PDA

View Full Version : Gặp Ma!!


khenh1983
13-09-2009, 05:33 PM
:sad::sad: Em không biết là đặt ở đây có đúng hay ko, nếu ko đúng thì nhờ Mod và Admin chuyển hộ em..
.. Đầu tiên, mình xin khẳng định là mình ko mê tín nhá, nhưng có những chuyện đúng là ko lí giải được....:sad:Tâm linh mãi là cái mà vô khối người không thể hiểu được, nhưng nếu có niềm tin vào tâm linh và không mù quáng, thì mọi khoảng cách giữa thế giới âm dương rất gần, mọi cái sẽ không còn đáng sợ như nhiều người tưởng, sự hiểu biết chỉ làm chúng ta biết cách hơn, sẽ không có sự sai lầm nào cả, ở 1 thế giới tâm linh mà ở đó chỉ có cái tâm của chính mỗi người đối với những niềm yêu thương của mình đối với những người đã mất...--~--
..Mình có chơi và tham gia vào một nhóm các chị, các mẹ..rất thích kể cho nhau nghe chuyện ma, thậm chí trong nhóm còn có cả mẹ, có thể làm cho vong nhập vào mình ...hay có những mẹ có thể nhìn rõ được sự việc khi nhìn vào một người ---\---\(Các mẹ này hoàn toàn bình thường nhá, việc nước rất giỏi, kinh doanh thì thôi rồi, chứng khoán hay vàng thì các mẹ í ..siêu lắm)...
--nd--Mình sẽ dần dần pốt các chuyện như gặp ma, hay chuyện tâm linh để mọi người đọc, cái này là mình được nghe kể lại thôi nhá...

khenh1983
13-09-2009, 05:35 PM
Sự việc này xảy ra đã hơn 1 năm rồi

Tôi có 1 thằng thợ vừa tròn 15 tuổi, tính tình rất dể thương và em rất cao ráo, đẹp trai. Do hoàn cảnh gia đình em không được tốt ( ba có vợ kế, mẹ ở ngoài Bắc còn em và người chị ở chung với mẹ kế và ba. Ba em lại có thêm 1 đứa con chung với mẹ kế) vì em ham chơi và không nghe lời nên mẹ em (là khách hàng của tôi) xin cho em được học nghề và ở lại tại chổ làm. Em làm cho tôi rất tốt, ngoan, hiền, nghe lời và chịu học hỏi. Em làm được gần 1 năm thì tai nạn xảy ra.

Tôi còn nhớ như in vào sáng thứ 2, ngày 16/06/08, tôi cùng các bạn đi ăn sáng tại phở Kỳ Đồng, OX tôi gọi bảo "thằng T bị xe container đụng chết rồi, bây giời vô nhà xát nhận dạng!" Tôi la lớn rồi chết điếng người! tôi bỏ bạn lấy xe về liền mà tai tôi ù đi, mắt tôi mờ đi, không biết vì nước mắt hay vì cái tin đó làm tôi mất bình tỉnh!? về là tôi cùng mấy đứa thợ chạy đi tìm nhà xác, đi 3 nơi mà không thấy, cuối cùng tới NX BV NT thì gặp em. Nhân viên nhà xác báo em đã bị đụng ngay cua quẹo của cầu Tân THuận vào trưa thứ 7, không có thân nhân nên chuyển vào BV Sài Gòn, nằm tới khuya thì chuyển về đây vì BV bị hư hệ thống lạnh.

