PDA

View Full Version : NHỮNG HIỆN TƯỢNG THẾ GIỚI HUYỀN BÍ


DaoKy
10-08-2004, 08:10 PM
XÁC ƯỚP TUTANKHAMEN

Các nhà khoa học Australia tuyên bố, không cần phải sợ hãi lời nguyền của vị hoàng đế Ai Cập trẻ tuổi thêm nữa. Vì rằng, tất cả những người quấy rối lăng mộ của Tutankhamen tuy đều đã chết, nhưng họ thọ chẳng kém gì những người chưa từng đặt chân đến nơi an nghỉ vĩnh hằng của ông.

Tuyên bố này được đưa ra trong một cuộc điều tra mới nhất đăng trên tạp chí British Medical.

Theo ghi chép của nhà khảo cổ người Anh Howard Carter (người cũng có mặt khi quan tài của Tutankhamen được mở ra vào tháng 2/1923), có 44 người phương Tây ở Ai Cập vào thời điểm đó, trong đó 25 người bị coi là đã tiếp xúc với lời nguyền. Họ là thành viên của đoàn khai quật, nhà báo, các quan chức Anh, thành viên hoàng gia Bỉ, những chức sắc và chuyên gia do chính phủ Ai Cập đề cử hỗ trợ đoàn thám hiểm. Tuy nhiên, tiến sĩ Mark Nelson, Đại học Monash ở Australia, khi phân tích tuổi thọ của những người này, đã phát hiện thấy nhóm động đến "lời nguyền" có tuổi thọ chẳng kém bao nhiêu so với những người không có liên quan.

Lời nguyền xuất hiện như thế nào?

Tháng 2/1923, người ta khai quật lăng mộ của Tutankhamen tại Thung lũng của các ông hoàng, gần Luxor, Ai Cập. Lời nguyền xuất hiện và lan truyền khi Lord Carnarvon, người hỗ trợ tài chính cho cuộc thám hiểm, bị chết ngay trong năm sau. Carnarvon, 57 tuổi, mất vì nhiễm độc máu và viêm phổi do các vết muỗi cắn bị nhiễm trùng. Tuy nhiên, báo chí trên thế giới nhanh chóng loan tin rằng đó là do lời nguyền Tutankhamen đã phát huy hiệu lực. Thậm chí cả con chó 3 chân của Carnarvon, do đau buồn vì cái chết của chủ nên thường tru lên những tiếng kêu thảm thiết, cũng bị "buộc tội" là một bóng ma. Lần lượt sau đó, 25 người phương Tây có mặt tại thời điểm mở ngôi mộ đều được xác nhận là đã chết vì những nguyên nhân thần bí, có liên quan đến lời nguyền.

Vô hiệu hóa lời nguyền

Tiến sĩ Nelson đã tìm hiểu cuộc sống của tất cả những người này để xem liệu họ có thực là chết trẻ như lời nguyền nói. Ông liệt kê ngày chết của tất cả những người có mặt và 11 người khác không có mặt lúc mở hầm mộ nhưng ở Ai Cập vào thời điểm đó. Nelson phát hiện thấy, tuổi thọ trung bình của 25 người đã đụng phải “lời nguyền” là 70, trong khi tuổi thọ của nhóm kia là 75. Trung bình, 25 người này vẫn sống thêm từ 3 đến 10 năm nữa sau khi đã lĩnh "bản án tử thần" của Tutankhamen. Phát hiện chứng tỏ rằng, "lời nguyền" không có bất cứ ảnh hưởng nào tới tuổi thọ của những người đã chạm đến căn phòng chứa xác ướp của vị hoàng đế danh tiếng.

“Tôi không tìm thấy bằng chứng nào về sự tồn tại của lời nguyền. Có lẽ sau cùng, giống như với vị hoàng đế trẻ tuổi đáng thương Tutankhamen, người ta nên để cho lời nguyền đó được nằm yên trong dĩ vãng”, tiến sĩ Nelson kết luận

B.H. (theo AP, BBC)

DaoKy
10-08-2004, 08:13 PM
BÍ MẬT NHỮNG CƠN SÓNG MA


Sóng ma xuất hiện đột ngột và nuốt lấy những con tàu.

