trungfq
20-02-2009, 09:47 PM
Tôi đã từng đọc và rất thích Kinh Thánh nhưng đọc kỹ và suy ngẫm thấy có nhiều mâu thuẫn quá, nhất là sau khi đọc thêm các bài viết của các tác giả Trần Chung Ngọc và Charly Nguyễn trên website: sachhiem.net. Tôi viết bài này không có ý định đả kích tôn giáo mà chỉ là một nhận định, mong có được sự giải đáp của những người am hiểu Kinh Thánh-cuốn sách duy nhất được in nhiều nhất trên thế giới từ trước đến nay và là mối quan tâm lớn nhất của nhà bác học vĩ đại Newton. "C ó thể nói được rằng trong vòng 2000 niên vừa qua Cơ Đốc Giáo (Christianity) đã tung hoành trên thế giới. Chữ Cơ Đốc Giáo bao gồm, Công Giáo, Chính Thống giáo, Tin Lành giáo, vì tất cả đều tin vào Thượng đế, như Tân Cựu Ước đã mô tả; và đều tin Chúa Giê Su là Thiên Chúa giáng trần cứu chuộc thiên hạ. Con số tín đồ đã lên cho đến hơn cả tỉ .
Thoạt nhìn, thực là một lâu đài tráng lệ. Nhưng càng lặng ngắm, càng thấy nó đã bị rạn nứt, đã bị chônh chênh, vì nền móng đã bị lung lay hư hỏng. Ngày nay, có thể nói được rằng dưới cái chiêu bài: Chân Lý tuyệt vời, ta có thể vạch ra được những sự ngụy tạo hết sức tinh vi.
Tôi đã từng theo Thiên Chúa Giáo trong vòng 20, 30 năm lúc thiếu thời, đã từng sống không biết bao nhiêu giờ phút dày vò vì hai chữ “tội khiên”, say sưu vì câu kinh, tiếng hát.
Lúc bé, vì chưa biết thế nào là ngoại giáo, nội giáo, chưa biết gì về vũ trụ và con người; chưa biết gì về xã hội, nhân sinh; chưa biết suy tư tìm hiểu, phán đoán; chưa đọc các thánh thư các đạo giáo khác cũng như chưa nghiên cứu các đạo giáo khác và các thánh hiền đã thành nhân chứng thánh đông tây, kim cổ; chưa chứng nghiệm được sự trưởng thành của óc chất, tâm linh, nên tôi cũng thấy nó cao siêu hấp dẫn.
Năm 36 tuổi, nhân khảo về Khổng giáo, tôi đã được một sự giác ngộ nội tâm, nên đã bừng tỉnh giấc Nam Kha, và đã nhìn thấy rõ những sự sai trái, thấp kém của nó. Cho đến ngày nay, mỗi khi nghĩ lại sự mình thoát khỏi được Thiên Chúa Giáo nói riêng và các tôn giáo công truyền thiên hạ nói chung, để đi vào “Chính đạo giải thoát nội tâm”, tôi cho đó là đại hồng ân của trời đất. Tôi viết bài này không dành cho quần chúng. Tôi viết cho những người đồng thanh, đồng khí muôn phương, tôi viết cho hậu thế. Chính vì không có một hậu ý gì không tốt đẹp, mà chỉ cốt là khai phóng thực sự con người, vạch gai góc để tìm ra Đại Đạo và Chân Lý, nên tôi sẽ viết hết sức vô tư và bình thản.
Tuy nhiên, tôi cũng sẽ không viết hết mọi suy tư, nhận định của tôi về Thiên Chúa Giáo (Công giáo, Chính Thống và Tin Lành).
Tôi viết bài này, tùy ngọn bút đẩy đưa, tùy thần trí hướng dẫn, nên không muốn chia chương, chia mục.
Một nhận xét sơ khởi của tôi là vì mấy thứ đạo Thiên Chúa Giáo nói trên, tuy có thể có cùng một Thánh kinh (Tinh Lành chỉ có 39 quyển Cựu Ước, Công giáo có 47 quyển), cùng tin có Thượng Đế, cùng nhận Chúa Giê Su là giáo chủ, nhưng đi sâu vào các vấn đề tín lý, tìm hiểu cách thức các Giáo hội đó đối đãi với nhau, chúng ta mới thấy tất cả các đạo giáo trên đều là những đạo tương đối, nói là Trời lập ra, nhưng chính thực là người sáng tạo. Có điều Giáo Hội này cho là Chân, thì Giáo hội kia cho là Giả. Giáo Hội nào cũng đề cao tình bác ái, nhưng lịch sử đã cho thấy những giáo hội anh em với nhau nói trên đã luôn luôn coi nhau là thù địch, đã từng bỏ nhau xuống hỏa ngục, đã từng xỉ vả, nguyền rủa lẫn nhau, thậm chí đã từng hưng binh tàn sát lẫn nhau, đã từng dùng những thủ đoạn hết sức ác độc để gieo tai họa cho giáo hữu của đối phương.
