài có sắc không sắc
lãng đãng bụi vàng rơi
loài có tưởng, không tưởng
tan hợp thoáng mây trôi
chúng sinh như sương tụ
chúng sinh như mây tan
mười cõi bóng mây nổi
nhập vô-dư niết-bàn
vô lượng, vô biên độ
mà không một chúng sanh
đồng cùng như tánh trí
từ biển lặng vô minh
bồ tát thiên chấp ta
của ta, rồi khác ta
chấp chặt thọ gỉa tướng
chúng sanh tướng hằng sa
chưa thành bồ tát đạo
IV
dặm mây hồng muôn cõi
nào vì ngấn lệ hoa
diệu hành vô trụ
thực hành pháp bố thí
chẳng chấp thức căn trần
vô ngã vô sở trụ
vô ngại cõi phù vân
như mười phương sao biếc
mười phương cõi hư không
bố thí vô tướng trụ
công đức chẳng suy lường
bồ tát trụ tâm ta
như trăng tụ sương ngọc
như tĩnh lự mặt trời
mạch sống mười cõi nước
V
Phiến hoa mai trắng nở
cửa động khép xuân thu
như lý thực kiến
dùng tâm thân huyễn vọng
nhìn vạn pháp mây trôi
thấy chăng như lai tướng ?
chỉ thấy nước trăng xuôi
thân tướng không chân thực
gỉa dối bóng mây đưa
vượt qua vô chướng ngại
phương tiện như lai thừa
VI
ba cõi ngọc lưu ly
nở mặt rời không tiện
chính tín hy hữu
tu bồ đề tác bạch:
đứng vô thượng pháp vương
chúng sinh có tin thực
cửa trí huệ chân thường
người tu trì phước huệ
nguyện phát thanh tịnh tâm
tin pháp ngọc chân thực
muôn xưa thiện kiếp trồng
vô lượng kho châu ngọc
nghiệp đức tụ trăm sông
không chấp vạn hữu tướng
ngã, pháp, sạch tâm không
chính pháp như bè ngọc
dùng qua ngọn suối hồng
chân đến bờ vi diệu
bè cũng thả xuôi sông
VII
mây hồng kết giải suối
nào cần thuyền trăng đưa
vô đắc vô thuyết
nầy hiền gỉa bồ đề
diễn bầy ý chân thực
tôi được chính pháp chăng ?
và trao quyền pháp ý ?
không pháp nào vô thượng
phương tiện, phương tiện thôi!
ngài chưa thuyết một pháp
vì tánh chẳng y lời
đạt ý, như thực ý
lìa lời, như thực lời
đạt trí, như thực trí
ý, lời ngọn sóng khơi
vô lượng hiển thánh tăng
pháp vô vi tu hành
từ chân tâm vắng lặng
sái biệt độ quần sanh
VIII
tặng trùng hoa giọt ngọc
nào bằng thơ đại bi
y pháp xuất sinh
người đem biển châu ngọc
vô lượng núi lưu ly
rộng cho muôn cõi nước
khắp cỏ hoa phù đề
công đức vô biên lượng!
chưa bằng tụng một dòng
kim cương biển trí tuệ
hoặc diễn vi diệu thơ
cúng dường nhất thiết tướng
vì vô lượng Như-Lai
từ phẩm kinh ngọc này
chứng vô thượng chính giác
phật pháp, không phật pháp
mới tạm gọi phật thừa
thế gian tức phật pháp
nhuần làn giải thoát mưa
cỏ cây trổ hoa ngát
IX
cõi đất hồng mã não
nở muôn chúng hoa thơm
nhất tướng vô tướng
thánh quả tu-đà-hoàn
gọi nhập dòng giải thoát
chẳng gọi tu-đà-hoàn
vì thực không quả đạt
như đầm sâu bùn tanh
ngại vì hoa trổ ngát
thánh quả tư-đà-hàm
còn một lần sinh tử
chẳng gọi tư-đà-hàm
vì chẳng nơi lai khứ
như ao bợn bùn nhơ
khóm sen xanh thường trụ
thánh quả a-na-hàm
chẳng trong vòng dục-giới
không gọi a-na-hàm
vì chẳng nơi ngăn ngại
muôn cõi một cơn mây
mưa từ vô lượng trải
thánh quả a-la-hán
bậc an trụ niết bàn
chẳng là a-la-hán
vì ngã, pháp mây tan
như mặt trời thanh tịnh
muôn cõi giáp tâm đan
nay con tu tịch tịnh
vắng lặng như hư không
nên chẳng gọi tịch tịnh
vì động tĩnh ngoài vòng
X
một bông hồng tịnh mặc
trang nghiêm cõi bụt vàng
trang nghiêm phật độ
xưa hội Phật Nhiên Đăng
tôi đắc pháp nào chăng ?
ngài đắc vô sở đắc
vượt ngã, pháp tâm băng
vô lượng bồ-tát-hạnh
cõi Phật làm trang nghiêm
hạnh nguyện không sở nguyện
trang nghiêm thực trang nghiêm !
bồ tát khởi sinh tâm
thanh tịnh như hư không
vô nguyện, vô sở trụ
viên mãn một tâm đồng
như mưa khắp phương cõi
riêng gì chốn tây đông
XI
cao cao từng mây biếc
sao kết dòng thơ hoa
vô vi thắng phúc
người phát tâm bố thí
ngọc, sao đầy hư không
vàng, cuộn long giang cát
chưa bằng tụng kinh này
hoặc kết dòng thơ ngọc
vào mật ý như lai
tạo vô lượng nghiệp đức
vô lượng trợ thần oai
vàng ngọc thêm chấp chặt
tham si lệ đổ hoài
thấm dòng thơ giải thoát
cứu độ khắp trần ai
XII
trăng không lìa đáy suối
sen trắng ngát đầm xanh
tôn trọng chính giáo
người diễn nói kinh này
dù một câu đạo vị
khắp cõi quỷ, trời, người
cúng dường như tháp Phật
tôn kinh này nơi đâu
đó hào quang chư Phật
trì tụng trang ngọc kinh
tựu thành pháp bậc nhất
XIII
y trụ trang diệu kinh
lắng tan ba nghiệp vọng
như pháp thụ trì
hiền giả tu-bồ-đề
dưới thềm mây đá biếc
tôn kinh này tên gì ?
phụng trì sao như thực ?
này hiền gỉa bồ đề
tên kinh gọi kim cương
bát-nhã ba-la-mật
thụ trì như danh trên
Phật thuyết ba-la-mật
chẳng phải ba-la-mật
mới thật ba-la-mật
lìa tướng như thực tâm,
phương tiện lời biện biệt
chính pháp như bè ngọc
phương tiện vượt sông mê
bừng tự tánh bồ-đề,
bè sông như thực trí
vô cùng bụi nhỏ vàng
khắp đại-thiên thế-giới
ông nghĩ bụi nhiều chăng ?
vô lượng bụi vàng này
cũng không nhiều, không nhỏ
tạm gọi bụi vàng thôi
Như-Lai gọi thế giới
thế giới thực không nơi
tạm gọi là thế giới
như gợn mây đáy nước
lìa bóng để nhìn trời
mây mười phương tan tụ
bóng nào có một nơi
lìa kinh một chữ nhỏ
tức xa như thực lời
nệ chấp một câu nhỏ
chân tướng mãi xa vời
chấp sóng chẳng thấy nước
vọng tâm mãi nổi trôi
lìa sóng để thấy nước
sóng, nước một trùng khơi
vào, ra không ngăn ngại
chân , vọng chẳng riêng nơi
ba mươi hai tướng quý
có thấy được Như-Lai
bóng hoa in đáy suối
nào biết thực hoa mai
chẳng nệ tướng mây nổi
sá gì nghĩa Như-Lai
người mang vô thủy kiếp
như đáy cát sông trong
phát đại nguyện bố thí
như người chuyển kinh này
in tụng dòng thơ nhỏ
hoặc diễn giải thoát thơ
chúng sinh vô lượng độ
phúc đức ngút mây mờ
XIV
cánh cửa ngọc vi diệu
mở tụng mười cõi sao
ly tướng tịch duyệt
mười phương trời châu ngọc
thắp sáng từng lời kinh
xuôi về biển trí tuệ
hiền gỉa tu bồ đề
đức vô thượng Như-Lai
mở cửa ngọc vi diệu!
con từ vô thủy nay
mới nghe kinh mầu nhiệm
ý tuyệt vời mây bay!
có người nghe mật nghĩa
vào biển thanh tịnh tâm
khởi tướng vàng chân thực
tựu thành đức hy hữu
thật tướng, tức không tướng
mới là thâm mật thân
thật tánh, tức không tánh
thân, ý nắm phù vân
nay con được thụ trì
nương từ âm thần lực
thâm hiểu ngọc vàng kinh
để vào Như-Lai-Ý
vô lượng kiếp kiếp sau
người tụng đôi lời ngọc
phát tâm vô lượng từ
tựu thành nhất thiết đức
lìa gỉa ngã huyễn vọng
chẳng nệ tướng tụ tan
chúng sinh nguyện độ hết
địa ngục chuyển niết bàn
sau nghiệp chúng sâu dầy
có người tụng kinh ngọc
sợ hãi chẳng sinh lòng
vì tịnh không ngã, pháp
hy hữu, hy hữu thay!
