PDA

View Full Version : Nếu biết rằng


dailong
04-01-2009, 03:27 PM
Các cụ ta ngày xưa hay có câu nói :
Ếch ngồi đáy giếng
Coi trời bằng vung
nhằm ám chỉ điều gì ?
Nếu 1 người lúc nào cũng tự giam mình trong những suy nghĩ ,những thành kiến
của mình thì người đó sẽ không bao giờ biết được rằng còn rất nhiều cái
mình chưa biết ,mình chưa hiểu ,rằng ngoài bầu trời bao la kia có vô số
những chân lý ,những bài học đáng giá và mới mẻ
Nên ta không thể chỉ bằng lòng với những cái mình đã hiểu ,đã biết .
Những người như vậy được gọi là những người chủ quan ,kiêu ngao.
Cứ cho rằng những cái ta biết là nhất là giỏi rồi .
Cuộc đời thì cứ từ từ chuốc lấy đau khổ ,chuốc lấy thất bại những
vẫn không chịu nhận mình là sai ,là kém mà vẫn cho rằng mình là
đúng nhất .
Rồi chê trách ,rồi thắc mắc rằng tại sao mọi người không hiểu mình
không khen những điều mình nói ra .
Trên đời có rất nhiều người kiêu mạn ,tự cao tự đại .
Tại sao lại như vậy ?
Vì người ta cho rằng mình giỏi hơn người khác .
Điều này rất dễ xảy ra khi trong cuộc đời ,người ta đạt được
1 vài thành công nho nhỏ ,1 vài điều như ý muốn
Và rồi người ta kiêu mạn .
Tính kiêu mạn này ở trong xã hội sẽ dẫn người ta tới những thất bại và
khổ đau không thể tránh khỏi .
Còn ở trong đạo ,nó sẽ tạo ra 1 cái nghiệp rất chi là nặng .
Tuy rằng ,nhìn bề ngoài mình sẽ không thấy tác hại của nó trầm trọng
như giết người cướp của ... ( vì nó diễn ra âm thầm ở trong tâm )
Nhưng sự thật là sự kiêu mạn gây ra tác hại và hậu quả còn trầm trọng hơn
cả cướp cả hay giết người .
Trong cuộc đời của mỗi chúng ta cũng hay bị như vậy lắm .
Ví dụ như khi còn trẻ ,khi còn là 1 học sinh , 1 sinh viên .. ..
Ta bất ngờ giải được 1 bài toán khó mà trong lớp không ai làm được .
Tuy rằng các bài tập lần sau ta không thể xuất sắc như lần đó nhưng
đã vô tình gieo vào trong tâm trí ta 1 ảo tưởng về sự giỏi giang của mình
Hoặc khi đang công tác trong 1 cơ quan ,ta bất ngờ có 1 sáng kiến
giúp công ty vượt chỉ tiêu đề ra....
Hay thậm trí ,khi ta đi ngang qua 1 cái ngã tư ,thấy xe cộ qua lại tắc nghẽn
ta vội đứng ra chỉ người này ,chỉ người kia ...
Chỉ có bấy nhiêu thôi nhưng ta lại nghĩ rằng ta tài giỏi ,cảnh sát giao thông
cũng phải ngả mũ mà phục ta .
Hay ta là 1 tu sĩ ,trong 1 lần đàm đạo với 1 số người ở tôn giáo bạn .
Ta vừa chỉ ra khiếm khuyết của tôn giáo bạn vừa đề cao Phật Pháp .
Thấy mấy người kia không nói gì thế là ta tưởng ta giỏi lắm rồi
Có thể đi thuyết giảng ,hay hoàng dương Phật Pháp được rồi ....
Thường thường là như vậy ,khi 1 người đạt được thành công ở 1 việc
gì đó là bắt đầu phát sinh sự kiêu mạn
Và thật may mắn khi ta là đệ tử của Phật , ta được dạy là dù có thành công
tới cỡ nào thì cũng coi như không có gì ,lúc nào cũng khiêm nhu giản dị ,
hòa đồng với mọi người .
Kiêu mạn có cái tác hại là khiến ta dù muốn hay không muốn tạo thành
thói quen chê bai người khác .
Nếu ta hay nhìn thấy lỗi của người khác ,hay chê bai người khác thì phải
biết rằng lúc đó ta đang kiêu mạn
Nó xuất phát từ tâm lý thế này khi ta thấy được cái dở của người khác
tức là ?
Ta nghĩ mình đã giỏi rồi ,thấy được chỗ yếu kém của người là giỏi rồi .
Dù muốn hay không muốn thì khi ta chê trách người khác ,chỉ trích
những cái mà người khác mắc sai lầm thì trong tâm ta đã bắt đầu thấy
mình giỏi rồi ,mình bắt đầu có cái hơn người khác rồi .
Đó là cảm giác sẽ xuất hiện khi ta chê bai người khác .
Ví dụ khi gặp 1 cô gái đang ngồi trang điểm .
Vô tình ta nói : Chỗ này cô trang điểm hơi đậm ,chỗ kia thì lại ít quá ....
Khi mình nói như vậy thì trong thâm tâm mình sẽ có cảm giác mình
có khiếu thẩm mĩ hơn người này .
Nếu mình mà trang điểm ,chắc sẽ hơn cô này .
Nhưng sự thật là ?
Đó chỉ là cảm giác của ta mà thôi ,khi ta gặp người đó ta chê như vậy .
Rồi thì người khác gặp ta ,họ cũng sẽ nghĩ như vậy và chê ta như vậy liền .
Đây là tâm lý chung của nhiều người ,và vô tình nó tạo cho chúng ta 1
quen là tìm thấy lỗi lầm khuyết điểm của người khác nhanh hơn của mình
Nhìn thấy ưu điểm của mình nhanh hơn ưu điểm của người .
Chính vì nguyên nhân này sẽ khiến chúng ta xa cách nhau hơn , lạnh nhạt với nhau hơn .
Đây là điều không thể chối cãi được , ví dụ nếu ta gặp 1 người hôm trước
vừa chỉ trích ta thì liệu ta có thể trò chuyện vui vẻ với người đó được hay không
Hay là ngoài miệng vẫn ngọt nhạt mà bên trong đang ngấm ngầm chửi rủa ?

Qua điều này ta cũng có thể nhận định được rằng người nào hay bị mọi người
xa lánh và hắt hủi thì 1 nguyên do là vì trước đây họ đã tạo cái nhân hay
chỉ trích người khác và đến bây giờ họ đang nhận kết quả mà họ đã gieo .

Vì thế kiêu mạn sinh ra chê bai ,chê bai sẽ khiến xuất hiện kiêu mạn
Cái bệnh này rất dễ lây lan .
Từ 1 gia đình ,1 ngôi làng ,1 thị trấn ... đến 1 thành phố .
Tính kiêu mạn là nguyên nhân dẫn đến kết quả chúng ta không được giầu có
và sung túc ,thay vào đó là sự nghèo khó và cô đơn , lạnh lẽo .

Chỉ có người trí tuệ mới ngầm cảm nhận được rằng những điều mình
biết chưa đủ ,những cái hôm nay mình cho là đúng có thể ngày mai
sẽ bị chứng minh là sai .
Vì thế không nên khẳng định chắc chắn một cái gì cả .
Cũng như vậy ,trong đạo Phật ,chúng ta thường tôn kính và lạy Phật
nhưng thấy rõ ràng kết quả rất khác nhau .
Có người tiến tu về đạo hạnh ,kẻ thì gặp thất bại triền miên .
Vì sao ?
Người khiêm hạ và kẻ kiêu mạn tôn kính Phật ,lạy Phật khác nhau .
Tuy cũng quỳ xuống dập đầu mà kính lễ nhưng trong thâm tâm thì khác nhạu
Người khiêm hạ thì biết rằng những cái mình biết còn ít ỏi lắm , những điều
này , khi trước Đức Phật cũng đã biết rồi , nên họ lạy 1 cách vô cùng
thành kính .

Người kiêu mạn thì cho rằng những cái mình biết chắc Phật cũng chỉ biết
đến vậy thôi ,nên Y lạy Phật 1 cách qua loa ,sơ sài .
Làm việc khác nhau sẽ dẫn đến kết quả khác nhau .
Cái gì mình thành công ,mình làm được rồi thì đừng tưởng rằng cái cách
đó là luôn luôn đúng ,là chân lý ,và người nào làm theo cách ngược lại
là sai ,là tà đạo .

Hôm nay có thể ta giảng bài Pháp này ,ta nói sự việc kia có thể hay
có thể được vô số người ủng hộ thì đừng nên tưởng rằng
ngày mai ta giảng lại y hệt thì cũng vẫn sẽ được người khác ủng hộ
tán dương .

Vì thế phải luôn luôn tiến lên ,luôn luôn thay đổi để thích ứng với thời đại .
Lúc nào trong tâm niệm cũng phải xác định rằng sẽ có nhiều người
giỏi hơn ta ,nói hay hơn ta , vì thế ta nên vui mừng chứ đừng đố kị .
Phật pháp thì vô biên ,1 chút thành quả ta được không là cái gì cả .
Không bằng 1 hạt cát dưới chân Phật đâu .

Vì thế lúc nào cũng phải dốc sức mà cố gắng .
Bản thân mình còn nhiều cái chưa giỏi ,chưa hay thì đừng nên chê bai ai cả .
Hiện nay internet phát triển như vũ bão khác hẳn so với thời xưa .
Ngày trước ,khi ta chỉ trích 1 ai đó thì chỉ có mấy người xung quanh đó biết
Tội lỗi vì thế cũng chỉ nhân lên 1 vài lần mà thôi .
Ngay nay ,khi chê bai 1 ai đó ,ta đưa lên internet thì cả ngàn người
cả triệu người biết ,vì thế tội lỗi ta phải gánh chịu cũng tăng lên hàng triệu lần .
.
Chúng ta đừng tưởng Phật giáo nước ta đang thanh bình .
Có ở trong chùa ,có thân cận với chùa mới biết rằng :
Có rất nhiều thế lực khác nhau ở trong và ngoài nước không muốn
cho đạo Phật phát triển .
Họ có thể sẵn sàng cho ta 1 khoản tiền rất lớn mà không cần ta trả lại
chỉ yêu cầu ta chỉ trích ,chê bai vị hòa thượng này ,vị sư cô kia
Có nhiều vị trụ trì đã cương quyết không đồng ý việc làm xấu xa này ,
Nhưng cũng có những vị mờ mắt vì cái lợi trước mắt ,cho rằng việc chỉ trích
này cũng đâu có gì nên nhắm mắt làm bữa .

