PDA

View Full Version : Học thuyết Cao Đài ?


ChiDat
04-04-2005, 12:05 PM
HOÏC THUYEÁT ÑAÏO CAO-ÑAØI LAØ GÌ ?

ÑAÏI-ÑAÏO TAM-KYØ PHOÅ-ÑOÄ coøn goïi laø Ñaïo CAO-ÑAØI, laø moät Moái Ñaïo Kyø Ba Ñaïi AÂn Xaù do chính Ñöùc NGOÏC- HOAØNG THÖÔÏNG-ÑEÁ ñaõ duøng huyeàn cô dieäu buùt giaùng traàn khai laäp ñaïo. Kyø naøy, Ngaøi nhaát quyeát khoâng giao Chaùnh giaùo cho ngöôøi phaøm nhö ôû thôøi Nhaát kyø (Thöôïng nguôn ) vaø Nhò kyø (Trung ngöôn) coù Ñaáng Giaùo chuû höõu hình (coù xaùc traàn) cuûa caùc toân giaùo. Leõ taát nhieân, ñaõ laø ngöôi thì : “Nhaân voâ thaäp toaøn” cho duø vò aáy coù ñaày ñuû “taøi – trí – ñöùc – haïnh” vaãn phaûi bò giôùi haïn trong moät phaïm vi nhaát ñònh, maø nhaø baùc hoïc veà vaät lyù EINSTEINE ñaõ ñöa ra “Thuyeát töông ñoái ” ñeå coáng hieán cho nhaân loaïi.

Nhö vaäy, thaät söï coù Ñaáng Tuyeät ñoái hay chaêng ? Giaû söû khoâng coù. Vaäy, thaùi döông heä naøy ñaõ haøm chöùa bao nhieâu haønh tinh, ñònh tinh vaø veä tinh, do ai taïo laäp neân ? Cuï theå hôn, traùi ñaát cuûa chuùng ta ñang sinh soáng coù naêm chaâu, boán bieån, nuùi cao, röøng thaúm vôùi muoân loaøi vaïn vaät; töø khí chaát, khoaùng saûn, kim thaïch, thaûo moäc, coân truøng, thöôïng caàm, haï thuù cho ñeán ñoäng vaät cao caáp nhaát laø con ngöôøi. Ai ñaõ taïo thaønh nhöõng danh lam thaéng caûnh thieân nhieân, roài laïi gaây ra baõo toá phong ba, ñoäng ñaát, luõ luït …. Hoaëc veà thôøi tieát, muøa ñoâng thì laïnh buoát thaáu xöông, muøa haï thì noùng chaùy da ngöôøi, vaø muøa xuaân laïi maùt meõ eâm dòu, … vaø soá meänh con ngöôøi ñöôïc ñaët ñeå nhö theá naøo ? Taïi sao coù ngöôøi sanh ra caû cuoäc ñôøi ñöôïc vinh hoa phuù quí, coù ngöôøi laïi taøn taät ñau khoå taän cuøng ?

Trong vaên hoïc Vieät-Nam vaøo theá kyû XVIII, Tieân sinh NGUYEÃN-DU ñaõ ñeå laïi cho ñôøi moät taùc phaåm thô baát huû, ñoù laø Kim-Vaân-Kieàu truyeän ñaõ chöùng minh cho chuùng ta thaáy :

“Gaãm hay muoân söï taïi trôøi,

Trôøi kia ñaõ baét laøm ngöôøi coù thaân,

Baét phong traàn, phaûi phong traàn,

Cho thanh cao môùi ñaëng phaàn thanh cao”.

Nhöõng söï kieän ñöôïc neâu treân ñaõ chöùng minh cho nhaân loaïi bieát raèng luoân luoân coù söï hieän höõu cuûa moät Ñaáng naøo ñoù, maø chuùng ta taïm goïi laø Ñaáng Taïo-hoùa hay Ñaáng Saùng-laäp ñaõ theå hieän baèng söï voâ taän theo khoâng gian vaø thôøi gian trong vieäc khai Thieân laäp Ñòa. Phaûi chaêng, Ñaáng aáy laø moät vò Chuùa Teå Caøn Khoân Vuõ Truï, Chöôûng quaûn muoân loaøi vaïn vaät maø maét thöôøng cuûa con ngöôøi khoâng sao thaáy ñöôïc. Vì Ngaøi khoâng coù hình töôùng, khoâng aâm thanh, khoâng muøi vò, … neân trong Ñaïo hoïc goïi laø Hö-voâ chi khí, hay AÂm Döông chi khí. Ñaïo Nho goïi Ngaøi laø NGOÂI THAÙI CÖÏC, Ñaïo Phaät goïi laø Ñöùc A-DI-ÑAØ- PHAÄT, Ñaïo Laõo goïi laø Ñöùc MOÄC-COÂNG, Cô-ñoác giaùo goïi laø Ñöùc CHUÙA TRÔØI, Hoài giaùo : Ñöùc THÖÔÏNG-ÑEÁ ALLAH, Thoâng- Thieân-hoïc : Ñöùc THANH-HÖ THÖÔÏNG-ÑEÁ, ngöôøi Vieät-Nam thöôøng goïi laø oâng TRÔØI hay Cha Trôøi , … vaø trong Ñaïi-Ñaïo Tam-Kyø Phoå-Ñoä, Ngaøi taù danh laø Ñöùc CAO-ÑAØI TIEÂN-OÂNG ÑAÏI-BOÀ-TAÙT MA-HA-TAÙT ñaõ haøm chöùa troïn veïn yù nghóa Tam-giaùo ñoàng nguyeân vaø danh xöng aáy ñöôïc taïm hieåu nhö sau :

q NAM MOÂ : coù nghóa laø cung kính, laø quy ngöôõng veà. (2 chöõ)

q CAO-ÑAØI : ñöôïc theå hieän nhö Ñaïo Nho, töùc laø Ñaïo laøm ngöôøi, maø ngöôøi laø nhaân, coù nhaân roài môùi coù Thaàn, Thaùnh, … neân goïi chung laø Thaùnh Ñaïo hay Khoång-giaùo.

(2 chöõ)

q TIEÂN-OÂNG : laø vò theá cuûa moät oâng Tieân lôùn ñöôïc töôïng tröng cho neàn Tieân Ñaïo hay Laõo-giaùo. (2 chöõ)

q ÑAÏI-BOÀ-TAÙT MA-HA-TAÙT : laø phaåm caáp cuûa moät vò Phaät lôùn, coù yù noùi ñeán Phaät Ñaïo hay Thích-giaùo. (6 chöõ)

Toùm laïi, “CAO-ÑAØI TIEÂN-OÂNG ÑAÏI-BOÀ-TAÙT MA-HA- TAÙT” laø Ñaáng toái cao, luùc ban ñaàu, Ngaøi taïm möôïn danh xöng aáy ñeå chæ Tam-giaùo Toå sö. Moät thôøi gian sau, Ngaøi vôùi chaùnh danh ñònh phaän laø NGOÏC-HOAØNG THÖÔÏNG-ÑEÁ, laø Ñaáng Chuùa teå Caøn-Khoân vuõ truï khoâng chæ rieâng cho thaùi döông heä naøy.

“Töôùi nöôùc, vun phaân NHO-THÍCH-LAÕO”

hay “Treân trôøi, döôùi theá moät mình TA,

Nhaùnh nhoùc chia ba cuõng moät GIAØ …”

Coäng laïi ñuùng 12 chöõ, goïi laø Thaäp Nhò Khai Thieân ; cuõng töø caâu nieäm naøy, sau khoaûng 5 naêm keå töø luùc Khai Ñaïo (1926), Ñöùc CHÍ-TOÂN THÖÔÏNG-ÑEÁ vì thöông xoùt chuùng sanh, ñoàng thôøi do Thieân cô vaän chuyeån maø cuõng laø nhôn nguyeän cuûa caùc vò Tieàn Boái Khai Ñaïi-Ñaïo neân Ñaïo Cao-Ñaøi ñaõ nhanh choùng taùch chia Thaäp Nhò Chi Phaùi ñeå kòp thôøi truyeàn thoâng ñaïi chuùng Moät Moái Ñaïo vi dieäu cuûa chính Ñaáng Chuùa teå Caøn-Khoân vuõ truï cho khaép moïi nôi treân theá giôùi ñaõ ñöôïc Ngaøi daïy töø tröôùc :

“Böûu toøa thô thôùi troå theâm hoa,

Maáy nhaùnh roài sau cuõng moät nhaø; …

Vaø roài : “Nguoàn Tieân taàm Ñaïo ñeå gì ñaâu,

Quyeàn pheùp Caøn Khoân moät tuùi thaâu”

Ñeán ñaây, moãi ngöôøi chuùng ta ñeàu thaáy raèng : “Chæ coù con Hoàng chaùu Laïc vaø ñaát nöôùc Vieät-Nam linh thieâng naøy môùi ñöôïc Ñaïi hoàng aân dieãm phuùc cuûa Ñöùc Huyeàn-Thieân Thöôïng- Ñeá ñaõ cho khai saùng moái Ñaïo Cao-Ñaøi, ñöôïc theå hieän qua Thaùnh giaùo sau :

“ Chính mình Thaày ñeán ñaát Nam-bang,

Möôïn ñaát ñem gieo Moái Ñaïo Vaøng”…

Hay “Phöôïng gaùy, non Nam - Ñaïo troå moài;

Vöøa laø Quoác-ñaïo maø cuõng laø Quoác-teá-ñaïo chung cho caû coäng ñoàng xaõ hoäi loaøi ngöôøi treân theá giôùi naøy”.

