PDA

View Full Version : cuộc sống đó đây (nhiều kỳ)


dailong
10-10-2008, 12:17 PM
http://photo.tim1s.vn/67890000/photos/67890000_48eed5ed06452.jpg
Kì 10 : Phật tử Đức NGà
Sinh trường trong 1 gia đình khá giả với 1 cuộc sống chăn ấm nệm êm
Thế nhưng từ 1 gia đình khá giả ,do làm ăn thất bại nên gia cảnh trở nên
nghèo khó
Điều đó không khỏi gây ra cho cô những nỗi niềm chơi vơi
Tuy nhiên nhờ biết Phật Pháp ,nhờ thực hành lời Phật dạy ,cô đã giúp cho
gia đình thoát khỏi cơn bĩ cực ,thoát khỏi nghịch cảnh ,để đứng lên
làm lại từ đầu
Tuổi đời của cô còn rất trẻ .Cô tâm sự :
Gia đình gồm 6 anh chị em ,hồi bé tôi nghĩ cuộc sống thật giản đơn
Nhưng bất hạnh xảy ra năm 16 tuổi
Khi công việc làm ăn thất bại ,đồ đạc lần lượt bị bán đi
Khi đó ,chúng con còn quá bé nhỏ ,không biết làm gì hơn mà chỉ im lặng
Cha thì phải lên sài gòn kiếm sống
Mẹ thì ở nhà làm thêm kiếm sống ,tuy thế do quá đau buồn nên sau 1 lần
khóc lóc thảm thiết ,2 mắt của má đã mờ đi và không nhìn thấy gì nữa
Trong thời gian đó ,tất cả đã cố gắng học hết lớp 12 rồi vào sai gòn để
kiếm việc làm cùng ba
Cuộc sống ở thành phố thật khác xa so với ở quê ,vất vả và bon chen
Do chẳng thể làm được gì nên tôi chỉ biết cầu Quan Thế Âm Bồ Tát
Do tương lai phía trước quá mù mịt nên tôi chỉ biết cầu nguyền Người
Và thật kì lạ thay ,mỗi lần cầu nguyện song tôi đều được cảm ứng
Rồi thì may mắn đến khi vô tình tôi gặp được 1 người tốt giúp đỡ
Việc làm trở nên suôn sẻ hơn ,tôi đã có tiền dành dụm để đi chữa mắt
cho mẹ
Rồi thì cũng mua được 1 căn nhà nhỏ để an cư lập nghiệp
Do là chị trong gia đình nên tôi nghĩ phải cố gắng lo cho các em được
ăn học đàng hoàng đã ,dù sao thì đơì mình đã khổ rồi ,không nên để
các em của mình phải như mình
Rồi thì sau những năm tháng gian khổ ,khó khăn
Các em nay cũng đã tốt nghiệp xong đại học ,công ăn việc làm đã ổn định
Gia đình đã gần như trở lại như xưa
Điều này ,thật sự nhờ ơn Bồ Tát ,nhờ ơn Phật Pháp rất nhiều
Có 1 thời gian ,do công ơn của Phật Pháp thật lớn lao
Muốn làm 1 việc gì đó để giúp đỡ những người khác hơn
Và cũng vì 1 phần muốn tìm hiểu thật kĩ về Đạo
Nên tôi đã lần lần đi đến nhiều chùa để tìm thầy học đạo
Tuy nhiên ,tuổi thì còn trẻ ,đạo thì không hiểu rõ nên cứ nghe ai mách
thầy nào có thần thông ,thầy nào có phép thuật cũng bèn chạy tới để học
Sau 1 thời gian học ,tôi liền có những suy nghĩ :
Những việc này liệu có giúp người khác thoát khỏi tham sân si hay không
Có thể thoát khổ thật sự được hay không ?
