PDA

View Full Version : Hạ Thủ Công Phu


CQT
22-10-2008, 10:08 PM
Trong việc tu học thì có nhiều nhưng phần hạ thủ thì lại hiếm hoi vì hành giả không chịu xả cho nên tiếp thu không được. Hạ thủ là ra tay và cần sự dấn thân, công phu là làm việc gì đó một cách cần mẫn, tập trung. Khi hiểu được rõ ràng thì thực hành mới có thể đem đến kết quả hữu hiệu cho sự học tập. Đạo Phật là con đường hiện thực và chỉ thẩm thấu trong ta thì mới tồn tại được. Con đường này sẽ không đi hết nếu như ta không có một sở đắc hoặc thành tựu nào đó để chúng ta tiếp tục trong đời này hoặc đời sau. Hạ thủ công phu đem đến sự thành tựu cần thiết đó. Phật đã hạ thủ công phu, đã nhất quyết ngồi cho đến khi giác ngộ thì nay chúng ta mới có những giáo lý của Ngài.

Chúng ta không nên phân biệt giai cấp trong việc tu học Phật. Tâm lý ta là hay nhìn lên nên chỉ có thấy những sai biệt. Đức Phật đứng trên nhìn xuống thì ngài nhìn tổng quát, không thấy sai biệt. Khi Phật giác ngộ, Ngài muốn nhập Niết Bàn vì thấy thế giới này quá phức tạp, đầy dẫy hoài nghi cho dù có dạy Pháp cũng không chịu nghe. Tứ Thiên Vương hiện ra để thỉnh Phật chuyển pháp luân và thưa rằng: “Thế gian này tuy là như vậy nhưng cũng có người thượng căn muốn nghe Pháp”. Phật nhìn hồ sen thì thấy có sai biệt trong những bông sen trong hồ và hiểu những sai biệt đó cho nên đem ra nhiều phương tiện để độ sanh. Nếu chúng ta cố gắng hạ thủ công phu thì một ngày nào đó ta cũng có thể vươn lên trên mặt hồ. Cho dù sinh ra trong cái chỗ tận cùng trong thế giới, ta cũng có khả năng để vươn lên và thoát ra khỏi những chỗ dơ bẩn, đau khổ, chỉ cần ta có quyết tâm hạ thủ hay không.

Bước đầu tiên là xả toàn bộ tất cả những gì thuộc về nhân ngã cá nhân để ta có thể tiếp thu tinh hoa của Phật học bởi vì chỉ có vô ngã mới có Niết Bàn. Kiến thức rất dễ tạo nên cái ngã và ngã sở hữu cho nên phải biết rằng kiến thức là để trang bị cho sự tu học của chính mình và chia xẻ kinh nghiệm với bạn đồng tu chứ không để hơn thua.

Hạ thủ công phu là trở lại tìm mình hoặc tìm cái bản lai diện mục của mình. Sau đây là những phương pháp tu liên hệ đến hạ thủ công phu:



HẠ THỦ

1. Quyết tâm dừng lại những khát vọng, nhu cầu. Chúng ta cần có sự thành tâm và một căn bản vững vàng để không dễ bị lay chuyển.

· Phải chấp nhận dừng khát vọng thì mới có thể hạ thủ công phu.

· Nhân quả rất là chính xác. Chúng ta có thể dối thiên hạ hay chính ta, nhưng ta không thể dối công lý. Cho nên khi ta dừng lại những tham vọng thì mới có thể tránh gieo nhân quả xấu.

· Phước hữu lậu và công đức: Phước hữu lậu chỉ đem đến giàu sang, phú quý mà chính những thứ đó nhiều khi lại là chướng ngại cho hạ thủ công phu. Khi có công đức thì sự thành tựu đó có thể đem ta đến chỗ cao thượng hơn và ta có y báo nên đi đâu cũng có sự bảo vệ.

2. Quyết tâm xả bỏ tạp niệm.

· Tịnh tâm lắng nghe chính mình có nghĩa là tìm vị chân sư của chính mình. Chân lý là chính ta và ta phải tự dấn thân để tìm chân lý. Nói một cách khác là mỗi người chúng ta đều có Phật tánh. Muốn được tịnh tâm thì ta phải làm chủ những khái niệm, hành động của chính ta trong đời sống hằng ngày thì cơ may ta mới có sở đắc.

