PDA

View Full Version : Thơ Khánh Chân


khanhchan
28-10-2007, 08:50 AM
Nhặt lại ngày xưa

Cho tôi nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Mái tranh nghèo chiều xuống thỏang hương cau
Bụi trầu xanh mơn mởn tược đâm chồi
Như thấp thóang bóng Mẹ già - tóc lơ thơ vờn trong gió

Cho tôi tìm lại quãng đời xưa thơ ấu
Nắng chiều về chễm chệ gối lưng trâu
Gió đong đưa tiếng sáo vọng ngang trời
Bờ đê nhỏ tiếng à ơi về kịp tối

Cho tôi sống lại một thời như thế
Bữa cơm chiều cha trải chiếu trên sân
Nồi ngô khoai bốc khói dưới trăng mờ
Mẹ chia bát từng củ khoai mùi thơm lựng

Đêm thanh vắng tiếng ai ru buồn vời vợi
Ông trăng tròn ngất ngưỡng ngọn tre xanh
Bui chuối tiêu xột xọat- chia bóng mảnh trăng đầy
Mẹ kể chuyện à ơi …xưa chú cuội

Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu

khanhchan
28-10-2007, 08:51 AM
Tình mùa đông

Em ở nơi nào em đến đây
Mang về mấy lọn gió heo may
Cho anh cứ ngỡ mùa thu tới
Đã mấy chiều qua vạt nhớ đầy

Tình đã xa rồi xa quá xa
Nỗi lòng theo gió gọi mưa qua
Gửi bao thương nhớ về nơi ấy
Có giọt chiều hoang bóng nhạt nhòa

Màu nắng thu về trong mắt em
Trời pha sắc nhớ trên môi mềm
Chiều nay hoang vắng làn mây tím
Gợn bóng hòang hôn chút nỗi niềm

Đêm rũ xuống đời những ước mong
Sương mờ phủ lối trắng long đong
Cho anh xao xuyến màu thu úa
Để mảnh tình riêng mãi giá đông

khanhchan
28-10-2007, 08:52 AM
TA LẮNG NGHE

Ta lắng nghe đời rơi xuống tay
Đôi bàn tay nhỏ mềm như mây
Sần sùi chai sạn theo năm tháng
Gai góc trần gian đã phủ đầy

Ta lắng nghe hồn đang xót xa
Mảnh hồn bé bỏng nhẹ như hoa
Lặng thầm đưa đẩy cùng mưa gió
Cơn lốc ngày qua xóa nhạt nhòa

Ta lắng nghe tình chia đắng cay
Nửa hồn như tỉnh nửa như say
Chơi vơi biển nhớ con thuyền mộng
Ngọn sóng ân tình xiết ngất ngây

Ta lắng nghe lòng gợi nhớ nhung
Một thời đã mất tưởng như quên
Bao nhiêu ngày tháng trôi trên tóc
Là bấy thương yêu với lạnh lùng

Ta lắng nghe thân đượm rã rời
Mỏi mòn trần thế chốn rong chơi
Dòng sông nào chẳng quay về biển
Cát bụi cũng là cát bụi thôi ..

khanhchan
28-10-2007, 08:52 AM
Tự tình


Trong bất chợt
Anh nhìn em
như là huyền thoại
Kỉ niệm xưa
Trôi về ..
Tưởng đã như quên
Ba mươi năm hơn
Thóang qua như cơn gió
Ngó lại mình
Giờ tóc đã úa rêu
Trời vẫn xanh
nắng vẫn ấm
xuân vẫn nồng nàn
Nhưng sao..
Lòng anh nghe trống trải
Trống nỗi lòng
Và trống cả mảnh đời hoang
Từng giọt sầu rơi
Mỗi lúc bóng đêm về
Như thông cảm
Như sẻ chia …
..Ôi giá như mà anh có em bên cạnh
Sẽ ấm lòng .. mình kể chuyện ngày xưa

khanhchan
28-10-2007, 08:53 AM
Ngậm ngùi


Viễn xứ hòang hôn
não nuột lòng
Người ơi
bên ấy
có buồn không ?
Cho anh gửi
chút hồn quê nhé
Và tấm chân tình
vẫn nhớ mong

