PDA

View Full Version : Tâm kinh_ Osho.


AVYE
09-05-2005, 10:14 AM
OSHO_ TÂM KINH_THE HEART SUTRA

"…Có những bản kinh quan trọng nhất trong kinh sách Phật giáo. Do đó chúng được gọi là Tâm kinh ; đấy chính là tâm điểm của thông điệp của Phật.

Thông điệp của Phật là điều vĩ đại nhất mà đã từng được truyền giáo cho con ngýời. Và bản kinh này là một trong những cách diễn đạt vĩ đại nhất của Phật Ngài đã nói trong bốn mýõi hai nãm và ngài ðã nói nhiều điều nhýng chẳng có gì sánh được với bản kinh này. Đây là điều duy nhất. Các bạn may mắn là đã ở đây để nghe nó và thiền về nó. Bây giờ hãy may mắn hõn nữa_hãy trở thành nó…"

_OSHO_

" Osho là hoá thân vĩ đại nhất sau Phật ở ấn Độ , ông là một vị Phật sống…"

Latma Kamapa

GIỚI THIỆU

Giới thiệu gì với các bạn đây ? Về cuốn sách mýời bài nói này ý? Về Osho, ngýời nói ra chúng ý? Hay về những ngýời mà Osho đề cập tới họ : các bạn bè và đệ tử tụ hội quanh ngýời và dồn dập nêu câu hỏi với ngýời - những câu hỏi về cuộc sống và cái chết , về dốt nát và phật tính, về nỗi sợ và sự tự do ? Hay ,lại nữa ,có thể bạn được kéo về cuộc hành hýõng tới những bậc thầy vĩ đại của quá khứ , Gautama Đức Phật, và về những đệ tử tới ngài với sự không chắc chắn của mình từ hai nghìn năm trăm năm trước đây ?

Osho và Phật đều là những ngýời đã chứng ngộ - những ngýời đã đạt tới cái không gian thuần khiết ấy mà, nhý chúng ta vẫn được bảo cho biết , chính là thực tại nền tảng của chúng ta . Đệ tử của họ thuộc đủ mọi cấp bậc tâm thức và đều býớc đi trong cuộc sống ; giáo huấn của họ , sự nhận biết đơn giản.

Tuy thế mà vẫn còn nhiều hõn ðiều này. Cuộc sống này - Osho nói về cái phông nền của Tâm Kinh của Phật- là một lời mời để tôn vinh cái không thuần khiết của bản thể bên trong nhất bạn ,phật tính tinh tuý của bạn .Đôi khi khôi hài , đôi khi xúc động , bao giờ cũng khúc chiết , Osho đưa chúng ta trực tiếp tới việc kinh nghiệm cái chủ quan cốt yếu đó.

Osho và Phật cả hai đều đề cập tới cái không . Các đệ tử của Osho cũng làm nhý vậy, với câu hỏi của mình, khi họ đi vào thăm dò nỗi sợ và hi vọng thầm kín của mình, và Osho, bao giờ cũng không thể nào dự kiến trýớc được , làm tan tác tất cả các vấn đề của họ, đưa họ tới chỗ rộng mở , nõi họ có thể nhảy múa về chúng. Phật đề cập tới cái không trong những lời thõ súc tích khó hiểu, còn Osho lại khôi hài gỡ rối trong ngôn ngữ của thế giới hiện tại . Nhẹ nhàng , ngài hýớng dẫn chúng ta qua những lời giáo huấn huyền bí của Phật và biến đổi chúng thành một minh triết lung linh của cuộc sống thýờng ngày.

Gốc rễ mọi rắc rối của chúng ta , các bậc tiền bối nói , là ở sự dốt nát về sự kiện cõ bản của cái đơn độc của chúng ta. Chúng ta có thể làm mình phân tán không cảm thấy rằng một cái gì đó đang bị mất đi theo cả nghìn cách thức . Chúng ta không thể ngồi tĩnh lặng, chúng ta không thể nào đơn độc, chúng ta sợ tìm thấy bên trong mình những giấc mõ không thành, những vết thýong không lành,những thay đổi khủng khiếp phải được thực hiện nếu chúng ta đối diện với chân lý. Nhý các ðệ tử trong sự hiện diện của thầy , phần lớn chúng ta tìm thời gian và nõi chốn để sống trong mõ hay ðánh mất chúng , để chữa lành những vết thýõng , ðể tạo ra những thay đổi tốt nhất mà chúng ta có thể làm được. Trong âm nhạc và nhảy múa, trong chuyển động và tĩnh lặng , trong tình yêu và nhận biết, chúng ta dần dần học được cách đánh mất mình, để tìm ra chính mình.