Nếu biết rằng khi ta chê bai hay chỉ trích ai 1 việc nào đó thì cũng là lúc
ta gieo cái nhân xấu đi kèm ,chẳng bao lâu sau ,chính ta sẽ mắc đúng
cái lỗi mà ta đã chê người khác .

Thầy tôi lúc trước không thích những cầu thủ bóng đá ,thầy nghĩ rằng việc đá bóng tuy không xấu nhưng cũng chẳng tốt đẹp .
Báo chí cũng đã đăng đầy thông tin không hay về lối sống của các
cầu thủ ở hậu trường .

Nếu 1 đội thắng ,tất nhiên cổ động viên của đội đó ,đất nước của đội tuyển
đó sẽ rất vui sướng ,tuy nhiên đội thua cuộc ,cổ động viên của đội bóng
thua cuộc ,đất nước của đội tuyển đó sẽ buồn bã ,khổ đau biết chừng nào .
1 trò chơi đem lại niềm vui của người này nhưng cũng mang đến u sầu
cho kẻ khác thì trò chơi đó có nên không ?

Cho đến khi cựu tuyển thủ của đội tuyển , anh công minh lên chùa xin quy y .
Đó là 1 con người mẫu mực ,rất đạo đức và vui tính .

Từ đó ,thầy tôi đã có cái nhìn khác về các cầu thủ đá bóng ,1 cái nhìn thiện cảm hơn rất nhiều .

Đấy là chuyện ở trong đạo ,còn chuyện ở ngoài đời thì vô số .
Trong xóm có 1 người bị bệnh ở chân nên hay đi cà nhắc .
Có 1 vài người hay trêu đùa người đó ,mỗi khi người đó đi ngang qua
là lại xúm vào tập đi cà nhắc .
Lâu dần thành quen , bây giờ muốn đi bình thường cũng không được
Nếu biết rằng ,khi chê ai 1 câu ,tâm hồn đạo đức của ta cũng đã bị đổ vỡ
đi 1 mảng thì ta sẽ không dám mở miệng ra chê người đó nữa .

Nếu biết rằng khi ta khen ai đó 1 câu , từ tận đáy lòng ta , mong muốn
cho người được ta khen đạt được như lời chúc thì ta đã gieo cái nhân
lành đi kèm ,và về sau chính ta cũng sẽ đạt được điều như thế .
Lời khen thật lòng sẽ giúp ta trưởng thành hơn về đạo đức ,
cái bản ngã của ta bé lại dần dần ,và sau 1 thời gian ,ta sẽ được giống
như người ta đã khen .
Nếu biết được bí mật này thì chắc ta đã không tiết kiệm lời khen
dành cho người khác .

Thấy ai có cái gì hay ,có cái gì giỏi ,dù ít dù nhiều ,ta cũng nên khen
ngợi người đó .
Nhưng có người sẽ hỏi : Nhưng nếu con không nhìn thấy ở người đó
điểm nào đáng để khen ngợi thì phải làm sao ?
Tại sao lại như thế ?
Chỉ bởi vì ta không chịu hay không muốn nhìn thấy cái hay của người khác
Tại sao ta không chịu thừa nhận cái hay của người khác ?
Nguyên nhân nào đã che đôi mắt của ta lại ?
Chỉ bởi vì trong tâm ta còn ích kỉ ,không muốn ai hơn mình cả
Sự ích kỉ đó sẽ khiến ta không bao giờ có thể tiến tu đạo lực .
Người hiền lành thánh thiện thường hay nhìn thấy cái tốt cái hay của
người khác .

Còn nhớ không câu chuyện của Đức Phật và 1 vị Đại đệ Tử của mình
về việc Vị này xin đi giáo hóa ở 1 vùng đất toàn người ác độc ,hung dữ .
Nếu dân chúng ở xứ đó chửi mắng ông thì ông sẽ làm sao ?
Thưa Đức Thế Tôn ,họ vẫn là người tốt ,nên họ không đánh con .
Nếu dân chúng ở xứ đó ,đánh ông thì ông sẽ làm sao ?
Dạ thưa ,họ vẫn là người tốt vì họ đánh con nhưng không đánh chết .
Nếu dân chúng ở xứ đó ,đánh chết ông thì ông sẽ làm sao ?
Dạ thưa ,họ vẫn là người tốt vì họ đã giúp con thoát khỏi tấm thân ô nhiễm này .

Một Người đệ tử Phật thuận thành cũng như vậy , luôn luôn nhìn
thấy điểm tốt của người mà khen ngợi ,mà noi theo .
Chứ không phải những lời khen xã giao .
Vì thế những điểm tốt của người dần dần sẽ được thành tựu nơi chính ta
Ví dụ ta khen ai là người hiền lành rồi ta sẽ được thông minh như người
Ta khen ai thông minh thì rồi ta cũng sẽ dần dần thông minh hơn

Cũng vì thế mà ta phải lạy Phật ,ta phải kính Phật :
Dần dần những đức tín tốt đẹp và cao thượng của Đức Phật sẽ rớt
vào trong tâm hồn ta .
Dần dần trong tâm ta sẽ xuất hiện Phật tánh .
Ta lạy Phật vì sự giác ngộ cao siêu của Ngài ,dần dần ta cũng sẽ được
giác ngộ .
Ta lạy Phật vì lòng thương vô bờ của ngài ,dần dần ta cũng sẽ thương
được nhiều người hơn .
Ta lạy Phật vì trí tuệ như biển của Ngài ,dần dần trí tuệ của ta cũng sẽ
như suối ,như sông ,rồi trở thành biển cả như Ngài .
Kính thầy mới được làm thầy .

Nếu ta biết rằng ,1 lời chúc chân thành từ trái tim sẽ giúp ta gieo 1 nhân
lành đi kèm thì chắc ta sẽ không tiếc 1 lời chúc .
Ví dụ ta chúc 1 người bạn bước sang năm mới được giàu sang hạnh phục
Thì lập tức ta cũng đã tự gieo cho mình 1 nhân lành về sự giầu sang ,và
1 nhân lành về niềm hạnh phúc .
Lời chúc là 1 điều ước mong từ trái tim của ta , được nói ra với tất cả
tấm lòng .
Lòng chân thành đó sẽ khiến chư Thiên động lòng mà khiến cho người
chúc và người được chúc đều được thành tựu .

Nếu ta biết rằng những ý nghĩ xấu trong đầu của chúng ta được khởi nên
sẽ tạo thành cái nhân khiến cho dòng sông luân hồi vì thế mà ràng buộc
được ta phải ngụp lặn trong đó thì chắc ta sẽ phải kiểm soát ý nghĩa
của mình 1 cách chặt chẽ hơn .
1 khi đã có nhân thì chắc chắn phải có ngày ra quả .

Chúng ta có mặt ở đây ,đang còn bản ngã ,vì thế những ý nghĩ của ta
cần phải được kiểm soát và phân biệt 1 cách rõ ràng .
Đức Phật đã nói : Đừng bao giờ tin hoàn toàn vào những ý nghĩ của
các ông ,dù cho các ông có tin chắc như thế nào đi nữa .
Chỉ khi nào các Ông chứng quả vị A La Hán trở đi ,mới được quyền
tin tưởng hoàn toàn vào ý nghĩ của các ông .

Thì chúng ta cũng vậy ,đừng có ai tin 100 % vào ý nghĩ của mình .
Phải nên biết rằng cái ý nghĩ của mình chỉ đúng có 60 - 70 % thôi .

Có người hỏi tạo sao những người tập thiền lại thường hay có trí tuệ
hơn những người khác ,thường hay nhạy bén và giải quyết vấn đề
hợp lý và đúng đắn hơn những người khác ?
Bởi vì những người đó khi tập thiền tức là họ đang tập cho tâm mình
không suy nghĩ gì hết cả .
Khi không suy nghĩ gì thì chuyện gì xảy ra ?
Thì tự nhiên trí tuệ của họ sẽ Phát sinh
Ví dụ khi họ nhìn 1 người ,họ biết ngay đó là người tốt hay người xấu
Khi gặp 1 vấn đề ,họ biết ngay phải giải quyết như thế nào
Họ bỏ qua khâu suy luận
Với 1 người bình thường khi gặp 1 người lạ ,họ sẽ phải xem xét đặc điểm
của người đó rồi mới đưa ra các suy luận :
Ví dụ : người này mắt một mí thì thế nào ,tai cong cong thì thế nào ,
nốt ruồi mọc ở đây thì thế nào ,giọng nói khàn thì thế nào .
Sau khi suy luận xong rồ họ mới đưa ra kết luận .

Còn với người tu thiền thì khi gặp bất cứ 1 người nào ,họ nhìn
thẳng vào tâm của người đó ,biết liền đúng sai ,tốt xấu ra sao .

Đối với các vị Bồ Tát , A La Hán các ngài thường nói
mọi thứ là không mà mình thấy cái gì cũng là có .
Các Ngài nói : Không tiền , không bạc , không Phật , không Pháp,
Không Phàm , không Thánh ..
Mình mới nghe qua thì thất rất khó hiểu :
Phàm phu là phàm phu , Thánh là Thánh mà sao lại nói :
Phàm cũng như Thánh , Thánh cũng như Phàm .
Vì Đây là chỗ chứng của thánh nên nếu ta không cần thận hiểu sai
sau khi mất đọa thân súc sinh như chơi .