Quê mẹ hạ về
anh nhớ em
Nhìn giọt nắng rơi
lệ ướt thềm
Lòng thêm xao xuyến
chiều thu nhạt
Người ấy
đi rồi
giữa một đêm

khanhchan
28-10-2007, 08:53 AM
Nếu

Nếu em là ngọn gió
Anh sẽ là bóng mây
Để gió quyện mây ngàn
Vào vùng trung tâm bão

Nếu em là biển cả
Anh là chiếc thuyền nan
Để sóng mãi dập vùi
Thuyền say trong lòng biển

Nếu em là bờ đá
Anh sẽ là sóng xô
Ngày đêm nước vỗ về
Đưa em vào cơn mộng

Nếu em là hồ nước
Anh sẽ là ánh trăng
Đêm thu gợn sóng mềm
Nước ôm trăng say giấc

Nhưng em vẫn là em
Và anh vẫn là anh
Và đời chia hai lối
Nên tình mãi lao xao

khanhchan
28-10-2007, 08:54 AM
Biển nhớ

Bãi biền chiều nay vắng một người
Mây vờn nặng trĩu –nhớ đầy vơi
Rì rào sóng vỗ xô bờ cát
Có tiếng hoàng hôn gọi nắng rơi

Xa tít ngoài xa tận cuối trời
Có đàn hải yến mãi rong chơi
Lung linh dưới nắng vàng hoa sóng
Gió vọng ru ai tiếng ạ ời

Bọt biển vui đùa đuổi cát trôi
Chạy dài trắng xóa nhớ xa xôi
Vài con ốc-vỏ trơ trên cát
Như mảnh tình riêng trót tả tơi

Em có bao giờ nhớ đến tôi ?
Cho dù một chút tiếc thưong thôi
Cũng là tất cả -là mơ ước
Sưởi ấm tim côi đến trọn đời

khanhchan
28-10-2007, 08:56 AM
Nếu em hỏi ..

Nếu em hỏi điều gì anh ghét nhất
Anh nói rằng ghét nhất tiếng “phải chi..”
Bạn đồng liêu cùng hai chữ “ giá mà… “
Vì kết quả cuối cùng là luyến tiếc


Nếu em hỏi điều gì anh ghét nhất
Anh nói rằng ghét nhất tiếng “phải chi..”
Để bên em anh ngắm nụ xuân thì
Khi xuân về mình không còn luyến nhớ

Nếu em hỏi điều gì anh ghét nhất
Anh mỉm cười là hai chữ “giá như..”
Cho ngày sau anh chẳng phải làm người
Được làm mây vi vu cùng năm tháng


Nhưng em ơi cũng chỉ là suy nghĩ
Vì suốt đời anh nói tiếng “giá như..”
Những bước chân lệch lạc nẻo vào đời
Như đứa trẻ lên ba vừa lẫm chẫm

Ôi ! Giá Như
Anh là đấng tòan năng có quyền định đọat
Ngôn ngữ loài người sẽ không có tiếng Phải Chi…
Anh và em cùng tất cả mọi ngườI
Sẽ chẳng có cơ hội được sống cùng Luyến tiếc.




NGƯỜI THẮP NẾN TRƯỚC BIỂN


Ta thắp ngọn nến hồng
Tìm vầng trăng trên biển
Giữa cuộc đời mù mịt
Vào một đêm ba mươi

Ta thắp ngọn nến vàng
Tìm một vì sao nhỏ
Làm chỉ nam phương hướng
Cho thuyền nan ra khơi

Ta thắp ngọn nến hồng
Tìm dấu chân trên cát
Làm vần thơ cho biển
Viết những lời ngu si

Ta thắp lên ngọn nến
Để thấy lại bóng mình
Lõa lồ trên sóng nước
Trôi vật vờ xa xăm

Ta khum tay che nến
Ôm chút lửa lập lòe
Miệng lầm thầm xin gió
Được một lần ngây thơ

Xin cho tôi một lần
Thắp nến hồng trước biển
Nhọc nhằn ôm thân phận
Làm tượng đá ngây ngô






Người bán giấc mơ

Sao người
Vội bán giấc mơ
Cho ta
Ôm lấy ngẩn ngơ tháng ngày
Bao giờ
Cho nỗi đau này
Trôi vào kí ức
Đong đầy nhớ nhung
Bài thơ ngày ấy
Mông lung
Lời yêu trót muộn
Đã từng cho nhau
Nghe chiều
Nhạt nắng xôn xao
Biển pha màu nhớ
Lao đao sóng đùa
Ta về
Tìm dấu chân xưa
Nhạt nhòa nắng lụa
Lưa thưa gió vàng