Tất cả những tâm trạng của sự khám phá này đều ở đây, trong cuốn sách này , nõi Osho tiếp lời với Phật để gợi nên một thoáng nhìn chân lý, để tạo ra một sự khao khát lớn lao , để chỉ ra con đường .

Tôn kính sự hoàn hảo của minh triết cái đáng yêu , cái đáng yêu, cái linh thiêng !

Avalokita ,vị chúa tể linh thiêng và bồ tát, đang đi vào trong tiến sâu xa của minh triết mà đã výõt ra bên ngoài . Ngài nhìn xuống từ trên cao ngài chỉ thấy năm hơp phần,và ngài thấy rằng trong sự hiện hữu riêng của chúng chúng là trống rỗng .

AVYE
17-05-2005, 09:20 AM
1 _ Vị Phật Bên Trong
Tôi xin chào vị phật bên trong bạn . Bạn có thể không nhận biết về điều đó, bạn có thể chưa tong mơ về điều đó - rằng bạn là một vị phật, rằng không ai có thể là bất kì cái gì khác, rằng phật tính là cáI lõi tinh tuý duy nhất của sự hiện hữu của bạn, rằng điều đó không phải một cái gì đó xảy ra trong tương lai, rằng nó đã xảy ra rồi . Nó chính là cội nguồn và cả mục đích nữa . Chính từ phật tính mà chúng ta đi, và cũng chính phật tính đó mà chúng ta tới . Một từ này,phật tính, hàm chứa tất cả - Vòng tròn đầy đặn của cuôc sống, từ alpha tới omega .
Nhưng bạn đang ngủ say, bạn không biết mình là ai . Không phải là bạn phải trở thành một vị phật, mà là bạn phải nhận ra điều đó mà là bạn phải quay về với cội nguồn riêng của mình , mà là bạn phải nhìn vao bên trong mình . Việc đương đầu với bản thân mình sẽ làm lộ ra phật tính của bạn . Cái ngày mà người ta nhận ra chính mình , thì toàn bộ sự tồn tại trở thành chứng ngộ .Không phải là một người trở thành chứng ngộ - làm sao một người lại có thể trở thành chứng ngộ được? Chính cái ý tưởng về một người là một phần của tâm trí chưa chứng ngộ . Khôngphải là tôi đã trở nên chứng ngộ ;cái “tôi” phải bị loại bỏ trước khi người ta có thể trở thành chứng ngộ ,cho nên làm sao tôi lại trở thành chứng ngộ được ? Điều đó là ngớ ngẩn . Cái ngày tôi trở nên chứng ngộ thì toàn bộ sự tồn tạ cũng trở nên chứng ngộ . Từ khoảnh khắc đó tôi không còn thấy bất kì cái gì khác hơn các vị phật - trong nhiều hình dạng , với nhiều tên , với ngàn lẻ một vấn đề , nhưng các vị phật vẫn tĩnh lặng .
Cho nên tôi chào vị phật bên trong bạn .
Tôi vui mừng vô biên rằng biét bao vị phật đã hội tụ ở đây . Chính sự kiện các bạn tới với tôi là sự bắt đầu của việc thừa nhận . Sự tôn kính trong tim các bạn đối với tôi ,tình yêu trong tim các bạn với tôi , là sự tôn kính và tình yêu cho phật tính của riêng các bạn . Sự tin cậy vào tôi không phải là sự tin cậy vào cáI gì đó ngoại lai với bạn ,sự tin cậy vào tôi là sự tin cậy vào cái ta . Bởi việc tin cậy vào tôi bạn sẽ học việc tin cậy vào chính bạn . Bởi việc đén gần tôi , bạn sẽ tới gần chính bản thân bạn . Chỉ cần đạt tới sự nhận ra . Kim cương có đấy - bạn đã quên mất nó , hay bạn chưa bao giờ nhớ tới nó từ ngay lúc bắt đầu .
Có một lời nói rất nổi tiếng của Emerson: “ Con người là Thượng đế trong suy tàn” . Tôi đồng ý mà tôi cũng không đồng ý . Sự sáng suốt này có một chân lí nào trong đó -con người không phải như là con người đáng phải thế . Sự sáng suốt có đó nhưng hơi lộn ngươc lại một chút . Con người không phải là Thượng đế trong suy tàn , con người là Thượng đế đang trong hình thành ;con người là một vị phật đang trong nụ . Cái nụ có đó, nó có thể nở hoa vào bất kì khoảnh khắc nào : Chỉ một chút nỗ lưc nữa ,chỉ một chút ít giúp đỡ nữa … Và sự giúp đỡ không sắp gây ra điều đó - điều đó đã có đây rồi ! Nỗ lực của bạn đang sắp làm lộ nó ra cho bạn , giúp nó biểu hiện cấi vẫn có đó, dấu kín . Đấy là một sự khám phá , nhưng chân lí thì đã có đáy rồi . Chân lí là vĩnh hằng .
