PDA

View Full Version : mỗi ngày 1 câu chuyện hay


dailong
31-07-2008, 04:28 PM
có 1 con mèo
--------------------------------------------------------------------------------
Có một con mèo đã một triệu năm rồi mà vẫn chưa chết.
Nó đã từng chết đi một triệu lần, rồi sống lại một triệu lần.
Một con mèo vằn bảnh bao.
http://widget.slide.com/rdr/1/1/1/W/30000000c22a421/1/347/utkHBiY20z-dlzXEfXocz0UNhfxR4q-S.jpg
Có một triệu người đã yêu thương con mèo ấy, và một triệu người đã khóc khi con mèo ấy chết.
Mèo thì chưa khóc lần nào cả.
Có khi người chủ của mèo là một ông vua. Mèo ghét nhà vua lắm.
Nhà vua giỏi chiến trận, lúc nào cũng bày chuyện đao binh. Và ngài nhốt mèo vào một cái cũi thật sang trọng để đem theo mình khi ra trận.
Một ngày nọ, mèo trúng phải một mũi tên bay tới, lăn ra chết.
Nhà vua đã ôm mèo vào lòng mà khóc giữa trận chiến.
Rồi nhà vua bèn ngưng chiến, quay về thành, chôn mèo trong vườn ngự.
Có khi người chủ của mèo là một thủy thủ. Mèo ghét biển lắm.
Người thủy thủ đã đem mèo theo anh ta đi khắp các đại dương và ghé lại tất cả các hải cảng trên thế giới.
Một hôm, mèo bị rơi từ trên tàu xuống biển. Mèo không biết bơi. Người thủy thủ vội vàng thả lưới vớt mèo lên, nhưng mèo đã chết vì ướt sũng.
Người thủy thủ ôm mèo vào lòng, giờ đây bèo nhèo như chiếc giẻ rách ướt mèm, mà khóc òa lên. Rồi anh ta chôn mèo dưới gốc cây trong công viên nơi một thành phố cảng xa lạ.
Có khi người chủ của mèo là một người làm trò ảo thuật trong gánh xiếc. Mèo ghét gánh xiếc lắm.
Ngày ngày, người làm trò ảo thuật nhốt mèo vào một cái hộp, rồi dùng cưa cưa chiếc hộp ra làm đôi, sau đó lại lấy mèo từ trong hộp ra, vẫn còn nguyên vẹn, và khán giả vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt.
Một hôm người làm trò ảo thuật đã lỡ tay cưa mèo đứt làm đôi thật. Ông ta cầm xác mèo đã bị đứt làm đôi, mỗi tay một nửa, mà khóc rống lên.
Không ai vỗ tay cả. Người làm trò ảo thuật đã chôn mèo ở đằng sau rạp xiếc bé như cái chòi .
Có khi người chủ của mèo là một tên kẻ trộm. Mèo ghét tên trộm lắm.
Tên trộm đem mèo theo bên mình khi hắn đi rón rén như mèo vòng quanh những góc phố tối tăm.
Tên trộm chỉ vào những nhà có nuôi chó. Trong lúc chó mải gầm gừ với mèo thì tên trộm cậy tủ sắt.
Một hôm, mèo bị chó cắn chết.
Tên trộm ôm mèo cùng với những viên kim cương mà hắn đã ăn trộm được, vừa khóc vừa lầm lũi đi giữa phố khuya. Rồi hắn về nhà chôn mèo trong khu vườn nhỏ.
Có khi người chủ của mèo là một bà cụ già sống cô độc một mình. Mèo ghét cay ghét đắng bà cụ già .
Bà cụ ngày ngày ôm mèo mà nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ nhỏ.
Mèo nằm ngủ suốt ngày trên đùi của bà cụ.
Rồi mèo chết vì già yếu. Bà cụ già lụ khụ đã ngồi khóc suốt một ngày bên xác mèo đã già khụ.
Bà cụ chôn mèo dưới gốc cây trong khu vườn nhỏ.
Có khi người chủ của mèo là một cô bé. Mèo ghét cay ghét đắng cô bé.
Cô bé cõng mèo trên lưng, và ôm mèo thật chặt trong tay khi ngủ. Cô chùi mặt vào lưng mèo mỗi khi khóc.
Một hôm, mèo bị sợi dây của chiếc địu sau lưng cô bé vướng vào cổ mà chết.
Cô bé ôm mèo với cái đầu đã bị thắt gẫy nơi cổ mà khóc suốt một ngày. Rồi cô chôn mèo dưới gốc cây trong vườn.
Mèo đã chết không biết bao lần nhưng chẳng hề chi.
Một lần mèo chẳng phải là của ai cả, mà là mèo hoang.
Đó là lần đầu tiên, mèo được là của chính mình. Mèo yêu chính mình lắm.
Là vì mèo đã trở thành một con mèo vằn bảnh bao.
Mèo cái nào cũng mong được mèo để mắt tới.
Có con đem đến cho mèo một con cá lớn. Có con tặng mèo một con chuột hảo hạng.
Có con đem đến tặng mèo cả quả matatabi quý hiếm mà giống mèo rất thích. Lại có con còn liếm cả những đường lông vằn vện của mèo.
Mèo nói:
-Ta đã từng chết một triệu lần rồi chứ bộ. Đâu phải đợi tới bây giờ. Vớ vẩn !
Là vì mèo chỉ yêu chính mình hơn bất cứ ai khác.
Chỉ có một con mèo duy nhất đã không ngó ngàng tới mèo, một con mèo trắng thật đẹp.
Mèo đến bên mèo trắng, bảo:
-Ta đã từng chết một triệu lần rồi đó nghe.
Mèo trắng chỉ đáp :
-Ờ.
Mèo hơi tức mình. Vì mèo yêu chính mình mà lại.
Ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa, mèo tới chỗ mèo trắng, hỏi :
- Chưa sống hết một lần, phải không?
Mèo trắng chỉ đáp :
-Ờ.
Một hôm, mèo đến trước mặt mèo trắng, lộn một lúc ba vòng, rồi bảo :
-Ta đã từng ở với một người làm xiếc.
Mèo trắng chỉ đáp:
-Ờ.
-Ta đã ..một triệu lần..
Mèo ấp úng, rồi đánh tiếng hỏi mèo trắng
-Ở bên cạnh được chứ?
Mèo trắng đáp:
-Vâng.
Thế là mèo ở lại bên cạnh mèo trắng
Mèo trắng sinh được một đàn mèo con xinh xắn.
Mèo cũng không bao giờ còn nói:
-Ta đã ..một triệu lần..
Bây giờ mèo đã yêu mèo trắng và bầy mèo con hơn cả chính mình.
Chẳng bao lâu đàn mèo con lớn lên và đi đâu hết cả, mỗi con một ngả.
Mèo mãn nguyện bảo:
-Lũ chúng nó đã khôn lớn cả rồi.
Mèo trắng đáp :
-Vâng.
và dịu dàng kêu nho nhỏ trong cổ .
Mèo trắng đã hơi có dáng vẻ của một bà cụ. Mèo cũng kêu nho nhỏ trong cổ, ra chiều âu yếm đáp lại.
Mèo chỉ mong sẽ sống lâu, mãi mãi cùng với mèo trắng.
Rồi đến một ngày, mèo trắng nằm yên bất động bên cạnh mèo.
Lần đầu tiên trong đời, mèo khóc. Mèo đã khóc từ sáng đến tối, từ tối đến sáng, rồi lại từ sáng đến tối và rồi lại từ tối đến sáng, cứ thế ..Mèo đã khóc một triệu lần.
Trời sáng, rồi lại tối, mèo cứ khóc mãi, cho đến một hôm mèo không còn khóc nữa.
Mèo đã yên nghỉ bên cạnh mèo trắng.
Mèo không bao giờ còn sống lại một lần nào nữa