Rồi tôi cũng có học được 1 phương pháp giúp mình có thể xuất hồn ra ngoài
Cứ thế ,kiêu ngoại trong tôi cứ lớn dần lớn dần
Trong 1 lần xuất hồn ,tâm hồn bị phiêu bạt đi ,rồi thì tâm bị tán loạn
không biết làm cách nào để quay lại thân xác được nữa
Trong lúc nguy khốn đó ,Nhớ lại câu niệm Phật mà tôi may mắn thoát chết
Thế là ,do thấy được sự nguy hiểm của phương pháp này ,tôi liền từ bỏ
1 thời gian nữa ,tôi tìm đến 1 sư cô ,đọc kinh sám hối ,tu tập theo Phật Pháp
Sau khi trải qua sóng gió của cuộc đời
buồn có vui có , tôi thấy được sự vô thường của cuộc đời
Tôi đã có tìm hiểu các tôn giáo để tìm ra câu trả lời là làm thế nào để
tâm được thanh thản ,tâm hồn trở nên thánh thiện hơn ,yêu thương mọi
người hơn
Và tôi đã tìm được câu trả lời ở Đạo Phật
Ngày trước ,dù có thể xuất hồn ,dù có thể bay lên hư không hay lặn nhào
xuống biển sâu ,tâm hồn tôi vẫn không tìm được sự thanh thản thật sự
Cảm giác sợ hãi ,cảm giác sợ thần thông sẽ mất đi đã khiến tôi không 1 phút
nào được hạnh phúc thật sự
Giờ đây ,khi đã quy y đạo Phật ,cuộc sống của tôi dường như đã tìm ra ý
nghĩa của cuộc đời
Mọi thứ có đấy rồi mất đấy ,cứ cố níu kéo để rồi khổ đau liệu có ích gì đây
http://www.youtube.com/v/IhGC5p1Qi58
http://www.youtube.com/v/BZNXYqsRLrI
http://www.youtube.com/v/4aBkgynF5DQ
http://www.youtube.com/v/ht4X8B48O9Y
http://www.youtube.com/v/Fo-TM3w14S4

dailong
10-10-2008, 12:17 PM
http://photo.tim1s.vn/67890000/photos/67890000_48ede29311a1a.jpg
kì 8
Phật tử Lê phước vũ .
Hiện ngụ tại quận 2 thành phố HCM
Hiện là chủ tịch hội động quản trị ,tổng giám đốc công ty tôn hoa sen
Hiện có khoảng 70 chi nhánh trên cả nước
Là 1 doanh nhân thành đạt , Ông rất khéo léo áp dụng Phật Pháp vào
cuộc sống ,khiến cho rất nhiều người có được công ăn việc làm ổn định
Bằng lối sống giản dị ,ông đã thực hành rất tốt lời Phật dạy để áp dụng
trong cuộc sống
PT Lê phước vũ tâm sự :
Tôi vẫn chỉ là 1 người rất bình thường thôi ,vẫn đầy đủ hỷ nộ ái ố
NHưng nhờ biết đạo nên bản tính đã nhu thuần hơn rất nhiều
Gia đình tôi gồm 5 người
Vợ tôi tên là hoàng thị xuân hương ,cũng là 1 Phật tử
Tôi có 3 người con .