đệ nhất ba-la-mật
chẳng phải ba-la-mật
mới thật ba-la-mật
nhập thể tánh tròn đầy
xa lìa ngôn tự thuyết
nhẫn nhục ba-la-mật
mê, ngộ chẳng xa lìa
ngã, pháp thể không lặng
cầu gì bên bờ kia
tiền thân tôi một kiếp
từng bị Ca-Lợi vương
hành hạ cắt thân thể
tâm chẳng sinh giận buồn
vì ngã, pháp không lặng
lại nhớ thủa quá khứ
tôi là vị tiên tu
nhập đại hạnh nhẫn nhục
ngã, pháp tướng xa lìa
người cầu đạo bồ đề
phát tâm vô lượng độ
lìa gỉa tướng mây hồng
bố thí vô sở trụ
chư tướng, không thực tướng
chúng sinh, không chúng sinh
lời chân như bình đẳng
không dối trá mảy may
khởi hạnh nguyện bố thí
chưa lìa tướng huyễn mê
như người trong ngục đất
quờ quạng có thấy gì !
khởi hạnh nguyện bố thí
chẳng vì sự, tướng mê
như người mở mắt sáng
dưới mặt trời lưu ly
thấu rõ pháp chân, vọng
mai sau có người nào
thụ trì phẩm kinh ngọc
vào biển trí Như-Lai
tựu thành vô lượng đức
XV
giọt sương đọng đài sen
ảnh chiếu ba cõi bụi
trì kinh công đức
có người đem thân mệnh
như phù sa hồng hà
bố thí muôn ức kiếp
có người trộm nghe kinh
khởi lòng tin thanh tịnh
đức vô lượng vô biên
hơn đại nguyện bố thí
trải thân ngọc tam thiên
vàng ngọc đắp ngục tối
dòng kinh mở não phiền
vì người khởi đại tâm
phát nguyện tối thượng thừa
tôi mở pháp vi diệu
ai đọc tụng thọ trì
diễn giải chân thực ý
vào biển huệ lưu ly
tựu thành vô lượng đức
là chuyển đạo Như-Lai
cứu người trong lửa vực
người chấp trược ngã kiến
chúng sinh, thọ gỉa kiến
như tù ngục trong thân
đối với kinh ngọc này
không thụ trì tụng đọc
chẳng thấy pháp NhưLai
chìm sâu dòng suối độc !
nơi nào mở kinh này
ngâm tụng dòng thơ nhỏ
khắp cõi quỉ trời người
cúng dường vô lượng độ
như kim thân Như-Lai
như tháp thờ xá lợi
thường tại giữa mây bay
XVI
vô cùng trăng sao vỡ
vô cùng bọt nước tan
năng tịnh nghiệp chướng
người trì tụng kinh này
bị người khác khinh chê
vì nghiệp trước sâu dầy
nay nghiệp tội tiêu tan
khởi phát thanh tịnh tâm
chứng vô lượng đạo quả
như sen ướp, trầm xông
trải qua vô lượng kiếp
tôi theo Phật Nhiên Đăng
cúng dường vô lượng Phật
công đức chẳng so bằng
người tụng phẩm kinh ngọc
nghĩa thâm diệu suy tầm
ngã, pháp thể không tịch
thực chứng đạo viên dung
XVII
rửa tay tam giới mộng
sông cuộn bụi vàng rơi
cứu kinh vô ngã
Hiền gỉa tu-bồ-đề
trải tọa cụ lưu ly
chắp tay lan bạch ngọc
tán thán pháp diệu kỳ!
đức vô thượng Thế-Tôn
truyền tâm đạo Bồ-Đề
pháp nào ý an trụ ?
pháp nào đẹp huyễn mê ?
người thiện nam, thiện nữ
khởi tâm đại Bồ-Đề
hết thảy chúng sinh độ
chúng sinh diệt độ rồi
như không một chúng sanh
mê, ngộ vô sai biệt
đồng tánh trí tựu thành
tu-bồ-đề hiền gỉa
ý ông nghĩ thế nào ?
tôi theo Phật Nhiên Đăng
chứng đạo vàng vô thượng ?
như mật ý Như lai
xưa Nhiên Đăng Phật hội
chẳng một pháp ngoài tâm
không chính đẳng, chính giác
nếu một pháp ngoài tâm
tôi vào vô thượng giác
cổ Phật Nhiên Đăng nào
thụ ký sao thành Phật:
hiệu Thích Ca Mâu Ni
bồ tát chấp ngã tướng
huyễn tướng khởi trùng trùng
như mắt quáng hoa không
chưa thành bồ tát đạo !
thực ra không pháp nào
khởi tâm cầu vô thượng
thực ra không pháp nào
gọi chính đẳng chính giác
xưa nay đạo không lặng
mê, ngộ chẳng ngoài vòng
một tâm giáp mười cõi
biển lặng bóng trăng trong
Như-Lai là diệu nghĩa
như như vạn pháp thường
xưa nay không một pháp
như bóng chớp hoa sương
không một pháp bồ tát
không ta cũng không người
không trang nghiêm cõi phật
mật nguyện hoa vàng tươi !
làm trang nghiêm cõi Phật
tức trang nghiêm cõi người
ngã, pháp bóng mây nổi
vào ra dòng nước xuôi
XVIII
một thể nước thanh tịnh
mây sương suôí biển đông
nhất thể đồng quán
hiền giả tu-bồ-đề
diễn bày ý chân thực !
tôi có nhục nhãn chăng ?
quả ngài có nhục nhãn
hiền giả tu-bồ-đề
diễn bày ý chân thực !
tôi có thiên nhãn chăng ?
quả ngài được thiên nhãn
hiền giả tu-bồ-đề
diễn bày ý chân thực !
tôi có tụê nhãn chăng ?
quả ngài có tụê nhãn
hiền giả tu-bồ-đề
diễn bày ý chân thực !
tôi có pháp nhãn chăng ?
quả ngài chứng pháp nhãn
hiền giả tu-bồ-đề
diễn bày ý chân thực !
tôi có Phật nhãn chăng ?
quả ngài có Phật nhãn
vô lượng số sông hồng
vô lượng cát phù giang
như vô lượng cõi Phật
vô lượng tâm chúng sinh
tôi đều như thực quán
tướng đồng dị mang mang
hoá sinh vô lượng kiếp
không ngoài tâm viên đồng
thể không sanh, trụ, diệt
XIX
mặt trời trí huệ sáng
mười cõi một tâm không
pháp giới thông hóa
bố thí vô lượng ngọc
bằng tất cả tam thiên
phúc đức nhiều vô lượng
từ một đại nhân duyên
nếu như phúc thật có
chẳng thể lượng ít nhiều
vì vốn không thật có
phương tiện nói bao nhiêu
nghiệp duyên như sóng nổi
phúc đức như bọt trôi
khi gío yên biển lặng
tìm đâu bọt giữa khơi
XX
lìa sương un bọt nổi
tâm hiện một dòng trong
ly sắc ly tưởng
nhờ kim thân đầy đủ
có thấy tướng Như-Lai
không qua thân mây nổi
mà thấy đức Như Lai
gọi sắc thân đầy đủ
nào phải sắc thân thường
mới gọt thân đầy đủ
huệ đức tạng Kim Cương
qua vạn tướng tốt đẹp
có thấy được Như-Lai ?