dailong
01-08-2008, 12:15 PM
Tôi không nhớ rõ tôi đến với Đức Phật như thế nào, nhưng cái thời khắc nhỏ nhất mà Phật đến với tôi, thì tôi không thể nào quên được! Đó là dấu ấn suốt đời, kiếp kiếp.
Khoảng năm lên 7,8 tuổi, tôi rất thích bắt những chú kiến bỏ vào hộp diêm. Lúc thì chơi đùa với chúng, lúc thì lại giết đi. Một hôm cha tôi thấy vậy nói: "Con không nên giết hại sinh vật, dù chúng có bé nhỏ tới đâu, vì chúng cũng muốn có được niềm vui như con vậy!". Rồi cha đem những chú kiến còn lại thả cho chúng bò đi, miệng lầm rầm những điều không rõ. Ánh mắt cha thương tôi một cách lạ thường. Tôi đã nhận ra (dù còn là khờ dại) trong ánh mắt ấy, hình ảnh Đức Phật soi chiếu tâm tôi. Ngài đã đến với tôi bằng lời của cha tôi. Ngài đã tọa nhập vào tôi bằng ánh mắt của cha tôi. Sau này tôi mới vỡ lẽ như thế. Còn lúc đấy, một cách tự nhiên, thật thơ ngây, Đức Phật đến!
Ngài ngồi đó, giữa hoang địa tâm trí tôi. Cha mẹ tôi tất bật chạy lo cơm áo. Tôi lớn theo từng manh áo của mẹ. Nhưng hàng ngày mẹ luôn nhắc tôi "làm lành lánh dữ". Hàng ngày cha nhắc niệm Phật. Đức Phật của tôi vẫn còn xa tôi nhiều lắm. Cả những lúc bíu áo mẹ đi chùa, tôi vẫn không hề biết lời Phật dạy có sức mạnh tiềm ẩn trong tôi đến vậy. Tôi học cách lượm một mảnh chai giữa đường, học cách bắt một cọng cỏ qua dòng nước cho bầy kiến bò qua… Tôi làm tất cả những điều ấy mà vẫn chưa hiểu gì nhiều. Nhưng chắc chắn những “điều không có gì” đó lại thay đổi cuộc đời tôi. Hướng dẫn tôi gội rửa tâm của mình.
Gội rửa tức là làm sáng bóng một hình tượng. Nhưng vì quá mê tín, tôi xem Đức Phật của tôi như Thượng đế, tôi buộc ngài ban phát cho tôi những điều tôi cầu xin. Xin được tôi đem lòng tham. Không được tôi đem lòng nghi hoặc. Tôi chạy theo ảo ảnh của cuộc truy tìm. Tôi đem kiến thức nhà trường để đọc kinh Bát Nhã. Đức Phật trong tôi ngày một mù mịt. Tôi nghĩ rằng những quyển sách triết sẽ cứu vãn tôi. Tôi đem Khổng Khâu, Socrate, Sartre, Nietzsche… để lấn át Đức Phật của tôi. Và rồi chỉ còn là ngọn đèn leo lắt trong tâm tôi giữa những ngọn gió lớn!
Ngông nghênh với một cái đầu đầy thiền triết của “Vô môn quan”, của hiện sinh..., tôi đâm ra coi thường tất cả. Tất cả cuộc đời đều là phi lý, buồn nôn... Tôi đảo điên. Tôi mộng ảo. Tôi bế tắc. Dĩ nhiên là tôi có quyền cho phép mình độc đoán, khát vọng không tưởng, và thể hiện cả những thói ích kỷ nhỏ nhen, thù ngịch. Tôi sử dụng trình độ của mình để coi rẻ, phân ly. Tôi thoả thích chạy theo rượu chè. Cuộc đời với tôi là những sự lẩn quẩn. Tôi trở nên một người trống rỗng. Cách đây 4,5 năm gì đó, báo Giác Ngộ gởi tặng tôi quyển Tâm Kinh (Kinh Trái Tim). Sách quý nhưng đọc... chỉ là để đọc! Sau đó, tôi đem tặng cho một người bạn. Tặng xong tôi lại nhận được một quyển khác. Tôi đọc và tiếp tục mê tín trở lại! Trầm trọng hơn. Một hôm lang thang ở tiệm sách, cầm trên tay quyển sách “Nghĩ từ trái tim” của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc mà tôi thấy mình có một Đức Phật thật bình dị, thật đơn giản, thậm chí thật hồn nhiên nữa! Câu thơ của ông mà tôi thuộc lòng từ lâu đã ám ảnh tôi: "Sóng quằn quại đâu hiểu mình là nước!". Tôi đọc và vỡ lẽ từng chữ, từng câu. Bằng cách viết làm thất vọng nhiều thứ bằng cấp, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã giúp tôi vượt qua mê tín mà lâu nay tôi ngỡ là chánh tín. Đây là lời cảm ơn của tôi đối với người bác sĩ mà tôi chưa từng quen biết. Trong tôi thức dậy một tình yêu mới, rất hồn nhiên thơ ngây. Tôi cố gắng quét sạch mọi thành kiến, xa rời mọi triết luận. Và tôi đã có một Đức Phật cho riêng mình. Đức Phật từ thời cha tôi dạy và Đức Phật trong chữ nghĩa của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc nhập làm một: thật hồn nhiên, thật giản dị, nhưng rọi chiếu tâm tôi. Đức Phật của tôi luôn nhắc tôi: "Đừng tin ta khi con chưa hiểu ta!".

