View Full Version : Mọi giá trị đảo lộn, chả hiểu thế nào nữa.
bảo bình
27-09-2007, 11:32 PM
Xin mượn câu nói của nghệ sĩ sân khấu Đức Khuê để dẫn cho loạt bài trích từ nguồn Vietnamnet.
<TABLE cellSpacing=2 cellPadding=2 width=574 border=0 hasbox="2"><TBODY hasbox="2"><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">KHẢ NĂNG KỲ LẠ CỦA CÁC NHÀ GỌI LÀ “NGOẠI CẢM”: KHÔNG CÓ NGƯỜI VẪN TÌM THẤY MỘ (PHẦN I)
</TD></TR><TR hasbox="2"><TD class=tintop_title hasbox="2">Vòng tròn, vòng tròn - cái vòng tròn ngớ ngẩn</TD></TR><TR hasbox="2"><TD class=thu hasbox="2">Thứ hai, 17/9/2007, 15:56 GMT+7</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">
Thời gian gần đây, những khả năng mơ hồ của những người được gọi là “người có khả năng ngoại cảm” khiến xã hội tò mò, xôn xao. Thừa dịp đó, những kẻ giả danh “nhà ngoại cảm” đã xuất hiện ở nhiều nơi với mục đích duy nhất là: Nhằm vào túi tiền của những người dân hiền lành, chất phác, cả tin.
</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">Để giúp tâm lý xã hội cân bằng và góp phần chỉ rõ sự thực sau tấm màn “ngoại cảm mơ hồ” ấy, phóng viên Chuyên trang Vietimes đã quyết tâm thực hiện chuyên đề này.
Chúng tôi phải nhấn mạnh rằng chuyên đề này không nhằm vào những người có thể có những khả năng đặc biệt thực sự (dù điều này cũng chưa được khoa học kiểm chứng), mà là giúp cho cộng đồng hiểu được đúng những gì ẩn phía sau những thứ gọi là “ngoại cảm” đang xuất hiện nhan nhản ở khắp nơi.
Cùng với Chuyên đề này, chúng tôi trân trọng đề nghị các nhà khoa học, các nhà văn hóa gửi cho Chuyên trang VieTimes những nghiên cứu, những phân tích của mình về những hiện tượng gọi là “ngoại cảm” ngõ hầu giúp cộng đồng hiểu rõ hơn về những hiện tượng đó.
Phần I: Vòng tròn, vòng tròn - cái vòng tròn ngớ ngẩn
Chúng tôi hăm hở cầm một gói quà (đó là một cái đĩa sứ, có chữ Tâm ở giữa, mua tại nhà sách Tiền Phong trên đường Nguyễn Thái Học) đến nhà của “nhà ngoại cảm” Trần Quang Bích, mong có được một cái cớ để có thể nói chuyện với người mà qua điện thoại, ông tự giới thiệu mình là một trong những thành viên sáng lập ra Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người.
Dường như đã nhiều người tìm đến nhà ông lắm rồi. Ngõ số 2 Dã Tượng khá lớn với rất nhiều ngõ ngách nhỏ, nhưng khi chúng tôi vừa hỏi một người là nhà ông Bích ở đâu, người đó đã ngay lập tức chỉ cho chúng tôi cái nhà tập thể vài tầng mà không cần hỏi thêm là nhà số bao nhiêu, ông Bích bao nhiêu tuổi hay làm gì.
Một cái cầu thang cũ dẫn chúng tôi lên tầng 2. Một cánh cửa cũ mở ra đón chúng tôi vào. Một không khí rất cũ của mùi ẩm mốc phả vào mặt, xuất phát từ những đồ đạc đã lâu ngày không được làm mới. Và cả một “nhà ngoại cảm” Nguyễn Quang Bích đi lại chậm chạp, tay hơi run.
Món quà bí ẩn
Ông không hồ hởi với món quà của chúng tôi. Chúng tôi trình bày rằng đây là món quà của một độc giả hâm mộ ông, gửi đến tòa soạn, nhờ báo chuyển đến tận tay ông Trần Quang Bích. Ông đặt gói quà lên đùi, úp hai bàn tay lên đó, rất chăm chú và bắt đầu nói…
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/7/2007/09/TQ-Bich-1.jpg</TD></TR><TR><TD></TD></TR></TBODY></TABLE>
Trần Quang Bích: Phải cẩn thận với bùa ở trong gói quà này. Nhưng các cái đó thì cháu không thể nhìn thấy được. Đấy, cái này [gói quà] là có. Tôi đang ngồi và khử một số hiện tượng đó. Hình như có bùa ngải
Phóng viên: Bác thấy là gói quà có”bùa ngải” ?
TQB: Có. Họ chỉ gài tờ giấy Kính tặng bác Trần Quang Bích thôi thì trong đó đã có vấn đề rồi.
PV: Bác đang khử “ nó” đấy ạ?
TQB: Vâng.
PV: Bác làm cách nào để khử?
TQB: Tôi đưa hai bàn tay lên điểm này [điểm giữa ở mặt trên của gói quà]. Mọi cái bùa tôi chỉ cần để tay như thế này là thoát hết bên trong.
PV: Cháu mang đến thế này, liệu cháu có bị “ảnh hưởng” gì không?
TQB: Không, bây giờ tôi khử rồi thì không có gì. Cháu cứ ngồi đây.
PV: “Lực yểm” trong này có mạnh không bác?
TQB: Nó gây cho mình hơi rối loạn về trí tuệ. Hoặc nó làm mình không minh mẫn trong một giây thôi.
PV: “Bùa” này được làm như thế nào, thưa bác?
TQB: Người ta viết vào một tờ giấy và người ta đặt lên ban thờ để lễ, cử âm binh vào trong đạo bùa đó.
PV: Theo bác, người “yểm” cái bùa này có cao tay không?
TQB: Đây là có sự điều khiển từ nơi khác. Chứ nếu có người biếu quà, sao không đến thẳng đây.
PV: Tức là trong này có “ âm binh” phải không ạ?
TQB: Vâng, có
Sau khi”ôm bụng” về “bị yểm bùa”, chúng tôi trao đổi với ông Bích về khả năng kỳ lạ của những “nhà ngoại cảm”.
Từ những vòng sáng đến tập luyện yoga?
PV: Bác thấy có “khả năng đặc biệt” từ lúc nào?
TQB: Cách đây 20 năm.
PV: Có sự kiện gì khiến bác có “khả năng” đó không?
TQB: Đó là sự kiện tôi bị chảy máu dạ dày, ngất hai lần. Sau đó tôi chữa bằng phương pháp tập luyện thiền định Yoga. Tập xong một thời gian, tôi thấy không bị hiện tượng đó nữa [ông Bích chỉ vào bụng] và xuất hiện hiện tượng ở đây [chỉ vào đầu]. Rồi dần dần xuất hiện một chấm sáng ở đây.
PV: Sao cháu không nhìn thấy?
TQB: Cháu không thể nhìn thấy. Nhắm mắt vào là thấy hình của nó.
PV: Nghĩa là khi nhắm mắt thì bác nhìn thấy?
TQB: Đúng. Hoặc là mở mắt cũng thấy cái vòng riêng của mình.
PV: Vòng bóng phải không ạ?
TQB: Không. Đó là vòng tròn.
PV: Khi bác có khả năng ấy thì chế độ ăn uống của bác có gì khác không?
TQB: Tôi ăn rất bình thường. Chỉ ăn ít thịt chứ không nhiều thịt.
PV: Làm thế nào mà bác có” khả năng” này?
TQB: Do tập luyện. Tập luyện theo phương pháp của đạo Phật. Khi tôi nghiên cứu khoa học về tâm linh thì tôi thấy tìm mộ là cái rất nhỏ của đạo Phật. Nghĩa là người ta mở được thần nhãn rồi thì người ta tiếp xúc với người âm là chuyện bình thường. Công việc chính của tôi là đào tạo lớp trẻ có trí tuệ, đứa nào có vòng sáng này thì học rất thông minh.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/7/2007/09/TQ-Bich-2.jpg</TD></TR><TR><TD></TD></TR></TBODY></TABLE>
Mắt nhìn thấy “người âm”
PV: Khi đi tìm mộ thì mình nhìn xuyên xuống dưới đất phải không ạ?
TQB: Chính người âm dắt mình đến [chỗ mộ] vì mắt này là nhìn thấy người âm.
PV: Ngoài nhìn thấy “người âm”, mắt này nhìn xuống đất có thể thấy vàng được không?
TQB: Tôi đã một lần thử nghiệm nhưng không kết quả. Nếu vàng của Trung Quốc, người ta yểm rất chặt chẽ. Tức là nếu anh động đến, có khi anh gặp họa.
PV: Tức là có thể nhìn thấy nhưng không dám đào vàng lên?
TQB: Có thể nhìn thấy
PV: Trong các nhà “ngoại cảm tìm mộ”, theo bác ai là người giỏi nhất?
TQB: Theo tôi nhận định, số người xuất hiện khá nhiều chứ không phải riêng gì Phan Bích Hằng đâu. Nhưng Phan Bích Hằng là người tìm có độ tin cậy cao hơn.
PV: Quy trình tìm sẽ như thế nào?
TQB: Tức là cầm bức ảnh lên hay người ta thắp hương rồi gọi người chết có tên tuổi về, rồi sẽ nhìn thấy người được gọi về.
PV: Tức là “người âm” sẽ dẫn đến chỗ có bộ xương cốt ấy?
TQB: Chứ không thì tìm sao được. Sau khi nhận được tín hiệu rồi thì người đó nhìn xuyên xuống đất, ở khoảng cách nào cũng được.
PV: Như vậy thì bộ xương cốt dưới đất có dấu hiệu gì đặc biệt không? Có ăng ten phải không?
TQB: Không.Theo nghiên cứu riêng của tôi thì chính bộ não là phát ra mạnh nhất. Khi người ta bốc mộ, lắc lắc (thì thấy) cái não ở bên trong vẫn còn nguyên.
PV: Tức là cái xương sọ, như cái ăng ten riêng, phát ra tín hiệu và ”nhài ngoại cảm” bắt được cá itín hiệu ấy.
TQB: Linh hồn bám quanh cái khu vực ấy. Tôi nghiên cứu cái này nên tôi không muốn nói lộ nhiều. Tôi đào tạo được khá nhiều người rồi.
PV: Những học trò của bác có ai có tên tuổi không?
TQB: Tên tuổi là anh Dương Mạnh Hùng. Học trò Dương Mạnh Hùng ngày trước có thể thổi thuốc lá, và khi nhìn lên khói thuốc lá là nhận ra vấn đề. Tôi đã bổ sung giúp anh đó khả năng nhìn thấy, nghe thấy và trông rõ màu sắc. Giờ anh đó có thể vẽ lại [chân dung người âm].
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/7/2007/09/TQ-Bich-4.jpg</TD></TR><TR><TD></TD></TR></TBODY></TABLE>
Người ở Hà Nội, vía ở chợ Bến Thành
PV: Công trình mang tính khoa học của bác là công trình nào?
TQB: Công trình ở đây là chuyên khai mở thần nhãn, khai mở thành nhũng người có ngoại cảm.
PV: Nghĩa là những người bình thường cũng có thể khai mở “khả năng ngoại cảm” được?
TQB: Tùy từng người. Phải nhìn hào quang của người ta xem là có mở được không thì bắt đầu mới mở. Hai nữa là phải có những đặc biệt riêng.
PV: Bác thấy cháu có thể “ mở” được không?
TQB: Có thể được.
PV: Thế cháu phải làm gì để “khai mở” được?
TQB: Khó lắm. Phải tham khảo, phải nghiên cứu. Điều nữa là cái duyên của nhà Phật, người này được, người kia không được.
PV: Có cách nào để người bình thường trở thành nhà “ngoại cảm” không?
TQB: Nếu nói nghề thì không được. Việc này làm chỉ là để giúp đời thôi.
PV: Bác có mở lớp đào tạo không?
TQB: Không. Hai nữa trong việc tâm linh như thế này, mình càng làm điều đặc biệt thì càng nguy hiểm.
PV: Theo bác thì “nhà ngoại cảm” như cô Hằng”, giỏi như vậy sao không đi tìm những mỏ dầu ở Việt Nam mà Việt Nam đang thăm dò mất rất nhiều tiền?
TQB: Ngoại cảm được, cho thực nghiệm thì ngoại cảm làm được [việc đó]. Khi người ta có ngoại cảm rồi thì người ta có thể nhìn xuống dưới mặt nước 100 đến 200m, 1000 đến 2000m.
PV: Tại sao cô Hằng lại không đi tìm dầu cho Việt Nam?
TQB: Tôi vẫn chưa hiểu. Vì số người tìm mộ bây giờ lớn quá. Tôi nói thế này, khi đã mở được thần nhãn rồi thì có thể đi bất cứ nơi nào trên đất nước này, trên hành tinh này, có thể ngồi đây, về quê, rất nhanh. Nói xong đã có mặt ở quê rồi. Nói xong là có mặt ở chợ Bến Thành rồi.
PV: Tức là cả người mình có mặt ở chợ Bến Thành?
TQB: Không phải. Cái vía của mình. Mình vẫn ngồi ở đây.
PV: Tức là mình chết rồi?
TQB: Không, vẫn tỉnh táo.
PV: Có phải là mình ngồi đây mà giúp được người bệnh tận bên Mỹ bớt đau đớn được không?
TQB: Chữa từ xa được chứ.
Đèn xanh hay đèn đỏ?
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/7/2007/09/TQ-Bich-3.jpg</TD></TR><TR><TD></TD></TR></TBODY></TABLE>
PV: Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người thành lập năm 1997, có người tin tưởng nhưng có người cố chấp bảo trò này là mê tín dị đoan. Theo bác, mình phải giải thích cho họ như thế nào?
TQB: Mình không phải giải thích mà phải đào tạo được người [có khả năng ngoại cảm], mà hiện giờ tôi đang làm được chuyện đó. Tôi sẽ quay camera sau đó đưa vào băng rồi đưa vào đĩa để làm minh chứng là những người ở địa chỉ đây có thể làm được.
PV: Nhưng cơ quan chức năng không cho phát tán những băng đó?
TQB: Tôi nói tôi làm nghiên cứu riêng. Các vị bảo tôi mê tín dị đoan thì tôi đưa ra chứ tôi không phát. Phát băng ra làm gì, gây bất lợi cho mình. Vì mình nghiên cứu, mình được phép chứng minh những gì mình đã làm.
PV: Bên Bộ Văn hoá đã cho phép chưa?
TQB: Chưa.
PV: Sao lại chưa?
TQB: Trên đó người ta bật đèn xanh nhưng (không can thiệp nếu) đừng làm cái gì quá đáng.
PV: Nghĩa là người ta cho mình làm nhưng không có văn bản cụ thể?
TQB: Mình làm đừng chạm đến vấn đề chính trị quốc gia… Đừng đụng về chính tri mà chỉ về tâm linh thôi.
PV: Nước ngoài đã tìm đến công trình này của bác chưa?
TQB: Tôi không muốn nước ngoài tìm đến. Mà tìm đến để làm gì? Tôi muốn đóng góp cho đất nước này. Vì có rất nhiều bí ẩn trong khoa học này. Tôi cũng không có ước mơ giàu có. Trước tôi làm kỹ sư cơ khí. Sau trận ốm đó, tôi được giáo sư Hoàng Phương (đã mất) đưa cho tôi khá nhiều sách về vấn đề này.
PV: Tất cả những “nhà ngoại cảm” để có được “ngoại cảm” đều phải trải qua trận ốm?
TQB: Vâng. Hoặc là điên rồ. Phan Thị Bích Hằng thì bị chó dại cắn.
PV: Chó dại cắn thì làm sao mà có thể sống được?
TQB: Theo nghiên cứu của tôi, chị sống theo kiểu “Hồn Trương Ba, Da hàng thịt”. Tức là có một người âm đã mất lâu năm rồi nhập vào.
PV: Khi làm nghề này, họ có coi trọng tiền bạc không?
TQB: Không. Nhưng cũng có những người lưu tâm tiền bạc chứ.
(Còn nữa)
Phần tiếp theo: Mạch đập thật nhưng máu thì… đen (http://www.vietimes.com.vn/vn/chuyende/3633/index.viet)
Nhóm phóng viên VieTimes thực hiện
</TD></TR></TBODY></TABLE>
bảo bình
27-09-2007, 11:33 PM
<TABLE cellSpacing=2 cellPadding=2 width=574 border=0 hasbox="2"><TBODY hasbox="2"><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">KHẢ NĂNG KỲ LẠ CỦA CÁC NHÀ GỌI LÀ “NGOẠI CẢM”: KHÔNG CÓ NGƯỜI VẪN TÌM THẤY MỘ (PHẦN II)
</TD></TR><TR hasbox="2"><TD class=tintop_title hasbox="2">Mạch đập thì thật nhưng máu thì…đen</TD></TR><TR><TD class=thu>Thứ ba, 18/9/2007, 11:24 GMT+7</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">
Gần như chẳng có một chút ánh sáng nào lọt xuống được cái cầu thang dẫn lên ngôi nhà đó. Bên trái, bức tường đã ngả mầu xám xịt, tối tăm, bên phải, thay vì tay vịn cầu thang là những tấm lưới thép giăng, nền tầng 2 hiện ra giống như một cái tổ tò vò, mờ tối, đất đá lổn nhổn, cột gỗ dựng khắp nơi.
</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">Anh bạn đi cùng nói: “Chẳng nhẽ cứ là cái nhà ngoại cảm thì phải sống ở những chỗ bí hiểm thế này sao”. Chúng tôi bỏ qua cái công trình xây dựng dở dang đó để lên tầng ba. Cuối cùng thì cũng thấy ánh sáng mặt trời. Trên đầu là tấm bùa đỏ dán trên một cái cửa khép kín, dưới chân là một bát hương với những chân hương lạnh lẽo. Nhưng mùi hương thì vẫn phảng phất đâu đó.
Đoán đây là địa chỉ cần tìm, chúng tôi gõ cửa, rồi bấm điện thoại di động nhưng không ai trả lời và cũng không ai nghe máy. Sau 4-5 cú điện thoại, cuối cùng điện thoại cũng có người nhấc. Theo sự hướng dẫn, chúng tôi quay trở lại tổ tò vò, chịu khó bước qua cái nền bừa bộn, chịu khó để bụi bám lên giầy, rốt cuộc chúng tôi cũng được diện kiến ông Dương Mạnh Hùng, một “nhà ngoại cảm” đã được một số báo chí ca ngợi về khả năng tìm mộ.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/7/2007/09/DM-Hung-2.jpg</TD></TR><TR><TD>
ông Dương Mạnh Hùng được một số người coi là "nhà ngoại cảm"
</TD></TR></TBODY></TABLE>
Căn phòng làm việc đó sáng hơn cái tổ tò vò bên ngoài nhưng không thể sáng sủa, rõ ràng như những văn phòng làm việc mà chúng tôi đã quen nhìn. “Nhà ngoại cảm” Dương Mạnh Hùng đang ngồi bắt mạch cho một vị khách bên bộ bàn ghế kiểu sập gụ, trên chiếc ghế băng ngay gần đó, 5-6 người khác đang ngồi chờ, mắt ngước lên dõi theo câu chuyện của nhà ngoại cảm với vị khách, thành kính và kiên nhẫn.
Ngay sau lưng họ là một cái phản và hàng đống chăn đệm xếp bừa bộn, chếch sang một chút là một bàn thờ rất lớn. Ba vị tam đa Phúc Lộc Thọ cười hoan hỉ bên cạnh hoa quả, đồ cúng lễ.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY></TBODY></TABLE>
Nhưng đập vào mắt là tấm khung kính được treo chếch phía sau lưng nhà ngoại cảm mà ai vừa bước vào cũng nhìn thấy ngay. Cái khung đó to hơn một cỡ tranh thông thường nền mầu vàng, mà người ta có thể dễ dàng đọc trên đó bảng thành tích của ông Dương Mạnh Hùng, trong nghề y và cả trong năng lực “ngoại cảm”. Tất cả những thứ đó, tưởng là nhiều, nhưng lại chỉ nằm gọn trong một không gian hơn chục mét vuông, bởi phần phía trong của căn phòng được ngăn ra, là nơi sinh hoạt của gia đình ông với đầy đủ các vật dụng của một cuộc sống hiện đại.
Ngồi chờ một lúc, chúng tôi đã được chứng kiến ông Hùng, chỉ bẳng cách bắt mạch ở cổ tay, có thể hướng dẫn tìm mộ cho người này và chẩn bệnh cho người khác. Dường như công việc tìm mộ chỉ là tự mọi người biết mà tìm đến vì trên danh thiếp của ông đơn giản ghi là Hiệu thuốc gia tuyền Đức Thái – Lương y Dương Mạnh Hùng.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/7/2007/09/DM-Hung-8.jpg</TD></TR><TR><TD>
Chúng tôi đã được chứng kiến ông Hùng, chỉ bẳng cách bắt mạch ở cổ tay,
có thể hướng dẫn tìm mộ cho người này và chẩn bệnh cho người khác
</TD></TR></TBODY></TABLE>
Vì nể chúng tôi là nhà báo, ông đã xin khất các vị khách khác chờ một lúc để tiếp chúng tôi trước. Chúng tôi tìm ông với hai mục đích, thứ nhất là để tìm hiểu khả năng “siêu phàm” của các nhà ngoại cảm như người ta vẫn nói, và thứ hai là muốn nhờ ông tìm giúp mộ một ‘’người thân” chưa từng được sinh ra trên cõi đời này.
Và cuộc trò chuyện của chúng tôi cũng làm rõ phần nào khả năng của "nhà ngoại cảm" này:
Những “khả năng” ngoài sức tưởng tượng
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR></TR><TR></TR></TBODY></TABLE>PV: Cho đến bây giờ, anh đã tìm được bao nhiêu ngôi mộ rồi ạ ?
DMH: Nói về tìm mộ thì rất nhiều. Nhưng thực ra mình là người không muốn ầm ĩ. Nếu nói tìm [được] mộ cả suốt dài nước Việt Nam này thì rất nhiều.
PV: Khi tìm mộ, anh nhìn xuyên xuống đất để thấy mộ ạ ?
DMH: Khi tìm mộ thì mình bắt mạch như thế này (ông Dương Mạnh Hùng bắt mạch ở cổ tay phóng viên).
PV: Sao mạch ấy lại bắt được?
DMH: Mạch này gọi là mạch Thái tố. Mà mạch Thái tố này vừa ra bệnh, vừa ra mộ, vừa ra nhà cửa.
PV: Em tưởng là nhìn xuyên đất ?
DMH: Đây, mình nhìn qua làn khói đây, qua làn khí này.
PV: Anh đã tìm được “hàng nghìn” mộ rồi đúng không ạ ?
DMH: Cỡ đó.
PV: Ngoài tìm mộ ra, có thể tìm mỏ dầu hay vàng không ạ ?
DMH: Thực ra tìm được mỏ dầu. Vàng cũng có thể tìm được nhưng không thể làm những việc ấy được.
PV: Khi tìm dầu thì anh bắt mạch kiểu gì ạ ?
DMH: Bắt mạch thế này và xem khí đất ở đấy.