Tôi nhìn em mà chết lặng! em nằm đó, mắt nhắm hờ, hai tay để lên ngực, mặt bị cà dưới đường trầy trụa, nhưng thật may là em còn nguyên vẹn. Tất cả mọi người ai cũng khóc! Ba mẹ em mãi tới 2 tiếng sau mới vào nhận con, rồi khóc. Chúng tôi lo may táng cho em, lo xe cho em về TB, quê ông nội em, 2 ông cháu nằm gần nhau. Ông thì mới mất được 3 tháng, rồi bây giời tới cháu ! Gia đình rối tung, không ai tập trung làm gì.
Tôi cứ nghĩ vậy là xong, hết 1 kiếp người! Tôi tiếc cho em, em quá trẻ! em chưa làm gì nên tội mà phải bắt em đi. Em chuẩn bị lên thợ chính, lương cao hơn có thể giúp gia đình nhiều hơn nửa! Tôi tiếc một cuộc đời! Tối về tôi không ngủ được, hình ảnh em nằm trong nhà xác cứ bám lấy tôi!
Rồi mọi chuyện cứ trôi qua, khoảng 2 tuần sau ngày em mất, em báo mộng cho ba em.
Em cho ba em thấy nơi em nằm, em nằm sát trong lề, bên cạnh có bà bán nước lớn tuổi đang rửa ly, Em thì đang ngồi ăn gì đó trong tô, còn ngoài đường thì có 3 người nằm ngoài đường (tôi chết kiếp)! mình mẩy rất dơ, dầu nhớt bám đầy người.

Em kêu " ba ơi đi đón con về, con không tự về được! Ba đi buổi sáng, đừng đi buổi chiều, chiều con không thấy đường".
Em còn bảo, nhà đối diện treo cái kiếng làm cho nhà mình xui nên " ba kêu người ta gởi xuống đi" !
Thế là sáng hôm sau ba em chạy lại, thì nổi da gà vì ông thấy bà bán nước đang ngồi rửa ly, bà mặc cái áo y chang như ông thấy. Ông sợ nhìn ra ngoài đường (có 3 thằng)!
Rồi đốt nhanh khấn vái, đốt vàng mã rồi lên xe chạy về.
Bẳng đi mấy hôm sau, chị của em nằm mơ thấy em đang ngồi trên bàn thờ và hỏi: " chi B sợ em ko?" chị em nói: mày làm gì mà tao sợ? mày sao rồi? em trả lời " bình thường", Hỏi mày giờ ở đâu? em chỉ lên bàn thờ!!!!! ( tôi nghe ba mẹ em nói mà tôi nổi da gà cùng mình, bởi lẽ tôi không nghĩ sự việc sẽ như vậy!)

Rồi cứ vài hôm em lại cho cả nhà thấy. Lúc thì em rửa mặt, lúc thì em đang nằm ngủ kế bên cạnh, lúc thì em ăn cơm, lúc thì em thay đồ đi chơi,...

Xin nói rõ là khi thấy em là lúc thức, không có ngủ, không phải chiêm bao, thấy ban đêm lẫn ban ngày.
Gia đình cứ sợ đi coi bói chổ này, chổ kia... Còn tôi thì thương em, ma chay tôi cũng phụ lo, thế nên gia đình rất cảm kích và gọi tôi báo mọi việc.

Rồi tôi thì lang thang trên net tìm chổ để chữa bệnh cho OX tôi, vô tình tôi thấy có 1 số huynh tỷ cho địa chỉ của cô Hai Bon. Tôi đánh liều rủ ba mẹ em đi. tôi dặn là trước khi đi mấy ngày nên khấn em, kêu em đi cùng.
Hôm thứ 7 rồi chúng tôi xuất phát đi, mẹ em biết em có đi theo vì bà thấy người rất nặng nề, nhất là 2 vai. Đi tới ngã tư Gò DƯa thì mọi người chỉ sai, chúng tôi vào thì gặp 1 bà coi bói bài, bà xưng là mẹ BÉ Tâm. Tự dưng đi xa mà lại vô coi bài thì chúng tôi thấy bất mãn, mẹ em cũng coi ( vì lỡ rồi) bà coi chúng tôi thấy toàn là bói tâm lý.

Sau cùng chúng tôi nói là có phải bà biết gọi hồn không thì bà chỉ là cô Hai Bon. Tôi nhờ vả khẩn hoảng bà để bà chỉ, bà không muốn nhưng vì chúng tôi cần quá nên mong bà chỉ. Bà chỉ chúng tôi đi khá xa. Cuối cùng đi đại thì lại gặp
VỪa bước vào nhà cô Hai thì bà hỏi có việc gì. Rôì BÀ kêu mẹ của thằng em lại bảo ngôì xuống, bà vuốt mặt bảo ngồi ngay ngắn. Tựng dưng mẹ của em như muốn klhóc, chưa nói hết lời thì bà bảo "nó " có đi theo, bà bảo: Vô đi con trai !!!!
rồi một bà nữa lớn tuổi hơn nhưng rất tin anh, bảo mẹ em chấp tay lại phật.