Lời giới thiệu: Nhân Ngày Lễ Mẹ sắp đến, MTL xin chia xẻ cùng các bạn yêu thơ MỘT BÀI THƠ RÂT ĐẶC SẮC, mời các bạn yêu thơ cùng thưởng lãm bài thơ dưới đây:


Bài Văn Về Mẹ

(nhân đọc bài văn của bé Thùy Linh-Hầu; như tất cả câu, từ đều rút ra từ bài văn của Linh.
Tôi đã khóc khi chấm bài văn này tại trại tị nạn và tôi biết em đã khóc khi viết những dòng chữ đó)

Em kể về mẹ em
bằng giọng văn thật là ngây dại
rằng: "một buổi trên đường vượt biển
chuyến ghe em bị đánh cướp hai lần
chúng ăn hiếp mẹ
ba giận
xông vào đánh trả
chúng lồng lên
vung mã tấu
chém thẳng tay !
ba quị ngã
máu chảy đầy ra đó !
mẹ khóc gào
còn em sợ
nín lặng ... mắt mở to !!
Chúng phá nát chiếc ghe bé nhỏ
rồi bỏ đi sau khi đắc thắng cười
Mẹ khóc, ôm xác ba nóng hổi
Em rẩy run, nức nở, kinh hoàng
Em nhìn ba nằm đó, ngỡ ngàng
sao ba lại bỏ em với mẹ

Rồi bão tố lớn ơi là lớn
Sóng thật cao
Gió mạnh biết là bao
Sóng xua ngang
Ghe vỡ tan tành
Người ta khóc và em cũng khóc
Mẹ ôm lấy một thùng nhựa rỗng
em ôm ghì trên vai mẹ lạnh run
trôi lênh đênh trên sóng biển chập chùng
Em sợ
Mẹ nói : con yêu đừng khóc !
Có mẹ đây, mẹ thương con lắm
Mẹ con mình sẽ sống mà con
Ráng lên con, bão tố chẳng còn
bám vai mẹ đừng buông ra nhé !!


Một ngày sau, mẹ em mệt lả
máu của người ướt cả áo em
chiếc thùng con không đủ sức rồi
nó chìm xuống dần dần, sợ quá
Mẹ thì thào bên em thật khẽ
Mẹ buông tay, con bám chặt thùng đây
Mẹ với ba có lỗi ở kiếp này
không nuôi nấng cho con khôn lớn
Con phải sống, phải ngoan con nhé
Mẹ mệt rồi, mẹ đi tìm ba
Chưa dứt câu tay mẹ đã buông ra
Em khóc nấc: Mẹ ơi trở lại !
đừng bỏ con, con sợ quá mẹ ơi
Mẹ cứ trôi,
Mẹ chẳng trả lời
Em nhìn mẹ mà òa lên khóc


Một chiếc ghe đánh cá
Vớt được xác mẹ em
Khi trời sắp về đêm
Em được ghe đó vớt
Em ngồi bên cạnh mẹ
Mắt mẹ nhắm chặt rồi
Em sờ lấy đôi môi
Đôi môi không cười nữa
Họ đem mẹ đi đốt
Khói bay ngùn ngụt trời
Họ bảo " Mẹ lìa đời,
về cõi thần tiên ở "


Từ đó,
những khi em trở mình cảm sốt
nhớ làm sao bóng dáng mẹ hiền
Mơ mẹ em là một cô tiên
vuốt mái tóc, ru em ngoan ngủ
Từ đó,
em không còn cả ba và mẹ
nhìn bạn bè mà thèm lắm thầy ơi !
có nhiều đêm em hỏi ông trời
Mẹ trên đó có nhớ em không hở ??
Thầy cho em tạm dừng, dang dở
Nhớ mẹ rồi, em đang khóc thầy ơi !
từ hôm nay và suốt cuộc đời
em sẽ chẳng còn ba mẹ nữa ..... !