PV: Bây giờ nếu bên dầu khí nhờ những nhà ngoại cảm đi tìm dầu thì chắc là thuế mà người dân nộp sẽ không phải tốn vào việc thăm dò mỏ dầu nữa ?.
DMH: Được.
PV: Đó là do bên dầu khí chưa nhờ các nhà “ngoại cảm” ạ ?
DMH: Họ chưa nói gì. Thực ra bọn mình cũng chỉ là những người bình thường thôi.
Những chuyện vàng viếc, biết đấy nhưng mình không làm. Cái đấy nguời ta bảo gặp vàng thì…
PV:… Bạc ạ. Có bao giờ 2 nhà ngoại cảm cùng gặp nhau trên một con đường tâm linh khi đi tìm cùng một ngôi mộ không ạ?
DMH: Có chứ. Có khi kiểm tra chéo nhau.
PV: Có kiểm tra chéo ạ?
DMH: Không phải, hai thông tin [về cùng một ngôi mộ được cung cấp cho nhà ngoại cảm nhưng] không ai biết điều đó cả. Khi cả hai người tìm xong, thông tin khớp lại giống nhau.
PV: Ý em hỏi là trên con đường đi tìm mộ mà đường tâm linh trùng nhau?
DMH: Đấy là trùng nhau đấy.
PV: Ngoài nghiên cứu này ra anh có viết sách không ?
DMH: Mình cũng định viết sách đấy nhưng thực ra thì phải có cái gì đấy, có người nào đấy viết cùng với mình. Phải có tài trợ.
PV: Anh có thể công bố cho cuốn sách đó ?
DMH: Cái đề cương của mình, công trình của mình là bắt mạch theo số. Vừa là chữa bệnh, vừa là tìm mộ và làm phong thủy.
PV: Anh dự định viết dày bao nhiêu trang ?
DMH: Dự tính tự viết thì cũng dày đấy bởi vì nó có những phương pháp để mà làm.
PV: Tài trợ công trình của anh thì khoảng bao nhiêu là được?
DMH: Đơn giản lắm vì khi mình có đề cương rồi thì khoảng độ 200 (triệu). 200 thì là đơn giản. Sau đó mình sẽ đưa một số những tài liệu của mình vào trong sách ấy để có bằng chứng cụ thể nếu không thì mình trở thành viết lung tung, không có cơ sở.
PV: Có khi nào anh bị an ninh văn hoá thổi còi không?
DMH: Thực chất thì những việc này là làm phúc là chính thôi, việc này mình làm hợp với đạo lý tình người cho nên (với) an ninh văn hoá không có vấn đề gì cả. Tôn trọng thôi, trừ khi mình làm tiền người khác, làm những việc mang tính chất khác, người ta mới nhắc nhở.
Như những gì chúng tôi chứng kiến, đúng là người đến nhà ông Hùng bắt mạch tìm mộ hay tìm bệnh đều không bị thu một khoản tiền nào nhưng họ đều “hảo tâm” đặt lễ với “nhà ngoại cảm”. Trên bàn làm việc mà ông tiếp khách, khi ông nhấc những tập giấy của mình ra, chúng tôi thấy những tờ tiền, trong đó có cả tờ 500.000 đồng. Theo lẽ thường không ai cất tiền của mình ở nơi đông người như vậy.
Thử tìm mộ “chú”
Gia đình tôi không có một người chú nào tên Nguyễn Văn Bùi. Trước khi thực hiện chuyên đề này, tôi đã xin tạ tội với tổ tiên, với cha mẹ tôi để mong giúp độc giả biết được sự thật đằng sau những hiện tượng gọi là “ngoại cảm” đang đùn ra như rươi.
PV: Em có một người chú, tên là Nguyễn Văn Bùi, mất năm 66. Lúc đó loạn lạc, nhà em chỉ biết mất gần khu vực Láng, Hà Nội nhưng giờ không biết mộ ở đâu.
DMH: Đưa cổ tay đây. (Bắt mạch). Gia đình có chôn cất không ?
PV: Không ạ.
DMH: Ông này bị thần kinh, có vấn đề gì về bộ não, đúng không ?
PV: Em nghe bố em nói là ông bị thần kinh yếu, thỉnh thoảng đi lang thang.
DMH: Nhà em phía bên trái đúng không ?
PV: Dạ phải ạ.
DMH: Đấy là số nhà chẵn hay lẻ ?
PV: Số lẻ ạ.
DMH: Em là con lớn chứ gì ?
PV: Em là con cả.
DMH: Còn mấy anh em?
PV: Dạ còn hai em trai ạ.
DMH: Cậu em trai áp em ấy, đã lập gia đình chưa ?
PV: Dạ chưa ạ.
DMH: Nó sinh năm bao nhiêu ?
PV: Dạ sinh năm 1980.
DMH: Thằng đấy hơi ngang đấy. Tính ngang nhất nhà.
PV: Dạ vâng, nó cũng hay cãi.
DMH: Em lập gia đình rồi à ?
PV: Em chưa ạ
DMH: Thế bây giờ đang có người nào đang tìm hiểu em ?
PV: Vâng ạ
DMH: Cao 1m68 trở lên hả, khoảng 1m70. Người ta rất nhiệt tình nhưng mình còn đang thử thách, hả ?
PV: Vâng.
DMH: Ông này ngày xưa học cũng giỏi. [Thầy Hùng vừa nói vừa vẽ hình một mặt người]. Ôi, như thế này thì ngày xưa ông ấy đẹp trai lắm, trông giống bố em không?
PV: Hồi trẻ cũng giống giống.
DMH: Này, cái mộ của ông Bùi này nhá, trước chôn đâu ở Vĩnh Phúc ý.
PV: Vĩnh Phúc ạ? Tại sao lại thế nhỉ?
DMH: Vì là lang thang ở làng nào đấy. Cái làng Vĩnh Phúc ở gần Giảng Võ cơ, chứ không phải trên Vĩnh Phúc đâu. Làng Vĩnh Phúc đó, trước có cái nghĩa địa ở đấy, người ta chôn ở đấy. Sau nó làm cái sân quần vợt gì đấy. Nó là nghĩa trang Vĩnh Phúc của làng Vĩnh Phúc mà hồi đó gọi là Phủ Hoàn Long thuộc Hoàn Long, Hà Đông. Sau đó, người ta xây sân quần vợt, mà bây giờ là khu ngoại giao đoàn ấy. Người ta mới di dời [mộ] lên Bất Bạt vì không ai nhận.
PV: Thế bây giờ tìm thế nào được ạ?
DMH: B5.
PV: B5 là cái gì ạ?
DMH: Là cái khu vực ở trên Bất Bạt ấy. Là B5 đây này. Số mộ này, 719.
PV: À, chính xác thế ạ ?
DMH: 719 nhá. Thế nhà mình có ai tên là Dũng không ?
PV: Có con của một ông bác ạ. Gọi chú em là bác ruột
DMH: Anh Dũng còn sống không.?
PV: Dạ còn ạ.
DMH: Thế việc đi tìm ông này có cả ông Dũng đi.
PV: Gia đình muốn mời anh đi cùng chuyến đó, thù lao bao nhiêu, gia đình sẽ trả.
DMH: Được thôi. Đi làm phúc thì có gì mà lo.
PV: Thế ngày nào đẹp ạ ?
DMH: Ngày 20/3 âm lịch nhá.
PV: Đi mất một ngày thì chi phí bao nhiêu?
DMH: Tuỳ tâm. Không bao giờ mang tính chất đấy. Bây giờ mà đặt giá ra thì thành buôn bán mất rồi. Âm binh không thể làm việc ấy được. Việc này không thể đặt giá được, đi tìm mộ như thế là chết, ăn đòn chứ không phải đùa đâu. Âm binh không thể mang tính chất kinh doanh được.
Trước đó, ngày 16/3 âm lịch, bảo bố để 3 quả trứng vịt sống lên bàn thờ, một đôi đũa tre đũa ăn cơm, khấn tên ông ấy, đến ngày 20/03 này, tôi tên là gì đấy, cùng các cháu đi tìm mộ chú, xin chú ứng vào quả trứng. Rồi ngày 20/3 đó mang theo quả trứng và đôi đũa này đi. Tìm đến số mộ này, mộ này vô danh, mộ lâu lắm rồi, không có tên đâu.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/8/2007/09/DM-Hung-9.jpg</TD></TR><TR><TD>
Bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng đặt quả trứng lên đầu đũa
mà không cần đến các nhà" ngoại cảm" !
</TD></TR></TBODY></TABLE>
PV: Mình có đào lên mang về được không ?
DMH: Được. Từ từ đã. Bố em tên là gì nhỉ ?
PV: Bố em tên là Nguyễn Văn Bách ạ.
DMH: Tên là Bách chứ gì? Bách đầu hoi hói trên này chứ gì ?
PV: Vâng đúng rồi ạ. Anh nhìn chuẩn đấy ạ.
DMH: Bảo bố nhá, cắm cái đũa xuống.
PV: Em có được không ?
DMH: Em cũng được, miễn là người thân là được. Ông Dũng cũng được. Thì trứng sẽ đứng trên cái đũa này. Đấy là báo hiệu đúng ngôi mộ của ông đấy. Đó là sự ứng nghiệm về tâm linh. Nhưng phải làm đúng ngày 20/3 này nhá. Thế thôi.
PV: Anh ơi, bắt mạch như thế thì nghe được gì và đoán được gì ?
DMH: Bắt mạch để nói chuyện người chết.
PV: Bắt mạch thế có thấy dòng điện nào giữa em với chú em không anh ?
DMH: Tại sao lại không có. Chính ông ấy phù hộ cho em. Tưởng năm ngoái em có nhiều chuyện đau đầu lắm và sau đó giải toả hết. Hôm ấy mà vô ý có người yêu đến thì cáu gắt, đuổi thẳng.
<TABLE bgColor=#c0c0c0><TBODY><TR><TD>[B]Hiện tượng quả trứng nằm trên đầu đũa
Nguyễn Công Toản (Giáo viên khối chuyên Lý, Đại học Khoa học Tự nhiên - Đại học Quốc gia Hà Nội)
Chẳng có gì quá đặc biệt với hiện tượng quả trứng nằm được trên đầu đũa. Giải thích theo khoa học vật lý là do có lực cân bằng. Một vật có thể cân bằng được nếu như trọng tâm của vật ấy rơi vào trong mặt chân đế. Mặt chân đế ở đây chính là đầu trên của đũa. Chiếc đũa với một đầu có diện tích vài mm2 sẽ thành giá đỡ của quả trứng.
Khi đặt quả trứng lên đầu đũa, quả trứng sẽ chịu lực 2 tác động. Lực thứ nhất là từ trọng lực của chính quả trứng. Lực thứ hai là lực phản hồi từ chiếc đũa lên quả trứng. Khi có 2 lực cùng phương, ngược chiều sẽ tạo ra cặp lực cân bằng. Hiện tượng quả trứng nằm trên chiếc đũa có thể xảy ra nếu người đặt khéo tay và một đầu đũa có diện tích vài mm2 đủ để quả trứng có thể nằm trên.
Việc đặt quả trứng lên đầu đũa giống như diễn viên xiếc biểu diễn đi trên dây. Người diễn viên chỉ cần đặt trọng tâm nằm trên một đường thẳng đứng đi qua sợi dây sẽ có thể đứng được trên dây.
</TD></TR></TBODY></TABLE>
(Còn nữa)
Phần tiếp theo: Sáu ngày ly kỳ tìm mộ (http://www.vietimes.com.vn/vn/chuyende/3646/index.viet)
Nhóm phóng viên VieTimes thực hiện
<TABLE cellSpacing=2 cellPadding=2 width="100%" bgColor=#e7f3fc border=0 hasbox="2"><TBODY hasbox="2"><TR hasbox="2"><TD class=title colSpan=2 hasbox="2">TIN LIÊN QUAN</TD></TR><TR vAlign=top hasbox="2"><TD>http://www.vietimes.com.vn/news/images/nut.gif</TD><TD hasbox="2">Vòng tròn, vòng tròn - cái vòng tròn ngớ ngẩn (http://www.vietimes.com.vn/vn/chuyende/3630/index.viet)</TD></TR></TBODY></TABLE>
</TD></TR></TBODY></TABLE>
bảo bình
27-09-2007, 11:34 PM
<TABLE cellSpacing=2 cellPadding=2 width=574 border=0 hasbox="2"><TBODY hasbox="2"><TR hasbox="2"><TD class=tintop_title hasbox="2">Sáu ngày ly kỳ tìm mộ</TD></TR><TR hasbox="2"><TD class=thu hasbox="2">Thứ tư, 19/9/2007, 17:40 GMT+7</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">
Tôi đã tìm được "mộ" của “chú” mình sau 40 năm "thất lạc". Và người làm giúp tôi điều đó chính là "nhà ngoại cảm" Nguyễn Thị Nguyện, dân gian hay gọi là “cậu” Nguyện. Và sau đây là câu chuyện lý thú ly kỳ đó.
</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">Ngày thứ nhất: " Thần" hay "ma" thì cũng ra..."thơ"
Vào ngõ 6 phố Phương Mai, vừa đến đầu ngách, người trông xe phía ngoài đã hỏi tôi: “Đến nhà “cậu Nguyện” phải không? Đi tìm mộ phải không?”.
8h30 sáng, thời gian cao điểm của một ngày làm việc tại các công sở, tại nơi làm việc của “cậu” Nguyện cũng “cao điểm” không kém. Một dãy người ngồi chờ đợi la liệt từ cửa ra vào tới sát bàn làm việc của “cậu”. Họ thuộc đủ mọi thành phần, thành thị và nông thôn, giàu và nghèo, nhưng đều mang một tâm trạng khắc khoải chờ đợi đến lượt mình.
“Văn phòng” của “cậu” Nguyện khá đặc biệt. Một “điện thờ” (chính xác là chiếc bàn lớn) với bức tượng Bác Hồ màu nhũ vàng đặt giữa cơ man đồ lễ: tiền vàng, hoa quả và cả tiền thật với những tờ 10.000, 20.000, 50.000 đồng. “Cậu” ngồi tại một bàn nhỏ tiếp khách. Bất cứ ai đến hỏi về vấn đề tâm linh đều được “cậu” giải đáp bằng những “vần thơ” ứng khẩu đọc lanh lảnh. Chốc chốc, điện thoại từ những người đi tìm mộ gọi về nhờ tư vấn lại réo liên hồi.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY></TBODY></TABLE>Tôi đến bàn đăng ký. Giống như tại các bệnh viện lớn, cô ghi sổ hỏi tên tuổi, tìm mộ ai, ở đâu… rồi ghi vào mảnh giấy hẹn ngày gặp, 14/04 âm lịch, có nghĩa là phải 2 tháng nữa mới đến lượt. Quá lâu.
Không gặp được “cậu” Nguyện, tôi tranh thủ trình bày hoàn cảnh với cô trông xe. Biết đâu…: “Cô ạ. Anh trai cháu ở bên Nga, đang làm ăn tốt đẹp thì dính vụ bên Nga giải tán chợ. Đi xem, người ta nói đây là do có ông chú bị mất tích. Trước ông ấy phù hộ nhưng lâu quá không thấy tìm về, ông ấy giận. Cháu phải đi tìm thay vì anh cháu ở xa không về được. Mấy ngày nữa, cháu vào Sài Gòn làm việc, “cậu” Nguyện hẹn cháu ngày 14/04 âm thì khó quá”. Với giọng thông cảm, cô bày cho cách cứ chiều muộn, khi nào vãn khách thì đến, xin “cậu” linh động cho gặp trước vì “cậu” thường ưu tiên những người ở xa.
Ngày thứ hai: Nếu có "điều kiện" thì "cậu" giúp cho!
Tôi đến nhà “cậu” Nguyện vào khoảng 6h30 chiều. Hôm đó, thật không may vì “cậu” lại nghỉ sớm. Lúc này trong nhà “cậu” chỉ còn một vài người khách. Họ đều là nữ, ngồi chuyện trò và hát vọng cổ cho nhau nghe. Khi tôi hỏi về “cậu” Nguyện, mọi người đều nói, “cậu” đã nghỉ và đi ăn cơm rồi. “Chúng tôi là khách đang chờ xe đến đón về,” một bác già nói.
Lần này để cho chắc, buổi tối tôi gọi điện cho “cậu” Nguyện. Nghe tôi chân thành trình bày về hoàn cảnh gấp gáp của mình, “cậu” chỉ nói: “Cái này không hứa trước được đâu”. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành khẩn cầu xin “cậu” cho hàng ngày được có mặt chầu trực tại văn phòng để nếu có điều kiện thì “cậu” giúp cho.
Ngày thứ ba: "7h30 rồi phải tha trâu chứ"
18h: Tôi lại có mặt tại nơi làm việc của “cậu” Nguyện. Cô trông xe vừa nhìn thấy tôi đã tiếc rẻ: “Sao cháu không đến sớm, chiều nay vắng lắm”.
Ngay từ ngoài cửa, đã thấy tiếng “cậu” Nguyện phán: “Đất nhà xuôi vậy trông qua, ngắm chung phận đất nhà ta rất gần/Nếu như mọi cái tần ngần/Đất tôi tính phận tình phần xem sao/Bảo về ngắm đất nhà ta/Đất tôi đang ở phú gia thế nào”.
7h40, “cậu” tuyên bố nghỉ. “7h30 rồi phải tha trâu chứ?” “cậu” nói. Với thái độ thành kính, một khách hàng là một phụ nữ trạc 60 tuổi chắp tay cầu khẩn xin “cậu” linh động xem giúp nhưng “cậu” từ chối thẳng: “Làm nữa ngày mai đầu óc lung bung, không làm việc được”.
Với tôi, “cậu” phán: “Tao chưa trả lời là có được hay không? Vì mày hẹn đăng ký còn lâu. Nếu muốn tìm mộ thì phải đến sớm, đến muộn quá thì không làm được đâu. Đến thì phải đến từ 17h”. Tôi nhủ thầm: chỉ cần xuất hiện để “cậu” thấy mặt mình là được rồi.
Ngày thứ tư: "Nào đi tìm gì?"
Sau hai ngày không thành công, lần này, tôi quyết định đến trực cả ngày. Căn giờ bắt đầu vãn khách, tôi đến nhà “cậu” khoảng 11h trưa. Lúc này, khách đã bắt đầu vãn nhưng số người trực trước bàn “cậu” vẫn rất đông. 12h hơn, “cậu” tuyên bố nghỉ để ăn cơm. Trên đường ra lấy xe, tôi được mọi người gợi ý đến sớm để được “cậu” thấy mặt.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/8/2007/09/thi-Nguyen-3.jpg</TD></TR><TR><TD>Bạn phải tỉnh táo!Đừng bị dụ vào bóng tối...mù mờ
</TD></TR></TBODY></TABLE>
Lúc lấy xe, cô trông xe gợi ý cho tôi mua một ít hoa quả làm đồ lễ và bảo nên đến sớm khoảng 13h30, lúc “cậu” bắt đầu ca chiều.
5h30, một chị người Thanh Hoá sau khi được xem xong, hỉ hả khuyên tôi: “Anh vào bên trong để “cậu” thấy đi. Ai đến, “cậu” nhớ lắm đấy”.
6h hơn, tôi tiếp tục tiến gần hơn tới bàn làm việc của cậu. Lúc này, chỉ còn 2 người có số cuối cùng trong ngày. Một thanh niên tầm khoảng 19 – 20 tuổi vào nhờ “cậu” xem cho việc có nên đi Nhật lao động với giá 200 triệu đồng, một chị nhờ xem đất cát, công việc, vận hạn trong năm mới. Cảnh chen chúc đã vãn bớt nhưng lại diễn ra cuộc cạnh tranh giữa những người đến nhưng không phải ngày hẹn theo đăng ký.
Không biết có phải Trời Phật thương tấm lòng thành của tôi không mà “cậu” lại tuyên bố là sẽ ưu tiên xem cho tôi trước. Lúc đó, mọi người xung quanh nhắc đến tiền phúng lễ, tôi mới nhớ ra. Một ông nói chỉ 20.000 đồng thôi, nhưng một chị ở Hải Phòng thì bảo 50.000. Nghĩ đến công việc đang gấp gáp, tôi đặt 100.000 lên ban thờ. Số tiền đó có lẽ chẳng thấm tháp gì bởi trên đó, lác đác các tờ giấy bạc đủ mọi mệnh giá, thậm chí cả tiền đô la Mỹ.
Và cuối cùng cũng đến lượt tôi ngồi vào bàn, lắng nghe những lời chỉ dẫn để đi tìm mộ chú:
“Nào đi tìm gì?”
- Dạ, con đi tìm mộ chú con ạ
- “Chú như thế nào?”
– Dạ, chú ruột, tên Nguyễn Văn Bùi, sinh năm 48 ạ.
- “Nguyễn Văn Bùi hay Nguyễn Văn Dê”
- Dạ, Bùi ạ. Chú con sinh ngày 04/01/1948, chú con xuống Hà Nội và mất vào năm 66 ở khu vực đường Láng ạ.
- “Chú mày là mộ nhân dân chứ gì? Bây giờ mày đi Sài Gòn rồi thì còn tìm cái gì?”
- Vì con vào đấy công tác nên trước khi đi con muốn tìm mộ chú con. Chú con giống anh trai con, cao, gầy và đen ạ.
- “Tao không bảo mày tả. Tả thì còn nói gì. Tìm mộ chú, họ tên gì.”
- Nguyễn Văn Bùi ạ
- “Mất khoảng năm bao nhiêu?”
- Dạ, mất năm 66 ạ.
– “Bây giờ là mất tiêu?”
- Vâng ạ.
-“Thế nhà mày quê ở đâu?”
- Dạ, con trên Lào Cai ạ. Con học ở Hà Nội.
- “Đi làm rồi?” - Dạ vâng ạ. – “Đi làm được 2 năm rồi?”
- Vâng ạ.
- “Nhà mày ở Lào Cai có 2 mảnh đất ?”
- Dạ vâng ạ. Một trên Sapa, một trên thành phố.
- “Sapa thì chỗ đường cua tay áo chứ gì? Đi một tí là đến chợ đấy chứ gì? Tao hôm qua mới lên Sapa xong. Tao vào chỗ nhà mày ngay bên cạnh cái dốc ấy. Tay phải xuống một tí là vào chứ không phải đi lên.”
- Dạ đi lên một chút…
- “Đi lên hay đi xuống, chỗ đường cua tay áo cơ mà. Đấy, đi qua chỗ đường cua tay áo ấy. Đi xuống một đoạn là có con suối nhỏ”.
- Suối là đi lên tí nữa.
- “Suối là đi lên phía Đông Bắc là có suối”.
- Vâng ạ.
- “Đất nhà mày ngay thị xã chứ gì, gần ngã tư chứ gì ?”
- Dạ nhà con đường Hoàng Liên ạ.
- “Ừ. Đúng gần ngã tư. Nhà mày là Kinh chứ ? Dưới xuôi lên đấy chứ không phải là gốc dân tộc đâu.”
- Dạ đúng rồi ạ. Gốc con ở Nghĩa Hưng, Nam Định lên.