không qua tướng mây gấm
mà thấy dấu Như-Lai
đầy đủ tướng tốt đẹp
không phải tướng tròn đầy
mới tạm gọi đủ tướng
như bóng suối chim bay
như hoa nổi hư không
như mây chìm đáy nước
lìa sắc tướng, tâm không
chẳng tìm đâu một bước
XXI
không lời vàng thức ngộ
tâm thể có mê đâu
phi thuyết sở thuyết
người chấp Như-Lai pháp
là không hiểu nghĩa mầu
nghe pháp không chấp pháp
cầu pháp không người cầu
tôi hằng phương tiện thuyết
mê ngộ có xa đâu
vô lượng kiếp kiếp sau
người khởi tâm thanh tịnh
biết cầu đạo nơi đâu ?
tìm mộng trong giấc mộng
người mê, chẳng thấy mê
xưa nay không ngã, pháp
tìm đâu lối bồ đề
XXII
mở mắt dứt mộng lớn
mê ngộ chẳng đôi bờ
vô pháp khả đắc
đức vô thượng Như-Lai
tâm không chỗ sở đắc
đạo cả chẳng trong ngoài
nào có được mảy may
không một pháp vô thượng
chẳng cho cũng chẳng cầu
không hư, cũng không thực
mới gọi pháp nhiệm mầu
XXIII
tâm mười cõi hư không
nẻo vào đâu lối ngõ
tịnh tâm hành thiện
pháp như như bình đẳng,
không thấp cũng không cao
vô ngã, vô thọ gỉa
vô nhân, vô chúng sanh
do tu vạn pháp lành,
nẻo vào vô thượng đạo
pháp lành, không pháp lành,
dùng pháp, không nệ pháp.
lợi lạc khắp chúng sinh
niết bàn vô thượng đạt.
XXIV
tiếng chuông vàng thức chúng
cõi mộng thoảng tơ sương
phúc trí vô tỷ
có người dùng báu ngọc,
góp triệu dãy trường sơn.
rộng cho đến côn trùng,
phúc đức vô lượng bể.
không bằng một dòng kệ,
trì tụng hoặc diễn bầy,
ca ngâm kinh ngọc này,
khiến bừng tam giới mộng.
nghiệp đức nước nghìn sông,
cứu độ nhất thiết khổ,
cúng dường Phật mười phương.
XXV
mưa ngọc trải mười cõi
vô lượng chúng hoa thơm
hóa vô sở hóa
các ông chớ bảo rằng
Như Lai độ chúng sinh
vì ngã, pháp không tịch
nhân duyên tự độ mình
mình là đảo ngọc sáng
giữa biển vọng vô minh
mình, mắt xích phiền não
độ người tức độ mình
Như Lai tạm nói ngã
chỉ phương tiện giải bày
kẻ mê chấp thật có
như lặng suối tìm mây
XXVI
vàng vàng hoa mướp nở
mang mang hạt bụi rơi
pháp thân phi tướng
ba mươi hai tướng ngọc,
chẳng quán được Như-Lai.
dùng sắc không thấy Phật,
pháp thân nào trong ngoài.
dùng thân vàng thấy Phật,
dùng khánh ngọc cầu ta,
người đó lạc tà đạo,
đũa ngọc gắp sao tà.
XXVII
ngọn suối sương un trắng
rì rào bọt nước xô
vô đoạn vô diệt
xa lìa thân huệ ngọc,
nên chứng đạo bồ đề.
từ ý đó cầu đạo,
vạn pháp diệt tan đi.
vì phát tâm vô thượng
không chấp pháp đoạn trừ
xá chi mây tan hợp,
chân thực tướng như như.
XXVIII
vào ra cơn mây nổi
áo rũ bụi vàng rơi
bất thụ bất tham
bồ tát dùng thơ ngọc,
như cát nổi cửu long,
vô lượng kiếp bố thí.
có vị chứng pháp không,
được tạo thành pháp nhẫn.
công đức kể vô cùng,
hơn núi vàng biển ngọc.
vạn pháp không thật ngã,
hòa hợp đốm mây xanh.
chẳng tham chấp phước đức,
không hưởng phước quả sinh.
tâm ngọc không đắm nhiễm,
tròn tịnh nhật quang minh.
XXIX
chân khỏa ngọn suối trong
tan mấy từng sao biếc
vô nghi vô tĩnh
có người chấp Như-Lai,
là như lui, như tới.
là như nằm, như ngồi,
thật không hiểu nghĩa nói,
Như-Lai không đâu lại,
không do nơi nào đi.
Như-Lai như thực trí,
vì khởi ngộ tan mê.
ngã, pháp thể không tịch,
không đi cũng không về.
XXX
một ngọn suối cát trắng
thả mười cõi mây bay
nhất hợp ly tướng
nếu có người thiện nam,
đem đại thiên thế giới,
nghiền nát như bụi vàng.
ông nghĩ bụi nhiều chăng ?
tu-bồ-đề tác bạch:
vô cùng hạt bụi vàng
vì nếu bụi có thực,
Như-Lai không nghĩ bàn.
thực tướng lìa ngôn thuyết,
ẩn dụ ý mang mang.
những hạt bụi nhỏ đó,
tức không phải bụi vàng,
mới thật là bụi nhỏ.
Thực tướng khó suy bàn,
chẳng chấp phương tiện thuyết,
ba nghìn cõi đại thiên.
không ba nghìn thế giới,
mới gọi đại tam thiên.
vị thể không biện biệt.
nếu cõi kia có thực,
hình tướng hợp như mây,
một hình tướng hợp lại,
tức không phải tướng này.
mới gọi tướng hợp lại,
nhân duyên giấc mộng vầy,
như ánh chớp trời ngọc,
như thoảng nắm sương bay.
hình tướng mây tan hợp,
lời không thể nghĩ suy.
lòng tham chấp sự tướng,
nghe thêm chẳng ích gì.
như dưới cầu nước chảy,
vừa đó đã qua đi.
tôi thuyết, phương tiện thuyết,
người nghe, không chấp nghe,
bỏ quên lời bặt ý,
tự hiện tâm bồ dề.
mười phương nào ngăn ngại.
XXXI
máu huyết cất nhật nguyệt
một cõi ánh lưu ly
trí kiến bất sinh
nếu có người cho rằng:
Phật nói ngã, nhân kiến,
chúng sanh, thọ, gỉa kiến,
có hiểu ý tôi chăng ?
người nào đó hiểu nghĩa,
phương tiện thuyết Như-Lai.
lời nói không trọn ý,
người nghe chẳng vẹn lời.
vì tập kiến chấp chặt,
càng xa nghĩa diệu vời.
người phát tâm bồ đề,
tin, thấy, biết như thực.
chấp trược chẳng sinh lòng,
thực chứng minh huệ đức.
viên ngọc dấu trong tay,
nghe lời, tin lời thế
chẳng khởi tâm giữ lời,
cốt lìa xem ngọc thể.
niềm tin thoảng bóng mây.
XXXII
một cành hoa mai nở
trang nghiêm đồi thông hồng
vô hóa phi chân
có người dùng mưa ngọc,
rộng cho khắp tam thiên.
phúc đức vô lượng bể,
chưa bằng viết dòng kệ.
trì tụng hoặc diễn bầy
ca ngâm kinh ngọc này,
khiến tỉnh tam giới mộng.
nghiệp đức nước trùng dương,
cứu độ nhất thiết khổ.
đền ơn Phật mười phương.
người nhập kinh diệu này,
xa lìa huyễn ngã pháp,
vô ngại bóng mây bay,
cúng dường nhất thiết vật.
tự tại giữa vần xoay,
thể như như bất động,
trùng trùng pháp hữu vi,
như huyễn mộng bọt nước,
như bóng chớp sương mai,
thường quán tưởng như thị,
Phật nói kinh này rồi,
hoa cúng dường phơi phới.
chim tụng vi diệu âm,
mây về mười cõi giới.
trưởng lão tu-bồ-đề
tỳ khưu, tỳ khưu ni,
ưu bà tắc bà di,
khắp cõi quỉ trời người,
hoa hỷ bừng pháp hội.
KHÉP KINH
chẳng nương bè trúc ngọc,
vượt qua suối mây hồng,
con chim vô lượng kiếp,
về tha trái nhãn không.
ĐỘNG HOA VÀNG
chim từ
bỏ động hoa thưa
người từ tóc biếc
đôi bờ hạ đông
lên non
kiếm hạt tơ hồng
đập ra chợt thấy
đôi dòng hạc bay
Tịnh Ngọc
01-03-2005, 12:33 AM
CÕI MỘNG ...
