PDA

View Full Version : Dòng Thơ Hiện Đại


Tịnh Ngọc
01-09-2005, 12:00 AM
1. Bàng Bá Lân
--------------------------------

Sinh vào tháng 12 năm 1912 tại Tân Sinh, Bắc Giang, chánh quán Hà Nam; tổ tiên họ Nguyễn Xuân, về sau đổi ra họ Bàng, vào nam năm 1954; mất ngày 21 tháng 10 năm 1988 tại Sài gòn.

Tác phẩm:

Tiếng Thông Reo
Xưa (cùng với Anh Thơ)
Tiếng Võng Ðưa
Người Vợ Câm
Kỷ Niệm Văn Thì Sĩ Hiện Ðại
Vào Thu
Cái Hay Của Tiếng Việt qua Tục Ngữ, Ca Dao
Câu Ðố Dân Gian

http://www.luongsonbac.de/thidan/images/spacer.gif



Áo lụa


Ngừng viết, nhìn lên: mắt rạng ngời
Lắng nghe nhè nhẹ bước chân ai
Đôi tà áo lụa bay trong nắng
Tha thướt mình tơ lướt cửa ngoài


Em đẹp làm sao! Vóc dáng thon
Đôi vai thuôn mịn, cánh tay tròn
Lưng mềm não nuột đường tơ óng
Uyển chuyển ngồi, đi, dáng trẻ son


Ai dệt nên tơ lụa nõn nà
Nhẹ nhàng, êm dịu, mát như da?
Ai khâu chiếc áo vừa xinh quá
Phô hết đường cong vóc ngọc ngà?


Ta nhớ chiều kia dưới nắng trăng
Cúi dâng tà áo nhẹ tay cầm
Mơ màng ngỡ nắm tơ trăng biếc
Áo lụa ngời trăng đẹp mỹ nhân


Áo lụa còn đây, người ở đâu?
Buồn thương vuốt lại nếp tơ nhầu
Chút thừa hương phấn còn lưu luyến
Gợi mãi tình xưa để nhớ nhau!


Tìm mãi trong tơ vóc dáng thon
Đôi tay thuôn mịn, cánh tay tròn
Lưng mềm não nuột đường tơ óng....
Ngắn ngủi duyên hờ... vạt áo con!
http://www.luongsonbac.de/thidan/images/spacer.gif

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 12:02 AM
Cổng Làng

Chiều hôm đón mát cổng làng,
Gió hiu hiu đẩy mây vàng êm trôi
Đồng quê vờn lợn chân trời
Đường quê quanh quất bao người về thôn

Sáng hồng lơ lửng mây son
Mặt trời thức giấc, véo von chim chào
Cổng làng rộng mở. Ồn ào
Nông phu lững thững đi vào nắng mai

Trưa hè bóng lặng nắng oi
Mái gà cục cục tìm mồi dắt con.
Cổng làng vài chị gái non,
Dừng chân uể oải chờ cơn gió nồm

Những khi gió lạnh mưa buồn
Cổng làng im ỉm bên đường lội trơn
Những kho trăng sáng chập chờn,
Kìa bao nhiêu bóng trên đường thướt tha

Ngày mùa lúa chín thơm đưa
Rồi Đông gầy chết, Xuân chưa vội vàng
Mừng Xuân ngày hội cổng làng
Là nơi chen chúc bao nàng ngây thơ

Ngày nay dù ở nơi xa,
Nhưng khi về đến cây đa đầu làng
Thì bao nhiêu cảnh mơ màng
Hiện ra khi thoáng cổng làng trong tre.

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 12:04 AM
Chưa Bao Giờ Thương Thế


Ðời ta bao lần dại,
Chỉ vì nhiều tự áị
Ðòi hỏi nơi người tình
Một lòng yêu băng trinh.

Em yêu ta đã rõ,
Còn thử thách hoài hoàị
Năm với năm là mười,
Vẫn chưa cho là đủ !

Hơn một chút là giận,
Chưa chi đã vội hờn.
Ðể làm em đau buồn,
Không tiếc lời cay đắng...

Em cắn răng chịu đựng
Phản ứng thiệt dịu dàng.
Ddược thể, ta lại càng
Làm em thêm đau khổ !

Em được gì kia chứ ?
Mà phải chịu đau buồn.
Ta được gì kia chứ ?
Mà làm em đau thương.

Ddêm nay em chợt ghé,
Em mở lòng cho xem :
Ôi thương em, thương em !
Chưa bao giờ thương thế !