Khác với những con sóng thần (tsumani, được sinh ra từ các vụ động đất hoặc trượt đất dưới đáy biển), sóng ma (freak wave) thường xuất hiện đột ngột không vì lý do gì. Lâu nay, người ta không giải thích nổi vì sao từ lòng biển yên bình bỗng dưng lại dựng đứng lên những cột sóng cao tới mấy chục mét.

Trong những giai thoại do những người đi biển kể lại, thì sóng ma luôn là một nỗi ám ảnh, bởi vì nó xuất hiện đột ngột như một hung thần, không thể hiểu nổi. Nhiều người cho rằng, nó thực ra không có thật, mà chỉ là sản phẩm tưởng tượng của những đầu óc ưa phiêu lưu. Tuy nhiên gần đây, các nhà khoa học Anh đã tìm ra những bằng chứng khá thuyết phục về sự hiện hữu của sóng ma.

Năm 1978, con tàu chở dầu khổng lồ Munchen (Đức), một trong những con tàu lớn nhất thế giới, đã bị chìm bất ngờ. Nhiều người cho rằng, nó gặp sự cố kỹ thuật. Tuy nhiên, gần đây khi phân tích những mảnh vỡ của nó, các nhà khoa học Anh thấy rằng con tàu đã bị tấn công bởi một lực lớn khủng khiếp, ập từ trên cao xuống. Rất có thể đấy là một con sóng ma.

Trên thế giới hiện nay, cứ mỗi tuần lại có một con tàu nhỏ bị nhận chìm một cách hết sức khó hiểu. Nhiều nhà khoa học cho rằng, chúng đều bị tấn công bởi các con sóng ma đơn lẻ, đột ngột trồi lên từ đáy biển. Các bức ảnh chụp từ vệ tinh gần đây cho thấy, những con sóng ma này là hoàn toàn có thật.

Các nhà khoa học giải thích rằng, sóng ma xuất hiện trong những trường hợp đặc biệt, khi sóng thủy triều kết hợp với các cơn gió mạnh bất chợt, tạo ra một khu vực nhỏ "bất thường". Khu vực này nhanh chóng cuốn các con sóng "bình thường" khác vào nó, "nuốt" năng lượng của chúng để tạo ra một cột sóng lớn. Cột sóng này chỉ xuất hiện đơn lẻ, ào lên một lần rồi bị hóa giải ngay. Quá trình này xảy ra rất nhanh, khiến người ta hầu như không kịp phản ứng.

Việc nghiên cứu sóng ma rất có ý nghĩa, vì nó giúp các nhà khoa học thiết kế những con tàu có thể chống lại nó.

(theo BBC)

DaoKy
10-08-2004, 08:18 PM
BÍ MẬT CỦA ẢO GIÁC

Một lần, bạn đang trả lời một người hỏi đường, thì đột nhiên, hai người lạ mặt khênh một cánh cửa đặt giữa bạn và vị khách. Bạn hơi ngạc nhiên một chút, nhưng sau đó hai kẻ bất lịch sự kia đã vội vã khênh cửa đi. Sau đó, bạn vẫn tiếp tục nói mà không nhận thấy một điều kỳ lạ đã xảy ra…

Người khách hỏi: “Chị thấy gì lạ không?”. Bạn nhăn trán... Hình như bạn cảm thấy có gì đó khác lạ nhưng lại không hiểu là gì. Người khách lại hỏi: “Chị thử nhìn tôi kỹ hơn xem nào!” Bạn nhìn rất sâu vào mắt người khách, rồi bạn để ý tới giọng anh ta nói, tới áo quần anh ta mặc… Hồi lâu… A! Bạn bỗng hét lên. Đứng trước mặt bạn là một người đàn ông hoàn toàn khác chứ không phải người đã hỏi đường bạn… Một lúc sau, người lạ này giải thích cho bạn biết rằng, anh ta là một trong hai người đàn ông khênh cánh cửa và đã tráo đổi vị trí với người khách hỏi đường trong thời gian ngắn ngủi khi họ dừng lại giữa hai người…

Trên đây là một ví dụ tiêu biểu về hiện tượng ảo giác, một hiện tượng kỳ lạ và khó hiểu nhất thường gặp trong thực tế. Người làm thí nghiệm này là Giáo sư Daniel Simons, Đại học Havard, Mỹ. Ông đã tiến hành thí nghiệm này trên hàng trăm trường hợp khác nhau và kết quả thật kỳ lạ: Trên 50% các trường hợp, người chỉ đường vẫn tiếp tục nói chuyện với vị khách hỏi đường đã bị đánh tráo mà không nhận ra điều gì lạ, mặc dù hai nhân vật này hoàn toàn khác nhau, từ hình dáng, giọng nói tới quần áo.