Đôi khi ,cái mà ta nên hiểu và nên học lại là những cái tưởng chừng
như rất thấp , đạo không phải là ở trên mây xanh ,không phải cứ
mở miệng ra là nói toàn nhưng điều khó hiểu ,toàn những điều trừu tượng .

Đôi khi ta nên đi từ cái thấp nhất
Hãy từ 1 +1 =2
Ta hãy đi từ cái thấp nhất trước đã ,đạo của ta cũng phải đi từ cái đó
chứ đừng vội Tích Phân , đừng vội Lũy Thừa làm gì cả .

Nếu cứ với nên cao coi chừng ngã đau ,ở ngoài đời ,gặp thất bại rồi nếu
cố gắng thì vẫn có thể làm lại được .
Chứ ở trong đạo , trèo cao mà bị ngã coi chừng không đứng dậy được .
chi bằng cứ từ thấp nhất mà nên cao thì lại chắc chắn hơn cả .

dailong
09-01-2009, 02:18 PM
Nếu ta được tiếp xúc 1 người am hiểu về giáo lý hơn ta , thuyết pháp hay hơn ta
Kêu gọi được nhiều người quy y Phật Pháp nhiều hơn ta .
Lúc đó nếu ta cảm thấy khó chịu ,thấy ganh tỵ , thấy không vui ...
Thì phải biết rằng trong tâm hồn ta vẫn con trọng hơn thua , vẫn còn
những hạt giống của sự ác độc ..


Nếu biết rằng một khi đã ganh ghét và đố kị với người rồi ,thì quả báo
của ta sau này sẽ là không bao giờ biết được chánh pháp ,
làm việc chi cũng thất bại dù có cố gắng đến đâu .



Cho nên khi gặp 1 ai đó hơn ta thì ta phải biết ơn ,ta phải coi đó như là
tấm gương để mình noi theo ,mình học hỏi .
Ai cũng có những điều thú vị ,những hiểu biết ,những việc làm giỏi hơn ta
Từ Người lao công , người thợ ..cho đến sinh viên ,trí thức ...
Ta phải dùng trí tuệ của mình để thấy cho ra những cái hay của họ .
Đó mới chính là người có trí tuệ , đó mới chính là con cưng của Phật .
Cũng như vậy , nếu ta được tiếp xúc với 1 người Phật tử đã tập thiền
được nhiều năm thì ta phải kính trọng ,phải noi theo .


Vì sao ?
Đừng tưởng ngồi thiền là đơn giản .
Phải ngồi kiết già đúng như Đức Phật ngày trước .
Các Ngài ngồi thiền theo tư thế đó không phải chỉ vì các Ngài thích ..
Mà bởi vì khi ngồi tư thế đó ,chúng ta mới có thể tiến vào thế giới
tâm linh mầu nhiệm mà Đức Phật đã miêu tả .


Không có chuyện ngồi bán già hay ngồi các tư thế khác đâu ..
Và khi ta ngồi đúng tư thế rồi thì chuyện gì sẽ đến ?
Hai chân ta bắt đầu đau nhức khủng khiếp , nhiều lúc tưởng như chết rồi .
Nhưng mà vẫn phải ngồi .
Toàn thân phải mềm mại nhẹ nhàng nhưng bất động .
Ngồi đạt yêu cầu đã khó rồi , lại còn phải kiểm soát tâm ..
Không cho nó nghĩ ngợ vẩn vơ hay tưởng tượng linh tinh .



Thiền đâu phải là suy tưởng ..
Vô tâm mới thấy chới hỏi thiền
Hôm nay ngồi ,tâm mình có vẻ thanh tịnh 1 chút
Hôm sau ngồi ,tâm mình lại loạn động ghê gớm .
Nhiều lúc chán nản lắm những vẫn cứ phải ngồi .
Giống như việc xếp hình vậy , nếu bị đổ thì lại xếp lại .



Trong những lúc như vậy ,chúng ta mới rèn luyện được ý chí cương nghị .
Cho nên có người khi được tiếp xúc với 1 thiền gia lâu năm sẽ
nhận ra rằng họ kiên trì và bền bỉ một cách khủng khiếp .
Hơn thế nữa , Phật luôn luôn dùng các phương tiện để thử thách
những đứa con của Ngài .
Đừng tưởng rằng Ngài lúc nào cũng đưa ra những thử thách dễ dàng
Ngài không bao giờ muốn những đứa con mà ngài hết mực thương yêu
lúc nào cũng chỉ biết dựa dẫm và sợ hãi trước thử thách .



Như có lần , thầy tôi có công chuyện cần trao đổi với một vị trụ trì
ở sài gòn nên phải xuống núi .
Lên xe khách đi được 1 lúc thì xe chết máy ,thế là chủ xe bảo mọi người
xuống xe và đi xe khác .
Thầy tôi đi được một quãng thì gặp một nhóm cướp đường .
Chúng đánh cho một trận ,cướp mấy hào lẻ trong túi thầy rồi bỏ đi .
Thầy tôi lúc đó thì cơ thể đau ê ẩm , quần áo thì bị xộc xệch nên
bước đi chậm hơn lúc trước .
Đi tiếp một đoạn nữa thì gặp mấy anh công an đi tuần tra .
Thấy ông này đầu thì trọc ,quần áo thì xộc xệch rất khả nghi
nên tống lên xe ,đưa về trụ sở tra hỏi ,rồi nhốt một đêm ở đó .
Sáng hôm sau biết là không phải người xấu nên Thầy tôi được thả .
Đây là những thử thách mà có thể nói nhiều người gặp phải sẽ
vô cùng chán nản và căng thẳng .
Thế mà thầy tôi coi như không có chuyện gì cả , không buồn không giận .



Hay một vị ni mà tôi được biết có lần phải rời chùa đi làm Phật sự .
Sau khi xong việc , đi về thì vô tình gặp 1 gia đình mấy người rất nghèo
đi chung xe ô tô .
Sư cô lúc đó trong túi chỉ còn đúng 1 số tiền nhỏ chỉ mua được 1 cái bánh mì .
Mình mà ăn thì không nỡ .
Bẻ nửa cho người ta thì cũng không xong vì người ta có tận mấy người
Ăn nửa cái bánh mì nhỏ xíu thì coi như chưa ăn .
Vậy là Sư cô liền đưa cả chiếc bánh cho họ .
Còn mình thì nhịn đói , sau khi xuống xe thì cuốc bộ về chùa .
Đi vài bước thì nghỉ 1 bước vì đói lả cả người nên không còn sức .
Trên đây chỉ là 1 vài tấm gương tôi được biết , khi nghe xong câu chuyện
này nhiều người ngạc nhiên lắm :
Họ thắc mắc tại sao lại phải khổ sở để giúp đỡ như vậy ?
Họ không hiểu những điều như vậy .



Chính vì thế họ khi nghe về đạo Phật , họ lại càng không hiểu .
Chẳng biết họ sẽ nghĩ như thế nào nếu được biết rằng năm xưa
Đức Phật cũng đã từng làm những việc cao cả như thế này ,nhưng
khác với ngày nay vì Ngài còn làm những việc cao cả hơn triệu triệu
lần như bây giờ ,trọng triệu triệu kiếp ,ở triệu triệu các cõi nước khác nhau .
Tiếc thay , có không ít những đứa con của Ngài lại không hiểu được
sự vĩ đại đó ..



Vì thế , những người xung quanh chúng ta đều có rất nhiều mặt nổi trội .
ta phải nhìn cho ra những điểm đó để rồi phát sinh trong tâm ta lòng
kính phục và yêu quý .
Người nào càng nhìn thấy được nhiều điểm tốt của những người xung quanh
càng yêu quý họ thì phải biết rằng người này là con cưng của Phật .
Sắp chứng những Đạo quả cao quý mà chúng ta hằng mong ước .
Những người tập thiền được định có tâm linh đừng tưởng mình tài giỏi gì
đừng tưởng thành quả ấy là do mình nỗ lực không thôi .
Một phần quan trọng của sự thành công này là do có sự đồng ý của Phật .
Chúng ta tu tập hàng ngày ra sao ,đều được Chư Phật giám sát chặt chẽ .
Khi thấy người nào đạt tiêu chuẩn rồi ,các Ngài mới chấp thuận mở ra
khả năng tâm linh cho họ .
Đây là một điều bí mật mà ai cũng nên biết .



Nó lạ lùng như vậy đấy , mình càng ngày càng thấy được ưu điểm của
những người xung quanh mình ,thì mình cũng nhờ đó mà ngày càng tốt lên .
Đạo hạnh tăng tiến dần dần rồi chứng quả lúc nào không hay .
Điều này cũng đúng với sự việc ngược lại .
Nếu như càng ngày mình càng nhìn thấy điểm xấu của người khác ,
càng ngày mình càng thích chê người khác ,cho đó là niềm vui thích
thì mình đang xấu xa đi dần dần .
Đạo lực cũng bị mất dần dần ,các khả năng tâm linh cũng không còn nữa .
Vì vậy ,chúng ta phải kiểm soát tâm mình hàng ngày
Đây là điểm để ta đo lương tâm của ta
Ta yêu nhiều hơn hay ta ghét nhiều hơn thì ta sẽ biết ngay sự tu tập của
bản thân mình tiến bộ hay thụt lùi .



