PDA

View Full Version : ĐẠo ĐỨc LÀ SiÊu ChÁnh TrỊ


DaoKy
22-06-2005, 12:30 PM
ĐẠO ĐỨC LÀ SIÊU CHÁNH TRỊ



Trích đàn cơ tại Minh Lý Thánh Hội

Tuất thời 14-01-Kỷ Dậu, Đại-Đạo năm 44. (2-3-1969)

QUAN-ÂM NHƯ-LAI DẠY

ĐẠO ĐỨC LÀ SIÊU CHÁNH TRỊ

.......

Chư hiền đệ là những người trong cửa đạo, từ lâu không dám bàn đến hai tiếng chánh trị, vì quan niệm rằng chánh trị là có lập phe lập đảng, có tranh bá đồ vương, có giựt giành quyền thế. Tại hiểu như vậy nên không dám nghĩ và bàn đến hai tiếng ấy. Thật nghĩa của nó là cao quý biết bao.

Định nghĩa: Chánh là chánh trực, quang minh, ngay thẳng, đúng đắn, có nhân có nghĩa và háo sinh. Trị là an ninh, bảo tồn trật tự, hòa thuận dưới trên.

Trên thế gian nầy, nhân loại vì còn những quốc gia trong vòng loạn lạc triền miên, danh từ chánh trị bị lạm dụng vì người chấp hành không đúng nghĩa của nó. Bởi đó mà danh từ ấy không được đề cập trong cửa tôn giáo hay Đạo giáo.

Ngày nay cũng như từ bao giờ, những phần tử tốt, tu hành chân chính trong cửa đạo hằng hoàn thiện hóa từ nội tâm đến ngoại thể con người mình cho đúng với hai chữ đạo đức. Đó là phần vụ tu thân. Còn phần lập công bồi đức là việc tế nhân độ thế. Làm những công việc xã hội từ thiện, lấy lý đạo lồng vào việc làm để tỉnh thức kẻ tội lỗi hung ác trở lại đường lương thiện thuần mỹ, giáo dân vi thiện. Độ được một người vào cửa thiện là giảm bớt đi một phần tử xấu của quốc gia. Độ được một người biết làm công việc giáo dân vi thiện là đã bớt đi hàng trăm phần tử xấu của quốc gia. Nếu độ được trăm ngàn muôn triệu người như vậy thì một quốc gia đã giảm đi rất nhiều khám đường và sẽ chuyển cơ sở ấy thành giáo đường. Như vậy không phải đạo đức là siêu chánh trị hay sao? Nếu mỗi người thương nhau trong tình đạo hữu, trong tình anh chị em cùng một Cha chung Thượng Đế, lo dìu dẫn nhau, bảo trợ nhau, dạy dỗ nhau như người cùng ruột thịt thì xã hội quốc gia đương nhiên an bình, dân tình được lạc nghiệp. Việc làm ấy trong quyền pháp Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ đã ấn định rõ ràng từ buổi sơ khai Đại Đạo. Nếu cấp thừa hành đúng đắn nghiêm minh phổ độ chúng sanh càng đông thì quốc gia xã hội sớm thanh bình thạnh trị. Được thạnh trị nhờ chữ chánh: chánh tâm, chánh trực, chánh tín. Từ lớn chí nhỏ, từ quan chí dân, từ kẻ sĩ phu tới hàng cùng đinh mà được chánh thì lo gì không thạnh trị an ninh, quốc gia cường thịnh, xã hội thanh bình. Đó không phải đạo đức là siêu chánh trị hay sao ?

Người làm đạo đức là làm chánh trị trong tình thương, giáo dục và bảo tồn.

Nói như vậy để những ai là người tu thân lập đức hành đạo độ đời nên hiểu cương vị của mình mà làm cho đúng mức của nó. Hễ tu thì phải làm cho đúng nghĩa của người tu. Nếu làm sai tôn chỉ mục đích của nó, đó là tự mình làm mất an ninh cho mình cũng như cho tập thể. Dầu có nguyện năm bảy trăm câu cũng chẳng ích gì, lựa là một câu.

Kìa hãy xem Trời Đất đã chia bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mỗi mùa nào đều mang sắc thái riêng biệt của nó, nhưng cái cứu cánh căn bản là bảo tồn vạn vật.