Nhận biết có lựa chọn

Hiện tượng trên còn có tên khoa học là “mù thoáng qua”(change-blindness). Cùng với các kết quả thí nghiệm khác, đầu những năm 90, hiện tượng này dẫn tới một giả thuyết gây ra nhiều cuộc tranh luận dữ dội: Cái chúng ta thực sự nhìn thấy ít hơn rất nhiều so với cái chúng ta tưởng rằng đã nhìn thấy. Điều đó có nghĩa là, chúng ta luôn sống trong ảo giác do niềm tin gây ra. Trong thí nghiệm trên, người chỉ đường luôn tin rằng mình đang nói chuyện với cùng một người hỏi đường, nên hoàn toàn không nhận thấy anh ta có sự thay đổi gì sau khi đã bị đánh tráo.

Ông Simons giải thích: "Nếu bạn quan sát một khung cảnh với những hiện tượng xảy ra trong đó, thường bạn chỉ có thể nhận biết một số chi tiết nhất định. Những chi tiết này sẽ được bổ sung thêm nhờ khả năng nhớ lại hoặc trí tưởng tượng của bạn, để cho ra một hình ảnh tổng quát về cái mà bạn đã nhìn được trong não bộ".

Mắt có vai trò như một ống kính

Trong hệ thống ghi chép và lưu giữ hình ảnh, mắt đóng vai trò như một ống kính video. Nó liên tục quét các hình ảnh để đưa và trung tâm xử lý của não bộ. Tại đây, hình ảnh sẽ được phân tích rất nhanh. Thông tin không quan trọng sẽ bị loại bỏ và chỉ có những chi tiết quan trọng nhất giúp con người ứng xử trong hoàn cảnh nhất định mới đọng lại trong não bộ.

"Nhờ có thể lựa chọn giữa những chi tiết quan trọng và không quan trọng nên con người mới tồn tại được", Triết gia Daniel Dennett đã khẳng định như vậy trong một cuốn sách có tiêu đề "Kiến giải về Ý thức". Theo đó, hình ảnh lưu trữ trong não bộ lâu ngày sẽ chiếm quá nhiều bộ nhớ nên nó chỉ ghi lại những gì đã thay đổi và giả định rằng, tất cả những thứ khác vẫn giữ nguyên như vậy.

Chuyện về một con vượn chạy qua...

Daniel Simons lại tiếp tục làm một thí nghiệm sau để chứng minh rằng, thực tế chúng ta luôn bỏ sót những chi tiết nhất định. Ông cho mời 40 người đàn ông tới xem một trận bóng rổ và yêu cầu họ đếm tất cả các đường chuyền của hai đội. Những người đàn ông đều tập trung hết sức vào các pha chuyền bóng. Đột nhiên xuất hiện một con vượn chạy đi chạy lại qua sân bóng đến 5 giây đồng hồ. Sau đó, Simons đã hỏi tất cả 40 người đàn ông này về con vượn và họ đều trả lời là không nhìn thấy gì cả.

“Thường thì người ta không bao giờ nhìn thấy rừng xanh giữa đám cây cối rậm rạp”, Simons nói. Điều đó đôi khi rất nguy hiểm. Các chuyên gia nghiên cứu giao thông cho biết, phần lớn các tai nạn ôtô đều có liên quan tới hiên tượng "mù thoáng qua". Trong thí nghiệm trên, những người đàn ông chúi mắt vào các quả bóng có thể so với người tài xế đang lái xe chạy trên đường và mải mê nghĩ về một chuyện gì đó, còn con vượn đóng vai người qua đường. Thế là xảy ra tai nạn!

Phần II: Ảo giác về nụ cười của Mona Lisa

Nụ cười của Mona Lisa cũng gây ảo giác. Càng nhìn lâu vào khuôn mặt nàng, bạn càng thấy đôi mắt ấy đang cười, rất kiêu sa và rất mãn nguyện. Nhưng chỉ cần nhìn xuống khoé miệng một chút, bạn sẽ thấy khuôn mặt người thiếu nữ nghiêm nghị kỳ lạ. Đột nhiên, bạn không hiểu nàng đang vui hay buồn, thanh thản hay lo lắng.