dailong
01-08-2008, 12:21 PM
Tôi không nhớ rõ tôi đến với Đức Phật như thế nào, nhưng cái thời khắc nhỏ nhất mà Phật đến với tôi, thì tôi không thể nào quên được! Đó là dấu ấn suốt đời, kiếp kiếp.
http://nguoivanchuyen.com/images/T/Ai%20do%20nhu%20bo%20toi.jpg

Khoảng năm lên 7,8 tuổi, tôi rất thích bắt những chú kiến bỏ vào hộp diêm. Lúc thì chơi đùa với chúng, lúc thì lại giết đi. Một hôm cha tôi thấy vậy nói: "Con không nên giết hại sinh vật, dù chúng có bé nhỏ tới đâu, vì chúng cũng muốn có được niềm vui như con vậy!". Rồi cha đem những chú kiến còn lại thả cho chúng bò đi, miệng lầm rầm những điều không rõ. Ánh mắt cha thương tôi một cách lạ thường. Tôi đã nhận ra (dù còn là khờ dại) trong ánh mắt ấy, hình ảnh Đức Phật soi chiếu tâm tôi. Ngài đã đến với tôi bằng lời của cha tôi. Ngài đã tọa nhập vào tôi bằng ánh mắt của cha tôi. Sau này tôi mới vỡ lẽ như thế. Còn lúc đấy, một cách tự nhiên, thật thơ ngây, Đức Phật đến!
Ngài ngồi đó, giữa hoang địa tâm trí tôi. Cha mẹ tôi tất bật chạy lo cơm áo. Tôi lớn theo từng manh áo của mẹ. Nhưng hàng ngày mẹ luôn nhắc tôi "làm lành lánh dữ". Hàng ngày cha nhắc niệm Phật. Đức Phật của tôi vẫn còn xa tôi nhiều lắm. Cả những lúc bíu áo mẹ đi chùa, tôi vẫn không hề biết lời Phật dạy có sức mạnh tiềm ẩn trong tôi đến vậy. Tôi học cách lượm một mảnh chai giữa đường, học cách bắt một cọng cỏ qua dòng nước cho bầy kiến bò qua… Tôi làm tất cả những điều ấy mà vẫn chưa hiểu gì nhiều. Nhưng chắc chắn những “điều không có gì” đó lại thay đổi cuộc đời tôi. Hướng dẫn tôi gội rửa tâm của mình.
Gội rửa tức là làm sáng bóng một hình tượng. Nhưng vì quá mê tín, tôi xem Đức Phật của tôi như Thượng đế, tôi buộc ngài ban phát cho tôi những điều tôi cầu xin. Xin được tôi đem lòng tham. Không được tôi đem lòng nghi hoặc. Tôi chạy theo ảo ảnh của cuộc truy tìm. Tôi đem kiến thức nhà trường để đọc kinh Bát Nhã. Đức Phật trong tôi ngày một mù mịt. Tôi nghĩ rằng những quyển sách triết sẽ cứu vãn tôi. Tôi đem Khổng Khâu, Socrate, Sartre, Nietzsche… để lấn át Đức Phật của tôi. Và rồi chỉ còn là ngọn đèn leo lắt trong tâm tôi giữa những ngọn gió lớn!
Ngông nghênh với một cái đầu đầy thiền triết của “Vô môn quan”, của hiện sinh..., tôi đâm ra coi thường tất cả. Tất cả cuộc đời đều là phi lý, buồn nôn... Tôi đảo điên. Tôi mộng ảo. Tôi bế tắc. Dĩ nhiên là tôi có quyền cho phép mình độc đoán, khát vọng không tưởng, và thể hiện cả những thói ích kỷ nhỏ nhen, thù ngịch. Tôi sử dụng trình độ của mình để coi rẻ, phân ly. Tôi thoả thích chạy theo rượu chè. Cuộc đời với tôi là những sự lẩn quẩn. Tôi trở nên một người trống rỗng.
Cách đây 4,5 năm gì đó, báo Giác Ngộ gởi tặng tôi quyển Tâm Kinh (Kinh Trái Tim). Sách quý nhưng đọc... chỉ là để đọc! Sau đó, tôi đem tặng cho một người bạn. Tặng xong tôi lại nhận được một quyển khác. Tôi đọc và tiếp tục mê tín trở lại! Trầm trọng hơn. Một hôm lang thang ở tiệm sách, cầm trên tay quyển sách “Nghĩ từ trái tim” của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc mà tôi thấy mình có một Đức Phật thật bình dị, thật đơn giản, thậm chí thật hồn nhiên nữa! Câu thơ của ông mà tôi thuộc lòng từ lâu đã ám ảnh tôi: "Sóng quằn quại đâu hiểu mình là nước!". Tôi đọc và vỡ lẽ từng chữ, từng câu. Bằng cách viết làm thất vọng nhiều thứ bằng cấp, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã giúp tôi vượt qua mê tín mà lâu nay tôi ngỡ là chánh tín. Đây là lời cảm ơn của tôi đối với người bác sĩ mà tôi chưa từng quen biết. Trong tôi thức dậy một tình yêu mới, rất hồn nhiên thơ ngây. Tôi cố gắng quét sạch mọi thành kiến, xa rời mọi triết luận. Và tôi đã có một Đức Phật cho riêng mình. Đức Phật từ thời cha tôi dạy và Đức Phật trong chữ nghĩa của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc nhập làm một: thật hồn nhiên, thật giản dị, nhưng rọi chiếu tâm tôi. Đức Phật của tôi luôn nhắc tôi: "Đừng tin ta khi con chưa hiểu ta!".