Trong giới hành đạo tu thân cũng vậy. Dầu mang sắc thái riêng biệt của mỗi tôn giáo, mỗi tổ chức hành đạo có khác nhau, nhưng cái cứu cánh căn bản của nó là tế nhân lợi vật, giáo dân vi thiện để đem lại xã hội thanh bình, quốc gia thạnh trị trong tình thương. Người lãnh đạo xem dân như con đẻ, dân xem người lãnh đạo như cha sinh. Bổn phận, nhiệm vụ và quyền lợi tương thân tương trợ trong đường lối chánh tâm, chánh trực. Đó là đạo làm người ở thế gian.

Đừng hiểu rằng vào đạo là trốn tất cả sự đời, mà phải hiểu vào đạo là có hai phần: một phần về tâm linh, một phần về nhân sinh thế đạo. Nếu đóng cửa độc thiện kỳ thân thì Thượng Đế cũng không mở đạo mà làm gì, như lý đạo đã nêu trên khi khởi đầu đề tài nầy.

Chư hiền đệ hiền muội đàn trung! Chư hiền đệ muội đang sống trong giữa thời đao binh chiến họa. Tuy thấy rủi ro âu lo sợ hãi mọi biến chuyển bất ngờ, nhưng đó là cơ hội tốt cho người tu. Nhờ đó mới thấy được lẽ đạo lý công bình của Tạo Vật. Đừng hoảng hốt sợ hãi, mà phải luôn luôn bình tĩnh định tâm tưởng nhớ đến đạo lý và Thượng Đế. Đó là lấy tịnh để trị loạn. Ngược lại, không ích gì. Dầu sợ hãi hoảng hốt cũng không giải quyết được việc gì và cũng không thấy được lẽ nhiệm mầu của đạo lý.

Giữa thời buổi loạn ly, cũng là giữa lúc phân chánh biệt tà, phân thanh lóng trược, cũng là buổi sàng sảy thanh lọc. Bao nhiêu căn duyên nghiệp quả đều phải trả xong mới hưởng được buổi lập đời Thượng Nguơn Thánh Đức. Đừng vì ngoại cảnh để mất phong độ cốt cách của người tu hành. Nếu đạo đức không đem lại sự an bình thạnh trị thì Thượng Đế cũng không mở đạo làm chi.

THI :

Lòng trần rửa sạch để thanh tâm,

Chánh tín mới mong khỏi lạc lầm;

Giữa buổi Hạ Nguơn còn loạn lạc,

Giúp đời hành đạo gặp ân thâm.

THI :

Gieo giống thì mong kết quả ngon,

Chánh tâm hành đạo phải cho tròn;

Mặc đời xảo trá tay buông bắt,

Hành đạo vãng hồi lại nước non.



Ban ơn chư hiền đệ hiền muội được tâm trung mát mẻ, sáng suốt nhận định con đường minh chánh để đi đúng và hành đúng con đường đạo lý. Bần Đạo xin giã từ, thăng...

DaoKy
22-06-2005, 12:32 PM
:::: Giáo Tông Ðại Ðạo Thái Bạch Kim Tinh ::::
Tam Trấn Giáng Ðàn tại Liên Hoa Cửu Cung



Tam Trấn Giáng Ðàn tại
Liên Hoa Cửu Cung

Liên Hoa Cửu Cung,Ngọ thời mùng 01 tháng 11 Ðinh Mùi (02/12/1967)

THI :
Giáo Quan vi thiện độ Quan yên,
Tông Thánh gầy Âm chất mới bền;
Ðại Ðế vàng Bồ chưa ắt giữ,
Ðạo Quân tử vẹn Tát Thần Tiên.

Nhơn danh Tam Trấn Oai Nghiêm Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ ,chúng Bần Ðạo chào chư hiền đệ hiền muội đàn trung đẳng đẳng.

Nhơn tâm sanh nhứt niệm," Thiên Ðịa tất giai tri". Lòng Ðạo chư hiền đệ địa phương đã nhiệt thành và thể hiện được một trụ tướng để làm vị trí hành đạo cho thế hệ tương lai,chúng Bần Ðạo đến đây chứng lòng nhiệt thành đó và chứng ngày lễ kỷ niệm cũng như an vị ngôi Liên Hoa Cửu Cung do toàn Ðạo địa phương chung tâm hiệp ứlực,kẻ của người công tạo thành.