Rong chơi vào cõi mộng,
Hiện làm kiếp con Người,
Trên cao vầng nhật nguyệt,
Dưới chân con đường đời.
Nơi nào, Người sẽ đến?
Ðường nào, Người đã qua?
Trăm năm như cuộc mộng,
Một ngày, bỗng xóa nhoà!
Người về quên tất cả,
Bao hạnh phúc, khổ đau,
Ước mơ và kỷ niệm,...
Bao giờ, cho mai sau!
Người đến từ Vô thủy,
Ði về cõi Vô chung.
Du hành qua cuộc mộng
Một lần, Người nhớ không!
Tịnh Liên
Tịnh Ngọc
01-03-2005, 12:36 AM
Người định đi tu
Chong đèn từ một hôm mai
Hoa đầy xuân trước năm mây khuynh thành
Mười mưa sáu nắng sản sanh
Luống cây tục lụy giao tranh loạn mầu
Truyền kỳ chở ngọn còn lâu
Chỉ duy duyên nghiệp mầu nâu diện tiền
Sa mù bóng khuất sơn xuyên
Lời gieo tăm cá chim thuyền năm xưa
* * *
Hỏi tên rằng biển xanh dâu
Hỏi quê rằng mộng ban đầu đã xa
Gọi tên rằng một, hai, ba
Đếm là diệu tưởng, đo là nghi tâm.
* * *
Ngàn mai cá sóng phiêu bồng
Ngàn trăng ngậm bóng sương đồng ra đi
* * *
Dạ thưa xứ Huế bây giờ
Vẫn còn núi ngự bên bờ sông Hương
* * *
Biển dâu sực tỉnh giang hà
Còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh.
* * *
Mùa xuân hiện giữa ngàn mai
Nguyên màu Nữ Chúa trên ngày phù du.
* * *
Mình ơi tôi gọi bằng nhà
Nhà ơi ! tôi gọi mình là nhà tôi
* * *
Ngày sẽ hết tôi sẽ không ở lại
Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu.
* * *
Ta đi còn gởi đôi giòng
Lá rơi có dội ở trong sương mù
* * *
Người qua tôi cũng đi qua
Người dừng tôi cũng qua loa tạm dừng
* * *
Giả từ cõi mộng điêu linh
Tôi về buôn bán với mình phôi pha.
* * *
Tâm tùy thị hiện sát na
Căn do Hoàng thị đầu hoa Chiên Đàn
Cội hồng ánh ngọc cưu mang
Tờ rung Hoa Tạng dư vang vô ngần.
Bùi Giáng
Tịnh Ngọc
01-03-2005, 02:47 AM
Tâm sự với ai ?
Không ai hiểu được tim ta
Tri âm, tri kỷ chỉ là chiêm bao
Phù sinh ngợp ngụa khổ đau
Làm sao tát cạn biển sầu mênh mông ?
Tình iêu có có không không
Chẳng ai son sắt,sắt son một lòng
Hồn ta tràn ngập tuyết đông
Vẫn chờ vẫn đợi nắng hồng mùa xuân
Đường trần gai góc mòn chân
Kéo lê phận số gian truân nhọc nhằn
Rã rời từng bước băn khoăn
Cái ta lẻ bóng cô thân lỡ thời
Sống là gánh nặng nợ đời
Nợ gần,nợ đất,nợ trời,nợ xa
Ngẩn ngơ giữa cõi ta bà
Lắm phiền nhiều lụy cái ta lạc loài
Tìm ai tâm sự với ai
Khi tình ai đặt ở ngoài trái tim ?
Tịnh Ngọc
03-03-2005, 12:59 AM
Có - Không
Chớ vương vào có, mơ có có !
Học đạo không không, phải thật không
Có có mà chi đeo với có !
Đã không, thì chớ cột vào không.
Luân hồi sanh tử, ôi có có !
Bỏ hết trần lao, lặng lẽ không.
Có không, có có, không không có.
Bạn đã thấy gì, lẽ có không ?
Cái có chơn thường, là có có
Cái không không thiệt, lại không không.
Tất cả đều không, không thật có;
Hiểu rồi, thật có với thật không.
Không như sừng thỏ, là không có !
Có tợ chiêm bao, ấy có không !
Chẳng chấp vào không, chấp vào có,
Thong dong tự tại kể gì "Có Không".
DaoKy
03-03-2005, 01:47 PM
TỰ THÁN
Sông xưa sóng dậy tràn bờ
Lòng ta một thưở hửng hờ có không
Dứt tâm cầu chấp chờ trông
Xuân sanh quá nửa Thu Đông héo tàn
Vô thường trở giấc muộn màng
Ái ân duyên nợ mộng vàng sẽ qua
Thênh thang nẻo vắng sương sa
Cõi trong nhân thế riêng ta hiểu mình
Chiêm bao trên dốc hành trình
Xôn xao biển khổ dậy tình thế nhân
Mù sương tay vớt luân trần
Nghe lòng nhỏ lệ muôn ngần xót xa.
DaoKy
Tịnh Ngọc
05-03-2005, 02:13 AM
Nắng ấm mùa đông
Trời mùa đông cô liêu
Lá úa cành đìu hiu
Nắng vàng rơi từng hạt
Trên từng dãy đường chiều
Đêm mùa đông lạnh căm
Trăng nhìn như xa xăm
Trôi nhanh chòm mây bạc
Chở vết hằn cuối năm
Sáng mùa đông âm u
Vũ trụ khoác sương mù
Cô quạnh qua phố thị
Loãng chìm trong hoang vu
Trưa nắng ấm mùa đông
Nụ xuân nở trong lòng
Mai vàng reo trước ngõ
Hoàng oanh hót nhạc không
Tịnh Ngọc
05-03-2005, 02:23 AM
Không
Không !
Ðã mãn duyên rồi phải ra đi
Nghìn trùng mờ mịt nói năng gì
Gió đùa xóa dấu chân trên cát
Tâm không vướng bận cấu trần chi
Không !
Không có người yêu để nhớ nhung
Ðể sầu vương vấn mối tơ chùng
Ðể buồn da diết khi lỗi hẹn
Ðể chết trong lòng nỗi ước mong
Không !
Không có một ai để ước mơ
Dù là trong mộng vẫn thẫn thờ
Chao ôi! Xa vắng đơn côi quá
Muối xát trong hồn thuở ấu thơ
Không!
Hẳn là không vợ để ái ân
Ðể biết đời trai phận làm chồng
Ðể say men cháy tình chung thủy
Ðể thỏa trong lòng những ước mong
Không !
Hẳn là không có được đứa con
Ðể biết làm cha phận phải tròn
Ngày ngày nhìn trẻ, ôi ! Ðau đớn
Cái phận thân tàn … héo … héo… hon
Không!
Không có một ai kẻ đoái hoài
Giả vờ thương hại buổi hôm mai
Tìm như cưa xé thân tàn tạ
Bụng đói môi khô biết cậy ai
Không!
Không thấy mẹ cha thuở thiếu thời
Không tên không tuổi biết đâu người
Thân bằng quyến thuộc ai đâu nhỉ
Kiếp sống! Trời ơi! Chẳng giống người
Không!
Không thấy nhà đâu chẳng thấy vườn
Thị thành đồng nội lẫn người thương
Tấm thân vất vưởng như ma đói
Còn ước mơ gì hoa với hương
Không!
Không biết đâu là đâu với đâu
Lang thang như bèo dạt mây trôi
Có thân mà chẳng màng sống chết
Chẳng bận trong lòng mai với sau
Không!
Cát bụi giờ đây chẳng thấy gì
Ðất trời trong đục cũng tan đi
Thiên cổ hận sầu dâng giờ cũng dứt
Ôi người và cảnh chẳng còn chi …
Lâm Như Tạng
Tịnh Ngọc
05-03-2005, 02:36 AM
Quay Về Bến Giác
Thuyền Ấn
Từ nhất thể có muôn ngàn hiện tượng
Từ tánh Không có vạn hữu hằng sa
Từ nhân duyên có thế giới ta bà
Từ phiền não có vô biên nghiệp chướng.
Chúng sanh khổ vì ái ân tham vướng
Vì sân si, vì ngã mạn, kiêu căng
Vì đam mê, vì trụy lạc, thù hằn
Oan khiên nghiệp gây vì tương tàn sống.
Nên giác tỉnh để thân tâm lắng đọng
Biết tịnh tu thiền định diệt vô minh
Để thoát ly mọi hệ lụy tử sinh
Đạo giải thoát sẽ tỏa ngời lớn rộng.
