PDA

View Full Version : Thiên đường trẻ thơ


thientam
06-08-2004, 11:31 AM
Thiên Đường Trẻ Thơ
Naguib Mahfouz


- Bố ơi...
- Gì thế?
- Con và bạn Nađia bao giờ cũng ở cạnh nhau.
- Tốt lắm.
- Cả ở trong lớp, cả trong giờ chơi, cả ở nhà ăn.
- Rất tuyệt. Bạn ấy đáng yêu và ngoan ngoãn.
- Nhưng trong giờ thần học, con lại vào một lớp, bạn ấy vào lớp khác.
Người bố đưa mắt nhìn vợ đang thêu một tấm khăn thì thấy vợ mỉm cười.
- Và chỉ riêng trong giờ thần học thôi.
- Nhưng tại sao thế hả bố?
- Vì con theo một đạo, còn bạn ấy theo đạo khác.
- Thế là sao ạ?
- Con là tín đồ đạo Hồi, còn bạn ấy là tín đồ Thiên Chúa.
- Tại sao hả bố?
- Con còn nhỏ, bao giờ lớn, con khắc hiểu.
- Con lớn rồi.
- Chưa, con còn nhỏ.
- Nhưng tại sao con lại là tín đồ đạo Hồi?
Đến đây, người lớn phải kiên nhẫn và thận trọng để khỏi vi phạm các phương pháp giáo dục hiện đại.
- Bố theo đạo Hồi, mẹ theo đạo Hồi, nên con cũng là tín đồ đạo Hồi.
- Còn Nađia thì sao ạ?
- Bố mẹ bạn ấy theo đạo Thiên Chúa. Bởi vậy bạn ấy cũng theo đạo Thiên Chúa.
- Đó là tại vì bố bạn ấy đeo kính?
- Không, đeo kính không liên quan gì đến chuyện này. Chẳng qua ông của bạn ấy cũng theo đạo Thiên Chúa.
Anh sẽ kể về ông bà, cụ kỵ và tổ tiên xa xưa nữa, xa mãi để con gái anh phát ngán mà nói sang chuyện khác. Nhưng nó đã hỏi:
- Thế theo đạo Hồi tốt hơn hay đạo Thiên Chúa tốt hơn hả bố?
Suy nghĩ một hồi, người bố đáp:
- Cả hai đều tốt.
- Nhưng phải có một đằng tốt hơn chứ ạ?
- Cả hai tôn giáo đều tốt.
- Hay là con cũng theo luôn đạo Thiên Chúa, để con và Nađia không bao giờ phải tách rời nhau?
- Không, không được. Ai cũng phải theo tín ngưỡng của cha mẹ mình.
- Nhưng tại sao ạ?
Giáo dục hiện đại quả không phải dễ!
- Con không muốn lớn lên cái đã rồi hãy hỏi ư?
- Không ạ.
- Thôi được rồi. Thế con có biết mốt là gì không? Đó, người theo mốt này, người thích mốt khác. Theo đạo Hồi là mốt mới nhất. Bởi vậy, con vẫn phải theo đạo Hồi.
- Nghĩa là Nađia không còn hợp mốt?
Thật chẳng ra làm sao! Có lẽ anh đã phạm một sai sót nào đó. Bây giờ làm sao gỡ ra được đây?...
- Đó là vấn đề thị hiếu, nhưng ai cũng phải theo tín ngưỡng của bố mẹ.
- Con sẽ bảo bạn ấy rằng bạn ấy đã không còn hợp mốt, còn con đang theo mốt mới nhất, được không ạ?
- Tín ngưỡng nào cũng tốt, - người bố vội ngắt lời con, - cả tín đồ đạo Hồi, cả tín đồ đạo Thiên Chúa đều tin vào Thượng Đế.
- Nhưng tại sao họ lại tin trong những căn phòng học khác nhau ạ?
- Vì mỗi người tin theo cách riêng của mình.
- Theo cách riêng là thế nào ạ?
- Điều đó thì sang năm hoặc sang năm nữa con sẽ biết. Còn bây giờ con chỉ cần biết rằng tín đồ đạo Hồi tin ở Thượng Đế và tín đồ Thiên Chúa cũng tin ở Thượng Đế.
- Thế Thượng Đế là ai hả bố?
Tới đây thì người bố lúng túng. Sau đó cố giữ bình tĩnh, ông hỏi:
- Thế ở trường cô giáo nói những gì về chuyện này?
- Cô đọc kinh Cô-ran, và chúng con học thuộc các câu kinh nhưng con chẳng hiểu gì cả. Thượng Đế là ai hả bố?
- Là người sáng tạo ra tất cả mọi thứ trên thế giới này, - người bố ngập ngừng một chút rồi nói.
- Tất tần tật hả bố?
- Ừ, tất tần tật.
- Thế Đấng sáng tạo nghĩa là gì hả bố?
- Nghĩa là người làm ra tất cả.
- Làm bằng cách nào ạ?
- Bằng ý chí vô biên của mình.
- Thế Thượng Đế sống ở đâu ạ?
Ở tất cả mọi nơi trên thế giới.
- Nhưng khi chưa có thế giới thì Thượng Đế ở đâu?
- Ở cao lắm, tít trên kia.
- Trên trời ấy ạ?
- Ừ.
- Con muốn nhìn Thượng Đế một cái.
- Không thể được.
- Nhìn qua ti vi cũng không được ạ?
- Ừ.
- Thế tại sao bố lại biết Thượng Đế ạ?
- Là vì đúng như thế.
- Ai là người đầu tiên biết Thượng Đế ở trên kia?
- Các nhà tiên tri.
- Các nhà tiên tri ấy ạ?
- Ừ, ví dụ nhà tiên tri Muhamet chẳng hạn.
- Làm cách nào ông ấy biết được hả bố?
- Vì ông ấy có một sức mạnh đặc biệt.
- Mắt ông ấy rất tinh ạ?
- Ừ.
- Tại sao vậy hả bố?
- Vì Thánh Ala làm mắt ông ấy tinh.