Đông Gàn Hoàng Vi Kha
(http://www.vnnavi.com/forum/showthread.php?p=26300#post26300 (http://www.vnnavi.com/forum/showthread.php?p=26300#post26300))








Cảm nhậnTôi rướm lệ khi đọc" Bài văn về Mẹ"
Có điều gì đau xót hơn không ??
Ba mươi năm -đâu đây vẫn còn dòng dư lệ
Khóc cho người- thân phận quá mong manh

Trong sâu thẳm
Tôi nghe tiếng thét gào của biển
Hòa lẫn cùng lời Mẹ nhắn cho con
Gió chen ngang -Mẹ -tiếng mât tiếng còn
Con phải sống
Nhất định là: con phải sống .

Mẹ ngất lịm buông tay -rời thùng rỗng
Nhường lại cuộc đời này- tất cả để cho con
Cho bây giờ và cho cả ngày sau
Trong muôn một
Tình Mẹ thương con là tất cả .

Biển thét gào rồi biển lại dịu êm
Sao cuộc đời vẫn cứ nhiều sóng gió
Mong ngày mai sẽ trời quang mây tạnh
Để người người được sống mãi với yêu thương .

khanhchan
28-10-2007, 09:01 AM
Chào Nắng mới

Nắng mới hồi sinh vạn sắc hoa
Nàng thơ đủng đỉnh dạo muôn nhà
Sương đêm bẻn lẽn câu từ giã
Có chú chim non vui hót ca

Xanh ngát trời xanh mây trắng bay
Có làn gió nhẹ thổi hây hây
Đong đưa phiến lá con ong đậu
Trên nhụy hoa vàng say ngất ngây

Tháng tám thu nồng hương lúa thơm
Bông vàng trĩu hạt nắng ru mơn
Như cô thôn nữ vừa đang tuổi
Tà áo bay bay sợi gió luồn

Tóc rối mây cài hoa nắng mai
Em về hôm ấy gió thu say
Lối xưa lộng gót hài nhung mới
Xào xạc lá vàng nghe nhớ ai






Trả lại trường xưa

Gió hạ vi vu mầu nắng mới
Phượng hồng đan lối nhỏ mùa thi
Tóc mây buông rối bờ vai thả
Bài vở chuyền tay mộng ước khi ..

Ngưỡng cửa đường mây đã đến rồi
Sân trường còn lại cánh hoa rơi
Mười hai năm- thóang như cơn gió
Tuổi mộng hoa niên- kỉ niệm đời ..

Áo trắng bay bay tuổi học trò
Hàng me xanh ngát –mấy vần thơ
Bạn bè trốn học đi chơi phố
Nhớ quá đi thôi những hẹn hò

Đứa áo công nhân đứa gõ đầu
Kẻ thời danh toại kẻ lo âu
Rồi đâu ắt hẳn cũng vào đấy
Có khác nhau chăng cảnh khó giầu

Trả lại trường xưa những ngọt ngào
Ta về tìm lại với trăng sao
Vui câu năm tháng vần thơ cũ
Ngấn lệ vui chung ngấn lệ sầu






Như dấu yêu xưa

Nhớ quá đi thôi sợi nắng vàng
Mình về thăm ngoại đất tân an
Bên em anh thấy lòng ấm áp
Một sáng bình minh gió rộn ràng

Gió lén tung bay chiếc váy vàng
Thẹn thùng em khẽ liếc đưa sang
Làm ngơ anh giả đò chẳng thấy
Nghe rộn trong lòng chút xốn xang

Mái tóc em bay sợi nắng viền
Thóang mùi hương sớm thuở trinh nguyên
Liếc mắt lén nhìn gương chiếu hậu
Ngỡ mình đang chở một nàng tiên


Em sánh hai ta giống vợ chồng
Về quê thăm ngoại một ngày đông
Một chút xôn xao ..rồi chợt tỉnh
Anh biết mình đang phút ngả lòng


Nắng sớm nhạt nhòa những giọt sương
Đường bờ làng cũ gợi thân thương
Xanh xanh ruộng lúa vàng nặng trĩu
Gợi nhớ tình quê bao vấn vương.

..........




Mỗi sáng nhìn em chạy ngang nhà
Trước sau yên nhỏ mấy bông hoa
Nhọc nhằn cuộc sống em làm mẹ
Bỏ lại bên đường ánh mắt qua


Như dấu yêu xưa chợt trở về
Trong tiềm thức ấy một cơn mê
Mái tóc xanh mây giờ nhuốm bạc
Quán trọ trần gian ai chẳng thuê







Như giấc mơ qua

Cũng chỉ như là một giấc mơ
Lời yêu theo gió thoảng xa mờ
Thuyền đi để lại hồn thơ vỡ
Lối mộng trăng sao bóng vật vờ

Đêm tàn soi bóng mảnh trăng khuya
Lẻ bước chân hoang gót nhạt nhòa
Lóe ánh sao băng rồi vụt tắt
Giấc mơ chưa trọn đã chia lìa..