Chúng tôi còn chưa biết chuyện gì vì xảy ra quá nhanh, OX nhà tôi thì hoàn toàn không tin nên cứ trơ ra và không muốn vào!
chúng tôi vừa ngồi xuống thì cô Hai bảo, " cha, đẹp trai giữ ha! cao ráo quá nè!" con ngoan con ngồi xuống rồi nói chuyện với ba mẹ nha"! Tôi bắt đầu rung!! OX tôi bắt đầu tin vì chưa ai nói gì mà cô đã biết. Ba em giời ngồi xuống và mở điện thoại để ghi âm, còn mẹ em đang ngồi xếp bằng để chờ nhập hồn. NGồi hơn 5 phút mà chả thấy gì, tôi quay qua hỏi cô thì cô bảo chờ cho hết căn đã, tôi chẳng hiểu gì.

OX tôi lại không tin nên ra ngoài hút thuốc. Một hồi sau Cô Hai lại ngồi kế bên, bắt ba em nắm tay và bà nói:" xong rồi con, con vô đi, có việc gì muốn nói với ba mẹ thì con nói nha, con ngoan, nghe cô, ngồi vô đi"!
Rồi bà làm phép, chú gì đó rồi phun rượu đầy người, tôi thấy mẹ em từ từ lắc lắc cái đầu, lắc nhanh một chút rồi bà nói :"để bà làm cho con mở mắt, cho con mở miệng nha"! vừa nói, bà vừa làm phép gì đó rồi mẹ em mở mắt ra, cặp mắt giống như là 1 con người khác.
Bà hỏi con biết ai đây không? e từ từ đưa mắt qua và rồi ...khóc, " ba, con nhớ ba lắm"! Tôi không tin vào mắt mình. sợ quá tôi muốn bỏ chạy nhưng vì có nhiều người nên tôi thấy bớt sợ hơn và ngồi gần hơn 1 chút. Cô Hai đi ra cho chúng tôi nói chuyện. Tôi hỏi em , em biết ai đây không? tôi chỉ vào tôi " Cô t! con nhớ cô lắm"! Hú Hồn! Tôi lại quay sang OX tôi hỏi, vậy con biết ai đây nửa không? " đảo mắt chập rải quay qua, em bảo" chú T, con thấy sao chú ốm quá, chú khỏe không?"!
OX tôi tin hoàn toàn!, và em quay qua Ba em nói, " con nhớ ba, nhớ mẹ, nhớ chị B, nhớ em T lắm, con buồn quá"! em khóc ! Ba em cũng khóc, tôi cũng khóc nên không nói được gì. OX tôi hỏi, em có đi học chưa: "dạ chưa, em muốn đi học mà không được"! rồi chúng tôi hỏi nguyên do tại sao em bị xe tông, em nói rằng thằng đó chạy ẩu, con chạy đúng, chạy bình thường, với lại mấy thằng kia (3 thằng đã chết trước em) nó xô. Rồi hỏi em việc nhà, có gặp ông nội em không, em nói có, em hiện giời bị đau chân lắm, đi không nổi. Rồi ba em nói có gởi cho em tiền, điện thoại em có nhận không? em bảo có, nhưng chưa xài.
Rồi ông bảo sẽ gởi cho em xe máy, em gặt phắt đi và la lớn bảo không, (chắc vì em sợ) ba em nói vậy để ba gởi cho xe đạp thì em chịu. Tôi có hỏi em ở dưới xài tiền gì, tôi lấy 1 xấp giấy tiền vàng bạc để trên bàn thờ của cô Hai hỏi em, em bảo là xài tiền này, tôi hỏi bao nhiêu và chỉ vào tờ tiền âm phủ, em nói 5 trăm, tôi hỏi với tiền này em mua được gì, em nói mua được bộ đồ.... và còn hỏi nhiều nửa.