Nếu biết rằng khôn ba năm dại một giờ
Chúng ta có thể rất tinh tấn rất siêng năng nhưng cũng không ngoại trừ
khả năng 1 lúc nào đó ta lỡ dại phạm sai lầm .
Có 1 vị cư sĩ sống rất mẫu mực và tinh tấn ,vị này liền xin xuất gia
Sau khi xuất gia thì không biết tại sao mắc phải bệnh si tình .
Vị này liền nói : Tại sao lại nghiệt ngã như vậy ,mặc dù con biết rõ
bệnh của mình nhưng không làm sao ngăn nổi .
Thầy tôi liền hỏi : Trước đây , con có lần nào lỡ dại chê bai một ai đó
về một điều gì chưa ?
Vị này thành thật trả lời trước khi xuất gia con có từng chê bai mấy
người bạn của con .
Con thấy mấy người bạn của con hay yêu đương nên mới chê :
Suốt ngày yêu với đương ,nhìn tui đây này ,có thèm yêu ai đâu .
Vậy đấy ,qua câu chuyện này chúng ta thấy rõ nhân quả công bằng .
Chính vì vậy ,chúng ta là những người con Phật ,thì phải hết sức
kiểm soát lời nói của mình ,khen ai chê ai cũng phải tìm hiểu kĩ xem
người đó có đáng được khen như vậy không ?
người đó có nên bị chê như vậy không ?
Nếu biết rằng sự chê bai của chúng ta cũng sẽ ảnh hưởng đến con trẻ ,
những đứa con những đứa cháu thân yêu của ta sẽ bị ảnh hưởng
Đạo đức của nó sẽ bị tàn phá hay bị ảnh hưởng không nhỏ .
Vì vậy những gia đình nào có con trẻ hay bướng bỉnh và luôn mắc lỗi lầm
thì phải xem xét lại bản thân mình .
Ta có hay chê bai không ?
Ta có hay nói xấu ai không ?



Nếu biết rằng sự tha thứ ,cảm thông và lòng thương yêu dù tạo ra kết quả
chậm ,dù có khiến ta vất vả hơn cũng sẽ khiến cho mọi thứ được
tốt đẹp và được bền lâu hơn .
Bắt người thì dễ ,bỏ tù người thì dễ
Nhưng dạy cho người đó trở thành tốt hơn thì khó vô cùng .
Nhưng không phải vì khó mà ta không dám làm .
Dù có mất 10 năm ,20 năm phải vất vả đắng cay thì cũng cam tâm tình nguyện
ở bên người xấu đó ,để giáo hóa ,để thương yêu họ ,giúp họ hiểu ra mọi thứ
Khiến họ cảm hóa .
Những người như thế mới là đệ tự cưng của Phật .
Tuy nhiên ở đây sự tha thứ khác hoàn toàn với sự nhu nhược .
Yêu thương ai đó cũng phải đúng cách .
Có lúc thì phải ngọt bùi
Những cũng có lúc không hối hận khi phải sử dụng đòn roi .
Trong Phật giáo cũng vậy , mấy thể kỷ trước đây khi quân đội hồi giáo
đánh vào ấn độ ,lúc đó được coi là quê hương của đạo Phật .
Lúc đó có một học viện Phật giáo được xây dựng làm nơi sinh hoạt
cho gần 10 ngàn vị tăng ni .
Khi 1 nhóm quân hồi giáo tiến đánh ngôi trường này .
Chúng có khoảng gần 200 tên lính .
10 ngàn tăng ni hay nói cách khác là 10 ngàn con người
bằng xương bằng thịt tự nguyện để cho 200 tên lính hồi giáo sát hại hết .
Màu chảy thành sông , xương chất thành núi .
Tại sao lại như vậy ?
Tại sao 10 ngàn con người ưu tú lại dễ dàng để cho mấy tên hung ác
giết hại mà không hề phản kháng như vậy ?
Tại sao trong lúc nguy cấp như vậy lại không dùng sức mạnh ?
Các chư tăng đã không hề làm gì cả ,không hề phản kháng ...
Cái chết của khoảng 10 ngàn tăng ni như vậy có đáng không ?
có ý nghĩa gì không ?
Lòng từ bi ở trong hoàn cảnh này có nên sử dụng không ?
10 ngàn con người ưu tú này , nếu còn sống sau khi ra trường
tỏa đi bốn phương sẽ khiến cho hàng trăm nghìn người
biết được Chánh Pháp ,có cơ hội để giải thoát khổ đau vĩnh viễn ..
Vậy mà lại chết 1 cách vô ích như vậy .
Cũng chính vì nguyên nhân này ,mà một thời gian dài sau đó ,
Phật giáo ở Ấn Độ ngày một suy yếu ,những thành viên ưu tú
của tăng đoàn đã không còn nữa ,hoặc những người còn sống
cũng đã phải lưu lạc khắp nơi vì không có ai bảo vệ .
Vậy ta đặt ngược lại vấn đề : Tại sao 10 ngàn tăng ni lúc đó không
phản kháng ? không chống cự ?
Vì các ngài tưởng là mình đúng .
Các ngài tưởng mình không phản kháng là đúng .
Chúng ta không nên quá bảo thủ quá chấp vào giới luật như vậy .
Trong những tình huống quá nguy hiểm như vậy không thể lấy lòng
từ bi ra mà để khuyên răn chúng được .
Phải dùng sức mạnh để bảo vệ Chánh pháp , nếu không người chết rồi
lấy ai đi trao truyền chánh pháp nữa đây ?
Cái chết chỉ có ý nghĩa khi Chân lý , điều tốt đẹp ,những người kế thừa
đã xuất hiện .
Ta sẵn sàng chết ,để cho Tổ Quốc của ta , Chánh Pháp của ta được
tồn tại thì cái chết đó rất cao cả .
Còn nếu ta chết đi khiến cho đạo Pháp bị suy vong thì ta đã mang tội
rất nặng với Chư Phật ,với Thầy tổ của Ta .
Nếu biết rằng ,những người đệ tử Phật sau khi đã trang bị lòng từ bi
sự tha thứ thì phải tiếp tục trang bị cho mình sự dũng cảm và lòng quyết tâm
Có thể hôm nay ,ta từ bị với họ được .
Nhưng có thể ngày mai ,ta phải dùng sức mạnh để chặn đứng sự xấu xa
Nếu thấy sự xấu xa đó có thể làm cho Chánh Pháp bị suy yếu .

dailong
12-01-2009, 07:30 PM
Như chúng ta được biết , Ngài Xá Lợi Phất công hạnh thật vô cùng
mĩ mãn , Ngài chứng đạo cũng rất nhanh , và tuổi tác thì cũng
không kém Đức Phật là mấy .

Trong nhiều hội chúng , Ngài cũng đã thay Đức Phật giáo hoá
chúng sinh .

Thì thời xưa cũng như thời bây giờ cũng vậy .
Người nào được nhiều người ưu ái và tôn kính thì thường thường
bị không ít kẻ dèm pha và gây sự .


Và điều đáng buồn là trong số những người ganh tỵ và không thích
Ngài , có 1 vị tỳ kheo .

Trong 1 lần , vị tỳ kheo này mới đến trình Phật và kể tội lỗi của Ngài .
Vị này nói với Phật rằng :

Ngài Xá lợi Phất kiêu căng ,ngạo mạn ,sống đời sống không giữ gìn
buông thả và ..v..v.

Tất nhiên , Phật biết hết mọi chuyện ,nhưng cái hay ở chỗ Ngài
không nói thẳng ra mà thường làm cho mọi chuyện diễn ra
tốt đẹp và khiến đại chúng tâm phục .

Ngài bèn gọi Ngài Xá Lợi Phất đến ,và quay sang bảo vị tỳ kheo kia
bây giờ trước mặt Xá Lợi Phất ,ông hãy
nói lại chính xác những điều ông đã nói với Ta .


Vị tỳ kheo này lập tức bị lúng túng liền , đây là việc hết sức hợp lý .
Những người hay ganh tỵ ,hay nói xấu người khác thường thường
chỉ quen nói sau lưng ,quen rỉ tai nhau .
Bảo họ đối diện thẳng thắn với người bị họ dèm pha .
Điều đó sẽ khiến họ bị lúng túng và thất bại liền .


Nhưng mà lần này Phật buộc ông ấy phải nói cho đại chúng nghe :
Vậy là vị tỳ kheo này ngập ngừng 1 lát rồi lắp bắp :

Tôn giả Xá Lợi Phất bị ác dục chi phối ,làm trái lời Phật dạy
..


Nghe xong ,Phật bèn bảo Ngài Xá Lợi Phất mọi chuyện có đúng
như vậy không ? Nguyên do là như thế nào ?
Đức Phật không bao giờ nghe 1 chiều .
Ngài muốn đại chúng phải tập thói quen nghe 2 bên chứ
đừng vội tin ngay ..


Lúc đó ,Ngài Xá Lợi Phật bèn đảnh lễ Phật ,đứng dậy và nói 1 bài
pháp vô cùng xúc động ..

Bài Pháp đó rất dài ,và nó có liên quan đến Đất .
Bài Pháp này là nguồn gốc để bài kinh sư tử hống uy lực ra đời .


Ở đây chúng ta thấy có 1 sự phá lệ trong hội chúng của Phật .
Gần như lần đầu tiên ,trong tăng đoàn ,có 1 vị đệ tử của Phật
đứng lên phản bác và chứng minh những lời nói xấu nhằm
vào mình là sai trái ,là không đúng sự thật ....
Điều này tương đối là lạ vì trước đây , mỗi khi có ai nói xấu các Ngài
thì các Ngài thường lặng thinh ,im lặng mà không màng đến .


Đôi khi ,chúng ta không nên im lặng ,mà phải biết linh hoạt
Trong đạo cũng vậy mà trong đời cũng phải linh hoạt .

Bài pháp để chứng minh với mọi người mình trong sạch được gọi
là Tiếng rống của con sư tử


Tuy vậy chúng ta sẽ cùng nhau nghiên cứu kĩ càng bài kinh này
ở dịp sau , lúc này chúng ta chỉ tập trung vào 1 đoạn có liên quan
tới đất .

Ngài Xá lợi Phất mới bạch Phật rằng :

Bạch Thế Tôn , từ trước đến nay con luôn xem mình như đất .
Cũng như mặt đất sẵn sàng chịu đựng mọi sự dẫm đạt ,mọi sự
công kích ,mọi sự thải loại của chúng sinh mà không kêu ca
không phàn nàn ,chỉ an nhiên tự tại mà thôi .


