vukhuc_club79
03-12-2008, 08:19 AM
" Kiến thức không có trọng lượng , đó là khó báu mà bạn có thể luôn mang bên mình một cách dễ dàng".B.Dison.
"Năng lực bình tĩnh suy nghĩ là điểm khởi đầu của trí tuệ ,là suối nguồn của tính lương thiện." Fread.
"Những phần thưỡng vĩ đại nhất của cuộc sống chỉ dành cho những ai không ngừng thể hiện lòng quyết tâm , cho tới khi đạt được thành công". A.Robbins.
vukhuc_club79
04-12-2008, 07:58 AM
"với những vận đen của mình , tôi đã học cách vượt qua thách thức , trưởng thành trong khốn khó và vưột lên rất nhanh trong sự nghiệp'. LRichen.
"Khiển trách mình thì luôn được người khác tin tưởng , nhưng luôn khen ngợi mình thì từ xưa tới nay chưa được ai tin tưởng".Montaigne.
banmai
04-12-2008, 08:46 AM
Đạo của tôi rất đơn giản. Đạo của tôi là lòng nhân ái.
Điều quan trọng nhất của đạo là một tâm hồn thanh cao, một trái tim đôn hậu,
và những cảm xúc ấm nồng..
My religion very simple.
A good mind, a good heart, warm feelings these are the most important
(ĐẠT LAI LẠT MA 14)
vukhuc_club79
05-12-2008, 07:55 AM
" Hãy là một thính giả vĩ đãi . Đặt các câu hỏi và lắng nghe có chủ định các câu trả lời".B.Tracy.
dailong
08-12-2008, 06:09 PM
Xin góp mấy câu danh ngôn rất dí dỏm nhưng cũng không kém phần sâu sắc-^_^-
Trước khi lấy nhau ,người phụ nữ tin rằng với thời gian mình sẽ khiến chồng mình thay đổi .
Và chị ta đã nhầm .--ul--
Trước khi lấy nhau ,người đàn ông tin rằng với thời gian ,người phụ nữ mình yêu sẽ chẳng bao giờ thay đổi .
Rốt cuộc anh ta cũng nhầm .--ul--
Sau đó ,họ chia tay nhau để đi tìm cho mình những bến bờ hạnh phúc mới .
Và họ tin rằng cuộc hôn nhân lần này sẽ tuyệt vời và hạnh phúc hơn lần trước .
Thế nhưng ,lần này họ cũng vẫn nhầm-^_^-
bivedo
09-12-2008, 12:29 PM
"Người thành công luôn thấy câu trả lời trong mọi vấn đề, kẻ thất bại luôn thấy vấn đề trong mọi câu trả lời"
"Điều kỳ lạ là tất cả các dòng sông lớn nhỏ đêề tiì cách đổ về biển để tự đánh mất mình"
"Cách tốt nhất để hiểu một điều gì là rời xa nó một thời gian"
(Mấy câu trên đều không nhớ tên tác giả-^_^-)
dailong
09-12-2008, 12:44 PM
Đây không phải là 1 câu danh ngôn nhưng nó cũng rất hay .
Xin mời cùng thưởng thức nó nhé
___________________
Ngay khi tôi vừa được bà mụ dốc ngược đầu và vỗ mông ba cái để oe lên tiếng khóc chào đời thì một ông thầy chiêm tinh tình cờ đi qua bệnh viện phụ sản
Lúc đó là nửa đêm, ông ngửa mặt lên trời và nói với bố tôi, khi ấy đang ôm một bịch tã lót đứng lơ vơ ngoài cửa.
- Con trai anh sau này sẽ là một bậc vĩ nhân, danh tiếng lẫy lừng.
Ông cúi xuống bấm độn trên năm đầu ngón tay, rồi lại ngước nhìn bầu trời chi chít sao và lộ rõ vẻ kinh ngạc.
- Ngôi sao của con trai anh thực kỳ lạ. Sao chiếu mệnh của các bậc kỳ tài thường sáng quắc, sáng đến nỗi tất cả những vì sao xung quanh bị lu mờ, đằng này, ngôi sao của thằng bé mờ tìn tịt, song… - Ông ngập ngừng - các vì sao sáng rỡ lại túm tụm xung quanh nó như lũ tiểu đồng đang thỉnh giáo vị đại sư.
Ông lắc đầu khó hiểu.