Đến hơn 1 giời trưa, em bảo em đói bụng. Cô Hai nói rằng cô thấy con bị gẫy tay, gẫy chân, để cô chữa trị cho. Cô kêu em đưa chân đau ra rồi phun rượu nắn lại, đưa tay ra cô chữa, rồi 1 bên mặt nữa, chữa xong hỏi em còn đau không, em bảo còn ê ê hà, rồi nhoẻn miệng cười cám ơn cô Hai. Em lại than đói bụng nữa. Chúng tôi xin cô Hai được 1 chén cơm, 1 chén canh mướp, em mắc cở không ăn, cô Hai khuyến khích em ăn. Rồi cô bảo em ráng lo học hành về giúp lại cho ba mẹ, em dạ.
Ngồi thêm một lúc nữa thì em đòi về, Chúng tôi báo cô Hai, cô lại làm phép, phung rượu rồi bảo em đi ra. Từ từ mẹ em nhắm mắt lại rồi bà vỗ vỗ mấy cái kêu tỉnh dậy, mẹ em tỉnh dậy ngơ ngác, cặp mắt trở lại bình thường và hỏi: " ủa, có chuyện gì vậy?" Cô Hai cười nói " ngủ ngon quá mừa" . Tôi hỏi chị có nhớ là đã nói gì không, chị bảo không, chỉ nhớ là bà kêu xếp bằng lại chấp tay nhắm mắt hà, nhưng trong lòng sợ lắm vì sợ nhập luôn! chỉ có nhớ bấy nhiêu thôi.!
Rồi chị ngạc nhiên hỏi ai ăn cơm vậy?? Tôi cười bảo chị có thấy no không? chị nói từ sáng tới giời (2giời chiều) có ăn gì đâu, đói thấy mồ. tôi hỏi chị có cảm gíac no no không, chị bảo không? Cô Hai cười bảo thằng nhóc đó ăn mà !
Chúng tôi hầu chuyện với cô Hai và Bà lớn lớn tuổi, (tôi quên hỏi tên ) một lát rồi xin về. Hai bà vui vẻ tiển chúng tôi mà không lấy tiền, tôi xin gởi lại 1 ít để mua nhang đèn, bà kêu lên bàn thờ khấn vái xin để lại thì bà mới dám lấy mua đồ cúng. tôi làm theo và xin phép về.
Tôi thật sự rất sốc vì những gì mình chứng kiến. Từ trước tới giời tôi vẫn tin là có thế giới tâm linh, nhưng lòng tin của tôi hãy còn yếu lắm vì tôi chỉ nghe thấy trong tivi (kênh Disco đã chiếu về nhà ngoại cảm VN) rồi mấy cái đĩa của cô BH, rồi mạng internet, nhưng tôi chưa tận mắt thấy điều này, và đến bây giời tôi tin 100%, tôi không còn nghi ngờ gì về Âm hồn nữa. OX tôi vốn dĩ thấy tôi lên mạng tìm cách chữa trị cho mình nên OX nói tôi bị điên, bị ma nhập, còn lớn tiếng với tôi, nhưng hôm nay ổng chứng kiến tận mắt, và ông tin còn hơn tôi nữa!

Và hồi sáng này tôi lại nhận được điện thoại của ba em, ông nói rằng hồi tối này em lại cho thấy và bảo ông dẫn nó qua cửa hàng chơi, vì em nhớ chổ làm, em muốn qua thăm tôi và tìm cách giúp đỡ tôi trong công việc làm ăn. Tôi đang học, tôi nghe xong cũng thấy rung rung, vì em qua đây thì thế nào chúng tôi cũng gặp em! OX tôi bảo ừ dẫn nó qua đây đi, em nó nhớ chổ làm thì dẫn qua cho nó chơi để không vài bữa nữa em đi rồi ( vì khi nhập hồn em nói khoảng vài bữa nữa em đi về nội - TB - nơi chôn cất em). Chúng tôi hẹn gặp chiều nay. Tôi rất mừng nhưng cũng còn hơi sợ sợ !