“ Trôøi AÂu, bieån AÙ chôø thay saéc ,

Saéc traéng, maây laønh phuû khaép nôi.”

Ñöôïc hoàng phuùc to lôùn aáy, ngöôøi tín ñoà CAO-ÑAØI chuùng ta phaûi hoïc vaø laøm nhöõng gì ? Phaûi chaêng muïc tieâu troïng taâm laø nhöõng ñaëc ñieåm chính nhö : Toân chæ - Muïc ñích - Hoïc thuyeát - Phaùp moân, …

Khi noùi ñeán baát kyø moät toân giaùo naøo, chuùng ta ñeàu phaûi nghieân cöùu ñeán Toân chæ cuûa toân giaùo ñoù, roài ñeán Muïc ñích, v.v…

1. TOÂN CHÆ CUÛA ÑAÏI ÑAÏO TAM KYØ PHOÅ ÑOÄ LAØ GÌ ?

Coù phaûi laø Tam-giaùo qui nguyeân * Nguõ-chi hieäp nhöùt ? Chuùng ta haõy cuøng nhau laàn löôït laøm saùng toû vaán ñeà naøy. Nhö trình baøy ôû treân, trong caâu nieäm: “Nam Moâ Cao-Ñaøi Tieân-OÂng Ñaïi-Boà-Taùt Ma-Ha-Taùt” ñaõ hoäi ñuû yù nghóa Tam-giaùo ñoàng nguyeân hay qui nguyeân. Vì qui laø trôû veà, töïu veà, coøn ñoàng coù yù nghóa laø hoïp laïi cuøng nhau, vaø nguyeân laø khôûi ñaàu, nguoàn goác, coù töø gheùp laø nguyeân thuûy. Nhö vaäy, Tam-giaùo qui nguyeân, chuùng ta coù theå hieåu : “Tuy ba maø moät” hay “Moät coäi sanh ba nhaùnh in nhau.” Coøn Nguõ-chi hieäp nhöùt laø naêm nhaùnh hoïp laïi chæ coù moät, ñoù laø naêm vò theá cuûa Phaät, Tieân, Thaùnh, Thaàn vaø Nhaân, taát caû ñeàu töø Ngoâi Moät, laø THAÙI CÖÏC vaäy.

Toùm laïi, Tam-giaùo qui nguyeân * Nguõ-chi hieäp nhöùt laø heä thoáng caùc giai taàng. Ñoái vôùi truïc hoaønh (chieàu ngang) coù ba vò Giaùo chuû : Laõo-Töû, Thích-Ca, Khoång-Töû goïi laø TAM-GIAÙO ÑAÏI TOÅ SÖ; truïc hoaønh phuï coù ba vò ñai dieän cho Tam-giaùo : Quan-AÂm Boà-Taùt, Thaùi-Baïch Kim-Tinh, Quan-Thaùnh Ñeá-Quaân ñöôïc goïi laø TAM-TRAÁN OAI NGHIEÂM; ñoái vôùi truïc tung (chieàu doïc) coù 5 taàng caáp töø treân xuoáng döôùi laø :

Ñöùc Thích-Ca : vò theá cao nhaát (phaåm Phaät, ñaïi dieän cho Phaät-giaùo); keá ñeán, Ñöùc Thaùi-Baïch Giaùo-Toâng : vò theá thöù hai (phaåm Tieân, ñaïi dieän cho Ñaïo-giaùo); Ñöùc Chuùa Jeùsus : vò theá thöù ba (phaåm Thaùnh, ñaïi dieän cho Thieân-Chuùa-giaùo); Ñöùc Khöông-Thöôïng Töû-Nha : vò theá thöù tö (phaåm Thaàn, ñaïi dieän cho Thaàn-giaùo) vaø sau cuøng laø Tinh hoa cuûa Nhaân loaïi : vò theá thöù 5 (phaåm Nhaân, ñaïi dieän cho Nho-giaùo).

Coù theå noùi “Tam-giaùo qui nguyeân” coù nhöõng chuû tröông gioáng nhau :

· Nho-giaùo daïy : Toàn taâm döôõng taùnh.

· Thích-giaùo daïy : Minh taâm kieán taùnh.

· Ñaïo-giaùo daïy : Tu taâm luyeän taùnh.

Vaø “Nguõ-chi hieäp nhöùt” cuøng chuû tröông dieät boû caùi khoå; laáy caùi khoå laøm qui cuû chuaån thaèng :

· Nhôn-ñaïo phaûi : Tuøng khoå (töùc heä luïy).

· Thaàn-ñaïo phaûi : Thaéng khoå (töùc chính khí).

· Thaùnh-ñaïo phaûi : Thoï khoå (töùc tình hoøa lyù).

· Tieân-ñaïo phaûi : Thoaùt khoå (töùc thuaän thieân lyù)

· Phaät-ñaïo phaûi : Giaûi khoå (töùc thoaùt lyù).

ñöôïc loøng trong yù nghóa : “Vaïn giaùo ñoàng nhaát lyù”. Do vaäy, Thieân ñaïo laø tuyeät khoå, töùc laø khoâng khoâng maø coù lyù ñaïo cao thaâm, vi dieäu hay “Vaïn thuø qui nhaát boån”, maø Ñaáng Giaùo chuû CAO-ÑAØI THÖÔÏNG-ÑEÁ ñaõ giaûng daïy :

“Thaày laø caùc con - caùc con laø Thaày” ñöôïc Ñöùc THAÙI-THÖÔÏNG ÑAÏO-TOÅ dieãn

nghóa nhö sau :

q Thaày laø caùc con : Ñoù laø cô maàu nhieäm cuûa Thaày saùng laäp theá gian maø cuõng laø giai ñoaïn ñaàu Thieân cô bieán dòch neân goïi laø “Nhaát boån taùn vaïn thuø”. Thaùnh giaùo CAO-ÑAØI töø Ngaøy Khai Ñaïo (1926), Ñöùc BOÅN-SÖ THÍCH-CA taù danh CAO-ÑAØI TIEÂN-OÂNG ñaõ daïy : “Thaày laø Chö Phaät, Chö Phaät laø caùc con”. Coù caùc con roài môùi coù Thaàn, Thaùnh, Tieân, Phaät.

q Caùc con laø Thaày : Coù nghóa laø caùc con phaûi tu luyeän y nhö Thaày ñeå veà hieäp nhöùt cuøng Thaày, vaø ñaây laø giai ñoaïn cuoái noùi ñeán traùch nhieäm cuûa moät con ngöôøi, vöøa laø nghóa vuï moät coâng daân, vöøa laø boån phaän cuûa moät tín ñoà CAO-ÑAØI. Caû hai phöông dieän Ñôøi vaø Ñaïo ñeàu phaûi hoaøn taát toát ñeïp ñeå ñöôïc gioáng y nhö Thaày, hieäp laïi laøm moät, moät aáy chính laø Thaày, laø ngoâi Thaùi-Cöïc môùi goïi laø : “Vaïn thuø qui nhaát boån”. Ñöùc BOÅN-SÖ THÍCH-CA daïy tieáp : “Khai Thieân Ñòa voán Thaày, sanh Tieân Phaät cuõng Thaày”.

2. MUÏC ÑÍCH CUÛA ÑAÏI-ÑAÏO TAM-KYØ PHOÅ-ÑOÄ :

q Taän ñoä vaø phuïng söï nhôn sanh trong Kyø Ba Ñaïi AÂn Xaù : Höôùng daãn nhôn sanh tu hoïc vaø laøm vieäc theo Phaùp-chaùnh- truyeàn * Taân-luaät cuûa Ñaïi-Ñaïo vaø Phaùp-luaät cuûa nhaân loaïi, tuøy theo quoác gia nôi mình sinh soáng ñeå cuøng tieán hoùa ñeán Chaân-Thieän-Myõ.

q Cöùu roãi caùc vong linh (phaàn hoàn) toäi loãi : nghóa laø daãn ñoä vaø caûm hoùa taát caû caùc oan hoàn, uoång töû lo tu hoïc vaø haønh thieän treân böôùc ñöôøng Ñaïo-phaùp (chaúng haïn, vong linh ñöôïc nghe lôøi kinh tieáng keä hoaëc nghe thuyeát phaùp, … tuy höõu hình chuùng ta khoâng thaáy ñöôïc vong linh cuûa hoï) ñeå tænh ngoä hoï khoâng gieo aùc nghieäp nöõa, maø laïi coù ñieàu kieän ñoaùi coâng chuoäc toäi, sôùm luaân hoài taùi kieáp.

“Thoaùt xaùc xöa töøng tu vaïn kieáp,

Ñoä hoàn nay goäi khaép Naêm chaâu”.

3. PHAÙP-MOÂN CUÛA ÑAÏI-ÑAÏO TAM-KYØ PHOÅ-ÑOÄ : coøn goïi laø phöông phaùp tu hoïc vaø haønh ñaïo cuûa ngöôøi tín ñoà CAO-ÑAØI noùi rieâng vaø moïi ngöôøi noùi chung ñöùng treân quan ñieåm phöôïng thôø Ñaáng TOAØN-NAÊNG THÖÔÏNG-ÑEá saùng laäp Caøn-Khoân theá giôùi chuû teå muoân loaøi vaïn vaät .