Bố tôi lúc đó hoàn toàn không để tâm đến việc thằng con trai nặng 2 cân trong kia có trở thành bậc vĩ nhân hay không. Ông còn đang mải tính xem nên lựa ra loại tã vuông hay tã chéo cho đúng với lời vợ dặn
Khi lên 3 tuổi, tôi hầu như không nói gì
Vì thế, các bác sỹ tâm lý nhi khoa không liệt tôi vào hạng chậm phát triển
Khi vào tiểu học, tôi có mở miệng vài lần. Thời gian còn lại, tôi chìm vào im lặng. Tôi lắng nghe. Lực học của tôi ở mức trung bình, song vì tôi là đứa trẻ tuyệt vời nhất lớp, luôn chú ý lắng nghe những gì thầy giáo nói và tuân theo mệnh lệnh của thầy một cách tuyệt đối nên thầy cất nhắc cho tôi vào hạng khá.
Người ta nói rằng phải nghe cô Kỳ Vĩ giảng bài thực là gặp hạn. Nếu có ai đó không ngủ gật trong suốt quá trình nghe giảng, người ấy thực đáng được phong thánh.
Và một lần nữa tôi được ví với Thánh. Chỉ mới 5 phút đầu, cả lớp học ngủ li bì như bị thôi miên, song tôi cứ há hốc miệng ra nghe như uống từng lời của cô Kỳ Vĩ.
Cuối buổi học hôm đó, cô chủ nhiệm gọi tôi ra ngoài. Cô khóc nức nở, nói rằng trong suốt cuộc đời đi dạy của cô, tôi là đứa trẻ đầu tiên có đủ tư chất học trò, rằng sau này tôi sẽ trở thành bậc vĩ nhân.
Cứ thế, trong suốt những năm ngồi trên ghế nhà trường, lúc nào tôi cũng được xếp vào hạng “top ten” của lớp cho dù tôi hầu như không nói bao giờ.
Thực ra, khi cắp sách đi học, ta không cần nói nhiều. Không có việc gì cho ta phải nói hết, thầy giáo mới là người cần phải nói
Có lẽ chỉ mình tôi biết được bí mật rằng tôi luôn luôn lắng nghe các thầy giáo nói, song hoàn toàn không hiểu gì. Tôi lắng nghe, chỉ bởi vì thầy giáo nói rằng ngồi trên lớp là phải lắng nghe, có vậy thôi
Và trong suốt 12 năm học, hình như tôi có mở miệng 12 lần thì phải.
Tuy nhiên, sau đó con đường trở thành vĩ nhân của tôi rất gian nan. Tôi trượt đại học
Bố tôi liền tức khắc xin cho tôi một chỗ làm trong một công ty buôn bán bột giặt
Một ngày nọ, giám đốc công ty triệu tập họp đột xuất.
Phòng họp như chợ vỡ
Tổng giám đốc có vẻ băn khoăn.
- Trong suốt cuộc họp, cả hội trường tranh nhau nói, còn cậu thì ngồi im từ đầu chí cuối, nên tôi nghĩ cậu để dành điều gì đó quan trọng nói riêng với tôi. Bây giờ cậu nói đi.
- Không thưa ông, tôi không có điều gì để nói hết.
- Vậy thế trong cuộc họp cậu ngồi im để làm gì? - Tổng giám đốc ngạc nhiên.
- Lúc đó tôi đang lắng nghe ông nói.
Tổng giám đốc lấy khăn tay ra chấm nước mắt. Ông nấc lên nghẹn ngào.
- Cậu quả là một cán bộ tuyệt vời. Đúng, biết lắng nghe là biểu hiện đầu tiên của tư chất lãnh đạo
Ngày hôm sau, tôi nhậm chức mới. Người trưởng phòng đang đương chức có vẻ không thích tôi. Anh ta ngầm tuyên bố rằng tôi là kẻ không có bằng cấp, chuyên môn, trước sau gì cũng gây ảnh hưởng đến kết quả kinh doanh của cả phòng
Tuy nhiên, trái với dự đoán của anh ta, hiệu suất kinh doanh của tôi tăng vùn vụt
Trưởng phòng kinh ngạc. Anh ta gọi tôi lên.
- Cậu nên chia sẻ bí quyết với các anh em trong phòng còn chưa nhiều kinh nghiệm.
- Tôi chẳng có bí quyết gì cả thưa anh.
- Cậu không có gì để nói à?
- Không ạ.
Anh ta im lặng, rồi sau đó bực tức.
Một tháng sau đó, toàn bộ nhân viên trong phòng gửi đơn lên Tổng giám đốc đề nghị thăng tiến tôi làm trưởng phòng và phế truất trưởng phòng cũ.
Trong thư trình bày, họ nói rằng thứ nhất, tôi có một năng lực siêu phàm có thể cứu doanh nghiệp đang trên bờ vực thẳm; thứ hai, tôi là người cực kỳ khiêm tốn, luôn lắng nghe toàn bộ ý kiến lớn nhỏ của anh em. Tóm lại, tôi là người tài đức vẹn toàn.