Biết hướng thượng, thăng hoa với cuồng vọng
Đừng cưu mang với bỉ, thử, ngã, nhân
Đừng đam mê ngũ dục lạc phong trần
Đời siêu thoát sẽ từ đây xuất hiện.
Nghiệp che khuất, chân tâm không lộ diện
Vì điên mê gây nghiệp phải luân hồi
Lắm vương mang với ái ân không thôi
Nên kiếp kiếp đắm chìm sinh tử khổ.
Muốn giải thoát phải tịnh tu giác ngộ
Có nghĩa gì thế sự vạn đau thương
Đừng luyến vương với cõi mộng vô thường
Phải vùng dậy sớm quay về bến giác.
Tịnh Ngọc
06-03-2005, 09:23 PM
Tỉnh Mộng
Lang thang mãi, đời cô đọng
Chợt phút giây, bừng tỉnh mộng nam kha
Trời xanh, biển rộng bao la
Núi cao, sông thẩm, thiết tha vọng về
Hồ gương soi bóng trăng thề
Nước yên, lặng chiếu bốn bề hư vô
Sóng khơi từng đợt nhấp nhô
Bọt sơn phiến đá, cát tô nắng vàng
Rừng thông lặng lẻ hai hàng
Gió lùa khe lá ru ngàn lời thơ
Không gian hờ hững, như mơ
Thời gian mờ khuất, bơ vơ, lạc loài
Thả hồn theo dáng hình hài
Lòng còn vương vấn, vọng hoài cố nhân
Quẩn quanh hoá kiếp thiêu thân
Phù du chớp bóng, khẻ nâng hồng trần
Tình yêu, ảo giác, mê lầm
Chợt bay hun hút xa dần .. mờ tan
Tim Buồn, xé nát tâm cang
Tương tư, day dứ,t ngút ngàn gian truân
Mai này, còn có mùa Xuân
Chồi xưa nẩy lộc, hương dâng ngạt ngào
Ngàn hoa cười đón nắng đào
Ánh dương rực rỡ dạt dào chân tâm.
Vô Tâm
Tịnh Ngọc
06-03-2005, 09:27 PM
Tĩnh tâm tu Phật
Thiền Sư Thích Từ Quang
Thế sự vô thường, nên sớm tỉnh !
Danh chẳng màng, lợi cũng chẳng ham,
Vinh hoa như bọt nước bổng trầm,
Phú quí ví vầng mây tan hiệp.
Sang cho mấy vẫn trong một kiếp,
Giàu đến đâu cũng chỉ nhất thời,
Nghiệp phàm phu sanh tử luân hồi,
Thân tứ đại chứa đầy uế trược.
Phần bịnh hoạn, già nua, thúc phược,
Nào ăn, ở, mặc, lại xã giao,
Nào ác duyên, nghịch cảnh lao đao,
Ái ly, oán hội, cầu bất đắc.
Đa mang năm uẩn hằng sâu sắc,
Các oan gia, trái chủ triền miên,
Còn thiên tai, ách nạn vô biên,
Tam giới bất an như nhà hoả.
Nước mắt chúng sanh tràn biển cả,
Thọ trần duyên tất phải trần ai,
Sống ngày nay chưa biết ngày mai,
Đành luống những ưu tư phiền não .
Đã tạo nghiệp đương nhiên thọ báo,
Kiếp ta bà khó được bền lâu,
Mới mày xanh, kế chịu bạc đầu,
Rồi gặp phải nấm mồ ác nghiệt.
Cuộc đời có sanh thì có diệt,
Há dễ cầu trường cửu vinh quang,
Như phù dung sớm nở chiều tàn,
Sự còn mất, vô phương ức đạc.
Dầu có tài uyên thâm hoạt bát,
Dầu có chiếm địa vị đế vương,
Tất cả sĩ nông với công thương,
Gặp tử thần, thảy đều thúc thủ.
Mùi tục lụy, thế nhân nếm đủ,
Miếng đỉnh chung hàm súc chua cay,
Thấm thoát ba vạn sáu ngàn ngày,
Trải qua in như tuồng ảo mộng.
Vật chất xa hoa là hư vọng,
Pháp hữu vi thành trụ hoại không,
Muôn việc đời nương ít tấc hơi,
Hơi vừa dứt việc đời cũng dứt.
Nào sự nghiệp, oai quyền, thế lực.
Nào gia cư, tài sản, ruộng vườn.
Nhắm mắt rồi, nắm lấy tay không,
Thế mới rõ: đời là biển khổ !
Nguyên nhân vì vô minh cám dỗ,
Sai khiến người tham dục tối tăm,
Tạo hành vi mê muội sai lầm,
Khởi "huân" rồi tập" lần tới "nhiễm".
Tứ Đế huyền vi cần thật nghiệm,
Nhân tập trừ, quả khổ tiêu tan,
Khổ tiêu tan, thể hiện Niết Bàn,
Thường, lạc, ngã, tịnh an nhiên hưởng.
Trước khi vào Niết Bàn vô thượng,
Có đạo Bát Chánh giúp tư lương,
Như: Thấy biết, suy nghĩ, nói năng,
Nghiệp, sanh hoạt, chuyên cần, tưởng niệm.
Thêm thiền định: tám môn mầu nhiệm,
Trừ vọng tà, mê tín, dị đoan,
Hướng dẫn người chân chánh hoàn toàn,
Diệt tham sân si, nghi mạn chấp.
Ở đời có trí ngu, cao thấp,
Cơ tuần hoàn cảm ứng phân minh,
Lành hoặc dữ thọ báo công bình,
Phước hay tội do tâm tạo tác.
Làm người biết đề cao cảnh giác,
Tuân hành luật nhân quả thiên nhiên,
Bảo toàn nền đạo đức chân truyền,
Chỉ sợ nhân, chớ không sợ quả.
Trường đời vốn là nơi vay trả,
Vay rồi trả, trả đủ lại vay,
Mãng tranh đua danh lợi sắc tài,
Lẩn quẩn ở trong vòng tội lỗi .
Nên tu tỉnh, hồi quang sám hối,
Dùng Bát Nhã quán sát bên trong,
Đem ánh sáng soi xét cõi lòng,
Tùng Giác Đạo toàn chân thiện mỹ .
Giác Đạo gốc ngụ nơi Chân Lý,
Chân Lý phát huy ở Tự Tâm,
Tỏ Tâm thì ngộ Lý thâm trầm,
Đạt Diệu Pháp, thành công đắc quả.
Ai có sẵn căn duyên cao cả,
Đại hùng, đại lực, đại từ bi,
Phát thiện nguyện thọ phép qui y,
Lòng kính cẩn hướng về Tam Bảo .
Cầu Bồ Đề an vui vĩnh cửu,
Ngưỡng nhờ Phật, Pháp, Thanh Tịnh Tăng,
Đủ vô lượng phương tiện, khả năng,
Khai thị ngộ nhập tri kiến Phật.
Tu thuần túy Đan Tâm chân thật,
Tu dõng mãnh cải tiến hành vi,
Tu giới luật thanh tịnh nghiêm trì,
Tu hiếu thảo, khiêm cung, trung trực.
Tu hết lòng thủy chung như nhất,
Tu oai nghi tế hạnh đoan trang,
Tu công phu nhật tụng vẹn toàn,
Tu chuyển Bát Thức ra Tứ Trí .
Tu đại đồng vị tha bố thí,
Tu liêm khiết giúp ích nhân sanh,
Tu chí thành y giáo phụng hành,
Tu Đức Độ quang minh chánh đại .
Tu Giải Thoát siêu nhiên tự tại,
Tu cả phước lẫn huệ cao xa,
Tu Tự Giác kiêm nhiệm Giác Tha,
Nguồn Chân Như vuông tròn Giác Hạnh.
Nhất nguyện tu Minh Tâm Kiến Tánh,
Tọa kim liên, thường trụ Trọn lành,
Phổ nguyện pháp giới chúng sanh,
Tỉnh Tâm tu Phật, viên thành Như Lai .