Bạn hãy lắng nge những lời kinh này bởi vì đây là những lời kinh quan trọng nhất trong kho tàng phật giáo vĩ đại . Do đó chúng mới đươc gọi là Tâm kinh; nó ở chính tâm điểm của thông điệp của Phật.
Nhưng tôi muốn bắt đầu từ ngay chỗ bắt đầu . Từ điểm này chỉ phật giáo mới trở thành có liên quan :hãy để nó đấy trong tim bạn rằng bạn là một vị phật . Tôi biết điều đó có vẻ như quá tự kiêu, nó có vẻ như quá giả thuyết ;bạn không thể nào tin cậy vào nó hoàn toàn được .Điều đó là tự nhiên , tôi hiểu điều đó. Bạn hãy cứ để nó đấy , như một hạt mầm. Quanh sự kiện đó nhiều thứ sẽ bắt đầu xảy ra , và chỉ quanh sự kiện đó mà bạn sẽ có thể hiểu được những lời kinh này . Chúng mạnh mẽ vô cùng - rất nhỏ , rất cô đọng , giống như hạt mầm . Nhưng với mảnh đất này , với tầm nhìn này trong tâm trí , rằng bạn là một vị phật , rằng bạn là một vị phật trong nụ , rằng bạn có khả năng tiềm tàng trở thành cái một , rằng không có gì thiếu cả , tất cả đã sẵn sàng, mọi thứ chỉ phải được đặt vào đúng trật tự , rằng một chút ít nhận biết nữa là cần thiết , một chút ít ý thức nữa là cần thiết….Kho báu có đó, bạn phải mang ngọn đèn nhỏ vào trong nhà mình .Một khi bóng tối biến mất thì bạn sẽ không còn là kẻ ăn mày nữa, bạn sẽ là một vị phật ; bạn sẽ là một hoàng đế, một ông vua. Toàn bộ vương quốc này là của bạn và bạn chỉ cần yêu cầu; bạn chỉ phải đòi lấy nó.
Nhưng bạn không đòi hỏ nó nếu bạn tin rằng bạn là kẻ ăn mày . Bạn không thể đòi hỏi nó, bạn them chí không thể nào mơ tới việc đòi hỏi nó nếu bạn vẫn nghĩ mình là kẻ ăn mày . Cái ý tưởng bạn là kẻ ăn mày, rằng bạn là kẻ dốt nát, rằng bạn là kẻ tội lỗi, đã được không biết bao nhà thuyết giáo thuyết giảng qua nhiều thời đại đén mức nó đã trở thành thôi miên sâu sắc trong bạn . Việc thôi miên này phải bị đập tan . Để đập vỡ nó tôi bắ đầu với : Tôi xin chào vị phật bên trong bạn .
Với tôi, các bạn là các vị phật . Tất cả mọi nỗ lực của bạn để trở thành chứng ngộ đèu lố bịch nếu bạn không chấp nhận sự kiện cơ bản này . Điều này phảI trở thành một hiểu biết ngầm , rằng bạn là điều đó ! Đay là sự bắt đầu đúng đắn , nếu không thì ban sẽ đi lạc lối . Đây là sự bắt đầu đúng đắn !Bạn hãy bắt đầu với tầm nhìn này,và chớ có lo nghĩ rằng điều này có thể tạo ra một bản ngã nào đó - rằng “Ta là phật” . Đừng lo nghĩ thế ,bởi vì toàn bộ tiến trình của Tâm Kinh sẽ làm cho bạn rõ ràng rằng bản ngã là cái duy nhất mà không tồn tại - cái duy nhất không tồn tại ! Mọi thứ khác thì đều là thật.
Có những ông thầy nói thế giới này đều là ảo tưởng và linh hồn là tồn tại - cái “tôi” mới đúng còn mọi thứ khác đều là ảo tưởng ,ảo vọng maya . Phật nói chính điều ngược lại :ngài nói duy nhất cái “tôi” là không thật còn mọi thứ khác thì đều là thật . Và tôi đồng ý với Phật nhiều hơn là với các quan điểm khác.Sự sáng suốt cua Phật là rất thấu đáo , thấu đáo nhất . Không ai đã nhìn thấu đáo vào những cõi giới đó , vào chiều sâu và chiều cao của thực tại .
Nhưng bạn hãy bắt đầu với ý tưởng này , với bầu không khí này quanh bạn ,với tầm nhìn này . Bạn hãy để cho điều đó được tuyên bố với tong tế bào thân thể bạn và tong ý nghĩ của tâm trí bạn ;hãy để cho nó được tuyên bố cho tong ngõ ngách ,từng xó xỉnh của sự tồn tại của bạn ,rằng “Ta là phật”! Và đừng lo nghĩ về cái “tôi” … Chúng ta sẽ chăm lo tới nó .
Cái “tôi” và phật tính không thể cùng tồn tại . Một khi phật tính trở nên lộ ra thì cái “tôi” biến mất ,hệt như bóng tối biến mất khi bạn đem ánh sáng vào .