Chuùng ta haõy nghe lôøi daïy cuûa Ñöùc Thaùi-Thöôïng Ñaïo-Toå :

·Phaùp : laø pheùp, khuoân pheùp .

·Moân : laø caùnh cöûa.

Vaäy phaùp moân laø cöûa pheùp, vaø lyù cuûa phaùp moân ra sao ?

Lyù cuûa phaùp moân : nghóa laø töø ngaøy nhaäp moân caàu Ñaïo cho ñeán nay, ngöôøi tín ñoà CAO-ÑAØI ñaõ ñoïc kinh, ñoïc Thaùnh ngoân, Thaùnh giaùo cuûa Thaày caû ngaøn boån maø coù thaáu hieåu taän lyù ñaâu ?

Trong taát caû caùc loaïi kinh veà Coâng truyeàn hay Bí truyeàn ñeàu laø phaùp moân Höõu-vi vaø Voâ-vi ñeå moãi ngöôøi töï chuyeån taâm, töø taâm phaøm tuïc trôû neân taâm Thaùnh Tieân. Nhö vaäy, phaùp moân laø cöûa pheùp ñi vaøo nhaø Ñaïo, maø Ñaïo laø Thöôïng Ñeá, laø Phaät, Thaùnh, Tieân neân ñoïc kinh phaûi coá gaéng ñaït ñöôïc taän lyù cuûa kinh.

Ñeán ñaây, chuùng ta cuøng nhau laøm saùng toû yù nghóa phaùp moân cuûa ÑÑTKPÑ. Ñöùc CHÍ-TOÂN coù daïy : “Vì nhôn sanh maø Thaày khai Ñaïo, nhôn sanh coù hoàn, coù xaùc thì Ñaïo phuïc vuï cho nhôn sanh” baèng hai phöông caùch :

a) Ngoaïi-giaùo coâng truyeàn höõu-vi töôùng phaùp : laø caùch tu theo cô Phoå-ñoä hoaëc cô Phöôùc hay coøn goïi laø “Nhaäp theá haønh ñaïo” theo quan nieäm cuûa Ñöùc Khoång-Töû, nghóa laø giuùp nhôn sanh tuøy theo ñieàu kieän, phöông tieän saün coù duø baèng taøi vaät hay tri thöùc kinh nghieäm, baèng taâm lyù, ngoân ngöõ ñeå hoï (neáu coù) caûi aùc hoaøn löông, boû taø qui chaùnh, caûm hoùa vaø naâng cao ñeå hoï tieán ñeán Chaân-Thieän-Myõ haàu giaûi thoaùt kieáp nhaân sinh qua caùch truyeàn lôøi (tuøy duyeân nghieäp ) hoaëc giaûng huaán ñaïi chuùng cuûa caùc Nhaø Höôùng Ñaïo hoaëc Giaùo syõ Cao-Ñaøi neân ñöôïc goïi laø Theá-Ñaïo Ñaïi-Ñoàng.

b. Noäi-giaùo taâm truyeàn voâ-vi bí phaùp : Trong ÑÑTKPÑ coù hai cô : Phoå ñoä vaø Tuyeån ñoä :

v Cô Phoå ñoä : ñöôïc phaân theo naác tieán hoùa, coù ba cô ñoù laø : Khai, Chuyeån, Phaù.

v Cô Tuyeån ñoä : cuõng phaân theo naác tieán hoùa, cuõng coù ba cô ñoù laø : Tuyeån, Qui, Thaønh.

Nhö vaäy, Noäi-giaùo taâm truyeàn voâ-vi bí phaùp chính laø cô Tuyeån ñoä hoaëc cô Hueä hay coøn goïi laø “Xuaát theá voâ vi” theo quan ñieåm cuûa Ñöùc Laõo-Töû laø soáng thuaän tuøng theo Thieân lyù, phuø hôïp vôùi luaät töï nhieân cuûa Trôøi Ñaát. Vôùi loái tu Bí phaùp naøy coù nghóa laø trôû laïi vôùi noäi taâm sau quaù trình daøi xaû thaân haønh Ñaïo giuùp ñôøi, nay coâng vieân ñaõ ñöôïc quaû maõn (coù caùc haïnh nhö : boá thí, thuyeát phaùp, coâng quaû ñaïo söï, töø thieän xaõ hoäi, chöõa trò beänh veà tinh thaàn, …) vaø tuoåi ñôøi cuõng ñaõ xeá chieàu neân giöõ tröôøng trai, thoï giôùi, ly gia caét aùi ñoái vôùi ngöôøi thaân cuûa mình ñeå chuoãi ngaøy coøn laïi chæ daønh cho Töù thôøi coâng phu tònh luyeän Tam böûu (baûo tinh, döôõng khí, toàn thaàn); luyeän Thaàn thaønh huôøn hö Ñaúng giaùc ñeå trôû veà vôùi caùi khoâng, chính laø Hö-voâ Chi khí, laø Thöôïng-Ñeá, laø Ñaïi-Linh-Quang vaäy. Tu theo phöông phaùp naøy goïi laø Thieân-Ñaïo giaûi thoaùt.

Ñaëc bieät, cuõng coù ngöôøi tín ñoà CAO-ÑAØI haønh phaùp cuøng moät luùc hai cô Phoå vaø Tuyeån ñoä; coù nghóa laø vöøa nhaäp theá haønh ñaïo (höõu vi) vaø xuaát theá voâ vi, coøn goïi laø Phöôùc Hueä song tu.

Tröôøng hôïp hi höõu naøy, hieám coù ngöôøi ñaït ñöôïc ñaïo quaû.

HOÏC THUYEÁT CUÛA ÑAÏI-ÑAÏO TAM-KYØ PHOÅ-ÑOÄ

Goàm coù 6 phaàn; ba phaàn vöøa trình baøy ôû treân, ñoù laø : Toân chæ, Muïc ñích, Phaùp moân, vaø ba phaàn coøn laïi laø : Tam-coâng (Coâng phu * Coâng quaû * Coâng trình), Tam-böûu cuûa Tam-giaùo (Coâng-bình * Baùc-aùi * Töø-bi) vaø Phaùp Chaùnh Truyeàn – Taân luaät.

4. THEÁ NAØO LAØ TAM COÂNG ?

a) Coâng quaû : laø xaû thaân giuùp ñôøi, phuïng söï toå quoác vaø hy sinh haønh ñaïo vôùi khaû naêng saün coù cuûa mình treân moïi phöông dieän. Coù nghóa laø laäp coâng boài ñöùc ñeå giaûi tröø nghieäp cuõ, khoâng gaây aùc nghieäp maø chæ taïo thieän nghieäp môùi maø thoâi. Coâng quaû phaûi vôùi tinh thaàn : Voâ danh, voâ lôïi, voâ caàu.

b) Coâng trình : laø tu taâm söûa taùnh trôû thaønh ngöôøi coù ñöùc haïnh toát vôùi taám loøng nhaân aùi, hieáu nghóa vaø thuûy chung, ñoàng thôøi trau luyeän cho tinh thaàn ñöôïc cao thöôïng, tö töôûng ñöôïc thaêng hoa. Coâng trình laø thaønh quaû cuûa söï dung chöùa caùc coâng quaû trong thôøi gian nhaát ñònh. Muoán hoaøn thieän coâng trình, vieäc laøm tröôùc tieân laø phaûi tieâu dieät thoùi hö taät xaáu nhö : ganh tò, tham aùc , kieâu ngaïo, traùo trôû, löøa ñaûo, … nghóa laø : “Phaøm taâm töû thì Ñaïo taâm sanh”.

Nhö vaäy, coâng quaû vaø coâng trình cuõng chính laø caùch nhaäp theá haønh Ñaïo hoaëc theá ñaïo ñaïi ñoàng hay tu theo cô phöôùc.

c) Coâng phu: Laø thaønh quaû nhaát ñònh cuûa coâng quaû vaø coâng trình, ñoù laø moät böôùc tieán sau khi coâng vieân quaû maõn thì Thaùnh taâm ñöôïc phaùt trieån. Ngöôøi tu haønh phaûi luyeän taäp cho baèng ñöôïc tính kieân nhaãn, söùc chòu ñöïng, loøng can ñaûm, söï bình thaûn vaø chí hy sinh thì Thaàn khai Trí môû quaùn thoâng ñöôïc Trôøi Ñaát coøn goïi laø Xuaát theá voâ-vi hoaëc Thieân Ñaïo giaûi thoaùt hay laø cô Hueä vaäy.

Coâng phu laø moät phaïm truø trong cô Tuyeån ñoä hay Noäi giaùo taâm truyeàn voâ-vi bí phaùp vöøa ñöôïc trình baøy ôû phaàn treân.

Toùm laïi, Tam coâng ñöôïc theå hieän qua hai caâu thô sau :

“ Coâng bình, coâng quaû, coâng phu,

Tam coâng veïn ñuû, ñöôøng tu môùi veà”.