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 12:05 AM
Em Ở Ðâu

Thương nhớ em hoài, em ở đâu?
Vắng em, đời nặng trĩu u sầu
Khi còn gần gũi sao hờ hững?
Chừ đã xa vời mới khổ đau!
Chẳng khác đất khô mong được nước
Mà hơn tằm đói, đợi cho dâu.
Mang mang trường hận hai hàng lệ
Thương nhớ em hoài, em ở đâu?

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 12:06 AM
Giếng Làng


Hẹn nhau bên bờ giếng
Chờ nhau lúc rạng trăng
Nàng vân vê dải yếm
Chàng nắn sửa vành khăn

Dưới trăng nàng bối rối
Dưới trăng chàng băn khoăn
Nhìn nhau mà chẳng nói
Bốn mắt đọng trăng rằm.....

Hẹn nhau bên bờ giếng
Chờ nhau lúc rạng trăng
Trăng đến, nàng không đến
Chàng lo buồn đăm đăm

Nàng đã đi làng khác
Theo một người khăn đen
Không còn nghe giọng hát
Bên đình lúc nguyệt lên

Ai cúi mình trên giếng ?
Ai thả gầu múc trăng ?
Ai cười yêu nửa miệng ?
Tan rồi mộng gối chăn !

Không hẹn bên bờ giếng
Không chờ lúc rạng trăng
Đêm đêm chàng vẫn đến
Bên giếng khóc âm thầm

Đêm nay chàng lại đến
Bên giếng khóc âm thầm
Bỗng gặp bên bờ giếng
Đôi bóng người dưới trăng

Nàng cũng vê dải yếm
Chàng cũng nắn vành khăn
Cũng nhìn nhau âu yếm
Bốn mắt đọng trăng rằm

Giếng trăng, nơi hò hẹn
Giếng trăng, nơi hẹn hò
Từ xa xưa đến bây giờ
Giếng làng ghi dấu bao trò hợp tan.

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 12:07 AM
Nhan Sắc


Em có khuôn mặt nhìn nghiêng tuyệt mỹ :
Trán, mũi, cằm đường nét thiệt thanh tao,
Má nhung tơ phơn phớt sắc anh đào,
Môi tươi thắm cười phô hàng răng ngọc...

Óng ả mềm tuôn đây làn suối tóc
Chảy lan tràn trên đôi ngực, bờ vaị
Bàn tay xinh nhỏ nhắn, ngón tay cài...
Tay em nói còn nhiều hơn lời nóị

Em e lệ nhìn qua rèm tóc rối,
Ta mơ màng ngỡ gặp Thủy Băng Tâm,
Tình xa xa mà say đắm hơn gần,
Càng ngăn cách lại càng thêm quyến rũ

Tình chẳng ngỏ, em ầm thầm ấp ủ...
Chừ lên men nồng thắm biết bao nhiêu !
Kề bên em, hồn ta bỗng xiêu xiêu,
Em không đỡ, hẳn là ta gục ngã.

Ôi, Nhan Sắc ! Ôi, phép mầu kỳ lạ !
Ddắm hồn người không cần bả phong lưụ
Một miệng cười, một mắt liếc, một môi yêu...
Em thu cả hồn ta vào khóe mắt.

Ta thua rồi... Ta đầu hàng Nhan Sắc !
Cầm tay em... bằn bặt ngất ngây saỵ

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 12:08 AM
Tình Trong Mưa


Chiều ấy, mưa rào ở xóm Ðông
Cho người ủ dột đứng bên song
Xa nhìn đắm đuối tìm trong gió
Chỉ thấy màn mưa trắng ngập đồng
Ai biết mưa rơi nói những gì
Là buồn gieo lệ khóc lâm ly
Lòng bâng khuâng quá, xôn xao nhớ
Cả một tình yêu buổi ấu thì
Một buổi nàng qua dưới mái hiên
Đường mưa in một gót chân tiên
Ta nhìn theo bước đi ren rén
Bỗng cả lòng yêu náo nức liền
Từ ấy trên đường loang loáng mưa
Tìm hoài đâu thấy gót chân xưa
Đường mưa bao gót chân mưa bước
Gợi mãi tình yêu buổi dại khờ

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 12:09 AM
Thi Nhân Không Tuổi


Em thường trách thơ anh sao trẽ quá
Tuổi vào thu mà thơ vẫn thanh xuân
Lời yêu đương tha thiết giọng ân cần
Vẫn say đắm vẫn bâng khuâng naó nức

Vẫn mơ ước vẫn nhớ thương thổn thức
Vẫn chờ mong hờn giỗi lẳng lơ sao !
Hãy nghe em đứng đắng lại xem nào
Hay trăm tuổi vẫn chưa thôi tình tứ