Cũng như vậy , Ngài nói một hồi với ý nghĩa như vậy .
Bằng tất cả sự thanh tịnh ,lòng chân thành của Ngài .


Nghe những lời nói như vậy ,toàn thể đại chúng lặng im hồi lâu .


Ngài ví mình như mặt đất ,để cho ai bước lên ,dẫm lên cũng được .
Từ đó , đất được xem là biểu tưởng của lòng nhẫn nhục
sự chịu đựng của người đệ tử Phật


Bây giờ chúng ta hãy cũng nghiền ngẫm về đất để nhạn ra
những ý nghĩa cao quý mà Ngài Xá Lợi Phất gửi gắm vào trong đó .


Điều đầu tiên là đất nằm ở vị trí thấp nhất .
Từ mặt đất này ,từ vị trí thấp nhất này ,mọi loài trong tam giới
bắt đầu dẫm lên đất để vươn lên cao .
Cũng như vậy ,điều này tượng trưng cho việc 1 người Phật tử
tu theo cái hạnh của Đất giống như Ngài Xá Lợi Phất thì luôn luôn
sẵn sàng nhẫn nhục ,để cho người khác bước lên
Là người nâng đỡ ,là người phục dịch để cho người khác vươn lên
Mình chấp nhận làm thân phận thấp kém như vậy .


Chúng ta cũng phải như vậy , ví dụ khi ta đến dự 1 pháp hội
rất đông đảo đại chúng thì mình không được có ý nghĩ
mình không nên có mong muốn là chủ của Pháp hội này
chủ của đại chúng này .
Mà chỉ mong mình là người phục vụ ,lo lắng ,chăm sóc cho
huynh đệ của mình ,giúp họ tinh tấn tu tập ,còn mình thì
chấp nhận đứng phía sau ,âm thầm lặng lẽ không ai hay biết .


Cũng như vậy ,khi ta đến 1 ngôi chùa nào đó ,có một người
Phật tử đang thắp hương lễ Phật , vì mình đến trước , mình ở
đó được 1 lúc rồi người Phật tử này mới đến .
Họ tưởng mình là người công quả trong chùa ,họ bảo mình
phụ họ cái này cái kia ,thấy chỗ nào không sạch ,họ gọi mình
lại quét dọn ...
Thì lúc đó mình xử lý ra sao ?
Lúc đó hãy nhớ tới tấm gương của Ngài Xá Lợi Phất ,nhớ tới
công hạnh của mặt đất mà vui vẻ làm theo .
Những người như vậy mới là đệ tử cưng của Phật .
Rất dễ chứng đạo ..


Đất là gì ?
Là chấp nhận ở vào vị trí thấp nhất để cho người trèo lên .

Đất cũng là nơi để ta thải loại những thứ chúng ta không sử dụng
nửa ,thậm chí mọi thứ ô uế ...

Như vậy đất cũng tượng trưng cho sự đón nhận mọi ưu phiền
mọi thứ bẩn thiu ôi xấu của người khác .
Một người tu theo cái hạnh của đất :
Chấp nhận để người khác khinh khi ,coi rẻ mình ..

Có thể nhiều lúc ,người ta coi thường mình ,không coi mình
là cái gì ,nhưng lúc đó mình tu hạnh của đất
nên mình vui vẻ chấp nhận điều đó .

Đây mới là con đường đi đến giải thoát .

Hoặc 1 lần nào đó , mình đi dự lễ trong chùa , được nhà chùa
tổ chức cơm chay .
Đang loay hoai tìm chỗ ngồi thì tự nhiên có người ra bảo
không đi bưng bê cho quý Phật tử đi còn đứng ở đây làm gì
Lát nữa ,nếu còn thừa cơm chay thì ăn ..

Mình là người Phật tử đàng hoàng mà ,
mình không phải là ăn xin
mình cũng không nghèo khó gì
Mình có thể kể ..v..v. rất nhiều cái để chứng minh rằng
mình không đáng để bị đối xử như vậy .
Dù rằng có thể người ta thấy mình ăn mạc giản dị quá
người ta hiểu lầm mình là người làm công quả ..

Nhưng ,hãy nhớ đến hạnh của đất mà vui vẻ làm theo .

Đây là con đường đi đến giải thoát giác ngộ
Hãy nhớ như vậy .


Làm được không ?
Nếu không làm được thì hãy rút lui đi.
Phật Pháp ,chân lý ,giải thoát ,an vui ..
không dành cho những kẻ nhát gan.



Tuy nhiên ,nói đi thì cũng phải nói lại
Đất chính là nơi để những bông hoa rực rỡ sinh ra và lớn lên
khoe hương sắc cho đời .
Rất là đẹp .
Cũng như vậy , mặt đất tượng trưng cho tâm hạnh hiền lành
và khiêm hạ .
Đâu phải lúc nào người ta cũng chê bai khinh rẻ đất đâu ...
Có những lúc người ta cũng khen đó chứ ..
Chính nhờ đất mà hương sắc của hoa thơm mới xuất hiện cho đời .
Người phật tử tu hạnh của đất ,sẽ trở nên hiền lành và khiêm hạ
Toả ra ở họ những đức tính vô cùng cao đẹp ..


Những người hiền lành khiêm tốn hay tạo ra được những
niềm vui và sự bình an cho người khác .
Đâu có ai muốn ngồi cạnh 1 người kiêu căng ,và ngạo mãn
đúng không ?




Trong chùa hay ngoài đời cũng vậy
nếu mình gặp 1 người lúc nào cũng nóng giận kiêu căng
thì sẽ khiến người khác rất khó chịu


Đất là gì ?
Mặt đất rất ít khi chuyển động ,thậm chí là chẳng bao giờ lung lay .
Người tu theo hạnh của đất cũng vậy
Tâm của người đó sẽ không để những lời dèm pha ,chê bai
làm xáo động .
Lúc nào cũng thanh thản ,an vui .
Trái ngược hoàn toàn với người kiêu căng và ngạo mạn
Người kiêu căng ngạo mạn ,tâm ý lúc nào cũng bồn chồn lo lắng
Có nhiều cái bức xúc băn khoăn ...




Đất là gì ?
Mặt đất rất rộng rãi ,rất mênh mông ,rất bát ngát ..
Chúng ta cứ đi hoài ,đi hoài ... đi đâu cũng là đất cả .
Như vậy ,đất tượng trưng cho tính cách khoan dung độ lượng
và không bỏn xẻn ki bo ..
Người khoan dung độ lượng là người không ghét bỏ ai
Gặp ai cũng thương ,dù tốt dù xấu .
Lúc nào cũng giúp người tốt hơn ,đạo đức hơn .
Xem cái thương yêu đó là dấu hiệu của 1 người sắp đắc đạo .



Làm sao biết mình thương người khác hơn trước ?
Hãy chú ý ở điểm này :
Ví dụ khi ở với đại chúng , mình thấy số lượng Phật tử năm nay
nhiều hơn năm trước thì mình cảm thấy mừng

Mình thấy huynh đệ của mình năm nay giáo hoá nhiều người
hơn năm trước mình thấy mừng

Mỗi khi bắt tay làm việc gì ,mình thấy huynh đệ của mình
làm giỏi giang hơn mình thì mình thấy vui

Hãy chú ý ở điểm đó ,sẽ biết mình có thương nhiều hơn hay ko .



Vậy nên nếu có người hỏi mình tu để làm gì ?
Tu để được cái gì ?

Mình nên trả lời là tu để thành đất ,thành cỏ dại ....
cho người khác dẫm lên để bước đi .

Ai mà trả lời tu để thành Tổ , thành Phật coi chừng đi lầm đường .


Đất là gì ?
đất có quý giá không ? đất có quan trọng không ?
Muốn biết thì thử tìm hiểu dưới đại dương bao la thì biết liền .
Dưới mặt biển cũng là đất mà
Có biết bao nhiêu tôm cá ,bao nhiều loài động vật sinh vật quí hiếm.
Đẹp vô cùng ..
Điều này ám chỉ cái gì ?

Mọi sự tốt đẹp ,mọi sự kì diệu ,mọi sự tinh hoa đều được ẩn giấu
bên trong đất , ẩn giấu bên trong sự khiêm hạ và giản dị .


Nhìn bình thường chúng ta không thể nhận ra ngay được đâu .
Họ bình thường đến nỗi có thể ta sẽ không nhận ra khi gặp lại .
Nhiều việc tốt ,nhiều sự giúp đỡ ta nhận được một cách rất bí mật
Ta không bao giờ biết ai đã giúp ta ,cho dù có cố công tìm kiếm .
Họ giúp ta 1 cách rất âm thầm ,rồi ra đi cũng rất âm thầm .
Vì vậy ta chỉ có thể an ủi mình rằng :
Tôi đã đựoc 1 người
tu hạnh của đất giúp đỡ ..
vậy thôi .


Đất là gì ?
Đất đai ẩn chứa sự sống nhiệm mầu .
Cây cỏ xum xuê , đồng ruộng bát ngát nếu không có đất thì
tồn tại được không ?


Có 1 điều kì lạ :
Những người khiêm hạ ,hiền lành tu theo hạnh của đất
lúc đầu không được mọi người biết tới nhiều đâu
họ cứ âm thầm ,lặng lẽ tu tập mà chẳng ai hay biết .
Nhưng rồi thời gian trôi qua , từ sự khiêm hạ ,hiền lành đó
toả ra 1 thứ tình cảm khiến cho mọi ngừoi xung quanh
thấy rất thân thiện và tin tưởng .
Rồi ,vào 1 ngày đẹp trời ,mình đột nhiên cảm thấy thương yêu
huynh đệ của mình quá trời ..

Quý vị Phật tử cứ tập theo hạnh của đất 1 thời gian sẽ thấy :
Trước đây mình chỉ có 1 vài người bạn hiểu ý nhau
vậy mà sau 1 thời gian tu tập ,càng ngày mình càng có
nhiều bạn tốt .
Rồi thì sau 3 tháng 5 tháng cả chùa thương mình lúc nào không hay
Nó kì lạ như vậy đấy .