Tịnh Ngọc
20-03-2005, 10:44 PM
Ði chùa
Có ba thái độ đi chùa
Ngỡ ngàng xa lạ vui đùa giải khuây
Xem chùa là chuyện của Thầy
Vòng ngoài ngắm cảnh ai hay làm gì
Thiện nam tín nữ tu trì
Gặp nhau niệm Phật A Di chào mừng
Hai tay chắp lại ung dung
Thân thương hòa ái vô cùng thiết thân
Tuy xa đồng cảm như gần
Chùa mình xây dựng ân cần từ đây
Tới lui học đạo lâu ngày
Thấm nhuần kinh kệ giải bày tâm tư
Bây chừ ai cũng xem như
Chùa chung bá tánh riêng tư đâu còn
Từ đây vào thẳng bên trong
Tự tin cảm thấy trong lòng an nhiên
Mái chùa che chở hồn thiêng
Trẻ già trai gái đồng nguyền tiến tu
Sớm chiều kinh kệ công phu
Xây đời an lạc đắp bù gia công
Quả xinh đẹp do nhân trồng
Tương lai bồi đắp cha ông đạo nhà
Mái chùa che chở thiết tha
Cháu con giữ lấy món quà tâm linh
Hòa giữa thiên nhiên
Buổi sáng nơi công viên
Cảnh vật thật bình yên
Rộn lên bao phơi phới
Vươn sức sống triền miên
Con người cùng vạn vật
Hòa quyện giữ thiên nhiên
Tươi sáng nét thần tiên
Sạch đẹp vẽ diệu hiền
Ðó đây cây cỏ nhuận
Ðơm nở hoa trinh nguyên
Một màu xanh bát ngát
Trãi rộng khắp mọi miền
Cõi trời hay cõi thế
Cõi Phật hay cõi tiên
Không đâu, đây cõi tạm
Lắng xuống mọi ưu phiền
Tâm mê trừ dứt đoạn
Hết vọng tưởng đảo điên
Hòa nhau trong sinh thái
Niềm an lạc vô biên
Dừng chân trong giây phút
Thưởng ngoạn chân cảnh thiền
Ðiều hòa thân tâm tịnh
Buổi sáng dạo công viên
Sông Thu
Tịnh Ngọc
20-03-2005, 11:08 PM
THIỀN TRÀ
Chay tịnh Thiền sư nhấp chén ngà
Hương thơm ngào ngát át hương hoa
Trà ai tinh xảo, tay pha khéo
Ấm sứ kỳ xinh vật báu gia
Nhất ẩm hồn vương tương vạn cảnh
Ngàn sầu ưu ái diệt buông qua
Trà thơm giải tỏa phiền nhân thế
Thanh thủy lưu sinh Ðạo lý hòa.
Thiền
Ta thiền kiến thấu chính thân ta
Sắc sắc không không xác là nhà
Trăm năm tạm trú hồn lưu thế
Một kiếp phong trần phá chấp qua.
Ta thiền gạn lọc chính tâm ta
Nương pháp Như Lai hóa giải tà
Bát Chánh nguyện tu tiêu Khổ đế
Khai thông Bát nhã huệ thăng hoa.
Ta thiền tâm đạt tới hư không
Vô thức hồn quy chuyển pháp thông
Vũ trụ càn khôn bừng sáng tỏ
Sinh linh vạn vật khí khai đồng.
Ngộ
A Di Đà Phật nguyện cầu
Biến đời thuận đạo rũ sầu trần ai,
Cúi xin Phật độ linh đài
Đạo thuyền khai ngộ kiếp tai giải trừ
Êm đềm cuộc sống thiện tu
Gột tham , si, dục, sân, ngu, giận hờn
Hồi tâm hướng Phật trường tồn
Im trong trí tuệ Phật ngôn, pháp đàn,
Không không, sắc sắc đạo tràng,
Luân hồi chứng ngộ Niết Bàn vui yên
Mỗi câu Kinh giải ưu phiền
Nam mô tụng niệm khổ nghiêm thực hành
Ôi ! thân gánh nặng ưu phiền,
Phật tâm linh hiển ngộ đàng Tây phương,
Quán tự tại, ngộ vô thường
Rèn tâm vượt khỏi tai ương kiếp trần
Siêu nhân là đấng Tiên thần
Thánh nhân là bậc chân tâm thiện hành
U mê bừng tỉnh ngọn ngành
Vững tin Đạo Pháp nguyện thành đường tu
Xem thường cuộc sống phù du,
Yên tâm suy niệm công phu Đạo thành.
Cảnh giới và đường tu
Hồng trần luẩn quẩn với "có - không"
Ích kỷ, vô tư quá bận lòng
Tính toan, toan tính đời ô trọc
Thanh danh, vụ lợi, chết về không.
Phật đường tu học Ngộ "sắc - không"
Sắc sắc không không bất dị - đồng
Tam quy trì giới vô thường sắc
Ðoạn tuyệt luân hồi tử quy không.
Kinh Pháp nghiệm tu, nguyện chí đồng
Tầm Chân, từ giả ngộ quy không
Hành tu lạc hướng lầm chân - giả
Hồn sa địa phủ uổng hoài công.
Tịnh Ngọc
24-03-2005, 03:39 AM
DIỄN NGHIỆP
(Nói về sự ràng buộc giữa nghiệp với số mệnh va Nghiệp với kiếp tu)
Ðã bao kiếp luân hồi chuyển thức
Trải vạn niên cơ cực trầm luân
Cơ may sáu nẻo xoay vần
Cửa Nhân nay đã hiện thân làm người
Làm người khó muôn phần thiệt khó
Khó làm người trăm khổ gian nan
Ân duyên quả báo cưu mang
Mệnh ai nấy chịu chớ quàng sang nhau
Người làm khó dễ chi đạt quả
Mượn thân này giải toả nghiệp duyên
Nhân kia Tâm Phật gieo truyền
Chớ ham vưu vật mà quên tu trồng
Cõi nhân thế lắm mê nhiều mộng
Dễ đắm chìm danh vọng giàu sang
Tạo thêm nghiệp nặng đeo mang
Mãi hoài luẩn quẩn kiếp toan lộn vòng
Quả đáng tiếc muôn phần hoài tiếc
Có thân người vạn kiếp hạnh tu
Cửa Nhân đâu dễ mà vô
Nên chi phải biết đường tu mà hành
Theo gương Phật Pháp kinh đã sẵn
Hãy chăm trồng nhân tánh Phật gieo
Ðịnh tâm tu niệm nguyện theo
Tam quy cửa Phật diệt điều sân si
Ân duyên cũ nghiệp truy giải thoát
Gieo duyên lành tâm đạt từ bi
Hồng trần dẫu lắm quyền uy
Không lay chuyển nổi Tâm quy cửa Thiền
Tâm đã định niệm phiền đã dứt
Cõi ta bà tuyệt đứt đường quay
Quy không giải thoát từ đây
Pháp thân an lạc phương Tây Niết bàn
KIẾP TẰM
(Luận về ÂN - DUYÊN - QUẢ - BÁO)
Ân kia trang trải suốt trăm năm,
Duyên nọ cưu mang trọn kiếp tằm,
Quả Thiện luân hồi thân kéo kén,
Báo thành tâm Phật dệt Thiên căn.
Tu Thiền Tâm ðịnh diệt băn khoăn,
Thân nghiệp hướng theo Phật pháp hành,
Khai thông trí hụê thông Thiên giới,
Ngộ hạnh Từ Bi tất Ðạo thành.
TỈNH GIẤC MAI
(Luận về Phật pháp)
Mấy ai rũ sạch bụi trần ai?
Ðường tới Tây phương thực ngắn dài,
Có tu khổ hạnh theo đường Ðạo,
Mới giải nan qua một kiếp tai,
Ðời người ân oán mang sầu khổ,
Kiếp sống sân si gánh nợ ðoài,
Trăm năm khắc khoải ðâu bờ giác,
Thoáng mộng qua rồi tỉnh giấc mai.
Chân Trân
01-04-2005, 08:21 AM
ÐẠO THUYỀN NƠI BẾN GIÁC
Thế gian bể khổ trầm luân,
Ðạo thuyền sẵn ðón Thiện nhân hữu phần,
Ðưa qua bến giác ngộ chân,
Tây phương cực lạc, Ðắc thân Bồ Ðề,
Ðời người ngụp lặn bến mê,
Tham, sân, si, dục đắm bề u-minh,
Công danh tranh chấp ganh kình,
Giầu sang tích bạc, nghèo khinh phận nghèo,
Dạt trôi vô hướng mây bèo,
Quẩn quanh bến đục, khổ đeo luân hồi,
Trăm năm thoáng mộng cuộc đời,
Sớm mau tỉnh ngộ kịp thời tu thân,
Bước trên đường Ðạo chuyên cần,
Kiên tâm dưỡng tánh, rũ trần Quy Y,
Lý Thiên kinh Phật huyền vi,
Tới nơi bến giác sẵn thì đón đưa,
Sáu vạn năm vẫn kiên trì,
Từ Bi cứu khổ,giải trừ kiếp tai.
