View Full Version : Họa thơ của Tịnh-Ngọc
ChiDat
22-05-2005, 08:28 PM
Họa bài thơ của
Hiền muội TỊNH-NGỌC
Thơ
Bể khổ mênh mông nước ngập trời,
Khách trần chèo một chiếc thuyền chơi;
Thuyền ai ngược gió, ai xuôi gió,
Ngẫm lại cũng trong bể khổ thôi.
Thơ họa
Nỗi khổ triền miên bởi nghịch Trời,
Cuộc đời là một tấn tuồng chơi;
Khách trần tỉnh mộng quày về bến,
Bến ấy thương yêu thoát khổ thôi.
Tình, quyền, danh, lợi phải xa Trời,
Giành giựt đêm ngày cũng bởi chơi;
Những tưởng kiếp người là vĩnh cửu,
Nào ngờ một thoáng bóng câu thôi.
Hạnh phúc vô biên thuận ý Trời,
Cõi trần là chốn tạm cư chơi;
Để lo tu học và thi cử,
Đỗ đạt xong rồi vắng mặt thôi.
Tinh thần đạo đức đẹp lòng Trời,
Nhân, nghĩa, hiếu, trung chẳng phải chơi,
Năng thuyết, năng hành người chí cả,
Trượng phu, nữ kiệt rạng danh thôi !
Mùa Phật Đản Ất-Dậu. PL 2549
Tệ sỹ CHÍ-ĐẠT
Tịnh Ngọc
22-05-2005, 09:16 PM
Chào hiền huynh ChiDat. Thơ của huynh hay và có ý nghĩa lắm !!! Cám ơn huynh nghen.
ChiDat
23-05-2005, 12:43 PM
HỌA VẬN 9 BÀI THƠ TỨ TUYỆT
CỦA TỊNH-NGỌC II
Một kiếp xa xưa dệt mộng đầu,
Ngàn năm thương nhớ mãi về sau,
Chàng còn sứ mạng vì non nước,
Đi mãi, chưa về, biết ở đâu ?
Cảm thương nàng đếm tháng ngày trôi,
Xa vắng từng thu luống đợi người,
Mặc lá vàng rơi bay lặng lẽ.
Sương chiều se lạnh thấm hồn tôi !
Chạnh nhớ người xưa lúc tạ từ,
Tóc thề mềm mại quyện tâm tư,
Hương trinh nhè nhẹ lòng say đắm,
Dù ở phương nào, ta nhớ thu !
Đừng trách gì nhau bởi dặm trường,
Đại dương thăm thẳm, ấy thê lương,
Này, người viễn xứ yêu quê cũ,
Ta vẫn đợi nàng, dẫu tuyết sương !
Hè đến ve kêu tiếng não nùng,
Mấy mùa ly biệt, chạnh lòng không ?
Dĩ nhiên buồn lắm, đời cô lẻ,
Thương quá, làm sao chẳng nhớ nhung !?
Một ngày xa cách biết bao lâu ?
Có phải ba thu một khối sầu (*) ?
Thuở ấy xa nhau, lòng quặn thắt,
Mối tình thơ đẹp, vẫn chờ nhau !
Làm sao quên được, nửa người thôi ?
Nửa ấy trong ta đẹp tuyệt vời,
Càng nhớ, càng thương, càng thấm thiết,
Chiếc cầu Ô-Thước dệt khôn nguôi !
Những tưởng có lần tim đã khô,
Nào ngờ cánh nhạn báo tin : “chờ”,
Chân-Thuyền nối nhịp bờ thương cũ,
Gặp lại người xưa, cảnh Hữu-Vô !
Trần thế là nơi cõi sắc hình,
Đến đây để học thoát vô minh,
Để lòng từ ái chan hòa khắp …
Đẹp lắm phải không, ta với mình ?!?
Sài-Gòn, 15-04 Ất-Dậu (22-05-2005)
THANH-PHONG tệ sỹ
(*) : “Nhất nhật bất kiến như tam thu hề”.