Ðể đánh dấu một giai đoạn mới trên bước đường hành đạo nơi nầy,sẽ có Tiền Bối quá vãng lâm đàn dạy đạo. Chư hiền đệ muội chỉnh đàn nghinh tiếp. Ban ơn lành toàn thể, chúng Bần Ðạo qui hồi cựu vị. Thăng.
Tiếp điển :
THI :
Non nước xa vời cảnh Á Âu,
Vì thương dân Ðạo mới đương đầu;
Trùng dương bao nệ dòng thương hải,
Muôn dậm sá gì cuộc bể dâu.
Chí dốc hoằng dương cơ chánh giáo,
Lòng mong quảng bá pháp siêu mầu;
Hay đâu định mệnh bao nhiêu đó,
Kẻ ở người đi cũng tủi sầu.

Phan Thanh xin chào mừng chư cố hữu. Tiên Huynh mừng các em lớn nhỏ trong ngoài.

Tuy là kẻ dương gian, người Tiên cảnh, tình bạn thuở nào nay vẫn còn lưu luyến và trách nhiệm cũng hòa đồng như nhau.Xin mời chư cố hữu và các em an tọa.

Trên hai mươi năm tao loạn,cảnh đổi vật dời,tình bạn đạo kẻ còn người mất,mà lòng mến đạo gìn giữ bổn căn của các em vẫn còn sáng tỏ,thiệt là một hạnh phúc cho kẻ vô vi cũng như người hữu thế.

Các em ôi ! Ðã mang thể xác con người,sống giữa chốn bụi hồng dày đặt, dễ mấy ai được hàng Nghiêu Thuấn mà đặng trọn tốt trọn lành.

Nghĩ lại mà thương cho các em,đã không may sanh vào thời nước nhà ly loạn,tâm hồn của người tín hữu hằng bị dao động luôn luôn. Tiên Huynh ngày xưa tuy đã mang phần nhục thể như các em,nhưng cũng còn may mắn được sống trong những chuỗi ngày tương đối an ổn, chỉ bị một vài nghịch cảnh cản trở việc thế Thiên hành hóa. Nhờ kiên tâm trì thủ nhẫn nại,nên Tiên Huynh đã vượt qua mọi thử thách và cũng nhờ thời kỳ đại ân xá nên được trở về qui hiệp bổn căn.
Tuy nhiên, trách nhiệm hành đạo độ đời, Tiên Huynh vẫn còn mang nặng. Hôm nay về đây nhìn thấy các em khiến Tiên Huynh không khỏi chạnh lòng u-buồn thương tủi của tình thế tục.

Thương là thương các em đã cố tâm lo giữ gìn nề nếp cũ,lo bành trướng cơ sở để đào luyện mầm non. Thương là thương cho các em rủi gặp thời buổi nhiểu nhương tao loạn, tinh thần phải bị hoang mang, hằng khi cầu nguyện xin các Ðấng Thiêng Liêng và đàn anh quá vãng hộ trì mọi mặt. Các em hãy yên lòng, Tiên Huynh vẫn luôn luôn hộ trì các em trong chí thành tâm đạo.

Các em hằng mong sao cho cơ Ðạo sớm thành tựu như lời Chí Tôn ban truyền ngày khai minh Ðại Ðạo. Hôm nay Tiên Huynh về đây,một là vì sứ mạng trách nhiệm còn vương vấn với nhơn loại, hai là vì tình đệ huynh nghĩa hữu bằng trong khuôn viên đạo đức đã dang dở tự thuở nào. Vì vậy Tiên Huynh cần phải an ủi vỗ về dạy bảo các em những gì cần phải làm kể từ nay sắp đến.

Các em hằng nhớ câu: Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ,Tam Giáo Qui Nguyên,Ngũ Chi Phục Nhứt và những câu nguyện : Ðại Ðạo Hoằng Khai,Phổ Ðộ chúng sanh,Thiên hạ thái bình, mà các em hằng nói và nguyện hằng ngày. Ðó là cả một đường lối, một mục đích, một triết lý, một cứu cánh cho Ðạo CAO ÐÀI. Nhưng từ lâu ít người khai thác và giảng giải tận tường minh bạch trong đại chúng những tiêu ngữ đó.

Trước khi muốn qui Tam Giáo hiệp Ngũ Chi,hoằng khai Ðại Ðạo hay phổ độ chúng sanh cho thiên hạ được thái bình,Tiên Huynh năm xưa đã đề xướng ba tiêu chuẩn hành đạo để đạt những tiêu ngữ ấy. Ðó là : Chẩn tế, khuyến thiện, liên giao chi phái và phổ thông giáo lý.