- “Gốc ở dưới xuôi chứ không phải gốc ở dân tộc. Thế còn bây giờ mày muốn tìm chú mày, tao nói đơn giản thế này này. Tìm chú mày thì không dễ. Nếu như nói ngày xưa, chú mày lên đây, chú mày bị bệnh mất”.
- Dạ, cái này con cũng không chắc ạ.
- “Trước kia, chú mày đi lên đó, không phải chú mày đi công tác, đúng không ? Mà chú mày đi theo công việc riêng của chú mày. Còn chú mày nếu như tả ngày xưa thì về dáng, chú mày là người cao, gầy, chứ không phải là mập mạp, mặt hơi quắt, nét đi hơi vội vã. Đấy là tả về chú. Chú mày thì nói là tài, một là biết ngâm thơ, hai là biết thổi sáo. Đấy là nói về chú. Nếu như nói thời kỳ trước kia của chú mày mất, là có một người bạn chôn cho, và sau này có một người bạn báo lại là chú mày đã mất. Chú mày bấy giờ thì là người biết mọi việc về kinh tế chứ không phải là chú mày không biết. Nhưng chú mày có mắc một cái sai. Cho nên nói về ốm chết thì không đúng, chú mày hoàn toàn không bị ốm chết. Nhưng sau này, người ta nói là ốm chết vì không ai biết được tung tích của chú”.
Cũng giống như những người khách khác đến tìm mộ, “cậu” Nguyện thu vào băng những lời cậu hướng dẫn tìm mộ cho tôi để tôi khỏi quên. Dưới đây là nội dung đoạn băng:
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/8/2007/09/thi-Nguyen-1.jpg</TD></TR><TR><TD>
Con bươm bướm sẽ....bay bay ở đấy
</TD></TR></TBODY></TABLE>
“Bây giờ tao nói đơn giản thế này này. Nếu như nói về chú mày, mất năm đó thì độ tầm từ năm 66 đến năm 67. Thế còn bây giờ quay lại để mà ngắm tìm được chú, thì chú mày mất ngày đó là có bạn chôn cất cho chứ không phải là ai chôn. Thế còn lúc bấy giờ khi chú mày đi xuống dưới này, không phải chú mày đi công tác mà chú mày đi theo công việc riêng tư. Thế còn bị mất, thì ngày đó có nhiều nguyên nhân không như bây giờ và bây giờ thì không mấy người quan tâm. Thế cho nên chỉ biết bấy giờ là đang loạn lạc”.
Năm 65 – 67, năm 69 – năm 72, vùng Hà Nội mình là loạn lạc. Thế còn bây giờ tìm phần mộ của chú thì khi chú mất ở đó và sau này cũng chẳng có ai xuống đấy trông nom, mà cũng chẳng có ai đến đó hỏi han phần mộ của chú mày. Còn bây giờ để quay lại tìm thì ngôi mộ của chú, thì đó gọi là khu vực Láng - Cầu Giấy. Thì đến sau này, mới 7 năm gần đây thì khu vực nghĩa địa này mới được di chuyển. Di chuyển đi thì người ta quy tập lên vùng Yên Kỳ thì trong đó có mộ của chú mày.
Là người ta đào thấy rồi người ta bốc lên chứ chú mày chưa được bốc hót. Thế còn mình bây giờ lên trên đó, mình hỏi cái vùng nghĩa địa của khu Láng quy tập lên trên đấy thì sẽ tìm được phần mộ của chú.
Nhưng mà ngày đó chôn thì cũng không có bia và cũng không có tên cho nên bây giờ lên đó mà tìm thì sẽ rất là vất vả và rất là khó, không phải dễ dàng một tí tì ti nào. Những ngôi mộ có bia, những ngôi mộ đã xây rồi, lên trên đấy cũng còn thất lạc theo tên, hoặc là thất lạc theo họ chứ không phải nói gì ngôi mộ như chú mày. Còn ngôi mộ của chú mày, có được bốc lên trên đấy thì cũng chỉ để ở một dãy là dãy quy chung. Chứ còn không phải có từng ngôi riêng biệt. Đấy, như thế là tìm như vậy. Còn chú mày trước về ngày xưa, tả theo dáng là chú mày ngày xưa là người hơi cao, hơi gầy. Đấy là về theo dáng. Thế còn bây giờ về tìm thì rất là vất vả. Tìm ngôi mộ này thì không mất nhiều sức nhưng mất nhiều công”.
Cậu có thể vẽ cho con được không ạ?
- “Tao không vẽ”
- Thế cậu có thể .tả cho con đặc điểm mộ của chú con không ạ?
- “Tao chưa tả đặc điểm. Mày cứ lên đấy mà tìm. Nếu như khi mày tìm được, một là mày quay về 125 Phùng Hưng. Nếu không có thì mày lên thẳng trên Yên Kỳ. Mày nhờ hỏi các chú quản trang ở trên đấy: “Chú, chú cho cháu hỏi vùng nghĩa địa thời kỳ Láng chuyển lên, thì người ta sẽ chỉ cho mày cái khu ấy. Và người ta sẽ chỉ cho khu ấy thì mình sẽ xác định được và làm được. Thế thôi. Còn ngôi đó hàng nào, gần ai, lên trên đó. Tao chưa tả. Lên trên đấy, có gì gọi điện về đây tao mới tả cho mày”.
Ngày thứ năm: Quyết định "đi tìm"
Tôi mất cả ngày hỏi han thì mới biết hóa ra nghĩa trang Yên Kỳ chính là khu Bất Bạt như mọi người vẫn hay nói. Sau khi chuẩn bị mọi thứ, tôi quyết định mai sẽ đi tìm mộ luôn.
Ngày thứ sáu: kìa con bươm bướm nâu nâu
Đến nghĩa trang Yên Kỳ vào buổi chiều, tôi lập tức gọi điện lại cho “cậu” Nguyện nhờ tư vấn tiếp:
- Cậu Nguyện ạ, con là Bằng đi tìm chú Nguyễn Văn Bùi sinh năm 48, mất năm 66. Con đang ở nghĩa trang Yên Kỳ đây ạ. Cậu có thể giúp con tìm mộ của chú con được không ạ?
- “Mày có bị ai săn không đấy? Thế làm sao, không bị nhiều người săn mày để tìm hộ à?”
- Thì hôm qua cậu hướng dẫn con lên đấy con gặp ban quản trang mà.
- “Thế bảo sao rồi? Ông bảo sao rồi?”
- Chú bảo khu B cậu ạ.
- “Khu B mà ở khu Láng - Cầu Giấy chuyển lên nhá, phải bảo khu Láng nhá”.
- Con đang ở dãy khu B đây, cậu có thể tả qua đặc điểm mộ của chú con được không ạ?
- “Thì đã tìm được ngôi nào đâu mà tả? B bao nhiêu”
- B5 ạ.
- “Khu Láng chuyển lên chứ gì? Thế bây giờ về tìm thì như thế này này. Đi vào trong đấy thì có khoảng 20 dãy chứ không phải một dãy đâu. Đi vào khoảng 20 dãy thì nhìn ra cái khu mà có tên thì mình không tới nhá. Có một cái bàn không có tên ấy.”
- Vâng ạ. Con đang đi tới đó đây ạ.
- “Nó có một cái bàn không có tên. Đi vào trong đấy thì nó ở vào khoảng hàng thứ 15 ấy. Đi vào hàng thứ 15, ngôi thứ 11 đi xem nào. Sau có gì gọi lại sau nha.”
- Vâng ạ. Con chào cậu ạ.
10 phút sau
- Cậu Nguyện ạ? Con đang ở dãy không có tên đây ạ. Cậu có thể cho con biết chỗ của chú con được không ạ?
- “Thế đã đến hàng thứ 15 ấy chưa? Thắp hương chỗ đó đi rồi gọi điện lại sau. Cẩn thận không bọn trên đấy nó săn thì mày không có tiền về đâu nha.”
- Cậu ơi bọn nào ạ?
- “Cái bọn trên đó mà nó bảo nó đi tìm hộ mày nó săn, cẩn thận không thì không có tiền về đâu nha”.
- Vâng ạ.
- “Bảo không chơi với đứa nào tìm hộ gì”.
- Con hiểu rồi ạ. Con cám ơn cậu ạ.
Thắp hương xong, tôi lại gọi lại:
- A lô, cậu ạ. Con là cháu chú Bùi đây ạ. Con đã thắp hương hết rồi ạ.
- “Cái khu này đều mộ không có tên đúng không? Phải nói là chuyển ở khu Láng lên đúng không? Xác định ngôi mộ này thì mỗi một ngôi mộ, người ta có tên tạm bợ một tí đúng không?”
- Cậu ơi, con thấy ở đây có đề một chú là Bùi nhưng không phải là Nguyễn Văn Bùi ạ, mà là Nguyễn gì Bùi ấy ạ. Vì phần tên đệm con không nhìn thấy.
- “Nhưng ngày xưa chú mày chết thì đâu có tên ?”
- Con không hiểu có phải không ạ. Mà người ta lại không đề năm mất ạ.
- “Thế có vào hỏi trong kia cái bia thế nào không?”
- Con có hỏi nhưng người ta không biết ạ.
- “Người ta không biết. Chỉ biết là Nguyễn Bùi thôi ?”
- Vâng, người ta không biết là ai ạ.
- “Quay về ngắm tính trông sang/Ngôi mộ bây giờ nếu tính trông ngang/Cái ngôi Nguyễn Bùi kia nó có cách ngôi nhà mình hai hàng không ?”
- Cách ngôi nhà mình hai hàng. Vâng ạ.
- “Đúng 2 hàng không ?”
- Vâng, hai hàng ạ.
- “Hai hàng, nó ở ngôi thứ 13 chứ không phải ngôi thứ 11.”
- 13 ạ?
- “Quay lại ngôi đó thắp hương xin xem nào.”
- Cậu ơi, liệu đây có phải không ạ?
- “Cứ thắp hương quay lại xin xem nào, cái ngôi đó cái bia nó có nguệch ngoạc không?” - Dạ đúng rồi, cái bia đó hơi nguệch ngoạc vì con không thể nhìn thấy rõ tên ạ.
- “Cái bia đó nguệch ngoạc như là làm bằng xi măng từ ngày xưa đúng không? Nhìn lại đi xem nào. Nhìn lại rồi thắp hương lại ở cái ngôi đấy xem có linh cảm gì chưa ? Cứ xin lại xem nào.”
- Có gì con gọi lại cậu ạ. Con cám ơn cậu.
Sau khi thắp hương
- Cậu ơi con đây ạ. Con Bằng đây ạ. Cậu ơi, con vừa thắp hương xong, con thấy hương có vẻ cháy to hơn và có con bướm nâu nó bay đến ạ.
- “Ừ thế đấy là được rồi”
- À thế đây ạ?
- “Thắp hương ngôi này đi rồi vào hỏi chú quản trang xem như thế nào.”
- Cậu ơi nhưng có phải ngôi này không ạ ?
- “Nguyễn Văn Bùi chứ gì? Nhìn rõ lại chữ Bùi viết nguệch ngoạc không ?”
- Nguệch ngoạc lắm ạ
- “Bị sứt đúng không?”
- Đúng ạ. Nên con không nhìn rõ chữ.
- “Cái bia này bị sứt đúng không? Xem lại chứ Bùi hay chữ Bàn.”
- Đúng chữ Bùi ạ.
- “Đúng chứ Bùi rồi nhưng xem lại có bị sứt cái bia không ?”
- Tại vì sứt nên con không nhìn rõ chữ ở giữa ạ.
- “Rồi rồi.”
- Đây hả cậu?
- “Rồi rồi.”
- Con cám ơn cậu, con chào cậu ạ.
<TABLE bgColor=#c0c0c0><TBODY><TR><TD>Lời phóng viên:Theo như lẽ thường, tôi sẽ tiếp tục kể cho các bạn nghe diễn biến tiếp theo trong hành trình đi tìm mộ của tôi. Tôi đã vui thế nào khi tìm được mộ, quá trình đào mộ ra sao, gia đình tôi xúc động thế nào khi nhìn thấy hài cốt chú tôi như tôi đã chứng kiến rất nhiều vị khách tại nhà “cậu” Nguyện bật khóc khi “cậu” chỉ ra được mộ cho họ…
Nhưng tôi đã không đào ngôi mộ nào cả, tôi cũng chẳng thấy vui. Bởi vì người “chú” đó là do tôi tưởng tượng ra, chẳng có một người thật nào như vậy trên đời, hoặc giả nếu có người tên thế, tuổi thế thì cũng chẳng phải “chú” tôi, chẳng có liên hệ gì với tôi cả. Nhà tôi ở Hà Nội mà chưa bao giờ ở Lào Cai, tôi chẳng mất thời giờ lên nghĩa trang Yên Kỳ mà chỉ ngồi ở Hà Nội tưởng tượng ra mọi chuyện đi tìm.
Sau vụ đi tìm mộ rất thật mà lại giả này, tôi rút ra được một điều: Các nhà gọi là"ngoại cảm" không chỉ "nói chuyện" được với người chết trong "cõi âm" để tìm mộ, họ còn nói chuyện được với cả linh hồn chưa từng có trên đời và vẫn mang lại được cho những linh hồn “giả” đấy một bộ hài cốt “thật”.
</TD></TR></TBODY></TABLE>
(Còn nữa)
Phần tiếp theo: Khi “ngoại cảm” chiếu yêu… khoa học (http://www.vietimes.com.vn/vn/chuyende/3651/index.viet)
Nhóm phóng viên VieTimes thực hiện
</TD></TR></TBODY></TABLE>
bảo bình
27-09-2007, 11:35 PM
<TABLE cellSpacing=2 cellPadding=2 width=574 border=0 hasbox="2"><TBODY hasbox="2"><TR hasbox="2"><TD class=tintop_title hasbox="2">Khi “ngoại cảm” chiếu yêu… khoa học</TD></TR><TR hasbox="2"><TD class=thu hasbox="2">Thứ năm, 20/9/2007, 08:23 GMT+7</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">
Sau khi đi tìm mộ giả với một số người được coi là "nhà ngoại cảm", phóng viên đã phỏng vấn ông Vũ Thế Khanh, Tổng Giám đốc Liên hiệp khoa học công nghệ tin học ứng dụng, một trong những cơ quan được Bộ Khoa học và công nghệ giao cho nghiên cứu về khả năng đặc biệt của một số người từ năm 1995. Thật bất ngờ, một số "nhà ngoại cảm" không có người vẫn tìm thấy mộ trên lại được "để tâm nghiên cứu". Nghiên cứu khoa học dạng đó cần rõ ràng, chính xác và không được đi ra ngoài chủ nghĩa duy vật!
</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">
Nhà ngoại cảm có thể nhìn được mỏ dầu?
Phóng viên (PV): Ngoại cảm thực ra là một từ rất chung chung, vậy khả năng ngoại cảm của các nhà ngoại cảm thực chất là thế nào?
Ông Vũ Thế Khanh (VTK): Thường xã hội hiện nay hiểu ngoại cảm hơi bị hạn hẹp, họ hay lạm dụng cái từ tâm linh. Ngoại cảm là từ Hán Việt, ngoại là ngoài, cảm là cảm nhận, cảm ứng, tức là những cảm nhận với bên ngoài.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/8/2007/09/VTK-2.jpg</TD></TR><TR><TD>
Ông Vũ Thế Khanh
</TD></TR></TBODY></TABLE>
Hiện nay người ta hay gán cho ngoại cảm là nói chuyện gặp ma. Nhưng ngoại cảm không hẹp như vậy. Ngoại cảm là khả năng cảm ứng với bên ngoài.
PV: Nói chính xác ra thì những nhà ngoại cảm có khả năng như thế nào?
VTK: Nhiều chứ, sự cảm ứng với bên ngoài trùng trùng điệp điệp các cung bậc khác nhau. Giống như lớp 1 khả năng thế nào, lớp 2 khả năng thế nào.
PV: Nhưng đối với các nhà ngoại cảm đi tìm mộ, chính xác là họ có thể nói chuyện với người chết hay như thế nào ?
<TABLE style="WIDTH: 266px" cellSpacing=1 cellPadding=1 align=left border=0><TBODY><TR><TD bgColor=#999999><TABLE style="WIDTH: 266px" cellSpacing=1 cellPadding=1 align=left><TBODY><TR><TD bgColor=#ad0a04 height=20>Các nhà ngoại cảm có thể tìm được dầu?
Ý kiến của ông Đỗ Văn Hậu, Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Dầu khí</TD></TR><TR><TD bgColor=#dddddd>
Chuyện các nhà ngoại cảm có thể tìm được dầu là chuyện vớ vẩn. Tôi hoàn toàn không tin chuyện đó. Những người đó là người hoang tưởng, làm sao họ có thể làm được việc đó, đó là chuyện không nghiêm túc tí nào cả.
Nhà nước mình cũng chưa bao giờ có chủ trương dùng các nhà ngoại cảm vào việc tìm dầu. Tôi nghĩ rằng nếu báo các bạn đăng việc các nhà ngoại cảm có thể tìm được dầu lên, thì báo các bạn cũng không nghiêm túc.
</TD></TR></TBODY></TABLE></TD><TD style="WIDTH: 5px"> </TD></TR></TBODY></TABLE>VTK: Ý tôi đang nói việc đó. Khả năng của họ trùng trùng điệp điệp khả năng từ thấp đến cao. Có anh cảm nhận tốt, có anh cảm nhận xấu. Sự cảm nhận, ghi nhận giống như thu thanh. Như máy thu của bạn, có máy thu rất nhạy, có máy thu vừa vừa thôi. Ngoại cảm có rất nhiều tầng bậc, rất nhiều trình độ.
Sự cảm ứng này bằng nhiều giác quan khác nhau. Thứ nhất là bằng mắt, [nhà ngoại cảm] có thể nhìn được những cái mà mắt thường không nhìn được. Mắt thường nhìn được 11/10, nhưng không thấy vi trùng. Xa quá đến tận hành tinh khác không nhìn được. Đành phải dùng đến hiện tượng nối dài giác quan, tức là cho kính hiển vi vào, phóng to lên, dùng kính thiên văn để nhìn thấy hành tinh.
Nhưng ngoại cảm có thể nối dài giác quan của mình, hoặc kéo dài miền. Với ánh sáng trắng, dưới hoặc trên 7 màu là ta không nhìn thấy. Như đêm, ta không nhìn được, nhưng một số con vật như cú mèo vẫn nhìn tốt. Cũng có thể có một thế giới vô hình khác, tồn tại ngoài cái miền mà ta thấy.
PV: Những nhà ngoại cảm có khả năng đặc biệt về thị giác ấy, họ có khả năng nhìn sâu xuống dưới lòng đất không ?
VTK: Nhìn sâu xuống dưới lòng đất chỉ là chuyện nhỏ. Khi người ta đã nói tới nối dài ra, là nhìn sang hành tinh khác, thì quả đất không có gì là ghê gớm.
PV: Thế có nhìn được mỏ vàng, mỏ dầu không?
VTK: Đương nhiên, chuyện đó bình thường luôn.
PV: Thế mỏ quặng, mỏ than?
VTK: Vẫn có thể nhìn được.
PV: Nếu thế, các công ty khai thác dầu, than, quặng có thể nhờ các nhà ngoại cảm giúp không ?.
VTK: Có thể được. Bây giờ có môn cảm xạ, người ta vẫn có thể biết được.
PV: Thế sao nhà nước mình không mời nhà ngoại cảm giúp việc đó ?
VTK: Không phải lúc nào muốn cũng là được. Thứ nhất, nhà nước hiện nay đang nhờ các cơ quan như bọn mình kiểm định xem khả năng đó có thật không đã chứ. Có thật hay không lại phải thống nhất sự quản lý. Xong lại phải hun đúc khả năng ấy, có anh nhìn được nhiều, có anh nhìn được ít. Khả năng của ngoại cảm nói chung là vô tận nhưng không phải người nào cũng nhìn được và không phải lúc nào họ cũng hướng tới những điều như mình nghĩ. Có khi họ dùng cái đấy vào mục đích cá nhân thì sao.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/8/2007/09/VTK-1.jpg</TD></TR><TR><TD></TD></TR></TBODY></TABLE>
Để làm được cái đó, phải từng bước một. Trước hết, đánh giá cái đó xem nó có thật hay không, và có thật bao nhiêu phần trăm. Khi có rồi dùng như thế nào và duy trì như thế nào, quản lý như thế nào…
PV: Nhà nước hiện nay có chi tiền cho việc kiểm định khả năng của các nhà ngoại cảm không ?
VTK: Mười năm nay chúng tôi làm công tác này không lấy bất kỳ đồng tiền nào cả.
PV: Thế lấy tiền đâu ra hoạt động ?
VTK: Những người làm công tác tâm linh và ngoại cảm đều có nghề khác. Như tôi, tôi là nghề giáo viên, nghề kiến trúc thì tôi phải tồn tại bằng nghề của tôi. Còn việc nghiên cứu thì mình cứ nghiên cứu. Mỗi người có một hằng số về hưởng thụ, quyền lợi. Tôi không lấy chỗ này thì lấy chỗ khác cho đủ. Cái đấy không quan trọng.
Nhưng nếu có tiền nong thì công việc nghiên cứu nhanh hơn, nhưng không được dùng việc đó để mưu lợi cho mình. Làm nghề nào ăn nghề đấy, nhưng cái mà làm về tâm linh ngoại cảm thu được là bằng cái tâm, bằng trí tuệ. Chưa chắc người ta đã cần thu bằng tiền bạc. Vì đó là thế giới vô hình, người ta cũng có thể thu nhận cái vô hình mà người khác không nhìn thấy, chứ ko phải bằng đồng tiền. Vì trí tuệ của người ta phát triển, người ta nhìn được cái mà sau này người ta phải ứng phó về cõi giới vô hình, về với tâm linh, tổ tiên, trời phật, về với tất cả thế giới mà không thể đo được bằng đồng tiền của trần gian.
Người ta làm việc ấy, sẽ thu hoạch bằng việc khác.
Tiền ấy có thì người ta làm phương tiện, như cái xe, có thì đi nhanh, không có xe thì đi bộ.
90% là đồ giả
PV: Nghiên cứu thế nào để biết được một người đích thực có khả năng ngoại cảm ?
VTK: Nhiều người tự xưng. Nhưng tự xưng chưa ai công nhận. Họ đến cơ quan nào đó, thí nghiệm để thẩm dịnh. Nhiều người đến đây, chúng tôi thẩm định nhiều, đánh trượt nhiều. Nhưng chúng tôi đánh trượt thì chỗ khác lại tung hô lên. Việc đó là việc của họ, quyền tự do tín ngưỡng, nghiên cứu khoa học của họ. Nhiều cái thật và cái giả lắm, trên 90% là đồ giả, giống như rượu giả.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY></TBODY></TABLE>PV: Mình thí nghiệm khả năng ngoại cảm bằng cách nào?
VTK: Muôn ngàn cách. Nhà ngoại cảm có rất nhiều khả năng. Ngoài mắt còn tai. Tai thường nghe 2 héc thôi, người có khả năng đặc biệt, nghe được dưới tần số đó, như tai con dơi. Tức là tần số khác, rồi là có thể ở cõi giới khác, họ phát tần số, giống như đài ấy. Rồi xúc giác, vị giác.
