dailong
04-01-2009, 03:27 PM
Các cụ ta ngày xưa hay có câu nói :
Ếch ngồi đáy giếng
Coi trời bằng vung
nhằm ám chỉ điều gì ?
Nếu 1 người lúc nào cũng tự giam mình trong những suy nghĩ ,những thành kiến
của mình thì người đó sẽ không bao giờ biết được rằng còn rất nhiều cái
mình chưa biết ,mình chưa hiểu ,rằng ngoài bầu trời bao la kia có vô số
những chân lý ,những bài học đáng giá và mới mẻ
Nên ta không thể chỉ bằng lòng với những cái mình đã hiểu ,đã biết .
Những người như vậy được gọi là những người chủ quan ,kiêu ngao.
Cứ cho rằng những cái ta biết là nhất là giỏi rồi .
Cuộc đời thì cứ từ từ chuốc lấy đau khổ ,chuốc lấy thất bại những
vẫn không chịu nhận mình là sai ,là kém mà vẫn cho rằng mình là
đúng nhất .
Rồi chê trách ,rồi thắc mắc rằng tại sao mọi người không hiểu mình
không khen những điều mình nói ra .
Trên đời có rất nhiều người kiêu mạn ,tự cao tự đại .
Tại sao lại như vậy ?
Vì người ta cho rằng mình giỏi hơn người khác .
Điều này rất dễ xảy ra khi trong cuộc đời ,người ta đạt được
1 vài thành công nho nhỏ ,1 vài điều như ý muốn
Và rồi người ta kiêu mạn .
Tính kiêu mạn này ở trong xã hội sẽ dẫn người ta tới những thất bại và
khổ đau không thể tránh khỏi .
Còn ở trong đạo ,nó sẽ tạo ra 1 cái nghiệp rất chi là nặng .
Tuy rằng ,nhìn bề ngoài mình sẽ không thấy tác hại của nó trầm trọng
như giết người cướp của ... ( vì nó diễn ra âm thầm ở trong tâm )
Nhưng sự thật là sự kiêu mạn gây ra tác hại và hậu quả còn trầm trọng hơn
cả cướp cả hay giết người .
Trong cuộc đời của mỗi chúng ta cũng hay bị như vậy lắm .
Ví dụ như khi còn trẻ ,khi còn là 1 học sinh , 1 sinh viên .. ..
Ta bất ngờ giải được 1 bài toán khó mà trong lớp không ai làm được .
Tuy rằng các bài tập lần sau ta không thể xuất sắc như lần đó nhưng
đã vô tình gieo vào trong tâm trí ta 1 ảo tưởng về sự giỏi giang của mình
Hoặc khi đang công tác trong 1 cơ quan ,ta bất ngờ có 1 sáng kiến
giúp công ty vượt chỉ tiêu đề ra....
Hay thậm trí ,khi ta đi ngang qua 1 cái ngã tư ,thấy xe cộ qua lại tắc nghẽn
ta vội đứng ra chỉ người này ,chỉ người kia ...
Chỉ có bấy nhiêu thôi nhưng ta lại nghĩ rằng ta tài giỏi ,cảnh sát giao thông
cũng phải ngả mũ mà phục ta .
Hay ta là 1 tu sĩ ,trong 1 lần đàm đạo với 1 số người ở tôn giáo bạn .
Ta vừa chỉ ra khiếm khuyết của tôn giáo bạn vừa đề cao Phật Pháp .
Thấy mấy người kia không nói gì thế là ta tưởng ta giỏi lắm rồi
Có thể đi thuyết giảng ,hay hoàng dương Phật Pháp được rồi ....
Thường thường là như vậy ,khi 1 người đạt được thành công ở 1 việc
gì đó là bắt đầu phát sinh sự kiêu mạn
Và thật may mắn khi ta là đệ tử của Phật , ta được dạy là dù có thành công
tới cỡ nào thì cũng coi như không có gì ,lúc nào cũng khiêm nhu giản dị ,
hòa đồng với mọi người .
Kiêu mạn có cái tác hại là khiến ta dù muốn hay không muốn tạo thành
thói quen chê bai người khác .
Nếu ta hay nhìn thấy lỗi của người khác ,hay chê bai người khác thì phải
biết rằng lúc đó ta đang kiêu mạn
Nó xuất phát từ tâm lý thế này khi ta thấy được cái dở của người khác
tức là ?
Ta nghĩ mình đã giỏi rồi ,thấy được chỗ yếu kém của người là giỏi rồi .
Dù muốn hay không muốn thì khi ta chê trách người khác ,chỉ trích
những cái mà người khác mắc sai lầm thì trong tâm ta đã bắt đầu thấy
mình giỏi rồi ,mình bắt đầu có cái hơn người khác rồi .
Đó là cảm giác sẽ xuất hiện khi ta chê bai người khác .
Ví dụ khi gặp 1 cô gái đang ngồi trang điểm .
Vô tình ta nói : Chỗ này cô trang điểm hơi đậm ,chỗ kia thì lại ít quá ....
Khi mình nói như vậy thì trong thâm tâm mình sẽ có cảm giác mình
có khiếu thẩm mĩ hơn người này .
Nếu mình mà trang điểm ,chắc sẽ hơn cô này .
Nhưng sự thật là ?