AVYE
17-05-2005, 09:22 AM
Trước khi đi vào lời kinh này ,cũng sẽ có ích nếu hiểu thêm chút ít về khuôn khổ , chút ít về cấu trúc .
Kinh sách phật giáo cổ đại nói về bảy ngôi đền. Cũng giống như người Sufi nói về bảy thung lũng , và người Hindu nói về bảy luân xa , phật tử nói về bảy ngôi đền .
Ngôi đền thứ nhất là thể chất , ngôi đền thứ hai là tâm thần , ngôi đền thứ ba là tâm lí , ngôi đền thứ tư là tâm lí - tâm linh , ngôi đền thứ năm là tâm linh , ngôi đền thứ sáu là tâm linh siêu việt,và ngôi đền thứ bảy là và ngôi đền tối thượng - là siêu việt.
Lời kinh này thuộc vào ngôi đền thứ bảy . Đây là lời công bố của người đã đi vào ngôi đền thứ bảy, cái siêu việt , cái tuyệt đối . Đó là ý nghĩa của từ tiếng Phạn, pragyaparamita - minh triết của cõi bên kia , từ cõi bên kia, trong cõi bên kia ;minh triết chỉ tới khi bạn đã siêu việt lên trên tất cả các loại đồng nhất - thấp hơn hay cao hơn ,thế giới này hay thế giới kia ; khi bạn đã siêu việt lên trên tất cả các loại đồng nhất , khi bạn không còn bị đồng nhất với tất cả ,khi chỉ có một ngọn lửa thuần khiết của nhận biết là còn lại mà không có khói quanh nó . Đó là lí do tại sao phật tử tôn thờ cuốn sách nhỏ này , cuốn sách rất , rất nhỏ này ; và họ đã gọi nó là Tâm Kinh - chính tâm điểm của tôn giáo , chính cốt lõi .
Ngôi đèn thứ nhất ,thể chất , có thể tương ứng theo bản đồ của người Hindu với luân xa muladhar; ngôi đền thứ hai , tâm thần , tương ứng với luân xa svadisthan ; ngôi đền thứ ba tâm lí, với tương ứng luân xa manipura ; ngôi đền thứ tư , tâm lí-tâm linh, với anahtta; ngôi đền thứ năm , tâm linh ,với vishudha; thứ sáu , tâm linh siêu việt, với agya; và thứ bảy , cái siêu việt , với shasrar. “Shasrar”nghĩa là hoa sen một nghìn cánh . Đó là biểu tượng cho viêc nở hoa tối thượng :không còn bị che dấu nữa, tất cả đã trở nên được lộ ra, biểu hiện . Hoa sen có một nghìn cánh đã mở ra , toàn bộ bầu trời tràn ngập hương thơm của nó, cái đẹp của nó, phúc lành của nó.
Trong thế giới hiện đại một công trình lớn đã bắt đầu trong việc tìm kiếm cốt lõi bên trong nhất của con người . Cũng sẽ tốt để hiểu các nỗ lực hiện đại đưa chúng ta đi bao xa.
Pavlov, B.F.Skinner và các nhà hành vi học khác , cứ đi lòng vòng quanh thể chất, muladhar . Họ nghĩ con người chỉ là thân thể . Họ dính líu quá nhiều vào ngôi đền thứ nhất, họ dính líu quá nhiều với thể chất , họ quên mất mọi thứ khác . Những người này đang cố gắng giải thích con người chỉ qua thể chất , vật chất . Thái độ này trở thành cản trở bởi vì họ không mở . Khi mà ngay từ đầu bạn đã từ chối rằng chẳng có gì khác hơn thân thể , thế thì bạn chối bỏ chính việc khám phá . Điều này trở thành một định kiến . Người cộng sản ,người Mác xít, người hành vi chủ nghĩa, người vô thần -những người tin rằng con người chỉ là thân thể - chính niềm tin của họ đóng chặt các cánh cửa đi tới những thưc tại cao hơn. Họ trở thành mù quáng .Và thể chất có đó , thể chất là rõ ràng nhất ; nó không cần bằng chứng . Thân thể vật lí có đó ,bạn không cần chứng minh về nó .Vì nó không cần phải chứng minh ,nó trở thành thực tại duy nhất .Điều đó là vô nghĩa . Thế thì con người mất đi mọi nhân phẩm . Nếu không có gì để trưởng thành vào trong và đi lên , thì không thể nào có bất kì nhân phẩm nào trong cuộc sống. Thế thì con người trở thành một vật . Thế thì bạn không mở , thế thì chẳng còn hơn sắp xảy ra cho bạn - bạn là thân thể :bạn ăn , rồi bạn ỉa , rồi bạn lại ăn và bạn làm tình và tạo ra trẻ con, và điều này sẽ cứ tiếp diễn mãi, rồi một ngày bạn chết . Một sự lap lại máy móc của những điều trần tục ,tầm thường -làm sao có thể có bất kì ý nghĩa nào ,bất kì nghĩa nào , bất kì thi ca nào? Làm sao có thể có bất kì điệu vũ nào ?