Ồ em nói làm sao mà lạ rứa !
Thơ là thơ, muôn tuổi vẫn xuân xanh
Thơ là thơ, tiếng nói của tâm tình
Tình khô cạn thì thơ đâu còn nữa

Người trăm tuổi như thơ thì vạn thuở
Vẫn trẻ trung hơ hớ tuổi đôi mươi
Thơ là thơ đâu sống kiếp con người
Thể xác chết nhưng hồn thơ bất diệt

Ai xem thơ mà băn khoăn cần biết
Thi sĩ già hay trẽ tuổi bao nhiêu
Ai trách Nguyễn Du than khóc nàng Kiều
Và họ Chu luyến thương người kỷ nữ

Thơ Lý Bạch lời lã lơi tình tứ
Vẫn ngàn năm truyền tụng đến ngàn sau
Kìa Dương Khuê sương tuyết nhuốm pha đầu
Vẫn "bạch phát hồng nhân chừng ái ngại"

Nguyễn Công Trứ cũng mắt đi mày lại
Với em Hồng em Tuyết có sao đâu
Từ muôn xưa cho đến cả muôn sau
Thơ mãi mãi vẫn lả lơi tim trẽ

Và thi sĩ, ôi, mối tình vạn kỷ
Là con người không tuổi sống say mê
Kià em nghe ! vang vọng mỹ nhân hè ......

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 12:10 AM
Trở Lại Đồng Quê


Hôm nay về trại gió hiu hiu
Nhìn lớp mây qua nhuộm máu chiều,
Nhớ lại lược xưa màu đỏ thắm
Cài trong tóc lụa xõa liu diu .

Nhớ lại năm xưa còn ở quê,
Chiều bên đường cỏ đọi trâu về:
Em nhìn chim vút lên trời thẳm
Anh lắng diều than trong tiếng tre .

Năm năm vội vã thoáng đi nhanh,
Em nhãng quên quê luyến thị thành
Lược đỏ không cài trên tóc búi,
Cỏ đường chẳng vướng gót chân xinh.

Em biếng về quê, cây nhớ nhung,
Lúa đồng rướn ngọn đứng như mong
Đất đường luyến tiếc bàn chân ngọc,
Cỏ rạc ven bờ mãi ngóng trông.

Lòng rối như là cỏ rối bong,
Tương tư! Trải vắng rộng hơn đồng,
Em ơi, vui thú phồn hoa mãi
Có biết đồng quê đang nhớ mong?

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 12:11 AM
Trưa hè

Dưới gốc đa già, trong vũng bóng
Nằm mát đàn trâu ngẫm nghĩ nhai
Ve ve rung cánh ruồi say nắng
Gà gáy trong thôn những tiếng dài

Trời lơ cao vút không buông gió
Đồng cỏ cào phô cánh lược hồng
Êm đềm sóng lụa trôi trên lúa
Nhạc ngựa đường xa rắc tiếng đồng

Quán cũ nằm lười trong sóng nắng
Bà hàng thưa khách ngủ thiu thiu
Nghe mồ hôi chảy đầm như tắm...
Đứng lặng trong mây một cánh diều

Cành thưa nắng tưới chim không đứng
Quả chín bâng khuâng rung trước hè
Vài cô về chợ buông quang thúng
Sửa lại vành khăn dưới bóng tre

Thời gian dừng bước trên đồng vắng
Lá ngập ngừng sa nhẹ lướt ao
Như mơ dường khói lên trời nắng
Trường học làng kia tiếng trống vào.

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 03:40 AM
2. Bùi Chí Vinh
---------------------------------

Sinh năm 1954 tại Sài Gòn, hiện sống tại quê nhà

Tác phẩm đã xuất bản:

Thơ Tình Bùi Chí Vinh

http://www.luongsonbac.de/images/thidan_buichivinh.jpg



Alô, "nó kià!"

Đưa anh ngón út anh cầm
Cái ngón ốm nhách mà em giấu hoài
Không đưa, anh nắm bàn tay
Anh nâng lên mũi đố ai bắt đền?

Bắt đền sao được hả em?
Alo di động đắt tiền, anh "to"
Nó kìa (Nokia) nếu muốn, anh lo
Dế anh "dế lửa" học trò điếc luôn
Gáy từ lớp tới vũ trường
Bàn tay xịn, thương mến thương anh ghiền
đưa anh ngón út nha em
Lộn ngón đeo nhẫn hết tiền của anh!

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 03:41 AM
Anh Nhớ


Như con nít nhớ cà rem vậy mà
Như con dế trống đi xa
Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi
Con dế thì gáy một hơi
Còn anh gáy hết một thời con trai

...