Đó chỉ là cảm giác của ta mà thôi ,khi ta gặp người đó ta chê như vậy .
Rồi thì người khác gặp ta ,họ cũng sẽ nghĩ như vậy và chê ta như vậy liền .
Đây là tâm lý chung của nhiều người ,và vô tình nó tạo cho chúng ta 1
quen là tìm thấy lỗi lầm khuyết điểm của người khác nhanh hơn của mình
Nhìn thấy ưu điểm của mình nhanh hơn ưu điểm của người .
Chính vì nguyên nhân này sẽ khiến chúng ta xa cách nhau hơn , lạnh nhạt với nhau hơn .
Đây là điều không thể chối cãi được , ví dụ nếu ta gặp 1 người hôm trước
vừa chỉ trích ta thì liệu ta có thể trò chuyện vui vẻ với người đó được hay không
Hay là ngoài miệng vẫn ngọt nhạt mà bên trong đang ngấm ngầm chửi rủa ?
Qua điều này ta cũng có thể nhận định được rằng người nào hay bị mọi người
xa lánh và hắt hủi thì 1 nguyên do là vì trước đây họ đã tạo cái nhân hay
chỉ trích người khác và đến bây giờ họ đang nhận kết quả mà họ đã gieo .
Vì thế kiêu mạn sinh ra chê bai ,chê bai sẽ khiến xuất hiện kiêu mạn
Cái bệnh này rất dễ lây lan .
Từ 1 gia đình ,1 ngôi làng ,1 thị trấn ... đến 1 thành phố .
Tính kiêu mạn là nguyên nhân dẫn đến kết quả chúng ta không được giầu có
và sung túc ,thay vào đó là sự nghèo khó và cô đơn , lạnh lẽo .
Chỉ có người trí tuệ mới ngầm cảm nhận được rằng những điều mình
biết chưa đủ ,những cái hôm nay mình cho là đúng có thể ngày mai
sẽ bị chứng minh là sai .
Vì thế không nên khẳng định chắc chắn một cái gì cả .
Cũng như vậy ,trong đạo Phật ,chúng ta thường tôn kính và lạy Phật
nhưng thấy rõ ràng kết quả rất khác nhau .
Có người tiến tu về đạo hạnh ,kẻ thì gặp thất bại triền miên .
Vì sao ?
Người khiêm hạ và kẻ kiêu mạn tôn kính Phật ,lạy Phật khác nhau .
Tuy cũng quỳ xuống dập đầu mà kính lễ nhưng trong thâm tâm thì khác nhạu
Người khiêm hạ thì biết rằng những cái mình biết còn ít ỏi lắm , những điều
này , khi trước Đức Phật cũng đã biết rồi , nên họ lạy 1 cách vô cùng
thành kính .
Người kiêu mạn thì cho rằng những cái mình biết chắc Phật cũng chỉ biết
đến vậy thôi ,nên Y lạy Phật 1 cách qua loa ,sơ sài .
Làm việc khác nhau sẽ dẫn đến kết quả khác nhau .
Cái gì mình thành công ,mình làm được rồi thì đừng tưởng rằng cái cách
đó là luôn luôn đúng ,là chân lý ,và người nào làm theo cách ngược lại
là sai ,là tà đạo .
Hôm nay có thể ta giảng bài Pháp này ,ta nói sự việc kia có thể hay
có thể được vô số người ủng hộ thì đừng nên tưởng rằng
ngày mai ta giảng lại y hệt thì cũng vẫn sẽ được người khác ủng hộ
tán dương .
Vì thế phải luôn luôn tiến lên ,luôn luôn thay đổi để thích ứng với thời đại .
Lúc nào trong tâm niệm cũng phải xác định rằng sẽ có nhiều người
giỏi hơn ta ,nói hay hơn ta , vì thế ta nên vui mừng chứ đừng đố kị .
Phật pháp thì vô biên ,1 chút thành quả ta được không là cái gì cả .
Không bằng 1 hạt cát dưới chân Phật đâu .
Vì thế lúc nào cũng phải dốc sức mà cố gắng .
Bản thân mình còn nhiều cái chưa giỏi ,chưa hay thì đừng nên chê bai ai cả .
Hiện nay internet phát triển như vũ bão khác hẳn so với thời xưa .
Ngày trước ,khi ta chỉ trích 1 ai đó thì chỉ có mấy người xung quanh đó biết
Tội lỗi vì thế cũng chỉ nhân lên 1 vài lần mà thôi .
Ngay nay ,khi chê bai 1 ai đó ,ta đưa lên internet thì cả ngàn người
cả triệu người biết ,vì thế tội lỗi ta phải gánh chịu cũng tăng lên hàng triệu lần .
.
Chúng ta đừng tưởng Phật giáo nước ta đang thanh bình .
Có ở trong chùa ,có thân cận với chùa mới biết rằng :
Có rất nhiều thế lực khác nhau ở trong và ngoài nước không muốn
cho đạo Phật phát triển .
Họ có thể sẵn sàng cho ta 1 khoản tiền rất lớn mà không cần ta trả lại
chỉ yêu cầu ta chỉ trích ,chê bai vị hòa thượng này ,vị sư cô kia
Có nhiều vị trụ trì đã cương quyết không đồng ý việc làm xấu xa này ,
Nhưng cũng có những vị mờ mắt vì cái lợi trước mắt ,cho rằng việc chỉ trích
này cũng đâu có gì nên nhắm mắt làm bữa .