CẢ gia đình đều đã quy y Tam Bảo
Thế gian này ko có gì quí hơn Phật Pháp cả
Tôi thì biết đạo từ 1 nhân duyên rất kì lạ
Khi xưa tôi sinh ra ở bình định ,sinh năm 1963
Lúc đó tôi 13 tuôi ,bố mẹ người quảng năm
Sau năm 1983 thì tôi đang công tác ở sở GTVT tây ninh
Trong thời gian sống thì bà nội tôi đã xuất gia
Lúc đó tôi chỉ biết chứ chưa hiểu đạo
Năm 30 tuổi ,lúc đó cuộc sống rất khó khăn
Tôi quyết định lên buôn ma thuật để làm việc
Vô tình gặp 1 ông thầy bói mù
Ông ấy nói rằng nếu tôi đi thì sẽ có chuyện không hay xảy ra
Lúc đó thì tôi không có tin ,và vẫn quyết định lên đường
Y như rằng sau 1 năm ở buôn mê thuật làm ăn ko nổi lên đành về sài gòn
THuê 1 căn nhà 15 mét vuông 1 tháng 50 ngàn đồng
Lúc đó cuộc sống khó khăn nên tôi xin làmlái xe cho 1 công ty ở quận
gò vấp
Có 1 chú ở gần đó bảo rằng ở gần đó có 1 bà xem vận mệnh hay lắm
Tôi dẫn vợ đi xem thử
Sau 1 vài lần ,sau 1 vài việc thì tôi bắt đầu tin rằng có 1 thế giới khác
tồn tại cùng với chúng ta
Tôi bắt đầu tìm hiểu do sự tò mò
BẮt đầu đi mua nhiều quyển kinh ở các ngôi chùa về đọc nhưng chưa có
kết quả
Tôi bắt đầu ăn chay lần lần
1 lần tôi lái xe vào khoảng 7 giờ sáng gặp 1 người ăn xin nói
Cậu nam có tiền ko cho tôi xin
Tôi nói tôi ko có tiền chỉ có 1 gói sôi thôi ăn cùng nhé
Câu nam tốt quá ,trong 3 năm nữa sẽ có 1 số vốn lớn giúp cậu làm ăn
tôi rất băn khoan nhưng cũng quên dần
Rồi 3 năm sau ,thật kì lạ ,tôi nhận được đúng số vốn mà 3 năm trước người
ăn xin đã nói
Rồi thì công việc cứ ngày 1 thuận lợi ,làm đâu được đó ,làm đâu lời đó
Từ đó tôi rất tin vào đạo nhưng vẫn chưa hiểu thật rõ con đường thật sự
của đạo
1 buổi sáng tôi thức dậy sớm ,tự nhiên cầm quyển kinh lăng nghiêm lên
đọc .Thật là kì lạ ,đọc 1 số trang bỗng nhiên ngộ được rất nhiều điều
Sau hôm đó ,tôi bắt đầu đi tìm 1 vị chân tu để xin quy y
Tôi gặp hoà thượng Thích trí tịch
Lúc đó khi đến chùa tìm thầy thì hỏi thầy
con có thiện căn hay ko
Con có thiện căn thì con mới đến đây chứ
Cũng từ đó nhân duyên với đạo của tôi mới thực sự chín muồi
câu chuyện xin được tiếp tục
http://www.youtube.com/v/jreN0Ely-hU
http://www.youtube.com/v/uzM839Furoo
http://www.youtube.com/v/Wix54kdd1mo
http://www.youtube.com/v/RSS1auowmlA
http://www.youtube.com/v/vXt9_eyldq0
http://www.youtube.com/v/ngqdVAEvsY4
http://www.youtube.com/v/dtV2x_dLMx8
http://www.youtube.com/v/PeAzF3_5JpU

dailong
10-10-2008, 12:19 PM
http://photo.tim1s.vn/67890000/photos/67890000_48ecb1a537b84.jpg
http://photo.tim1s.vn/67890000/photos/67890000_48ecb1a3aa42e.jpg
kỳ 7
NGhệ sĩ bạch tuyết
NGhệ sĩ thanh kim huệ
Cùng với sự hiện diện khoảng 3 ngàn quý Phật tử tham dự lần này
NS Bạch tuyết trú tại quận gò vấp thành phố HCM
NS Thanh kim huệ trú tại quận 10 thành phố HCM
Là 2 nghĩ sĩ nổi tiếng trên lĩnh vực sân khấu cải lương
Song trên con đường tu học thì 2 người lại tiếp cận 1cách khác nhau
1 người thì do tình cờ ngẫu nhiễn ,1 người thì là do truyền thống gia đình
Nhờ vào niềm tin bất diệt với Phật Pháp ,2 cô đã nhiều lần vượt qua được
những hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống gia đình cũng như trong
lĩnh vực nghệ thuật ( NHất là trong thời kì nghẹ thuật cải lương rơi vào
khủng hoảng )
Tuy vậy chính trong những lúc khó khăn của cuộc sống ấy ,hai cô đã nhận
ra sự thật về cuộc đời ,sự vô thường của vạn vật
Có đấy rồi mất đấy ,
Chúng chẳng khác gì những vở tuồng ,những vở kịch mà hai cô đã diễn
không biết bao nhiêu năm trên sân khấu
Ở đó ,mỗi con người chính là 1 vai diễn sống động nhất
Còn sống còn thở là còn phải hoàn thành vai diễn của cuộc đời
NS Thanh kim huệ trong thời gian vừa qua đã bỏ tâm huyết để cùng với
quý vị Phật tử tổ chức và biểu diễn vở cải lương tham tiền niệm Phật
NS Bạch tuyết thì hăng hái bỏ công sức cho ra đời các tác phẩm Phật giáo
như đường ca kinh pháp cú ..vv..vv.