· Khi không có tạp niệm thì ta sẽ nhận ra chân lý nhưng lúc này là còn nghe Phật nói. Mãi lắng nghe cho đến khi mình không còn thấy Phật, không còn nghe Phật nói nữa thì ta đã hoàn toàn hội nhập với Phật tánh trong ta.

· Luyện tập cho đến lúc tâm hoàn toàn nhất như, không có tạp niệm thì mới mong có thành công trong phần hạ thủ. Khi bước vào thiền, tất cả những kiến thức, nhu cầu của chúng ta đều phải dừng lại, không còn truy cầu nữa. Cho nên trước khi bắt đầu hạ thủ chúng ta cần phải có một thời gian dừng lại. Thường thì ta hay để cho tâm suy nghĩ đủ thứ chuyện của thế gian và tự gieo nhân khổ đau. Khi ta bắt đầu hạ thủ thì ta nên kiểm soát và tế nhị trong mỗi ý niệm, hành động và việc làm vì chính những thứ này gieo nhân quả.
“Thường tự thấy lỗi mình

Không nói lỗi của người

Người lỗi ta không lỗi

Nói lỗi là tự mình lỗi

Tâm trụ chỗ niệm Phật”

3. Quyết tâm làm cái phương pháp đã chọn và phải miên mật với phương pháp đó một thời gian lâu dài.

· Khi hạ thủ thì ta phải có sự chuẩn bị để đi một con đường dài.

· Phải tìm một phương cách nào đó để tìm chỗ tham trú, quyết tâm tìm về bản lai của ta và hạ thủ công phu. Chỉ có như vậy thì mới giống như chư Phật, chư Bồ Tát hạ thủ công phu xưa kia. Chúng ta ngày nay là chỉ tu chơi thôi chứ không miệt mài như các Ngài.

· Nếu như chúng ta tu mà cứ hướng ngoại hoài thì càng mệt mỏi. Chúng ta không có thời gian để giải đáp những thắc mắc viễn vông của xã hội, thế giới mà mỗi người chúng ta phải tìm lại chính mình tức là cần phải hướng nội. Ta tự hỏi rằng lâu nay ta chưa tu cái gì? Chưa làm được cái gì?


CÔNG PHU

Công phu là làm một việc gì đó cho đến khi hoàn mỹ cho nên tốn rất nhiều công sức và tâm niệm.

1. Quyết tâm công phu miên mật để tích trữ nhân thiện và hưởng quả thiện, thí dụ: muốn nhơn thừa thì thọ tam quy và ngũ giới, muốn thiên thừa thì tu thập thiện nghiệp.

2. Khi niệm Phật thì tránh được miệng nói lời thị phi và lạy Phật để thân bớt đi những hành vi ác:

Thêm niệm nhiều câu Phật bớt nhiều lời thị phi.

Thêm lạy nhiều đức Phật bớt nhiều ác hành vi.

· Thời gian không có nhiều cho nên ta phải quyết tâm hạ thủ công phu mà không hề để ý đến những chuyện xung quanh nữa. Thế giới này lần lần hủy diệt, biến động và chi phối bởi vô thường và ta không còn nhiều thời gian nữa nên ta phải nhanh chóng quyết tâm hạ thủ công phu. Ta cần dùng thời gian để niệm Phật, để tìm lại bình an cho chính mình và lạy Phật để cầu nguyện cho chính mình, để tăng thêm công đức hoặc sám hối tội lỗi, có nghĩa là ta nên làm những hành động thiết thực thay vì những niềm tin vu vơ. Nhưng cái chính là phải có căn bản vững vàng để làm tư lương.