Cuối cùng tôi rút ra như thế này: nếu các ba mẹ nào nhà ở gần cầu Tân Thuận, phía quận 4, đường vòng ở dưới, thì có việc cần thì thôi chứ nếu tránh được cung đường này thì nên tránh (vì còn 3 thằng nữa chưa được người thân rước về ) vì có thể sẽ xô xe cho mình bị tai nạn.
Thứ 2: yêu thương cha mẹ, có hiếu với ông bà, vì lúc nào ông bà tổ tiên nhiều đời điều theo dõi và che chở cho mình, nhưng phải với lòng tin yêu thì mới được !
cuối cùng là : cái chết quả thật không đáng sợ lắm ! vì chết đi linh hồn mình được đi học nơi cõi thiêng, minh mẫn, sáng suốt, làm những việc thiện giúp đời, giúp đỡ dòng họ. Đó là những gì mà Cô Hai Bon đã nói và tôi đã thấu hiểu được. Hy vọng cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn. Tôi cũng đã bớt lo cho cuộc sống này hơn khi tôi hiểu được điều này... <!-- / message --> <!-- sig --> __________________

khenh1983
17-09-2009, 11:40 AM
ớ ở miền Đông Nam bộ, trong 1 cái ấp bé xíu xiu ngay trên quốc lộ 20. Năm 73 - 75 tớ đi học ở nơi khác nên chẳng biết mùi chiến tranh là gì. Sau GP nhà tớ đi kinh tế mới mấy tháng, đói quá không chịu nổi lại tục tục bò về nhà cũ (QL 20).
Đêm đầu tiên về thằng em tớ bỏ đi chơi đâu tối hù không về, mà lúc đó tình hình an ninh còn tệ lắm, thế là bà nội tớ và tớ cầm đèn dầu đi tìm (làm gì mà có điện).
Trời tối thui, gió lạnh hù hù, 2 bà cháu dắt díu nhau đi, bà nội tớ lúc đó mới ngòai 50 và là người rất cứng rắn. Khi đến cổng nhà thờ, tay tớ cầm cái đèn dầu ngang bụng để soi đường thì tớ nhìn thấy người. Ui trời. type đến đây mọi loại lông lại khiếu nại rồi. Thế là tớ hỏi: Quang hả? Quang là tên em tớ mà.
Khi miệng tớ hỏi thì tớ đã biết là không phải rồi, vì cái mà tớ thấy là một phần thân phụ nữ trong cái quần patte màu trắng, và tớ biết chắc là con gái vì nó ôm một chiếc hông rất tròn. Tớ không thấy phần trên mà chỉ nhìn thấy phần từ thắt lưng xuống, và còn thấy rõ ràng bằng mắt (lúc đó mắt mới mười mấy tuổi, còn tốt lắm) đừờng chỉ may dằn trên quần nữa. Đừng có ai hỏi tớ có thấy chân không nhé, vì cái đèn dầu bé tí làm sao mà thấy được nhiều.
Lúc đó tớ nghĩ: Con gái nhà ai mà giờ này tối thui dám đi một mình ra đường (ôi giời ơi, tóc tai dựng đứng lên rồi đây), tao phải coi mày là đứa nào đấy. Lưu ý các mẹ: thời đó ít có con gái nào dám đi đêm lắm. Mà tớ thì ở đó từ bé, quen hết cả ấp mờ.
Thế là tớ làm một việc rất chi là mất lịch sự, đó là giơ cái đèn lên trên xem mày là con nào đấy. Và tiếp theo là tớ bủn rủn tay chân.
Ngưng đây, mai kể tiếp, hết giờ rồi...