Sau đây là những lời tâm sự của 2 nghệ sĩ ốN bạch tuyết nói
tâm sự sau khi tập thiền 1 thời gian rồi thì cảm thấy không muốn ăn thịt
ăn cá nữa.
VÀ đã ăn chay trong khoảng 18 ,19 năm nay
(chao ôi ,giọng nói của các NS nghe rất dễ thương )
Hồi đầu gia đình cũng xót xa vì sợ an chay ko có sức để ca hát
Tuy vậy NS tâm sự rằng thấy điều này lại hoàn toàn ngược lại
NS Thanh kim huệ biết đạo năm 14 tuổi qua 1 anh nhạc công
hồi nhỏ khoảng 5 ,6 tuổi NS đã nghe thấy 1 tiếng nhạc lạ lắm ,
tiếng nhạc rất hay mà cứ nghe hoài cho đến khi tỉnh dậy
Chuyện này chấm dứt đến vào năm 13 tuổi
Cũng vì chuyện này mà NS đã tìm hiểu và quy y đạo Phật từ đó
ĐẶc biệt với những người nghệ sĩ ,công việc đòi hỏi phải đi nhiều nơi
phải lao động khá nhiều ,tất nhiên với 1 công việc đòi hỏi sức lực như thế
mà đã ăn chay được 19 năm thì quả thật là quá phi thường
NS bạch tuyết tâm sự : Ngoài việc biểu diễn ,sống trên sân khấu
Phần thời gian còn lại NS tập trung cho gia đình ,quan tâm đến mọi người
NS Thanh kim huệ : Từ khi biết đạo đã thay đổi nhiều lắm
Sống tốt hơn ,lo lắng quan tâm đến ngươi khác hơn
Hồi còn trẻ ,NS tâm sự trong đoàn có 1 nghệ sĩ hát hay hơn mình nhưng
mà kiêu căng quá .Thấy vậy nên NS rất không ưa .
NS đã mấy lần xin thánh thần khiến cho NS đồng nghiệp kia bị khản giọng
bị vấp để cho chừa đi.
Không ngờ chuyện đó xảy ra thật ,nhưng không phải xảy đến với NS kia
mà lại xảy ra cho chính người cầu nguyện ,NS Thanh Kim huệ
Mấy lần như thế ,NS biết là đó là nhân quả nhgiệp báo nên dần dần không
dám đố kị ,ghanh ghét ai nữa
Cho đến bây giờ ,NS tâm sự mình cũng đã thuần thiện nhiều hơn quá khứ rồi
Hãy tiếp tục theo dõi cuộc giao lưu này nhé
qua đường link sau đây
http://www.youtube.com/v/yrnHHPU-PZk
http://www.youtube.com/v/4fhlu0CHLPM
http://www.youtube.com/v/K4drdf0iLHs
http://www.youtube.com/v/i8buCNNtvjY
http://www.youtube.com/v/t024CsIY7Ac
http://www.youtube.com/v/_xi3MP2qCjA
http://www.youtube.com/v/xI6oFo2WGFs

dailong
14-10-2008, 07:41 PM
Bên Nhau Trong Cơn Bão
(Chuyện của gia đình thầy Pháp Duệ)
Linh Linh


Trong cuộc đời, ai ai cũng phải lần lượt trải qua những lúc thăng trầm, phải đối diện với những nghịch cảnh chớ trêu. Những biến cố lớn ấy sẽ bất thần ập xuống bất cứ lúc nào không ngoại trừ một ai. Điều quan trọng là cách chúng ta chấp nhận và đi qua chúng như thế nào để làm giảm thiểu khổ đau do nghịch cảnh gây ra và để vững vàng hơn, để khả năng bao dung, thương yêu lớn hơn sau mỗi niềm đau.