Nếu biết rằng khi ta chê bai hay chỉ trích ai 1 việc nào đó thì cũng là lúc
ta gieo cái nhân xấu đi kèm ,chẳng bao lâu sau ,chính ta sẽ mắc đúng
cái lỗi mà ta đã chê người khác .
Thầy tôi lúc trước không thích những cầu thủ bóng đá ,thầy nghĩ rằng việc đá bóng tuy không xấu nhưng cũng chẳng tốt đẹp .
Báo chí cũng đã đăng đầy thông tin không hay về lối sống của các
cầu thủ ở hậu trường .
Nếu 1 đội thắng ,tất nhiên cổ động viên của đội đó ,đất nước của đội tuyển
đó sẽ rất vui sướng ,tuy nhiên đội thua cuộc ,cổ động viên của đội bóng
thua cuộc ,đất nước của đội tuyển đó sẽ buồn bã ,khổ đau biết chừng nào .
1 trò chơi đem lại niềm vui của người này nhưng cũng mang đến u sầu
cho kẻ khác thì trò chơi đó có nên không ?
Cho đến khi cựu tuyển thủ của đội tuyển , anh công minh lên chùa xin quy y .
Đó là 1 con người mẫu mực ,rất đạo đức và vui tính .
Từ đó ,thầy tôi đã có cái nhìn khác về các cầu thủ đá bóng ,1 cái nhìn thiện cảm hơn rất nhiều .
Đấy là chuyện ở trong đạo ,còn chuyện ở ngoài đời thì vô số .
Trong xóm có 1 người bị bệnh ở chân nên hay đi cà nhắc .
Có 1 vài người hay trêu đùa người đó ,mỗi khi người đó đi ngang qua
là lại xúm vào tập đi cà nhắc .
Lâu dần thành quen , bây giờ muốn đi bình thường cũng không được
Nếu biết rằng ,khi chê ai 1 câu ,tâm hồn đạo đức của ta cũng đã bị đổ vỡ
đi 1 mảng thì ta sẽ không dám mở miệng ra chê người đó nữa .
Nếu biết rằng khi ta khen ai đó 1 câu , từ tận đáy lòng ta , mong muốn
cho người được ta khen đạt được như lời chúc thì ta đã gieo cái nhân
lành đi kèm ,và về sau chính ta cũng sẽ đạt được điều như thế .
Lời khen thật lòng sẽ giúp ta trưởng thành hơn về đạo đức ,
cái bản ngã của ta bé lại dần dần ,và sau 1 thời gian ,ta sẽ được giống
như người ta đã khen .
Nếu biết được bí mật này thì chắc ta đã không tiết kiệm lời khen
dành cho người khác .
Thấy ai có cái gì hay ,có cái gì giỏi ,dù ít dù nhiều ,ta cũng nên khen
ngợi người đó .
Nhưng có người sẽ hỏi : Nhưng nếu con không nhìn thấy ở người đó
điểm nào đáng để khen ngợi thì phải làm sao ?
Tại sao lại như thế ?
Chỉ bởi vì ta không chịu hay không muốn nhìn thấy cái hay của người khác
Tại sao ta không chịu thừa nhận cái hay của người khác ?
Nguyên nhân nào đã che đôi mắt của ta lại ?
Chỉ bởi vì trong tâm ta còn ích kỉ ,không muốn ai hơn mình cả
Sự ích kỉ đó sẽ khiến ta không bao giờ có thể tiến tu đạo lực .
Người hiền lành thánh thiện thường hay nhìn thấy cái tốt cái hay của
người khác .
Còn nhớ không câu chuyện của Đức Phật và 1 vị Đại đệ Tử của mình
về việc Vị này xin đi giáo hóa ở 1 vùng đất toàn người ác độc ,hung dữ .
Nếu dân chúng ở xứ đó chửi mắng ông thì ông sẽ làm sao ?
Thưa Đức Thế Tôn ,họ vẫn là người tốt ,nên họ không đánh con .
Nếu dân chúng ở xứ đó ,đánh ông thì ông sẽ làm sao ?
Dạ thưa ,họ vẫn là người tốt vì họ đánh con nhưng không đánh chết .
Nếu dân chúng ở xứ đó ,đánh chết ông thì ông sẽ làm sao ?
Dạ thưa ,họ vẫn là người tốt vì họ đã giúp con thoát khỏi tấm thân ô nhiễm này .
Một Người đệ tử Phật thuận thành cũng như vậy , luôn luôn nhìn
thấy điểm tốt của người mà khen ngợi ,mà noi theo .
Chứ không phải những lời khen xã giao .
Vì thế những điểm tốt của người dần dần sẽ được thành tựu nơi chính ta
Ví dụ ta khen ai là người hiền lành rồi ta sẽ được thông minh như người
Ta khen ai thông minh thì rồi ta cũng sẽ dần dần thông minh hơn
Cũng vì thế mà ta phải lạy Phật ,ta phải kính Phật :
Dần dần những đức tín tốt đẹp và cao thượng của Đức Phật sẽ rớt
vào trong tâm hồn ta .