Hai ngày sau, đơn đề nghị được phê duyệt
Lần đầu tiên trong đời, tôi phát hiện ra mình có một năng lực siêu phàm thật, đó là khả năng lắng nghe không biết chán những người đang nói.
Cứ như vậy, nhờ khả năng lắng nghe không mệt mỏi, tôi liên tục thăng tiến như diều đang gặp gió
Tôi xuất hiện trên hầu hết các mặt báo với lời bình luận “Doanh nhân không bao giờ chịu trả lời phỏng vấn trước báo chí. Ông chỉ nói giản dị rằng những gì ông đạt được là nhờ vào kinh nghiệm được truyền thụ bởi những người đi trước”.
trong lúc họ phỏng vấn, tôi học thuộc lòng những câu họ vừa hỏi rồi tua lại trong đầu để phân tích song vẫn không hiểu họ nói gì.
Từ ấy, cả thành phố đồn rằng tôi không những là một doanh nhân có tài mà còn có đức, vì từ xưa đến nay, khiêm tốn và biết lắng nghe thực là một điều hiếm hoi ở các nhân vật quan trọng.
Trong lúc lời tiên tri của thầy chiêm tinh tình cờ đi qua bệnh viện phụ sản năm nào đã dần dần trở thành sự thật, tôi lại bất ngờ gặp một tình yêu hoàn hảo.
Người tôi yêu là con gái một nhà tài phiệt kinh doanh ô tô
Tuy nhiên nàng không yêu tôi, gia đình nàng không thích tôi.
Trước khi xỏ dép vào chân, tôi có nghe loáng thoáng mẹ nàng nói rằng cái lưng bà hồi này đang đau nhức. Tôi định im lặng như từ thuở cha sinh mẹ đẻ, song không biết ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại buột miệng thốt lên một câu định mệnh “Mẹ cháu cũng thế”.
Bà nói tiếp về ngũ hành liên quan đến 5 nội tạng của con người. Tất tật các bệnh đều liên quan đến 5 hành này mà ra. Bà nói về thời của mẹ bà, có một ông thầy Tàu chỉ dùng huyệt châm mà cũng chữa được bách bệnh.
Tôi đã trót xỏ một dép vào chân, đành cứ chân dép chân không đứng như trời trồng chăm chú lắng nghe
Tôi ngạc nhiên khi lần đầu tiên trong đời tôi không thể thuộc được hết những gì mà người đối diện nói. Tuy nhiên, khi tiễn tôi ra về, bà hứa rằng sẽ sắp xếp một cuộc hẹn gặp cho tôi và con gái bà vào tối hôm sau.
Tôi xỏ nốt chiếc dép thứ hai và bước ra ngoài cửa
Hôm sau nàng gọi điện cho tôi thật, nói rằng việc gặp tôi tối nay chỉ là do ý nguyện của mẹ nàng, chứ cá nhân nàng thì chẳng có ấn tượng gì với tôi cũng như hình ảnh thần tượng Lưu gù của tôi. Chúng tôi ngồi trong một nhà hàng sang trọng
Sao anh cứ im lặng thế. Anh hẹn tôi ra đây chỉ để ngồi ăn súp thế này thôi sao?
Suýt tí nữa thì tôi buột miệng rằng đúng ra là nàng hẹn tôi đấy chứ
Anh giống hệt lão bảo vệ ở cơ quan tôi. Lão ta lúc nào cũng im thít như một cái gốc cây, thấy người qua kẻ lại chỉ giương mắt lên nhìn như rô bốt được gắn chip tự động.
- Lão ta giống anh à? - Tôi ngơ ngẩn mãi mới thốt lên được một câu.
- Đúng thế. Lão còn có bộ râu dê trông phát gớm. Tôi là rất ghét đàn ông để râu. Phòng tôi cũng có một gã râu ria… gã này làm… vợ gã nhìn thấy tôi… tôi là rất ghét phụ nữ hay ghen tị như thế… cạnh nhà tôi cũng có một…. chị ta thích mặc váy ngắn và áo hở ngực… tôi thì không thích phụ nữ như thế… ngày xưa ở lớp tôi… tất cả lũ con gái… tôi là chúa ghét…mụ ta ghen ghét tôi…lũ chúng nó ghen ghét…
So với những người nói khác thì nội dung của nàng rất dễ thuộc, song tốc độ nói của nàng lại nhanh khủng khiếp, nhanh hơn tất cả những người nói nhanh tôi đã từng lắng nghe, vì vậy tôi chỉ nghe được lõm bõm những cụm từ nàng vừa nói.
Tất cả phụ nữ đều ghen tị với em.
Nàng ngưng bặt lại, mắt chớp chớp.
- Tại sao thế?