PV: Áp dụng vào tìm mộ như thế nào?
VTK: Trước hết là xác minh thông tin, xem thật hay giả, chỉ đạo trong quá trình đi tìm. Xem nó nằm chỗ nào, sâu bao nhiêu. Muốn vậy, trước hết anh phải mô tả được tiểu sử, quá khứ của người chết. Người ta có thể nhìn xuyên qua không gian và thời gian.
PV: Bộ Khoa học- công nghệ có tiến hành nghiên cứu về nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên?
VTK: Không phải là Bộ Khoa học – công nghệ tiến hành nghiên cứu. Năm 1997, sau chục năm bọn mình làm về tính khả thi, có ba cơ quan đầu tiên của nước ta là Liên hiệp khoa học UIA, Viện khoa học hình sự Bộ Công an, Trung tâm Bảo trợ Văn hóa mỹ thuật truyền thống, của Hội Khoa học lịch sử, trình với chính phủ để xin phép nghiên cứu về khả năng tìm mộ liệt sĩ từ xa của các nhà ngoại cảm, cụ thể là ông Nguyễn Văn Liên. Xuất phát từ đề nghị đó, chính phủ đề nghị Bộ Khoa học – công nghệ xem xét tính khả thi của nó. Bộ kiểm tra và giao nhiệm vụ cho ba cơ quan. Ba cơ quan đầu tiên nghiên cứu cái đấy dưới sự chỉ đạo của Bộ Khoa học – công nghệ.
PV:Kết quả thế nào ?
VTK: Đúng được 70% những vụ đi tìm mộ.
PV: Sau khi tìm được hài cốt có mang thử ADN không ?
VTK: Có thử chứ. Trong ngành khoa học, có cái cần thử, có cái không cần thử. Nhưng vì khoa học hiện đại, người ta cứ phải thử qua máy móc, chứ ngày xưa Bao công xử án làm gì có máy ADN mà vẫn kết luận được chính xác. Trong khoa học hình sự, có cái gọi là thông tin cá biệt, thông tin cá biệt có nghĩa là loại thông tin mà chỉ ở cái đấy mới có. Ví dụ, 99 mũi khoan không có dầu, nhưng một mũi khoan có dầu thì không thể kết luận đây là 1% có dầu được, đúng không, mà là 100% có dầu. Đấy là thông tin cá biệt, chỉ cái đấy mới có, mà khi đã tìm thấy cái đấy rồi thì coi như không cần những cái khác nữa. Những kỷ vật của người chết khiến gia đình không cần phải thử ADN. Chúng tôi cũng đã thử vài chục ca.
Vênh kết quả giữa các Trung tâm nghiên cứu
PV: Hiện nay, Trung tâm có bao nhiêu nhà ngoại cảm mà đã được xác định là có khả năng đặc biệt thật ?
VTK: Có khoảng hơn một chục người. Trong gần 100 người kiểm định, xác định được hơn 10 người.
<TABLE style="WIDTH: 266px" cellSpacing=1 cellPadding=1 align=left border=0><TBODY><TR><TD bgColor=#999999><TABLE style="WIDTH: 266px" cellSpacing=1 cellPadding=1 align=left><TBODY><TR><TD bgColor=#ad0a04 height=20>Nguyễn Phúc Giác Hải, Chủ nhiệm Bộ môn Thông tin - Dự báo - Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người</TD></TR><TR><TD bgColor=#dddddd>
Chúng tôi chỉ tuyên dương ông Trần Quang Bích trong một số trường hợp. Còn những khả năng khác của ông Bích, muốn công nhận hay không thì phải có cả một Hội đồng xét duyệt.
Có thể nói ông Bích bị hoang tưởng, người bị hoang tưởng là người rơi trạng thái đặc biệt. Trạng thái đó cũng cho mình thông tin nào đó. Ông Bích đã từng rất nổi tiếng một thời, Ông ấy là người đi đầu trong vấn đề [ngoại cảm] đó, nhưng giờ ông ấy không làm được nữa. Tuy nhiên, thỉnh thoảng ông ấy vẫn phát biểu vài câu rất chuẩn. Tôi đã phỏng vấn ông ấy một vài câu về một vấn đề, ông ấy trả lời ngay và chuẩn, nhưng chỉ là trường hợp đó thôi. Có những người mà khả năng người ta ổn định lâu, có những người chỉ đột xuất, sau đó khả năng mất đi. Ở hoàn cảnh này thì người ta làm được, hoàn cảnh khác thì lại không được. ….
Tôi thừa nhận là về vấn đề nghiên cứu tìm mộ, bên ông Khanh nghiên cứu trước. Nhưng như trường hợp Trần Thị Thêm, bên tôi nghiên cứu trước. Ông Khanh lại bảo ông ấy nghiên cứu lâu rồi, từ 3 năm trước. Nhưng thực ra, cô Thêm mới có khả năng từ 2 năm nay thôi. Như thế là sai.
Hai bên cơ quan chúng tôi [Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng và Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người] vẫn hợp tác với nhau. Cùng một người, anh Khanh nghiên cứu phần này, chúng tôi lại nghiên cứu phần khác.
</TD></TR></TBODY></TABLE></TD><TD style="WIDTH: 5px"> </TD></TR></TBODY></TABLE>Cô Nguyện là một trong những người hiện giờ chúng tôi không muốn đưa tên. Bạn viết thì đừng nói tên. Có một nhà ngoại cảm tên N chẳng hạn, nói ra cô ấy đông khách quá. Hiện nay, có một nhà ngoại cảm ở Việt Nam đạt được tính kỳ diệu, như cô Nguyện (chuyên đề đã có bài về nhân vật này) tìm được cả người đang sống. Tìm được người bên tận Vân Nam, Trung Quốc. Tìm một người ở cách xa hàng ngàn cây số mà không cần đến nơi. Tìm được các nhà tình báo, giúp đỡ công tác an ninh, hình sự. Mình không thể công bố rõ là (anh ta đã) làm vụ nào, nhưng là một trong những người đóng góp rất tích cực cho công tác an ninh, công tác hình sự. Và là một trong những người đi tìm không cần ảnh, không cần tên. Bạn đến, vẽ được nhà bạn luôn. Nếu đưa tên người đấy ra, (anh ta sẽ) không còn thời gian mà tiếp khách. Đấy là một trong những người giỏi tương đối toàn diện.
PV: Thế còn nhà ngoại cảm Dương Mạnh Hùng ?
VTK: Dương Mạnh Hùng (chuyên đề đã có bài về nhân vât này) cũng là một nhà ngoại cảm, nhưng ở mức độ sâu sắc thì không phải, chỉ trung bình thôi.
PV: Ông Hùng có qua trung tâm mình thẩm định không ?
VTK: Không. Còn qua thẩm định của ba cơ quan này thì chưa. Có thể anh ấy tìm được một số [mộ], nhưng ở dạng gì thì không biết.
PV: Thế còn ông Trần Quang Bích ?
VTK: Nếu bạn đọc bài Xuất hồn qua Eiffel đến sao Hỏa, sao Kim của mình [thì sẽ hiểu]. Trong bài đó mình không nêu rõ tên, chỉ đề là BQT vì đó là hiện tượng tiêu cực. Ông BQT cho rằng mình có thể giúp người khác xuất hồn đến sao Hỏa, sao Kim. Nhưng cuộc thí nghiệm đấy không thành công. Rồi ông đấy cũng bảo là mình xoay chuyển được bão, trong khi tôi thí nghiệm chỉ bảo ông xoay chuyển cái quạt đang chạy ở nấc số 3 xuống nấc số 1 thì ông ấy toát mồ hôi, không làm được. Ông chưa gánh được 100 cân thì đòi gánh 1 tấn? Ông đấy cũng coi mình là sư phụ của cháu Hoàn cháu Lộc, bảo đã phóng trưởng cho cháu có khả năng. Sau mình kiểm tra, cháu Hoàn bảo ông ấy không giúp cháu đâu, nhưng lúc đấy không ai bảo trợ, nên nói vậy.
PV: Giữa Trung tâm của ông với Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người có hợp tác với nhau không?
VTK: Không. Tất nhiên chúng tôi vẫn có những liên hệ. Hai bên có những cái kênh nhau về kết quả [nghiên cứu]. Tất nhiên là chúng tôi không mâu thuẫn. Tôi tôn trọng các bậc giáo sư bên đó. Họ rất giỏi về ngành khoa học cụ thể nhưng về tâm linh, chúng tôi không lấy kết quả của họ để báo cáo bên này. Không bao giờ.
PV: Thế có nhà ngoại cảm nào bên hội của ông công nhận nhưng bên Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người lại không công nhận không?
VTK: Tôi không biết. Tất cả những cái [thí nghiệm] của chúng tôi, bên kia họ đều lấy. Tôi nói, ví dụ bên kia báo cáo Bích Hằng thì bên đây chúng tôi thí nghiệm đầu tiên, Đỗ Bá Hiệp hay cô Nguyện bên kia cũng báo cáo nhưng mà là của chúng tôi. Nhưng ví dụ chúng tôi báo cáo 30 người, họ cộng thêm khoảng 70 người nữa vào báo cáo của họ. Trong số những người họ báo cáo, thì có khi 40-50 người là chúng tôi bỏ ra ngoài. Ví dụ bên đấy, nói thật với bạn, ông mà được phong chức Tổ trưởng tổ tâm linh, ông Doãn Phú thì bên này là công an đã bảo là các anh không cho ông này làm nữa vì ông này có biểu hiện tiêu cực, mê tín dị đoan.
PV: Hài cốt nào các nhà ngoại cảm cũng tìm được ?
VTK: Không bao giờ. Bởi vì có phải phụ thuộc vào nhà ngoại cảm đâu. Có nhiều yếu tố, trước hết là chuyên môn và sức khỏe của nhà ngoại cảm, ngoài ra còn 8 yếu tố khác nữa không liên quan gì đến nhà ngoại cảm cả như kinh tế của người đi tìm, điều kiện hiện trường, hiện vật.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY></TBODY></TABLE>PV: Sự cân bằng trong xã hội là rất cần thiết. Nếu mình không chắc chắn 100% các nhà ngoại cảm sẽ tìm được mộ, mà mình lại đăng lên phương tiện thông tin đại chúng danh sách, tên, số điện thoại của họ để cho người dân đổ đi tìm như vậy, có nên làm không ạ?
VTK: Dù hy vọng mong manh, người ta vẫn phải đi tìm. Ngay cả trong công tác lịch sử, có những cái thông tin không cần chính xác 100%, người ta vẫn làm.
PV: Nhưng nó sẽ làm tốn tiền của người dân mà đôi khi không đi đến đâu cả?
VTK: Nếu như không có các nhà ngoại cảm, mức độ tốn tiền còn lớn hơn nữa. Nói thế thôi trước khi người ta đi tìm, các nhà ngoại cảm cung cấp cho chúng ta 70-80% thông tin, nếu không có thông tin đó, không biết đi đâu mà lần.
PV: Khi đăng danh sách đó lên, các ông tự đăng hay phải xin phép?
VTK: Việc liên lạc với các nhà ngoại cảm, xin phép nghiên cứu thì chúng tôi đã xin phép và được phép rồi. Còn chúng tôi đăng là đăng cả địa chỉ, cả quy trình đến với nhà ngoại cảm, và có rất nhiều bài nhắc nhở đi tìm phải như thế nào, trình tự thế nào. Và cái quan trọng là ở đây người ta không vụ lợi vì không thu tiền gì cả. Như vậy, sẽ làm giảm thiểu trong xã hội những người giả danh, lạm dụng. Chứ còn dù đăng hay không đăng, ủng hộ hay không ủng hộ, thì lực lượng xấu, lực lượng tiêu cực vẫn tồn tại. Chúng ta phải làm rõ trắng đen, những người không có khả năng thì nhân dân cũng cần biết, còn không ai đòi hỏi tuyệt đối. Chỉ cần mấy chục phần trăm đã là đáng rồi.
PV: Việc đăng tên các nhà ngoại cảm lên có thể mang dụng ý tốt. Nhưng vì có mấy chục phần trăm không chắc chắn trong việc tìm mộ của các nhà ngoại cảm, nên có nhiều kẻ xấu sẽ lợi dụng việc đó để lừa tiền của mọi người. Quan điểm của ông thế nào ?
VTK: Nếu không đăng thì càng nhiều người nhân danh. Với phương pháp thế giới hiện nay, với mức độ mấy chục phần trăm đã có thể công bố rồi. Các gia đình trước khi đi tìm đã phải tiên lượng được việc đó rồi. Nếu như mình đăng là 100% để cho người ta không tiên lượng được việc đó, thì đó là lừa dối dư luận. Còn đây người ta phải làm rõ việc đó, khả năng đó là như thế. Còn quyền đi tìm là do nhân dân phải cân nhắc thông tin. Ở đây có điều chúng tôi đăng một số tên nhà ngoại cảm lên, để cảnh báo rằng có rất nhiều người giả danh, là những người không ghi tên ở đây. Mà chúng tôi không phải cơ quan công an để chúng tôi bắt họ được, chúng tôi chỉ nói rằng những người này chúng tôi đã thí nghiệm và họ có làm được. Như cơ quan khoan thăm dò dầu khí, không phải mũi khoan nào cũng thấy. Nhưng không có nghĩa là không thấy thì bỏ ngành thăm dò dầu khí.
(Còn nữa)
Phần tiếp theo: Nếu tham gia thử nghiệm, chết là chuyện bình thường (!!!) (http://www.vietimes.com.vn/vn/chuyende/3655/index.viet)
Nhóm phóng viên VieTimes thực hiện
</TD></TR></TBODY></TABLE>
bảo bình
27-09-2007, 11:36 PM
<TABLE cellSpacing=2 cellPadding=2 width=574 border=0 hasbox="2"><TBODY hasbox="2"><TR hasbox="2"><TD class=tintop_title hasbox="2">Nếu tham gia thử nghiệm, chết là chuyện bình thường (!!!)</TD></TR><TR hasbox="2"><TD class=thu hasbox="2">Thứ sáu, 21/9/2007, 16:33 GMT+7</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">
Bạn nghe câu trả lời của một người là nhà khoa học như vậy có thấy đau lòng không! Lẽ nào nghiên cứu khoa học lại coi rẻ mạng người đến mức một ai đó chết cùng là chuyện hết sức bình thường?... Nghiên cứu khoa học dạng này cần ý chí sắt đá vào chủ nghĩa duy vật, chủ nghĩa nền tảng của xã hội hiện thời. Nhà khoa học không thể phổ cập một điều mà chính mình còn chưa rõ ràng, còn chưa hiểu đến đầu đến đuôi. Công bố một như vậy, họ không xứng là một nhà khoa học chân chính.
</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">
PV: Có thể việc tìm mộ này có một mục đích tốt là cố gắng giúp mọi người tìm lại hài cốt người thân. Nhưng vô hình trung, có mặt trái là tuyên truyền cho mê tín dị đoan.
VTK: Cái tin mê muội gọi là mê tín dị đoan Còn cái việc của bọn mình là thực. Tin phải có cơ sở, có bằng chứng. thế tại sao gọi là mê tín dị đoan. Bọn mình làm bằng trải nghiệm thực tế. Bọn mình tìm và thấy cái xương, sao gọi là mê tín được. Mê tín là tin cái không có thật. Nhưng giờ là có thật. Thấy cái thật hẳn hoi mà mình không tin thì mình lại là mê tín. Tức là mình mê tín cực hữu rằng mình coi những kiến thức của mình là thống soái, còn kết quả của người khác, mình phủ nhận. Cái đó lại là một loại mê tín mới.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/8/2007/09/VTK-7.jpg</TD></TR><TR><TD> Chủ nghĩa duy vật phải là nền tảng duy nhất của nghiên cứu khoa học trong xã hội hiện đại</TD></TR></TBODY></TABLE>
Đối với bọn mình, chính cái thật mới loại bỏ mê tín. Nếu chúng ta không tìm ra cái thật, vĩnh viễn là trong xã hội, hình thành cái mập mờ. Vấn đề muốn cho họ khỏi mê tín, mình phải làm rõ trắng đen.
PV: Nhưng không thể gọi là không mập mờ khi độ chính xác trong tìm mộ của các nhà ngoại cảm vẫn chưa đạt 100%?
VTK: Trong xác suất hoạt động, bạn chỉ cho tôi cái nào là 100%. Ngay cả vàng cũng không 100%, vàng 90 thì không phải là vàng à? Khoan thăm dò dầu khí xác xuất 100 mũi, trúng 1 mũi thì 99 mũi khác là mê tín à? Tức là bài toán không phải là cứ 100% là không mê tín. Có khi tìm được vẫn là mê tín, không tìm thấy không có nghĩa là mê tín. Trên đời này không có cái gì 100% cả. Máy bay, xác suất an toàn không phải 100%, vậy có nghĩa mình bỏ ngành hàng không à?
Khi mình nghiên cứu về khả năng ngoại cảm là mình bóc tách mê tín dị đoan ra một bên. Cái nào đúng, cái nào thật thì mình ủng hộ. Bạn phủ định những cái người khác cũng là hình thức mê tín mới. Kể cả cái khoa học hiện đại, kể cả Mỹ, xác suất để tìm thấy mộ cũng không thể bằng các nhà ngoại cảm Việt Nam. Nhưng họ vẫn chi hàng tỷ đô la để đi tìm.
Giả sử dự báo thời tiết, đúng 50-60%, không được 100%, thế là bỏ ngành dự báo thời tiết à? Ngoại cảm được 70% nhưng dự báo thời tiết chỉ 60%. Vậy ông không có 40% chính xác, là mê tín dị đoan à, bỏ ngành dự báo kia đi à? Cho nên khoa học dự báo có tác dụng của nó, có tác dụng rất tích cực là khoanh vùng lại. Chính cái đấy là tiền đề cho phương pháp chính xác. Ví dụ trong công tác hình sự có 10 mũi đi điều tra. Nhưng người ta bảo bỏ đi 7 mũi, chỉ còn 3 mũi, như vậy binh lực của mình tập trung vào 3 mũi thì hiệu quả rất nhanh. Công tác dự báo là rất quan trọng.
Khoa học dự báo và khoa học gần đúng rất có ý nghĩa, ngay cả chơi chứng khoán cũng là xác suất may rủi. Vùng nào xác suất may rủi ít người ta tập trung vào đấy, cái nào nhiều may rủi người ta tránh. Xác suất đúng sai không cần, mà người ta cần cái miền nào đó, và người ta hoạt động trên miền đó.
PV: Xác suất đó, chưa đi đến kết luận cuối cùng, mà mình đã công bố rồi, như thế có được không?
VTK: Có môn toán xác suất thống kê. Có môn gọi là môn độ tin cậy, người ta tính độ bền của nhà kia, vậy độ tin cậy của độ bền đấy là thế nào.Hầu như tất cả các ngành khoa học hiện nay, từ kinh tế đến kỹ thuật, đều chuyển về bài toán độ tin cậy. Tức là tính về thống kê, xác suất. Như Trung Quốc và các nước khác, hiện nay đã đưa toán tin cậy và tập mờ vào quy phạm.
Ví dụ trong xây dựng, người ta quy phạm cái nhà này có tuổi thọ 100 năm nhưng độ tin cậy bao nhiêu. Như cái tòa nhà Tháp đôi của Mỹ, được xây dựng vô cùng kiên cố chứ, nhưng độ tin cậy là bao nhiêu khi có thằng khủng bố nó đâm máy bay vào. Làm gì có xác suất tuyệt đối.
Như nhà bạn, bạn muốn nhà khỏi đổ vì bão lớn cấp 12, bạn phải đầu tư 100 triệu, nhưng cái xác suất xảy ra cơn bão số 12 đấy, phải 50 năm mới có 1 lần. Nếu như vì 50 năm mới có 1 lần mà phải mất 100 triệu, các ông khác sẽ bảo là tôi chỉ mất 20 triệu thôi, chấp nhận nếu có vấn đề gì xảy ra, tôi bay mất 20 triệu, nhưng tôi không phải mất 100 triệu để chờ cái 50 năm mới có 1 lần. Đó là bài toán xác suất. Độ tin cậy chỉ là thế.
PV: Vậy việc mình đăng tên các nhà ngoại cảm để người dân đổ xô đi tìm mộ trong khi chưa có kết luận cuối cùng có giống như việc người ta nghiên cứu một loại thuốc mới, khi chưa có kết luận là nó có thực sự tác dụng hay không mà đã đem vào sản xuất để tung ra thị trường?
VTK: Cái việc sản xuất thì khác. Trong ngành khoa học, có 3 giai đoạn, nghiên cứu cơ bản là R, thứ hai nghiên cứu và phát triển (R&D), thứ ba là sản xuất (P). Trước khi đi đến P, phải có R và R&D, là nghiên cứu và ứng dụng. Ông muốn lái máy bay thử nghiệm, kể cả ông chết, cũng là chuyện bình thường. Người trinh sát có thể chết chứ, người đi tiên phong có thể chết.
Trong ngành y, trước khi sản xuất thuốc hàng loạt, đã phải thí nghiệm tới 60 ca và có những người tình nguyện lấy thân mình để thí nghiệm. Ngay cả việc tìm mộ này, anh phải tham gia tình nguyện. Anh phải nộp đơn, trong đơn đó anh tình nguyện là nếu lợi thì nhà anh được, còn trách nhiệm là anh phải cung cấp kết quả cho chúng tôi, sai cũng phải cung cấp, đúng cũng phải cung cấp. Nếu chúng tôi mang ra thị trường, chúng tôi phải thu mỗi anh bao nhiêu tiền. Nhưng đây là giai đoạn thử nghiệm, như lái máy bay thử nghiệm, anh nào tình nguyện thì chơi.
PV: Có nghĩa là việc mình đăng tên các nhà ngoại cảm lên cũng là một hình thức kêu gọi tình nguyện tham gia vào cuộc thí nghiệm ?
VTK: Đây là tình nguyện nhưng một công đôi việc. Vừa tình nguyện, nhưng nếu được, là tìm được mộ. Cho nên đây gọi là đề tài dưới sự quản lý của Bộ Khoa học. Nhưng nếu không phải của Bộ Khoa học, ra sản xuất thì mỗi anh nộp cho tôi từng này tiền, ký hợp đồng, rồi thuế giá trị gia tăng… Nhưng đây là giai đoạn ứng dụng trong thực tế.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/8/2007/09/VTK-8.jpg</TD></TR><TR><TD> Các nhà khoa học hãy đặt tay lên trái tim mình trước khi công bố các "công trình khoa học"</TD></TR></TBODY></TABLE>
Những người lái may bay thử nghiệm chết là chuyện bình thường, nếu không có những người đi tiên phong như vậy, làm sao có kết quả? Có nhiều người mang thân thể ra cống hiến cho khoa học, cái đó là rất cần thiết cho khoa học, đòi hỏi nhữg người rất dũng cảm, trong đó có chúng tôi. Nếu thất bại, chúng tôi cũng tốn công sức chứ. Các gia đình chấp nhận cái này, thì cũng phải chấp nhận may rủi. Nhưng ý nghĩa, mục đích này lành mạnh, còn kết quả được hay không là một vấn đề. Ví dụ, bạn có thể tìm trẻ con thất lạc, nhưng không tìm thấy thì thôi à? Nếu bạn đăng tìm trẻ lạc, nhưng không thấy thì cái tin tìm trẻ lạc ấy là mê tín dị đoan à?