Cô bé ơi, anh nhớ em
Như má lúm nhớ đồng tiền đúng chưa
Như cà chớn nhớ cà chua
Như da em nhớ da-ua ngọt ngào
Cái nhớ nhảy qua hàng rào
Chẳng thèm đăng ký cứ nhào vô anh
Xô ra thì thấy không đành
Nên anh ôm lấy rồi canh giữ hoài

...

Con kiến còn nhớ củ khoai
Huống chi tóc ngắn tóc dài nhớ nhau
Nhớ em không biết để đâu
Nếu để trên đầu thì tóc che đi
Để trong túi áo cũng kỳ
Lỡ đi đường rớt lấy gì chứng minh
Thôi thì giả bộ làm thinh
Hét lên "nhớ quá" một mình nghe chơi

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 03:42 AM
Anh và thằng nhóc


I

Hai mươi năm trước anh giống thằng nhóc lắm
Lủi thủi theo sau áo trắng tan trường
Rồi chiếc áo băng qua đường, biến mất
Anh tiếc hoài cái kẹp tóc cô nương

Anh bịnh thương hàn suốt ... ba ngày chẵn
Cái tội lang thang quên béng nắng trên đầu
Mà nếu có chết anh cũng không hối hận
Chỉ sợ tan trường có kẻ lén theo saụ..

Chỉ một mình anh đau, một mình anh ốm
Còn riêng em đừng thương hại ngoái nhìn
Hai mươi năm trước anh giống thằng nhóc lắm
Anh độc quyền buồn ngay cả lúc ... làm thinh

II

Còn bây giờ anh khác thằng nhóc lắm
Ngồi xổm lan can và gặm bánh mì
Chờ áo trắng tan trường ơi áo trắng
Anh trải thơ tình để lót bước em đi

Nếu em bắt chuyện tất nhiên anh lơ đãng
Trời thì xanh, xe cộ rất nhiều màu
Anh quên màu trắng đến khi em hốt hoảng
Mới quay lại cười một cái dễ ... xa nhau

Nếu em dửng dưng tất nhiên anh hét lớn
Em sẽ quan tâm hỡi cô gái tò mò
Thấy chưa, bây giờ anh khác thằng nhóc lắm
Ai dại độc quyền chịu đựng nỗi buồn ... xo !

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 03:43 AM
B' lao


Em có giống B' lao không em?
Đón anh đừng đóng cửa, cài then
Bằng không anh biến thành bông giấy
Mọc tỉnh bơ ngay phía trước thềm

Em có giống B'lao không em?
Ngắt anh đừng nỡ ngắt trong đêm
Bằng không anh biến thành trái bắp
Cắn vào răng em để bắt đền

Em có giống B'lao không em?
Vất anh đừng vất ở ngoài hiên
Bằng không anh biến thành con muỗi
Chờ dịp giường em bị hở mền

Em có giống B'lao không em?
Đập anh đừng đập bẩn tay tiên
Bằng không anh sẽ nằm huýt sáo
Suốt mùa thu như chú dế mèn

Là phải giống Blao nghe em
Chiều, mưa một chút để anh thèm
Tối, sương một chút để anh nhớ
Một chút gì như thể áo len

Là phải giống Blao nghe em
Làm duyên một chút để anh hiền
Dịu dàng một chút cho anh sợ
Một chút gì như thể buốt tim

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 03:43 AM
Bài Thơ Chưa Hoàn Thành


Đêm nhớ em, em có tin không?
Em như chiếc gối rúc trong lòng
Nào ai biết trăm con chim mộng
Vây kín đầu giường anh hát rong

Ngày nhớ em, em đã tin chưả
Em như sen đẹp tự nghìn xưa
Vái trời ao mọc ngay bên cạnh
Em nở thành thơ suốt bốn mùa

Mốt nhớ em, biết nhớ hay không?
Mới ngày, đêm đã đủ tê lòng
Thôi nghe đừng nhớ, thôi đừng nhớ
Lỡ mai này con sáo sang sông...

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 03:44 AM
Bài Thơ Lì Xì



Tết đến em có còn bướm trắng ??
Áo dài thơ, hay váy đầm xoè ??
Mặc áo dàỉ? Anh đeo kính cận
Còn diện đầm ?? Anh ..... mắt đỏ hoe

Tết đến, em có còn nhớ lớp ??
Hay nhớ gì đâu trước cổng trường ??
Nhớ lớp ?? Anh biến thành trái thị
Còn nhớ gì đâu, anh biến ...... luôn !!