Minh Quang Thiền Viện.

dailong
23-10-2008, 12:30 AM
bài này của A C sưu tầm gửi lên có nhiều ý rất hay
Giọng văn rất có lực chứng tỏ người viết bài này đã có thời gian tu tập cũng như công phu rất khá
Tuy nhiên ,việc gì cũng vậy thôi ,vấn đề nào cũng thế thôi ,luôn luôn có 2 mặt lợi và hại
luôn luôn có 2 ý kiến đồng tình và phản đối
Chấp thuận và tranh luận
Cũng vì sở học của chúng ta ngày nay còn non kém ,nên dai long xin được mạo muội
cũng với AC và các đạo hữu nào hứng thú cùng tranh luận về bài này nhé
Có mấy điểm trong bài viết tôi muốn tranh luận ,nên xin được viết ra đây
Điểm thứ nhất như trong bài viết đã nói :
Khi Phật giác ngộ, Ngài muốn nhập Niết Bàn vì thấy thế giới này quá phức tạp, đầy dẫy hoài nghi cho dù có dạy Pháp cũng không chịu nghe.
Điều này tôi thấy là mẫu thuẫn .Vì nó không giống với lời Phật dạy
Đức Phật đâu phải vì chúng sinh mê mờ vô minh mà nảy sinh ra chán
nản rồi nhập niết bài .Ngày đã đạt được trạng thái vô ngã hoàn toàn
Có nghĩa là những cảm giác ,những cảm xúc của người thế gian ngài đã
không còn vướng bận nữa rồi.
Hơn nữa ,việc này đã có lần Đức Phật nói với các tỳ kheo rằng :
NHư Lai có thể trụ tại thân này cho đến ngày thế gian này hoại diệt nếu
Như Lai muốn Tức là đến lúc hành tinh này không còn nữa .
Nhưng Như Lai không làm như thế .
Điểm thứ 2 trong bài có nêu rã chúng ta phải tập trung vào việc hạ thủ
công phu
Công phu là làm một việc gì đó cho đến khi hoàn mỹ cho nên tốn rất nhiều công sức
Điều này cũng mẫu thuẫn và không có tính thực tiễn cho lắm
Vì ngày nay những người đắc đạo và những bậc chân tu rất hiếm
Đa số toàn là chúng sinh còn mê mờ vì vô minh rất nhiều
Và còn bị ràng buộc lẫn chi phối bởi các mối quan hệ ,các bổn phận
và trách nhiệm với người khác nữa cho nên nếu muốn chuyên tâm
vận sức ,không vấn vương gì để dành toàn bộ cho tu hành thì rất khó
Ví dụ trong 1 gia đình nghèo khó ,ngày ngày phải chạy ăn từng bữa
Người con trai tuy đã hiểu đạo ,rất muốn toàn tâm sức tu tập nhưng
còn mẹ già ,vợ dại con thơ ngày ngày trông chờ vào anh ta
Vậy thì làm sao mà an tâm bỏ mặc tất cả mà tu tập được
Phải vát óc ,làm việc nặng nhọc bất kể ngày đêm để kiếm cái ăn
mệt mỏi kiệt sức ,khi về nhà đặt mình lên giường là ngủ say như chết
Như vậy thì tu tập chuyên tâm kiểu gì đây ?
Điểm thứ 3 có nêu
Bước đầu tiên là xả toàn bộ tất cả những gì thuộc về nhân ngã cá nhân để ta có thể tiếp thu tinh hoa của Phật học bởi vì chỉ có vô ngã mới có Niết Bàn. Kiến thức rất dễ tạo nên cái ngã
Đành rằng mục tiêu của Đạo Phật là vô ngã
Tuy nhiên các kiến thức vun đắp trong bao nhiêu năm ,trong bao nhiêu
lĩnh vực thì xả bỏ như thế nào ?
Làm thế nào mà buông bỏ chúng rakhỏi đầu ta ?
1 vị giáo sư uyên bác nếu muốn học đạo ngồi thiền thì phải buông bỏ
toàn bộ kiến thức mình đã góp nhặt trong bao nhiêu năm ở ngoài
và đã ghi khắc trong não bộ thì xả bỏ thế nào ?
Làm thế nào mà xả bỏ được chứ !
Đây là điểm rât nhiều người rơi vào ngã chấp
Biết nhiều không có lỗi ,kiến thức ta có được không có lỗi
Trong việc ứng xử hàng ngày ,trong giao tiếp xã hội ,trong làm ăn
buôn bán ,trong nuôi dạy con cái ... Những kiến thức ta góp nhặt từ
những việc như thế thì làm sao mà phải buông bỏ ?
Nó cũng giống hệt như tiền bạc , có nhiều tiền không có lỗi
Cái quan trọng là đồng tiền ta kiếm ra phải trong sạch
TA sử dụng tiền vào mục đích hợp lý thì không có lỗi
Cũng như vậy ,kiến thức đầy ắp trong đầu không có lỗi
Điểm quan trọng ở đây là ta phải sử dụng kiến thức ta có được
vào đúng mục đích ,và không chấp trước vào nó ,không nên cho
rằng nó là chân lý bất di bất dịch ,nó không bao giờ sai .
Khi ta nhận thấy cái kiến thức này là không đúng ,là sai ,là cản trở
cho việc tu tập của ta thì ta vui vẻ để nó qua 1 bên ,và chấp nhận cái đúng
hơn
điểm thứ 4 trong bài có nêu