dailong
03-08-2008, 01:33 PM
Ba tên cướp mang vũ khi phục trên 1 con đường núi buộc 1 chiếc
xe ca chở hành khách dừng lại
Nhìn thấy cô lái xe khá xinh đẹp ,chúng lao tới cô
ôm ấp
hôn hít
sờ xoạng
Cô gái hoảng sợ kêu cứu thất thanh
Hành khách trên xe im lặng
Duy chỉ có 1 người đàn ông trung niên ,gầy gò đứng bật dậy
Ông kêu gọi mọi người hiệp lực giải cứu cô gái và bắt giữ mấy
tên cướp
Hành khách trên xe im lặng
Bọn cướp tức giận lao vào người đàn ông
Chúng đánh
ông đỡ
chúng lại đánh
ông gục xuống ,thoi thóp thở .
Chúng lôi cô gái vào rừng
10 phút ,20 phút ,rồi nửa tiếng sau chúng quay lại cùng với
cô gái quần áo xốc xếch
chúng nói với hành khách :
Bọn tao đã hưởng thụ con bé này 1 cách thỏa thuê rồi
Hành khách trên xe im lặng
Đoạn chúng bắt cô tiếp tục lái xe
Xe chuẩn bị chạy ,người đàn ông vừa mới tỉnh
lồm cồm bò về phía ghế ngồi của mình
Bỗng cô gái nói với ông
mau xuống xe..
Tại sao ?
không tại sao gì xấc ,tôi bảo ông xuống xe
Tôi vừa cố gắng cứu cô cơ mà ?
Tôi không thích chở ông nữa ,mau xuống xe ông già
Cô thật quá đáng
Hành khách trên xe cuời thầm
Nhưng tôi cũng mua vé như bao người khác
tại sao ?
Tôi ko quan tâm ,nếu ông ko xuống ,tôi sẽ ko cho xe chạy
Hành khách trên xe bắt đầu lao nhao khuyên nhủ người đàn ông
Mau xuống đi để chúng tôi còn đi tiếp chứ ,chúng tôi đều đang
bận rộn cả .
Người đàn ông vẫn không nhúc nhích
Đến lúc này ,mấy hành khách to khỏe trên xe lao đến
ném ông cùng đồ đạc của mình xuống xe
Chiếc xe lao vút đi
Hành khách trên xe lại im lặng
Xe lại chạy bon bon
Cô gái vuốt tóc lên ,mở đài thu thanh oang oang
Lên tới đỉnh đèo ,xe bắt đầu xuống dốc
Hai bên đường đều là vực sâu hun hút
Chiếc xe lặng lẽ tăng tốc
Khuôn mặt cô gái bình thản
hai mắt long lanh những giọt lệ
bọn cướp bắt đầu thấy có điều gì không ổn
Hành khách trên xe cũng nháo nhác
1 tên cướp hét to :Mày định làm trò gì hả ??
Cô gái im lặng
Chiếc xe phóng xuống vực như 1 mũi tên
Ngày hôm sau báo chí địa phương đăng tải thông tin :
Xảy ra 1 tai nạn thảm khốc ,1 chiếc xe lao xuống vực
không ai sống sót.
Đọc được tin này ,người đàn ông trung niên ,gầy gò bị đuổi xuống
xe bỗng nhiên ôm mặt khóc
chẳng ai hiểu ông khóc vì cái gì
________
Thảng thốt
Có người sẽ bảo hành động của cô gái là dạ dột là nông nổi
việc gì cũng có cách giải quyết cả
Nhưng sẽ không ít người nói:
Đáng lắm ,đáng lắm .
http://lenduong.vn/UserFiles/buc-thu-nguoi-lai-xe-tai.jpg

dailong
05-08-2008, 09:57 PM
Dòng đời vẫn chảy, dòng người mãi đổi.
Bao nhiêu năm qua, chùa Phật Quang đón đưa bao nhiêu em nhỏ về đây vui học 2 tháng hè. Các em đến, có em quay về, có em vì học thêm cho theo kịp bạn bè nên chia tay mãi đến bây giờ quý thầy cô chưa gặp lại.