ChiDat
08-07-2005, 12:32 PM
Tuoåi ngoïc
Haõy traû ta veà tuoåi moäng mô
Cho ta tìm laïi khoaûng trôøi thô
Kieâu sa röïc rôõ traêng möôøi saùu
Neùt ngoïc hoàn nhieân tuoåi daïi khôø.
Maây Hoàng
HOØA THÔ BAØI TUOÅI NGOÏC
Ai möôïn Maây Hoàng tuoåi moäng mô,
Ñeå maø traû laïi chuoãi ngaøy thô,
Daãu laø kyû nieäm trong tieàm thöùc;
Nhöng vaãn laøm ai luoáng daïi khôø.
Nuoái tieác maø chi vieäc maát - coøn,
Mieãn laø giöõ veïn taám loøng son,
Moät thôøi thô moäng, caøng theâm ñeïp;
Ngaây ngaát bao ngöôøi daï heùo hon.
--------- o O o ---------
Danh ñaõ nghe, duø chöa gaëp maët,
Vaãn tin raèng tuyeät saéc giai nhaân,
“Kieâu sa röïc rôõ trôøi xuaân;
Coâng ngoân dung haïnh saùng ngaàn theá gian.
Hoàn thi syõ, khaûi ñaøn töông khuùc,
Baäc anh thö coù luùc laïc loaøi;
Muoán quaøy trôû laïi Thieân thai,
Truùt saàu, noãi nhôù tình phai buoåi ñaàu.
Coù ngôø ñaâu, ñeâm thaâu “thoån thöùc”,
Cuõng coù ngöôøi maøi möïc, hoøa thô,
Gôûi veà Baø-Ròa moäng mô;
Mieàn Ñoâng ñaát ñoû vöông tô khaùch traàn.
Vaøi haøng thaêm hoûi aân caàn;
Höõu duyeân seõ gaêïp hieàn nhaân Moäng-Hoàng.
Thanh-Phong
ChiDat
20-07-2005, 05:03 PM
HỒI ÂM BÀI TÂM SỰ VỚI AI ?
Của Nữ sỹ TỊNH-NGỌC
Không ai hiểu được tim ta ?
Tri âm, tri kỷ chỉ là chiêm bao.
Phù sinh ngợp ngụa khổ đau,
Làm sao tát cạn biển sầu mênh mông.
(Bài 1, TỊNH-NGỌC)
Có người hiểu được lòng ta ?1?
Chẳng qua nghịch cảnh cách xa muôn trùng.
Cuộc đời đưa đẩy mông lung,
Mệt nhoài kiếp sống lê cùng tuổi xuân.
Và rồi cục diện xoay vần,
Khép trang chuyện cũ, mở màn Chân-Thuyên.
Những tâm hồn đẹp hữu duyên,
Ghép con đò nhỏ thành thuyền yêu thương.
Tình yêu có có không không,
Chẳng ai son sắt, sắt son một lòng.
Hồn ta tràn ngập tuyết đông,
Vẫn chờ, vẫn đợi nắng hồng mùa xuân.
(Bài 2, TỊNH-NGỌC)
Tình yêu đã đến, lại đi,
Lúc không, rồi có, khi thì đổi thay.
Đó là Dịch-lý biến xoay,
Người thì son sắt, cũng (có) ai hai lòng.
Thông thường, Nam động chuyển vòng,
Động cơ mạnh mẽ hợp thông đất trời.
Phái nữ dịu tịnh, thảnh thơi,
Thủy chung nền tảng, sáng ngời cổ kim.
Đường trần gai góc mòn chân,
Kéo lê phận số gian truân nhọc nhằn.
Rã rời từng bước băn khoăn,
Cái ta lẻ bóng cô thân lỡ thời,
(Đoạn 3, TỊNH-NGỌC)
Chào đời miệng khóc tư-oa,
Báo tin cuộc sống ta bà khổ đau,
Dù là tột đỉnh sang giàu,
Đến hàng dân giả ngẹn ngào lệ rơi.