Vừa qua, gia đình tôi đã hứng chịu một thảm kịch. Đó là sự ra đi của đứa em trai mới mười tám tuổi của tôi. Chỉ còn vài ngày trước khi khóa tu mùa hè kết thúc, tôi nhận được tin từ gia đình là em Tony của tôi đã gặp một tai nạn và đang nằm hôn mê bất tỉnh trong bệnh viện. Tôi cứ nghĩ rằng chỉ là tai nạn bình thường thôi, chắc em sẽ bình phục trở lại, cho nên tôi cố đợi mấy ngày cho hết khóa tu mới xin phép tăng thân rời Làng Mai để về nhà thăm em. Khi về tới nơi tôi mới giật mình khi biết rằng tình trạng của em hết sức nguy kịch.
Hôm ấy, bên giường em Tony, bác sỹ cho biết rằng em trai tôi có thể qua đời hoặc phải sống trong tình trạng hôn mê vĩnh viễn. Mẹ tôi khụy xuống trước hung tin đó. Tôi liền tới ôm lấy mẹ và cứ giữ yên mẹ vòng tay tôi suốt buổi nói chuyện với bác sĩ, vừa để làm chỗ dựa cho mẹ mà cũng vừa để nương tựa vào mẹ vì cảm xúc trong tôi cũng đang cuồn cuộn dâng trào, nếu không ôm mẹ chắc tôi cũng khó giữ được sự bình an.
Bác sĩ nói, có hai sự lựa chọn: một là em trai tôi sẽ sống trong tình trạng hôn mê suốt đời, hai là gia đình phải chấp nhận rút ống dưỡng khí để em sớm ra đi một cách không đau đớn. Quả là một quyết định vô cùng khó khăn đối với gia đình chúng tôi. Những người thân của tôi có mặt lúc đó đều lặng đi. Không khí cực kỳ căng thẳng. Tôi không còn cách nào khác là nắm chặt lấy hơi thở để giữ vững sự bình tĩnh. Tôi đã đặt ra những câu hỏi cần thiết đối với bác sĩ. Sau đó xin phép bác sĩ cho gia đình tôi bốn mươi tám giờ đồng hồ để bàn bạc vì hiện tại chúng tôi không đủ sáng suốt để đưa ra quyết định.
Khi đối diện với nghịch cảnh tôi mới thấy công phu theo dõi hơi thở và bước chân thiền hành quý giá tới nhường nào. Những người không có may mắn được tu tập, khi gặp chuyện bất ngờ xảy tới họ cuốn quýt, bấn loạn lên, họ làm cho mọi việc trở nên rối tung rối mù thêm nữa. Nhờ ơn Sư Ông, nhờ ơn đại chúng, trong những năm tháng tu học năng lượng bình an, vững chãi của đại chúng đã đi vào trong tôi, cơ hội được thực tập mỗi ngày đã un đúc sự bình tĩnh của tôi. Tôi ý thức rằng tôi phải giữ được sự vững chãi ấy để làm nơi nương tựa cho những người thân trong cơn nguy khốn.