binhdq
01-10-2009, 10:07 AM
ớ ở miền Đông Nam bộ, trong 1 cái ấp bé xíu xiu ngay trên quốc lộ 20. Năm 73 - 75 tớ đi học ở nơi khác nên chẳng biết mùi chiến tranh là gì. Sau GP nhà tớ đi kinh tế mới mấy tháng, đói quá không chịu nổi lại tục tục bò về nhà cũ (QL 20).
Đêm đầu tiên về thằng em tớ bỏ đi chơi đâu tối hù không về, mà lúc đó tình hình an ninh còn tệ lắm, thế là bà nội tớ và tớ cầm đèn dầu đi tìm (làm gì mà có điện).
Trời tối thui, gió lạnh hù hù, 2 bà cháu dắt díu nhau đi, bà nội tớ lúc đó mới ngòai 50 và là người rất cứng rắn. Khi đến cổng nhà thờ, tay tớ cầm cái đèn dầu ngang bụng để soi đường thì tớ nhìn thấy người. Ui trời. type đến đây mọi loại lông lại khiếu nại rồi. Thế là tớ hỏi: Quang hả? Quang là tên em tớ mà.
Khi miệng tớ hỏi thì tớ đã biết là không phải rồi, vì cái mà tớ thấy là một phần thân phụ nữ trong cái quần patte màu trắng, và tớ biết chắc là con gái vì nó ôm một chiếc hông rất tròn. Tớ không thấy phần trên mà chỉ nhìn thấy phần từ thắt lưng xuống, và còn thấy rõ ràng bằng mắt (lúc đó mắt mới mười mấy tuổi, còn tốt lắm) đừờng chỉ may dằn trên quần nữa. Đừng có ai hỏi tớ có thấy chân không nhé, vì cái đèn dầu bé tí làm sao mà thấy được nhiều.
Lúc đó tớ nghĩ: Con gái nhà ai mà giờ này tối thui dám đi một mình ra đường (ôi giời ơi, tóc tai dựng đứng lên rồi đây), tao phải coi mày là đứa nào đấy. Lưu ý các mẹ: thời đó ít có con gái nào dám đi đêm lắm. Mà tớ thì ở đó từ bé, quen hết cả ấp mờ.
Thế là tớ làm một việc rất chi là mất lịch sự, đó là giơ cái đèn lên trên xem mày là con nào đấy. Và tiếp theo là tớ bủn rủn tay chân.
Ngưng đây, mai kể tiếp, hết giờ rồi...
heheh tiếp tục lắng nghe ... -^_^-

khenh1983
01-10-2009, 03:45 PM
heheh tiếp tục lắng nghe ... -^_^-
Dao này bận quá, giờ kể tiếp nhá.-^_^-
Tớ nhắc lại là lúc đó tớ rất tỉnh táo và mới có mười mấy tuổi mắt mũi còn đang rất tinh tường, không có chát chít gì như bây giờ mà mắt kém đâu. Đã nói là tớ còn nhìn thấy được đường chỉ may đè trên quần mà, và xác định rõ ràng là con gái vì cái hông tròn trịa, và khoảng cách thì rất gần, các mẹ nào sử dụng đèn dầu trên bàn thờ thì biết, ánh sáng của nó không soi được xa đâu.
Thế là tớ đưa cái đèn lên định xem coi con nào mà dám đi một mình giờ này, lúc đó tay cầm đèn của tớ di chuyển chỉ từ thắt lưng (của tớ) lên trên khoảng hơn 2 tấc chớ mấy (tớ lùn mà) và.... hoàn toàn không thấy gì cả, chỉ một màu đen ngòm (tới đây thế nào có mẹ cũng thấy vọng kêu ối trời ... tưởng là thấy cái mặt gì ghê gớm lắm. Nhưng nói thiệt nếu thấy cái mặt ghê gớm thì tớ chết liền tại chỗ rồi, còn đâu mà kể cho các mẹ nghe hôm nay). Lập tứ tớ nổi hết gai ốc lên y hệt như bây giờ đây, bà nội tớ hỏi tớ: Bây nói chuyện với ai vậy. Tớ cắn môi một lúc mới hỏi lại được: Nội có thấy gì hông? bà nội tớ lắc đầu: Có gì đâu. Xin nhắc lại là hồi đó nội tớ cũng mới chỉ hơn năm mươi thôi nhé, chưa lẩm cẩm gì đâu. Tớ nói: Thôi về.
Khi về đến nhà thì em tớ đã về rồi, nó hồn nhiên kể lại là nó nghe người ta kể lúc chiến tranh nhiều người chạy loạn đến nhà thờ, rồi pháo kích vô khu đó dữ lắm, người ta chết quá trời, sau này bộ đội phải gom xác người lại mà đốt. Tớ sợ cả nhà bị ảnh hưởng nên không dám nói gì.
Ngày hôm sau tớ gặp lại bạn bè, đứa nào cũng kể như em tớ nói. tụi nó chỉ cho tớ mấy cái đống than rải rác xung quanh sân nhà thờ, nói là bộ đội chất đống xác người lên đó, đổ than củi lên đốt, tớ đếm được 5 đống cả thảy.
Chuyện ma thì tớ biết đầy, nhưng những chuyện khác thì do người trong nhà kể thôi, vi ngày xưa tớ ở trong một trạm y tế, chuyện người chết không thiếu gì, nhất là thời chiến tranh. Nhưng là cái lần đó là chính mắt tớ nhìn thấy chớ không phải nằm mơ, và thấy lúc đang tỉnh táo.
Tớ nghĩ chắc hồi còn bé tớ sợ ma nhưng hay bốc phét không sợ nên vong linh họ cảnh cáo tớ thôi. Về sau này ai hỏi có sợ ma không là tớ gật đầu ngay lập tức. Sợ phát sốt lên được ấy chứ.
Hôm nào rảnh tớ sẽ kể chuyện xe nhà tớ bị ma ám ở đọan đường Đại lộ kinh hoàng cho các mẹ nghe. Bây giờ tớ phải đi làm đây.