Skinner đã viết một cuốn sách ,vượt ra ngoài tự do và nhân phẩm. Nó đáng phải gọi là ở dưới tự do và nhân phẩm , không phải là vượt ra ngoài . Nó là ở dưới , nó là quan điểm thấp nhất về con người , cái xấu nhất . Chẳng có gì sai về thân thể cả ,ban hãy nhớ lấy . Tôi không chống lại thân thể ,nó là một ngôi đền đẹp . Cái xấu xí đi vào khi bạn nghĩ đây là tất cả .
Con người có thể được quan niệm như một chiêc thang có bảy bậc ,và bạn lại đi đồng nhất với bậc thứ nhất . Thế thì bạn chẳng định đi đâu cả.Và chiếc thang thì vẫn đó, chiếc thang vắt từ thế giới này sang thế giới khác; chiếc cầu nối vật chất với Thượng Đế . Bậc thứ nhất là hoàn toàn tốt nếu nó được dung trong mối quan hệ với toàn bộ chiếc thang. Nếu nó vận hành như bước đầu tiên thì nó là đẹp cực kỳ: người ta nên biết ơn thân thể .Nhưng nếu bạn bắt đầu tôn thờ cái bậc thứ nhất và bạn quên mất sáu bậc còn lại , bạn quên mất rằng toàn bộ chiếc thang tồn tại và bạn trở thành khép kín ,bị hạn chế vào bậc thứ nhất , thế thì nó không còn là bậc thang chút nào … bởi vì một bậc thang chỉ là một khi nó là một phần của chiếc thang. Nếu nó không còn là một bậc thang thì bạn bị mắc kẹt với nó. Do đó , những người duy vật bao giờ cũng bị mắc kẹt , họ bao giờ cũng cảm thấy điều gì đó đang bị lỡ, họ không cảm thấy họ đang đi đâu cả. Họ đi lòng vòng , theo vòng tròn , và họ cứ đi đi lại lại mãi một điểm. Họ trở nên mệt mỏi và chán chường .Họ bắt đầu suy nghĩ đến cách tử tự.Và toàn bộ nỗ lực của họ trong cuộc sống là để tìm những cảm giác nào đó , để cho cái gì đó mới có thể xảy ra. Những cái “ mới” nào có thể xảy ra được ? Tất cả những cái mà chúng ta cứ bận tâm tới thì chẳng là gì ngoài đồ chơi để mà chơi thôi.
Bạn hãy nghĩ đến những lời này của Frank Sheed :” Linh hồn con người đang kêu khóc về mục đích hay ý nghĩa. Còn nhà khoa học nói ,’điện thoại đây này’, hay ‘trông đây! tivi!’ _hệt như người ta đang cố dỗ đứa trẻ đang khóc đòi mẹ bằng việc đưa ra miếng kẹo và nhăn mặt trước nó. Luồng phát minh liên miên đã phục vụ cực kỳ tốt cho việc làm cho con người phải bận bịu, ngăn cản con người không cho nhớ tới cái rắc rối cho mình”.
Tất cả những cái mà thế giới hiện đại đã cung cấp cho bạn thì chẳng là gì ngoài kẹo đường , đồ chơi để chơi_ còn bạn thì đang kêu khóc đòi mẹ, bạn đang khóc đòi tình yêu, bạn đang kêu khóc đòi tâm thức , và bạn đang khóc về một ý nghĩa nào đó trong cuộc sống. Và họ nói , “Trông đây! Điện thoại này .Trông đây! Tivi này.Trông đây! Chúng tôi đã mang bao nhiêu thứ đẹp tới cho bạn”. Còn bạn thì chơi quanh quẩn một chút ít; rồi bạnh phát chán ; bạn phát chán, và họ lại tìm cứ tìm kiếm đồ chơi mới cho bạn chơi.
Trạng thái vấn đề này mới thật buồn cười. Nó ngớ ngẩn đến mức dường như không thể nào quan niệm nổi làm sao chúng ta lại cứ sống mãi trong nó. Chúng ta bị mắc kẹt tại bậc thang thứ nhất.