5. TAM BÖÛU CUÛA TAM GIAÙO :

a) Coâng bình : Laø bieåu hieän söï trung thöïc, chôn chaùnh, phaân bieät leõ phaûi ñieàu traùi moät caùch bình ñaúng “khoâng nhaát beân troïng - nhaát beân khinh” duø ôû thuaän hay nghòch caûnh naøo ñoù. Coâng bình töôïng tröng cho ñöùc taùnh cuûa baäc Thaùnh hieàn, Nho gia.

b) Baùc aùi : Nghóa laø môû roäng taám loøng thöông yeâu caû muoân loaøi vaïn vaät; noù coøn haøm chöùa söï ñoä löôïng, khoan dung, saún saøng tha thöù cho keû toäi loãi bieát hoái caûi aên naên. Ngoaøi ra, baùc aùi coøn coù nghóa duøng ngheä thuaät taâm lyù ñeå caûm hoùa hoï trôû neân : “Vong kyû, vò tha” ngaøy caøng phaùt trieån thieän taâm roäng raõi hôn. Baùc aùi laø baûn chaát cuûa Tieân gia.

c) Töø bi : Laø loøng thöông caûm ñöôïc noun nhaän tröôùc söï ñau khoå cuûa ngöôøi khaùc vaø baèng moïi caùch bieåu loä cho hoï bieát söï caûm thoâng, thaáu hieåu vaø saün saøng chia seû noãi ñau thöông maø nghòch caûnh ñaõ gieo raéc cho hoï, ñoàng thôøi taïo moïi ñieàu kieän thuaän lôïi ñeå giuùp hoï vöôït qua gian nan, chöôùng ngaïi. Töø-bi coøn coù nghóa khuyeân lôn, an uûi, ñoäng vieân, giuùp ñôõ cho ngöôøi hoaïn naïn coù ñaày ñuû nghò löïc, nhaãn naïi vaø bình tónh; tröôùc laø hoï töï cöùu laáy mình, sau laø giuùp ñôõ ngöôøi khaùc coù hoaøn caûnh töông töï nhö mình. Laøm ñöôïc ñieàu aáy laø haïnh töø bi cuûa Boà Taùt vaäy.

6. PHAÙP CHAÙNH TRUYEÀN – TAÂN LUAÄT:

a) Phaùp chaùnh truyeàn : laø moät heä thoáng toå chöùc nhaân söï cuûa Hoäi Thaùnh Ñaïi-Ñaïo Tam-Kyø Phoå-Ñoä do theo saéc leänh cuûa Ñöùc CAO-ÑAØI THÖÔÏNG-ÑEÁ, Ngaøi ñaõ phaân ñònh phaåm töôùc, quyeàn haønh cuûa chöùc saéc Hieäp-Thieân-Ñaøi, Cöûu-Truøng-Ñaøi vaø chöùc vieäc nam, nöõ lôùn nhoû ñeàu traät töï phaân minh. Phaùp-Chaùnh-Truyeàn ñaõ ñöôïc höôùng daãn töøng chi tieát ñeå cho chöùc saéc töø Ñaïi Thieân Phong xuoáng ñeán chöùc vieäc baøn trò söï do theo ñoù maø thi haønh cho troøn traùch nhieäm, khoâng ai ñöôïc canh caûi chôn truyeàn cuûa Ñaïo. Neáu vò naøo phaïm vaøo Phaùp-Chaùnh-Truyeàn seõ bò ñöa ra TOØA TAM- GIAÙO xeùt xöû. Phaùp-Chaùnh-Truyeàn laø moät boä moân khoa hoïc veà Quaûn trò nhaân vieân cuûa ÑÑTKPÑ caàn ñöôïc truyeàn thoâng ñaïi chuùng cho moãi tín höõu CAO-ÑAØI noùi rieâng vaø moïi ngöôøi noùi chung (neáu ñöôïc cho pheùp).

Ngöôøi tín ñoà CAO-ÑAØI maø khoâng am hieåu Phaùp- Chaùnh-Truyeàn thì hoï deã ñi sai ñöôøng, laïc neõo theo Baøn moân * Taû ñaïo, töùc laø ñi ngöôïc laïi ñöôøng loái chuû tröông cuûa Ñöùc CHÍ-TOÂN.

b) Taân luaät : Chuùng ta haõy nghe theo lôøi Ngaøi Baûo Phaùp NGUYEÃN-TRUNG-HAÄU trong phaàn giôùi luaät cuûa quyeån Thieân Ñaïo, trang 137, 138 nhö sau : “Phaøm muoán baûo toàn traät töï trong vieäc haønh Ñaïo, caàn phaûi coù giôùi luaät laø pheùp aán ñònh nhöõng qui taéc ngöôøi tu haønh phaûi giöõ”.

Taân luaät laø do theo noäi dung cuûa Thaùnh giaùo maø laäp thaønh, moïi söï hình thaønh cuûa chöùc saéc, chöùc vieäc laø ñaïo höõu nam nöõ ñeàu phaûi tuaân theo Taân luaät maø thi haønh phaän söï; bôûi Taân luaät thay theá Thieân ñieàu. Heã phaïm Taân luaät thì taát nhieân laø phaïm Thieân ñieàu aét phaûi chòu toäi loãi do thaäp hình cuûa Ñöùc LYÙ GIAÙO-TOÂNG tröøng trò.

Taân luaät buoäc phaûi phuø hôïp vôùi trình ñoä daân trí, leõ taát nhieân moät ngaøy kia noù coøn söûa ñoåi cho aên nhòp vôùi söï tieán hoùa cuûa nhôn sanh sau naøy.

Nhö vaäy, ngöôøi tín ñoà CAO-ÑAØI phaûi thöïc haønh theo Taân luaät, laø trau gioài ñöùc haïnh vaø caàn phaûi thuoäc loøng Nguõ Giôùi Caám vaø Töù Ñaïi Ñieàu Qui, raùng giöõ theo ñoù maø tu haønh cho troøn boån phaän.

KEÁT LUAÄN

Ngöôøi tín ñoà CAO-ÑAØI duø ñaõ tu hoïc nhieàu naêm, hay môùi nhaäp moân caàu ñaïo, vaø duø ôû phöông trôøi xa xaêm dieäu vôïi hay sinh soáng nôi queâ Cha ñaát Toå neáu ñaõ am hieåu Hoïc thuyeát CAO-ÑAØI vaø ñem ra vaän duïng, thöïc haønh ñuùng 6 muïc ñöôïc trình baøy ôû treân ñöôïc thu goïn laïi laø :

1) TOÂN CHÆ CUÛA ÑAÏI-ÑAÏO TAM-KYØ PHOÅ-ÑOÄ : laø Tam-giaùo qui nguyeân * Nguõ- chi hieäp nhöùt.

2) MUÏC ÑÍCH CUÛA ÑAÏI-ÑAÏO TAM-KYØ PHOÅ-ÑOÄ : laø Taän ñoä, cöùu roãi vaø phuïng söï nhôn sanh veà caû hai maët : Theå xaùc (höõu hình) vaø linh hoàn (voâ hình ) cuûa ngöôøi soáng laãn keû cheát ñeå giuùp hoï lo tu hoïc vaø thöïc haønh theo : Chaân - Thieän - Myõ ñeå sôùm trôû veà vôùi Ñaáng Taïo Hoùa.

3) PHAÙP MOÂN CUÛA ÑAÏI-ÑAÏO TAM-KYØ PHOÅ-ÑOÄ : hay laø phöông phaùp tu haønh cuûa ngöôøi tín ñoà CAO-ÑAØI. Coù hai cô : Phoå vaø Tuyeån ñoä.

a. Cô Phoå ñoä : laø nhaäp theá haønh ñaïo hoaëc cô Phöôùc hay Ngoaïi giaùo coâng truyeàn höõu vi töôùng phaùp, coøn goïi laø Theá Ñaïo Ñaïi Ñoàng.

b. Cô Tuyeån ñoä : laø xuaát theá voâ vi hoaëc cô Hueä hay Noäi giaùo taâm truyeàn voâ vi bí phaùp, coøn goïi laø Thieân Ñaïo Giaûi Thoaùt.

4) TAM COÂNG : Coâng phu * Coâng quaû * Coâng trình.

5) TAM BÖÛU CUÛA TAM-GIAÙO : Coâng-bình * Baùc-aùi * Töø-bi, töông töï nhö: Bi * Trí * Duõng cuûa Phaät-giaùo, hay Chaân * Thieän * Myõ trong vaên hoïc Vieät-Nam.

6) PHAÙP-CHAÙNH-TRUYEÀN * TAÂN LUAÄT :

a. Phaùp Chaùnh Truyeàn : Laø moät heä thoáng toå chöùc nhaân söï cuûa Hoäi Thaùnh ÑAÏI-ÑAÏO TAM-KYØ PHOÅ-ÑOä do saéc leänh cuûa Ñöùc CAO-ÑAØI laäp thaønh.

b. Taân luaät : laø giôùi luaät do chö vò Tieàn Boái Khai Ñaïo soaïn thaûo trình Ñöùc CHÍ-TOÂN duyeät y. Taân luaät thay theá Thieân ñieàu ôû theá gian do Ñöùc LYÙ-GIAÙO-TOÂNG ñaûm traùch, trong ñoù caên baûn laø Töù ñaïi ñieàu qui vaø Nguõ giôùi caám.

Ñaëc bieät, Ñaïo CAO-ÑAØI coøn coù 4 tieâu muïc quan troïng nöõa, toång coäng :10 tieâu muïc trong Hoïc thuyeát CAO-ÑAØI ).