Băn khoăn chi nữa bạn ơi !
Vùa công. góp của giúp người quý thay.
Hòa nhập thế giới muôn loài,
Tinh hoa phát tiết trong ngoài ngát hương.
Sống là gánh nặng ở đời,
Nợ gần, nợ đất, nợ trời, nợ xa,
Ngẫn ngơ giữa cõi ta bà,
Lắm phiền, nhiều lụy cái ta lạc loài.
Tìm ai, tâm sự với ai ?
Khi tình ai đặt ở ngòai trái tim ?
(Bài 4, TỊNH-NGỌC)
Sống là có ích cho đời,
Chở che. đùm bọc giúp người khó khăn :
“Bệnh hoạn, khuyết tật, đói ăn,…”
Dần dà nghiệp cũ tiền căn mất dần…
Từ nay kết bạn xa gần,
Cùng nhau giải tỏa nợ nần kiếp xưa.
Tịnh-Ngọc căn trí thượng thừa,
Diêu cung PHẬT-MẪU đẹp vừa lòng son.
TỊNH-NGỌC hồng phúc vẹn tròn,
Người thương, kẻ mến chẳng còn lẻ loi !
Tệ sỹ CHÍ-ĐẠT Ngày 15-06 Ất-Dậu (20/07/05)
ChiDat
21-07-2005, 08:31 PM
KimDoan thân mến !
Hiền muội làm ơn giúp giùm huynh chuyển font chữ trong Bài thơ Tuổi ngọc trong một phần cúa Họa thơ của Tịnh-Ngoc. Huynh dốt quá chừng chừng, bằng cách nào để hiền muội KimDoan trở thành cô giáo dạy huynh về cách thức sinh hoạt một cách tương đồi đầy đủ trong Diễn đàn.
Vô cùng cảm ơn hiền muôi. Huynh chúc hiền muội luôn vui khỏe trẻ đẹp, ngày càng đóng góp về kỹ thuật nói riêng, nhiều tri thức xã hội cũng như kinh nghiệm sống để phụng sự tốt đẹp cho mọi người nói chung, và đương nhiên muội là người hạnh phúc hơn nhiều ngươi.
Qua hiền muội, cho huynh kính lời thăm bửu quyuến của muôi.
Tệ huynh Chí-Đạt
Chân Trân
21-07-2005, 08:41 PM
Tuổi ngọc
Hãy trả ta về tuổi mộng mơ
Cho ta tìm lại khoảng trời thơ
Kiêu sa rực rỡ trăng mười sáu
Nét ngọc hồn nhiên tuổi dại khờ.
Mây Hồng
HÒA THƠ BÀI TUỔI NGỌC
Ai mượn Mây Hồng tuổi mộng mơ,
Để mà trả lại chuỗi ngày thơ,
Dẫu là kỷ niệm trong tiềm thức;
Nhưng vẫn làm ai luống dại khờ.
Nuối tiếc mà chi việc mất - còn,
Miễn là giữ vẹn tấm lòng son,
Một thời thơ mộng, càng thêm đẹp;
Ngây ngất bao người dạ héo hon.
--------- o O o ---------
Danh đã nghe, dù chưa gặp mặt,
Vẫn tin rằng tuyệt sắc giai nhân,
“Kiêu sa rực rỡ trời xuân;
Công ngôn dung hạnh sáng ngần thế gian.
Hồn thi sỹ, khải đàn tương khúc,
Bậc anh thư có lúc lạc loài;
Muốn quày trở lại Thiên thai,
Trút sầu, nỗi nhớ tình phai buổi đầu.
Có ngờ đâu, đêm thâu “thổn thức”,
Cũng có người mài mực, hòa thơ,
Gởi về Bà-Rịa mộng mơ;
Miền Đông đất đỏ vương tơ khách trần.
Vài hàng thăm hỏi ân cần;
Hữu duyên sẽ gặp hiền nhân Mộng-Hồng.
Thanh-Phong
vBulletin® v3.6.11, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.