Thuyết trình là một sinh hoạt tạo cơ hội các em có trách nhiệm tập thể, ý thức cộng đồng khi chung tay góp sức làm việc và làm việc không vì tranh nhau một giải thưởng. Quý thầy cô muốn các em xem được mất là chuyện bình thường, không đánh mất những thứ cao quý hơn là tình người.
Bất ngờ, có một người bật khóc vì năm nay không còn gặp bạn bè cùng chánh năm trước. Năm ngoái, thuyết trình hạng nhất từ dưới đếm lên, năm nay, đứng hạng ba từ trên đếm xuống. Chùa cũ còn đây, thầy cô xưa còn đây mà không ai về chia sẻ sự tiến bộ này, tự dưng bật khóc. Trẻ con có trái tim rung cảm lạ lùng mà người lớn không theo kịp thế ư?

http://thichchanquang.com/hinhanh/2008/motgocnhin/006.JPG
http://thichchanquang.com/hinhanh/2008/motgocnhin/007.JPG
http://thichchanquang.com/hinhanh/2008/motgocnhin/009.JPG
Chẳng còn nhỏ dại ngây thơ lắm
Chỉ biết ăn thôi, chả biết gì
http://thichchanquang.com/hinhanh/2008/motgocnhin/015.JPG
http://thichchanquang.com/hinhanh/2008/motgocnhin/023.JPG
http://thichchanquang.com/hinhanh/2008/motgocnhin/024.JPG
Thiết nghĩ trẻ em là tương lai của Đất nước
Chăm lo ,hướng thiện cho các bé là rất tốt
nhưng hình như vẫn còn quá ít ngôi chùa làm 1 hoạt động bổ ích
như thế này như chùa của thầy Chân quang

dailong
14-08-2008, 04:18 PM
những truyện ngắn ,rất ngắn..
Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học.
Thành công
vội vàng lên đường
sống những ngày xa xứ

Thư đầu viết: "ở đây, đường phố sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình..."

Cuối năm viết: "mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm..."

1 năm sau viết: "em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội... Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không..."
__________________-
Có 1 người đàn ông
trẻ trung
phong độ
học thức
háo hức đi tìm chân lý
lên rừng
xuống biển
mệt mỏi
chán chường
không thấy chân lý
rệu rã lê bước
về nhà

vô tình
thấy
chân lý
__________
Một gia đình sinh được một đứa con trai, cả nhà vui sướng tột đỉnh. Khi trong một tháng tuổi, bế ra cho khách xem, có lẽ cũng muốn được một chút ít điềm lành. Một người nói:
-Cậu bé này về sau sẽ phát tài.
Vậy là vị khách đó được vài lời cảm ơn. Một người khác nói:
-Cậu bé này tương lai sẽ làm quan.
Vậy là vị khách này nhận được mấy câu vâng dạ lấy lòng. Một người nữa nói:
-Cậu bé này về sau sẽ chết.
Vậy là ông này bị cả nhà xúm lại đánh cho một trận nên thân.
-Nói sẽ chết là quy luật tất nhiên, nói giàu sang là nói dối. Nhưng nói dối được đối xử tử tế, nói theo quy luật tất nhiên thì bị đánh.
-Em muốn vừa không nói dối, vừa không bị đánh, vậy em sẽ nói như thế nào ??????????

thichmactien
14-08-2008, 05:05 PM
những truyện ngắn ,rất ngắn..
Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học.
Thành công
vội vàng lên đường
sống những ngày xa xứ

Thư đầu viết: "ở đây, đường phố sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình..."

Cuối năm viết: "mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm..."

1 năm sau viết: "em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội... Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không..."
__________________-
Có 1 người đàn ông
trẻ trung
phong độ
học thức
háo hức đi tìm chân lý
lên rừng
xuống biển
mệt mỏi
chán chường
không thấy chân lý
rệu rã lê bước
về nhà

vô tình
thấy
chân lý
__________
Một gia đình sinh được một đứa con trai, cả nhà vui sướng tột đỉnh. Khi trong một tháng tuổi, bế ra cho khách xem, có lẽ cũng muốn được một chút ít điềm lành. Một người nói:
-Cậu bé này về sau sẽ phát tài.
Vậy là vị khách đó được vài lời cảm ơn. Một người khác nói:
-Cậu bé này tương lai sẽ làm quan.
Vậy là vị khách này nhận được mấy câu vâng dạ lấy lòng. Một người nữa nói:
-Cậu bé này về sau sẽ chết.
Vậy là ông này bị cả nhà xúm lại đánh cho một trận nên thân.
-Nói sẽ chết là quy luật tất nhiên, nói giàu sang là nói dối. Nhưng nói dối được đối xử tử tế, nói theo quy luật tất nhiên thì bị đánh.
-Em muốn vừa không nói dối, vừa không bị đánh, vậy em sẽ nói như thế nào ??????????
Chuyện 1: hay, đã hiểu được cảm giác này.
Chuyện 3: Cậu bé xinh quá. Mai sau sẽ giàu có, làm quan và chết --v----v--

huongktl
14-08-2008, 09:08 PM
Chuyện 3: Cậu bé xinh quá. Mai sau sẽ giàu có, làm quan và chết --v----v--

--v----v----v--

dailong
14-08-2008, 11:20 PM
Chuyện 3: Cậu bé xinh quá. Mai sau sẽ giàu có, làm quan và chết
thichmatien thử tìm đến 1 nhà có em bé mới sinh và nói câu đó xem sao
chẳng biết họ sẽ phản ứng như nào nhỉ/??-haya--haya-
câu trả lời gần đạt yêu cầu

huongktl
15-08-2008, 07:50 AM
Chuyện 3: Cậu bé xinh quá. Mai sau sẽ giàu có, làm quan và chết
thichmatien thử tìm đến 1 nhà có em bé mới sinh và nói câu đó xem sao
chẳng biết họ sẽ phản ứng như nào nhỉ/??-haya--haya-
câu trả lời gần đạt yêu cầu
Anh ơi, thế nào là đạt yêu cầu: có phải như vầy không?

Cậu bé xinh quá. Mai sau sẽ giàu có, làm quan và già rùi sẽ chết . -^_^-

thichmactien
15-08-2008, 09:51 AM
Anh ơi, thế nào là đạt yêu cầu: có phải như vầy không?