Ai mà cô độc ,cô đơn thì hãy xem lại mình :
Mình có hiền lành không ?
Mình có khiêm hạ không ?
Mình có nhẫn nhục không ?


Nếu có 1 người xây 1 toà nhà thật cao ,thật to thì người đó
phải đào đất thật sâu để làm móng ..
Điều này tượng trưng cho đạo lý :
Người nào muốn đạt được vinh quang ,thành công tột bậc
trong cuộc sống thì công sức bỏ ra phải hơn rất nhiều người
bình thường .
Ví dụ nếu ta gặp một bà già nghèo khổ đang lập cập sang đường .
Ta có thể chạy lại dìu bà đi hoặc có thể ta sẽ không làm ..
Không ai bắt buộc ta phải làm việc đó .
Nhưng đối với 1 người nổi tiếng ,đối với 1 lãnh đạo thì có thể
không làm được không ?
Chức vụ càng cao thì trách nhiệm càng lớn .
Bao nhiêu người dòm xét hành động của mình
Ngoài đời là vậy ,trong đạo cũng như thế .

Rõ ràng đất dạy cho chúng ta rất nhiều bài học .


Đất là gì ?
Khi ta bài tiết những chất thải trong cơ thể xuống đất .
Đất sẽ tái tạo ,sẽ chuyển hoá để có nhiều dinh dưởng hơn
cho ai ?
Có phải cho đất không ?
Không ,điều đó để giúp cây cối phát triển hơn .
Có những điều dư thừa ,đáng khinh ,ai cũng chê , hay điều xấu xa
trong cuộc sống nhưng khi chúng được đem tới
cho người Phật tử tu hạnh của đất thì chúng
sẽ biến thành những điều tốt đẹp ,và có ích hơn .


Ví dụ nhiều người trong chúng ta không muốn cái nghèo khó
bám đuổi mình .
Nhưng sự nghèo khó một khi đưa đến với người tu hạnh của đất
thì họ sẽ làm cho mọi người thấy dù trong gian khó ,nghèo túng
vẫn thanh cao ,cốt cách vẫn an vui .


Đất là gì ?
Đất là những ngọn núi cao sừng sừng hiên ngang giữa trời mây .
Người tu hạnh của đất tuy chấp nhận bị dẫm đạp nhưng
1 khi đụng chuyện khẩn cấp sẽ sừng sững hiên ngang như núi xanh
Cái người hiền lành tu theo hạnh của đất không phải là kẻ nhu nhược
Ta trong thấy họ hiền hiền vậy chứ đụng chuyện là họ
ra tay xử lý ,việc nào ra việc lấy rất khoa học .
Cái người huyênh hoang ,tự kiêu đụng chuyện là trốnmất tiêu .


Nếu chúng ta hay gặp những người anh hùng ,những người
hay xả thân cứu giúp kẻ khác ,ngoài đời họ hiền khô
không nóng giận hay kiêu căng , chỉ đến khi họ đụng chuyện
ta mới thấy tài năng của họ .


Trong lịch sử có rất nhiều chiến công oai hùng ,có rất nhiều
anh hùng mà chúng ta được biết ,được ngưỡng mộ
Tuy vậy ,không phải chỉ có những anh hùng đó ,còn có những
con người thầm lặng đứng ở phía sau hỗ trợ .

Bác Hồ của chúng ta rất vĩ đại .
Nhưng cụ thân sinh ra Bác cũng vĩ đại không kém .
Chẳng qua là cụ âm thầm làm việc nên nhiều người không hay .
Cái Ngày Bác Hồ chuẩn bị ra đi tìm đường cứu nước .
Bác có đến tiệm thuốc của Cụ thân sinh để từ biệt .
THời đó không như bây giờ ,gia giáo lắm .
Bác chỉ dám quỳ ở Ngoài cửa mà từ biệt .
Cha của Bác dặn dò những việc quan trọng rồi hai cha con từ biệt
nhau .
Sau khi Bác đi rồi ,cụ lặn lội đi khắp sài gòn nhằm mục đích
chấn hưng lại Phật giáo .


Trong cuộc sống này ,có những lúc chúng ta phải biết giấu mình
phải chấp nhận đứng sau để cho huynh đệ của mình tiến lên
Chuyện Phật sự nào mình làm được rồi thì thay bằng mình tiếp tục
làm mình hướng dẫn cho huynh đệ mình làm
Giúp cho huynh đệ mình tạo thêm phước .
May này ,khi huynh đệ mình thuần thục rồi ,giỏi rồi ,có thể
sẽ không còn nhớ cái công minh chỉ dạy lúc xưa
Mình cũng đừng vì thế mà buồn lòng .
Chư Phật ở trên biết hết ,các Ngài không để đứa con nào của mình
bị thiệt thòi đâu .

dailong
19-01-2009, 10:48 AM
Đừng làm các việc ác
Hãy làm các việc lành
Giữ tâm hồn thanh tịnh
Lời Phật dạy phân minh



Bài kệ này :
Giống như là sự đúc kết toàn bộ giáo lý của đạo Phật
Nếu mà ta không có thời gian ,không có điều kiện để tìm hiểu
để nghiên cứu thật kĩ đạo Phật thì bài kệ này cũng đã giúp chúng ta
phần nào đó hiểu được bản chất ,hiểu được gốc rễ của Phật Pháp rồi .


Tuy vậy ,khi biết được bài kệ này rồi ,khi ta muốn thực hành mọi việc
giống như bài kệ này thì bắt đầu nhiều việc phát sinh


Bài kệ này nghe qua rất dễ hiểu ,rất sáng sủa ,và có vẻ như rất
dễ thực hành chúng .


Nhưng
Thế nào mới là điều ác ?
Thế nào mới là điều thiện ?
Làm thế nào để tâm hồn thanh tịnh ?


Ví dụ ,nếu mình đi trên đường vô tình nhìn thấy có hai người
đang vật lộn với nhau ,một người cố chạy ,một người cố đuổi theo .
Sự việc này ta có thể cam đoan rằng chắc chắn là 1 việc xấu không ?
Cứ xảy ra đánh nhau thì đều không tốt hết ?

Nếu như người đang chạy trốn kia là một tên tội phạm giết người
Còn người đang đuổi theo là một chiến sĩ công an mặc thường phục .
Nếu giả thuyết này đúng thì đánh nhau trong trường hợp này
là tốt hay không tốt ?


Hay lúc nào đó ta vô tình nhìn thấy một ông A nào đó
đang cho tiền một người ăn xin ,bộ dạng khốn khổ .


Việc làm này là tốt hay xấu ? là đúng hay sai ?
Hay cứ cho tiền người khác là tốt ?
Nếu như người ăn xin kia là một con nghiện , anh ta lấy số tiền
được cho để mua ma tuý và dụ dỗ một người khác xa lầy ..
Rất có thể xảy ra chứ ..


Cuộc sống này thì muôn hình vạn trạng
Điều gì cũng có thể xảy ra mà ta không hề biết .
Có thể trước mặt ta , họ luôn luôn giả vờ nghèo khổ ,đói rách
nhưng sau khi nhận sự giúp đỡ của ta rồi ,sau khi ta đi rồi
Họ lại làm nhiều chuyện xấu ?
Làm sao mà ta biết được .


Bài kệ trên nghe thì tưởng như đơn giản nhưng khi bắt tay vào
làm việc ta mới thấy nó không hề đơn giản chút nào .
Làm việc tốt phải đúng người đúng việc ta mới có phước báo .
Nếu không may giúp đỡ nhầm người xấu thì ta phải chịu quả báo ..


Rồi nếu muốn giữ tâm hồn thanh tịnh thì phải làm như thế nào ?


Xin thưa là phải tu tập 30 năm 50 năm trở đi .
Hơn nữa phải tu tập đúng phương pháp ,đúng theo ý Phật
thì sau đó trí tuệ ta mới có thể phát sinh .
Lúc đó ,trí tuệ sẽ giúp ta biết được đâu là đúng đâu là sai .
Còn nếu ta tu sai phương pháp ,ta gặp phải một ông thầy
không chân chánh thì 30 năm sau 50 năm sau cuộc đời ta
sẽ đi xuống lần lần , rồi thì đau khổ và bất hạnh sẽ đến với ta .




Những việc kể trên là ở ngoài đời ,còn trong đạo thì sao ?


Ví dụ :Ta thấy đi chùa là thiện hay ác ,là đúng hay sai ?
Cứ cho hầu hết trường hợp thì là thiện
Nhưng không phải không có trường hợp ngược lại .
Nếu đi chùa mà nhằm chia rẽ người này người kia
nói xấu người này người kia thì cái người đó đi chùa là thiện hay ác ?


Hay là nếu ta có lỡ dại tu nhầm phải một pháp môn không
hướng tới sự giải thoát vĩnh viễn , nhận lầm một ông tà sư làm thầy
Nhưng ta đâu có biết đâu , trái lại ta cứ tưởng đó là đúng
đó là chân lý nên ta khuyến khích bạn bè người thân cùng với ta
tu tập pháp môn đó ,nhận ông ta sư đó làm thầy
Rồi thì in kinh điển ,in băng đĩa phân phát cho mọi người .
Tội lỗi vì thế mà ngày càng chồng chất .
Đến lúc hấp hối vẫn cứ đinh ninh rằng mình đã làm đúng
mình đã tu đúng ,mình sẽ được Phật rước ,mình sẽ sinh vào cõi lành..

Chúng ta đã từng như thế ,trong nhiều trường hợp ,trong nhiều
tình huống trong cuộc đời ,ta đã hành động ,ta đã làm nhiều
việc mà mình cho là đúng ,là tốt ,là thiện .
Nhưng có ngờ đâu rằng mọi việc xảy ra ,mọi kết quả lại đi
theo một chiều hướng khác ,xấu hơn và tồi tệ hơn rất nhiều .