Trong phần trước chúng tôi đã đề cập tới hiện tượng “mù chớp nhoáng”, giải thích vì sao cặp mắt thường bỏ sót một số chi tiết nhất định khi ta quan sát một khung cảnh nào đó. Hoạ sĩ, triết gia, nhà khoa học thiên tài người Italia Leonardo DaVinci đã “vô tình” lợi dụng hiện tượng này để sáng tạo ra nụ cười bí hiểm có một không hai trên khoé miệng Mona Lisa.

Nhà khoa học thần kinh Margaret Livingstone (Mỹ) giải thích, khi chăm chú nhìn vào đôi mắt của Mona Lisa, bạn chỉ “khoanh” được một khu vực rất nhỏ bên lông mày và gò má. Vì vậy, bạn không nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt và không gian đằng sau bức tranh. Khi đó, các nét mờ trên gò má Mona Lisa sẽ hiện lên khá rõ, khiến bạn có cảm giác khoé môi của người phụ nữ cũng được kéo nhếch lên và tô đậm hơn. Kết quả, bạn thấy người phụ nữ cười. Ngược lại, khi bạn nhìn vào miệng nàng thì hiệu ứng này cũng lập tức biến mất cùng với nụ cười ấy. Thì ra, nụ cười này vừa thật, vừa ảo. Người xem tranh Mona Lisa rất khó nhận thấy khi nào nàng cười thật và khi nào nàng cười ảo. Đây chính là bí mật lớn nhất về Mona Lisa, nó giải thích vì sao mấy trăm năm nay, người xem luôn có cảm xúc rất trái ngược khi đứng trước bức tranh này. Có điều, khi sử dụng “mẹo” này, Leonardo DaVinci có lẽ đã không vận dụng đến kiến thức khoa học mà dựa vào kinh nghiệm của một nghệ sĩ nhiều hơn.

“Mắt thần”

Bài nghiên cứu của Giáo sư Itzhak Fried, Đại học California (Mỹ) đăng trên tạp chí khoa học The Lancet năm 1992 khẳng định: "Để nhận biết hình ảnh, con người cần rất ít thực tế". Đây là một kết luận thật khó hiểu. Để tìm hiểu xem Fried nói gì, một lần nữa, chúng ta lại phải quay lại… Mona Lisa.

Fried cho mời 100 người đàn ông tới một cuộc thử nghiệm. Ông chia họ làm hai nhóm. Nhóm thứ nhất được nhìn thấy bản sao của Mona Lisa treo trên tường, còn nhóm thứ hai tới một căn phòng trống trơn để nghe một người kể về bức tranh. Sau đó ông mời hai nhóm tới một căn phòng khác và đề nghị họ miêu tả lại bức tranh. Trong khi những người này miêu tả, Fried dùng một phương pháp đặc biệt để đo các hoạt động trong não bộ của họ. Kết quả thật kỳ lạ: Não bộ của những người này đều vận động các tế bào giống hệt nhau và “bức tranh” mà họ kể lại khá giống nhau: Chúng đều là sản phẩm của rất ít thực tế và rất nhiều tưởng tượng.

“Điều quan trọng không phải là chúng ta nhìn thấy bức tranh thật hay chỉ ngồi tưởng tượng. Mỗi người đều có một con mắt thần - bộ phận lưu giữ các hình ảnh tưởng tượng - giúp chúng ta có thể tổng hợp hình ảnh và trình bày một khung cảnh nhất định”, Fried nói.

Thực tế và ảo giác

Tại sao bạn luôn có cảm giác rằng bạn có một bức tranh đầy đủ và thực tế về cuộc hiện sinh này?. “Bởi vì rất hiếm khi bạn gặp được ai đó chỉ cho thấy điều ngược lại!”, các nhà nghiên cứu hành vi giải thích.