Cậu bé xinh quá. Mai sau sẽ giàu có, làm quan và già rùi sẽ chết . -^_^-
--v----v-- già mà không chết thì sống để ăn bám con cháu à. Sống dai quá, chúng nó lại ghét -^_^-

dailong
15-08-2008, 05:31 PM
Cậu bé xinh quá. Mai sau sẽ giàu có, làm quan và già rùi sẽ chết
chắc là vừa lòng cả chủ lẫn khách

HaGiang
16-08-2008, 12:53 PM
Thanks dailong. Bài về con mèo hay quá, mình xin phép được chép về nhé. Cảm ơn dailong nhiều :*

dailong
20-08-2008, 07:26 PM
Tuyển tập truyện ngắn hậu hiện đại
Tập truyện được nhiều dịch giả hàng đầu tuyển chọn và giới thiệu. (File PDF)
http://www.box.net/shared/s9uqcd6o0g

suthay
21-08-2008, 04:30 PM
-clap--clap-

dailong
24-08-2008, 12:42 PM
Xích lô

(Truyện viết năm 14 tuổi)
Trời không mưa. Khắc khổ và nghiệt ngã như một người già hay bẳn gắt. Chuông nhà thờ gõ bong bong xuống nền đường bỏng rát. Không có cả gió. Mọi vật dường như bị ngưng tụ lại trong mọi cử động nhọc nhằn.
Một thằng bé gò lưng đạp xích lô , cố đẩy cái xe lên khỏi dốc.Đến một gốc cây bàng già, như thường lệ, nó dừng lại nghỉ trưa.
...Hôm đó nó thấy mình bị chết. Nhẹ nhàng như một giấc ngủ trên chăn ấm, nệm êm.
Điều đó khiến nó dễ chịu
Nó không còn phải thao thức trong những buổi tối mẹ lén dậy vào giữa đêm khuya và trở về nhà vào sáng hôm sau.Những lúc đó, mẹ nó không ngủ mà ngồi hút thuốc trước cánh cửa he hé một thứ ánh sáng của ngày sớm chưa kịp rạng. Nhưng mẹ không biết hút thuốc nên cứ ho khan thành từng tràng dài, tưởng chừng như sắp đứt cả cổ họng. Rồi khóc...
Nó âm thầm nằm trong giường, đếm từng cơn ho của mẹ Nó không ngủ nổi. Nếu ngủ , những cơn mơ cũng côi cút và sặc sụa trong cơn ho xé ruột.
Nếu nó chết, nó sẽ không còn bị mãi ám ảnh về điều ấy.
Nó khoan khoái nằm yên, chờ người ta đến đưa đi.
Nó cũng thấy dễ chịu vì chẳng ai phải khóc.
Nó nhìn mẹ lần cuối. Mẹ không khóc, đôi mắt khắc khoải như đốm thuốc lá mẹ nó thắp và lúc tàn đêm.
Tự nhiên đúng lúc nhìn thấy mẹ để đi, nó ứa nước mắt.
Nước mắt cứu nó khỏi chết trong giấc mơ.
Chỉ một chút nữa là đám người lạ mặt đã đưa nó đi, xa khỏi mẹ nó...

- Xích lô! Xích lô!
Nó mải mốt đạp tới nơi có tiếng gọi, trong đầu thầm nghĩ tới bữa cơm chiều, nó sẽ mua cho mẹ một lạng giò chả.
Những bánh xe vẫn không ngừng xiết xuống nền đường hầm hập . Nó gắng sức hơn nữa. Không còn là đạp xe mà cố dấn vượt khỏi cái bóng đổ dài ngoằng trên nền đất kho rang.
Trời mưa. Khắc khổ và nghiệt ngã như một người già khó tính. Bất chợt phía Tây nam thành phố vang lên tiếng sấm đầu mùa nổ ran
Chiều này ,nó thôi không chết nữa..
http://i259.photobucket.com/albums/hh282/Marduk2405/www-vn1994-hn-chinh-cyclo1.jpg