Tôi đã dán tem, tôi sẽ chịu trách nhiệm(?)
PV: Hiểu thế này có đúng không: Mục đích của mình làm là tốt. Việc các nhà ngoại cảm tìm mộ còn đang trong giai đoạn thí nghiệm. Còn những hệ lụy từ việc này, cái việc mà người khác lợi dụng nó để hành nghề mê tín dị đoan, để lấy tiền của nhân dân, thì sẽ là trách nhiệm của cơ quan khác?
VTK: Đó là trách nhiệm của cơ quan khác. Và người đó phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Còn nếu chúng tôi đã xin với chính phủ kiểm định người này, thì chúng tôi có trách nhiệm báo cáo trung thực.
PV: Thế có nghĩa là các cơ quan chức năng của mình phải chịu trách nhiệm quản lý những người làm sai, người lợi dụng việc này kiếm tiền ?
VTK: Đương nhiên là họ phải làm chứ. Tại sao hôm vừa rồi tôi phải đăng tên các nhà ngoại cảm lên? Vì có một số người không có khả năng như ông Đỗ Hoàng Tứ, ông TBQ, do vậy chúng tôi phải đăng trước. Trong đấy chúng tôi cũng nói chúng tôi đã loại bỏ đến 99% những cái rởm ra. Chúng tôi đã thí nghiệm hàng trăm người nhưng chỉ đăng một số ít người.
Anh nào [thấy có khả năng, cứ] đến đây đăng ký với tôi. Giống như nhà nước có Cục đăng kiểm, Cục sở hữu trí tuệ. Anh nào mang sản phẩm đến, sẽ được chứng nhận sản phẩm này đạt bao nhiêu. Còn những anh không mang đến, không có nghĩa là sản phẩm xấu mà do anh không mang đến, nên không được bảo trợ. Anh nào đã được giám định chất lượng rồi, như kiểu được dán tem ấy, là được bảo trợ. Tôi đã dán tem, tôi chịu trách nhiệm. Nếu tôi khẳng định anh này có khả năng, bao nhiêu phần trăm, tôi lưu hồ sơ đầy đủ.
PV: Ông lưu hồ sơ những trường hợp đến đăng ký tìm mộ tại Trung tâm này, nhưng còn những trường hợp đăng ký tìm mộ tại nhà của các nhà ngoại cảm mà đã được Trung tâm “dán tem” thì có lưu hồ sơ và báo cáo không?
VTK: Ở nhà thì không lưu rồi. Chỉ ở cơ quan thôi. Cho nên những anh ở nhà, đúng sai tôi không chịu trách nhiệm.
PV: Như cô Nguyện, ông sẽ không chịu trách nhiệm với những trường hợp tìm đến nhà cô ấy để nhờ tìm mộ?
VTK: Hiện nay cô ấy làm ở đấy cũng dưới bảo trợ của chúng tôi. Cái nhà ở chỗ Phương Mai là do cơ quan chúng tôi mua. Quê cô Nguyện ở Hải Dương chứ. Trước đây cô Nguyện đều phải làm ở đây [cơ quan] hết. Khi làm có kết quả thành công rồi thì mình đưa đến đấy.
PV: Có nghĩa là cái nhà cô Nguyện đó cũng là do Trung tâm mình bảo trợ?
VTK: Bảo trợ chứ!
PV: Đến đó tìm mộ có mất tiền không?
VTK: Không, không thu tiền. Tất cả những cái ba cơ quan bảo trợ là không bao giờ thu tiền. Nhưng ví dụ như bây giờ, nhà bạn đã tìm thấy mộ rồi, bạn có thể đến cúng, lễ cám ơn nhà ngoại cảm, chúng tôi cho nhà ngoại cảm nhận. Ở cơ quan không lấy một cái gì cả.
Thà sống bằng phương pháp dở hơi còn hơn là chết
PV: Khả năng ngoại cảm của người nước ngoài thế nào ạ?
VTK: Họ cũng có một số khả năng, nhưng giỏi tổng hợp như Việt Nam, kiểu ngồi ở đây, vẽ nơi khác, thì không có.
PV: Thế sao ở nước ngoài không có mấy nhà ngoại cảm mà lại chỉ tập trung ở Việt Nam?
VTK: Vì sao? Đấy cũng là giao lưu tâm linh. Những cái bức xúc của mấy chục năm chiến tranh. Mà nhất là dân mình, cái tâm linh của nó hơn phương Tây. Phương Tây, đầu óc khương khí hơn. Phương Đông nặng về đầu óc cũng như về sinh học cơ. Phương Tây là thuốc Tây. Phương Đông có khi đánh cảm cũng khỏi. Bạn đã xem ai đánh cảm bằng trứng với bạc chưa? Vấn đề là khỏi chứ không phải giải thích tại sao rồi ông mới được đánh. Cho nên là thà tôi được sống bằng phương pháp dở hơi còn hơn tôi chết bởi cái kiểu lý luận khoa học. Nếu tôi chữa rất là khoa học, rất là bài bản nhưng tôi chết. Còn đây tôi chữa bằng kiểu dở hơi nhưng tôi sống thì bạn chọn cái gì ? Vấn đề là hiệu quả của vấn đề chứ.
Ví dụ như người ta đánh /gió bằng/ bạc. Nếu như phải gió thì là đen. Nếu như chất độc thì là màu xanh và nếu như phải nắng thì là màu vàng. Ai nhìn thấy cũng phải hỏi, tại sao bạc trắng lại biến màu ? Bạn giải thích đi. Nhưng nếu không giải thích được thì bạn cho là mê tín dị đoan à ? Vấn đề là người ta vẫn khỏi bệnh thì làm sao ? Vấn đề người ta vẫn đào thấy cái xương của người ta thì làm sao ?
Phần tiếp theo: Không được lạm dụng thánh thần (http://www.vietimes.com.vn/vn/chuyende/3656/index.viet)
Nhóm phóng viên VieTimes thực hiện.
</TD></TR></TBODY></TABLE>
bảo bình
27-09-2007, 11:36 PM
<TABLE cellSpacing=2 cellPadding=2 width=574 border=0 hasbox="2"><TBODY hasbox="2"><TR hasbox="2"><TD class=tintop_title hasbox="2">Không được lạm dụng "thánh thần"</TD></TR><TR hasbox="2"><TD class=thu hasbox="2">Thứ sáu, 21/9/2007, 16:20 GMT+7</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">
Chưa bao giờ mà những chuyện linh hồn, ngoại cảm, thánh thần lại nóng bỏng như hiện giờ. Chính quyền phường thì dùng nhà ngoại cảm vào việc công là giải phóng mặt bằng, một kỹ sư được đào tạo chính quy đi cầu cúng cô hồn (bài báo Thánh vật ở sông Tô Lịch), và những người dân thường thì đổ xô đi tìm mộ và kiếm tìm điểm tựa tinh thần ở những việc mang đầy mầu sắc mê tín dị đoan.
</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2"><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY></TBODY></TABLE>Bởi vậy chúng tôi quyết định thực hiện chuyên đề ngoại cảm này để cảnh báo tới độc giả về một hiện tượng rất bất bình thường trong xã hội. Như các cuộc nói chuyện của chúng tôi với các các cơ quan được giao nhiệm vụ nghiên cứu về ngoại cảm, các nhà ngoại cảm của Việt Nam mới đang tham gia vào một cuộc thí nghiệm, thí nghiệm để biết đích xác xem họ có thực là có khả năng đặc biệt, khác người bình thường hay không. Thí nghiệm chưa kết thúc mà trên các phương tiện thông tin đại chúng xuất hiện nhan nhản những bài viết về những khả năng của họ, không chỉ tìm được 1-2 mộ mà là hàng nghìn mộ. Hầu hết những câu chuyện đó là do chính bản thân họ kể lại. Bởi vậy mới nói, họ đang tự tung hô về bản thân mình.
Khả năng của họ như thế nào, bạn đọc đã biết rõ qua các cuộc trò chuyện rồi tìm mộ của các phóng viên chúng tôi với các nhà ngoại cảm. Ông Trần Quang Bích khiến chúng tôi nghĩ đến những người bị mắc chứng bệnh lúc nào cũng nghĩ rằng có ai đó đang ám hại mình, bởi vậy mà lúc nào cũng lo sợ và tìm cách để đối phó với nỗi ám ảnh đó. Căn bệnh đó, nói như dân gian là hoang tưởng.
Ông Dương Mạnh Hùng dùng danh lương y để làm những việc đi quá xa so với việc chữa bệnh cứu người. Với kết quả tìm mộ như chúng tôi thử nghiệm mà ông còn định viết một cuốn sách xuất bản cho bạn đọc. Nếu có ai đó bỏ ra 200 triệu để xuất bản cuốn sách đó cho ông, không biết nó sẽ kinh dị đến thế nào bởi ai biết được có bao nhiêu phần trăm những ví dụ ông nêu ra là “rỏm”. Vậy mà Ông Trần Quang Bích và Nguyễn Mạnh Hùng là những cái tên đã được báo chí nhắc đến và được Trung tâm Nghiên cứu Tiềm năng con người ghi nhận là đã có đóng góp vào việc tìm mộ.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/7/2007/09/cac-nha-ngoai-cam%20moi.jpg</TD></TR><TR><TD>
Khả năng của họ như thế nào,
bạn đọc đã biết rõ qua các cuộc trò chuyện
</TD></TR></TBODY></TABLE>
Còn nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện thì thực sự đang trở thành “sao” bởi bà được Liên hiệp Trung tâm tin học ứng dụng ca ngoại là người có khả năng “kỳ diệu” và bởi mỗi ngày nhà bà có đến hàng chục người xếp hàng chờ đợi bà giúp đỡ. “Sao” ở chỗ, vì tự coi mình là “cậu”, bà nói năng giống như bề trên với tất cả mọi người, cho dù với người hơn bà cả chục tuổi. “Sao” còn ở chỗ cách bà nói như giống như ở ngoài đường, ngoài chợ. Với người lạ mà bà thản nhiên “mày, tao” rồi toàn nói trống không. Trong khi đó, giả dụ nếu có cõi âm như bà nghĩ, thì chúng tôi hình dung đó là nơi rất linh thiêng, bởi ở đó con người đã siêu thoát và họ sẽ chỉ mong muốn mang lại những điều tốt đẹp cho những người thân của mình. Như thế thì làm sao họ chấp nhận giao tiếp với một người mà gọi những người thân yêu của họ một cách...thô lỗ và vô phép như vậy.
Chúng tôi không tìm cách chứng minh rằng khả năng của các nhà ngoại cảm là có thật hay chỉ tưởng tượng. Chúng tôi không thể làm việc thay cho các nhà khoa học, những người đã mất rất nhiều công sức nghiên cứu về một hiện tượng đặc biệt này trong thế giới con người. Nhưng chúng tôi tin chắc rằng các nhà ngoại cảm của chúng ta, hoặc do thiếu hiểu biết, hoặc do cố ý mà đã biến những hiện tượng bình thường, ai cũng có thể làm được như việc quả trứng nằm trên đầu đũa, thành một hiện tượng tâm linh, gắn với việc đi tìm mộ... để lừa gạt những người bình thường.
Họ cũng tự tuyên bố rằng họ có thể tìm thấy mỏ dầu, mỏ vàng nếu chính quyền nhờ họ. Nhưng những người được nhà nước này giao cho trọng trách phụ trách ngành dầu khí của đất nước lại khẳng định đó chỉ là chuyện vớ vẩn, còn công tác khoan thăm dò dầu khí bằng máy móc đã là ngành khoa học được ứng dụng rộng rãi không chỉ Việt Nam mà khắp thế giới. Trong lúc chưa có ai, chưa có văn bản hay công trình khoa học nào đứng ra phân xử được những quan điểm trái ngược này, thì chúng tôi xin phép được đứng về phía những người được nhà nước giao trọng trách bởi vì nhà nước này là “nhà nước của dân, do dân và vì dân”.
Đó là về phía các nhà ngoại cảm, còn những cơ quan nghiên cứu ngoại cảm, các phương tiện thông tin đại chúng nghĩ sao về một hiện tượng còn mập mờ trong xã hội được phát tán một cách công khai, những đề tài nghiên cứu đang được công bố ra công chúng khi chưa có kết luận cuối cùng?
Cuộc thí nghiệm vẫn còn đang tiếp diễn, chưa có một ai đưa ra kết luận cuối cùng về cuộc thí nghiệm đó, kể cả những người trong cuộc. Tất cả đều thừa nhận rằng độ chính xác trong việc tìm mộ của các nhà ngoại cảm chỉ con số khiêm tốn, mà con số đó cũng do chính họ nói ra chứ chưa có kiểm chứng khoa học nào hết. Hơn thế, kết quả (tạm thời) về khả năng ngoại cảm giữa các trung tâm nghiên cứu khác nhau còn “vênh” nhau, có những nhà "ngoại cảm" mà trung tâm này công nhận tài năng thì trung tâm khác lại cho là người đó bị hoang tưởng. Đó là chưa kể với tình trạng làm việc được chăng hay chớ như ở một số cơ quan Việt Nam hiện giờ, sách giáo khoa để giáo dục thế hệ tương lai của đất nước, in ra rồi mà còn sai, còn phải in lại thì nói gì đến một đề tài khoa học. Ấy thế mà người ta lại vội công bố những cái còn lờ mờ, những cái còn chưa rõ ràng, những cái còng chưa "nhất trí" với nhau đó rộng rãi như một thành tựu khoa học.
Tên rồi địa chỉ, số điện thoại của các nhà ngoại cảm xuất hiện ở rất nhiều phương tiện thông tin đại chúng. Có nhiều bài báo đăng về khả năng siêu phàm của các nhà ngoại cảm mà không thèm kiểm chứng, chỉ đề là lấy nguồn của UIA (Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng) .
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD vAlign=top align=middle>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/8/2007/09/VTK-6.jpg</TD></TR><TR><TD>
Khả năng "siêu phàm" của các nhà gọi là "ngoại cảm" không thèm kiểm chứng,
mà chỉ đề là lấy nguồn của UIA (Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng) .
</TD></TR></TBODY></TABLE>
Trong số những người đổ xô đi tìm mộ như thế, có bao nhiêu người dân bình thường biết rằng khi họ đến nhờ các nhà ngoại cảm tìm mộ là họ đang tham gia vào một cuộc thí nghiệm? Phóng viên của chúng tôi đâu có phải khai vào một tờ đơn tình nguyện tham gia thí nghiệm nào mà vẫn được nhà "ngoại cảm" Nguyễn Thị Nguyện và những nhà "ngoại cảm" khác tìm mộ giúp.
Bà Nguyện, người được ông Vũ Thế Khanh, Tổng Giám đốc UIA “dán tem” đảm bảo về chất lượng, cũng có kết quả tìm mộ nực cười như bạn đọc đã được biết. Chúng tôi xin mượn lời ông Vũ Khanh để giải đáp về vấn đề này: “Với một người lái máy bay thử nghiệm, chết là chuyện bình thường”. (khốn khổ, sao lại có một câu trả lời coi rẻ mạng người như vậy!) Sẽ có bao nhiêu người hiểu được rằng họ đang mất công sức, tiền bạc để có thể “chết” kiểu đó, và những người có trách nhiệm với công việc đó, sẽ nhìn cái “chết” của họ như một “chuyện bình thường”.
Những người dân một nắng hai sương làm nghề nông chỉ biết rằng báo đã nói thế, rồi đó lại là công trình khoa học do nhà nước giao nghiên cứu, thì là họ tin. Chúng tôi vẫn nhớ ông Viện trưởng Viện tâm lý khi nói về chuyện vong hồn, về thế giới bên kia, có cho rằng những chuyện đó rất có thể làm nảy sinh tâm lý tiêu cực trong cộng đồng là mê tín dị đoan. Những kẻ hành nghề mê tín dị đoan sẽ lợi dụng để mà hoạt động. Vâng, cái tâm lý tiêu cực trong cộng đồng như vậy thì ai sẽ chịu trách nhiệm?
Xã hội hiện đại có rất nhiều thứ cám dỗ với những chuyện thật giả, trắng đen lẫn lộn. Có phải vì thế mà đạo đức và trách nhiệm của những người nghiên cứu khoa học, các nhà báo cầm bút cũng bị lung lay? Tránh nhiệm công dân. Chúng tôi đã mệt mỏi vì phải nói quá nhiều điều này về họ!
(Hết)
Nhóm phóng viên VieTimes thực hiện
</TD></TR></TBODY></TABLE>
bảo bình
27-09-2007, 11:40 PM
"Mọi giá trị đều đảo lộn, thật giả không biết đường nào mà lần nữa". Tuy nhiên dù như thế nào thì cũng thấy cái cách mà nhóm phóng viên này dùng để tìm ra lời giải đáp thực sự là chưa ổn.
nhson2001
28-09-2007, 10:55 AM
Mời BB và các bạn đọc link này sẽ có câu trả lời. Thân ái. nhson2001
http://vietnetcenter.com/diendan/viewtopic.php?p=30245#30245
nhson2001
28-09-2007, 10:59 AM
Tôi xin gọi phóng viên này là ngựa non háu đá, vì mấy lẽ sau:<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /><o:p></o:p>
1. Chưa nghiên cứu các số liệu thực tế về số lượng mộ liệt sỹ mà các nhà ngoại cảm đã tìm được, đã vội kết luận khả năng của họ là mơ hồ. Trích: “Thời gian gần đây, những khả năng mơ hồ của những người được gọi là “người có khả năng ngoại cảm” khiến xã hội tò mò, xôn xao.”<o:p></o:p>
2. Phóng viên đã phỏng vấn 3 người (trong đó ông Trần Quang Bích thì trước đây UIA đã khẳng định là không có khả năng ngoại cảm). Ông Dương Mạnh Hùng (DMH) thì chưa được xác nhận qua UIA, còn Cô Nguyện thì đã tìm được một số mộ hay người thân thất lạc (Cô Nguyện đã giúp Ông Thật tìm ra em trai là Ông Thà thất lạc 60 năm, …). Đó là chưa kể các thực nghiệm khác mà UIA và Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người đã thực hiện đối với 2 người này trước khi công bố danh sách. Vậy có 2 khả năng: 1) Cô Nguyện không có khả ngoại cảm, nếu vậy cần xem lại Ông Thật và Ông Thà có phải Anh em ruột hay không. Các thử nghiệm của UIA và Trung tâm NCTNCN có đúng không. Nhưng dù sao thì cũng không được vơ đũa cả nắm là không có nhà ngoại cảm thực sự, thí dụ Phan Thị Bích Hằng hay Nguyễn Văn Liên, những người đã được kiểm chứng với sự đồng ý của Chính phủ. 2) Cô Nguyện có khả ngoại cảm. Nhưng có thể do phóng viên này đến với thái độ cố ý khiêu khích và phản bác, nên có gì đó (thuộc tâm linh) đã gây ra như vậy.<o:p></o:p>
3. Phóng viên chưa nghiên cứu các số liệu và các đề tài thực tế, nhưng lại muốn giải đáp,và lại muốn người khác tự cung cấp cho mình. Trích “với Chuyên đề này, chúng tôi trân trọng đề nghị các nhà khoa học, các nhà văn hóa gửi cho chúng tôi những nghiên cứu, những phân tích của mình về những hiện tượng gọi là “ngoại cảm” <o:p></o:p>
4. Thái độ của phóng viên trong cuộc phỏng vấn Ông Vũ Thế Khanh rất là không lịch sự, các câu hỏi cộc lốc (xin các bạn đọc kĩ lại). Mặc dù Ông VTK đáng tuổi cha chú.<o:p></o:p>
5. Phóng viên quên rằng việc nêu danh sách một số nhà ngoại cảm là do Ba cơ quan (Liên hiệp khoa học công nghệ Tin học ứng dụng (UIA), Viện khoa học hình sự - Bộ công an, và Trung tâm bảo trợ văn hóa kỹ thuật truyền thống), chứ không phải một mình UIA.<o:p></o:p>
6. Phóng viên đã trích câu nói để làm tiêu đề mà không ăn nhập với nội dung sau tiêu đề đó. Trích “Nếu tham gia thử nghiệm, chết là chuyện bình thường.”. Ở đây Ông VTK nói đến phi công lái máy bay thử nghiệm (…Ông muốn lái máy bay thử nghiệm, kể cả ông chết, cũng là chuyện bình thường...), nhưng phóng viên cố ý gây mập mờ là nếu thử nghiệm ngoại cảm cũng có thể chết là chuyện thường. Trích “Bạn nghe câu trả lời của một người là nhà khoa học như vậy có thấy đau lòng không! Lẽ nào nghiên cứu khoa học lại coi rẻ mạng người đến mức một ai đó chết cùng là chuyện hết sức bình thường?... Hoặc là tự đánh giá về các nhà khoa học “Nghiên cứu khoa học dạng này cần ý chí sắt đá vào chủ nghĩa duy vật, chủ nghĩa nền tảng của xã hội hiện thời. Nhà khoa học không thể phổ cập một điều mà chính mình còn chưa rõ ràng, còn chưa hiểu đến đầu đến đuôi. Công bố một như vậy, họ không xứng là một nhà khoa học chân chính. <o:p></o:p>
7. Cũng thế, phóng viên đã rất ác ý khi trích câu nói để làm tiêu đề mà không ăn nhập với nội dung sau tiêu đề, và muốn độc giả hiểu mập mờ, đó là câu mà Ông VTK nói “Thà sống bằng phương pháp dở hơi còn hơn là chết “. Ở đây Ông VTK nói đến việc sống sót, khỏi bệnh bằng cách chữa bệnh không bình thường, (chứ không phải cuộc sống dở hơi). Trích “ Nếu tôi chữa rất là khoa học, rất là bài bản nhưng tôi chết. Còn đây tôi chữa bằng kiểu dở hơi nhưng tôi sống thì bạn chọn cái gì ? Vấn đề là hiệu quả của vấn đề chứ.<o:p></o:p>
8. Các bạn nghĩ sao vể trình độ của phóng viên khi nói câu sau “Nhưng không thể gọi là không mập mờ khi độ chính xác trong tìm mộ của các nhà ngoại cảm vẫn chưa đạt 100%? “<o:p></o:p>
Xin tặng phóng viên câu nói của chính phóng viên : “Xã hội hiện đại có rất nhiều thứ cám dỗ với những chuyện thật giả, trắng đen lẫn lộn. Có phải vì thế mà đạo đức và trách nhiệm của những người nghiên cứu khoa học, các nhà báo cầm bút cũng bị lung lay? Tránh nhiệm công dân. Chúng tôi đã mệt mỏi vì phải nói quá nhiều điều này về họ! (Hết).
bảo bình
28-09-2007, 11:46 AM
BB phần nào đồng ý với bạn Nhson2001. Mặc dù chưa biết khả năng thực sự của các nhà ngoại cảm đến đâu (nguyên tắc riêng của BB: phải thấy mới tin), tuy nhiên việc lấy tin theo cái cách mà các phóng viên này thực hiện, BB thấy sao sao đó. Không thẳng thắn và sòng phẳng. Lẽ ra họ có thể đặt vấn đề theo cách khác. Ngay việc trích dẫn từ ngữ của ông VTK và câu chú thích dưới tấm ảnh của ông này cũng đầy ác ý. Họ có thể chọn cách tường thuật khách quan để dư luận tự đánh giá, chứ không nên định hướng dư luận theo các ý kiến chủ quan của họ. (Đó là một "bệnh" của báo chí VN).
