View Full Version : ĐẠO LÝ
DaoKy
02-09-2004, 02:22 PM
ĐẠO LÝ
"-Đường trần thong thả dạo mà chơi,
Học lấy đau thương biết thói đời."
Tất cả mọi con người chúng ta đến thế giới này dù muốn, dù không hành trang của chúng ta dẩy đầy những điều không hài lòng về cuộc sống, tuy chúng ta không tham lam, không ích kỷ, thường chúng ta không hài lòng những gì đến với chúng ta. Hảy tỉnh thức để thấy mọi huống trạng của thể tánh để chúng ta dạo chơi trong vạn pháp và học hỏi.
Khi chúng ta đến thế giới này không được chuẩn bị một cuộc tái sinh trong bình an và hạnh phúc, sinh ra lớn lên chúng ta được ảnh hưởng nền giáo dục có kiến thức để thích nghi trong cuộc sống hổn loạn đa diện, chứ không ai chỉ dạy cho chúng ta làm thế nào để đạt "chân hạnh phúc hiện tiền," đến nổi những giao tiếp cư xử trong xã hội trở thành kinh tế hoá? Rồi khi ra đi về với thế giới bên kia, tâm chúng ta nặng trỉu bởi Tham, Sân, Si, những ưu phiền chất chồng theo suốt hành trình cuộc sống, dỉ nhiên chúng ta không chuẩn bị cho cuộc sống hạnh phúc nơi Thiên Đàng.( Phạm Trù an lạc )
"-Mỗi cuộc vô thường vào sớm tối,
Khổ nguồn trần tục khổ nào vơi."
Thấy cuộc đời mình quẩn quanh bởi nghèo đói đầy bất công sống trong bạo lực; mạnh được, yếu thua, và đôi khi ý thức làm một việc gì đó tốt cho bản thân cho gia đình thân tộc cũng thấy khó khăn! Chúng ta kết luận do ;- thiếu phương tiện nên chúng ta không thể có hạnh phúc??? Nếu như chúng ta phấn đấu để có trong tay vật chất,danh quyền, lợi thì cải biến thế giới này theo phương hướng tốt nhất của mình?
Do đó chúng ta lao đầu vào tham dục để tạo vật chất, làm phương tiện để đạt cứu cánh hạnh phủc ? Nào ngờ càng đi sâu vào thì càng đắm mình thấy nhiều cái khổ, rối rắm vây quanh! Chúng ta lo gở cái này, thì lại thòi cái khác trói buộc! Cứ mãi như thế trải qua một thời gian, đủ cho chúng ta tỉnh thức hướng vào tu sửa bên trong những quan niệm sai lầm!
Khi ấy ta sẽ hiểu rằng : Đời là biển khổ, chúng ta thị hiện trong thế giới này chỉ để học hỏi tri nghiệm, ý thức làm những điều có thể làm cho mình và chúng sanh rồi sau đó chúng ta ra đi như một cơn sóng xô vào bờ tan lặng!!!
Do Chúng ta mãi vọng cầu cho cuộc đời mình giàu sang đầy đủ vật chất để đạt hạnh phúc, nhưng trên thực tế không phải như thế! Hạnh phúc có được là do tâm chân thật của chúng ta hoàn toàn tỉnh thức, bình lặng như dạo chơi khắp cảnh đời giúp mình, giúp đời nhưng tâm không còn trụ nhiểm nửa! Khi giúp người được vui sống hạnh phúc thì chúng ta đã vui lây cái hạnh phúc của họ, thế đấy!!!
DaoKy
02-09-2004, 02:24 PM
THÁI ĐỘ DỨT KHOÁT
Nhiều lúc chúng ta thấy cuộc đời bế tắt đi vào ngỏ cụt, muốn nương tựa tinh thần vào Tôn giáo và Hội đòan để được an ủi tinh thần, giúp đở vật chất, chúng ta được các bậc lảnh đạo Tôn giáo hay Hội đòan diển giải nổi khổ của con người do thế này thế kia, muốn thóat khổ chỉ có con đường là tu như họ, đọan mọi nếp sống cũ, khép mình tu hạnh nhắm vào khuông khổ quy luật Giáo điều để giải thóat! Như thế thật sự có giải thóat không?
Những nỗi khổ muộn phiền chúng ta chưa giải quyết dứt khóat thì làm sao an tâm tu học? Chúng ta phải giải quyết dứt khóat không khoan nhượng những tư tưởng, những vấn đề làm chúng ta phiền não như đức phật Cồ Đàm ngày xưa đã làm!