Hoa duyên đắc quả
Mừng xuân Tâm-Ðạo lược trong thanh,
Ðón Tết Hồn-Linh hưởng phước lành,
Ðường đời căn nghiệp mau giải hóa,
Ðạo lý huyền cơ chóng đạt thành.
Xuân reo cầu chúc các Ðạo-Hiền,
Tăng hưởng Hồng-Ân tạ lý Thiên,
Phật Ðường năng tới Tu Tâm tánh,
Hoa duyên đắc quả Lý chân truyền.
Tịnh Ngọc
06-04-2005, 05:51 AM
Tiếng chuông siêu độ
Nam mô! Nấc nghẹn lời kinh,
Tử sinh ly biệt thuyền tình đứt neo,
Chơi vơi hai neỏ cheo leo,
Âm dương cách khoảng vạn đèo thương ðau,
Người đi cố trút gánh sầu,
Kẻ đưa gắng kéo nỗi đau ngàn trùng,
Tưởng rằng một kiếp sống chung,
Cuộc đời ai biết,trùng phùng bao lâu?
Bấy nhiêu năm, kết tình sâu,
Giờ đây biền biệt bóng câu chim trời,
Nhịp nhàng tiếng mõ ngân hồi,
Lời Kinh siêu vãng hồn người Quy không,
Biệt ly bao nỗi bâng khuâng,
Vấn vương ly biệt lòng không nỡ rời,
Vô thường kiếp sống nổi trôi,
Ðạo thuyền cập bến, thì thôi giã từ,
Người về cõi Phật mà tu,
Bình an trong chuyến hành du Quy thường,
Ðừng lưu luyến, đừng tiếc thương,
Từ Bi Phật độ hồi hương duyên lành,
Trăm năm cõi tục hồng trần,
Phận người ở lại trả phần Nhân sinh,
Tiễn đưa Ngộ cuộc hành trình,
Tiếng chuông siêu độ Tâm Linh tỉnh hồi.
Thiền
Ta ngồi thiền định đón bình minh,
Vũ trụ bừng lên thức trở mình,
Hồn như lắng đọng vương sương gió,
Tâm hòa muôn vật sáng lung linh..
Ta thiền chung hạ bóng tịch Dương,
Mờ aỏ tâm linh xóa lằn đường,
Niệm hồi vô thức, tâm hư giới,
Pháp thân thoát tục hội quy Thường.
Ðịnh tâm kiến tánh giữa vô thường,
Ngộ thoát luân hồi cảnh Tây phương,
Ta về bến giác từ nhân thế,
Long lanh ánh Phật toả muời phương
VU LAN NHỚ MẸ
Vu Lan càng nhớ Mẹ hiền,
Giọt mưa tí tách bên thềm tỉ tê.
Cội nguồn suối mát đam mê,
Hồn con thổn thức bộn bề nhớ thương.
Mẹ ơi! đau xót khôn lường,
Hình kia bóng mẹ luôn thường bên con.
Ngọt ngào lời mẹ mỏi mòn,
…À ơi! Giọng mẹ ru con thủa nào,
Vẫn còn văng vẳng vút cao,
Ðưa con vào giấc chiêm bao mộng vàng.
Viếng chùa nghe tiếng chuông vang,
Lời Kinh tiếng tụng ngập tràn thương yêu.
Tâm con lắng đọng sớm chiều,
Thấm Kinh Mẹ tụng, nhớ điều Mẹ răn.
Chợt nghe rúng động Tâm Thân
Lệ trào giọt ngọc Thiên Căn sáng ngời.
Ngồi trên Tam Bảo Mẹ cười,
Tình thương ban phát muôn loài hưởng chung
Nguyên Khang
NguyenTri
07-04-2005, 07:49 AM
TÂM
Duyên hợp rồi duyên tan
Mới sáng tâm còn tịnh
Trong được vạn vật sanh
Chiều xuống tâm vẩn tịnh
Thấy được vạn vật diệt
Sanh diệt cùng một gốc
Tử sanh ở trong ta
Mới ngồi vui vẻ đó
Chốc sau lại bồn chồn
Tâm tịnh, động vẫn thế
Biết rõ tâm sanh diệt
Hiểu rõ tâm vô thường
Buồn vui rõ ảo ảnh
Phật tánh tâm rõ ràng
Vạn vật biến tùy tâm.
Nguyên Trí thư sinh
peace in oneself, peace in the world
Tịnh Ngọc
10-04-2005, 02:19 AM
BÀI THƠ THIỀN CỦA TRẦN NHÂN TÔNG
Trần Nhân Tông (1258-1308) là con đầu của Trần Thánh Tông. ông là một vị vua anh minh quả cảm, nhiều lần xông pha trận mạc đánh tan quân Nguyên Mông, đội quân hùng mạnh vào bậc nhất thế giới thời bấy giờ, hai lần (1258, 1288) xâm lấn nước ta.
Ông không những là vị tướng tài ba mà còn là con người có tâm hồn phóng khoáng. Nếu đem so sánh những bài thơ Thiền và những chiến công hiển hách của ông ở trận tiền thì người ta ngỡ là của hai người khác nhau. Nhưng thật ra đó chỉ là sự thống nhất kỳ diệu giữa khí phách và tâm hồn của người Việt Nam. Ai mà không cảm thấy nỗi buồn “thu cô liêu” khi đọc những bài thơ:
Niềm thị phi rụng theo hoa buổi sớm
Lòng danh lợi lạnh theo trận mưa đêm
Hoa rụng hết, mưa đã tạnh, núi non tịch mịch
Một tiếng chim kêu lại cảnh xuân tàn.
(Mạn hững ở Sơn Phòng) 1
Thị phi niệm trục triêu hoa lạc
Danh lợi tâm tùy dạ vũ hàn
Hoa tận vũ tình sơn tịch tịch
Nhất thanh đề điểu hạ xuân tàn.
(Sơn Phòng mạn hứng)
Ngôi chùa cổ lạnh lẽo sau lớp khói mùa thu
Thuyền câu hiu quạnh chuông chùa bắt đầu điểm
Nước trong núi lặng, chim âu trắng bay qua
Gió im mây nhởn nhơ, cây lơ thơ lá đỏ.
(Cảnh chiều ở Châu Lạng) 2
Cổ tự thê lương thu ái ngoại
Ngư thuyền tiêu sắt mộ chung sơ
Thuỷ tinh sơn tĩnh bạch âu quá
Phong định vân nhàn hồng thụ sơ.
(Lạng Châu vãn cảnh)
Có lẽ cũng đừng vội cho rằng đó chỉ là lời thở dài của một kẻ chán đời. Một con người chán đời không thể chấm phá đồng quê bằng những nét bút hữu tình như:
Thôn trước thôn sau mờ mờ như khói phủ
Cảnh vật trong bóng chiều nửa có nửa không
Mục đồng cất tiếng sáo lùa trâu về
Cò trắng từng đôi là là xuống đồng.
(Ngắm cảnh ờ Thiên Trường) 3
Thôn hậu thôn tiền đạm tự yên
Bán vô bán hữu tịch dương biên
Mục đồng địch lý quy ngưu tận
Bạch lộ song song phi hạ điền.
(Thiên Trường vãn vọng)
Có lẽ cũng nên thay đổi cách nhìn. Cái mà người ta quen cho là bi quan chán đời không phải trường hợp nào cũng đúng vậy. Ở Trần Nhân Tông, không phải là tâm trạng bi quan mà chính là trạng thái đạt đạo trong tâm hồn. Ông đã bình thản trước mọi cám dỗ vật dục. Phải chăng toàn bộ tinh thần đạo Thiền Trúc Lâm của ông đã quy tụ trong bài kệ :
Cư trần lạc đạo thả tuỳ duyên
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên
Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch
Ðối cảnh vô tâm mạc vấn Thiền.
Tạm dịch:
Sống ở trên đời theo với hoàn cảnh mà vui với đạo
Ðói thì ăn, mệt thì ngủ
Của báu sẵn trong nhà khỏi tìm kiếm
Ðứng trước cảnh vật mà vô tâm thì không phải hỏi Thiền là gì.