Ai cũng biết làm nghề gì, công bố việc gì trên phương tiện thông tin đại chúng cũng đều cần "đặt bàn tay lên trái tim mình", đâu cứ gì riêng các nhà khoa học. Không có "tâm" thì các nhà ngoại cảm và các vị ở UIA cũng khó mà làm được những việc như họ đã làm, chẳng tiền bạc nào mua được.
"Trách nhiệm công dân. Chúng tôi đã mệt mỏi vì phải nói quá nhiều điều này về họ!"_ có thể hiểu như 1 câu đả kích.
Nếu không may có người thân thất lạc thật sự cần nhờ đến các nhà ngoại cảm, có thể loạt bài này sẽ có một góc` nhìn khác.
Xin nói rõ là BB không thiên vị các nhà ngoại cảm (vì chưa may mắn chứng kiến tài năng của họ). Và thực tế cũng đã rất nhiều lần thử việc đồng cốt hay gọi hồn mà chưa lần nào thành công (có lẽ vía nặng quá chăng? -^_^-) . Những gì chưa thấy - chưa tin, nhưng những gì chưa tin cũng không thể kết luận là hoàn toàn không có thực nếu chưa chứng minh được là nó phi logic. Vấn đề ngoại cảm phức tạp và phụ thuộc nhiều yếu tố nên không thể xác quyết trong vài ngày ngắn ngủi và vài lần tiếp xúc với vài vị liên quan.
Đó là theo góc độ nhìn hạn hẹp, hạn chế của BB.
nguyenle
28-09-2007, 04:53 PM
...Và thực tế cũng đã rất nhiều lần thử việc đồng cốt hay gọi hồn mà chưa lần nào thành công (có lẽ vía nặng quá chăng? -^_^-) . Những gì chưa thấy - chưa tin, nhưng những gì chưa tin cũng không thể kết luận là hoàn toàn không có thực nếu chưa chứng minh được là nó phi logic.
nguyenle Chào chị BaoBinh. nguyenle thảo luận với chị một chút về việc chỉ đã thử xem có căn đồng hày không?-hihi-
Theo nguyenle nghĩ thì người có căn đồng phải có các hiển tướng sau:
-Về nội tạng, phải "xung" một chút, tức là phải có chút nội công "tự nhiên" thâm hậu một chút.
-Về tướng mạo khuôn mặt thì phải có chút Vương tướng.
Nếu có căn mà không có tướng thì nhập đồng lâu ngày, nhiều lần thì rất dễ có vấn đề gần giống như tẩu hoả nhập ma.
Có lần nguyenle thấy một vị nữ căn đồng bị hành ghê thấy ghê làm sao, đang ngồi giữa đám đông tự nhiên tay chân quờ quạo, lúc sau thì khóc mếu. Lại còn có vị thân mình bứt rứt nóng bừng, tử cởi bỏ hết trang phục...giữa ban ngày ban mặt mà chẳng kể là nơi đó là linh địa hay là gì gì. và đủ mọi thứ kỳ quặc xảy ra khi người căn đồng bị tẩu hoả nhập ma.
-Còn về khả năng ngoại cảm thì ở gần nhà nguyenle, có một vị tuổi đã cao nhưng tập luyên một phương pháp gì đó rồi khả năng ngoại cảm biểu lộ:
Tay có thể phát ra khí nóng. Khi ngồi gần ai nói chuyện thì lại biết được cảm xúc của họ trong khi đối thoại. Hay là không cần xem mạng gì mà tự biết người khác có hợp khắc với mình ra làm sao. Đi ra chợ thì lại nhìn thấy quỷ hay mà đói ở chợ -chắc là có chuyện gì liên quan đến ăn uống.
Còn nhiều chuyện lạ nhưng nói ra thì lạc chủ đề, hì hì, nguyenle buôn dưa lê với chị chút xíu-.-.---i--
blackhole
28-09-2007, 11:22 PM
Cảm ơn Bảo Bình
BB đã post 1 bài rất hay của một phòng viên có ý phê phán, thay vì ủng hộ như rất nhiều bài trên diễn đàn Vietlyso. Tuy chưa có thời gian đọc kỷ nội dung của bài báo đó nhưng blachole xin có một số nhận xét như sau.
1. Để làm sáng tỏ, và mở rộng một vấn đề thì có những ý kiến trái ngược cũng là một điều quan trọng, qua các ý kiến trái ngược đó thì thì chúng ta có thể nhìn thấy nhiều chiều hơn từ cùng một vấn đề. Tuy nhiên mọi sự tranh luận chỉ được làm sáng tỏ thêm khi người tranh luận có một tinh thần cầu thị và tinh thần khoa học.
2. Bài việt và trình độ của phóng viên nay còn sơ đẳng, có lẽ anh ta hay chị ta là một nhà báo hiểu vấn đề một cách khá chung chung và hơi hợt.
3. Thái độ tác nghiệp và phong cách thiếu chuyên nghiệp, không có tinh thần cầu thị và phương pháp tiếp cận khao học.
4. Nêu ra những trích dẫn, tiêu đề, bình luận một cách chủ quan, cảm tính
bảo bình
29-09-2007, 12:46 AM
Xin chào nguyenle!
.
Thực ra BB không biết nhiều (nói chuẩn hơn là không biết gì) về căn đồng hay hầu bóng. Chỉ nghe các bà chị kể lại việc người bạn có căn, phải đi hầu đồng tứ phủ mới yên lành, đền chùa miếu mạo nào bà cũng biết, rồi các bài cúng căn cúng quả, rồi chuyện ai đó bị phạt vì có căn mà chẳng chịu hầu đồng ......đại loại là như vậy. (BB gà mờ mấy cái này nói sai từ ngữ mọi người cười chết ) -.-.-
Còn việc đồng cốt BB đã thử thì lại hoàn toàn khác. Nghĩa là có 1 nhóm phụ đồng để gọi hồn về rồi ai muốn hỏi gì thì hỏi, từ chuyện gia đình đến chuyện làm ăn hên xui. Thấy nhiều người nắc nỏm khen hay BB đến định hỏi năm ấy liệu có "cửa" nào đi du học hay không, và một vài việc liên quan đến gia đình. Vía nặng hay sao mà cô đồng cứ trơ trơ, đến khoảng hơn 30p sau thì cô bảo "Thôi cô đi rồi, cô về mà chẳng thấy cô nói gì hết á". Cô này trạc 40, nhà Long An, hình như gần chùa Phật cô đơn, BB gặp lâu quá nên không nhớ rõ.
Lần thứ 2, bà chị lại rủ đến 1 "cậu" (thực ra là bà, nhưng xưng vậy vì có "cậu" độ cho_ nghe bà bảo thế). Bà bắt mạch cho BB (cũng giống câu chuyện trong bài báo trên), bà phán về sức khỏe của mình thì vanh vách, nhưng khi nói về quá khứ vị lai (sau kiểm chứng lại) thì dung sai hàng trăm dặm. Bà chị rất thần tượng "cậu" này, mà BB cũng ngạc nhiên thấy "cậu" xem cho chị ấy cũng đúng ra phết (nếu căn cứ theo lời chị kể). Nhưng phải 1 "cú" như thế này, sau có đòi đi bà chị cũng bảo "thôi thôi xin kiếu, ở nhà cho tôi nhờ".-wow-
Lần thứ 3 ly kỳ hơn 1 chút, cũng ở Long An (chắc chùa nhà không thiêng hay sao mà mọi người toàn rủ đi về tỉnh). Hôm đó "cậu đồng" đang phất cái khăn hoa đỏ chót, vặn vẹo người, không biết nói cái gì đó với đám đông đang sì sụp lạy xung quanh mà mọi người khóc ghê lắm. BB vừa bước vào, tự nhiên "cậu" ngồi thẳng người một lúc rồi bảo " đi đây". Rồi bỏ khăn ra. Cô bạn thì thầm xin thầy xem hộ bạn con nó ai độ mạng cho làm ăn được không, rồi nhiều chuyện linh tinh khác. Thầy thì thầm gì đó rồi lắc đầu. Hôm sau nghe cô bạn điện thoại bảo: "lần sau tôi không đi với mụ nữa, "ổng" dặn zậy đó. Chắc nhìn bà ổng thấy mất hứng... lên đồng, căn vía bà nặng quá...".--i--
Thế là thế nào?:sad: Lần nào mình cũng rất chân thành và ngoan ngoãn nghe theo lời hướng dẫn của các "thày bà" đó chứ....Sau cũng có mấy chuyến thử gọi đồng rồi gọi hồn đủ hết mà chả đâu vào đâu, nên BB nghĩ chắc mình không có duyên với mấy cái món này. Nhưng như thế không có nghĩa là bài bác công việc "âm dương giao cảm". BB sẵn sàng đặt niềm tin tuyệt đối vào những gì đã được chứng minh bằng "tai nghe, mắt thấy".
Hồi còn đi học, trong ký túc xá có 1 cái giường bị cho là có ma, bạn bè đứa nào cũng thử và bảo là chết khiếp vì bóng đè cựa quậy không được. Chỉ có 2 người là BB và 1 cô bạn nữa, sau khi nghe chuyện thấy kỳ kỳ bèn nằm thử thì lại chẳng có chuyện gì xảy ra. Sau tụi này kết luận có thể mọi người cứ truyền tai nhau mà thành ra tự kỷ ám thị. Chứ đã bóng đè thì sao nó tha mình?
Kể chuyện vui vui cho mọi người nghe, chúc cả nhà 1 kỳ nghỉ cuối tuần vui vẻ!--cf--
@ Cám ơn blackhole đã tham gia ý kiến!
Chính Ấn
29-09-2007, 09:21 AM
Cảm ơn Bảo Bình
BB đã post 1 bài rất hay của một phòng viên có ý phê phán, thay vì ủng hộ như rất nhiều bài trên diễn đàn Vietlyso. Tuy chưa có thời gian đọc kỷ nội dung của bài báo đó nhưng blachole xin có một số nhận xét như sau.
1. Để làm sáng tỏ, và mở rộng một vấn đề thì có những ý kiến trái ngược cũng là một điều quan trọng, qua các ý kiến trái ngược đó thì thì chúng ta có thể nhìn thấy nhiều chiều hơn từ cùng một vấn đề. Tuy nhiên mọi sự tranh luận chỉ được làm sáng tỏ thêm khi người tranh luận có một tinh thần cầu thị và tinh thần khoa học.
2. Bài việt và trình độ của phóng viên nay còn sơ đẳng, có lẽ anh ta hay chị ta là một nhà báo hiểu vấn đề một cách khá chung chung và hơi hợt.
3. Thái độ tác nghiệp và phong cách thiếu chuyên nghiệp, không có tinh thần cầu thị và phương pháp tiếp cận khao học.
4. Nêu ra những trích dẫn, tiêu đề, bình luận một cách chủ quan, cảm tính
Nói chung thì xã hội nào cũng có kẻ giả danh trí thức cả. Cô phóng viên này và ông giáo viên lý trong bài phỏng vấn của cô cũng như thế.
Nói như anh nhson2001 (http://www.vietlyso.com/forums/member.php?u=3333) dùng chữ ngựa non háu đá là đúng. Người ta có quyền nghi ngờ, có quyền dùng nghi ngờ để làm sáng tỏ vấn đề chứ không phải dùng nghi ngờ để chống đối lại một vấn đề. Ngay từ khởi đầu, cô này đã có "tâm niệm", suy nghĩ mưu mô để đánh đổ những người này chứ không phải đi tìm sự thật.
Đừng có nghĩ là chữ viết thì không giết người được !...Tôi có ở gần nhà một nhà ngoại cảm (sau này người ta kêu như vậy thì mình cũng biết vậy), anh này thường gọi là anh Tứ, lúc xưa tôi cũng không biết tên thật, mãi sau thấy anh dienbatn đưa lên (http://www.vietlyso.com/forums/showthread.php?t=6213) thì tôi mới biết tên thật.
Hồi đó tôi học vào khoảng lớp 11, vẫn em yêu khoa học lắm. Đời này làm gì có ma, chẳng qua là chất lân tinh nó quần trên mộ nên người ta tưởng là ma thế thôi -hihi-. Cuối năm đó, bà chị họ bị ma nhập, bệnh viện bó tay, một số thầy cũng thua, cuối cùng thì nhờ anh Tứ chữa khỏi. Qua những lời nói của bà chị trong lúc bị bệnh và đối đáp với anh Tứ khi anh Tứ chữa mà tôi mới biết có ma. Anh này cũng rất giỏi về khí công.
Tôi có thỉnh thoảng vào thăm bà chị nên cũng có thấy anh Tứ chữa bệnh, anh này không hiểu sao rất quý ông Cậu tôi (cha ruột bà chị bị bệnh) và tôi. Qua vài lần nói chuyện, anh hỏi tôi có muốn học gì không, anh chỉ dẫn cho. Phần vì tôi thấy ớn ớn chuyện ma quỷ, phần vì thời điểm đó đã bắt đầu cuộc sống sinh viên xa nhà nên không học được, khi hè về có ghé vào chơi thì nhà anh lúc nào cũng rất đông người.
Tôi cũng thuộc loại bạo gan, muốn thử khả năng của anh nên lần đó tôi hỏi "Cứ theo như cách anh chữa bệnh cho bà chị em, thì anh có khả năng khí công, ngoài khả năng đó thì có huyền bí không ?"
Anh bảo : Có cả 2 thứ.
Rồi tôi yêu cầu anh thử khí công cho tôi xem : Anh bắt đầu vận khí, để bàn tay lên trước trán tôi, có một khoảng cách khoảng 5-10cm chứ không chạm vào trán, anh vận khí độ khoảng 1 phút thì tôi nghe có hơi nóng tỏa ra và nóng lên dần dần, tới khoảng độ 3 phút thì rất nóng. Và chính lần đó, tôi chứng thực khả năng đó của anh.
Anh chữa bệnh không lấy tiền ai bao giờ, người cúng cũng chỉ cúng trái cây. Gần đây, tôi tình cờ được 1 người bạn gởi cho 1 cái link trên vnexpress thấy có nói anh lấy tiền --v----v----v--. Tôi không hiểu người ta tìm nguồn tư liệu ở đâu ra hay không cần xác minh mà chỉ cần viết để có bài đăng ?. Anh này đình đám một thời, vườn nhà anh rộng vài mẫu mà thời điểm 98,99,2000 người ta tấp nập từ bắc trong nam, con số vài trăm người trở lên ở trong nhà lẫn căn lều ngoài vườn chờ chữa bệnh. Sau thì các báo đồng loạt oánh cho sướng tay, các pha học giả thì cứ đăng đàn lên báo giải thích. Các cụ cứ bảo đấy là điện từ trường thế này thế kia...Rõ ngu.
Người ta cứ phải nghĩ răng đao kiếm súng đạn mới giết được người, nhưng có lẽ chữ giết người càng hung hiểm hơn súng đạn.
---------------------------------
Khi mới tu thấy núi là núi, rồi đến thấy núi không phải là núi. Đến lúc đắc đạo thì lại thấy núi là núi.
(Thị cố không trung, vô sắc, vô thọ, tưởng, hành, thức; vô nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý; vô sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp; vô nhãn giới, nãi chí vô ý thức giới; vô vô minh diệc vô vô minh tận; nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận; vô khổ, tập, diệt, đạo; vô trí diệc vô đắc.)
phapvan
29-09-2007, 11:27 AM
Chuyện huyền bí tâm linh khó giải thích. Trong mười phần thì bẩy là giả chỉ còn ba phần. Ba phần đã có hai phần bị chập điện, còn lại chỉ có một là thật.
Tôi may mắn đã được tiếp xúc một vài nhà ngoại cảm chân chính. Những người này họ không bao giờ lấy tiền của ai cả và có muốn cũng không dám (đòi hỏi là bị phạt ngay). Sau khi giúp người xong họ chỉ khuyến người khác sống thiện và giúp đỡ mọi người.
Tôi nghĩ những vị ấy mang nghiệp trả nợ vì Đa phần họ "Bị" làm nhà ngoại cảm ngoài ý muốn, không làm không được bởi đấy là nhiệm vụ trong thế giới tâm linh giao phó. Bởi vì năng lực ngoại cảm ban đầu dẫn đến thường không phải do tu hành, mà do sự chấn động trong cuộc sống, ví dụ: như té, ngã, đau ốm...Có nhà ngoại cảm nhân sự chấn động họ chuyển qua đường tu thì bền vững.
Còn đối với các vị chân tu thì năng lực ngoại cảm là do tu hành tinh tấn, gìn giữ giới luật tinh nghiêm tùy theo mỗi Đạo. Và các vị muốn sử dụng là được, tự mình làm chủ quyết định tùy theo nhân duyên.
Chuyện tin hay không tin lại tùy theo nghiệp báo của mỗi người trong đời sống hiện tại đã kinh qua kinh nghiệm tâm linh có hay chưa. Có người mới nghe kể đã tin liền;người thì tin đến u mê; người thì bán tín bán nghi;người thì đòi phải chứng minh bằng khoa học; người thì bài bác tức thì; kẻ ngông cuồng và phách lác thì đòi phá bỏ;... tùy theo nhân duyên và khả năng hiểu biết mỗi người mà có cách hành xử tương ứng.
Đấy cũng là phước báu hoặc tai họa sau đó cho mỗi người - khó mà nhìn thấy nguyên nhân từ đâu.
"Người ta cứ phải nghĩ răng đao kiếm súng đạn mới giết được người, nhưng có lẽ chữ giết người càng hung hiểm hơn súng đạn."
Thật đáng thương cho những ai đã thiếu hiểu biết lại không thận trọng đã viết bài báo với "Tâm ác ý" - bây giờ chưa thấy nhưng hậu quả về sau e rằng họ gánh không nổi. Đụng chạm đến sự "bịp bợm của Cá Nhân" với dụng ý phá xấu để xây đẹp thì tốt. Nếu đụng đến cả thế giới huyền linh thì không ổn đâu.
Tôi nhớ mang máng Đức Chúa đã nói câu "Phúc cho người nào chưa thấy đã tin"
Trịnh Phong
29-09-2007, 03:03 PM
Câu trích của bạn Pháp Vân
"Phúc cho người nào chưa thấy đã tin."
có một giá trị đặc biệt khi tu tập theo một đại môn phái giải thoát, là một môn phái có khả năng ban "Phúc" cho người theo học. Cái tin này có cơ sở duyên nghiệp được gọi là Đức, "Đức Tin". NGười có Đức Tin tự nhiên phân biệt được phương hướng phát triển tâm linh của mình không cần (và cũng không thể) qua con đường tư duy phân biệt. Vì thế, việc nghiên cứu ngoại cảm không thật sự là một vấn đề Đức Tin mà là sự tiếp cận với những định kiến , những tri thức bất cập của con người nhân danh khoa học đi vào Tâm linh là vùng lãnh thổ từ trước đến nay chỉ có các Thiền sư, Đạo sĩ, Phương sĩ, phù thủy ... thâm nhập. Con người khoa học thường có thói xấu là coi thường và vùi dập những người có khả năng khác thường không trải qua những giảng đường trường đại học. Họ thường quên rằng cuộc sống muôn vẻ có ngàn cách học và cách đến lớp nghe người khác truyền lại những kiến thức mà bản thân họ đôi khi cũng không thông cho lắm để kiếm tấm bằng là cách dễ nhất, tầm thường nhất. Chỉ cần nhìn lại Cơ quan Y tế xử lý vụ Ông Trưởng Cần ở Hà Nội trước đây ta cũng đủ thấy cái tầm thường của nhiều người làm "khoa học ba chiều".
NHững người "tầm thường" tràn đầy định kiến và đố kỵ ấy không thể đi vào lĩnh vực tâm linh vì mục đích của họ ngay từ đầu đã phi khoa học: Vào để phá đám.
Họ thường có thói xấu quy những cái chưa biết về những cái đã biết như quy Địa khí vào từ trường trái đất: Họ có cách giải thích bằng "khoa học" tất cả các hiện tượng dù chính họ biết là nghe chướng tai không hợp với tư tuy lành mạnh của một homo sapien. Tôi đã nghe một thầy giáo cố chứng minh cho học trò rằng ma trơi chẳng qua chỉ là chất lân trong mồ mả bốc lên. Nhưng khi học trò hỏi tại sao những đốm lân tinh cháy này lại không theo gió bay thẳng vào làng mà chỉ quanh quẩn ngoài đồng thậm chí bay ngược chiều gió nữa thì cứng họng.
Dây dưa vào địa hạt tâm linh tức là chọc vào một tổ ong bầu. Nếu tin vào lời các nhà ngoại cảm, đến người chết thành tâm linh thật sự rồi mà vẫn còn ngu, bám chặt lấy một con suối nào đó khư khư canh một mẩu xương tàn vốn thuộc về đất, hoặc vẫn xin làm lính theo một ông tướng ma mà không biết rằng mỗi linh hồn có quyền độc lập phát triển thì rõ ràng linh hồn cũng chẳng hiểu được những vấn đề tâm linh. NHững người ngoại cảm trên đất chúng ta chủ yếu tự nhiên phát chứng ngoại cảm, ai biết được họ thu những thông tin ngoại cảm ấy bằng qua con đường nào. Nếu nguồn cấp thông tin là một nguồn ngớ ngẩn cấp thấp thì tất nhiên trúng trật cầu may. Sự thật lịch sử là muốn tu tập theo chính giáo để xuất thần là một quá trình khổ luyện qua nhiều bước cũng giống như học phát công chữa bệnh vậy. Làm sao có thể ngồi thiền chơi chơi vài buổi bỗng chữa được bệnh cho người hoặc tự mình liên hệ được với này cõi nọ. Nếu dễ dàng như vậy, người xưa tốn công tu luyện suốt đời là ngu sao. Hiện tượng hàng loạt có khả năng ngoại cảm không qua tu tập công phu là hiện tượng không bình thường, các vị thức giả chắc biết rõ tôi không dám nói nhiều.
Tôi chỉ xin được đưa ra ý kiến là không nên xem thường nhưng phải rất cảnh giác với chỉ dẫn của các nhà ngoại cảm còn vì những lý do sau:
- Vị trí của người ngoại cảm khi xem xét một vấn đề.
Hãy lấy một thí dụ: Bà A cho bà B vay một triệu Đô la. Đòi mãi không được. Bà A tìm đến ngoại cảm. Nhà ngoại cảm phán: Bà cho một người xấu vay tiền không đòi lại được có phải không? Rõ ràng nhà ngoại cảm đúng. Bà B nghe nói cũng đến nhà ngoại cảm xem có cách nuốt được số tiền kia không. Nhà ngoại cảm phán: Bà có một kẻ xấu không thông cảm với hoàn cảnh của bà, lúc nào cũng lẵng nhẵng đòi nợ. Lại đúng nữa! NGười có trí tuệ phải biết suy diễn trong những trường hợp như vậy.