"-Thưở Đức Phật còn đi thuyết giáo, trong hàng thiện tâm có một thiếu nữ rất kiều diểm theo học Phật. Thế rồi từ tín ngưỡng tôn sùng thần tượng cô ta đâm yêu tha thiết Đức Phật, cô ta đôi khi tỏ thái độ của mình cho Ngài biết rằng cô ta yêu cầu được "cưới" Ngài! Đức Phật biết rất rỏ tâm tín nữ của mình nột hôm Đức Phật gọi nàng lại và hỏi:
-Nàng có thật yêu ta không?
-Dạ. thiếp rất yêu Ngài! Nếu không "cưới" được Ngài thì đời này, kiếp này thiếp quyết không thèm lấy ai nửa, nếu Ngài không khứng cùng thiếp thì thiếp sẽ quyên sinh cho rồi!
Biết tín nữ của mình đam mê ái dục làm mờ chân tính nên Ngài tìm phương giải quyết:
-Nếu như thế ta cùng nàng vào rừng có một con suối trong mát, nó có khả năng biến mọi sự nhơ bợn trong tâm hồn trở nên trong sạch tinh khiết, nàng tắm xong thì ta cùng nàng sánh duyên ?
Thiếu nữ nghe thế rất thích, liền vâng lời theo Phật vào tận rừng sâu nơi có con suối. Khi đến con suối đức Phật bảo nàng hảy xuống suối tắm gội rồi Ngài nhắm mắt tỉnh tọa, cô gái lúc đầu còn e thẹn nhưng vì lòng ái dục quyết chung sống cùng Phật nên nàng không còn e dè nửa, nàng bước xuống suối tắm nhiều giờ cho thật sạch, cảm thấy lạnh nàng bước lên nhưng đức Phật bảo với nàng hảy tắm thêm một vài giờ nửa!
Vì sự đam mê ái dục của nàng chưa thể dừng, nên nàng muốn làm vừa lòng người mình yêu vội bước trở xuống tắm thêm một giờ nửa. Nước suối thấm lạnh vào da thịt nàng run lẩy bẩy hai hàm răng va đập liên tục với nhau, nàng bước lên khỏi dòng suối tìm áo quần mặc vào, đức Phật lại hỏi :
-Tại sao nàng không tẩy rửa sạch cái tâm thân trần tục đầy ái dục? Ta nói cho nàng biết chỉ có con suối này mới giải quyết được mà thôi!
-Dạ nhưng lạnh quá, thiếp không tắm nửa đâu!
-Nếu như vậy trong lòng nàng không còn muốn cưới ta nửa chăng?
-Dạ cưới thì cũng muốn, nhưng không thể tắm được nửa!
-Nếu lòng nàng còn có ta thì nàng hảy tắm tiếp đi!
Nàng thiếu nữ nghe Phật nói thế miển cưởng (do lòng ái dục) nên bước xuống suối tiếp tục tắm, nhưng chưa đầy 10 phút nàng vội bỏ chạy lên nói với Phật rằng:
-Thưa Ngài thiếp không muốn tắm nửa!
-Vậy là nàng cũng không muốn "cưới" ta?
-Dạ thôi, trong lòng thiếp bây giờ chẳng còn một chút ham muốn ái dục nào nửa cả!!!
Nói xong nàng bỏ mặc đức Phật ngồi đấy đi về làng một mạch, lòng nàng không còn nghĩ đến luyến ái đức Phật...
Như thế đức Phật đã giải quyết dứt khóat không khoang nhượng cho từng môn đệ của Ngài khi người ấy nhận định sai lầm.
TrietKhong
03-09-2004, 01:55 PM
Cảm ơn Anh DaoKy,
Những bài viết của anh thật hay.
Trân trọng,
TrietKhong
ThienThan
06-09-2004, 10:29 AM
Chào các bạn!
Một xã hội tốt cần phải xây dựng con người ở tiêu chuẩn Lương thiện và Đạo Đức, nếu như không có những bậc Thánh nhân chỉ dạy cho quần thể xã hội thì thế giới này sẽ như thế nào ? Chúng ta hảy hình dung xem ?
Vài lời mạn đàm chúc các bạn vui ve trên diển đàn. Thân mến.
Thiên Thần.