Tết đến, ăn mứt me chua lưỡi
Cắn hạt dưa đỏ chót môi cười
Trời đất sinh ra chi tiểu muội
Để năm nào anh cũng ..... "eo ơi !!"

Tết đến đừng xoè tay, ngượng nhé !!
Cái đuôi sau gót quá là dài
Khỏi cần tập soi gương e lệ
Lì xì anh một sợi tóc mai

Khoá vào cặp nhốt mười sáu tuổi
Lỡ mai em "bẻ gãy sừng trâu"
Thì chắc anh biến thành chú Cuội
ôm cây đa bay tuốt lên ..... lầu !

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 03:45 AM
Bàn Tay


Khi tay em trong tay anh
Kẻ nào dị nghị sẽ thành người dưng
Mắc mớ gì phải quan tâm
Miễn sao ta nắm không lầm tay ai
Tay mà đút túi rất gầy
Có đôi chắc chắn bàn tay hồng hào
Tội gì không áp vào nhau
Đợi cho sợi tóc bạc đầu thì buông...

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 03:46 AM
Bình Đẳng Ơi, Chào Mi


Bình đẳng nhau tất cả mọi thứ
Anh đồng ý hai chân, hai tay
Khi giơ lên thì anh té ngửa
Xin em đừng xây xẩm mặt mày

Nghĩa là anh giống cóc, giống xoài
Và ngọt lịm như chè thập cẩm
Còn em thì chuyển hệ đắng cay
Sáng xỉn, chiều say, trưa đờ đẫn

Nghĩa là anh ... vào ra ngơ ngẩn
Mở trang lưu bút, chép thơ tình
Còn em thì vi vu xế nổ
Áo bụi quần dơ, tóc tủa đinh

Nghĩa là dẹp ngày "Valentine"
Anh thèm hoa, còn em vặt lá
Vui vui thì đàm đạo văn minh
Bình đẳng " ba " và bình đẳng " má "

Nghĩa là từ nay anh nội trợ
Còn em ngồi nhậu ở vỉa hè
Lạy trời cho em đừng trúng gió
Bằng không anh mắc nghẹn cơm khê

Bình đẳng nhau tất cả mọi thứ
Nhưng anh cao, em thấp, ý trời ...
Em có muốn chồm lên giận dữ
Anh cúi đầu hôn nhẹ nhàng thôi ....

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 03:47 AM
Bí Mật Mỗi Con Đường


Chắc chắn là rất nhiều dấu chân đi qua
Chồng chất lên nhau làm người ta có tuổi
Anh chưa làm được gã gác - cửa - thời - gian
Gỡ các dấu chân để tìm sương khói

Chắc chắn là dưới những chiếc guốc, những đôi giày không biết nói
Các đôi lứa yêu nhau đã phát biểu ồn ào
Như anh đã dụi đầu vào vai em mệt mỏi
Thả lại trên đường đúng mười ngón xôn xao

Đã có cái hôn quá khứ rất nhiệm mầu
Cho vành môi hết thời kỳ tái mét
Đã thú nhận nhau những cuộc tình đầu
Cho hai gót chụm dần đêm vĩnh biệt

Chắc chắn là sẽ còn hoài dấu vết
Dấu ngón chân em, vết cứa anh mà
Và chắc chắn ở chỗ nào bí mật
Có ai tình cờ nhắc một ai xa.

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 03:48 AM
Bông Điên Điển


Tôi biết có nồi canh điên điển
Cá bông lau, đậu bắp, mỡ hành
Em ngậm cái màu bông chín nõn
Thẹn thùng không nói được tiếng 'anh'

Bông điên điển trên sông xưa lắm
Mù nước lên tôi nhớ Tháp Mười
Bông điên điển trên sông sang lắm
Tôi thả tình bèo giạt hoa trôi

Bông điên điển trên sông xưa lắm
Em chèo ghe, tôi hái trộm về
Trời giận nên làm con nước lớn
Lụt tháng mười, em mất bến quê

Từ đó tôi tìm bông điên điển
Ai đem dị thảo đến nhà hàng
Con sáo sang sông con sáo hiếm
Kỳ hoa thành lẩu đãi nhà quan

Đâu biết có nồi điên điển luộc
Ăn thay cơm trên sóng thủy thần
Em ngậm cái màu bông nước mắt
Kỷ niệm buồn như một tiếng 'anh'

Ở phố tôi thèm cơn nước lụt
Để bông ngày ấy tự trôi xuôi
Đâu biết chính mình đang phụ bạc
Bông chát, lòng em cũng ngậm ngùi.