Người đã quên rồi phải thế không ?
Quên đôi mắt dại chiếc hôn nồng
Quên vòng tay chặt bờ môi ấm
Quên những hẹn hò những nhớ mong…


Ta về nhặt lại nét thơ xưa
Vườn nhớ hôm nào đợi dưới mưa
Chiếc chõng tre đan còn chút ấm
Đường hoa trải đá dấu chân thừa


Lắng nghe em hát chợt se lòng
Mấy độ thu rồi bao nhớ mong..
Thỏ thẻ bờ môi anh khẽ nói .
Cho tình anh mãi –một mùa đông ....



Người đã cho tôi những ngọt ngào
Để rồi trả lại với trăng sao
Cho đêm héo hắt vì hoang tưởng
Nhớ bóng người thương một thuở nào...






Giấc mộng đời

Đắp chiếc khăn tang phủ mộ tình
Ta về gói lại một niềm tin
Chờ đêm buông xuống đem làm gối
Ngấn lệ buồn vui chỉ một mình

Tình trót xa đưa tận cuối trời
Còn đây nửa mảnh nhớ chơi vơi
Vần thơ ngày ấy còn in đậm
Mà cõi lòng như đã nát rồi


Nửa thấy bâng khuâng nửa hững hờ
Nửa hồn như thật nửa như mơ
Nửa treo đỉnh nhớ hồn trăng vỡ
Một nửa buồn tênh với nửa chờ

Có lẽ chỉ là một giấc mơ
Với người ta đó mối tình thơ
Vui thôi một chút rồi quên lãng
Đành để cho ai mãi ngóng chờ

Thôi thế cũng đành phải thế thôi
Xem như ngõ rẽ chốn rong chơi
Ta về nhặt lại vần thơ cũ
Trau chuốt .. ừ đây giấc mộng đời







Nếu lỡ mai này lạc mất nhau

Nếu lỡ mai này lạc mất nhau
Ngừơi ơi có nhớ nụ hôn đầu
Tay đan tay –mắt chìm trong mắt
Mình đã say nồng giấc mộng sâu

Lối nhỏ vườn tràm trải đá hoa
Có còn ai nữa chỉ riêng ta
Bờ môi e thẹn lên màu mắt
Em nói tình em chẳng nhạt nhòa

Mình đã cho nhau những ngọt ngào
Hòa câu ân ái buổi chiều nao
Vòng tay xiết chặt –chia môi ấm
Thế giới riêng ta tỏa sắc màu

Ngoài trời tí tách tiếng mưa rơi
Hòa nốt nhạc yêu đọan cuối đời
Lặng lẽ hồn nghe tim thổn thức
Nao lòng chợt nghĩ chuyện đầy vơi

Đã mấy tuần rồi em biết không ?
Chiều mưa đan lối mộng ươm hồng
Hai năm gom nhớ vào năm tiếng (giờ)
Mình tỏ cho nhau cạn tấm lòng

Chuyện mình sao giống chuyện liêu trai
Từ Thức gặp Tiên chỉ một ngày
Cho mãi đời sau là kí ức
Tỉnh rồi mà giấc mộng còn say…





Tình anh bán chiếu


Tôi ở bến đò dệt chiếu hoa
Cho người qua lại -khách đường xa
Đông về gió rét - khi mưa hạ
Sưởi ấm tình xuân đến mọi nhà

Chiếu thì lúc bán -lúc cho không
Chớ ngại làm chi chớ bận lòng
Thật chỉ mong cho ai hạnh phúc
Xin người đừng phụ để tôi trông

Đã mấy thu rồi gánh chiếu hoa
Chờ người bến hạ ghé thăm qua
Nỗi lòng u uẩn bao năm tháng
Nhìn cánh bèo trôi lệ ướt nhòa

Con nước chiều nay sủi đục ngầu
Mây trời tím rịm giữa mùa ngâu
Nhấp nhô cuối bãi hoa bèo dạt
Da diết lòng ai một nỗi sầu