binhdq
01-10-2009, 11:25 PM
Dao này bận quá, giờ kể tiếp nhá.-^_^-
Tớ nhắc lại là lúc đó tớ rất tỉnh táo và mới có mười mấy tuổi mắt mũi còn đang rất tinh tường, không có chát chít gì như bây giờ mà mắt kém đâu. Đã nói là tớ còn nhìn thấy được đường chỉ may đè trên quần mà, và xác định rõ ràng là con gái vì cái hông tròn trịa, và khoảng cách thì rất gần, các mẹ nào sử dụng đèn dầu trên bàn thờ thì biết, ánh sáng của nó không soi được xa đâu.
Thế là tớ đưa cái đèn lên định xem coi con nào mà dám đi một mình giờ này, lúc đó tay cầm đèn của tớ di chuyển chỉ từ thắt lưng (của tớ) lên trên khoảng hơn 2 tấc chớ mấy (tớ lùn mà) và.... hoàn toàn không thấy gì cả, chỉ một màu đen ngòm (tới đây thế nào có mẹ cũng thấy vọng kêu ối trời ... tưởng là thấy cái mặt gì ghê gớm lắm. Nhưng nói thiệt nếu thấy cái mặt ghê gớm thì tớ chết liền tại chỗ rồi, còn đâu mà kể cho các mẹ nghe hôm nay). Lập tứ tớ nổi hết gai ốc lên y hệt như bây giờ đây, bà nội tớ hỏi tớ: Bây nói chuyện với ai vậy. Tớ cắn môi một lúc mới hỏi lại được: Nội có thấy gì hông? bà nội tớ lắc đầu: Có gì đâu. Xin nhắc lại là hồi đó nội tớ cũng mới chỉ hơn năm mươi thôi nhé, chưa lẩm cẩm gì đâu. Tớ nói: Thôi về.
Khi về đến nhà thì em tớ đã về rồi, nó hồn nhiên kể lại là nó nghe người ta kể lúc chiến tranh nhiều người chạy loạn đến nhà thờ, rồi pháo kích vô khu đó dữ lắm, người ta chết quá trời, sau này bộ đội phải gom xác người lại mà đốt. Tớ sợ cả nhà bị ảnh hưởng nên không dám nói gì.
Ngày hôm sau tớ gặp lại bạn bè, đứa nào cũng kể như em tớ nói. tụi nó chỉ cho tớ mấy cái đống than rải rác xung quanh sân nhà thờ, nói là bộ đội chất đống xác người lên đó, đổ than củi lên đốt, tớ đếm được 5 đống cả thảy.
Chuyện ma thì tớ biết đầy, nhưng những chuyện khác thì do người trong nhà kể thôi, vi ngày xưa tớ ở trong một trạm y tế, chuyện người chết không thiếu gì, nhất là thời chiến tranh. Nhưng là cái lần đó là chính mắt tớ nhìn thấy chớ không phải nằm mơ, và thấy lúc đang tỉnh táo.
Tớ nghĩ chắc hồi còn bé tớ sợ ma nhưng hay bốc phét không sợ nên vong linh họ cảnh cáo tớ thôi. Về sau này ai hỏi có sợ ma không là tớ gật đầu ngay lập tức. Sợ phát sốt lên được ấy chứ.
Hôm nào rảnh tớ sẽ kể chuyện xe nhà tớ bị ma ám ở đọan đường Đại lộ kinh hoàng cho các mẹ nghe. Bây giờ tớ phải đi làm đây.
Hihih thanks và tiếp tục lắng nghe ...