- Các bậc tiên tri cũng chỉ là người (hoặc bậc thánh trong vỏ người). Huống chi mấy nhà ngoại cảm bất đắc dĩ. Vì vậy họ cũng chịu chi phối của cơ thể trần tục. Cùng một thông tin ấy nhưng rót vào đầu họ lúc họ đang thèm một đĩa thịt chó với be rượu phải được truyền đạt có khác lúc họ đã no say hoặc đang bị Tào Tháo đuổi.
- Ai biết được khi nào các nhà ngoại cảm cung cấp thông tin mà họ được truyền đạt và những lời nói nào là suy diễn riêng của đầu óc hạn hẹp của họ. Ngay trong kinh Thánh, kinh Co ran, trong cuốn Giáo lý bí truyền của Helena Blavatski.. cũng đầy rẫy những điều vô lý bên cạnh những tri thức phi thường. NGười ta cho rằng chính nhà được gọi là tiên tri cũng có thể lẫn lộn giữa những tri thức do khải huyền và tư duy của riêng họ. Làm gì có đấng Allah nào xui giết người dị giáo.
Phần nào vì những lý đó các tôn giáo lớn đều khuyên không nên cầu hồn, hỏi hồn thông qua các nhà ngoại cảm. KHổng Tử cũng nói rằng : Quỷ thần kính nhi viễn chi. Nên tôn trọng quỷ thần nhưng nên xa lánh.
Điều đáng buồn là lẽ ra nên tìm cách để siêu độ, cảnh tỉnh cho những vong hồn (nếu có theo quan điểm ngoại cảm) để họ quên đi cái phần thuộc về Đất để trở về TRời (cứ nói nôm na vậy, xin đừng tranh luận), như Khổng Minh đã từng làm, thì ta lại làm ngược lại khiến họ gắn bó hơn với Đất với cõi người. Quý vị tìm được mộ cho thân nhân Quý vị, nhưng hàng triệu nắm xương tàn bom đạn khác không có ai tìm Quý vị có thể nhẫn tâm không để ý đến sao. Chẳng lẽ cả nước khăn gói quả mướp lên đường tìm mộ sao?
TP
bảo bình
29-09-2007, 06:38 PM
Chào hai chú Phap van và Trịnh Phong! Hân hạnh được các chú ghé thăm. BB rất nghiêm túc lắng nghe mọi người nói chuyện về lĩnh vực này, vì gia đình đang thực sự có việc muốn nhờ đến các nhà ngoại cảm.
thichmactien
29-09-2007, 07:18 PM
Bài viết của anh TP và anh PV hay lắm.
Kiến thức của TMT thì lõm bõm nhưng TMT có suy nghĩ thế này:
Theo thuyết giáo của đạo Chúa và cả đạo Phật thì cái phần thể xác chỉ là phần tạm. Khi chết đi thì phần hồn mới là cái ta đáng quan tâm còn thân xác trở về với cát bụi. Vậy tại sao phải nhất định đi tìm kiếm xương cốt người chết để làm gì? quan trọng là cái phần hồn chứ nhỉ?
Theo thiển nghĩ của riêng TMT, việc truy tìm hài cốt cho các liệt sĩ không phải để níu kéo một nắm xương tàn mà do chúng ta dùng suy nghĩ của người sống để muốn ghi ơn công lao của họ và cũng để an ủi cho người sống là chủ yếu.
Bài viết của mấy nhà báo này rõ ràng có ác ý.
nguyenle
29-09-2007, 07:21 PM
Nếu có việc gia đình mà cần đến ngành ngoại cảm ra tay thì chị Bảo Bình và gia đình cứ làm sao gặp được ông Vũ Thế Khành, qua đó giới thiệu là có triển vọng thành công. nguyenle biết sao thì nói vậy, nhưng cũng nghĩ là chị sẽ là chuyên gia hơn nguyenle.--lx--
nguyenle
29-09-2007, 07:46 PM
Theo thuyết giáo của đạo Chúa và cả đạo Phật thì cái phần thể xác chỉ là phần tạm. Khi chết đi thì phần hồn mới là cái ta đáng quan tâm còn thân xác trở về với cát bụi. Vậy tại sao phải nhất định đi tìm kiếm xương cốt người chết để làm gì? quan trọng là cái phần hồn chứ nhỉ?
Theo thiển nghĩ của riêng TMT, việc truy tìm hài cốt cho các liệt sĩ không phải để níu kéo một nắm xương tàn mà do chúng ta dùng suy nghĩ của người sống để muốn ghi ơn công lao của họ và cũng để an ủi cho người sống là chủ yếu.
nguyenle xin chào đạo hữu thichmactien. Xin được thảo luận một chút về nội dung trích dẫn trên.
Qua các phương tiện truyền thông, nguyenle có biết đến kết quả của công việc mà các nhà ngoại cảm đã làm. nguyenle thấy rằng, con người khi chết đi thì kiểu gì cũng cần một nơi an táng và đặc biệt là được sự quan tâm của người thân đến phần mộ. Từ những người dân bình thường, cho đến những vị quan chức cấp cao, thậm chí cả những vị tu hành đắc đạo đều cần đến việc này.
Có thể một nấm mồ hay một nơi để thắp hương tưởng nhớ đến họ, thì đó cũng như là ngôi nhà của họ ở cõi âm. Và đặc biệt, bộ hài cốt có một mối liên hệ chặt chẽ giữa Thần thức người chết với nấm mộ và bằng một cách nào đó là móc xích tình cảm giữa người sống và người chết.
Cũng chính vì thế mà nếu muốn quan tâm đến phần hồn của người chết thì người sống phải lo đến việc mồ yên mả đẹp cho người thân.
PHD73
29-09-2007, 10:58 PM
Trong kinh thánh tân ước, có thuật lại câu chuyện như sau: Sau khi chúa Giêsu chịu chết trên thập giá, ứng nghiệm theo như lời Người truyền lại, thì sau khi Người chết 3 ngày Người sẽ sống lại. Đúng như theo như lời Người và Người đã sống lại, Người thường hay đến thăm các Tông đồ, các Tông đồ lúc đó đang trốn những người đi bắt đạo. Các Tông đồ lần đầu tiên gặp Người đều không tin người đã sống lại, nhưng khi Người tỏ mình ra cho các ông thấy, như là cho các ông xem thấy các lỗ đinh trên chân tay của Người, và lỗ thương đâm bên cạnh sườn Người, cùng các việc khác Người làm cho các ông thấy và các ông đã tin và không nghi ngờ. Trong số các Tông đồ được gặp Người thì lại không có ông Tôma, cũng gọi là Đi-đy-mô, nên sau khi được các Tông đồ kể lại việc đã gặp Chúa Giêsu, thì ông Tôma không tin. Ông nói rằng :
''Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin''
Tám ngày sau, các Tông đồ đang tụ hợp để cầu nguyện, trong đó có ông Tôma, thì Chúa Giêsu hiện đến bên các ông, sau khi chúc lành và ban bình an cho các Tông đồ. Rồi Người bảo ông Tôma:
''Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.'' Ông Tôma thưa Người :'' Lại Chúa của con, lại Thiên Chúa của con !'' Đức Giêsu bảo:
''Vì đã thấy Thầy, nên anh tin.
Phúc thay những người không thấy mà tin!''
Tôi nhớ mang máng Đức Chúa đã nói câu "Phúc cho người nào chưa thấy đã tin"
Như vậy Phapvan sẽ không còn nhớ mang máng nữa.--~--
phapvan
29-09-2007, 11:11 PM
Điều đáng buồn là lẽ ra nên tìm cách để siêu độ, cảnh tỉnh cho những vong hồn (nếu có theo quan điểm ngoại cảm) để họ quên đi cái phần thuộc về Đất để trở về TRời
Các nhà ngoại cảm hướng dẫn thân chủ như suy nghĩ tích cực của bạn Trịnh Phong thì làm gì có "ngoại cảm dởm".
Nhà ngọai cảm nào hướng dẫn thân chủ tìm cách “siêu độ” cho “vong linh” tức là đã tiến bộ trên đường Tâm Linh và hiểu sâu sắc luật nhân quả. Song những “vong linh” ấy không dễ gì gặp được nhân duyên phước báo như vậy. Mà dù cho “vong linh” có muốn, nhưng người thân dương gian chắc gì muốn!
Phapvan
phapvan
29-09-2007, 11:25 PM
Theo thuyết giáo của đạo Chúa và cả đạo Phật thì cái phần thể xác chỉ là phần tạm. Khi chết đi thì phần hồn mới là cái ta đáng quan tâm còn thân xác trở về với cát bụi. Vậy tại sao phải nhất định đi tìm kiếm xương cốt người chết để làm gì? quan trọng là cái phần hồn chứ nhỉ?
Theo thiển nghĩ của riêng TMT, việc truy tìm hài cốt cho các liệt sĩ không phải để níu kéo một nắm xương tàn mà do chúng ta dùng suy nghĩ của người sống để muốn ghi ơn công lao của họ và cũng để an ủi cho người sống là chủ yếu.
Chào bạn Thichmactien và Bảo Bình,
Khi người ta từ trần, kiến thức và sự hiểu biết của “vong linh” không hơn gì lúc còn sống. Do đó tùy theo nghiệp báo mà thần thức đi đầu thai. Xấu quá hoặc tốt quá thì đầu thai tức thì trong lục đạo.
Cảnh giới của những “vong linh” mà chúng ta thường gọi là Ma thì, lại bám giữ nguyên trạng khi “chết” đấy chính là thế giới sống của họ. Có những vong phải sống trong cảnh giới ấy nhanh thì vài ba năm, lâu có khi vài trăm năm hoặc hơn (thời gian trái đất). Sau khi xong nghiệp nợ nơi đó mới được chuyển đi (đầu thai) sang cảnh giới khác. Việc nhanh hay mau phụ thuộc vào chính nghiệp báo của họ và một điều rất quan trọng là người sống làm nhiều việc tốt sẽ ảnh hưởng tốt đến “vong linh” người thân.
Mối quan hệ âm dương giữa cõi âm phủ và dương gian rất chặt chẽ. Ví dụ khi nổi lên việc các nhà ngọai cảm tìm mộ, sau một thời gian kích họat cõi âm. Thế là cõi âm lại nhao nhao lên đòi người thân dương gian quy tập mộ. Rồi người sống nhận được thông tin lại cũng khẩn trương đi tìm hài cốt người thân đã khuất. Thế là dương gian và âm phủ cùng nhau kích họat, tạo lên làn sóng tìm hài cốt quy tập lại. Trong bối cảnh này ắt sẽ xuất hiện các “nhà ngọai cảm nửa mùa và giả danh”.
Nhưng một điều chắc chắn cõi âm yên thì cõi dương mới bình. Cho nên việc tìm mộ một phần nào đó đúng như suy nghĩ của Thich mactien.
Làm sao để cõi âm yên đây, phụ thuộc rất nhiều vào người thân sống ở dương gian. Nếu như người sống thường xuyên cầu nguyện cho “vong linh” mới mất và Cửu huyền thất tổ mau được “siêu thăng”. Việc cầu nguyện không cần dườm dà, chỉ cần người sống mỗi đêm chịu khó: niệm danh hiệu Phật; niệm danh hiệu Chúa; niệm danh hiệu anh linh tổ tiên… thời gian khỏang 15 – 30 phút rồi hồi hướng cho họ tên “vong linh”. Thời gian khỏang 30 ngày sau là có kết quả. Có kết quả tức là "vong linh" được thay đổi chỗ ở, nôm na là "xóa đói giảm nghèo", được chuyển sinh vào cảnh giới tốt hơn.
Việc cầu nguyện càng nhiều người hướng tâm càng tốt. Ví dụ ngày 27 tháng 7 hàng năm nếu chính quyền tổ chức cầu nguyện cho các chiến sĩ hy sinh; ngày rằm tháng bảy chính quyền cũng đứng ra tổ chức và khuyến khích cầu nguyện cho các chiến sĩ trận vong, đồng bào tử nạn …sẽ có tác dụng sâu rộng và tức thì.
Phapvan
phapvan
29-09-2007, 11:31 PM
Trong kinh thánh tân ước,Đức Giêsu bảo:
''Vì đã thấy Thầy, nên anh tin.
Phúc thay những người không thấy mà tin!''
Cám ơn bạn PHD73, Phapvan sẽ đọc lại Kinh Thánh.
Trịnh Phong
30-09-2007, 08:16 PM
Chào các bạn quan tâm trong diễn đàn,
Mới đây VTTH Đức có phát đi "live" một vụ tìm người mất tích bằng con đường ngoại cảm. Người tìm là một nữ ngoại cảm quen thuộc có nhiều thành tích. NGười cần tìm là một nhân vật bịa hoàn toàn giống như vụ các nhà báo ta đã làm. Sau khi nhận thông tin của thân nhân giả người mất tích, nhà ngoại cảm đã tìm ra người mất tích có tên tuổi như số liệu. Để xác định, nhà ngoại cảm đặt các câu hỏi chính xác hóa và đều tiếp tục bị đánh lừa bằng câu trả lời: Đúng thế ạ! Chúng ta biết kết quả sẽ ra sao.
Có thể vì một hay những thí nghiệm đánh lừa này mà kết luận được là nhà ngoại cảm chuyên nói dựa cầu may không. Không!!!
Chẳng hạn Có thể có hàng trăm những người có tên Nguyễn văn Bùi chết năm 66 , nhà ngoại cảm có thể (nếu ta cho rằng hiện tượng ngoại cảm tìm được người đã chết là có thật) sẽ bằng cách của mình "tìm" ra được ít nhất một người trong số họ. Bằng cách tiếp tục cung cấp thông tin sai, một người trong số đó sẽ được nha ngoại cảm nhận định là đối tượng cần tìm. Vậy chỉ nên thử và kiểm chứng bằng sự kiện thật. Hơn nữa hành động đánh lừa nhà ngoại cảm là không đứng đắn, thiếu tôn trọng người khác. Pháp luật không cổ vũ lừa đảo.
Tôi không quan tâm đến các hiện tượng ngoại cảm vì các lý do đã nói nhưng không tán thành những thí nghiệm tầm bậy như vậy.
TP
Thiên Sứ
30-09-2007, 10:10 PM
Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người thuộc Liên hiệp các hội khoa học Việt Nam - tức là nơi tập trung hầu hết các nhà khoa học Việt Nam,. mà còn bị coi là phi khoa học thì căn cứ vào cái gì để định danh một vấn đề là khoa học?
Thiên Sứ
bảo bình
01-10-2007, 06:16 PM
Nếu có việc gia đình mà cần đến ngành ngoại cảm ra tay thì chị Bảo Bình và gia đình cứ làm sao gặp được ông Vũ Thế Khành, qua đó giới thiệu là có triển vọng thành công. nguyenle biết sao thì nói vậy, nhưng cũng nghĩ là chị sẽ là chuyên gia hơn nguyenle.--lx--
nguyenle thân mến!
BB cũng nghĩ thế, nhưng mấy cái khoản này thì dở lắm, gia đình cũng không ai biết gì ngoài các bài viết đã được đọc. Nên thôi cứ để mọi sự tùy duyên. Cám ơn nguyenle đã quan tâm nhé!
nguyenle
01-10-2007, 06:53 PM
nguyenle thân mến!
BB cũng nghĩ thế, nhưng mấy cái khoản này thì dở lắm, gia đình cũng không ai biết gì ngoài các bài viết đã được đọc. Nên thôi cứ để mọi sự tùy duyên. Cám ơn nguyenle đã quan tâm nhé!
Vâng, cứ để tuỳ duyên mọi việc chị BB à!
langbavibo
08-10-2007, 07:38 PM
<TABLE cellSpacing=2 cellPadding=2 width=574 border=0 hasbox="2"><TBODY hasbox="2"><TR hasbox="2"><TD class=tintop_title hasbox="2">Đỗ Kiên Cường: Chiến binh “quét sạch” ngoại cảm giả danh!</TD></TR><TR hasbox="2"><TD class=thu hasbox="2">Thứ hai, 8/10/2007, 07:00 GMT+7</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">Đại tá, nhà nghiên cứu Đỗ Kiên Cường, công tác tại Viện Vật lý Y Sinh học - Trung tâm Khoa học kỹ thuật và công nghệ quân sự - Bộ Quốc phòng xứng đáng là một Người chiến binh cần mẫn của khoa học thực nghiệm chân chính. Bằng tấm khiên vàng của chủ nghĩa duy vật biện chứng, chiến binh Đỗ Kiên Cường đã lần lượt "càn quét" sạch những sự mù mờ, sự lừa mị do những kẻ mạo danh ngoại cảm gây ra.
</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">>> Vòng tròn, vòng tròn - cái vòng tròn ngớ ngẩn
(http://vietimes.com.vn/vn/chuyende/3630/index.viet)>> Mạch đập thì thật nhưng máu thì…đen
(http://vietimes.com.vn/vn/chuyende/3633/index.viet)>> Sáu ngày ly kỳ tìm mộ (http://vietimes.com.vn/vn/chuyende/3646/index.viet)
>> Khi “ngoại cảm” chiếu yêu… khoa học (http://vietimes.com.vn/vn/chuyende/3651/index.viet)
>> Nếu tham gia thử nghiệm, chết là chuyện bình thường (!!!)
(http://vietimes.com.vn/vn/chuyende/3655/index.viet)>> Không được lạm dụng "thánh thần" (http://vietimes.com.vn/vn/chuyende/3656/index.viet)
>> Thực hư ngoại cảm tìm mộ: Cái nhìn khoa học chân chính (http://vietimes.com.vn/vn/tienggoisophan/3714/index.viet)
>> Gửi các nhà “ngoại cảm” giả danh! (http://vietimes.com.vn/vn/nguoiquansat/3718/index.viet)
>> “Thực nghiệm nhanh” – “Án tử” cho ngoại cảm giả danh!
(http://vietimes.com.vn/vn/bandocvatoasoan/3735/index.viet)>> Thượng tọa Thích Thanh Duệ: Ngoại cảm không "nói chuyện" với hồn!
(http://vietimes.com.vn/vn/bandocvatoasoan/3749/index.viet)VieTimes.com.vn trân trọng gửi đến bạn đọc bài phỏng vấn "Người chiến binh này!
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center><TBODY><TR><TD>http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/9/2007/10/Telepathy%2011111.jpg</TD></TR><TR><TD>"Ngoại cảm giả danh" dối trá một cách ngây thơ!
Minh hoạ từ: www.getunderground.com/ (http://www.getunderground.com/)<WBR>
</TD></TR></TBODY></TABLE>
Phóng viên (PV): Ông theo dõi loạt bài về ngoại cảm trên VieTimes từ đầu?
Ông Đỗ Kiên Cường (ĐKC): Tôi đọc VieTimes sau khi đọc bài Không được lạm dụng “thánh thần” (http://vietimes.com.vn/vn/chuyende/3656/index.viet). Và tôi rất nhất trí với quan điểm của báo.
PV: Là người nghiên cứu chuyên sâu, xin ông cung cấp cho độc giả cái nhìn khái quát về tình hình nghiên cứu ngoại cảm trên thế giới và tại Việt Nam..
ĐKC: Việc nghiên cứu ngoại cảm một cách khoa học được bắt đầu từ 1882 tại Anh, khi Hội nghiên cứu tâm linh (Psychical Society) đầu tiên trên thế giới được thành lập.
PV: Xin lỗi vì ngắt lời ông. Về thuật ngữ, hình như không có sự phù hợp giữa tiếng Việt và tiếng Anh?
ĐKC: Đúng vậy. Trong tiếng Anh có hai thuật ngữ là duy linh luận (spiritualism) và thông linh luận (spiritism). Chúng thường được đánh đồng với nhau. Duy linh luận là niềm tin tôn giáo - triết học về sự tồn tại sau cái chết. Và chúng ta có thể liên lạc với người chết qua giới đồng cốt. Về mặt khoa học, đây là quan điểm sai lầm.
Liên quan với các hiện tượng lạ, tiếng Anh dùng thuật ngữ psychical, cũng được dịch ra tiếng Việt là tâm linh. Nó nghiên cứu ngoại cảm, viễn di tâm học (như làm cong thìa bằng ý nghĩ chẳng hạn), hiện tượng “ma” ám, “ma” quấy rối (poltergeist) và cảm xạ.
PV: Đó là những thuật ngữ chuyên môn thuần túy, bạn đọc dễ bị rối…
ĐKC: Vì thế không nên dùng thuật ngữ tâm linh khi bàn về các hiện tượng lạ. Theo tôi khi nói về sự tồn tại sau cái chết, nên dùng thuật ngữ duy linh. Khi nói về ngoại cảm, nên dùng thuật ngữ lạ hay dị thường. Cuối cùng, nên dùng thuật ngữ tinh thần thay cho tâm linh. Chẳng hạn, nên viết “đời sống tinh thần” thay cho “đời sống tâm linh”.
Xin quay lại việc nghiên cứu ngoại cảm trên thế giới. Đầu tiên giới nghiên cứu tập hợp thông tin trên các phương tiện thông tin đại chúng rồi phân tích chúng. Và nghịch lý nhanh chóng xuất hiện: càng nghiên cứu cẩn thận càng thấy rằng, không thể dùng chúng như những bằng chứng khoa học.
PV: Vì sao vậy, thưa ông?
ĐKC: Vì thông tin trên báo chí dựa trên lời kể. Cần lưu ý rằng, nhận thức của chúng ta do sở nguyện và kỳ vọng chi phối; còn ký ức, nhất là về các sự kiện lạ thường, thường không chính xác. Khi ta nghĩ một sự kiện là dị thường, ta chỉ nhớ những gì khẳng định tính dị thường, mà quên mọi thông tin về tính không dị thường của nó. Vì thế khi đọc các bài viết về ngoại cảm trên một số tờ báo ở nước ta thời gian vừa qua, ta chỉ thấy thông tin ủng hộ, mà không thấy thông tin phản bác, vì chúng không được ghi nhớ.
PV: Vậy có thể khắc phục nhược điểm đó như thế nào?
ĐKC: Đưa ngoại cảm vào các phòng thí nghiệm. Nửa đầu thế kỷ 20, người ta dùng các phương pháp khá thô sơ (như đoán ý nghĩ một người đang lật các quân bài). Sau đó là các phương pháp tinh xảo hơn như dùng máy phát màu tự động để nghiên cứu tiên tri những năm 1970 (máy tự động phát ánh sáng một trong bốn màu, nhà ngoại cảm phải đoán màu trước khi ấn nút phát) hay thí nghiệm Ganzfeld để nghiên cứu thần giao cách cảm những năm 1980 (một nhà ngoại cảm lần lượt xem bốn bức tranh rồi gửi ý nghĩ cho một nhà ngoại cảm khác ở căn phòng bên cạnh; người này có nhiệm vụ tìm ra chúng trong số những bức tranh trong phòng).
PV: Kết quả các thí nghiệm đó thế nào, thưa ông?