dailong
31-08-2008, 11:04 PM
http://i216.photobucket.com/albums/cc320/mdleechen/81.jpg
Một buổi sáng mùa đông lạnh lẽo năm 1956
Trên 1 chuyến xe lửa ,có 1 gia đình nghèo khó đang rời bỏ mảnh đất
quê hương mình để tìm vận may tại thành phố pari xa hoa của Pháp
Tôi ,là con trai cả trong gia đình ấy ,khi đó mới 12 tuổi ,lo sợ nép mình
vào lòng mẹ khi con tàu uốn mình qua các khúc quanh
Nhìn qua cửa sổ xe,những ngôi nhà chọc trời đứng cạnh nhau san sát
,dòng xe cộ nối đuôi nhau liên tiếp không nghỉ
Những tiếng la ó ,chửi bới ,những ánh mắt hằn học nhìn về gia đình tôi
Ngày đó ,tất cả chúng tôi đều biết con đường phía trước vô vàn khó khăn
và thử thách nghiệt ngã
Cho đến lúc ,tôi gặp ông ấy
1 người đàn ông đứng tuổi ,sang trọng ,lịch lãm
Ở ông có cái gì đó khiến người ta tin tưởng và cảm thấy an toàn
Ông ngồi đối diện với gia đình tôi
Các bạn mới đến đất nước này phải không ?
Cha tôi gật đầu thay cho câu trả lời
Rồi ông ấy nói lớn như thể muốn tôi cũng nghe câu chuyện giữa
ông và cha tôi
Vào những năm cuối thế kỷ 19 ,khi mới bước chân đến nước Pháp
tôi cũng chỉ bằng cậu bé này.(Ông chỉ vào tôi rồi nói tiếp)
Sau đó ,tôi lên 1 chuyến xe buýt ,và đã gặp 1 người đàn ông kì lạ
Ông nói khi đến đây ,ông cũng chỉ là 1 người nhập cư nghèo khổ
trong túi không 1 xu .
Nói xong ,người đàn ông kì lạ đó đặt vào tay tôi 1 đồng xu và nói:
Đồng xu này đã mang lại may mắn cho cuộc đời ta và mong rằng nó
cũng sẽ mang lại may mắn cho con y như với ta
Nói xong câu ấy ,ông ấy chìu mến nhìn vào mắt tôi và nói :
là đồng xu này đây con trai ạ.Nó thật sự đã đem lại cho ta những
hạnh phúc mà ta không thể ngờ tới .Ta muốn con nhận lấy nó
và chúc con sẽ gặp nhiều may mắn khi ở đây
Tôi nắm chặt đồng xu ấy rất lâu ,rất lâu
Ngày hôm sau ,rồi hôm sau nữa ,tôi vô cùng thích thú khi ngắm nó
Đó là 1 đồng xu cổ ,sản xuất từ rất lâu rồi ,tuy thế nó vẫn còn sáng bóng
Kể từ giây phút gặp gỡ người đàn ông đó
Trong tôi đã ánh lên 1 niềm hy vọng tưởng chừng như chẳng thể nào
dập tắt được.
Bốn mươi năm trôi qua ,kể từ ngày tôi gặp người đàn ông xa lạ trên
chuyến tầu ấy
Cậu bé nhập cư bé nhỏ ,và lo sợ ngày nào đã thở thành 1 người
đàn ông thành đạt
Tôi có 1 gia đình hạnh phúc ,1 công việc ổn định với thu nhập cao
Rồi các con tôi ,các cháu tôi ra đời với niềm vui và may mắn như thế
Khi nhìn gia đình quây quần bên nhau ,tôi hay nghĩ lại thời thơ ấu của mình
Chuyến xe lửa
người đàn ông xa lạ và đồng xu may mắn ấy
Tôi luôn giữ đồng xu may mắn ấy bên mình và thường tâm sự với
con ,cháu của mình rằng :
1 ngày nào đó ,nếu ta bắt gặp 1 cậu bé đang nép mình lo sợ trong lòng mẹ
vì phải sống giữa những người không quen biết ,tại 1 đất nước xa lạ..
Ta sẽ đến bên cậu bé ấy ,nói rằng : Này con trai ,cuộc sống phía trước
sẽ mang lại vô vàn điều thú vị
Rằng nếu thật sự quyết tâm ,và nỗ lực hết mình ,con sẽ đạt được
những điều con mong ước
Và ta sẽ trao cho cậu bé ấy đồng xu may mắn ngày nào
Và rằng
có cái gì đó
sẽ lại bắt đầu

dailong
04-09-2008, 09:10 PM
Suốt 52 năm qua ,sáng nào cha tôi cũng thức dậy vào lúc 5 giờ sáng để
đưa chúng tôi đi học và đi làm
Trong suốt 52 năm đó ,chưa 1 lần tôi thấy ông về trễ để giúp mẹ tôi
chuẩn bị bữa ăn tối
Trong kí ức mình ,chưa bao giờ tôi thấy cha than vãn về bất cứ cái gì .
"Mọi việc tồi tệ rồi sẽ qua "
Cha luôn luôn nói câu đó với thái độ hài hước
Tôi ít khi trò truyện với cha ,có thể vì tính cách của tôi lúc đó
hoặc cũng có thể là tích cách của những đứa trẻ con mới lớn
Không muốn quá ủy mị như con gái ,chẳng thích nói những điều riêng
tư với người lớn.
Trong 22 năm tôi sống xa nhà ,cha luôn gọi điện vào mỗi sáng chủ nhật
để hỏi han về cuộc sống gia đình riêng của tôi
Cách đây 9 năm ,sau nhiều nỗ lực ,tôi đã mua được 1 căn nhà cho riêng
mình
Dù đã 67 tuổi ,nhưng cha tôi vẫn ngồi dưới cái nắng chói chang để
sơn nhà cho tôi
Cha không chịu cho tôi thuê người làm
Ông muốn làm và chỉ có yêu cầu duy nhất là tôi có thể ở bên cạnh trò
truyện và phụ giúp với ông
Thế nhưng ,vì quá bận rộn với công việc nên tôi đã không thể
dù chỉ là 10 phút
Cách đây 5 năm ,ở tuổi 71 ,Ông vẫn cần mẫn ngồi suốt 3 tiếng đồng hồ
để lắp cho con gái tôi cái xích đu
1 lần nữa ,ông mong muốn tôi có thể ngồi trò truyện cùng ông ,trong khi
ông đang làm
Nhưng 1 lần nữa ,tôi đã từ chối và đi dọn dẹp nhà cửa
Cách đây 4 năm ,khi trò truyện qua điện thoại ,thấy tôi than vãn là
cuộc sống ở đây thiếu đi không khí quê nhà
Cha tôi liền lái xe vượt hơn 100km từ quê nhà mang cho chúng tôi
1 cây vân sam cao 2,4 mét.
Khi đó tôi đang chuẩn bị đi nghỉ mát cùng gia đình nên chỉ chào ông 1 câu
..
Hôm đó là sáng chủ nhật ngày 16/1/1996
cha vẫn gọi điện hỏi thăm tôi như mọi khi
Hai cha con vẫn trao đổi những vẫn đề thường gặp
Duy chỉ có điều ,có 1 số thứ cha tôi đã quên ,1 số cái tên cha tôi đã
không còn nhớ ,1 số người bạn cha tôi không nhận ra nữa..
Vì đã đến giờ đi lễ nhà thờ ,nên tôi chào cha và cúp máy
Chiều hôm đó ,lúc 4 giờ 45 phút ,tôi nhận được tin báo :
Cha tôi đã nhập viện
Ngay lập tức ,tôi vội phóng xe đến đó ngay
Trên đường đi ,ngẫm nghĩ lại về những ngày tháng đã qua ,và thấy rằng
tôi chưa 1 lần thực sự dành thời gian để trò truyện cùng ông
Chưa 1 lần cùng ông đi đâu đó
Tôi đã không nhận ra rằng cha tôi cũng rất cô đơn và muốn có tôi bầu bạn
Tôi đã hối hận rất nhiều
tự hứa rằng ,khi đến nơi ,tôi sẽ bù đắp tất cả
Công việc ,tiền bạc liệu còn có ý nghĩa gì đây ?
Tôi đến bệnh viện lúc 1 giờ sáng
Cha tôi đã qua đời cách đây 2 tiếng trước
Thế là ,bây giờ cha đã không có thời gian để chờ đợi tôi nữa rồi
tôi ngồi lặng đi
nước mắt không rời ,dù chỉ 1 giọt
Lúc đó tôi mới nhận ra
Lúc bé tường buồn là khóc
Giờ lớn lên mới biết buồn nhất là không khóc được
Cứ thảng thót vô hồn
http://nchh13.googlepages.com/ChuavoiTreEm.jpg