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 03:49 AM
By night


'Bynight' có gì lạ không em?
Đêm chắc là phố xá có đèn
Đêm chắc là đèn không đủ sáng
Đêm chắc là u ám tối đen

Ờ, 'bynight' lạ lắm hả em?
Đêm về em 'lắc' giống đang điên
Đêm về em hát như đang mợ
Chỉ tội phụ huynh cạn vì tiền.

Tịnh Ngọc
01-09-2005, 03:50 AM
Bướm và Hoa


Ra khỏi lớp các em tan như bướm
Có bướm màu đen coi giống bướm bà
Có em áo dài đẹp như bướm trắng
Anh ngẩn người, thầm gọi : bướm kiêu sa !!!

Bươm bướm thật vốn nhiều màu sặc sỡ
Còn bướm của anh không bay khỏi mặt đường
Thơ anh đậu xếp hàng trên bãi cỏ
Chờ trước cổng trường một cánh bướm tơ vương

Nhưng có thật các em là bướm trắng ??
Con gái là hoa, ai gọi bướm bao giờ !!
Kìa bông giấy trắng và hoa huệ trắng
Lấp ló hàng rào đôi mắt nhãn ngây thơ

Bông giấy không hương nên các em từ chối
Hoa huệ tràn hương, anh cuống quít thập thò
Khi tiếng guốc ở trên đường chưa mỏi
Thì anh còn lẽo đẽo bước buồn xo...

PS: Vì muốn dòng thơ Mới được liên tục, xin làm ơn đừng chit chat ở đây các bạn nhé ! Thanks.

Tịnh Ngọc
10-09-2005, 06:04 AM
Cao Và Thấp


Bao nhiêu lần em kiễng chân lên
Cũng không thể cắn vành tai anh được
Anh có bổn phận phải cao gần hai thước
Để xoa đầu em một cách dễ dàng

Anh có nhiệm vụ lớn bằng người ngoại quốc
Để cùng em dạo phố thật hiên ngang
Nếu anh cao một thước tám mươi lăm
Chỗ cư trú thường là sân bóng rổ

Cao một thước tám mươi tư cũng khổ
Không tắm pít-xin anh cũng đánh bóng chuyền
Cao một thước tám mươi ba càng buốt tim em
Vì môn thể thao mới sẽ là nghề bóng đá

Em sẽ tốn tiền mua dầu nóng để bôi vào mắt cá
Cầu thủ như anh hay bị 'đốn' bất ngờ
Nhưng dưới một thước năm mươi thì em sẽ buồn xo
Thấy anh bò lết cả ngày vì tập tạ

Anh sẽ đô như Hercule nhưng thê thảm quá
Dạo phố ngoài đường chỉ đứng đến vai em
Vì vậy hôm nay em kiễng chân lên
Anh mới thí dụ để mình không mặc cảm

Cái chiều dài hay bị thua chiều ngắn
Lúc cúi hôn em phải biết lấy thăng bằng
Cao cho dữ cũng đành thua lùn xủn
Lúc hai cái đầu chụm lại rất tình nhân

Chẳng phải vậy sao ? Kiễng chân thì dễ ..... sợ
Nên lúc rụt về em thấp đến dễ... thương !!!
http://www.luongsonbac.de/thidan/images/spacer.gif

Tịnh Ngọc
10-09-2005, 06:06 AM
Cô Nương Ngày Tết


Mười hai tháng cô nương già chát
Dè đâu xuân đến 'lẳng' ra liền !
Giống như ngọn sóng anh ngồi hát
Nịnh đầm tiểu muội một hơi : em....

Thì em vẫn là em áo trắng
Nhất quỉ, nhì ma, thứ ba ... huề
Anh cao lớn mà chân thì ngắn
Bước hoài vẫn bị gọi nhà quê

Muội tuyên bố đón xuân tiết kiệm
Sơ sơ chỉ một hũ kiệu hành
May thay, con mắt không hà tiện
Khai vị đầu năm, biết liếc anh

Biết liếc anh ... nghĩa là chóng lớn
Một năm mới đó, đã bay vèo
Anh tự cắt cái đuôi cà chớn
Lên đồ, đứng cạnh sợi dây leo !

Cười như cô nương, khóc như tiểu muội
Anh biết sao mà dỗ bây giờ ?
Thà mùng một trái tim anh chết đuối
Mùng hai anh lại nhảy lên bờ ........làm thơ !