Đã có không ít những trường hợp những quý vị Phật tử ,và
thậm chí có cả mấy vị thầy sau khi mất đã phải báo mộng
về cho người thân con cháu , cho đệ tử của mình rằng :
Mình không được siêu thoát ,mình đang phải chịu đau khổ ..
Tiếc rằng ,đến lúc mất rồi mới biết rằng mình đã sai ,mình đã lầm ..


Cuộc sống thì cứ trôi đi ,thời gian không có đợi ai cả
Sau khi phân tích kĩ càng rồi ta sẽ nhận thấy ranh giới
giữa thiện và ác nó mong manh hơn ta tưởng rất nhiều .
Nó không theo một logic nào cả .
Không phải cứ cho tiền người khác là tốt
Không phải cứ dùng bạo lực là xấu .



Điều đó buộc ta phải rất cẩn trọng ,rất chi ly trong mọi việc .

Ngay cả bản thân tôi , tôi nói tôi không sợ chết .
mình hiểu được luân hồi là thế ,sinh tử là thế
Có sinh thì phải có tử ..
Sống trên đời có gì đâu mà phải sợ chết
Cái quan trọng là khi sống ta làm được cái gì thôi .
Còn nếu mà tới lúc không cần phải sống thì cứ chết .


Nhưng mà ,nếu nhìn thật kĩ ,quan sát bản thân thật kĩ
thì tôi lại không muốn chết một tý nào cả .
Tôi rất ham sống .
Mỗi lần đi ra đường thì đều nhìn trước ngó sau cẩn thận
Đi xe thì không đi nhanh ,không vội vã ..

Vì sao lại có sự mâu thuẫn vậy ?

Bởi vì đã đến lúc đáng phải chết chưa .
Nếu mà đến lúc đáng chết thì chết liền
Còn chưa đến lúc thì hãy cố sống cho tốt .


Vì mạng sống này rất đáng quý .
Mạng sống này là của Phật cho mình ,của cha mẹ cho mình
Lại còn bao nhiêu bè bạn gần xa yêu thương mình
Và quan trọng là mình đang còn hơi còn sức để phụng sự đạo Pháp
giúp đỡ mọi người .
Cho nên đừng chết một cách lãng xẹt ,chết một cách vô lý .


Thiện và ác
Đúng và sai


Bây giờ đến câu hỏi tiếp theo
Làm thế nào để giữ tâm hồn thanh tịnh ?

Xin thưa là cũng phải mất 30 năm trở đi
ta mới biết thế nào là thanh tịnh


Không có chuyện 3 tháng hay 3 năm mà đạt được kết quả đâu .

Nhưng mà nếu đã xác định theo Phật đến cùng thì cũng phải
chấp nhận sự mạo hiểm mới có thể đạt được thành công .

Tu tập khác hoàn toàn với các việc của thế gian ( như buôn bán làm ăn..

Ở ngoài đời thì nếu ta kinh doanh thất bại , một thời gian sau ta
cố gắng gượng dậy và làm lại thì vẫn có thể thành công .
Còn ở trong đạo thì một khi ta đã tu không đúng ,tu sai phương pháp
thì cứ xác định là sau 30 năm 50 năm ta sẽ ở bệnh viện
tâm thần .
Rất hiếm trường hợp tu tập sai phương pháp rồi có thể bình thường
trở lại .
Đa phần là suy nhựoc thần kinh , trí óc bị tổn thương ...

Vì vậy tu tập gần giống như một sự mạo hiểm vậy .
Nếu tu đúng ,đạt kết quả thì vinh quang tột bực
Nếu tu sai thì ráng chờ kiếp sau hoặc 1 lúc nào đó được
làm người để tu tập tiếp .


Nhưng có phải vì sợ chết ,vì sợ bị điên mà ta không dám
vào cửa Phật cứ đứng ở ngoài cửa không ?
Nếu không tu thì mãi mãi mịt mù trong luân hồi .

Có những Phật tử hỏi rằng tại sao con tin Phật quá chừng
nếu không tu tập nếu không thề sống thề chết theo Phật
thì con không chịu được ?
Nguyên nhân là trong 1 ngàn kiếp trước đây , có một lần nào đó
ta có thể vô tình hay cố ý quý xuống mà đảnh lễ ,mà tôn kính
một vị thánh đích thực ,một vị chân tu đích thực .
Cái nhân đó ,cái chủng tử đó đã gieo vào con người ta
Cùng ta phiêu bạt từ kiếp này sang kiếp khác .
Cho đến khi cái nhân đó chín muồi ,ta không đi theo Phật
không được ,không tu theo Phật không được .


Điều này cũng đúng cả với nguời đi theo ngoại đạo .


Cho nên bài kệ rất ngắn ,thu hết giáo lý của Phật Pháp
vào lòng bàn tay ,tưởng chừng như thực hành nó rất dễ dàng
nhưng hoá ra lại không phải vậy .


Con đường của luân hồi thì không giống với các con đường khác .
Các con đường khác thì có chỉ dẫn rõ ràng ,có người chỉ dẫn
có các lối rẽ khác nhau cho ta chon lựa .
Đi cũng được mà không đi cũng được .
Thích đi thì đi ,thích nghỉ thì nghỉ

Còn con đường của luân hồi thì ta đi bước nào ta biết bước ấy
Nó không cho ta được nghỉ ngơi ,cứ đi đi mãi .
Có thể phía trước là địa ngục là khổ đau
nhưng ta nào có biết , vẫn cứ bị thúc ép phải đi .
Cứ mờ mờ mịt mịt ,hư hư thực thực .

Nếu không có ánh sáng của Phật Pháp thì chẳng biết chúng ta còn
tăm tối đến bao giờ nữa .


Tâm hồn thanh tịnh trong đạo Phật không phải là cái hư vô
Cái tâm thanh tịnh trọng đạo Phật rất là kì lạ .

Nếu ta hỏi một vị thầy chân tu rằng tâm thanh tịnh là gì ?
Thì ông thầy đó sẽ nói cũng không có gì cả ,nó chỉ như
mặt hồ không gợn sóng ,như một chiếc gương soi .
Vậy thôi

Nếu ta lại hỏi tiếp : nếu tu để tâm trở nên trống không ,không
có gì ở trong đó thì tu để làm gì ?
Đáng lẽ trong tâm anh phải có vô số những điều cao siêu
và mầu nhiệm mà nhiều người vẫn miêu tả chứ ?
Sao lại chỉ là sự trống không vậy ?


Điều này có thể làm ta hoang mang và khó hiểu .
Nhưng nếu có người tự nhiên chửi bới , đánh đập ông thầy này thì
ta sẽ biết ngay tâm trống không có nghĩa là gì .

Ông sẽ không hề giận giữ ,mặt mày tỉnh bơ .
Sự giận giữ không có chỗ trong tâm của ông thầy này

Lúc đó ta mới hiểu ra à ,thì ra tâm trống không là vậy .

Hay nếu một lần nào đó ,mình cùng ông thầy này đi dạo
Bỗng gặp một người ăn mặc rách nát đến xin xỏ
Đang định cho người này ít tiền thì bị ông thầy này ngăn lại .
Ông bảo : Người này đang giả vờ , người này có nhà cửa
đàng hoàng nhưng không chịu làm ăn mà suốt ngày giả danh
ăn xin để lừa lọc người khác .

Cái người ăn xin kia vừa nghe xong ,mặt mày tái dại cả lại
bèn bỏ chạy mất hút .


Lúc đó ,ta mới hiểu à ,thì ra tâm trống không và thanh tịnh
là như vậy .

Thì ra từ cái tâm trống không này ,từ cái tâm như gương trong này
mà người xấu đến biết người xấu ,người tốt đến biết người tốt .
Đụng chuyện là biết làm thế nào là đúng .



Tâm thanh tịnh như vậy mới được gọi là tâm thanh tịnh trong đạo Phật .

dailong
21-01-2009, 02:08 PM
Ý nghĩa vãng sinh tịnh độ

Không chỉ ở việt nam mà ở nhiêu nơi khác trên thế giới có một
pháp môn được khá nhiều người biết đến là pháp môn tịnh độ
Niệm Phật ,tụng kinh để mong muốn sau khi chết được vãng sanh
về cõi cực lạc

Niềm tin và tông chỉ của nhiều người tu theo tịnh độ là dựa vào
bài kinh A Di Đà , kinh Quán Vô Lượng Thọ


Diễn tả về cõi cực lạc vô cùng hoàn mĩ của Phật A Di Đà


Vì sao những người tu tịnh độ lại mong muốn vãng sanh về Tây Phương ?
Vì họ nhận thấy rằng đúng như lời Phật đã nói :
Cuộc đời này là bể khổ
Nên khi tu tập Phật pháp họ mong muốn rằng đến một ngày nào đó
họ sẽ vượt thoát khỏi đau khổ ,vượt thoát khỏi luân hồi
để được an vui và hạnh phúc mãi mãi .


Điều này cũng dễ hiểu thôi và là nguyện vọng rất chính đáng .


Tuy nhiên 600- 700 năm sau khi Phật nhập niết bàn thì
mong muốn đạt được quả vị niết bàn không còn hấp dẫn được
nhiều Phật tử nữa .


Và vì vậy Chư Tổ mới đưa ra một phương tiện
thứ hai để dìu dắt những người mới đến với Phật Pháp có một cái
hướng đi dễ hơn , không quá khó khăn hơn ..


