Phi Nga
19-09-2004, 09:07 PM
Lần đầu gặp em, những ngỡ ngàng ngăn lối.
Rồi những đêm trăn trở suy nghĩ để tự trách mình chưa sống cho trọn vẹn tình đời.
Đêm cuối cùng trước lúc đi xa, tôi suy nghĩ, trằn trọc mãi và sẽ ân hận lắm nếu chưa được trao tận tay em một kỷ niệm bằng pha lê.
Sáng hôm sau, tôi gặp lại em lần cuối cùng. Đường em về thật dài, bước chân tôi đi thật nặng. Tình yêu chăng? Có quá nhiều ngỡ ngàng ngăn lối. Thôi thì tôi tạm gọi đó là tình pha lê.
Vì tình yêu rất mỏng manh và dễ vỡ còn tình bạn thì khó đến mức kết tinh thành pha lê để mà dễ vỡ. Cái tình giữa tôi và em nằm giữa tình yêu và tình bạn nên tôi gọi nó là tình pha lê.
Pha lê thật dễ vỡ, nhưng pha lê rất đẹp và vì đẹp nên sẽ không bao giờ vỡ nếu tay mình còn trân trọng nó. Suốt một đoạn đường dài, tôi đã nâng niu nó trên tay và là món quà duy nhất mà tôi dành tặng riêng cho em.
New-York
Rồi những đêm trăn trở suy nghĩ để tự trách mình chưa sống cho trọn vẹn tình đời.
Đêm cuối cùng trước lúc đi xa, tôi suy nghĩ, trằn trọc mãi và sẽ ân hận lắm nếu chưa được trao tận tay em một kỷ niệm bằng pha lê.
Sáng hôm sau, tôi gặp lại em lần cuối cùng. Đường em về thật dài, bước chân tôi đi thật nặng. Tình yêu chăng? Có quá nhiều ngỡ ngàng ngăn lối. Thôi thì tôi tạm gọi đó là tình pha lê.
Vì tình yêu rất mỏng manh và dễ vỡ còn tình bạn thì khó đến mức kết tinh thành pha lê để mà dễ vỡ. Cái tình giữa tôi và em nằm giữa tình yêu và tình bạn nên tôi gọi nó là tình pha lê.
Pha lê thật dễ vỡ, nhưng pha lê rất đẹp và vì đẹp nên sẽ không bao giờ vỡ nếu tay mình còn trân trọng nó. Suốt một đoạn đường dài, tôi đã nâng niu nó trên tay và là món quà duy nhất mà tôi dành tặng riêng cho em.
New-York