7) DANH XÖNG CUÛA TAÂN TOÂN GIAÙO : laø ÑAÏI-ÑAÏO TAM-KYØ PHOÅ-ÑOÄ, coøn goïi laø Ñaïo CAO-ÑAØI hay Moái Ñaïo Kyø Ba Ñaïi AÂn Xaù.

8) GIAÙO CHUÛ CUÛA ÑAÏI-ÑAÏO TAM-KYØ PHOÅ- ÑOÄ : laø moät Ñaáng VOÂ-VI (khoâng coù xaùc phaøm ), chính laø Ñöùc CAO-ÑAØI TIEÂN-OÂNG ÑAÏI-BOÀ-TAÙT MA-HA-TAÙT, coøn goïi laø Ñöùc THÖÔÏNG-ÑEÁ hay Ñaáng TAÏO-HOÙA, …

9) BIEÅU TÖÔÏNG PHÖÔÏNG THÔØ CUÛA CAO-ÑAØI ÑAÏI-ÑAÏO : laø THIEÂN NHAÕN töôïng tröng cho Ñaáng SAÙNG LAÄP Caøn Khoân vuõ truï. Sau moät thôøi gian, Hoäi Thaùnh Cao-Ñaøi Toøa Thaùnh Taây-Ninh ñöôïc leänh Thieâng- Lieâng gheùp Toân Chæ cuûa Ñaïi-Ñaïo laø Tam-giaùo qui nguyeân * Nguõ-chi hieäp nhöùt vaøo phöôïng thôø chung vôùi THIEÂN NHAÕN, nhöng vò theá cuûa THIEÂN NHAÕN treân cao nhaát, ngoaøi ra coøn coù Tam-Quang töùc Nhöït * Nguyeät * Tinh.

10) NGAØY KHAI ÑAÏO VAØ NGAØY KHAI MINH ÑAÏI ÑAÏO :

a) Ngaøy Khai Ñaïo : laø ngaøy maø Ñöùc THÖÔÏNG-ÑEÁ duøng Sieâu ñieån quang giaùng traàn ban Saéc leänh Khai Ñaïi-Ñaïo (veà Voâ-vi) vaø daïy caùc vò Tieàn Boái Khai Ñaïo soaïn thaûo BAÛN TUYEÂN NGOÂN KHAI ÑAÏO; vaên kieän aáy coù 28 vò ñaïi dieän cho 247 tín ñoà CAO-ÑAØI ñaàu tieân ñöùng teân trong tôø TÒCH ÑAÏO ñaêng kyù vôùi Chính quyeàn luùc baáy giôø. Ñoù laø ngaøy 23 thaùng 8 naêm Bính Daàn, thöù tö, ngaøy 29 thaùng 09 naêm 1926 (vaøo giôø tyù). Coøn ngaøy Khai Tòch Ñaïo laø ngaøy 01 thaùng 09 naêm Bính Daàn (07thaùng 10 naêm 1926), laø ngaøy maø Ñöùc Thöôïng Ñaàu sö LEÂ-VAÊN-TRUNG ñeán tình Vaên Kieän Khai Ñaïo vôùi Thoáng ñoác Nam-kyø laø LEFOL ñeå coâng khai truyeàn giaùo lyù CAO-ÑAØI. Sau naøy, Ngaøy Khai Tòch Ñaïo vaø Ngaøy Khai Ñaïo ñöôïc gom chung laø moät. Ñoù laø ngaøy kyû nieäm 23 thaùng 8 AÂm lòch haøng naêm, goïi laø ngaøy Khai Ñaïo vôùi Chính phuû.

b) Ngaøy Khai Minh Ñaïi-Ñaïo : coøn goïi laø ngaøy Hoaèng Khai Ñaïi-Ñaïo. Noùi moät caùch chuaån xaùc hôn : sau khi Khai Tòch Ñaïo (01-09 Bính-Daàn) vôùi Chính phuû khoaûng moät tuaàn leã, ngaøy 08 vaø ngaøy 09 thaùng 09 naêm Bính-Daàn, ba ñoaøn Thieân söù ñi truyeàn baù giaùo lyù CAO- ÑAØI khaép caû 20 tænh Nam-kyø vaø trôû veà Thaùnh thaát CAÀU- KHO vaøo ngaøy 10-10 Bính-Daàn, ñeå chuaån bò laøm Leã Khai Ñaïo vôùi nhôn sanh vaø quoác teá vaøo ngaøy 15 thaùng 10 naêm Bính Daàn (nhaèm ngaøy 19-11-1926).

Toùm laïi, töø 10 tieâu muïc neâu treân cho chuùng ta nhaän ñònh raèng : “Vaïn vaät … töø moät ÑAÁNG, chính laø ÑAÁNG TAÏO HOÙA vaäy”. Coù phaûi chaêng, ñoù laø HOÏC THUYEÁT CAO-ÑAØI ?

Caâu hoûi vaø cuõng laø caâu traû lôøi cho ngöôøi tín höõu Ñaïo CAO-ÑAØI noùi rieâng vaø nhôn loaïi treân haønh tinh chung.

Kính caån,

Muøa Khai Ñaïo, ngaøy 23-8 Maäu-Daàn (13-10-1998)

NGUYEÃN-HÖÕU-NHÔN. Thaùnh danh CHÍ-ÑAÏT

ChiDat
04-04-2005, 12:10 PM
font chữ này Diễn đàn có đọc được không ? hay font cũ của nó là VNI times

Tịnh Ngọc
05-04-2005, 12:01 AM
HỌC THUYẾT ĐẠO CAO-ĐÀI LÀ GÌ ?

ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ còn gọi là Đạo CAO-ĐÀI, là một Mối Đạo Kỳ Ba Đại Ân Xá do chính Đức NGỌC- HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ đã dùng huyền cơ diệu bút giáng trần khai lập đạo. Kỳ này, Ngài nhất quyết không giao Chánh giáo cho người phàm như ở thời Nhất kỳ (Thượng nguơn ) và Nhị kỳ (Trung ngươn) có Đấng Giáo chủ hữu hình (có xác trần) của các tôn giáo. Lẽ tất nhiên, đã là ngươi thì : “Nhân vô thập toàn” cho dù vị ấy có đầy đủ “tài – trí – đức – hạnh” vẫn phải bị giới hạn trong một phạm vi nhất định, mà nhà bác học về vật lý EINSTEINE đã đưa ra “Thuyết tương đối ” để cống hiến cho nhân loại.

Như vậy, thật sự có Đấng Tuyệt đối hay chăng ? Giả sử không có. Vậy, thái dương hệ này đã hàm chứa bao nhiêu hành tinh, định tinh và vệ tinh, do ai tạo lập nên ? Cụ thể hơn, trái đất của chúng ta đang sinh sống có năm châu, bốn biển, núi cao, rừng thẳm với muôn loài vạn vật; từ khí chất, khoáng sản, kim thạch, thảo mộc, côn trùng, thượng cầm, hạ thú cho đến động vật cao cấp nhất là con người. Ai đã tạo thành những danh lam thắng cảnh thiên nhiên, rồi lại gây ra bão tố phong ba, động đất, lũ lụt …. Hoặc về thời tiết, mùa đông thì lạnh buốt thấu xương, mùa hạ thì nóng cháy da người, và mùa xuân lại mát mẽ êm dịu, … và số mệnh con người được đặt để như thế nào ? Tại sao có người sanh ra cả cuộc đời được vinh hoa phú quí, có người lại tàn tật đau khổ tận cùng ?

Trong văn học Việt-Nam vào thế kỷ XVIII, Tiên sinh NGUYỄN-DU đã để lại cho đời một tác phẩm thơ bất hủ, đó là Kim-Vân-Kiều truyện đã chứng minh cho chúng ta thấy :

“Gẫm hay muôn sự tại trời,

Trời kia đã bắt làm người có thân,

Bắt phong trần, phải phong trần,

Cho thanh cao mới đặng phần thanh cao”.

Những sự kiện được nêu trên đã chứng minh cho nhân loại biết rằng luôn luôn có sự hiện hữu của một Đấng nào đó, mà chúng ta tạm gọi là Đấng Tạo-hóa hay Đấng Sáng-lập đã thể hiện bằng sự vô tận theo không gian và thời gian trong việc khai Thiên lập Địa. Phải chăng, Đấng ấy là một vị Chúa Tể Càn Khôn Vũ Trụ, Chưởng quản muôn loài vạn vật mà mắt thường của con người không sao thấy được. Vì Ngài không có hình tướng, không âm thanh, không mùi vị, … nên trong Đạo học gọi là Hư-vô chi khí, hay Âm Dương chi khí. Đạo Nho gọi Ngài là NGÔI THÁI CỰC, Đạo Phật gọi là Đức A-DI-ĐÀ- PHẬT, Đạo Lão gọi là Đức MỘC-CÔNG, Cơ-đốc giáo gọi là Đức CHÚA TRỜI, Hồi giáo : Đức THƯỢNG-ĐẾ ALLAH, Thông- Thiên-học : Đức THANH-HƯ THƯỢNG-ĐẾ, người Việt-Nam thường gọi là ông TRỜI hay Cha Trời , … và trong Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ, Ngài tá danh là Đức CAO-ĐÀI TIÊN-ÔNG ĐẠI-BỒ-TÁT MA-HA-TÁT đã hàm chứa trọn vẹn ý nghĩa Tam-giáo đồng nguyên và danh xưng ấy được tạm hiểu như sau :

q NAM MÔ: có nghĩa là cung kính, là quy ngưỡng về. (2 chữ)

q CAO-ĐÀI : được thể hiện như Đạo Nho, tức là Đạo làm người, mà người là nhân, có nhân rồi mới có Thần, Thánh, … nên gọi chung là Thánh Đạo hay Khổng-giáo.