Bài thơ không tên thứ nhất



Em muốn quên thì em cứ quên
Riêng tôi vẫn nhớ những chiều êm
Buổi trưa góc phố che mưa hạ
Bên tách cà phê riêng với em

Bây giờ trời đã bước sang đông
Nhìn chiếc lá rơi chợt héo lòng
Thầm nghĩ tình ai như chiếc lá
Xanh rồi cũng úa nhạt chờ mong

Tôi chẳng trách em -chẳng trách đâu !
Cuộc tình ai biết được nông sâu
Bể dâu rồi cũng là dâu bể
Còn lại trong tim một vết sầu

Người đã cho tôi kỉ niệm hồng
Cùng bao nhung nhớ lẫn chờ mong
Nửa đêm về sáng nghe xao xuyến
Những giấc mơ hoa ngập cả hồn

Cảm ơn em đã cho tôi biết
Cái nghĩa tình yêu của một đời
Nỗi xót xa chen mùi vị ngọt
Và nhiều chua chát lẫn chơi vơi

Khép lại từ đây giấc mộng này
Ta về đỉnh nhớ một chiều say
Bao nhiêu kì niệm như huyền thoại
Ôm mối tình riêng chốn đọa đày




Dẫu không anh..

Dẫu không anh –Em –dẫu là cô phụ
Dẫu nhọc nhằn –vẫn thắm một màu hoa
Cuộc đời thường làm mẹ lẫn thay cha
Thân bồ liễu vượt trên ngàn cay đắng

Ngày không anh –em ngỡ mình ngã quỵ
Mỗi đêm về nghe trống vắng một niềm đau
Nhìn con thơ say giấc mộng thiên thần
Lòng chợt tỉnh ..không thể nào gục ngã

Rồi thời gian cứ trôi qua lặng lẽ
Con chúng mình giờ lớn lắm anh ơi
Đứa năm cuối – đứa tốt nghiệp ra trường
Chúng ngoan lắm –vẫn hay thường nũng mẹ

Che ngấn lệ em thấy lòng mãn nguyện
Bao năm rồi chờ đợi đến hôm nay
Lòng bâng khuâng nghe kỉ niệm tuôn tràn
Trong khỏanh khắc .. giá có anh bên cạnh ..




Bài thơ không tên thứ hai

Có lẽ nào em chỉ trong thơ ?
Là câu thương nhớ chữ mong chờ
Là trăng là gió là mây tím
Là bóng đêm dài với ước mơ

Có lẽ nào em chỉ trong mơ ?
Cho mưa tí tách giọt đàn tơ
Cho giai điệu lạc bên đời lỡ
Cho nắng thu rơi với hững hờ

Tôi biết là em rất thích thơ
Và hay đi dạo dưới trăng mờ
Cài hoa lan tím pha màu tóc
Khẽ hát thì thầm bên suối mơ

Mỗi lúc chiều về vẫn nhớ em
Nắng loang nhè nhẹ bóng qua thềm
Tìm trong nỗi nhớ về nơi ấy
Nên viết bài thơ chẳng có tên …

khanhchan
02-03-2008, 08:30 PM
Ta và Em

Em
Con chiên ngoan
Ta
Tên ngoại đạo
Lỡ yêu thầm –ta nhớ trộm từ lâu
Muốn làm quen nhưng chẳng biết từ đâu
Nên tò tò đến giáo đường xem lễ

Ta tỉnh bơ làm như mình có đạo
Lặng lẽ quỳ nghiêm chỉnh cạnh bên em
Vì thông minh nên bắc chước thật nhanh
Cũng đọc kinh cũng tay thì làm dấu

Chung quanh ta mọi người không ngờ vực
Một vài tuần rồi cũng thấy quen thôi
Còn trên cao xin Chúa hãy thưong tình
Vì tình yêu nên con đành làm thế

Rồi thời gian cứ trôi qua lặng lẽ
Giáng sinh nào lại đến giáng sinh nay
Quỳ bên em ta chẳng nói một lời
Trong mắt em ta thấy điều khác lạ

Ta đã biết là em đang thắc mắc
Sao lần nào xem lễ ..cũng bên ta ?
Người gì đâu .. nghiêm khắc đến lạnh lùng
Nhìn đã quen nhưng sao mà thấy ..ghét
......