Trước khi muốn thực hành được ba điều đó các em cũng cần phải quan niệm bốn điều sau đây :

1.- Là quan niệm về chức sắc tại một Thánh Thất. Nơi Tân Pháp đã có qui định: Một chức sắc tại một Thánh Thất chỉ cần và có ở hàng Giáo Phẩm tới cấp bậc Lễ Sanh là đủ rồi,ngoài Lễ Sanh cìn có Chánh Phó Trị Sự và Thông Sự để gắn bó đi sát với nhân sanh hầu an ủi,chăm nom dìu dẫn dạy bảo họ trên đường tu học và bảo vệ họ trong mọi hoàn cảnh như ; quan hôn,tang tế hoặc những khi Thiên tai chiến họa. Chớ đừng quan niệm mỗi Thánh Thất cần phải có các hàng Giáo Phẩm cao cấp như Ðầu Sư, Phối Sư, Giáo Sư,v,v... Nếu quan niệm như vậy đã phạm vào giới luật của Tòa Thánh,Hội Thánh. Hơn nữa vô tình đã làm giảm giá trị của hàng Giáo Phẩm trong Ðại Ðạo.

2.- Là quan niệm về hành đạo của một địa phương.Mỗi một địa phương đã có những cơ sở hành chánh Ðạo rồi,chỉ cần kiện toàn guồng máy cho được lành mạnh, hầu hành đạo đắc lực nơi nầy. Cũng cần liên giao đây đó để học hỏi những kinh nghiệp quí báu đem về bổ sung những khuyết điểm nơi địa phương mình,chớ đừng thấy nơi địa phương bạn được xán lạn,hành đạo được kết quả khả quan,rồi bỏ nơi nầy đến nơi đó. Làm như vậy,hoặc cố ý,hoặc vô tình làm hoang mang tinh thần tín hữu,làm xáo trộn nếp sống thường nhựt dân Ðạo địa phương. Vì tình Thiêng Liêng cũng như tình đạo luôn luôn chan rưới đồng đều,không riêng cho một nơi nào.Những kinh điển, Thánh ngôn Thánh giáo đã dạy từ xưa, nay hãy gom góp sưu tầm làm tài liệu học tập hành đạo là đủ lắm rồi.

Các em có để ý điều nầy chăng ? Những lời các Ðấng Thiêng Liêng cũng như các hàng Tiền Bối quá vãng giáng cơ dạy Ðạo, đó chỉ là nhắc đi, nhắc lại năm lần bảy lượt, từ năm nầy đến một hai chục năm khác,cũng chỉ bấy nhiêu.

Có tình trạng đó là vì các em hoặc chưa có phương tiện sưu tập,chưa có cơ quan chuyên nghiên cứu Thánh giáo, hoặc nghe rồi không học,qua khỏi vài đàn cơ rồi quên ráo trọi, rồi lại đi hầu đàn nữa, xin Ơn Trên dạy nữa... Dạy rồi cũng lại quên nữa, rồi lại đi chỗ khác hầu đàn nữa. Trong hoàn cảnh đó lại có nhiều em mong vọng việc trên Trời dưới đất, mong biết Thiên cơ thời sự. Ðó là một điều tai hại vô cùng.

Các em nên nhớ,bên cạnh các em còn có cõi vô hình, có biết bao nhiêu oan hồn uổng tử,ngạ quỉ súc sanh,rình mò dòm ngó trong tư tưởng các em. Hễ các em ham muốn dục vọng những điều trái đạo, tức thì chúng tìm mọi cách để thỏa mãn ngay. Vì đó mà xảy ra rất nhiều trường hợp đáng tiếc trong hàng bạn đạo của các em.

Tội nghiệp thay các em ! Khi đã chứng kiến những cảnh ngộ đó rồi đâm ra hoang mang sợ sệt, hoặc chán nản uể oải, đó là các em đã trúng kế tà ma rồi đó.
Tội nghiệp các em ! khi buồn khi sợ quanh quẩn đến cầu xin Thiêng Liêng an ủi chỉ dạy. Thiêng Liêng không phụ lòng, Tiên Huynh dặn dò các em lưu ý điều thứ hai nầy cho lắm.

3.- Là giữ vững tinh thần Thanh Thiếu Niên.