Bạn hãy nhớ rằng bạn đang trong thân thể, nhưng bạn không phải là thân thể ; bạn hãy để nhận thức đó liên tục ở trong bạn. Bạn sống trong thân thể và thân thể là một chỗ cư ngụ đẹp đẽ. Bạn hãy nhớ , vào mọi khoảng khắc, tôi không hướng dẫn rằng bạn nên trở thành kẻ chống đối thân thể, rằng bạn hãy bắt đầu chối bỏ thân thể như cái gọi là những người duy tâm đã làm trong nhiều thời đại . Người duy vật thì cứ nghĩ rằng thân thể là tất cả những cái có đấy , và có những người lại còn đi sang cực đối lập ,và họ bắt đầu nói rằng thân thể là ảo tưởng ;thân thể là không có ! “Hãy phá huỷ thân thể để cho cái ảo tưởng đó bị phá huỷ , Và bạn có thể trở thành cái thực một cách thưc sự.”
Cái cực đoan khác này là phản động . Người duy vật tạo ra phản động của riêng mình trong người duy tâm , nhưng họ là đối tác trong cùng một công việc ; họ không phải là những người khác nhau nhiều lắm . Thân thể thì đẹp đẽ , thân thể thì thực , thân thể cần phải được sống thân thể cần phải được yêu . Thân thể là món quà vĩ đại của Thượng đế . Bạn đừng chống lại nó dù chỉ một khoảnh khắc , và bạn cũng đừng nghĩ rằng bạn chỉ là nó dù chỉ một khoảnh khắc . Bạn còn lớn hơn nhiều lắm . Bạn hãy dùng thân thể như một chiếc bàn nhẩy .
Bậc thứ hai là : tâm thần , svadisthan. Cách phân tâm của Freud vận hành ở đây . Nó đi cao hơn một chút so với Skinner và Pavlov. Freud đi vào trong những bí ẩn của tâm lí một chút ít nhiều hơn. Ông ấy không phải chỉ là một nhà hành vi chủ nghĩa, nhưng ông ấy chưa bao giờ vượt ra ngoài các giấc mơ. Ông ấy cứ phân tích các giấc mơ.
Giấc mơ tồn tại như một ảo tưởng trong bạn. Nó là sự ngụ ý , nó biểu tưởng , nó mang một thông điệp từ vô thức được để lộ cho ý thức .Nhưng chẳng ích gì mà bị mắc vào nó . Bạn hãy dùng giấc mơ , nhưng đừng trở thành giấc mơ . Bạn không phải là giấc mơ.
Và cũng chẳng cần làm nhặng xị lên về nó , như những người theo Freud vẫn cứ làm . Toàn bộ nỗ lực của họ dường như là di chuyển vào trong chiều hướng của thế giới mơ.Bạn hãy chú ý về nó , hãy lấy một quan điểm rất rõ ràng về nó, hãy hiểu thông điệp của nó , và thực sự không cần phải đi đến bất kỳ ai khác để phân tích giấc mơ của bạn . Nếu bạn không thể phân tích được giấc mơ của mình ,thì chẳng ai khác có thể làm được ,bởi vì giấc mơ của bạn là giấc mơ của bạn.Và giấc mơ của bạn thì mang tíng cách cá nhân đến mức chẳng ai khác có thể mơ theo cách bạn mơ. Không ai đã từng mơ được cách bạn mơ ,không ai sẽ mơ được theo cách bạn mơ;không ai có thể giải thích nó cho bạn. Việc diễn giải của người ấy sẽ là việc diễn giải của người ấy.Duy nhất bạn mới có thể nhìn vào trong nó.Và trong thực tế thì cũng chẳng cần phải phân tích giấc mơ: bạn hãy nhìn vào giấc mơ trong tính toàn bộ của nó, với dự sáng tỏ, với sự tỉnh táo, và bạn sẽ thấy thông điệp . Nó mới to làm sao! Chẳng cần phải đi tới nhà phan tâm trong ba,bốn ,năm,bảy,năm.
Một người, người vẫn hay mơ vào mọi đêm và ban ngày lại đến nhà phân tâm để được phân tích, thì dần dần sẽ trở thành bị bao quanh bởi chất liệu mơ. Giống như loại người thứ nhất trở thành quá bị ám ảnh với muldahara, thể chất , thì loại người thứ hai trở nên qua bị ám ảnh với dục… bởi vì loại người thứ hai _ lĩnh vực của thực tại tâm_ là dục. Loại người thứ hai bắt đầu diễn giải mọi thứ dưới dạng dục. Bất kỳ cái gì bạn làm, cứ đến vói người theo Freud và ông ta sẽ quy nó về dục .Không có gì cao hơn tồn tại với ông ta. Ông ta sống trong bùn , ông ta không tin vào hoa sen. Bạn đem hoa sen tới cho ông ta, ông ta sẽ nhìn vào nó và quy nó về bùn.Ông ta sẽ nói,” Cái này chẳng là gì cả, cái này chỉ là bùn bẩn thôi. Nó chẳng mọc ra từ bùn bẩn đó sao? Nếu nó mọc ra từ bùn bẩn thì nó phải là bùn bẩn vậy.” Đưa mọi thứ về nguyên nhân của nó, và đó là cái thực tại