Chiều cuối năm thời gian như chậm lại
Giữa Giáo đường ta chẳng thấy em đâu
Cho nỗi lòng nặng trĩu một mùa ngâu
Nghe hi vọng tan dần trong đêm Thánh .

khanhchan
05-01-2009, 12:19 PM
Gót xuân

Ơ kìa… xuân đã ghé ngoài hiên
Vẫn đẹp như xưa vẫn dịu hiền
Tha thướt gót son hài yểu điệu
Nồng nàn trong gió mắt đưa duyên

Ngỡ ngàng giọt nắng vuốt hơi sương
Lóng lánh đài hoa chút lạ thường
Cánh trắng tung tăng đôi bướm lượn
Nghe chừng trong gió tết đưa hương

Phố phường như rộn rã vui hơn
Nhộn nhịp hoa đăng khắp nẻo đường
Một bức tranh xuân đà khởi sắc
Người người như bớt chút cô đơn

Mấy chục xuân qua.. xuân vẫn lạ
Vẫn nồng và ấm phút đơm hoa
Hây hây sắc thắm hồng lên má
Mãi mãi trong xuân tuổi ngọc ngà

Nguyễn Khánh Chân

khanhchan
05-01-2009, 12:20 PM
Lập đông

Trời đã lập đông em có hay ?
Ngoài kia từng chiếc lá vàng bay
Chông chênh giọt nắng màu thu úa
Gợn bóng xưa về tay nhớ tay

Chợt nhớ đông xưa cũng chốn này
Vườn tràm hai đứa ngắm mưa bay
Tay đan tay mắt chìm trong mắt
Em ước tình mình chẳng nhạt phai

Đông về cho nỗi nhớ vươn xa
Khoảng cách trong tim chẳng nhạt nhòa
Tình se muộn / nên đời ngăn lối
Mộ khúc ân tình / ta nhớ ta ..

…..

Thêm một mùa đông nữa lại về
Nắng vàng hiu hắt gió lê thê
Tình ơi xin phép chào mi nhé
Một giấc mơ hồng / kiếp sống thuê

khanhchan
05-01-2009, 12:21 PM
Đông ru nỗi nhớ

Đêm hắt hiu / đông về ru nỗi nhớ
Chăn chiếu buồn hong lạnh thiếu hương xưa
Sầu miên man theo bóng gót chân thừa
Hồn ẩm ướt / nốt nhạc đời lỗi nhịp

Đêm chắt chiu đếm từng câu thơ cũ
Chợt nghe lòng héo hắt sợi buồn vây
Màu mực xanh năm tháng đã phai màu
Nhòa nét chữ những lời yêu nhăn nhúm

Đêm cô đơn góc đời chia hoang vắng
Tiếng mưa buồn tí tách gọt thời gian
Dư âm xưa nhung nhớ những hẹn thề
Bao kỉ niệm trôi nhanh vào quên lãng

Từng đông qua nghe hồn ru nỗi nhớ
Môi mắt nào e ấp dấu yêu thương
Tình chưa phai sao lạc lối đường về
Cơn đau xé góc tâm hồn cô quạnh ..

khanhchan
05-01-2009, 12:22 PM
Lỡ

Lỡ sinh trong cái phận người
Lỡ sống nửa kiếp /lỡ thời nhiễu nhương
Lỡ dở dở / lỡ ương ương
Lỡ đi/ lỡ bước/ lỡ đường/lỡ sông
Lỡ khôn/ lỡ dại/ lỡ ngông
Lỡ thầy/ lỡ thợ/ lỡ ông/lỡ thằng
Lỡ làm người / lỡ thọ ân
Lỡ thân lục dục / tham- sân- si rồi
Lỡ chân một bước hai nơi
Lỡ trăm cái lỡ / mới lòi chữ THƠ

khanhchan
05-01-2009, 12:23 PM
Thơ tình

Mẹ cho ta vóc dáng hình người
Năm tháng buồn theo tiếng ạ ơi
Kí ức xưa từng trang sách vở
Chữ tình sao cứ mãi rong chơi

Trời sinh ta /nghiệp thơ đeo đuổi
Lỡ vướng rồi hai chữ nợ duyên
Dạ hỏi long khi nhớ chẳng tên
Mỗi đông sang nghe hồn cô quạnh

Em cho ta nỗi sầu nhân thế
Cứu cánh nào cho cái hiện sinh
Lời nguyện nào có phút hiển linh
Dòng sông nào chẳng trôi ra biển

Ta yêu em tựa như mầm sống
Khúc triết đời ngăn lối ý tim
Lý lẽ nhân gian rẽ mộng tình
Như câu kinh khóc lời thân phận

Đông tàn nắng nhạt phố mù sương
Người ấy trong ta mãi vấn vương
Như dấu hư vô hằn góc nhớ
Biển tình huyền diệu một đời thương .