Đó là tạm thời chúng ta chưa thể nhắm đến thẳng cái đích cuối cùng
là giác ngộ giải thoát ,là niết bàn tuyệt đối
Chúng ta tạm thời chỉ cầu xin và mong muốn được về cõi Phật
Có thể gọi là một nơi trung gian
Khi đã ở đó rồi , thì nhờ có Phật gia hộ và hướng dẫn
chúng ta sẽ tiếp tục tu tập để có thể giác ngộ giải thoát vĩnh viễn


Nghĩa là những người tu theo tịnh độ cũng tu tập Phật pháp
cũng siêng năng cần cù nhưng thay vì phải ở một nơi có nhiều
đau khổ như thế gian này ,họ sẽ được đến một nơi có các điều kiện
tốt hơn , hoàn hảo hơn , trợ giúp được cho họ nhiều hơn trong
quá trình tu tập . ( tất nhiên để đến được đó họ phải có bản lĩnh thật sự )
Ở cõi nước cực lạc đó ,những thứ bệnh tật thiên tai chiến tranh
sẽ không bao giờ xảy ra, thay vào đó là một cái gì đó an lành và
lý tưởng .


Tuy nhiên đến được cõi nước đó rồi chưa phải là cứu cánh tuyệt đối
Vì nó thật ra cũng chỉ là một cảnh giới ,một cõi trời an lành và
có Chư Phật thường ở đó thuyết pháp mà thôi .


Ở nhật bản có một giáo phái cũng tu tập theo pháp môn tịnh độ
Ông giáo chủ của giáo phái này coi Phật A Di Đà như một thượng đế
Nghĩa là cứ tạo tội lỗi gì thì tạo ,chỉ cần niệm danh hiệu Phật
là mọi tội lỗi sẽ được tiêu trừ ngay tức khắc .


Điều này là trái ngược với đạo Phật
Bởi vì đạo Phật chủ trương dựa trên luật nhân quả công bằng
Anh có gieo nhân thì anh mới gặt quả
Nếu trong vô vàn các kiếp trước đây anh có gây ra bao oan nghiệt
thì cách duy nhất để hết nghiệp là anh phải làm phước thật nhiều
Lấy công bù tội
Ngoài cách đó ra đâu còn có cách nào khác


Đức Thế Tôn đã từng nói :
Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi
Ta sẽ không cõng tất cả các con lên vai rồi đi thẳng đến giải thoát giác ngộ
Ta không làm như thế
Các con phải đi bằng đôi chân của mình



Bây giờ theo giáo lý của đạo Phật thì ngay cả việc chúng ta muốn
kiếp sau của mình sinh ra được giầu sang no đủ chứ chưa nói đến
việc vãng sanh cũng không dễ đâu .

Nếu chúng ta muốn kiếp sau của mình giầu sang sung sướng thì
chúng ta phải làm gì ?


Phải bố thì rất nhiều , không thể bố thí một cách vừa vừa được đâu
Phải rất rộng rãi , đời sống phải rất vị tha không được bỏn xẻn ,keo kiệt .
Mà có cái khó là thế này :
Tài sản ta bố thí phải do chính công sức ,chính mồ hôi và nước mắt
của ta tạo ra thì việc bố thí đó mới có kết quả .
Luật nhân quả không chấp nhận việc làm phước bố thì mà
không phải bỏ sức lao động của chính mình ra
Muốn có phước chúng ta phải đổ mồ hôi sôi nước mắt lao động
cật lực để có tiền đem đi làm phước .
Chứ còn tiền của người khác cho ta rồi ta đem đi làm phước thì
công lao về sau sẽ thuộc về người đã cho ta số tiền đó
Ta chỉ là người cầm hộ thôi không hơn .



Qua đó ,chúng ta phải thấy rằng chỉ nội việc muốn kiếp sau mình
no đủ không đến nỗi quá vất vả cũng khó lắm chứ không hề dễ
Không có chuyện nhàn nhàn mà kiếp sau no đủ được đâu .


Hay nếu có người nào mong muốn kiếp sau mình được sinh ra
trong một gia đình danh giá quyền uy .
Thì muốn được như vậy :
Mình phải thường xuyên cúng dường Tam Bảo , tu hạnh bố thí
tu hạnh khiêm hạ ,luôn luôn tôn trọng mọi người
Có như vậy thì sang kiếp sau mình mới được người ta tôn trọng lại .
Làm như vậy trong bao nhiêu năm trời cũng cực lắm chứ không có dễ


Do đó có thể thấy chỉ nội việc kiếp sau muốn sinh ra trong
một hoàn cảnh thuận lợi và như ý cũng đã khó rồi .
Cuộc sống thì vẫn cứ trôi qua , những người nghèo khổ đói rách
thì ngày một nhiều hơn .
Chỉ nội việc chúng ta mong muốn sang kiếp sau mình không phải
khổ sở như vậy thì kiếp này tu tập cũng không dễ đâu

Huống hồ , nếu chúng ta mong muốn được vãng sinh về cõi Phật
một nơi cực kì sung sướng hạnh phúc thì quả là rất khó khăn
nếu không muốn nói là 10 người thì 8 người trượt .


Chúng ta cần hai điều kiện thế này :
Thứ nhất là chúng ta cần phải có một đời sống luôn luôn tốt đẹp với
mọi người .
Một đời sống cực kì vị tha , ai cần gì thì mình sẵn sàng giúp đỡ bất kể
lớn nhỏ .
Không thể nào một người vẫn còn trong tâm những cái ích kỉ ,hơn thua
ganh tỵ ,chê bai người này người kia mà được vãng sanh cả

Điều thứ hai là :
Phải nhất tâm niệm Phật không sao lãng không nghĩ vẩn vơ
Tiếp theo là phải xem chúng ta có đủ bản lĩnh để trước khi lâm chung
niệm Phật nhất tâm bất loạn 7 ngày 7 đêm .
Đây là điều kiện bắt buộc không thể khác được .
Thứ đến là chúng ta phải có lòng tôn kính Phật tuyệt đối
Chứ lòng tôn kính mà hời hợt thì cũng khó lắm
Mà muốn tôn kính Phật tuyệt đối thì phải hiểu được Phật
Nếu mình mà hiểu sơ sơ thì không thể nào tôn kính tuyệt đối được .

Chúng ta phải hiểu một cách sâu sắc cuộc đời của Ngài thì
lòng tôn kính mới phát sinh được .
Cũng giống như chúng ta tôn kính Bác Hồ vĩ đại .
Có rất nhiều câu chuyện cảm động nói lên nhân cách cao cả của Bác
Người nào đọc những mẩu chuyện đó xong thì thấy được
Bác giản dị ra sao , Bác thương đồng bào ra sao ..v..v.
Qua đó tự nhiên chúng ta sẽ tôn kính Bác một cách mãnh liệt
Đối với Đức Phật cũng vậy
Những mẩu chuyện về Ngài cũng cao cả cũng vĩ đại không kém Bác Hồ
Thậm chí còn hơn rất rất nhiều lần .


Đừng nghĩ rằng Phật đã mất ,hay Phật đã ra đi rồi
Ngài vẫn ở đây ,xung quanh chúng ta ,gia hộ mỗi khi chúng ta cần
che chở mỗi khi chúng ta gặp hoạn nạn
Phật không phải là hư vô ,không phải là không tồn tại .


Mười Phương Phật là một Phật
Một Phật là tất cả chư Phật
Vì sao ?
Vì chư Phật đều đã đạt vô ngã , không còn có cái ta nữa
Các Ngài không còn phân biệt mình và người khác nữa
Không còn có sự khác nhau giữa mình và người khác nữa
Chúng ta niệm Phật Di Đà thì cũng như chúng ta niệm danh hiệu
mười phương Chư Phật không khác .
Các Ngài sẽ đều chứng minh cho chúng ta cả .
Phật Thích Ca , Phật Dược Sư , Phật Di Đà không hề khác nhau

Như Ngài Hư Vân , đã ròng rã mấy năm trời lạy Bồ Tát Văn Thù
ở núi NGũ Đài Sơn
Cứ ba bước lạy một lạy
Mà quãng đường quanh núi đâu có gần , phải bằng từ hà nội và Sài Gòn
Vậy mà ngài đi chăm chỉ không ngơi nghỉ
Cho nên công đức của Ngài vô lượng không kể xiết .
Một lần trong lúc Ngài đang bệnh , Thần thức của Ngài bay thẳng
đến cõi trời Đâu Suất thì gặp Phật Di Lặc trước tiên chứ không gặp
Bồ Tát Văn Thù .


Chúng ta cũng như vậy
Khi chúng ta niệm danh hiệu một vị Phật thì chư Phật đều biết
Không chỉ chư Phật biết mà ngay cả chư Thiên các tầng trời đều biết
Không chỉ chư Thiên biết mà ngay cả quỷ thần các cõi cũng đều biết hết
Không chỉ quỷ thần biết mà các vong linh xung quanh mình cũng biết


Các vị Tổ của tịnh độ tông luôn luôn khuyên các đệ tử của mình
bồi đắp lòng thiết tha được sinh về cực lạc thật lớn ,thật mãnh liệt
Tuy nhiên , điều này sinh ra một hệ quả
Bởi vì mình chưa có chết nên cái lòng thiết tha được về cực lạc
tạo ra một hệ quả là :

Tâm mình xem nhẹ mọi việc trong đời sống hiện tại
Lúc nào trong tâm cũng chỉ chăm chăm nghĩ ngợi về cõi cực lạc
cho nên mọi sự trong cuộc sống mình đều dần xem nhẹ đi , dần lờ đi
Không có cầu mong điều gì khác ,mọi thứ mình đều cho qua hết
Giận ,hờn ,buồn , vui mình đều tự động buông bỏ dần dần
Cuộc sống thích trôi ra sao thì trôi , mình chả quan tâm nữa .

Cho nên những ai niệm Phật chuyên chú miên mật thì sau một
thời gian thường xuất hiện uy đức
Người khác gặp mình bỗng nhiên họ nể , họ coi trọng mình hơn
Rồi thì sau một thời gian niệm Phật ,những ý nghĩ tốt ,thiện xuất hiện
trong đầu mình hơn
Và nhất là lòng thương người phát triển rất mạnh
Rồi thì trong tâm mình thường có nhiều sáng kiến ,nhiều ý nghĩ
rất hay và rất độc đáo mà trước đây mình nghĩ không ra
Đây là do công đức lạy Phật và tôn kính Phật tuyệt đối tạo nên