Nhìn ra phía hành lang bệnh viện, tôi thấy những đứa em ruột, những đứa em họ của tôi và bạn của Tony đang buồn bã, lo lắng chờ đợi tin tức. Tôi lại gần các em và hướng dẫn các em (mười lăm em) đi thiền hành. Hàng ngày các em nghịch ngợm, hiếu động là vậy thế nhưng hôm nay không ai bảo ai, các em đi rất nghiêm trang. Chú tâm vào hơi thở và từng bước chân thiền hành giúp cho các em buông bớt những căng thẳng xuống. Chúng tôi đi một vòng quanh sân bệnh viện, sau đó ngồi lại bên nhau. Nhờ năng lượng thực tập thiền hành tâm các em dịu xuống, khuôn mặt các em đã bắt đầu buông thư, tuy nhiên cũng có những em vẫn bật khóc. Bọn trẻ chợt nảy ra một ý định: Gấp một ngàn con hạc trắng để cầu nguyện cho Tony. Những cậu bé, những cô bé ấy bắt đầu đặt hi vọng vào những con hạc giấy. Chúng gấp một cách rất thận trọng và nhanh chóng, chỉ trong vài tiếng đồng hồ một ngàn con hạc đã được treo đầy quanh giường của Tony. Các em cùng nhau nhất tâm, thiết tha cầu nguyện và tin rằng Tony sẽ bình phục để lại có thể chạy đi chơi, có thể chuyện trò với chúng như ngày xưa.
Chiều hôm đó, em John mười sáu tuổi - em trai kế Tony của tôi đã tập hợp các anh chị em trong đại gia đình ngồi thiền tại một góc phòng. Tôi rất hài lòng về sự thực tập của em, không ai bảo ai, những người lớn cũng lần lượt ngồi xuống nhiếp tâm cầu nguyện cho Tony. Một năng lượng bình an, nhẹ nhàng từ từ lan tỏa khắp căn phòng. Tôi gọi điện tới tu viện Bích Nham cầu viện các sư anh, tới giúp. Thầy Pháp Nguyên, Pháp Chiếu, và các thầy khác nhanh chóng có mặt ở nhà tôi ngay ngày hôm sau. Tăng thân xuất gia tới đem một luồng không khí mới cho gia đình chúng tôi. Từng cử chỉ, động tác của các thầy đều được đặt dưới ý thức chánh niệm. Mỗi bước chân của các thầy tỏa chiếu sự vững chãi, khuôn mặt bình thản phong cách từ tốn từ đã giúp cho những người thân của tôi cảm thấy bình tâm.
Mỗi ngày, những người họ hàng của tôi tới rất đông để chia sẻ nỗi đau với gia đình tôi. Quý thầy đã chia sẻ với họ về cách sống trong đời sống hàng ngày. Cách thực tập khi người thân đột ngột ra đi. Làm sao để có truyền thông trong gia đình. Các thầy rất gần gũi, thân thiện nên ai cũng muốn tới gần để được hưởng năng lượng bình an. Buổi trưa và buổi tối các thầy làm thiền buông thư cho mọi người để giảm bớt không khí căng thẳng. Những ngày ấy gia đình, họ hàng tôi thực tập rất miên mật, căn nhà biến thành đạo tràng và không khí u ám, đau buồn được chuyển thành không khí trang nghiêm thanh tịnh để cầu nguyện cho em Tony.