Ðối với tuổi đời, các em ví như những cây tre cằn cổi, cần phải che chở mưa giông gió bão cho những măng non tươi tốt sau nầy. Hiện giờ có Ban Vận Ðộng Thanh Thiếu Niên Ðồng Nhi,Lễ Sĩ các Thánh Thất,Tịnh Thất.Ban nầy cần được xúc tiến và hoạch định phương pháp làm việc cho có kết quả.

Vẫn biết đạo lý là kim chỉ Nam cho địa bàn hoạt động, Thanh Thiếu Niên cũng cần quan niệm đến tuổi tác của mỗi thế hệ. Ðối với lứa tuổi đang lên,cấp hướng dẫn cần khéo léo và tế nhị ở mặt tâm lý và sinh hoạt.

Sinh hoạt nơi đây không có nghĩa là đạo lý khô khan gò bó trầm mặc trong lứa tuổi già nua. Cần có vui tươi náo nhiệt,nhưng vui tươi náo nhiệt nơi đây không có nghĩa là bừa bãi quá trớn vượt ngoài vòng đạo lý. Ðó là điều cần ghi nhớ cho Ban Vận Ðộng hướng dẫn sau nầy.

4.- Là việc tạo tác Thánh Thất,Thánh Ðường.

Các em chịu khó làm một bản thống kê từ các Tòa Thánh đến Thánh Thất,Thánh Tịnh nhỏ, rồi các em sẽ thấy một sự thiếu sót vô cùng,một sự hy sinh đóng góp vô bờ bến, một tương lai không bảo đảm phần vật chất cho ngôi tạo tác đó.

Hôm nay phần đông các Thánh Thất,Thánh Tịnh chưa có một nền đất riêng biệt cho Hội Thánh, còn phải trả tiền mướn đất hàng tháng,hàng năm,đừng nói chi đến những cơ sở tự túc huấn luyện,bảo trợ,v,v....

Ðành rằng vạn sự khởi đầu nan. Ðạo Cao Ðài mới trên bốn mươi năm có lẽ, nhưng buổi đầu cần phải có ý thức và gây một cái nếp để làm mẫu cho các nơi khác.

Mấy lúc gần đây, tại thí điểm Ngọc Minh Ðài,Thiêng Liêng đã phát họa một chương trình gọi là "Ðồng bạc bảo trợ" nhưng rồi chương trình ấy không ai lưu ý, để chìm lần trong chuỗi thời gian.

Các em thử nghĩ : Dân số Ðạo Cao Ðài từ nam phụ lão ấu hiện nay trong nước tuy con số không được chắc chắn, phỏng độ cũng có trên hai triệu người,chỉ tính chẳn hai triệu người thôi. Nếu mỗi đạo hữu mỗi tháng dành một đồng bạc bỏ vào Quỷ Bảo Trợ, các em sẽ thấy mỗi tháng Ðạo Cao Ðài sẽ cất một Thánh Thất hai triệu bạc, một năm sẽ cất được 12 Thánh Thất. Ðó là một tỷ dụ để có con số cho các em tưởng đến mà mừng. Nhưng còn phần tổ chức và thực thi lại là vấn đề khác.

Việc rất dễ, nếu có những tổ chức như vậy từ địa phương một, ai ai cũng có thể đóng góp vào việc công quả, ai ai cũng tự hãnh diện rằng mình đã góp phần vào đạo sự, không còn ai mặc cảm rằng mình nghèo túng không dự phần đạo sự,rồi chểnh mảng ngại ngùng không đến với Ðạo. Các em thử nghĩ có những triệu phú nào đài thọ nổi chi phí hành đạo từ ngày nầy đến năm khác, mặc dầu vị ấy giàu hằng tâm cũng như hằng sản. Còn mỗi tín đồ một đồng bạc mỗi tháng có thể hành đạo suốt đời một cách dễ dàng....

Lâu ngày hội ngộ, say mê đạo dàm, dồi dào tư tưởng phát họa cho các em. Thì giờ cũng sắp hết,một lần nữa,Tiên Huynh ngợi khen lòng lo đạo chí thành của các em.

Tiên Huynh cầu xin Ðức Ðại Từ Phụ và các Ðấng Thiêng Liêng chan rưới hồng ân cho chư cố hữu,chư liệt vị và các em hiện diện được nhiều ân điển,hẹn còn ngày tái ngộ và đàm đạo thêm. Tiên Huynh xin chào tạm biệt nơi đây với tất cả tấm lòng thương mến.
Thăng.