Dần dần trong tâm ta sẽ xuất hiện Phật tánh .
Ta lạy Phật vì sự giác ngộ cao siêu của Ngài ,dần dần ta cũng sẽ được
giác ngộ .
Ta lạy Phật vì lòng thương vô bờ của ngài ,dần dần ta cũng sẽ thương
được nhiều người hơn .
Ta lạy Phật vì trí tuệ như biển của Ngài ,dần dần trí tuệ của ta cũng sẽ
như suối ,như sông ,rồi trở thành biển cả như Ngài .
Kính thầy mới được làm thầy .
Nếu ta biết rằng ,1 lời chúc chân thành từ trái tim sẽ giúp ta gieo 1 nhân
lành đi kèm thì chắc ta sẽ không tiếc 1 lời chúc .
Ví dụ ta chúc 1 người bạn bước sang năm mới được giàu sang hạnh phục
Thì lập tức ta cũng đã tự gieo cho mình 1 nhân lành về sự giầu sang ,và
1 nhân lành về niềm hạnh phúc .
Lời chúc là 1 điều ước mong từ trái tim của ta , được nói ra với tất cả
tấm lòng .
Lòng chân thành đó sẽ khiến chư Thiên động lòng mà khiến cho người
chúc và người được chúc đều được thành tựu .
Nếu ta biết rằng những ý nghĩ xấu trong đầu của chúng ta được khởi nên
sẽ tạo thành cái nhân khiến cho dòng sông luân hồi vì thế mà ràng buộc
được ta phải ngụp lặn trong đó thì chắc ta sẽ phải kiểm soát ý nghĩa
của mình 1 cách chặt chẽ hơn .
1 khi đã có nhân thì chắc chắn phải có ngày ra quả .
Chúng ta có mặt ở đây ,đang còn bản ngã ,vì thế những ý nghĩ của ta
cần phải được kiểm soát và phân biệt 1 cách rõ ràng .
Đức Phật đã nói : Đừng bao giờ tin hoàn toàn vào những ý nghĩ của
các ông ,dù cho các ông có tin chắc như thế nào đi nữa .
Chỉ khi nào các Ông chứng quả vị A La Hán trở đi ,mới được quyền
tin tưởng hoàn toàn vào ý nghĩ của các ông .
Thì chúng ta cũng vậy ,đừng có ai tin 100 % vào ý nghĩ của mình .
Phải nên biết rằng cái ý nghĩ của mình chỉ đúng có 60 - 70 % thôi .
Có người hỏi tạo sao những người tập thiền lại thường hay có trí tuệ
hơn những người khác ,thường hay nhạy bén và giải quyết vấn đề
hợp lý và đúng đắn hơn những người khác ?
Bởi vì những người đó khi tập thiền tức là họ đang tập cho tâm mình
không suy nghĩ gì hết cả .
Khi không suy nghĩ gì thì chuyện gì xảy ra ?
Thì tự nhiên trí tuệ của họ sẽ Phát sinh
Ví dụ khi họ nhìn 1 người ,họ biết ngay đó là người tốt hay người xấu
Khi gặp 1 vấn đề ,họ biết ngay phải giải quyết như thế nào
Họ bỏ qua khâu suy luận
Với 1 người bình thường khi gặp 1 người lạ ,họ sẽ phải xem xét đặc điểm
của người đó rồi mới đưa ra các suy luận :
Ví dụ : người này mắt một mí thì thế nào ,tai cong cong thì thế nào ,
nốt ruồi mọc ở đây thì thế nào ,giọng nói khàn thì thế nào .
Sau khi suy luận xong rồ họ mới đưa ra kết luận .
Còn với người tu thiền thì khi gặp bất cứ 1 người nào ,họ nhìn
thẳng vào tâm của người đó ,biết liền đúng sai ,tốt xấu ra sao .
Đối với các vị Bồ Tát , A La Hán các ngài thường nói
mọi thứ là không mà mình thấy cái gì cũng là có .
Các Ngài nói : Không tiền , không bạc , không Phật , không Pháp,
Không Phàm , không Thánh ..
Mình mới nghe qua thì thất rất khó hiểu :
Phàm phu là phàm phu , Thánh là Thánh mà sao lại nói :
Phàm cũng như Thánh , Thánh cũng như Phàm .
Vì Đây là chỗ chứng của thánh nên nếu ta không cần thận hiểu sai
sau khi mất đọa thân súc sinh như chơi .
Đôi khi ,cái mà ta nên hiểu và nên học lại là những cái tưởng chừng
như rất thấp , đạo không phải là ở trên mây xanh ,không phải cứ
mở miệng ra là nói toàn nhưng điều khó hiểu ,toàn những điều trừu tượng .
Đôi khi ta nên đi từ cái thấp nhất
Hãy từ 1 +1 =2
Ta hãy đi từ cái thấp nhất trước đã ,đạo của ta cũng phải đi từ cái đó
chứ đừng vội Tích Phân , đừng vội Lũy Thừa làm gì cả .
Nếu cứ với nên cao coi chừng ngã đau ,ở ngoài đời ,gặp thất bại rồi nếu
cố gắng thì vẫn có thể làm lại được .
Chứ ở trong đạo , trèo cao mà bị ngã coi chừng không đứng dậy được .
chi bằng cứ từ thấp nhất mà nên cao thì lại chắc chắn hơn cả .