binhdq
15-10-2009, 08:23 AM
đâu rồi, tác giả của câu chuyện ma vào kể tiếp nhé hihihi

dangthu79
15-10-2009, 09:41 AM
chuyện này đọc trên thegioivohinh 1 lan roi...

khenh1983
17-10-2009, 09:40 PM
^^..thì mình đã bảo, chuyện mình chỉ sưu tầm do chơi với một số chị em thích chuyện thần bí, chứ mình ko trải nghiệm qua mà...dạo này lại đang bận cưới xin...:)..để mình pốt thêm hầu mọi người nha


Đợt vừa rồi cưới con em chồng, cả nhà tíu tít mỗi người một việc, chạy đón dáo hết cả. Mẹ chồng em với chồng em biết dạo này em sợ ma đột biến nên tối cứ cố gắng ở nhà với em, không đi đâu. Nnhưng lại lỡ có chuyện gập, k đi không đc. Em đành cắn răng :"Thôi mẹ đi đi vậy, chứ con ở nhà trông bếp k sao...". Và thế là bi kịch bắt đầu hức hức...

Em xuống bếp ngồi cạnh bếp than (chả là thấy các chị bảo dưới bếp có Thần Bếp của nhà mình bảo vệ mình nên em ngồi cạnh bếp cho gần, các Thần để ý cho yên tâm hĩ hĩ). Đang ngồi xem bếp bỗng thấy cái khăn ở cổ cứ giựt giựt ra đằng sau... Hơi giựt mình, mà Quay lại không thấy ai hết nhớ... Quay đi cúi xuống lại giựt tiếp. Lại giựt mạnh lắm à, tí lè cả lưỡi... Khỏi nói. Em thiếu điều *** ra wần mờ k dám quay lại xem nữa, k dám nhúc nhích, cứ ngồi đó... hát thật to cho đỡ sợ huhuh

Đến lúc MC mí chồng về em chạy thẳng cổ ra ngõ đón luôn, mặt mày tái me tái mét, cắt không còn hột máu. MC em hoảng lắm. Tự nhiên lúc chạy em mới thấy cái gì lòng thòng theo sau... Ôi hóa ra cái khăn của em nó hơi dài, bị tuột ra đằng sau. Mà lúc nãy ngồi bếp em ngồi lên đầu cái khăn, nên lúc cúi xuống nó căng, nó mới giựt cổ em ạ http://img.webtretho.com/forum/images/smilies/Laughing.gifhttp://img.webtretho.com/forum/images/smilies/Laughing.gifhttp://img.webtretho.com/forum/images/smilies/Laughing.gif

Một fen hết vía, kể ra cả nhà cười lăn. Mình đúng là ếch!

binhdq
18-10-2009, 01:17 PM
Một fen hết vía, kể ra cả nhà cười lăn. Mình đúng là ếch!
Hic hic hic vậy đúng là quá sợ, mình tưởng ít nhất bạn cũng quay lại chứ vì cũng đã tin là có thần bếp rồi mà đúng ko?

khenh1983
09-11-2009, 03:42 PM
^^ mấy hôm nay bận chuyện nhà cửa, nên ko có thời gian kể tiếp, để rảnh rảnh mình sẽ kể!!