Bảy ngày sau, em Tony của tôi đã ra đi một cách rất nhẹ nhàng, khi cả nhà đang quây quần quanh giường em và niệm danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm. Chúng tôi đã không cần làm một quyết định nào cả. Em thương chúng tôi, em hiểu tình cảnh khó khăn của chúng tôi và đã ra đi thật bình an nhưng cũng thật dũng cảm. Họ hàng và bạn bè của gia đình tôi tới nhà tang lễ chia buồn ngày càng đông. Có nhiều người rầu rĩ, có những người khóc vì thương cảm, nhưng quý thầy đã dạy: “Khi đi đám không nhất thiết phải làm cho người ta buồn rầu hơn”. Những ngày tang lễ em biến thành những ngày tu quán niệm với chương trình kín từ sang đến tối. Các thầy cho pháp thoại ngay trong nhà tang lễ, có thiền hành, có thiền buông thư, mọi người ai cũng cảm thấy một sự nhẹ nhàng, bình an lan tỏa. Khi các thầy hướng dẫn thiền buông thư, mọi người đều lần lượt nằm ngay xuống sàn bên em Tony. Không khí bình an, trang nghiêm thanh tịnh khiến cho những nhân viên nhà tang lễ cũng ngạc nhiên, họ nói rằng chưa bao giờ họ chứng kiến một đám tang như vậy. Những người khách tới chia buồn cũng cảm thấy lòng nhẹ nhàng, không ai muốn về hết, cho tới tối, khi nhân viên tiếp tân tới nhắc nhở mọi người mới chịu chào từ biệt.
Ngày hôm sau, trước giờ hỏa táng của em, có khoảng năm sáu em lên đọc bài diễn văn tưởng niệm Tony. Và đây là bức thư của em John em trai kế Tony viết:
Lời Tán Dương
Hôm nay chúng ta đến với nhau để ca tụng và tưởng niệm cuộc đời của anh con, Hoàng Tony. Anh Tony sinh vào ngày 3 tháng 8 năm 1990. Sự việc bất ngờ đã xảy ra vào ngày 2 tháng 8 năm 2008, chỉ một ngày trước ngày sinh nhật của Tony. Tony đã nằm hôn mê và đã cố phấn đấu, phấn đấu và phấn đấu. Tony đã phấn đấu cho đến lúc không còn sức lực nữa và đã ra đi vào ngày 9 tháng 8 năm 2008. Đây là một chuyện buồn nhưng những sự việc như vậy xảy ra hàng ngày, chúng ta đã không được may mắn vì nó đã xảy ra cho người thương của chúng ta. Có nhiều người còn phải chịu nhiều bi thảm hơn chúng ta. Có những người đã mất cả gia đình. Có những người trẻ chưa bao giờ có một nơi để gọi là nhà. Có những người trẻ không có thức ăn để ăn và nước để uống. Tony đã có nhiều may mắn lớn lên trong một gia đình có nhiều tình thương, nhiều sự chăm sóc và yểm trợ; có một mái nhà và có thức ăn và nước uống. Chúng ta không nên quá đau buồn về sự qua đời của Tony khi mới 18 tuổi, thay vì vậy, chúng ta nên ca tụng và vui mừng vì Tony đã sống vui trong 18 năm qua, không phải là 18 năm ngắn ngủi mà là 18 năm dài với nhiều niềm vui và hạnh phúc.
Tony có rất nhiều tài năng trong nhiều lãnh vực. Tony có một gương mặt rất đẹp và một nụ cười không ai có thể quên được. Tony cũng rất thông minh…nếu anh muốn. Có những lần Tony đem những bài tập về nhà làm và thường khoe về điểm mình đạt được. Người đầu tiên mà Tony thường đến là anh Bình. Và anh Bình luôn luôn thưởng cho Tony bằng cách bao Tony đi ăn tiệm hoặc mua quần áo mới cho Tony. Điều này làm cho Tony rất vui lòng, không phải vì được thưởng mà vì Tony đã làm cho anh của mình được vui. Một điều khác về Tony nữa là Tony rất có tài và có nhiều ước vọng. Tony đã học chạy trước khi học đi. Tình yêu đầu tiên của Tony là bóng rổ. Anh Bình đã dạy cho Tony cách chơi bóng rổ và Tony rất thích môn