Não bộ của bạn luôn thu nạp và xử lý một số hình ảnh mà mắt bạn “quét” được từ thực tế, nhưng nó còn thu nhận một khối lượng lớn hơn nhiều các hình ảnh từ kho kinh nghiệm và trí tưởng tượng của bạn. Mặt khác, việc não bộ của bạn lựa chọn “thực tế” nào lại do trí tưởng tượng quyết định. Ví dụ, mắt bạn “quét” được toàn cảnh một cánh đồng gồm nhiều bươm bướm và chuột, nhưng nếu trí tưởng tượng của bạn chỉ “thích” bươm bướm thôi chẳng hạn, thì não bộ sẽ tự động xoá những con chuột ra khỏi bức tranh. Kết quả là bạn chỉ nhớ được một bức tranh toàn bươm bướm. Tóm lại, bức tranh tổng thể về thế giới của bạn phần nhiều là tưởng tượng chứ không phải thực tế. Nói cách khác, thế giới chỉ do ảo giác mà có.


Ảo giác "Hoa thủy tiên" của Salvador Dali.

Các nghiên cứu mới nhất về khoa học thần kinh cho biết, không ai có thể cùng một lúc nhìn thấy tất cả những chi tiết của một bức tranh. Mỗi vật thể, dưới con mắt của người khác sẽ có một hình thù khác hẳn. “Nhìn và lựa chọn hình ảnh là một quá trình sáng tạo, y hệt như vẽ một bức tranh vậy. Sản phẩm của nó chỉ vô tình trùng lặp với thế giới của những hiện tượng vật lý mà thôi”, các nhà khoa học giả thuyết.

Chuyện chọn áo nhầm màu trong siêu thị

Nếu giả thuyết trên được ủng hộ hoặc kiểm chứng thì đó sẽ là một tin mừng lớn với nhà vật lý thiên tài Isaac Newton. Cuối thế kỷ 17, Newton đã có ý tưởng cho rằng, mọi vật tự nó đều không có màu sắc nếu không có sự hiện hữu của ánh sáng. Tuy vậy, não bộ của chúng ta vẫn cố gán cho chúng một màu sắc nào đó.

Hai nhà sinh học thần kinh Dale Purves và Beau Lotto, Đại học Duke (Anh), cho biết: “Màu sắc là sản phẩm của cảm nhận chứ không phải thực tế”. Theo đó, con người có thể thu nạp hình ảnh dựa trên tưởng tượng và kinh nghiệm một cách khá chính xác. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng như vậy. Nhiều trường hợp, người mua hàng chọn một chiếc áo theo màu ưa thích trong siêu thị, nhưng khi về nhà mới phát hiện ra nó có màu khác hẳn. Nguyên nhân là khi ở cửa hàng, người đó đã chọn màu theo tưởng tượng và kinh nghiệm chứ không phải theo màu thực do mắt “quét” được.

Vấn đề nhân chứng

Nếu các hình ảnh lưu giữ trong não bộ không có liên hệ gì rõ ràng với thế giới hiện hữu, thì ai có thể khẳng định rằng, cái anh ta nhìn thấy là “thật sự đã xảy ra”, hay đó chỉ là “ảo giác”. Trong thí nghiệm ở phần thứ nhất, người phụ nữ đã nói chuyện mấy phút liền với khách khỏi đường mà không nhận ra anh ta đã bị tráo đổi. Vậy thì lời kể của nhân chứng trong một sự kiện chỉ diễn ra chớp nhoáng có thể tin được hay không? Hơn nữa, ở thời điểm xảy ra sự kiện, nhân chứng thường khá thờ ơ, thậm chí anh ta đang chú tâm vào một việc gì đó hoàn toàn khác. Thế thì, nhân chứng có khác gì những người đàn ông xem bóng rổ, không hề nhìn thấy con vượn đi qua.

Nhà khoa học Stephen Kosslyn, Đại học Haward, còn làm một thí nghiệm như sau: Ông mời 10 người xem bức ảnh của một người đàn ông. Sau đó, ông cho họ xem một bức ảnh khác cũng của người ấy với một số nét thay đổi về quần áo và kiểu tóc. Khi được mời kể lại về sự khác biệt giữa hai bức ảnh, 10 người này đã nói rất khác nhau, trong đó có nhiều chi tiết không hề có trong cả hai bức ảnh. Kosslyn kết luận: “Con người không thể phân biệt được đâu là thông tin khách quan (thực tế) và đâu là tưởng tượng. Bình thường, họ thu nhận hỗn hợp của cả hai”.