Trong các tôn giáo nói trên, Công Giáo mạnh nhất, có tổ chức nhất, nên tôi sẽ dùng Công Giáo làm đối tượng chính của thiên khảo luận. Tôi làm công chuyện này không có ác ý gì riêng đối với Công Giáo, vì đối tôi bất kỳ đạo giáo nào khi đã đi vào con đường “Công truyền”, cốt thu hút quần chúng, thì cũng đầy dẫy những sai lầm, cũng đầy dẫy những thủ đoạn tàn độc. Chúng ta chỉ có thể mù, hay điếc mới không nhìn thấy, nghe thấy những điều đó.. Tôi chọn Công Giáo, vì nó có nhiều tín đồ nhất và lâu đời nhất. Nó lâu đời chỉ thua có Do Thái Giáo, một tôn giáo mà Công giáo đặt trọng tâm hủy diệt trong vòng 2000 năm nay, nhưng chung cuộc đã thất bại, như ta sẽ thấy sau này.
Trước hết, đối với tôi, cái sai lầm lớn lao của con người Tây Phương trong vòng mấy nghìn năm nay là niềm tin vô tận vào quyển Thánh Kinh – Tân lẫn Cựu Ước – và cho rằng chính Thiên Chúa đã mất thì giờ mà đọc cho các tác giả thánh kinh viết, cho nên nó phải đúng từng chữ, và tất cả những điều đã ghi chép trong đó là những dữ kiện lịch sử, là “chân lý”.
Họ còn cho rằng chân lý chỉ được mặc khải cho càc tác giả Thánh Kinh – Tân, Cựu Ước – và đã chấm dứt sau các thánh Tông đồ. Cơ quan nắm giữ Chân Lý hiện nay là Giáo hội.
Con người bình thường không được quyền hiểu Kinh Thánh theo ý mình, mà phải hoàn toàn lệ thuộc vào sự giải thích của Giáo Hội.
Vì dựa vào Thánh Kinh, nên nhiều người cho đến ngày nay vẫn còn cho rằng trái đất, con người mới được tạo dựng cách đây khoảng 6.000 – 10.000 năm. Niềm tin này đã được mọi người Công giáo tin theo. Phía Tinh Lành thì những người tin mạnh nhất là những người được mệnh danh là Bảo Thủ (Fundamentalists)..."
Trần Chung Ngọc
Những ai quan tâm, xin xem chi tiết các bài viết trên sachhiem.net.
Thoạt nhìn, thực là một lâu đài tráng lệ. Nhưng càng lặng ngắm, càng thấy nó đã bị rạn nứt, đã bị chônh chênh, vì nền móng đã bị lung lay hư hỏng. Ngày nay, có thể nói được rằng dưới cái chiêu bài: Chân Lý tuyệt vời, ta có thể vạch ra được những sự ngụy tạo hết sức tinh vi.
Tôi đã từng theo Thiên Chúa Giáo trong vòng 20, 30 năm lúc thiếu thời, đã từng sống không biết bao nhiêu giờ phút dày vò vì hai chữ “tội khiên”, say sưu vì câu kinh, tiếng hát.
Lúc bé, vì chưa biết thế nào là ngoại giáo, nội giáo, chưa biết gì về vũ trụ và con người; chưa biết gì về xã hội, nhân sinh; chưa biết suy tư tìm hiểu, phán đoán; chưa đọc các thánh thư các đạo giáo khác cũng như chưa nghiên cứu các đạo giáo khác và các thánh hiền đã thành nhân chứng thánh đông tây, kim cổ; chưa chứng nghiệm được sự trưởng thành của óc chất, tâm linh, nên tôi cũng thấy nó cao siêu hấp dẫn.