Tịnh Ngọc
10-09-2005, 06:06 AM
Chia buồn cùng năm Sửu


Khi em lên mười bảy
Loài trâu mất tích sừng
Cỏ đang thơm bỗng dại
Trái tim chàng rét run

Ai bảo em mười bảy
Bẻ gãy hết ngọt ngào
Con trâu và con gái
Cứa một đường hơn dao

Vậy thì anh mười tám
Hơn một tuổi ngon lành
Tình nguyện làm con ..... nghé
Cưa sừng nhìn xuân xanh.

Tịnh Ngọc
10-09-2005, 06:07 AM
Chiếc ghế mây


khi em rời ghế mây
chỉ mùi hương ở lại
tre biến thành thần thoại
trúc biến thành hoang đường
anh biến thành tai ương
thấp thỏm bên chiếc ghế
cái mùi hương ác thế
không theo em bay đi
mà quấn quýt bên tre
mà quẩn quanh bên trúc
để riêng anh biết được
có thực, mùi hương kia
không một ai sẻ chia
chỉ trừ ra chiếc ghế

không ngu gì anh kể
mùi hương này cho ai
hỡi những chiếc ghế mây
hiếm hoi trên trái đất
hãy khinh chiếc ghế sắt
hãy khinh chiếc ghế bành
những chiếc ghế vô danh
trong căn nhà trải thảm
nơi chân em chưa dẫm
nơi tình em chưa ngồi
nơi Chúa chưa ra đời
nơi Phật chưa hiện đến
nơi em chưa rón rén
những gót chân tuyệt vời
nơi mọi người hít thở
chưa thấy mùi em rơi

nơi đây anh đang hay
chỗ này anh đang biết
anh vuốt ve ghế mây
như vuốt ve truyền thuyết
tình yêu anh lẫm liệt
thanh trúc phải cong vòng
tình yêu anh tận cùng
thanh tre đành duỗi thẳng
anh đặt trái tim đắng
vào chiếc ghế em ngồi
trái tim trở nên ngọt
chiếc ghế tình anh ơi

chiếc ghế tình em ơi
lúc người kia đi mất
lúc người này cúi mặt
cái mùi hương chưa đi
như không hề biệt ly
như không hề xa cách
trận gió có thổi sạch
tất cả mọi đền đài
cơn bão có đùa dai
anh cũng không lo sợ
khi lòng anh: em ở
khi ghế anh em ngồi
hương thời gian muôn thuở
thuở bắt đầu lứa đôi...

Tịnh Ngọc
10-09-2005, 06:08 AM
Chiều Có Lan


Chỉ cần ngón tay đưa lên môi
Ngàn năm nhan sắc ở em rồi
Ngàn năm trời đất thành thơ nhạc
Cây cỏ chào nhau để lứa đôi

Chỉ cần chiếc muỗng em trong ly
Là tim anh chết rất nhu mì
Là chàng thi sĩ bay đâu mất
Một chút tình anh lẻn trốn đi

Chỉ cần em cứ ngồi như thế
Yên lặng nhìn anh suốt buổi chiều
Là anh trôi sạch bao dâu bể
Mở hết lòng ra đợi tiếng yêu !

Tịnh Ngọc
10-09-2005, 06:09 AM
Chuyện chiếc xe đạp


Anh chở em đi bằng xe đạp
Thấy phổi hôm nay sạch lạ thường
Dọc đường khói một trăm chiếc "cúp"
Không làm hơi thở bị dơ hơn

Anh chở tình anh trên xe đạp
Mặc ai kia ngó, mặc ai dòm
Dễ gì mang một cô công chúa
Đặt vào xe, rồi khẽ cúi hôn

Anh chở em đi bằng xe đạp
Mồ hôi ra đẫm hết vai gầy
Thương ghê ngọn gió sau lưng đã
Thổi mát đời anh trong cánh tay

Cám ơn em dám ngồi xe đạp
Để cho anh quên mất mình nghèo
Cám ơn em đã không đánh phấn
Nhìn anh bằng con mắt trong veo.

Tịnh Ngọc
10-09-2005, 06:09 AM
Con Gái Tuổi Dần

Năm tới sẽ là năm con cọp
Tuổi bé trùng năm mới động trời
Nếu muốn làm tim anh hồi hộp
Bé gầm lên một tiếng "Anh ơi!"

Sử sách đã nhắc nhiều đến bé
Hết sát phu rồi đến bỏ chồng
Anh thì gọi đó là "Bà Kẹ"
Mới nhìn, đã nuốt chửng đàn ông

Vái trời ai cũng xa lánh bé
Chỉ riêng anh tan cửa nát nhà
Anh chết sớm không hề nuối tiếc
Miễn là móng vuốt có mùi hoa

Mà anh lại cầm tinh con ngựa
Thoát sao qua con gái tuổi Dần
Giả đò vồ thật anh lần nữa
Để tình run rẩy hết hai chân.