thể thao này. Tony thường nói rằng Tony sẽ vào đội bóng tuyển quốc gia NBA và mọi người đều yểm trợ ước muốn đó vì Tony chơi rất nghiêm túc. Tony liệng banh ngọt xớt, nhồi banh không ai sánh kịp và đưa banh tới rổ ai cũng phải tránh ra. Nhưng cuối cùng thì Tony chán chơi bóng rổ và tìm tới trò chơi đánh boxing, quyền Anh. Mấy anh em tham gia đánh boxing hai lần. Lần đầu là do vì Tony xem phim hoạt hình anime và mấy anh em muốn học các cách đánh boxing trong phim như cú đánh Dempsey, Corksrew và Smash. Vì vậy mấy anh em ghi danh học ở câu lạc bộ thể dục thể thao Sully’s Boxing Gym. Lúc đó mấy anh em rất phấn khởi nhưng chỉ học được hai tuần rồi cũng làm biếng và bỏ không học nữa. Vài năm sau Tony có xem một trận đấu boxing giữa Floyd và Gatti và rồi Tony đã thích boxing trở lại. Cho nên Tony, Alvin và con đã quyết định học boxing lần nữa. Thiện, em họ con, đã chở mấy anh em chúng con đến câu lạc bộ để ghi danh vào lớp boxing. Trong ba người chúng con, Tony đánh hay nhất. Tony thường là người dẫn đầu và là người thúc đẩy chúng con học. Boxing là trò thể thao mà Tony thực sự yêu thích. Tony có những cú đánh thẳng, mạnh và lẹ. Các thế phòng thủ của Tony tuy yếu nhưng đền bù vào đó là các thế tấn công rất nguy hiểm. Trong những buổi luyện tập, Tony đã tỏ ra rất xuất sắc và có khả năng trở thành một boxer, một võ sĩ quyền Anh giỏi. Món quà lớn nhất mà Tony có là trái tim. Tony làm việc chăm chỉ để kiếm tiền giúp gia đình. Tony làm bất cứ việc gì để mọi người được vui và Tony sẽ bảo vệ chúng ta và phù hộ cho chúng ta được nhiều may mắn.
Cách đây vài ngày, Quốc, em họ của con, đã nói rất hay. Quốc nói rằng chúng ta không nên bỏ qua những cơ hội để bày tỏ tình cảm của mình cho những người mình thương và chúng ta nên tụ họp để đến với nhau như một đại gia đình thường xuyên hơn mà không phải đợi đến khi chúng ta mất một người thương. Con chưa bao giờ nói với Tony là con thương Tony. Con hy vọng bây giờ con nói cũng không trễ. Tony, anh rất toàn hảo. Anh luôn luôn cố gắng giúp em mỗi khi em cần đến sự giúp đỡ. Qua những lúc vui cũng như những khi buồn, em sẽ luôn thương tưởng đến anh và anh sẽ luôn luôn ở trong tim của em. Mặc dầu anh đã ra đi, em không có cảm tưởng rằng anh thực sự mất. Hôm trước, khi em và Thiên đi tìm mua quần áo cho anh, em có cảm giác rằng đầu gối của em bị bong gân. Hai đầu gối của em thường rất là tốt còn đầu gối của anh thì bị đau. Em có cảm giác như là một phần của anh đang có mặt trong em. Em thương anh rất nhiều và anh sẽ luôn có mặt ở đây với em. Em chúc anh nhiều may mắn trong đời sống mới và chúc anh nghỉ ngơi trong sự bình an.
John
Những hạt mưa lất phất nhẹ bay khi chúng tôi đặt Tony vào nơi an nghỉ. Lòng từ bi của mọi người khiến ba mẹ tôi ấm lòng và không quá đau buồn, ba mẹ tôi rất cảm động và thầm tự hào về con mình khi được nghe những lời thương yêu dành cho Tony. Chúng tôi thiền ôm với nhau. Đám bụi mưa đã theo gió tung tăng ở phía chân trời. Người ta bảo, khi an táng mà có một cơn mưa nhẹ diễn ra thì đó là dấu hiệu của điềm tốt. Nhìn bầu trời trong xanh cao vời vợi tôi thấy Tony của chúng tôi đang ngon giấc, em đang nghỉ ngơi tại một nơi an lành và em sẽ lại biểu hiện ở một hình thái mới để tiếp tục chuyến du hành của mình.