Ếch ngồi đáy giếng
Coi trời bằng vung
nhằm ám chỉ điều gì ?
Nếu 1 người lúc nào cũng tự giam mình trong những suy nghĩ ,những thành kiến
của mình thì người đó sẽ không bao giờ biết được rằng còn rất nhiều cái
mình chưa biết ,mình chưa hiểu ,rằng ngoài bầu trời bao la kia có vô số
những chân lý ,những bài học đáng giá và mới mẻ
Nên ta không thể chỉ bằng lòng với những cái mình đã hiểu ,đã biết .
Những người như vậy được gọi là những người chủ quan ,kiêu ngao.
Cứ cho rằng những cái ta biết là nhất là giỏi rồi .
Cuộc đời thì cứ từ từ chuốc lấy đau khổ ,chuốc lấy thất bại những
vẫn không chịu nhận mình là sai ,là kém mà vẫn cho rằng mình là
đúng nhất .
Rồi chê trách ,rồi thắc mắc rằng tại sao mọi người không hiểu mình
không khen những điều mình nói ra .
Trên đời có rất nhiều người kiêu mạn ,tự cao tự đại .
Tại sao lại như vậy ?
Vì người ta cho rằng mình giỏi hơn người khác .
Điều này rất dễ xảy ra khi trong cuộc đời ,người ta đạt được
1 vài thành công nho nhỏ ,1 vài điều như ý muốn
Và rồi người ta kiêu mạn .
Tính kiêu mạn này ở trong xã hội sẽ dẫn người ta tới những thất bại và
khổ đau không thể tránh khỏi .
Còn ở trong đạo ,nó sẽ tạo ra 1 cái nghiệp rất chi là nặng .
Tuy rằng ,nhìn bề ngoài mình sẽ không thấy tác hại của nó trầm trọng
như giết người cướp của ... ( vì nó diễn ra âm thầm ở trong tâm )
Nhưng sự thật là sự kiêu mạn gây ra tác hại và hậu quả còn trầm trọng hơn
cả cướp cả hay giết người .
Trong cuộc đời của mỗi chúng ta cũng hay bị như vậy lắm .
Ví dụ như khi còn trẻ ,khi còn là 1 học sinh , 1 sinh viên .. ..
Ta bất ngờ giải được 1 bài toán khó mà trong lớp không ai làm được .
Tuy rằng các bài tập lần sau ta không thể xuất sắc như lần đó nhưng
đã vô tình gieo vào trong tâm trí ta 1 ảo tưởng về sự giỏi giang của mình
Hoặc khi đang công tác trong 1 cơ quan ,ta bất ngờ có 1 sáng kiến
giúp công ty vượt chỉ tiêu đề ra....
Hay thậm trí ,khi ta đi ngang qua 1 cái ngã tư ,thấy xe cộ qua lại tắc nghẽn
ta vội đứng ra chỉ người này ,chỉ người kia ...
Chỉ có bấy nhiêu thôi nhưng ta lại nghĩ rằng ta tài giỏi ,cảnh sát giao thông
cũng phải ngả mũ mà phục ta .
Hay ta là 1 tu sĩ ,trong 1 lần đàm đạo với 1 số người ở tôn giáo bạn .
Ta vừa chỉ ra khiếm khuyết của tôn giáo bạn vừa đề cao Phật Pháp .
Thấy mấy người kia không nói gì thế là ta tưởng ta giỏi lắm rồi
Có thể đi thuyết giảng ,hay hoàng dương Phật Pháp được rồi ....
Thường thường là như vậy ,khi 1 người đạt được thành công ở 1 việc
gì đó là bắt đầu phát sinh sự kiêu mạn
Và thật may mắn khi ta là đệ tử của Phật , ta được dạy là dù có thành công
tới cỡ nào thì cũng coi như không có gì ,lúc nào cũng khiêm nhu giản dị ,
hòa đồng với mọi người .
Kiêu mạn có cái tác hại là khiến ta dù muốn hay không muốn tạo thành
thói quen chê bai người khác .
Nếu ta hay nhìn thấy lỗi của người khác ,hay chê bai người khác thì phải
biết rằng lúc đó ta đang kiêu mạn
Nó xuất phát từ tâm lý thế này khi ta thấy được cái dở của người khác
tức là ?
Ta nghĩ mình đã giỏi rồi ,thấy được chỗ yếu kém của người là giỏi rồi .
Dù muốn hay không muốn thì khi ta chê trách người khác ,chỉ trích
những cái mà người khác mắc sai lầm thì trong tâm ta đã bắt đầu thấy
mình giỏi rồi ,mình bắt đầu có cái hơn người khác rồi .
Đó là cảm giác sẽ xuất hiện khi ta chê bai người khác .
Ví dụ khi gặp 1 cô gái đang ngồi trang điểm .
Vô tình ta nói : Chỗ này cô trang điểm hơi đậm ,chỗ kia thì lại ít quá ....
Khi mình nói như vậy thì trong thâm tâm mình sẽ có cảm giác mình
có khiếu thẩm mĩ hơn người này .
Nếu mình mà trang điểm ,chắc sẽ hơn cô này .
Nhưng sự thật là ?
Đó chỉ là cảm giác của ta mà thôi ,khi ta gặp người đó ta chê như vậy .