Một mình giữa cõi đời

Có lẽ còn lâu khoa học mới giải thích được mối liên hệ giữa nhận biết, thực tế và tưởng tượng. Tuy nhiên ngày càng có nhiều giả thuyết cho rằng: Thế giới thị giác đầy đủ của chúng ta được hình thành từ một số hình ảnh cụ thể, kết hợp với một số hình ảnh chìm sâu trong kho kinh nghiệm và…rất nhiều tưởng tượng.

Vì mỗi người đều có một trí tưởng tượng riêng, nên mỗi người đều cô độc trong một thế giới của những hình ảnh thị giác đơn lẻ. Tiến sĩ Richard Gregory, nhà tâm lý, tác giả của rất nhiều cuốn sách về tri thức của thị giác đã đưa ra một tổng kết bi quan như sau: “Thế giới thị giác mà bạn đang sống là ngôi nhà riêng của bạn. Thỉnh thoảng bạn lại nuôi ảo tưởng rằng, có thể chia sẻ nó với một người nào đó. Nhưng thực tế, chẳng ai có thể chia sẻ với bạn. Bạn chỉ có một mình mà thôi... Một mình giữa cõi đời này”.

(Theo Surfmed News)

DaoKy
15-08-2004, 08:48 PM
HI?N TU?NG NGU?I LO L?NG


Lo l?ng không ph?i là không th?.

“Quá trua, Subbayah Pullivar ra chào chúng tôi và cho bi?t dã th?c hành yoga t? g?n 20 nam. Nghi l? lo l?ng b?t d?u. Nhà yoga ?n Ð? này di vào m?t cái l?u. Vài phút sau, vách l?u du?c nâng lên, cho th?y ông dang lo l?ng gi?a vòng tròn nu?c”. Ðó là l?i k? c?a P.Y.Plunkett, m?t ngu?i t?n m?t ch?ng ki?n màn bi?u di?n ngày 6/6/1936.

Nhi?u khán gi? d?n g?n d? ki?m tra xem có s? gian d?i không. Subbayah Pullivar nhu trong tr?ng thái lên d?ng, b? treo trên không, cách m?t d?t kho?ng 1 mét. Ông d?a vào m?t cây g?y, h?n là ch? d? gi? thang b?ng. Plunkett và b?n bè d?n ki?m tra chung quanh nhà yoga: ch?ng có dây hay trò ma mãnh nào c?.

Sau dó, cái l?u du?c ph? xu?ng và Pullivar h? xu?ng d?t. Plunkett ch?ng ki?n s? h? xu?ng này qua m?t cái khe trên vách l?u m?ng. “Sau m?t phút, nhà yoga có v? l?c lu. Ông b?t d?u h? xu?ng t? t?, v?n trong tu th? n?m ngang nhu lúc d?u. Ph?i m?t 5 phút d? xu?ng d?n d?t. Lúc ?y, các d? t? mang ông ra gi?a khán gi?, yêu c?u m?i ngu?i th? b? tay b? chân ông. Nhung dù có nhi?u ngu?i, chúng tôi v?n không th? làm du?c. Subbayay Pullivar du?c xoa bóp b?ng nu?c l?nh trong hon 5 phút tru?c khi ra kh?i tr?ng thái lên d?ng và c? d?ng tay chân bình thu?ng”.

Trong nhi?u tru?ng h?p lo l?ng khác, khán gi? chú ý d?n chuy?n d?ng l?c lu và tu th? n?m ngang. C?nh tu?ng di?n ra t?i Thu? Si, ? tru?ng c?a nhà yoga Maharishi Mahesh. M?t h?c viên môn thi?n siêu vi?t h?c k? l?i: “Chúng tôi l?c lu, lúc d?u ch?m, sau nhanh d?n. K? dó, chúng tôi b?t d?u nh?c mình lên kh?i m?t d?t. Ph?i th?c hành bài t?p trong tu th? ng?i x?p b?ng. Ngu?i ta s? b? dau d?n n?u d? hai chân buông thõng. Cú h? xu?ng là m?t cú s?c. Vì th? c?n ph?i ng?i trên n?m. Sau dó chúng tôi bi?t cách ki?m soát và bài t?p tr? nên th?t thích thú”.