- Anh không biết, giờ trong đầu anh chỉ còn biết duy nhất điều ấy thôi - Tôi khai báo hết sức thực thà.
Song tôi thấy mặt nàng hơi ửng đỏ, nàng lườm tôi.
- Anh chỉ khéo nịnh.
Khi chúng tôi đã ăn hết món tráng miệng thì nàng tần ngần hỏi rằng tối mai tôi có muốn hẹn một bữa ăn tối như thế này nữa không.
Giờ không chỉ lắng nghe suông, tôi còn phụ họa bằng khuôn mặt hết sức biểu cảm sinh động. Chẳng mấy chốc, các cơ mặt tôi đã thành phản xạ có điều kiện, hễ nghe thấy một phụ nữ than phiền rằng không dưng vòng hai bị tăng lên 1 xăng ti mét, tôi làm bộ mặt trầm ngâm, phiền muộn; nghe thấy có người báo tin mới mua được miếng đất hời để sau này làm nơi vĩnh cửu cho thân phụ, tôi chuyển mặt thành tươi cười, hớn hở
Dần dà tôi thính nhạy đến mức người đối diện chưa nói đến chủ đề đó, tôi đã biểu cảm trước rồi
chỉ sau có hai tuần mà nàng đã thuộc về đệ tử của Lưu gù
Lời tiên tri đã hoàn toàn ứng nghiệm. Tôi xuất hiện trên tất cả các tạp chí khoa học danh tiếng với cương vị giáo sư.
Song thời gian qua đi, tôi cảm thấy mình không còn được sung sức như thời trai trẻ. Nếu như trước đây tôi có thể lắng nghe không biết mệt mỏi quan điểm của một người trong suốt 23 giờ thì nay khả năng nghe của tôi đã suy giảm.
Thậm chí đôi lúc tôi còn lẫn lộn giữa các nét mặt biểu cảm với nhau
Tôi suy nghĩ mãi và cuối cùng quyết định mở một lớp DẠY LẮNG NGHE. Tôi treo biển và in quảng cáo, song suốt một tháng trời chưa tuyển được học viên nào.
Người ta nói rằng họ mong muốn được học thuật hùng biện, thuật giao tiếp, thuật thuyết phục, thuật đàm phán, vân vân, chứ nghe vốn dĩ là khả năng bẩm sinh của con người, một đứa trẻ mới sinh ra đã biết nghe rồi, việc gì phải học cho bõ nực cười.
Tôi liền thay đổi chiến thuật. Tôi trưng một cái biển khác, trên đề “1 bí quyết gặt hái 100 thành công”. Lập tức học viên tìm đến ùn ùn. Buổi học đầu tiên, tôi cảm thấy vô cùng lúng túng khi phải giảng bài. Đến quá nửa đời người tôi không phải nói năng gì, chỉ việc nghe, nay phải mở miệng thật là khó khăn. Tôi bắt đầu bằng bài giảng đã được chuẩn bị sẵn.
- Biết lắng nghe là biểu hiện đầu tiên của tư chất lãnh đạo. Người lãnh đạo muốn thấu hiểu những tâm tư nguyện vọng của quần chúng cần phải biết lắng nghe.
Lắng nghe sẽ dẫn đến thấu hiểu những tâm tư nguyện vọng của quần chúng. Tâm tư nguyện vọng của quần chúng cần đến những người biết lắng nghe. Nếu biết lắng nghe…
Cả lớp học há hốc miệng lắng nghe tôi giảng. Lần đầu tiên có người nghe mình nói, tôi thấy là lạ.
Buổi học thứ hai, tôi thấy hơi phấn chấn, tôi giảng say sưa
Buổi học thứ ba, một nửa số học viên ngủ li bì.
Các khóa học tiếp theo, tiếp theo nữa, lớp của tôi đều đông đúc. Ai cũng mong muốn tìm hiểu bí quyết duy nhất của một bậc vĩ nhân thành đạt.
Tôi cảm thấy “nói” là một điều kỳ thú, đặc biệt là khi ta nói trước đông đảo những người muốn lắng nghe. Tôi cảm thấy ân hận vì đã đi gần hết đời người rồi mới được nói. Giờ sẽ là lúc tôi tranh thủ để “nói gấp
Ngày… tháng… năm…, báo chí tranh nhau đưa một cái tít giật gân lên trang nhất. Giáo sư X, đồng thời là một doanh nhân thành đạt, một trong những con người tài hoa nhất mọi thời đại đã phải nhập viện vì một căn bệnh hết sức kỳ lạ.
Y học chưa tìm ra căn nguyên và phương thức chữa trị căn bệnh này nên tạm gọi nó là BỆNH NÓI
vBulletin® v3.6.11, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.