Rồi thì người khác gặp ta ,họ cũng sẽ nghĩ như vậy và chê ta như vậy liền .
Đây là tâm lý chung của nhiều người ,và vô tình nó tạo cho chúng ta 1
quen là tìm thấy lỗi lầm khuyết điểm của người khác nhanh hơn của mình
Nhìn thấy ưu điểm của mình nhanh hơn ưu điểm của người .
Chính vì nguyên nhân này sẽ khiến chúng ta xa cách nhau hơn , lạnh nhạt với nhau hơn .
Đây là điều không thể chối cãi được , ví dụ nếu ta gặp 1 người hôm trước
vừa chỉ trích ta thì liệu ta có thể trò chuyện vui vẻ với người đó được hay không
Hay là ngoài miệng vẫn ngọt nhạt mà bên trong đang ngấm ngầm chửi rủa ?
Qua điều này ta cũng có thể nhận định được rằng người nào hay bị mọi người
xa lánh và hắt hủi thì 1 nguyên do là vì trước đây họ đã tạo cái nhân hay
chỉ trích người khác và đến bây giờ họ đang nhận kết quả mà họ đã gieo .
Vì thế kiêu mạn sinh ra chê bai ,chê bai sẽ khiến xuất hiện kiêu mạn
Cái bệnh này rất dễ lây lan .
Từ 1 gia đình ,1 ngôi làng ,1 thị trấn ... đến 1 thành phố .
Tính kiêu mạn là nguyên nhân dẫn đến kết quả chúng ta không được giầu có
và sung túc ,thay vào đó là sự nghèo khó và cô đơn , lạnh lẽo .
Chỉ có người trí tuệ mới ngầm cảm nhận được rằng những điều mình
biết chưa đủ ,những cái hôm nay mình cho là đúng có thể ngày mai
sẽ bị chứng minh là sai .
Vì thế không nên khẳng định chắc chắn một cái gì cả .
Cũng như vậy ,trong đạo Phật ,chúng ta thường tôn kính và lạy Phật
nhưng thấy rõ ràng kết quả rất khác nhau .
Có người tiến tu về đạo hạnh ,kẻ thì gặp thất bại triền miên .
Vì sao ?
Người khiêm hạ và kẻ kiêu mạn tôn kính Phật ,lạy Phật khác nhau .
Tuy cũng quỳ xuống dập đầu mà kính lễ nhưng trong thâm tâm thì khác nhạu
Người khiêm hạ thì biết rằng những cái mình biết còn ít ỏi lắm , những điều
này , khi trước Đức Phật cũng đã biết rồi , nên họ lạy 1 cách vô cùng
thành kính .
Người kiêu mạn thì cho rằng những cái mình biết chắc Phật cũng chỉ biết
đến vậy thôi ,nên Y lạy Phật 1 cách qua loa ,sơ sài .
Làm việc khác nhau sẽ dẫn đến kết quả khác nhau .
Cái gì mình thành công ,mình làm được rồi thì đừng tưởng rằng cái cách
đó là luôn luôn đúng ,là chân lý ,và người nào làm theo cách ngược lại
là sai ,là tà đạo .
Hôm nay có thể ta giảng bài Pháp này ,ta nói sự việc kia có thể hay
có thể được vô số người ủng hộ thì đừng nên tưởng rằng
ngày mai ta giảng lại y hệt thì cũng vẫn sẽ được người khác ủng hộ
tán dương .
Vì thế phải luôn luôn tiến lên ,luôn luôn thay đổi để thích ứng với thời đại .
Lúc nào trong tâm niệm cũng phải xác định rằng sẽ có nhiều người
giỏi hơn ta ,nói hay hơn ta , vì thế ta nên vui mừng chứ đừng đố kị .
Phật pháp thì vô biên ,1 chút thành quả ta được không là cái gì cả .
Không bằng 1 hạt cát dưới chân Phật đâu .
Vì thế lúc nào cũng phải dốc sức mà cố gắng .
Bản thân mình còn nhiều cái chưa giỏi ,chưa hay thì đừng nên chê bai ai cả .
Hiện nay internet phát triển như vũ bão khác hẳn so với thời xưa .
Ngày trước ,khi ta chỉ trích 1 ai đó thì chỉ có mấy người xung quanh đó biết
Tội lỗi vì thế cũng chỉ nhân lên 1 vài lần mà thôi .
Ngay nay ,khi chê bai 1 ai đó ,ta đưa lên internet thì cả ngàn người
cả triệu người biết ,vì thế tội lỗi ta phải gánh chịu cũng tăng lên hàng triệu lần .
.
Chúng ta đừng tưởng Phật giáo nước ta đang thanh bình .
Có ở trong chùa ,có thân cận với chùa mới biết rằng :
Có rất nhiều thế lực khác nhau ở trong và ngoài nước không muốn
cho đạo Phật phát triển .
Họ có thể sẵn sàng cho ta 1 khoản tiền rất lớn mà không cần ta trả lại
chỉ yêu cầu ta chỉ trích ,chê bai vị hòa thượng này ,vị sư cô kia
Có nhiều vị trụ trì đã cương quyết không đồng ý việc làm xấu xa này ,
Nhưng cũng có những vị mờ mắt vì cái lợi trước mắt ,cho rằng việc chỉ trích
này cũng đâu có gì nên nhắm mắt làm bữa .