Thế thì mọ bài thơ cũng đều bị quy về dục, mọi thứ đẹp đẽ cũng đều bị quy về dục và truỵ lạc và kìm nén. Michelangelo mà là nghệ sĩ vĩ đại ư? _ thế thì nghệ thuật của ông ấy phải bị quy về tính dục nào đó. Và những người theo Freud đi tới cả chuỗi dài những điêù ngớ ngẩn. Họ nói : Michelangelo hay Geothe hay Byron, tất cả các công trình nghệ thuật vĩ đại, cái đem lại niềm vui sướng cho hàng triệu người , chẳng là gì khác ngoài dục bị kìm nén - có thể Geothe đã là thủ dâm và bị ngăn cản .
Hàng triệu người bị ngăn cản khỏi thủ dâm ,nhưng họ không trở thành như Geothe. Đấy là điều ngớ ngẩn . Nhưng Freud là thầy của thế giới nhà vệ sinh . Ông ấy sống ở đó , đó là ngôi đền của ông ta . Nghệ thuật trở thành bệnh hoạn ,thi ca trở thành bệnh hoạn, mọi thứ đều trở thành truỵ lạc . Nếu phân tích của người theo Freud mà thành công thì sẽ không có Kalidas, không có Shakespeare, không có Waggner, bởi vì mọi người sẽ bình thường . Những người này là bất thường . Những người này bị bệnh tâm thần , theo Freud . Cái vĩ đại nhất bị đưa về cái thấp kém nhất . Phật là ốm yếu theo, theo Freud, bởi vì bất kì điều gì ngài nói , chúng cũng chẳng là gì ngoài dục bị kìm nén .
Cách tiếp cận này đưa cái vĩ đại của con người về cái xấu xí . Bạn hãy nhận biết về đièu đó . Phật không ốm yếu ; trong thực tế , Freud mới ốm yếu .Cái im lặng của Phật, niềm vui sướng của Phật , sự tôn vinh của Phật - đây không phải lạ ốm yếu đấy là việc nở hoa hoàn toàn của trạng thái hạnh phúc
Nhưng với Freud người bình thường là người chưa bao giơ hát lên một bài ca, ngươi chưa từng nhẩy múa, người chưa từng tôn vinh ,chưa từng cầu nguyện ,chưa từng thiền định ,chưatừng làm bầt kỳ cái gì sáng tạo , bình thường là: đến cơ quan, về nhà, ăn, uống, ngủ,và chết; không để lại đằng sau dấu vết gì của sự sáng tạo của mình; không để lại dù chỉ một dấu hiệu ở bất kỳ đâu. Cái người bình thường này dường như là rất tầm thường , đần độn và chết .Có hoài nghi về Freud bởi vì bản thân ông takhông thể sáng tạo_ ông ta là một con người không sáng tạo _ ông ta lên án bản thân tính sáng tạo là bệnh hoạn. Có mọi khả năng là ông ta là một người tầm thường. Chính cái tầm thường của ông ta làm cho tất cả những người vĩ đại trên thế giới cảm thấy chướng.
Tâm trí tầm thuòng cố gắng thu nhỏ tất cả những cái vĩ đại . Tâm trí tầm thường không thể nào chấp nhận được rằng có thể có bất kỳ người nào vĩ đại hơn mình. Điều đó làm tổn thương. Đấy là sự báo thù của điều tầm thường_toàn bộ việc phân tâm này và cách diễn giải của nó về cuộc sống con người . Bạn hãy nhận biết về nó. Nó có tốt hơn là loại thứ nhất, đúng, tiến lên trước hơn loại thứ nhất một chút, nhưng người ta còn phải đi tiếp , tiếp nữa , vượt ra ngoài và ra ngoài.