(2 chữ)

q TIÊN-ÔNG: là vị thế của một ông Tiên lớn được tượng trưng cho nền Tiên Đạo hay Lão-giáo. (2 chữ)

q ĐẠI-BỒ-TÁT MA-HA-TÁT: là phẩm cấp của một vị Phật lớn, có ý nói đến Phật Đạo hay Thích-giáo. (6 chữ)

Tóm lại, “CAO-ĐÀI TIÊN-ÔNG ĐẠI-BỒ-TÁT MA-HA- TÁT” là Đấng tối cao, lúc ban đầu, Ngài tạm mượn danh xưng ấy để chỉ Tam-giáo Tổ sư. Một thời gian sau, Ngài với chánh danh định phận là NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ, là Đấng Chúa tể Càn-Khôn vũ trụ không chỉ riêng cho thái dương hệ này.


“Tưới nước, vun phân NHO-THÍCH-LÃO”

hay “Trên trời, dưới thế một mình TA,

Nhánh nhóc chia ba cũng một GIÀ …”

Cộng lại đúng 12 chữ, gọi là Thập Nhị Khai Thiên ; cũng từ câu niệm này, sau khoảng 5 năm kể từ lúc Khai Đạo (1926), Đức CHÍ-TÔN THƯỢNG-ĐẾ vì thương xót chúng sanh, đồng thời do Thiên cơ vận chuyển mà cũng là nhơn nguyện của các vị Tiền Bối Khai Đại-Đạo nên Đạo Cao-Đài đã nhanh chóng tách chia Thập Nhị Chi Phái để kịp thời truyền thông đại chúng Một Mối Đạo vi diệu của chính Đấng Chúa tể Càn-Khôn vũ trụ cho khắp mọi nơi trên thế giới đã được Ngài dạy từ trước :

“Bửu tòa thơ thới trổ thêm hoa,

Mấy nhánh rồi sau cũng một nhà; …

Và rồi : “Nguồn Tiên tầm Đạo để gì đâu,

Quyền phép Càn Khôn một túi thâu”

Đến đây, mỗi người chúng ta đều thấy rằng : “Chỉ có con Hồng cháu Lạc và đất nước Việt-Nam linh thiêng này mới được Đại hồng ân diễm phúc của Đức Huyền-Thiên Thượng- Đế đã cho khai sáng mối Đạo Cao-Đài, được thể hiện qua Thánh giáo sau :

“ Chính mình Thầy đến đất Nam-bang,

Mượn đất đem gieo Mối Đạo Vàng”…

Hay “Phượng gáy, non Nam - Đạo trổ mồi;

Vừa là Quốc-đạo mà cũng là Quốc-tế-đạo chung cho cả cộng đồng xã hội loài người trên thế giới này”.

“ Trời Âu, biển Á chờ thay sắc ,

Sắc trắng, mây lành phủ khắp nơi.”

Được hồng phúc to lớn ấy, người tín đồ CAO-ĐÀI chúng ta phải học và làm những gì ? Phải chăng mục tiêu trọng tâm là những đặc điểm chính như : Tôn chỉ - Mục đích - Học thuyết - Pháp môn, …

Khi nói đến bất kỳ một tôn giáo nào, chúng ta đều phải nghiên cứu đến Tôn chỉ của tôn giáo đó, rồi đến Mục đích, v.v…

1. TÔN CHỈ CỦA ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ LÀ GÌ ?

Có phải là Tam-giáo qui nguyên * Ngũ-chi hiệp nhứt ? Chúng ta hãy cùng nhau lần lượt làm sáng tỏ vấn đề này. Như trình bày ở trên, trong câu niệm: “Nam Mô Cao-Đài Tiên-Ông Đại-Bồ-Tát Ma-Ha-Tát” đã hội đủ ý nghĩa Tam-giáo đồng nguyên hay qui nguyên. Vì qui là trở về, tựu về, còn đồng có ý nghĩa là họp lại cùng nhau, và nguyên là khởi đầu, nguồn gốc, có từ ghép là nguyên thủy. Như vậy, Tam-giáo qui nguyên, chúng ta có thể hiểu : “Tuy ba mà một” hay “Một cội sanh ba nhánh in nhau.” Còn Ngũ-chi hiệp nhứt là năm nhánh họp lại chỉ có một, đó là năm vị thế của Phật, Tiên, Thánh, Thần và Nhân, tất cả đều từ Ngôi Một, là THÁI CỰC vậy.

Tóm lại, Tam-giáo qui nguyên * Ngũ-chi hiệp nhứt là hệ thống các giai tầng. Đối với trục hoành (chiều ngang) có ba vị Giáo chủ : Lão-Tử, Thích-Ca, Khổng-Tử gọi là TAM-GIÁO ĐẠI TỔ SƯ; trục hoành phụ có ba vị đai diện cho Tam-giáo : Quan-Âm Bồ-Tát, Thái-Bạch Kim-Tinh, Quan-Thánh Đế-Quân được gọi là TAM-TRẤN OAI NGHIÊM; đối với trục tung (chiều dọc) có 5 tầng cấp từ trên xuống dưới là :

Đức Thích-Ca : vị thế cao nhất (phẩm Phật, đại diện cho Phật-giáo); kế đến, Đức Thái-Bạch Giáo-Tông : vị thế thứ hai (phẩm Tiên, đại diện cho Đạo-giáo); Đức Chúa Jésus : vị thế thứ ba (phẩm Thánh, đại diện cho Thiên-Chúa-giáo); Đức Khương-Thượng Tử-Nha : vị thế thứ tư (phẩm Thần, đại diện cho Thần-giáo) và sau cùng là Tinh hoa của Nhân loại : vị thế thứ 5 (phẩm Nhân, đại diện cho Nho-giáo).

Có thể nói “Tam-giáo qui nguyên” có những chủ trương giống nhau :

· Nho-giáo dạy : Tồn tâm dưỡng tánh.

· Thích-giáo dạy : Minh tâm kiến tánh.

· Đạo-giáo dạy : Tu tâm luyện tánh.

Và “Ngũ-chi hiệp nhứt” cùng chủ trương diệt bỏ cái khổ; lấy cái khổ làm qui củ chuẩn thằng :

· Nhơn-đạo phải : Tùng khổ (tức hệ lụy).

· Thần-đạo phải : Thắng khổ (tức chính khí).

· Thánh-đạo phải : Thọ khổ (tức tình hòa lý).

· Tiên-đạo phải : Thoát khổ (tức thuận thiên lý)

· Phật-đạo phải : Giải khổ (tức thoát lý).

được lòng trong ý nghĩa : “Vạn giáo đồng nhất lý”. Do vậy, Thiên đạo là tuyệt khổ, tức là không không mà có lý đạo cao thâm, vi diệu hay “Vạn thù qui nhất bổn”, mà Đấng Giáo chủ CAO-ĐÀI THƯỢNG-ĐẾ đã giảng dạy :

“Thầy là các con - các con là Thầy” được Đức THÁI-THƯỢNG ĐẠO-TỔ diễn

nghĩa như sau :

q Thầy là các con : Đó là cơ mầu nhiệm của Thầy sáng lập thế gian mà cũng là giai đoạn đầu Thiên cơ biến dịch nên gọi là “Nhất bổn tán vạn thù”. Thánh giáo CAO-ĐÀI từ Ngày Khai Đạo (1926), Đức BỔN-SƯ THÍCH-CA tá danh CAO-ĐÀI TIÊN-ÔNG đã dạy : “Thầy là Chư Phật, Chư Phật là các con”. Có các con rồi mới có Thần, Thánh, Tiên, Phật.

q Các con là Thầy : Có nghĩa là các con phải tu luyện y như Thầy để về hiệp nhứt cùng Thầy, và đây là giai đoạn cuối nói đến trách nhiệm của một con người, vừa là nghĩa vụ một công dân, vừa là bổn phận của một tín đồ CAO-ĐÀI. Cả hai phương diện Đời và Đạo đều phải hoàn tất tốt đẹp để được giống y như Thầy, hiệp lại làm một, một ấy chính là Thầy, là ngôi Thái-Cực mới gọi là : “Vạn thù qui nhất bổn”. Đức BỔN-SƯ THÍCH-CA dạy tiếp : “Khai Thiên Địa vốn Thầy, sanh Tiên Phật cũng Thầy”.

2. MỤC ĐÍCH CỦA ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ :

q Tận độ và phụng sự nhơn sanh trong Kỳ Ba Đại Ân Xá : Hướng dẫn nhơn sanh tu học và làm việc theo Pháp-chánh- truyền * Tân-luật của Đại-Đạo và Pháp-luật của nhân loại, tùy theo quốc gia nơi mình sinh sống để cùng tiến hóa đến Chân-Thiện-Mỹ.

q Cứu rỗi các vong linh (phần hồn) tội lỗi : nghĩa là dẫn độ và cảm hóa tất cả các oan hồn, uổng tử lo tu học và hành thiện trên bước đường Đạo-pháp (chẳng hạn, vong linh được nghe lời kinh tiếng kệ hoặc nghe thuyết pháp, … tuy hữu hình chúng ta không thấy được vong linh của họ) để tỉnh ngộ họ không gieo ác nghiệp nữa, mà lại có điều kiện đoái công chuộc tội, sớm luân hồi tái kiếp.