Tịnh Ngọc
10-09-2005, 06:10 AM
Dép Quốc Doanh


Đi bộ dép vỏ xe phồng ngón
Con đào thương hại sắm dép da
Trời xúi bàn chân quen xả láng
Xỏ vào nửa tháng đã te tua

Tội nghiệp con đào, tiền chắt bóp
Nhịn tháng lương,không dám ăn chè
Ta thân đói rách mà chơi "sộp"
Nửa đường nhìn dép đứt, giận ghê !!

Thì đổ thừa tại đường lồi lõm
Lỗ tấn mà đi cũng cụt giò
Huống chi ta, mỗi ngày lộn xộn
Giang hồ chưa chịu lép Rambo

Thì đổ thừa tại ta tuổi Ngựa
Thiếu yên cương, ruổi vó sao đành
Tiếng hí nghe buồn như tiếng sủa
Tiếng sủa buồn như dép quốc doanh

Con đào sắm dép, quên sắm kép
Dép-quốcđoanh thì kép-cuốc-cày
Em nhan sắc thuộc hàng kiện tướng
Chọn lầm ta, duyên nợ thương thay !!

Thương thay sĩ tử đông như vậy
Nỡ để trạng nguyên ngóng vỉa hè
Thương thay giày dép nhiều như vậy
Để thi hào mang lốp vỏ xe...

Tịnh Ngọc
10-09-2005, 06:11 AM
Dạm Ngõ


Hai người lớn giáp mặt nhau
Vậy là con trẻ qua cầu gió bay
áo tình anh giữ trong tay
Bỏ công em cởi từ ngày còn thơ

Anh đi hỏi vợ bất ngờ
Vầng trăng chờ mật nằm mơ trên trời
Trầu cau chưa sắm đủ đôi
Trước sau chỉ có một lời sắt son

Mẹ anh đánh tiếng cầu hôn
Ba em con mắt cứ dòm đôi ta
Mặc người lớn nói gần xa
Tội gì không lẻn xuống nhà hôn em.

Tịnh Ngọc
10-09-2005, 06:12 AM
Ghẹo Vợ Tương Lai


Mỗi lần say sưa anh lại nhớ em
Làm như thể em là ly bia vậy
Ly bia nhấp môi thì anh uống đại
Em nhấp anh thì biết uống cách nào

Em nhấp anh nghĩa là kép nhấp đào
Hoa nhấp bướm và rơm nhấp lửa
Bướm đụng hoa thì hoa tàn, nhị rữa
Lửa đụng rơm thì rơm bén hết mình

Mà chúng ta thì khác hẳn trái chanh
Vắt nước sớm chỉ còn trơ miếng vỏ
Anh sẽ vắt em như chồng vắt vợ
Trăng mật cả năm đâu chỉ một tuần

Đâu chỉ gối chăn mới hết nghĩa động phòng
Ta động phòng nhau từ trong cái nhớ
Cái "động" dễ thương, cái "phòng " dễ sợ
Dễ sợ, dễ thương nên nhớ nhau hoài

Cái nhớ lũy thừa mỗi lúc anh say
Làm như thể sắp bồng em ra biển
Đặt xuống cát đen chờ con sóng đến
Chứng kiến anh đang tuyên thệ ái tình

Cái nhớ bình phương lúc nhớ thình lình
Nhớ mà giấu thì làm sao chịu được
Anh sẽ hét lên cho lỗ tai em nhột
Còn hét tên ai, đố em biết... hà hà

Tịnh Ngọc
10-09-2005, 06:12 AM
Giấc mơ công ty riêng


Được gọi là 'giám đốc'
Nghĩ cũng hách xì xằng
Đặt bút ký cái rẹt
'Lính bắt đầu lăng xăng'

Tuổi trẻ sớm lập nghiệp
Thường 'bạo phát bạo tàn'
Hèn chi nhiều giám đốc
Chưa phát đã... bạo gan!

Tịnh Ngọc
10-09-2005, 06:14 AM
Giọt mực mùa hè


Chắc chắn hồn anh toàn mực tím
bé không tin chấm thử vài lần
một là được thầy cho mười điểm
hai là tim bé bị ... bâng khuâng

Anh làm thơ toàn bằng viết bic
làm quen chưa biết viết bằng gì
sực nhớ ngày xưa còn lọ mực
sân trường tím đẫm một cây si

Bài hát nào "sợi thương sợi nhớ"
còn thơ anh "giọt nhớ giọt thương"
một hôm anh biến thành quyển vở
tình nguyện yêu giọt mực tím đang buồn.