Nguyễn Khánh Chân

khanhchan
05-01-2009, 12:36 PM
Không tên

Hãy cố yêu đi lấy cuộc đời
Cho dù năm tháng những đầy vơi
Niềm tin dẫu rách hằng trăm mảnh
Cũng gắng cho xong một kiếp người

Hãy cố quen đi với thói đời
Lâu dần thấy.. chuyện nhỏ mà thôi
Lúc tâm bình thản là ta nghiệm
Nhếch miệng cười vang : thế mới đời


Quá cảnh trần gian mượn kíếp người
Trăm năm có mấy phút mua vui
Ai sang ai mạt ai khanh tướng
Gói lại tròn vuông cũng một đời


Mẹ đã cho ta một kiếp người
Tròi dành cái phận chốn rong chơi
Bàn tay năm ngón chia dài ngắn
Mấy vạn nào ai đã rõ đời.

khanhchan
05-01-2009, 12:36 PM
Bài ca trần thế

Nỗi buồn rao bán để tìm vui
Nẻo tục quanh ta những dập vùi
Giữa chốn trần ai / ai loạn- tỉnh
Sầu này chia bớt kẻ thừa vui

Bàn tay dâng hiến chút thơ ngây
Tận hưởng đam mê chốn đọa đầy
Lạc thú cho ai / ta ngấn lệ
Tiền truồng như nhộng / nghĩa như say

Trời rộng bao la đất tận cùng
Còn nơi nào nữa để ta dung
Yêu em -một khối sầu vô vọng
Loạng chọang hoàng hôn mộng đã từng ..

Đời vứt cho ta cái phận người
Cao xanh trêu chọc mấy trò chơi
Vần thơ nhảy múa nghêu ngao hát
Có vạn nỗi sầu / bấy cái vui .

Cây Thông
10-01-2009, 05:59 PM
Khánh Chân là ai vậy? có phải là nhà thơ chuyên nghiệp không? làm thơ bài nào cũng hay, rất ngưỡng mộ. Có thể gởi bài học dạy cho tôi cách làm thơ được không? Tôi cũng có xu hướng thích làm thơ, nhưng chưa có bao giờ học qua bài bản chuyên nghiệp hết. Xin cảm ơn trước.

khanhchan
12-05-2009, 08:03 AM
Khóc mẹ<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /><o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Mẹ ơi ! <o:p></o:p>
Ba nén nhang con dâng kính mẹ<o:p></o:p>
Hương linh từ mẩu mãi an vui<o:p></o:p>
Cửu tuyền chin suối hồn thanh thóat<o:p></o:p>
Dương thế tử tôn ướt lệ rơi<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Mẹ ơi<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Chín tháng cưu mang công dưỡng dục<o:p></o:p>
Tảo tần sương gió mẹ chăm con<o:p></o:p>
Thời gian lặng lẽ con khôn lớn<o:p></o:p>
Tóc mẹ bạc phơ lưng đã còng<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Mẹ ơi !<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Một chén cơm thành tâm kính mẹ<o:p></o:p>
Cúi đầu hai lạy lệ tuôn rơi<o:p></o:p>
Lòng nghe tan nát tay run rẩy<o:p></o:p>
Di ảnh nhòa hương khói ngậm ngùi<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Mẹ ơi !<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Tách trà xanh ngang đầu dâng mẹ<o:p></o:p>
Lệ nuốt vào lòng phút biệt ly<o:p></o:p>
Hiếu tử dập đầu con khấu lạy<o:p></o:p>
Mẹ vui thanh thản bước ra đi<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
…<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Tứ bái dập đầu con khấu lạy<o:p></o:p>
Nguyện cầu chư Phật độ hương linh<o:p></o:p>
Mẫu thân tâm tính mau siêu thoát<o:p></o:p>
Về cõi Niết bàn ngộ chính minh .<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Biên hòa Ngày 10/5/2009<o:p></o:p>