DaoKy
07-09-2004, 12:32 PM
DaoKy
07-09-2004, 12:33 PM
DaoKy
07-09-2004, 12:35 PM
DaoKy
07-09-2004, 12:36 PM
DaoKy
07-09-2004, 12:41 PM
DaoKy
10-09-2004, 11:41 AM
DaoKy
10-09-2004, 11:47 AM
DaoKy
10-09-2004, 12:16 PM
DaoKy
15-09-2004, 05:56 PM
DaoKy
15-09-2004, 05:58 PM
DaoKy
15-09-2004, 05:59 PM
DaoKy
15-09-2004, 06:03 PM
DaoKy
23-09-2004, 02:46 PM
Truyện 16
16. CỐT CÁCH CỦA MỘT NHÂN TÀI
Triệu Xa người nước Triệu là nhân viên đi thu thuế. Một hôm Triệu Xa vào thu thuế nhà Bình Nguyên Quân Triệu Thắng,tên quản lý của Bình Nguyên Quân ỷ mình là kẻ có thân thế nhất
định không chịu nộp thuế. Triệu Xa bèn giết tên quản lý đó. Bình Nguyên Quân toan giết Triệu Xa. Triệu Xa nói:
- Ngài là quý công tử của Triệu, không lý ỷ mình là người thân không coi phép nước vào đâu? Quốc pháp mà mất hiệu lực thì thế nước suy yếu. Nước khác thấy vậy đem quân đến đánh phỏng
nước Triệu có giữ được không? Nước Triệu mà mất thì đất Bình Nguyên Quân cũng không còn. Ngài là hoàng thân càng giữ đượcphép công, càng làm gương cho thiên hạ, có như thế trên dưới mới công bình, đất nước mới phú cường.
Bình Nguyên Quân nghe Triệu Xa nói chợt tỉnh ngộ và cho Triệu Xa là bậc hiền tài, bèn giới thiệu với nhà vua. Vua phong Triệu Xa làm quan nắm trọn quyền thu thuế cả nước. Nhờ đức tính liêm khiết và công bình của Triệu Xa, kho đụn của nước đầy đủ, nhà nhà no ấm.
LỜI BÀN:
Cái thói cậy thế ỷ thân dường như thời nào và nơi nào cũng có. Nước nào cũng có tham vọng trừ diệt nó đi, nhưng điều đó thật kho. Phong khí của nước nhà sáng sủa, luật pháp nghiêm minh, dân trí mở mang thì nạn hối mại, cửa quyền tự nhiên giảm đi, vì lúc ấy mỗi cá nhân đều ý thức được bổn phận và trách nhiệm của mình.
Qua truyện này ta biết, có lẽ từ lúc Bình Nguyên Quân Triệu Thắng cho mình là quan cao cấp (Tướng Quốc) trong triều dung túng cho đám bộ hạ làm điều ngược với phép nước, bởi vậy tên quản lý mới không chịu nộp thuế. Triệu Xa vì phép nước mới giết tên quản lý của Tướng Quốc, việc ấy tuy quá quyền nhưng không sai nguyên tắc. Trước đó có người nói: "Loạn tặc của nước nào cũng là loạn tặc của thiên hạ, ai cũng có quyền giết nó". Triệu Xa đòi lại quyền công bình cho dân cho nước.
DaoKy
23-09-2004, 02:47 PM
Truyện 17
17. DIỆN MẠO CỦA MỘT TƯỚNG TÀI
Bấy giờ Tần là một cường quốc, sai đại tướng Hồ Thương đem quân vây thành Ứ Dự của nước Hàn giáp biên giới Triệu. Nước Hàn cho người cầu cứu Triệu. Các danh tướng của Triệu ai nấy đều cho rằng địa thế ở Ứ Dự rất hiểm hóc mà binh lực của Tần thì quá mạnh, không thể cứu Hàn được. Vua hỏi Triệu Xa, Triệu Xa nói:
- Ứ Dự hiểm và hẹp, nếu cứu Hàn thì ta và Tần phải chọi nhau, không khác gì hai con chuột chọi nhau trong hang. Bên nàogan và mạnh thì thắng.
Vua phong Triệu Xa làm tướng đem 5 vạn quân đi cứu Hàn. Triệu Xa kéo quân ra cửa Đông, khỏi kinh thành Hàm Đan 30 dặm hạ trại. Triệu Xa hạ lệnh:
- Kẻ nào nói đến việc binh ta chém đầu!
Trong khi đó quân Tần rầm rộ tiếp tục kéo quân đến Ứ Dự làm nhà nhà rung chuyển. Một tên quân biết việc đó, nói:
- Quân Tần đông lắm, thành Ứ Dự lâm nguy trong sớm tối!