Li?u m?t ngày nào dó t?t c? m?i ngu?i có th? bi?t cách lo l?ng không? Theo nh?ng ngu?i h?c thi?n siêu vi?t, di?u dó là có th?, v?i di?u ki?n ph?i rèn luy?n tinh th?n r?t tích c?c.

Tr?ng thái bán tr?ng l?c

Cung có m?t cách lo l?ng dang du?c bàn cãi, là d?t m?t ngu?i trong tr?ng thái bán tr?ng l?c. Ngu?i ?y ng?i trên gh?, chung quanh là 4 thí nghi?m viên. B?n ngu?i này x?p hai bàn tay trên d?u ngu?i kia (nhung không ch?m nhau), r?i t?p trung tu tu?ng trong 15 giây. Sau dó, h? nhanh chóng d?t ngón tr? lên khu?u tay và d?u g?i c?a ngu?i ng?i trên gh?. Th? là ngu?i ?y du?c nâng kh?i m?t d?t. Làm sao gi?i thích hi?n tu?ng dó? S? t?p trung tu tu?ng c?a 4 ngu?i có d? tính chính xác li?u có th? gi?i phóng m?t s?c m?nh bí ?n c?a ngh? l?c, giúp thoát kh?i các d?nh lu?t c?a tr?ng tru?ng không? Nhi?u câu h?i chua có l?i gi?i rõ r?t.

Bennett là nhà su. Ông nh? d?n m?c có th? t? mình nâng lên nhu m?t chi?c lá, t?a nhu dã thoát kh?i tr?ng l?c. Tuy nhiên, hi?n tu?ng lo l?ng du?ng nhung ch?ng có l?i bao nhiêu: d?i tu?ng thu?ng ch? lên du?c 1-2 m là t?i da. Nhung bi?t dâu các dân t?c th?i c? d?i dã có “chìa khoá” cho m?t kh? nang bay b?ng m?nh hon. Nhu th?, h? có th? th?c hi?n nh?ng công trình vi d?i, ch?ng h?n nhu các hình v? trong sa m?c Nazca ? Peru mà ngu?i ta ch? có th? th?y rõ t? trên cao. Nhi?u truy?n thuy?t c?a ngu?i Celte cung k? v? các pháp su có kh? nang bay du?c. Ph?i chang dó là s? hoá thân c?a linh h?n, hay là s? lo l?ng th?t s? c?a co th?.

Trong nhi?u ngo?i l? hi?m hoi, s? lo l?ng du?ng nhu có liên quan d?n m?t tr?ng thái d?c bi?t, ti?p thu du?c sau m?t quá trình luy?n t?p lâu dài. Lúc ?y, co th? b?t ch?p các d?nh lu?t h?p d?n thông thu?ng nh? m?t s?c m?nh bí ?n. Nam 1657, m?t thi?u niên Anh 12 tu?i, Henry Jones, dã d?t ng?t bay lên d?n tr?n nhà, d?t hai bàn tay lên tr?n. Hi?n tu?ng này ch? kéo dài trong 1 nam, và sau, c?u ta m?t kh? nang dó.

(theo Riddles & Mysteries)

DaoKy
15-08-2004, 08:50 PM
CU?C G?P G? BÍ ?N CHI?U KHÔNG GIAN TH? TU.

Ð?t nhiên m?t d?t rung chuy?n, nhà c?a, cây c?i nghiêng ng? nhu d?ng d?t. Nh?ng sinh v?t th?t l? s? d?ng các lo?i máy bay quay tròn trên nh?ng nóc nhà trong làng. ? ngay kho?ng d?t tru?c nhà, “h?” dáp xu?ng và m? c?a khoang máy ra ngoài. Lúc dó, n?i s? hãi và khi?p d?m khi?n em ho?ng lo?n. Nhung khi bình tâm, em nh? l?i t?t c?...

Ðó là l?i k? c?a em gái 13 tu?i Theodona v? cu?c g?p g? v?i ngu?i ngoài trái d?t trong hai tr?n cu?ng phong x?y ra nam 1998 ? m?t làng nh? thu?c ngo?i ô thành ph? Shoumen (Bulgaria). Theo l?i các c? già trong làng, dó là hai tr?n cu?ng phong k? l? chua t?ng có. Ð?t dá rung chuy?n, nhung không ph?i d?ng d?t, b?i d?ng d?t ph?i x?y ra trên m?t vùng r?ng l?n ch? không ph?i ch? trong ph?m vi làng. Tuy nhiên, không ai trong làng nhìn th?y gì khác l? c?. Ngo?i tr? Theodona...