“Duyên”, tiếng Phạn gọi là Pratyaya, Pali gọi là Paccaya, có nghĩa là diều kiện. Sách Trung luận ghi : “chúng duyên hợp” (các điều kiện hội đủ). “Tuỳ duyên” tiếng Phạn gọi là Yatha-Pratyaya, nghĩa là thuận theo với biến đổi của hoàn cảnh (điều kiện). Sách Ðại thừa khởi tín luận giải thích “chân như” có hai nghĩa: nghĩa thứ nhất, cũng giống như Duy thức luận, chân như là chân lí tối cao. Trên đời này không thể có cái gì tồn tại độc lập tự nó được, mọi thứ đều do duyên khởi mà thành, cho nên tất cả là “không”. Nghĩa thứ hai, ngoài chân lí tối cao ra, chân như còn là biểu hiện của tâm, vừa ở trạng thái tịnh vừa ở trạng thái động, động - tịnh như nhau (động - tịnh nhất như), cho nên gọi là tâm chân như. Chân như vừa có tính khách thể vừa có tính chủ thể. Nói cách khác, chân như vừa bất biến vừa tuỳ duyên. Cho nên Trần Nhân Tông vừa theo với đời (tuỳ duyên) nhưng không bị đời lôi cuốn (bất biến).
“Ðói thì ăn, mệt thì ngủ”, điều đó tưởng chừng quá dễ nhưng thực ra người đời lao vào cảnh bon chen cho nên ăn không ngon, ngủ không yên là chuyện thường. Mấy ai đã thực hiện được điều tưởng chừng quá dễ đó ?
“Của báu sẵn trong nhà khỏi tìm kiếm”, Thiền tông cho rằng Phật tính có sẵn nơi con người. Ðàn kinh ghi : “Kiến tính thành Phật”. Sách Truyền tâm pháp yếu ghi : “Tổ sư Tây lai trực chỉ nhân tâm, kiến tính thành Phật. bất tại ngôn thuyết” (Tổ sư từ phương Tây đến, chỉ thẳng cho con người rằng Phật tính tại tâm chứ không phảỉ ở lời nói).
“Ðối cảnh vô tâm”, ý nghĩa từ kinh Kim cương : “Ưng vô sở trụ nhi sinh kì tâm” (Ðừng để tâm biến động theo bên ngoài). Lục tổ Huệ Năng sở dĩ giác ngộ là do câu này.
Với tâm hồn đạt đạo, Trần Nhân Tông đã bình thản trước mọi cám dỗ vật dục, từ đó yêu ra yêu, ghét ra ghét, sống ra sống, chết ra chết. Ðó là khí phách và tâm hồn của con người Việt Nam. Nếu không phải như vậy thì Trần Nhân Tông làm sao có thể nhìn con ngựa đá mà phác hoạ ra hai câu thơ để lại nghìn đời cho con cháu:
Xã tắc lưỡng hồi lao thạch mã
Sơn hà thiên cổ điện kim âu
Trần Trọng Kim dịch là :
Xã tắc hai phen chồn ngựa đá
Non sông nghìn thuở vững âu vàng
Ðúng là khí phách và tâm hồn của một dân tộc bất khả chiến bại !
Ghi chú:
-Mạn hứng ở Sơn Phòng. Thơ văn Lý - Trần. Nxb KHXH. Hà Nội 1989: tr469 (Ðỗ Văn Hỷ dịch)
-Cảnh chiều ở Châu Lạng. Sđd. tr.468 (Trần Lê Văn dịch)
-Ngắm cảnh ở Thiên Trường. Sđd. tr 464 (Ngô Tất Tố dịch)
bachlienhue
18-04-2005, 06:50 AM
THEO DẤU CHIM BAY
Xưa nếu biết cuộc đời là cõi tạm
Thì lối về đã theo dấu chân nai
Người cứ tưởng ta bà là cõi thật
Nên nghìn đời vẫn theo dấu chim bay.
Sầu hiu hắt hai bờ loan nắng vỡ
Mộng trần gian và hiện thật đâu rồi?
Giờ ngoảnh lại bóng nhoà quên mất dấu
Bước tiếp theo nghe quờ quạn bồi hồi!
Việc quá khứ chỉ bày qua ký ức
Nuối tiếc nhiều và ray rức khôn nguôi
Hiện tại hạnh phúc đan xen ít ỏi
Khổ đau nhiều, hận tủi lại càng tăng.
Tương lai chưa đến mù mờ nào biết
Thả đường dài quanh quẩn mỏi gót chân
Một trăm năm bay vèo theo giọt nắng
Chờ trăng già mơ hỏi tuổi trăng non!
Sỏi lăng mòn tuổi buồn lên lá thắm
Rừng vẫn xanh đá dựng bóng trăng qua
Suối róc rách chở trăng về bến cũ
Nước xa nguồn về cội lạnh dòng ca.
Mây bóng lay gió về mưa chớm động
Tàn thu, đông nghe lạnh tủi đá buồn
Sầu ly biệt hắt hiu bờ nắng đọng
Én cựa mình ngơ ngác động xuân phong.
Rồi một sớm tàn xuân qua lửa hạ
Đào mai buồn ủ rũ bóng chiều dâng
Nụ có biếc tuổi xanh, vàng chuyển dịch
Lại một đời xê dịch nỗi bâng khuâng.
Vì vô thường luôn luôn là biến dịch
Nên vô thường luôn hiện hữu như Không
Bờ quá khứ tương lai thành không tưởng
Niềm bâng khuâng chợt sáng dõi chân đi.
Phổ Đồng
Chân Trân
21-04-2005, 08:32 PM
SANG TRANG
Đưa người
qua cuộc tử-sanh
Biển dâu thành bại
hư danh một đời
Buông tay
giọt nắng bồi hồi
Vô thường lay động
chơi vơi phận buồn.
Trăm năm
bóng ngã hao mòn
Nghìn năm bụi đỏ
cuốn nguồn tịch liêu
Chim trời
cánh mỏi đìu hiu
Đường qua mất dấu
ảnh chiều hư vô.
Ráng hồng
níu hạt chơ vơ
Nằm nghe trăng đổ
bên bờ thời gian
Mây buồn
gió đuổi lang thang
Cho ta hỏi thử
không gian mấy bờ?
Đâu rồi
giọt lệ bơ vơ
Đâu rồi tiếng nói
nguyên sơ nụ cười!?
Từ cuối kiếp
đến đầu đời
Bỗng dưng phút chốc
đổi dời sang trang.
Phổ Đồng
NguyenTri
10-05-2005, 09:42 PM
Tắm Mưa
Tí tách mưa rơi bong bóng nổi
Đám trẻ hò la rủ tắm mưa
Cả đám tung tăng cười đùa giỡn
Âm thanh hòa lẫn tiếng nhạc trời
Giọt mưa tí tách trên máng xối
Âm vang kỳ diệu đến tuyệt vời
Bầy trẻ rủ nhau nơi máng xối
Tranh giành xô đẩy hưởng nhạc trời.
Nguyên Trí thư sinh
Tịnh Ngọc
21-05-2005, 09:17 PM
HOA BẤT DIỆT
Xuân về bên song cửa,
Lặng ngắm đóa hồng tươi,
Từng cánh hoa rực rỡ,
Lung linh mỉm miệng cười.
Ta nhìn hoa yên lặng,
Bỗng thấu lẽ nhiệm mầu…
Ta, hoa nào có khác,
Xin vẫy tay chào nhau.
Trong tâm ta hé nở,
Bông hoa không sắc màu,
Hoa an bình tịnh lạc,
Thơm mãi đến nghìn sau…
Chắp tay ta cúi mặt,
Quỳ lạy đóa Chân Như.
Xin nở bừng tâm thức,
Cho hạnh phúc thiên thu…
Ngoc Lan
http://www.hknature.net/chi/ecodiary/photos/41c_L.jpg
source : dalatrose.com
Tịnh Ngọc
29-05-2005, 08:37 PM
Mưa Đầu Mùa
Mưa Thu bay
Gió nhẹ lay
Trời lành lạnh
Ướt vai gầỵ..
Mưa rơi rơi,
Lòng chơi vơi
Kết thành giọt
Ướt bờ môị..
Tóc bay bay,
Trong gió lay,
Đời một kiếp
Duyên nghiệp saỵ..
Lối mộng nay đã xa rồi,
Tình hờ rồi cũng buông trôi
Giọt mưa Thu kết thành hạt,
Duyên-Nghiệp là oan trái thôị..
vBulletin® v3.6.11, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.