- Nhưng tại sao mới được chứ hả bố?
Mất hết bình tĩnh, anh đáp:
- Bởi vì Người có thể làm tất cả những gì Người muốn.
- Thánh là người thế nào hả bố?
- Thánh, rất hùng mạnh, rất khỏe khoắn, có thể làm được mọi việc.
- Giống như bố ấy, phải không bố?
Anh cố nén cười:
- Không ai bằng được Người.
- Thế tại sao Người lại phải sổng ở trên kia?
- Vì đối với Người, mặt đất bé quá, nhưng Người trông thấy tất cả mọi điều.
Cô bé ngẫm nghĩ một chút rồi nói:
- Nhưng bạn Nađia bảo Người đã từng sống trên mặt đất.
- Đó là vì Người biết hết những gì xảy ra trên mặt đất, chẳng khác gì Người sống ở đây.
- Nhưng bạn ấy nói rằng một bọn đã giết chết Người?
- Nhưng Người vẫn sống mãi không bao giờ chết.
- Nhưng Nađia nói Người đã bị giết chết.
- Không phải đâu con ạ, chúng tưởng chúng đã giết chết Người, nhưng Người không chết, Người vẫn sống.
- Thế ông nội con vẫn sống?
- Không, ông mất rồi.
- Ông bị một bọn giết chết ạ?
- Không, ông tự chết thôi.
- Tại sao ạ?
- Ông bị ốm, cho nên ông chết.
- Thế em gái con cũng sẽ chết chứ ạ, vì nó đang bị ốm kia kìa?
Anh cau mày, trông thấy cử chỉ tức giận của vợ.
- Không, em con sẽ khỏi, chắc chắn như vậy.
- Thế tại sao ông lại chết hả bố?
- Vì ông ốm yếu và già cả.
- Bố cũng sẽ ốm yếu và già cả, tại sao bố không chết?
Người mẹ mắng cô bé, cô bé ngơ ngác không hiểu ra sao. Nó băn khoăn nhìn mẹ rồi nhìn bố.
- Chúng ta chết là theo ý của Thượng Đế, khi nào Người muốn thế. Cuối cùng bố đã tìm ra cách trả lời.
- Thế tại sao Người lại muốn chúng ta chết ạ?
- Mọi chuyện đều là do ý của Người.
- Thế chết là tốt hả bố?
- Không đâu, con.
- Vậy tại sao Thượng Đế lại làm chuyện không tốt?
- Người đã muốn, thì ai cũng phải chết thôi.
- Nhưng, chính bố vừa nói rằng chết là không tốt cơ mà?
- Bố lầm, con ạ.
- Thế tại sao mẹ lại tức giận khi con nói rằng bố sẽ chết?
- Vì Thượng Đế còn chưa muốn như vậy.
- Bao giờ Người muốn ạ?
- Người gửi chúng ta xuống thế giới này rồi Người lại gọi về.
- Để làm gì?
- Để chúng ta ở đây làm những điều tốt, chừng nào chúng ta còn chưa phải rời bỏ thế giới này.
- Nhưng tại sao chúng ta không ở lại?
- Nếu mọi người không rời bỏ mặt đất, thì sẽ không đủ chỗ.
- Tất cả những gì tốt đẹp, chúng ta để lại đây hả bố?
- Chúng ta sẽ đi tới một chỗ còn tốt đẹp hơn nữa.
- Tới đâu ạ?
- Lên trên kia.
- Lên với Thượng Đế?
- Ừ.
- Và chúng ta sẽ trông thấy Người?
- Ừ.
- Và như vậy là tốt hả bố?
- Tất nhiên.
- Vì vậy chúng ta mới cần đi khỏi đây?
- Nhưng chúng ta còn chưa làm tất cả những điều tốt mà chúng ta có thể làm.
- Còn ông nội, ông đã làm tất cả rồi?
- Ừ.
- Thế ông đã làm được gì ạ?
- Ông đã xây dựng được một ngôi nhà và trồng được một khu vườn.
- Thế thằng Tutu, em họ của con chết hồi nọ thì đã làm được những gì ạ?
Người bố tuyệt vọng ném ánh mắt về phía người mẹ để cầu cứu. Sau đó anh nói:
- Nó cũng đã xây dựng được một ngôi nhà nhỏ trước khi nó ra đi.
- Còn thằng Lơlu ở bên cạnh nhà mình cứ đánh con luôn và chẳng làm điều gì tốt cả.
- Nó là đứa hư.
- Và nó sẽ không chết chứ ạ?
- Nó sẽ chết khi nào Thượng Đế muốn.
- Mặc dù nó không làm được điều gì tốt.
- Mọi người đều chết cả. Nhưng ai làm được điều tốt sẽ được lên chỗ Thượng Đế, còn ai làm điều xấu sẽ bị thiêu trong lửa.
Cô bé buông một tiếng thở dài, im lặng vài phút. Còn anh, anh cảm thấy mệt rã rời. Anh trả lời con gái anh có đúng không? Nhưng vừa lúc ấy cô bé lại nói:
- Con muốn lúc nào cũng ở bên cạnh Nađia.
Anh đưa mắt ngơ ngác nhìn con, cô bé liền giải thích rõ:
- Kể cả trong giờ thần học.
Anh cười vang, người mẹ cũng cười.
- Anh không nghĩ rằng có thể bàn luận những vấn đề như thế với các con, - Anh nói với vợ.
Người vợ đáp:
- Khi nào con gái mình lớn, anh có thể nói hết với nó những mối hoài nghi của anh.
Anh ngoảnh mặt về phía vợ, cố hiểu xem chị nói câu đó là nói thật hay nói đùa, nhưng anh thấy chị đã lại cúi xuống khung thêu.