Phước hữu lậu và công đức: Phước hữu lậu chỉ đem đến giàu sang, phú quý mà chính những thứ đó nhiều khi lại là chướng ngại cho hạ thủ công phu
Cái này chỉ đúng 1 phần và chưa nói hết ý dẫn đến hiểu sai về giáo lý
Nhiều người cứ chê bai phước hữu lậu và không thèm tạo thêm Phước
Hữu lậu vì cho rằng như thế là không giải thoát được .
Vì nghĩ như thế nên chẳng thèm tạo thêm công đức cho mình nữa
Cứ như thế dần dần phước hữu lậu không còn nữa .
Mà phước hữu lậu không còn nữa thì xảy ra chuyện gì ?
Xin thưa là ,tiền bạc do đâu mà có ?
Và nếu không kiếm ra tiền thì lấy cái gì để nuôi sống bản thân ?
Không thể nuôi sống bản thân thì lấy cái gì ra để mà tu tập ?
Vậy thì phải đi kiếm tiền .
Khi ta gặp 1 người ăn xin đang đói rách bên đường . Ta liền nghĩ ngay
rằng tại người này thiếu phước đây mà .Không có phước nên mới phải đi
ăn xin thế này .
Đó chính là sự thật
Nếu không có phước thì rồi 1 ngày kia ta chẳng khác gì người ăn xin này đâu.
Vì thế trung đạo ở đây là vẫn luôn nghĩ tới mục tiêu giải thoát ,vẫn tu tập
hăng say nhưng cũng không quên tạo phước ,làm nhiều công đức
Việc tu tập không thể 1 kiếp 2 kiếp mà thành tựu được
Ta cứ tạo phước đi ,để dành mai này nếu ta không thành đạo trong
kiếp này ,thì sang kiếp sau nhờ phước ta làm từ bây giờ ,giúp cho
ta có 1 cuộc sống không quá vất vả ,thậm chí là khá giả để ta có thể
yên tâm mà tu tập
Điều thứ 5 bài viết có nêu :
Muốn được tịnh tâm thì ta phải làm chủ những khái niệm, hành động của chính ta trong đời sống hằng ngày thì cơ may ta mới có sở đắc.
Luyện tập cho đến lúc tâm hoàn toàn nhất như, không có tạp niệm thì mới mong có thành công trong phần hạ thủ
Điều này là đúng nhưng làm thế nào để kiểm soát tâm ?
Làm thế nào để loại bỏ tạp niệm
Xin đưa thẳng ra đây những trường hợp người thật việc thật cho thực tế
Có Phật tử rất khá giả , sung sướng và hầu như chẳng bao giờ mó
tay vào việc gì cả .NGười Phật tử này biết đạo ,chăm ngồi thiền
nhưng sau 1 thời gian dài không dẹp bỏ được vọng niệm
Chúng tôi mời khuyên là những thời gian không ngồi thiền ,hay rảnh rỗi
hay làm thật nhiều việc giúp đỡ gia đình ,hàng xóm ,láng giềng
Cứu trợ cho trẻ em nghèo ,người già neo đơn
Người Phật tử này làm theo ,và làm rất hăng say ,vì côngviệc cứu trợ
rất nhiều nên thời gian ngồi thiền ít đi
tuy thế điều kì lạ là không những vọng niệm không còn nữa mà
trình độ tâm linh đã tiến triển ở mức rất khá .
Lại có 1 Phật tử nhỏ tuổi vẫn còn đang là sinh viên nên thời gian học hành
rất chi là bận rộn ,và cũng vì lý do đó nên em đã chẳng động tay động chân
vào việc gì trừ việc học .Em có biết đạo có ngồi thiền nhưng kết quả chưa
tốt vì thế nên em tới hỏi ý kiến và xin chỉ bảo .
Chúng tôi mới khuyên em là hãy dành thời gian để làm việc nhà ,tham gia
các công tác xã hội của trường ,của phường .
1 thời gian sau ,em lại lên chùa với niềm hân hoan vô bờ
Em kể rõ ràng là thời gian dành cho bài vở đã giảm đi để dành cho
công tác từ thiện nhưng kết quả học tập lại rất khả quan ,thậm chí là khá
hơn xưa .Trong việc tu tập thì đã bắt đầu có tiến triển .
Những trường hợp như trên còn nhiều nhiều lắm
Vậy cái gì đã chi phối ,cái gì đã khiến cho chúng ta tu tập khá hơn ?
phải chăng đó chính là đạo đức ,đó chính là lòng tốt ta giúp đỡ người
khác
Thay vì ta ngồi lỳ ở 1 nơi nào đó ,hì hục tu tập để giải thoát cho riêng ta
( Cách này nhiều người thử rồi ,trừ các bậc đạo sư thượng căn ra ,nhiều
người thất bại lắm )
Ta dành hết thời gian ,ta chăm sóc ta giúp đo để những người khác được
hạnh phúc ,được thăng tiến trong tu tập .
Ta cứ tưởng làm như thế trình độ của ta sẽ giảm sút ,sẽ ngưng trệ
Ấy vậy mà giúp người mà hóa ra lại là giúp mình
Đặt người lên trước mà mình là là người đứng đầu
Không nói lỗi của người
Nếu người mắc lỗi thật và người có thể đạo địa ngục vì lỗi ấy thì
ta không can ngăn ,ta không nói lỗi cho người biết được chăng ?
Thêm niệm nhiều câu Phật bớt nhiều lời thị phi.