Triệu Xa cho chém đầu tên quân đó ngay lập tức. Rồi cho đào công sự, đắp lũy đóng quân dài hạn ở đó. Tướng Tần là Hồ Thương cho quân đi thám thính, Triệu Xa bắt được một tên, đãi nó cơm rượu no nê rồi thả ra. Triệu Xa liệu chừng tên thám thính kia về tới Ứ Dự, liền cấp tốc tấn binh. Hồ Thương nghe được liền chia một nửa quân tìm quân Triệu Xa mà đánh.
Bấy giờ trong quân Triệu có một tên lính tên là Hứa Lịch, viết vào tấm bảng ghi là "Xin Can", đến quỳ trước cửa dinh dâng lên. Triệu Xa thấy lạ truyền cho vào, hỏi:
- Muốn nói gì?
Hứa Lịch nói:
- Quân Tần không ngờ quân Triệu ta đến đây. Khi biết được ắt nó đem đại quân đến với khí thế ngất trời. Vậy, Nguyên Soái cần phải tập trung quân lực lại, đội ngũ chỉnh tề để đợi nó. Nếu không làm vậy ắt sẽ thua!
Triệu Xa nói:
- Vâng lệnh!
Hứa Lịch nói:
- Tôi đã phạm quân lệnh, xin chịu chém!
Triệu Xa nói:
- Hãy đợi lệnh sau.
Khi xuất trận, Hứa Lịch lại nói:
- Theo binh pháp ai chiếm được địa lợi thì thắng. Hình thế ở
Ứ Dự chỉ có Bắc Sơn là đỉnh cao mà tướng Tần không biết chiếm. Nguyên Soái hãy chiếm ngay đi.
Triệu Xa nghe lời, sai Hứa Lịch đem một vạn quân lên chiếm đỉnh Bắc Sơn. Nhờ vậy quân Tần có động tĩnh gì Hứa Lịch đều thấy và dùng cờ hiệu báo cho Triệu Xa biết.Hồ Thương nổi giận đem đại quân (10 vạn) tấn công vào trại Triệu. Triệu Xa đem quân thiện chiến ra cự, và Hứa Lịch cho quân trên núi tràn xuống với khí thế như xô non dốc biển. Quân Tần đại bại chạy tuốt về Hàm Dương. Qua trận này Hứa Lịch được phong làm Quốc úy.
LỜI BÀN:
Triệu Xa là một danh tướng thời đó. Đời binh nghiệp của ông chưa bao giờ biết bại. Triệu Xa dụng binh rất nghiêm, nhiều mưu trí. Cái việc ông hạ lệnh: "Ai bàn đến việc binh thì chém", mới
nghe như phản binh pháp. Thật ra, đó là hư chiêu. Binh sự bàn phải có nơi có chốn, không phải đụng nơi nào cũng nói. Triệu Xa cấm ngặt như vậy là để quân Tần không có đường mò. Triệu Xa
đình binh vờ như không dám gây sự với Tần. Tướng Tần cứ nghĩ Triệu Xa sợ, nên không đề phòng. Hứa Lịch chỉ là anh lính quèn, ai ngờ đó là một nhân tài (cũng giống như Triệu Xa trước đây chỉ là một nhân viên thu thuế). Hứa Lịch biết việc binh, can gián Triệu Xa mà không sợ chết. Trong thiên hạ "Địa hình" Tôn Tử nói: "Tấn bất cầu danh, thoái bất trị tội, duy nhân thị bảo, nhi lợi hiệp vu chủ, quốc chi bảo dã" (tiến lên không cầu danh, lui về không tránh tội, vì người mà bảo vệ, mà làm lợi cho nước). Hứa lịch là con người đó. Hứa Lịch làm đúng binh pháp khiến một tướng uy nghiêm lạnh lùng như Triệu Xa phải nghe theo. Triệu Xa có tác phong của một Nguyên Soái đã đành, Hứa Lịch lại càng có phong cách của một tướng lĩnh. Triệu Xa và Hứa Lịch mỗi người đều có một diện mạo khác thường.
DaoKy
23-09-2004, 02:50 PM
DaoKy
23-09-2004, 02:51 PM
DaoKy
23-09-2004, 02:52 PM
DaoKy
23-09-2004, 02:54 PM
DaoKy
23-09-2004, 02:55 PM
DaoKy
23-09-2004, 02:56 PM
Caytre
23-09-2004, 03:44 PM
vBulletin® v3.6.11, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.