(Hết)

thientam
06-08-2004, 04:28 PM
Tiếp theo truyện ngắn "Thiên đường trẻ thơ", TT xin được giới thiệu tới các bạn truyện ngắn "Thiên đường của người lớn", mời các bạn đón đọc ở dưới đây!

thientam
06-08-2004, 04:32 PM
Kịch bản phim ngắn
(Không rõ tên tác giả)


Hai vợ chồng đang ngồi xem TV. Buổi tối. Như mọi tối. Yên tĩnh. Đang mùa thu. TV phát một chương trình vô thưởng vô phạt: ba lê. Các vũ công bay lên như những con chim trắng.
Người chồng hút thuốc, người vợ hút thuốc.
- Tuyệt! - Người chồng thốt lên.
- Tuyệt cái gì? - Người vợ hỏi.
- Cặp song tấu đó.
- Ai song tấu?
- Song tấu...Trên TV...
- Ông định nói về song tấu nào?
- Về đôi đang múa đó.
- Ai gọi đó là song tấu! Chỉ khi nào hát mới gọi như vậy.
- Khi hai người cùng múa thì cũng là song tấu chứ sao!
- Không!
- Vậy thì gọi là gì?
- Là ba lê.
Người chồng tắt thuốc lá quay sang phía vợ:
- Bà nghe đây, sao bà không có thói quen suy nghĩ trước khi nói? Khi có hai người cùng làm chung một việc gì đó thì gọi là song tấu. Xin bà nhớ cho, đó gọi là song tấu.
- Thế khi cùng bổ củi?
- Đúng, khi cả hai cùng bổ củi!.
- Này ông, sao ông không chịu đi khám bệnh đi?
- Việc gì mà tôi phải đi khám bệnh?
- Vì ông than là mệt mỏi.
- Cái đó có liên quan gì ở đây. Logic ở chỗ nào?
- Xin ông nhớ cho là đừng dạy tôi về logic. Suốt hai mươi năm sống chung, ít ra ông cũng phải biết rõ điều này.
Im lặng, màn ba lê vẫn tiếp tục.
- Tuyệt vời. Song tấu thật tuyệt vời.
Người vợ đứng lên, đến bên chỗ chồng đang ngồi.
- Này, ông muốn tôi phát điên lên mới được hả?
- Vì sao?
- Lại còn vì sao nữa à?
- Thì tôi hỏi bà đấy, vì sao?
- Tôi chỉ muốn ông im đi cho.
- Sao tôi lại phải im đi! Chả lẽ tôi không có quyền nói trong chính căn nhà của mình à?
- Ông có quyền nói nhưng không phải nói với tôi. Ông nói một mình ông thôi.
- Được, tôi sẽ nói một mình. Lạy Chúa, song tấu mới tuyệt làm sao!
Người vợ đứng lên đi sang phòng bên cạnh, mở ngăn kéo nhỏ lấy chai thuốc trợ tim, rót nước ra ly rồi uống.
- Ôi trời, thế mới gọi là song tấu....
- Ông không thể im mồm đi được sao!
- Tôi không nói với bà. Tôi nói mình tôi.
Người vợ bắt đầu khóc lóc:
- Ngay sau đám hỏi, anh họ của ông đã báo trước cho tôi là ông có tính hung bạo, thế mà hồi đó tôi đâu chịu tin.
- Anh họ nào?
- Thì hồi bé vẫn thường chơi chung với ông đó. Anh ta nói:"Cô hãy cẩn thận, nó tốt bụng nhưng tính tình hung bạo, cục cằn lắm. Nó thích giết chim, giết ếch." Quả không sai.