Nếu biết rằng khi ta chê bai hay chỉ trích ai 1 việc nào đó thì cũng là lúc
ta gieo cái nhân xấu đi kèm ,chẳng bao lâu sau ,chính ta sẽ mắc đúng
cái lỗi mà ta đã chê người khác .
Thầy tôi lúc trước không thích những cầu thủ bóng đá ,thầy nghĩ rằng việc đá bóng tuy không xấu nhưng cũng chẳng tốt đẹp .
Báo chí cũng đã đăng đầy thông tin không hay về lối sống của các
cầu thủ ở hậu trường .
Nếu 1 đội thắng ,tất nhiên cổ động viên của đội đó ,đất nước của đội tuyển
đó sẽ rất vui sướng ,tuy nhiên đội thua cuộc ,cổ động viên của đội bóng
thua cuộc ,đất nước của đội tuyển đó sẽ buồn bã ,khổ đau biết chừng nào .
1 trò chơi đem lại niềm vui của người này nhưng cũng mang đến u sầu
cho kẻ khác thì trò chơi đó có nên không ?
Cho đến khi cựu tuyển thủ của đội tuyển , anh công minh lên chùa xin quy y .
Đó là 1 con người mẫu mực ,rất đạo đức và vui tính .
Từ đó ,thầy tôi đã có cái nhìn khác về các cầu thủ đá bóng ,1 cái nhìn thiện cảm hơn rất nhiều .
Đấy là chuyện ở trong đạo ,còn chuyện ở ngoài đời thì vô số .
Trong xóm có 1 người bị bệnh ở chân nên hay đi cà nhắc .
Có 1 vài người hay trêu đùa người đó ,mỗi khi người đó đi ngang qua
là lại xúm vào tập đi cà nhắc .
Lâu dần thành quen , bây giờ muốn đi bình thường cũng không được
Nếu biết rằng ,khi chê ai 1 câu ,tâm hồn đạo đức của ta cũng đã bị đổ vỡ
đi 1 mảng thì ta sẽ không dám mở miệng ra chê người đó nữa .
Nếu biết rằng khi ta khen ai đó 1 câu , từ tận đáy lòng ta , mong muốn
cho người được ta khen đạt được như lời chúc thì ta đã gieo cái nhân
lành đi kèm ,và về sau chính ta cũng sẽ đạt được điều như thế .
Lời khen thật lòng sẽ giúp ta trưởng thành hơn về đạo đức ,
cái bản ngã của ta bé lại dần dần ,và sau 1 thời gian ,ta sẽ được giống
như người ta đã khen .
Nếu biết được bí mật này thì chắc ta đã không tiết kiệm lời khen
dành cho người khác .
Thấy ai có cái gì hay ,có cái gì giỏi ,dù ít dù nhiều ,ta cũng nên khen
ngợi người đó .
Nhưng có người sẽ hỏi : Nhưng nếu con không nhìn thấy ở người đó
điểm nào đáng để khen ngợi thì phải làm sao ?
Tại sao lại như thế ?
Chỉ bởi vì ta không chịu hay không muốn nhìn thấy cái hay của người khác
Tại sao ta không chịu thừa nhận cái hay của người khác ?
Nguyên nhân nào đã che đôi mắt của ta lại ?
Chỉ bởi vì trong tâm ta còn ích kỉ ,không muốn ai hơn mình cả
Sự ích kỉ đó sẽ khiến ta không bao giờ có thể tiến tu đạo lực .
Người hiền lành thánh thiện thường hay nhìn thấy cái tốt cái hay của
người khác .
Còn nhớ không câu chuyện của Đức Phật và 1 vị Đại đệ Tử của mình
về việc Vị này xin đi giáo hóa ở 1 vùng đất toàn người ác độc ,hung dữ .
Nếu dân chúng ở xứ đó chửi mắng ông thì ông sẽ làm sao ?
Thưa Đức Thế Tôn ,họ vẫn là người tốt ,nên họ không đánh con .
Nếu dân chúng ở xứ đó ,đánh ông thì ông sẽ làm sao ?
Dạ thưa ,họ vẫn là người tốt vì họ đánh con nhưng không đánh chết .
Nếu dân chúng ở xứ đó ,đánh chết ông thì ông sẽ làm sao ?
Dạ thưa ,họ vẫn là người tốt vì họ đã giúp con thoát khỏi tấm thân ô nhiễm này .
Một Người đệ tử Phật thuận thành cũng như vậy , luôn luôn nhìn
thấy điểm tốt của người mà khen ngợi ,mà noi theo .
Chứ không phải những lời khen xã giao .
Vì thế những điểm tốt của người dần dần sẽ được thành tựu nơi chính ta
Ví dụ ta khen ai là người hiền lành rồi ta sẽ được thông minh như người
Ta khen ai thông minh thì rồi ta cũng sẽ dần dần thông minh hơn
Cũng vì thế mà ta phải lạy Phật ,ta phải kính Phật :
Dần dần những đức tín tốt đẹp và cao thượng của Đức Phật sẽ rớt
vào trong tâm hồn ta .
Dần dần trong tâm ta sẽ xuất hiện Phật tánh .