“Thoát xác xưa từng tu vạn kiếp,

Độ hồn nay gội khắp Năm châu”.

3. PHÁP-MÔN CỦA ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ : còn gọi là phương pháp tu học và hành đạo của người tín đồ CAO-ĐÀI nói riêng và mọi người nói chung đứng trên quan điểm phượng thờ Đấng TOÀN-NĂNG THƯỢNG-ĐEá sáng lập Càn-Khôn thế giới chủ tể muôn loài vạn vật .

Chúng ta hãy nghe lời dạy của Đức Thái-Thượng Đạo-Tổ :

·Pháp : là phép, khuôn phép .

·Môn : là cánh cửa.

Vậy pháp môn là cửa phép, và lý của pháp môn ra sao ?

Lý của pháp môn : nghĩa là từ ngày nhập môn cầu Đạo cho đến nay, người tín đồ CAO-ĐÀI đã đọc kinh, đọc Thánh ngôn, Thánh giáo của Thầy cả ngàn bổn mà có thấu hiểu tận lý đâu ?

Trong tất cả các loại kinh về Công truyền hay Bí truyền đều là pháp môn Hữu-vi và Vô-vi để mỗi người tự chuyển tâm, từ tâm phàm tục trở nên tâm Thánh Tiên. Như vậy, pháp môn là cửa phép đi vào nhà Đạo, mà Đạo là Thượng Đế, là Phật, Thánh, Tiên nên đọc kinh phải cố gắng đạt được tận lý của kinh.

Đến đây, chúng ta cùng nhau làm sáng tỏ ý nghĩa pháp môn của ĐĐTKPĐ. Đức CHÍ-TÔN có dạy : “Vì nhơn sanh mà Thầy khai Đạo, nhơn sanh có hồn, có xác thì Đạo phục vụ cho nhơn sanh” bằng hai phương cách :

a) Ngoại-giáo công truyền hữu-vi tướng pháp : là cách tu theo cơ Phổ-độ hoặc cơ Phước hay còn gọi là “Nhập thế hành đạo” theo quan niệm của Đức Khổng-Tử, nghĩa là giúp nhơn sanh tùy theo điều kiện, phương tiện sẵn có dù bằng tài vật hay tri thức kinh nghiệm, bằng tâm lý, ngôn ngữ để họ (nếu có) cải ác hoàn lương, bỏ tà qui chánh, cảm hóa và nâng cao để họ tiến đến Chân-Thiện-Mỹ hầu giải thoát kiếp nhân sinh qua cách truyền lời (tùy duyên nghiệp ) hoặc giảng huấn đại chúng của các Nhà Hướng Đạo hoặc Giáo sỹ Cao-Đài nên được gọi là Thế-Đạo Đại-Đồng.

b. Nội-giáo tâm truyền vô-vi bí pháp : Trong ĐĐTKPĐ có hai cơ : Phổ độ và Tuyển độ :

v Cơ Phổ độ : được phân theo nấc tiến hóa, có ba cơ đó là : Khai, Chuyển, Phá.

v Cơ Tuyển độ : cũng phân theo nấc tiến hóa, cũng có ba cơ đó là : Tuyển, Qui, Thành.

Như vậy, Nội-giáo tâm truyền vô-vi bí pháp chính là cơ Tuyển độ hoặc cơ Huệ hay còn gọi là “Xuất thế vô vi” theo quan điểm của Đức Lão-Tử là sống thuận tùng theo Thiên lý, phù hợp với luật tự nhiên của Trời Đất. Với lối tu Bí pháp này có nghĩa là trở lại với nội tâm sau quá trình dài xả thân hành Đạo giúp đời, nay công viên đã được quả mãn (có các hạnh như : bố thí, thuyết pháp, công quả đạo sự, từ thiện xã hội, chữa trị bệnh về tinh thần, …) và tuổi đời cũng đã xế chiều nên giữ trường trai, thọ giới, ly gia cắt ái đối với người thân của mình để chuỗi ngày còn lại chỉ dành cho Tứ thời công phu tịnh luyện Tam bửu (bảo tinh, dưỡng khí, tồn thần); luyện Thần thành huờn hư Đẳng giác để trở về với cái không, chính là Hư-vô Chi khí, là Thượng-Đế, là Đại-Linh-Quang vậy. Tu theo phương pháp này gọi là Thiên-Đạo giải thoát.

Đặc biệt, cũng có người tín đồ CAO-ĐÀI hành pháp cùng một lúc hai cơ Phổ và Tuyển độ; có nghĩa là vừa nhập thế hành đạo (hữu vi) và xuất thế vô vi, còn gọi là Phước Huệ song tu.

Trường hợp hi hữu này, hiếm có người đạt được đạo quả.

HỌC THUYẾT CỦA ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ

Gồm có 6 phần; ba phần vừa trình bày ở trên, đó là : Tôn chỉ, Mục đích, Pháp môn, và ba phần còn lại là : Tam-công (Công phu * Công quả * Công trình), Tam-bửu của Tam-giáo (Công-bình * Bác-ái * Từ-bi) và Pháp Chánh Truyền – Tân luật.

4. THẾ NÀO LÀ TAM CÔNG ?

a) Công quả : là xả thân giúp đời, phụng sự tổ quốc và hy sinh hành đạo với khả năng sẵn có của mình trên mọi phương diện. Có nghĩa là lập công bồi đức để giải trừ nghiệp cũ, không gây ác nghiệp mà chỉ tạo thiện nghiệp mới mà thôi. Công quả phải với tinh thần : Vô danh, vô lợi, vô cầu.

b) Công trình : là tu tâm sửa tánh trở thành người có đức hạnh tốt với tấm lòng nhân ái, hiếu nghĩa và thủy chung, đồng thời trau luyện cho tinh thần được cao thượng, tư tưởng được thăng hoa. Công trình là thành quả của sự dung chứa các công quả trong thời gian nhất định. Muốn hoàn thiện công trình, việc làm trước tiên là phải tiêu diệt thói hư tật xấu như : ganh tị, tham ác , kiêu ngạo, tráo trở, lừa đảo, … nghĩa là : “Phàm tâm tử thì Đạo tâm sanh”.

Như vậy, công quả và công trình cũng chính là cách nhập thế hành Đạo hoặc thế đạo đại đồng hay tu theo cơ phước.

c) Công phu: Là thành quả nhất định của công quả và công trình, đó là một bước tiến sau khi công viên quả mãn thì Thánh tâm được phát triển. Người tu hành phải luyện tập cho bằng được tính kiên nhẫn, sức chịu đựng, lòng can đảm, sự bình thản và chí hy sinh thì Thần khai Trí mở quán thông được Trời Đất còn gọi là Xuất thế vô-vi hoặc Thiên Đạo giải thoát hay là cơ Huệ vậy.

Công phu là một phạm trù trong cơ Tuyển độ hay Nội giáo tâm truyền vô-vi bí pháp vừa được trình bày ở phần trên.

Tóm lại, Tam công được thể hiện qua hai câu thơ sau :


“ Công bình, công quả, công phu,

Tam công vẹn đủ, đường tu mới về”.

5. TAM BỬU CỦA TAM GIÁO :

a) Công bình : Là biểu hiện sự trung thực, chơn chánh, phân biệt lẽ phải điều trái một cách bình đẳng “không nhất bên trọng - nhất bên khinh” dù ở thuận hay nghịch cảnh nào đó. Công bình tượng trưng cho đức tánh của bậc Thánh hiền, Nho gia.

b) Bác ái : Nghĩa là mở rộng tấm lòng thương yêu cả muôn loài vạn vật; nó còn hàm chứa sự độ lượng, khoan dung, sẳn sàng tha thứ cho kẻ tội lỗi biết hối cải ăn năn. Ngoài ra, bác ái còn có nghĩa dùng nghệ thuật tâm lý để cảm hóa họ trở nên : “Vong kỷ, vị tha” ngày càng phát triển thiện tâm rộng rãi hơn. Bác ái là bản chất của Tiên gia.

c) Từ bi : Là lòng thương cảm được noun nhận trước sự đau khổ của người khác và bằng mọi cách biểu lộ cho họ biết sự cảm thông, thấu hiểu và sẵn sàng chia sẻ nỗi đau thương mà nghịch cảnh đã gieo rắc cho họ, đồng thời tạo mọi điều kiện thuận lợi để giúp họ vượt qua gian nan, chướng ngại. Từ-bi còn có nghĩa khuyên lơn, an ủi, động viên, giúp đỡ cho người hoạn nạn có đầy đủ nghị lực, nhẫn nại và bình tĩnh; trước là họ tự cứu lấy mình, sau là giúp đỡ người khác có hoàn cảnh tương tự như mình. Làm được điều ấy là hạnh từ bi của Bồ Tát vậy.