- Bà thấy tôi giết chim, giết ếch lúc nào?
- Bây giờ thì không, hồi nhỏ kia. Bây giờ ông chỉ hung bạo với tôi thôi. Không ngày nào mà ông không gây gổ với tôi.
- Chắc bà lại kiếm chuyện gì đây. Ai bắt đầu trước tối nay? Chẳng phải bà đấy sao?
- Tôi mà thèm kiếm chuyện à?
- Đương nhiên. Tôi chỉ vừa mới nói: song tấu đẹp quá. Thế là bà gầm lên.
- Tôi không gầm sao được khi ông lải nhải những câu ngớ ngẩn như thế chứ?
- Ngớ ngẩn nào?
- Thì về song tấu đó.
- Cái đó mà bà gọi là ngớ ngẩn à?
- Đương nhiên.
- Này, không ai có thể nói chuyện tử tế được với người như bà. Bà ra chỗ khác đi!
- Sao tôi lại phải ra chỗ khác mà ông thì không?
- Bà muốn tôi đi đâu? Ra ngoài đường chắc? Nếu tôi không nhầm thì căn nhà này do tôi đứng tên.
- Ý ông định nói sao?
- Bà nghe rồi đấy thôi.
- Có nghĩa là ông muốn đuổi tôi ra khỏi nhà phải không?
- Tôi không nói bà ra khỏi nhà, tôi chỉ nói là nhà này đứng tên tôi thôi.
- Thế đồ đạc cũng của ông hết à?
- Không phải của tôi nhưng cũng không phải của bà. Bà đâu có bỏ tiền ra mua.
- Thế tiền của tôi dùng vào việc gì? Cả lương của tôi nữa, tôi mang đi uống rượu hết chắc.
- Tôi không biết. Bà cho các cháu của bà....bà mua phần đất cho mẹ bà, còn cha mẹ tôi đến cái bia tôi còn chưa làm được...Hôm đưa tang bà cũng không đến, bà kêu bà bị cảm cúm đúng lúc đó....
- Thế sao ông không nhớ cái hôm mẹ tôi hấp hối ngay chính trong phòng này!
- Tôi làm gì?
- Ông say xỉn như heo chứ còn gì nữa.
- Vì tôi đau đớn quá chứ sao.
- Ông mà đau đớn?
- Xin bà bớt mồm bớt miệng cho. Tôi sắp bực lên đây.
- Thì sao nào?
Nghỉ một lát. Người chồng lấy thuốc ra hút. Người vợ lấy thuốc ra hút và quệt mắt. Rồi bà đứng lên đi vào bếp pha hai ly cà phê.
- Cám ơn - Ông chồng nói.
- Không dám - Bà trả lời.
Màn ba lê vẫn tiếp tục. Hai vũ công lướt nhẹ trên sân khấu như cặp bồ câu.
- Lạy Chúa - người chồng nói - song tấu đẹp thật!
- Thôi đủ rồi đấy - người vợ rên rỉ - tôi còn biết phải làm gì nữa đây hở trời!
Có cảm giác là ngày mai một trong hai người sẽ đưa đơn ra toà ly dị. Nhưng cũng chưa chắc vì những chuyện như thế này đã lặp đi lặp lại gần 20 năm nay rồi.

(Hết)

TrietKhong
10-08-2004, 01:09 PM
Xin chân thành cảm ơn Chị Thiện Tâm.

Hy vọng Chị luôn tìm được niềm vui nơi đây. Và, cũng rất mong được đón nhận nhiều bài viết của Chị.

Chúc cháu bé sớm bình phục và gia đình Chị luôn an lạc.

Trân trọng,
TrietKhong

thientam
11-09-2004, 03:46 PM