dailong
08-09-2008, 10:35 PM
Tôi là 1 đứa trẻ thông minh
Vì thế khi trở thành bà mẹ ,tôi nghĩ hai thiên thần của mình cũng sẽ
được như vậy và luôn như vậy
Chúng sẽ luôn đạt được những thứ mình mong muốn
Với Cô công chúa đầu tiên của mình -con đầu lòng -nó đã không làm tôi
thất vọng
Học giỏi ,tiếp thu nhanh ,nổi trổi ,nhiều chàng trai để ý ...
thế nhưng ,với chú nhóc thứ 2 của mình thì mọi việc thật tồi tệ
bin không thông minh ,không nổi trổi ở 1 môn nào cả ,
luôn nhút nhát trước các bạn nữ ,sống thu mình lại ...
Tôi đã cố gắng thật nhiều ,động viên nó ,giúp nó tất cả những gì có thể
Nhưng ,dù bin có cố gắng đến đâu ,sổ liên lạc của nó lúc nào cũng
toàn điểm trung bình
Nó khóc và thất vọng
Tôi sợ nó sẽ nản lòng ,và nghi ngờ cả chính mình
Tôi đã sai ở điểm nào ? chưa tốt ở đâu ? tại sao con trai tôi lại không
được như chị của nó ?
Nếu không học thật khá ,thì tương lai của nó sẽ u tối thế nào đây ?
Tôi đã nghĩ như thế
Đã đau khổ như thế
Đã tự trách bản thân như thế
Đã mắng bin như thế
Chao ôi ,cậu bé mà tôi đạt kì vọng nhất lại đang khiến tôi thất vọng
...
Câu chuyện cứ thế tiếp diễn cho đến khi bin 17 tuổi
Cao lớn ,tóc vàng
Lúc đó ,tôi nhận được tin báo cha tôi đã ra đi ở tuổi 79
Papa_ bin thường gọi cha tôi như vậy_ papa có lẽ là người bạn thân nhất
của nó vào những năm thơ ấu
Vì chồng tôi bận rộn với công việc ,nên papa luôn là người dẫn nó đi hớt tóc
,đi ăn kem ,chơi bóng ...
papa là người bạn số 1 của nó
Bin thường tự hào kheo với cả nhà như vậy
Khi cha tôi trở về quê ,bin như người mất hồn
Nhưng dần dần nó cũng hiểu ra ,ông nó muốn được gần những người bạn cũ
những kỉ niềm xưa
Đối với bin ,những cuộc điện thoại hỏi thăm hoặc những lần viếng thăm
của papa đã trở thành lẽ sống của nó
Papa không bao giờ quên nó.
Giờ đây..
Ở phòng tang lễ ,tôi đứng nơi ngưỡng cửa nhìn cha
Ông nằm đó ,bình yên và thanh thản
2 đứa con của tôi đứng ở 2 bên
Đứng nhìn papa lần cuối rồi chúng tránh sang 1 bên để những người bạn cũ
của cha tôi đến viếng
Bỗng nhiên ,tôi không còn thấy bin ở đâu nữa
Nhìn xung quanh 1 lúc ,tôi thấy bin ở lối ra vào ,đang giúp những người
già cả bước lên bậc thềm
Tất cả đều là người lạ ,đa số dựa vào cánh tay nó khi bước đến chỗ
cha tôi
Đêm hôm đó giám đốc lễ tang cho biết cần thêm 1 người phụ khiêng
quan tài
Lập tức ,bin lên tiếng :
Thưa ông ,cháu có thể làm điều đó không ?
Papa thường bế cháu khi cháu còn nhỏ
Bây giờ đến lượt cháu khiêng papa
Nghe đến đó tôi bật khóc nức nở ,dường như chẳng thể nín lại được
Từ giây phút đó ,tôi đã nhận ra 1 điều quan trọng
Tôi sẽ không bao giờ la mắng con trai mình về mọi thứ nữa
Tôi sẽ không ép nó phải trở thành người giỏi nhất
Tôi sẽ không mong nó trở thành 1 chính trị gia ,hay 1 nhân vật quan trọng
vì biết đâu nhân vật đó ko thể có được 1 tâm hồn đẹp như thiên thần của con
trai tôi
Lòng trắc ẩn ,tình yêu thương không toan tính chính là những tặng phẩm
mà cuộc đời đã ban cho nó
Không sách vở nào có thể dạy cho nó điều này
Không bằng cấp nào có thể truyền cho thế giới những phẩm chất mà bin
đang có
Giờ đây ,Bin đã 20 tuổi
trưởng thành
Và tiếp túc đem sự nhân ái ,tình yêu thương đến bất cứ người nào nó gặp
Bất cứ nơi nào nó đến
Hôm nay tôi tự hỏi : điểm toán liệu có ý nghĩa gì ? khi 1 thiếu niên luôn luôn
biết sống vì người khác
Tận đáy lòng , tôi biết cậy thiếu niên đó xứng đáng với điểm 10
http://img.photobucket.com/albums/v287/dienxuanpham/28_matdien42.jpg

vongsuper
26-02-2009, 12:24 AM
thanks dailong cho chắc