Theo s? mô t? c?a bé gái này, các nhà khoa h?c ph?ng doán, dó ph?i là cu?c vi?ng tham c?a nh?ng cu dân ngoài trái d?t, khi h? s? d?ng phi thuy?n d?ng dia bay, có t?c d? r?t l?n tuong duong t?c d? ánh sáng (300.000 km/s) dáp xu?ng làng. Theodona k? r?ng, "dám ngu?i l? có nhi?u hình thù khác nhau, có ngu?i gi?ng nhu ngu?i Bulgaria v?i vóc dáng r?t d?p nhu thiên th?n trong các truy?n c? tích, nhung không ít ngu?i di?n m?o d? d?n nhu qu?...".

Nhà khoa h?c vu tr? Nga Valentin Phomenko dã sang Bulgaria tìm hi?u v? "chuy?n c?a cô h?c trò nh? vùng Shoumen". Sau m?t th?i gian nghiên c?u, ông k?t lu?n: "Bé gái Theodona th?t s? có nang l?c giao ti?p và nhìn rõ nh?ng các sinh v?t l? t? bên ngoài vu tr?, trong khi nh?ng ngu?i khác ? Shoumen dã không có kh? nang này". Theo Phomanko, di?u dó có liên quan d?n m?t nang l?c d?c bi?t, giúp Theodona di vào th? gi?i th? gi?i 4 chi?u d?y bí ?n, vì v?y em dã nhìn th?y nh?ng hình ?nh mà ngu?i khác không th?y du?c".

Theo các nhà khoa h?c, não b? c?a con ngu?i không th? tu?ng tu?ng du?c không gian b?n chi?u. Ði?u dó du?c gi?i thích nhu sau: B?n hãy tu?ng tu?ng các sinh v?t ? không gian hai chi?u. Chúng s?ng trên m?t m?t ph?ng và không bi?t gì v? s? hi?n h?u c?a không gian ba chi?u. Vì v?y, m?i di chuy?n c?a chúng s? b? gi?i h?n trên m?t ph?ng ?y và không th? ti?n vào chi?u th? ba nhu chúng ta. N?u m?t qu? c?u l?t vào th? gi?i dó, các sinh v?t hai chi?u m?i d?u s? nhìn m?t di?m sáng, r?i d?n các hình tròn to d?n lên, d?n m?c c?c d?i, r?i các hình tròn nh? d?n, thu l?i thành m?t di?m r?i bi?n m?t. K?t qu? là, chúng ch? nhìn th?y nh?ng du?ng tròn mà không hi?u “toàn b? câu chuy?n v? q?a c?u” ra sao c?!

Nhung dôi khi, sinh v?t hai chi?u cung có th? d?t t?i di?u k? bí. Ví d? chúng mu?n vu?t qua kho?ng cách t? A t?i B trên m?t ph?ng. Theo l? thu?ng, th?i gian c?n thi?t lên t?i c? ch?c nam. Nhung vì m?t bi?n c? nào dó, m?t ph?ng kia b? cong l?i trong không gian ba chi?u, khi?n di?m A và B tr? nên g?n nhau, th?m chí trùng lên nhau. Khi dó, di?u k? di?u dã d?n v?i chúng: kho?ng cách ch?c nam s? d?t du?c ch? trong phút ch?c!

Phomeko gi?i thích, không gian ba chi?u n?m trong cái nôi c?a không gian b?n chi?u. N?u ai có kh? nang xâm nh?p vào chi?u không gian th? tu, thì d?i v?i anh ta, kho?ng cách hàng v?n d?m, th?m chí hàng v?n nam ánh sáng không có ý nghia gì. Anh ta vu?t qua trong phút ch?c b?ng cách di qua khe h? c?a chi?u th? 4 này. "Khe h?" dó là biên gi?i ngan cách hai th? gi?i, th? gi?i c?a không gian ba chi?u và không gian b?n chi?u. Ðó chính là co h?i d? nh?ng sinh v?t c?p th?p xâm nh?p vào chi?u th? tu, nhu bé gái Theodona.
(theo Vakrus Sovetta)