Thêm lạy nhiều đức Phật bớt nhiều ác hành vi.
Điểm này dai long hoàn toàn đồng ý
Vì công đức lạy Phật rất lớn
bài viết đã dài nên xin dừng bút ở đây

CQT
23-10-2008, 09:15 AM
Chào Anh dailong,
AC không rõ dailong bao nhiêu tuổi, nhưng AC cũng đã đứng tuổi rồi, xin phép cho AC được gọi bằng Anh để tỏ lòng tôn kính vậy.
Bài viết của Anh phân tích rất hay, hiện tại AC không có ý gì để bàn thêm, sẽ tranh luận thêm với Anh sau, khi đầu óc được thảnh thơi.
Vài dòng phản hồi.
Thân Chào!

dailong
25-10-2008, 12:06 PM
Chào Anh dailong,
AC không rõ dailong bao nhiêu tuổi, nhưng AC cũng đã đứng tuổi rồi, xin phép cho AC được gọi bằng Anh để tỏ lòng tôn kính vậy.
Bài viết của Anh phân tích rất hay, hiện tại AC không có ý gì để bàn thêm, sẽ tranh luận thêm với Anh sau, khi đầu óc được thảnh thơi.
Vài dòng phản hồi.
Thân Chào!
--i--
vâng ,lúc nào huynh rảnh rỗi, ít bận rộn thì ta cũng nhau bàn luận tiếp nhá

banmai
27-10-2008, 04:36 PM
Cũng có thể các bác đã được nghe hay được đọc bài Tây Phương Du ký .Ban Mai cứ Đưa lên http://www.chuanamhoa.net/index_phap.php?act=phap_chitiet&id=68&iddm=9
Ngày này may mà có pháp môn Tịnh Độ niệm Phật .Còn nói là tự lực tu hành đạt được giải thoát như Đức Phật vào thời này quả là khó . Nếu hiểu thêm vào đạo Phật về Pháp Môn này có thể truyền đạt lại cho ai có duyên thì cũng nên .
Còn nếu thực sự muốn tu hành thì buộc phải từ bỏ tất cả , gia đình , công danh tiền bạc , sống một cuộc sống như Hư Vân đại sư . Hic hic bây giờ người ta đốt phá rừng , các loại hang động, các ngọn núi đều trở thành nơi du lịch nghỉ mát hết cả thì tu chỉ bằng thiền thế nào đây ?