Ta lạy Phật vì sự giác ngộ cao siêu của Ngài ,dần dần ta cũng sẽ được
giác ngộ .
Ta lạy Phật vì lòng thương vô bờ của ngài ,dần dần ta cũng sẽ thương
được nhiều người hơn .
Ta lạy Phật vì trí tuệ như biển của Ngài ,dần dần trí tuệ của ta cũng sẽ
như suối ,như sông ,rồi trở thành biển cả như Ngài .
Kính thầy mới được làm thầy .
Nếu ta biết rằng ,1 lời chúc chân thành từ trái tim sẽ giúp ta gieo 1 nhân
lành đi kèm thì chắc ta sẽ không tiếc 1 lời chúc .
Ví dụ ta chúc 1 người bạn bước sang năm mới được giàu sang hạnh phục
Thì lập tức ta cũng đã tự gieo cho mình 1 nhân lành về sự giầu sang ,và
1 nhân lành về niềm hạnh phúc .
Lời chúc là 1 điều ước mong từ trái tim của ta , được nói ra với tất cả
tấm lòng .
Lòng chân thành đó sẽ khiến chư Thiên động lòng mà khiến cho người
chúc và người được chúc đều được thành tựu .
Nếu ta biết rằng những ý nghĩ xấu trong đầu của chúng ta được khởi nên
sẽ tạo thành cái nhân khiến cho dòng sông luân hồi vì thế mà ràng buộc
được ta phải ngụp lặn trong đó thì chắc ta sẽ phải kiểm soát ý nghĩa
của mình 1 cách chặt chẽ hơn .
1 khi đã có nhân thì chắc chắn phải có ngày ra quả .
Chúng ta có mặt ở đây ,đang còn bản ngã ,vì thế những ý nghĩ của ta
cần phải được kiểm soát và phân biệt 1 cách rõ ràng .
Đức Phật đã nói : Đừng bao giờ tin hoàn toàn vào những ý nghĩ của
các ông ,dù cho các ông có tin chắc như thế nào đi nữa .
Chỉ khi nào các Ông chứng quả vị A La Hán trở đi ,mới được quyền
tin tưởng hoàn toàn vào ý nghĩ của các ông .
Thì chúng ta cũng vậy ,đừng có ai tin 100 % vào ý nghĩ của mình .
Phải nên biết rằng cái ý nghĩ của mình chỉ đúng có 60 - 70 % thôi .
Có người hỏi tạo sao những người tập thiền lại thường hay có trí tuệ
hơn những người khác ,thường hay nhạy bén và giải quyết vấn đề
hợp lý và đúng đắn hơn những người khác ?
Bởi vì những người đó khi tập thiền tức là họ đang tập cho tâm mình
không suy nghĩ gì hết cả .
Khi không suy nghĩ gì thì chuyện gì xảy ra ?
Thì tự nhiên trí tuệ của họ sẽ Phát sinh
Ví dụ khi họ nhìn 1 người ,họ biết ngay đó là người tốt hay người xấu
Khi gặp 1 vấn đề ,họ biết ngay phải giải quyết như thế nào
Họ bỏ qua khâu suy luận
Với 1 người bình thường khi gặp 1 người lạ ,họ sẽ phải xem xét đặc điểm
của người đó rồi mới đưa ra các suy luận :
Ví dụ : người này mắt một mí thì thế nào ,tai cong cong thì thế nào ,
nốt ruồi mọc ở đây thì thế nào ,giọng nói khàn thì thế nào .
Sau khi suy luận xong rồ họ mới đưa ra kết luận .
Còn với người tu thiền thì khi gặp bất cứ 1 người nào ,họ nhìn
thẳng vào tâm của người đó ,biết liền đúng sai ,tốt xấu ra sao .
Đối với các vị Bồ Tát , A La Hán các ngài thường nói
mọi thứ là không mà mình thấy cái gì cũng là có .
Các Ngài nói : Không tiền , không bạc , không Phật , không Pháp,
Không Phàm , không Thánh ..
Mình mới nghe qua thì thất rất khó hiểu :
Phàm phu là phàm phu , Thánh là Thánh mà sao lại nói :
Phàm cũng như Thánh , Thánh cũng như Phàm .
Vì Đây là chỗ chứng của thánh nên nếu ta không cần thận hiểu sai
sau khi mất đọa thân súc sinh như chơi .
Đôi khi ,cái mà ta nên hiểu và nên học lại là những cái tưởng chừng
như rất thấp , đạo không phải là ở trên mây xanh ,không phải cứ
mở miệng ra là nói toàn nhưng điều khó hiểu ,toàn những điều trừu tượng .
Đôi khi ta nên đi từ cái thấp nhất
Hãy từ 1 +1 =2
Ta hãy đi từ cái thấp nhất trước đã ,đạo của ta cũng phải đi từ cái đó
chứ đừng vội Tích Phân , đừng vội Lũy Thừa làm gì cả .
Nếu cứ với nên cao coi chừng ngã đau ,ở ngoài đời ,gặp thất bại rồi nếu
cố gắng thì vẫn có thể làm lại được .
Chứ ở trong đạo , trèo cao mà bị ngã coi chừng không đứng dậy được .
chi bằng cứ từ thấp nhất mà nên cao thì lại chắc chắn hơn cả .