Năm 36 tuổi, nhân khảo về Khổng giáo, tôi đã được một sự giác ngộ nội tâm, nên đã bừng tỉnh giấc Nam Kha, và đã nhìn thấy rõ những sự sai trái, thấp kém của nó. Cho đến ngày nay, mỗi khi nghĩ lại sự mình thoát khỏi được Thiên Chúa Giáo nói riêng và các tôn giáo công truyền thiên hạ nói chung, để đi vào “Chính đạo giải thoát nội tâm”, tôi cho đó là đại hồng ân của trời đất. Tôi viết bài này không dành cho quần chúng. Tôi viết cho những người đồng thanh, đồng khí muôn phương, tôi viết cho hậu thế. Chính vì không có một hậu ý gì không tốt đẹp, mà chỉ cốt là khai phóng thực sự con người, vạch gai góc để tìm ra Đại Đạo và Chân Lý, nên tôi sẽ viết hết sức vô tư và bình thản.
Tuy nhiên, tôi cũng sẽ không viết hết mọi suy tư, nhận định của tôi về Thiên Chúa Giáo (Công giáo, Chính Thống và Tin Lành).
Tôi viết bài này, tùy ngọn bút đẩy đưa, tùy thần trí hướng dẫn, nên không muốn chia chương, chia mục.
Một nhận xét sơ khởi của tôi là vì mấy thứ đạo Thiên Chúa Giáo nói trên, tuy có thể có cùng một Thánh kinh (Tinh Lành chỉ có 39 quyển Cựu Ước, Công giáo có 47 quyển), cùng tin có Thượng Đế, cùng nhận Chúa Giê Su là giáo chủ, nhưng đi sâu vào các vấn đề tín lý, tìm hiểu cách thức các Giáo hội đó đối đãi với nhau, chúng ta mới thấy tất cả các đạo giáo trên đều là những đạo tương đối, nói là Trời lập ra, nhưng chính thực là người sáng tạo. Có điều Giáo Hội này cho là Chân, thì Giáo hội kia cho là Giả. Giáo Hội nào cũng đề cao tình bác ái, nhưng lịch sử đã cho thấy những giáo hội anh em với nhau nói trên đã luôn luôn coi nhau là thù địch, đã từng bỏ nhau xuống hỏa ngục, đã từng xỉ vả, nguyền rủa lẫn nhau, thậm chí đã từng hưng binh tàn sát lẫn nhau, đã từng dùng những thủ đoạn hết sức ác độc để gieo tai họa cho giáo hữu của đối phương.
Trong các tôn giáo nói trên, Công Giáo mạnh nhất, có tổ chức nhất, nên tôi sẽ dùng Công Giáo làm đối tượng chính của thiên khảo luận. Tôi làm công chuyện này không có ác ý gì riêng đối với Công Giáo, vì đối tôi bất kỳ đạo giáo nào khi đã đi vào con đường “Công truyền”, cốt thu hút quần chúng, thì cũng đầy dẫy những sai lầm, cũng đầy dẫy những thủ đoạn tàn độc. Chúng ta chỉ có thể mù, hay điếc mới không nhìn thấy, nghe thấy những điều đó.. Tôi chọn Công Giáo, vì nó có nhiều tín đồ nhất và lâu đời nhất. Nó lâu đời chỉ thua có Do Thái Giáo, một tôn giáo mà Công giáo đặt trọng tâm hủy diệt trong vòng 2000 năm nay, nhưng chung cuộc đã thất bại, như ta sẽ thấy sau này.
Trước hết, đối với tôi, cái sai lầm lớn lao của con người Tây Phương trong vòng mấy nghìn năm nay là niềm tin vô tận vào quyển Thánh Kinh – Tân lẫn Cựu Ước – và cho rằng chính Thiên Chúa đã mất thì giờ mà đọc cho các tác giả thánh kinh viết, cho nên nó phải đúng từng chữ, và tất cả những điều đã ghi chép trong đó là những dữ kiện lịch sử, là “chân lý”.
Họ còn cho rằng chân lý chỉ được mặc khải cho càc tác giả Thánh Kinh – Tân, Cựu Ước – và đã chấm dứt sau các thánh Tông đồ. Cơ quan nắm giữ Chân Lý hiện nay là Giáo hội.
Con người bình thường không được quyền hiểu Kinh Thánh theo ý mình, mà phải hoàn toàn lệ thuộc vào sự giải thích của Giáo Hội.
Vì dựa vào Thánh Kinh, nên nhiều người cho đến ngày nay vẫn còn cho rằng trái đất, con người mới được tạo dựng cách đây khoảng 6.000 – 10.000 năm. Niềm tin này đã được mọi người Công giáo tin theo. Phía Tinh Lành thì những người tin mạnh nhất là những người được mệnh danh là Bảo Thủ (Fundamentalists)..."
Trần Chung Ngọc
Những ai quan tâm, xin xem chi tiết các bài viết trên sachhiem.net.