6. PHÁP CHÁNH TRUYỀN – TÂN LUẬT:

a) Pháp chánh truyền : là một hệ thống tổ chức nhân sự của Hội Thánh Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ do theo sắc lệnh của Đức CAO-ĐÀI THƯỢNG-ĐẾ, Ngài đã phân định phẩm tước, quyền hành của chức sắc Hiệp-Thiên-Đài, Cửu-Trùng-Đài và chức việc nam, nữ lớn nhỏ đều trật tự phân minh. Pháp-Chánh-Truyền đã được hướng dẫn từng chi tiết để cho chức sắc từ Đại Thiên Phong xuống đến chức việc bàn trị sự do theo đó mà thi hành cho tròn trách nhiệm, không ai được canh cải chơn truyền của Đạo. Nếu vị nào phạm vào Pháp-Chánh-Truyền sẽ bị đưa ra TÒA TAM- GIÁO xét xử. Pháp-Chánh-Truyền là một bộ môn khoa học về Quản trị nhân viên của ĐĐTKPĐ cần được truyền thông đại chúng cho mỗi tín hữu CAO-ĐÀI nói riêng và mọi người nói chung (nếu được cho phép).

Người tín đồ CAO-ĐÀI mà không am hiểu Pháp- Chánh-Truyền thì họ dễ đi sai đường, lạc nẽo theo Bàn môn * Tả đạo, tức là đi ngược lại đường lối chủ trương của Đức CHÍ-TÔN.

b) Tân luật : Chúng ta hãy nghe theo lời Ngài Bảo Pháp NGUYỄN-TRUNG-HẬU trong phần giới luật của quyển Thiên Đạo, trang 137, 138 như sau : “Phàm muốn bảo tồn trật tự trong việc hành Đạo, cần phải có giới luật là phép ấn định những qui tắc người tu hành phải giữ”.

Tân luật là do theo nội dung của Thánh giáo mà lập thành, mọi sự hình thành của chức sắc, chức việc là đạo hữu nam nữ đều phải tuân theo Tân luật mà thi hành phận sự; bởi Tân luật thay thế Thiên điều. Hễ phạm Tân luật thì tất nhiên là phạm Thiên điều ắt phải chịu tội lỗi do thập hình của Đức LÝ GIÁO-TÔNG trừng trị.

Tân luật buộc phải phù hợp với trình độ dân trí, lẽ tất nhiên một ngày kia nó còn sửa đổi cho ăn nhịp với sự tiến hóa của nhơn sanh sau này.

Như vậy, người tín đồ CAO-ĐÀI phải thực hành theo Tân luật, là trau giồi đức hạnh và cần phải thuộc lòng Ngũ Giới Cấm và Tứ Đại Điều Qui, ráng giữ theo đó mà tu hành cho tròn bổn phận.

KẾT LUẬN

Người tín đồ CAO-ĐÀI dù đã tu học nhiều năm, hay mới nhập môn cầu đạo, và dù ở phương trời xa xăm diệu vợi hay sinh sống nơi quê Cha đất Tổ nếu đã am hiểu Học thuyết CAO-ĐÀI và đem ra vận dụng, thực hành đúng 6 mục được trình bày ở trên được thu gọn lại là :

1) TÔN CHỈ CỦA ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ : là Tam-giáo qui nguyên * Ngũ- chi hiệp nhứt.

2) MỤC ĐÍCH CỦA ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ : là Tận độ, cứu rỗi và phụng sự nhơn sanh về cả hai mặt : Thể xác (hữu hình) và linh hồn (vô hình ) của người sống lẫn kẻ chết để giúp họ lo tu học và thực hành theo : Chân - Thiện - Mỹ để sớm trở về với Đấng Tạo Hóa.

3) PHÁP MÔN CỦA ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ : hay là phương pháp tu hành của người tín đồ CAO-ĐÀI. Có hai cơ : Phổ và Tuyển độ.

a. Cơ Phổ độ : là nhập thế hành đạo hoặc cơ Phước hay Ngoại giáo công truyền hữu vi tướng pháp, còn gọi là Thế Đạo Đại Đồng.

b. Cơ Tuyển độ : là xuất thế vô vi hoặc cơ Huệ hay Nội giáo tâm truyền vô vi bí pháp, còn gọi là Thiên Đạo Giải Thoát.

4) TAM CÔNG : Công phu * Công quả * Công trình.

5) TAM BỬU CỦA TAM-GIÁO : Công-bình * Bác-ái * Từ-bi, tương tự như: Bi * Trí * Dũng của Phật-giáo, hay Chân * Thiện * Mỹ trong văn học Việt-Nam.

6) PHÁP-CHÁNH-TRUYỀN * TÂN LUẬT :

a. Pháp Chánh Truyền : Là một hệ thống tổ chức nhân sự của Hội Thánh ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐOä do sắc lệnh của Đức CAO-ĐÀI lập thành.

b. Tân luật : là giới luật do chư vị Tiền Bối Khai Đạo soạn thảo trình Đức CHÍ-TÔN duyệt y. Tân luật thay thế Thiên điều ở thế gian do Đức LÝ-GIÁO-TÔNG đảm trách, trong đó căn bản là Tứ đại điều qui và Ngũ giới cấm.

Đặc biệt, Đạo CAO-ĐÀI còn có 4 tiêu mục quan trọng nữa, tổng cộng :10 tiêu mục trong Học thuyết CAO-ĐÀI ).

7) DANH XƯNG CỦA TÂN TÔN GIÁO : là ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ, còn gọi là Đạo CAO-ĐÀI hay Mối Đạo Kỳ Ba Đại Ân Xá.

8) GIÁO CHỦ CỦA ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ- ĐỘ : là một Đấng VÔ-VI (không có xác phàm ), chính là Đức CAO-ĐÀI TIÊN-ÔNG ĐẠI-BỒ-TÁT MA-HA-TÁT, còn gọi là Đức THƯỢNG-ĐẾ hay Đấng TẠO-HÓA, …

9) BIỂU TƯỢNG PHƯỢNG THỜ CỦA CAO-ĐÀI ĐẠI-ĐẠO : là THIÊN NHÃN tượng trưng cho Đấng SÁNG LẬP Càn Khôn vũ trụ. Sau một thời gian, Hội Thánh Cao-Đài Tòa Thánh Tây-Ninh được lệnh Thiêng- Liêng ghép Tôn Chỉ của Đại-Đạo là Tam-giáo qui nguyên * Ngũ-chi hiệp nhứt vào phượng thờ chung với THIÊN NHÃN, nhưng vị thế của THIÊN NHÃN trên cao nhất, ngoài ra còn có Tam-Quang tức Nhựt * Nguyệt * Tinh.

10) NGÀY KHAI ĐẠO VÀ NGÀY KHAI MINH ĐẠI ĐẠO :

a) Ngày Khai Đạo : là ngày mà Đức THƯỢNG-ĐẾ dùng Siêu điển quang giáng trần ban Sắc lệnh Khai Đại-Đạo (về Vô-vi) và dạy các vị Tiền Bối Khai Đạo soạn thảo BẢN TUYÊN NGÔN KHAI ĐẠO; văn kiện ấy có 28 vị đại diện cho 247 tín đồ CAO-ĐÀI đầu tiên đứng tên trong tờ TỊCH ĐẠO đăng ký với Chính quyền lúc bấy giờ. Đó là ngày 23 tháng 8 năm Bính Dần, thứ tư, ngày 29 tháng 09 năm 1926 (vào giờ tý). Còn ngày Khai Tịch Đạo là ngày 01 tháng 09 năm Bính Dần (07tháng 10 năm 1926), là ngày mà Đức Thượng Đầu sư LÊ-VĂN-TRUNG đến tình Văn Kiện Khai Đạo với Thống đốc Nam-kỳ là LEFOL để công khai truyền giáo lý CAO-ĐÀI. Sau này, Ngày Khai Tịch Đạo và Ngày Khai Đạo được gom chung là một. Đó là ngày kỷ niệm 23 tháng 8 Âm lịch hàng năm, gọi là ngày Khai Đạo với Chính phủ.

b) Ngày Khai Minh Đại-Đạo : còn gọi là ngày Hoằng Khai Đại-Đạo. Nói một cách chuẩn xác hơn : sau khi Khai Tịch Đạo (01-09 Bính-Dần) với Chính phủ khoảng một tuần lễ, ngày 08 và ngày 09 tháng 09 năm Bính-Dần, ba đoàn Thiên sứ đi truyền bá giáo lý CAO- ĐÀI khắp cả 20 tỉnh Nam-kỳ và trở về Thánh thất CẦU- KHO vào ngày 10-10 Bính-Dần, để chuẩn bị làm Lễ Khai Đạo với nhơn sanh và quốc tế vào ngày 15 tháng 10 năm Bính Dần (nhằm ngày 19-11-1926).

Tóm lại, từ 10 tiêu mục nêu trên cho chúng ta nhận định rằng : “Vạn vật … từ một ĐẤNG, chính là ĐẤNG TẠO HÓA vậy”. Có phải chăng, đó là HỌC THUYẾT CAO-ĐÀI ?

Câu hỏi và cũng là câu trả lời cho người tín hữu Đạo CAO-ĐÀI nói riêng và nhơn loại trên hành tinh chung.


Kính cẩn,

Mùa Khai Đạo, ngày 23-8 Mậu-Dần (13-10-1998)

NGUYỄN-HỮU-NHƠN. Thánh danh CHÍ-ĐẠT