Bậc thứ ba là tâm lý. Adler sống trong thế giới của tâm lý, của ý chí quyền lực; ít nhất thì một cái gì đó _ rất thú vị , nhưng ít nhất cũng có một cái gì đó ;một chút ít cởi mở hơn Freud .Nhưng vấn đề là cũng giống như Freud quy mọi thứ về dục, Adler cứ quy mọi thứ về phức cảm tự ti .Người ta cố gắng trở thành vĩ đại bởi vì họ cảm thấy thấp kém .Một người cố gắng trở thành chứng ngộ là người là người đang trên cuộc hành trình quyền lực.Điều này hoàn toàn sai lầm ,bởi vì chúng ta đã thấy những người đó_một phật , một Christ, một Krishna_người đã buông xuôi hoàn toàn đến mức hành trình của họ không thể nào được gọi là hành trình quyền lực. Và khi Phật nở hoa thì ngài cũng chẳng có ý tưởng nào về sự cao thượng , không một chút nào .Ngài cúi mình xuóng dưới toàn bộ sự tồn tại. Ngài chẳng có ý tưởng nào về sự thần thánh hơn người, không một chút nào . Mọi thứ đều là thần thánh ,thậm chí một hạt bụi cũng là thiêng liêng . Không , ngài không nghĩ mình cao thượng , và ngài không cố gắng để trở thành cao thượng . Ngài không cảm thấy thấp kém chút nào . Ngài được sinh ra là một ông vua; không có vấn đề về sự thấp kém Ngài ở trên chap nhọn ngay từ đầu , không có vấn đề về sự thấp kém. Ngài ở trên chóp đỉnh ngay từ đấu. Không có vấn đế vế sự thấp kém. Ngài là người giầu có nhất trong nước mình người có quyền lực nhất trong nước mình; không còn giầu có nào lớn hơn cần đạt tới.Ngài là một trong những người đẹp nhầt đã được sinh ra trên trái đất này,ngài có một trong những phụ nữ đẹp nhất là người yêu.Tất cẩ đều có sẵn cho ngài. Nhưng Alder sẽcứ đi tìm một cáithấp kém nào đó bởi vì ông ta không thể nào tin được rằng một người lại có thể có bất kì mục tiêu nào khác hơn bản ngã.Điều này làtốt hơn…tốt hơn Freud, cao hơn chút ít.Bản ngã có cao hơn dục chút ít; không cao hơn ,nhưng có cao chút ít.
Bậc thứ tư là tâm lí- tâmlinh ,anahatta,trung tâm trái tim .Jung, Assagioli và những người khác thâm nhập vào cõi này.Họ đi cao hơn Pavlov,Freud và Aldder,họ mở ra nhiều khả năng hơn. Họ chấp nhận thế giới của cái bất hợp lí ,vô ý thức: họ không giới hạn mình vào lẽ phải. Họ là người hợp lí hơn- họ chấp nhận cả cái “không có lí” nữa. Cái vô lí không bị chối bỏ mà được chấp nhận .đây là nơi tâm lí học hiện đại dừng lại- tại bậc thang thứ tư .Và bậc thang thứ tư cũng mới là ở giữa của toàn bộ chiếc thang:ba bậc bên này và ba bậc bên kia .
Tâm lí học hiện đại chưa phải là một khoa học hoàn chỉnh.Nó treo lơ lửng ở giữa.Nó rất dễ lung lay ,không chắc chắn về điều gì cả.Nó phần nhiều giả thuyết hơnlà thực nghiệm.Nó vẫn còn đang chật vật để tồn tại.
Bậc thứ năm là tâm linh :Hồi giáo ,Hindu giáo, công giáo - và các tôn giáo có tổ chức còn bị mắc kẹt với bậc thứ năm. Họ không vượt ra ngoài tâm linh. Tất cả các tôn giáo có tổ chức , nhà thờ , vẫn còn ở đó .
Bậc thứ sáu là tâm linh siêu việt - yoga và các phương pháp khác.Trên khắp thế giới ,suốt nhiều thời đại. nhiều phương pháp đã được phát triển ,những điều không giống như tổ chức nhà thờ , không học thuyết mà nhiều thực nghiệm hơn .Bạn phải làm điều gì đó với thân thể và tâm trí mình ;bạn phải tạo ra một sự hài hoà nào đó bên trong mình để cho bạn có thể cưỡi lên sự hài hoà đó ,bạn có thể cưỡi lên đám mây hài hoà đó và đi xa khỏi thực tại bình thường của mình .Yoga có thể bao quát tất cả điều đó; đó là bậc thứ sáu
Và bậc thứ bẩy là sự siêu việt:Mật tông, Đạo ,Thiền. Quan điểm của Phật là ở bậc thứ bảy_pragyaparamita. Nó có nghĩa là minh triết siêu việt lên, minh triết tới với bạn chỉ khi tất cả các thể đã được đi qua và bạn đã trở thành chỉ một nhận biết thuần khiết, chỉ mộtnhân chứng, một chủ quan thuần khiết.