ĐKC: Thất vọng. Đoán ý nghĩ người lật bài không thể xem là khoa học, vì nhà ngoại cảm có thể đọc ngôn ngữ cơ thể (hiệu ứng Hans thông minh). Còn các thí nghiệm về tiên tri hay thần giao cách cảm chỉ đạt tỉ lệ thành công khoảng 33-35%, dù giới ngoại cảm học đã rất kiên trì (trong thí nghiệm tiên tri, các nhà ngoại cảm đã bấm nút máy phát hơn một triệu lần!).
PV: Nhưng 35% cũng đã lớn hơn tỉ lệ ngẫu nhiên 25%, cho thấy tiên tri có thật ?
ĐKC: Ban đầu cũng có ý kiến như vậy. Nhưng khi khảo sát cụ thể hơn, người ta thấy một người thiết kế thí nghiệm lại tham gia thí nghiệm và đóng góp 2/3 số kết quả thành công. Vì thế kết quả nghiên cứu không được thừa nhận.
PV: Sau đó thì sao ?
ĐKC: Hai thập kỷ nay, giới ngoại cảm học không đưa ra được một phương pháp nghiên cứu mới nào. Gần đây giới khoa học ít quan tâm đến các hiện tượng dị thường nói chung, ngoại cảm nói riêng so với trước đây. Có thể họ đã thất vọng.
PV: Vậy họ làm gì, thưa ông ?
ĐKC: Để khuyến khích giới ngoại cảm, nhiều tổ chức và cá nhân đã treo các giải thưởng rất có giá trị cho bất cứ nhà ngoại cảm nào thành công trong một thí nghiệm được thiết kế đặc biệt để ngăn chặn sự truyền tin qua năm giác quan. Sự ngăn chặn như thế là cần thiết, vì ngoại cảm là sự cảm nhận phi ngũ quan.
Hiện Quĩ James Randi (ảo thuật gia Mỹ, đồng sáng lập Ủy ban điều tra khoa học các tuyên bố về hiện tượng dị thường CSICOP, có công phát hiện khả năng “nhìn cong thìa” của nhà ngoại cảm lừng danh Yuri Geller chỉ là trò ảo thuật) treo giải 1 triệu đôla Mỹ.
Các Tổ chức nghi ngờ tại Mỹ, Pháp, Úc, Canada… treo giải 200 ngàn euro/nước. Ngoài ra cũng phải kể thêm sồ tiền thưởng 50 triệu đôla của chính phủ Mỹ cho bất cứ ai giúp tìm ra trùm khủng bố Bin Laden. Không ai cấm các nhà ngoại cảm giành được khoản tiền lớn này, nếu họ thực sự có khả năng.
PV: Đã có nhà ngoại cảm nào nhận được tiền chưa ?
ĐKC: Khoảng vài chục nhà ngoại cảm đã tham gia nhưng đều thất bại. Giải thưởng vẫn chờ được trao.
PV: Quay trở lại Việt Nam, ông nghĩ sao về những nghiên cứu dùng ngoại cảm tìm mộ thời gian vừa qua ?
ĐKC: Tôi không thể ngạc nhiên hơn được nữa.
PV: Ngạc nhiên? Như thế nào và tại sao ?
ĐKC: Khoảng 10 năm trước, khi thấy một nghiên cứu kết luận rằng nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên đạt tỉ lệ thành công 70% khi tìm mộ, tôi rất ngạc nhiên, vì tôi vốn không tin ngoại cảm. Nhưng tôi bị thuyết phục khi biết có cả tổ chức khoa học hình sự nhà nước tham gia nghiên cứu. Tôi từng viết bài đăng báo cố gắng giải thích “khả năng” của ông Nguyễn Văn Liên. Tuy nhiên khi trực tiếp đọc báo cáo tổng kết, tôi hoàn toàn thất vọng.
PV: Điều gì làm ông thay đổi thái độ như thế ?
ĐKC: Có nhiều nguyên nhân. Trong đó quan trọng nhất là không ai trong nhóm tác giả có kiến thức cần thiết về ngoại cảm. Tôi khẳng định như vậy vì sau đó tôi đã gặp một phó giám đốc một trung tâm nghiên cứu chuyên về tiềm năng con người, còn viện trưởng một viện nghiên cứu thì nhờ tôi tìm tài liệu. Chính vì thiếu kiến thức chuyên ngành nên họ không thiết kế được thí nghiệm có kiểm soát và bị nhà ngoại cảm “làm xiếc”.
PV: Nhưng tỉ lệ thành công 70% cho thấy ông Nguyễn Văn Liên đã giúp được nhiều gia đình tìm được hài cốt người thân ?
ĐKC: Con số đó không đáng tin vì nó thu được dựa trên cái gọi là thử nghiệm tại hiện trường (field test). Trong các hiện tượng lạ, thử nghiệm tại hiện trường luôn thành công, trong khi thử nghiệm có kiểm soát luôn thất bại.
Thử nghiệm tại hiện trường là phương pháp thấy sao ghi vậy, nên không kiểm soát được các kênh cảm giác. Vì thế nhà ngoại cảm có thể nhận được nhiều chỉ dẫn cảm giác từ xung quanh. Chẳng hạn trong cảm xạ học, nhà ngoại cảm có thể tìm được nước ngầm do các chỉ dẫn hay ám hiệu địa hình (đất ẩm ướt, cây cỏ xanh tươi hơn…). Khi xóa hết các ám hiệu, khả năng giảm xuống bằng với tìm kiếm ngẫu nhiên (tức đoán mò). Ngoại cảm tìm mộ cũng vậy, khi đến nơi chôn cất liệt sĩ (thông tin này có thể thu được từ dồng đội, chính quyền địa phương…), thấy một nơi cây cỏ xanh tươi hơn, bên dưới nhiều khả năng có cốt.
PV: Đó là về ông Nguyễn Văn Liên và bà Năm Nghĩa. Nhưng nhiều nhà ngoại cảm khác đã được nghiên cứu và được tặng thường, như được tặng gương Huyền Thông của Liên hiện khoa học công nghệ tin học ứng dụng UIA. Ông nghĩ sao về việc này ?
ĐKC: Khi thấy bộ môn cận tâm lý của một trung tâm nghiên cứu khẳng định cô đồng Phương - Thanh Hóa có khả năng gọi vong người chết, tôi nghĩ ngay là họ thiếu kiến thức. Tuy nhiên chỉ đến khi đọc bài trả lời phỏng vấn VieTimes của ông Vũ Thế Khanh, Tổng Giám đốc UIA, tôi mới biết cụ thể sự thiếu kiến thức đó là như thế nào.
Khi đọc bài Khi “ngoại cảm” chiếu yêu… khoa học (http://vietimes.com.vn/vn/chuyende/3651/index.viet), tôi thấy ông Vũ Thế Khanh hoàn toàn không biết ngoại cảm là gì. Hệ quả là ông không biết bố trí các thực nghiệm đúng cách. Vì thế mọi nghiên cứu và kết luận với sự tham gia của ông Vũ Thế Khanh và UIA đều mắc sai lầm nghiêm trọng trong quan niệm và trong phương pháp. Cần bác bỏ chúng.
Xin nhấn mạnh rằng, những nghiên cứu đó rất nguy hại đối với xã hội vì góp phần phổ biến sự mê tín và các quan niệm phản khoa học. Một người bạn kể với tôi rằng, khi được hỏi tại sao lại tin “ngoại cảm tìm mộ”, người anh trai trả lời là mấy viện nghiên cứu đã khẳng định thì phải tin chứ.
PV: Mấy viện nghiên cứu với rất nhiều nhà khoa học danh tiếng… Vậy điều gì quyết định sự đúng sai ?
ĐKC: Cái quyết định sự đúng sai là bằng chứng khách quan. Nhà thiên văn Carl Sagan, cha đẻ Chương trình tìm kiến nền văn minh ngoài trái đất SETI (bằng cách theo dõi sóng điện từ liên hành tinh) từng đặt ra tiêu chuẩn: Tuyên bố dị thường đòi hỏi chứng cớ dị thường. Ngoại cảm tìm mộ hay lúa nhân điện (trồng lúa không dùng phân bón và thuốc trừ sâu, chỉ cần nhà nhân điện mỗi tuần đến nhìn ruộng vài lần mà lúa tốt bời bời!) là những tuyên bố dị thường. Tuy nhiên bằng chứng về chúng thì rất sơ sài và kém thuyết phục. Vậy theo tiêu chuẩn Sagan thì ngoại cảm tìm mộ hoàn toàn không đáng tin.
Cần nhấn mạnh thêm rằng, kiến thức là quan trọng, nhưng quan điểm khoa học quan trọng hơn . Khi nghiên cứu ngựa Hans, một hội đồng chuyên môn gồm nhiều nhà khoa học tên tuổi thất bại, chỉ vì họ “muốn tin”. Trong khi đó chàng sinh viên Pfungst mới ra trường (học trò của vị giáo sư tham gia hội đồng) thành công vì quan niệm đúng (ngựa thì không biết làm toán!). Tương tự, phóng viên VieTimes hay phóng viên báo Công an Thành phố Hồ Chí Minh, tuy kiến thức có thể không bằng các nhà khoa học UIA, nhưng khám phá được sự thật vì có quan niệm đúng đắn (không có linh hồn).
PV: Vậy tại sao các nhà khoa học đó muốn tin và tại sao các nhà ngoại cảm tiếp tục thuyết phục chúng ta rằng, khả năng của họ không phải là sự lừa gạt ?
ĐKC: Với một số nhà khoa học không màng danh lợi, họ muốn tin vì bản chất của con người là như vậy (con người tiến hóa để tin các hiện tượng lạ có thật). Với số còn lại thì là chuyện danh lợi. Tôi được biết, mấy năm trước “gạo nhân điện” được bán 10.000 đ/kg, gấp đôi mức thông thường, mà bao nhiêu cũng hết! Ngoại cảm tìm mộ cũng vậy.
PV: Ông đã đọc bài Gửi các nhà “ngoại cảm” giả danh (http://vietimes.com.vn/vn/nguoiquansat/3718/index.viet)! chưa? Xin ông cho biết ý kiến về những yêu cầu mà cũng là thách thức của bạn đọc đối với các nhà ngoại cảm.
ĐKC: Tôi đã đọc và thấy bạn đọc rất sáng suốt. Những thách thức đó thì tự cổ chí kim, từ đông sang tây, không một nhà ngoại cảm giả danh và không giả danh nào làm được. Tôi xin khẳng định như vậy với tư cách một người đã gần 30 năm nghiên cứu vật lý y sinh học và các hiện tượng dị thường, trong đó có ngoại cảm.
Xin lưu ý một vấn đề. “Ngoại cảm giả danh” thì không nói làm gì, vì đó là sự giả danh. Tuy nhiên ngay cả ngoại cảm không giả danh cũng bất lực trước các thách thức mà bạn đọc đã nêu. Trong các bài viết của mình, tôi viết về ngoại cảm không giả danh. Và như đã trình bày, ngoại cảm là không đáng tin, vì không vượt qua được các thử nghiệm có kiểm soát.
PV: Hãy giả định một tình huống là tuy được cung cấp đầy đủ thông tin mà nhiều người vẫn tin ngoại cảm. Khi đó ông nói gì ?
ĐKC: Tôi không nói gì cả. Và tôi dẫn Blackmore. Từng xuất hồn và sau hơn 30 năm nghiên cứu thoát xác cùng nhiều hiện tượng lạ khác, nữ tâm lý gia Susan Blackmore đưa ra định luật Blackmore thứ nhất: “Khát vọng muốn tin các hiện tượng dị thường của con người lớn hơn mọi chứng cớ phản bác”. Đó là bản chất con người. Tuy nhiên tôi phản đối mọi sự tuyên truyền hay trục lợi từ ngoại cảm và các hiện tượng lạ khác.
PV: Cuối cùng ông muốn gửi lời nhắn gì tới giới ngoại cảm nước nhà, kể cả giả danh và không giả danh ?
ĐKC: Tôi muốn nhắn rằng, nếu có khả năng thực sự, xin đừng kiếm những khoản tiền còm từ người dân nghèo và thiếu hiểu biết trong nước nữa. Hãy tìm kiếm vinh quang và tiền bạc từ chính phủ Mỹ, Quĩ James Randi, cũng như từ nhiều tổ chức và cá nhân khác trên toàn thế giới.
PV: Thật là một đề nghị trị giá hơn 50 triệu đô la Mỹ! Tôi nghĩ là không một nhà ngoại cảm có khả năng thực sự nào cầm lòng được. Xin cảm ơn ông.
Nhóm phóng viên VieTimes
</TD></TR></TBODY></TABLE>
Thiên Sứ
08-10-2007, 09:41 PM
ĐKC: Tôi muốn nhắn rằng, nếu có khả năng thực sự, xin đừng kiếm những khoản tiền còm từ người dân nghèo và thiếu hiểu biết trong nước nữa. Hãy tìm kiếm vinh quang và tiền bạc từ chính phủ Mỹ, Quĩ James Randi, cũng như từ nhiều tổ chức và cá nhân khác trên toàn thế giới.
PV: Thật là một đề nghị trị giá hơn 50 triệu đô la Mỹ! Tôi nghĩ là không một nhà ngoại cảm có khả năng thực sự nào cầm lòng được. Xin cảm ơn ông.
Tôi hy vong nhũng nhà báo ở Vietime cho biết muốn gặp những người có trách nhiệm để trao giải 50 triệu Dola thì làm thế nào? Thiên Sứ tôi đang cần tiền để mua một cái nhà để ở.
Thiên Sứ
Thiên Sứ
08-10-2007, 10:06 PM
Để vấn đề được khách quan, khoa học và rõ ràng. các nhà báo ở Vietime nên đề nghi Liên hiệp các hội khoa học Việt Nam (VUSTA) tổ chức một cuộc hội thỏa khoa học về các vấn đề liên quan đến ngoại cảm. Tất nhiên đề nghị mời các nhà báo, thông tấn, truyền hình công khai. Trong đó có cả Trung tâm của ông Đỗ Kiên Cường và các nhà nghiên cứu quan tâm.
Tôi nghĩ lúc đó mọi chuyện sẽ rõ ràng.
Thiên Sứ
bảo bình
10-10-2007, 03:19 PM
<TABLE cellSpacing=2 cellPadding=2 width=574 border=0 hasbox="2"><TBODY hasbox="2"><TR hasbox="2"><TD class=tintop_title hasbox="2">(Đây là bài viết của ông Đỗ Kiên Cường đăng trên báo điện tử Vietimes.)
</TD></TR><TR hasbox="2"><TD class=thu hasbox="2">Thứ hai, 1/10/2007, 07:00 GMT+7</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">"Chính cô đồng Phương tại Thanh Hóa đã bị một phóng viên báo Công an Thành phố Hồ Chí Minh bóc mẽ khi mắc bẫy nói chuyện với “vong” không có thật. Nếu tổ chức tốt các thí nghiệm có kiểm soát, có lẽ không một nhà ngoại cảm nào dám chấp nhận thách thức." Nhà nghiên cứu Đỗ Kiên Cường, công tác tại Viện Vật lý Y Sinh học - Trung tâm Khoa học kỹ thuật và Công nghệ quân sự - Bộ Quốc phòng khẳng định như vậy....
</TD></TR><TR hasbox="2"><TD align=left hasbox="2">
<TABLE style="WIDTH: 283px; HEIGHT: 557px" cellSpacing=0 cellPadding=0 align=left hasbox="2"><TBODY hasbox="2"><TR hasbox="2"><TD hasbox="2">http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/9/2007/09/hinh_1_(thi_nghiem_than_gia.jpg</TD></TR><TR><TD>Thí nghiệm thần giao cách cảm</TD></TR></TBODY></TABLE>Ngoại cảm tìm mộ là gì? Nó có thật hay không? Tại sao nó có sức hấp dẫn ghê gớm như vậy? Đó chỉ là một vài câu hỏi mà bài viết ngắn dưới đây sẽ cố gắng bước đầu giải đáp.
Ngoại cảm là gì?
Theo định nghĩa, ngoại cảm (extrasensory perception) là khả năng nhận biết mà không dùng năm giác quan thông thường. Nó được chia thành bốn nhóm: 1) Thần giao cách cảm hay đọc ý nghĩ, là cách thức truyền tin từ não người này tới não người khác; 2) Thấu thị hay thấu thính, là cách nhận thông tin trực tiếp từ môi trường hơn là từ tâm trí người quan sát, như “nhìn xuyên tường” hay nghe được âm thanh mơ hồ từ rất xa; 3) Tiên tri, là khả năng nhận biết các sự kiện chưa xẩy ra; và 4) Hậu tri, là khả năng giải đoán các sự biến quá khứ.
Ai tin ngoại cảm?
Theo Bách khoa thư các hiện tượng dị thường, xuất bản 1996 tại Mỹ, khoảng 80% dân số Bắc Mỹ tin ngoại cảm, trong đó nhiều người tuyên bố có khả năng siêu nhiên đó. Phỏng vấn giới giảng viên đại học Mỹ năm 1978 cho thấy, 65% tin ngoại cảm có thật hay có thể có thật. Riêng với các ngành xã hội, nhân văn, nghệ thuật và giáo dục, tỉ lệ tin tưởng đạt tới 75%. Nhưng đó chỉ là những con số "cá nhân" hoàn toàn chưa có kiểm chứng khoa học nào hết.
Ngược với niềm tin đại chúng là sự nghi ngờ của giới khoa học chính thống. Chỉ 5% số nhà tâm lý - là những người có thẩm quyền khoa học nhất vì nắm được cách thức vận hành của tâm trí và vô thức, thành tố quan trọng nhất liên quan với các hiện tượng dị thường – tin ngoại cảm có thật, 29% cho rằng có thể có thật, trong khi 66% bác bỏ.
Vì sao chúng ta tin?
Có thể nêu ra một số lí do: 1) Ngoại cảm có thể có thật, nhưng ta chưa biết cách thực hiện trong phòng thí nghiệm; 2) Nhiều hiện tượng tự nhiên chưa có lời giải khoa học, nên mọi người có thể xem ngoại cảm ở trong tình trạng tương tự; 3) Phần lớn mọi người có xu hướng tin vào sự cảm nhận bản thân hơn các bằng chứng khoa học. Theo nữ tâm lý gia Blackmore, “những ai tin là mình thông minh, có giáo dục và có khiếu quan sát thường cho rằng, cái mà minh chưa hiểu nhất định phải là cái siêu nhiên”; 4) Niềm tin vào sức mạnh siêu nhiên là nhu cầu có thật của con người. Cần nhấn mạnh, đây là lí do căn bản nhất.
Xin lưu ý rằng, loài người đã trải hàng triệu năm tiến hóa trước khi phát minh ra khoa học. Người nguyên thuỷ xưa nhìn đâu cũng thấy thành thần và ma quỉ; và cái nhìn đó đã lặn sâu vào vô thức để thành bản chất con người. Theo nhà thiên văn Barrow, tưởng tượng ra sư tử ở nơi không có và chịu khó đi vòng thật xa để tránh tuy vất vả hơn nhưng còn an toàn hơn khi không nhìn thấy mà nó có thật. Đó chính là cội nguồn của hành vi mê tín. Nói cách khác, niềm tin vào các hiện tượng siêu nhân có ý nghĩa sinh tồn. Đó là lí do nhiều người kiên quyết tin ngoại cảm và tâm linh có thật. Năm 1988, để đối trọng với các chương trình truyền hình với số người xem đông đảo về caùc hiện tượng dị thường, một số nhà khoa học Mĩ lập một kênh chuyên dùng để giải thích ngoại cảm và tâm linh bằng khoa học. Chỉ sau ba buổi phát sóng, họ phải đóng kênh vì không có người xem!
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center hasbox="2"><TBODY hasbox="2"><TR hasbox="2"><TD hasbox="2">http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/9/2007/09/2_(Hans_thong_minh).jpg</TD></TR><TR><TD>Hans "thông minh"</TD></TR></TBODY></TABLE>
Lý do nghi ngờ ngoại cảm
1. Sự tiến bộ không ngừng là tiêu chí của khoa học, nhưng ngành cận tâm lý (nghiên cứu các hiện tượng ngoại cảm và tâm linh) thì không đạt được một tiến bộ nào, kể từ khi Hội nghiên cứu tâm linh đầu tiên trên thế giới được thành lập tại Anh năm 1882.
2. Ngoại cảm được định nghĩa khác thường, không theo nghĩa nó là cái gì, mà theo nghĩa không là cái gì, vì thế rất khó giới hạn phạm vi để nghiên cứu.
3. Bằng chứng của ngoại cảm thường bị cách ly khỏi môn thống kê học, khi chúng chỉ dựa trên lời kể của những người không chuyên. Theo Uỷ ban điều tra khoa học các tuyên bố về hiện tượng dị thường CSICOP, được thành lập tại Mĩ năm 1976 nhằm chống lại sự tin tưởng mù quáng, chưa có hiện tượng ngoại cảm nào được thực hiện thành công trong một thí nghiệm được thiết kế đặc biệt để ngăn chặn sự truyền tin qua các giác quan thông thường.
4. Nghiên cứu về ngoại cảm và tâm linh thường mắc lỗi giản lược trong phương pháp luận và cách thức tiến hành. Nghiên cứu tại Việt Nam cũng vậy, khi hầu hết dựa trên lời kể hay quan sát của người không chuyên. Vì muốn tin (lí do thứ tư ở trên), mà “tin là thấy” (một qui luật tâm lý), nên họ chỉ thấy những gì khẳng định, mà vô tình hay hữu ý không thấy những gì phủ định ngoại cảm.
5. Ngoại cảm và tâm linh không liên quan với bất cứ một lí thuyết khoa học đã được khẳng định nào. Với trình độ khoa học ngày nay thì đoù là một khiếm khuyết lớn.
6. Tính lặp lại là điều bắt buộc của các khoa học thực nghiệm. Ngoại cảm không thoả mãn tiêu chí cốt tử này.
7. Nguỵ tạo và lừa gạt gắn liền với ngoại cảm trong suốt tiến trình lịch sử. Chúng ta vô tình hay hữu ý nguỵ tạo vì chúng ta muốn tin. Thậm chí một số người còn lừa gạt vì mưu lợi riêng, mà cô đồng Phương tại Thanh Hoá là trường hợp điển hình.
8. Nhiều hiện tượng ngoại cảm và tâm linh có thể giải thích theo cách thông thường, mà hiện tượng ma nhập hay nhập hồn là điển hình nhất (tâm lý học giải thích bằng hiện tượng đa nhân cách hay nhân cách phân ly, khi phát hiện có người có đến hơn 20 nhân cách, với tên tuổi, giới tính, nghề nghiệp, phong thái, phương ngữ khác nhau, trong đó có cả “tính cách” của một con chó!).
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center hasbox="2"><TBODY hasbox="2"><TR hasbox="2"><TD hasbox="2">http://www.vietimes.com.vn/Library/Images/9/2007/09/3_(Geller).jpg</TD></TR><TR><TD>Geller không có gì bí ẩn</TD></TR></TBODY></TABLE>
Ngoại cảm tìm mộ có thật hay không?
Từ định nghĩa nói trên, có thể thấy đặt tên “ngoại cảm tìm mộ” là không đúng, vì trong đa số trường hợp, đều thấy hiện tượng cái gọi là gọi hồn. Trong lĩnh vực dị thường, đó là hiện tượng "liên lạc" với người chết. Vì thế những người "kiểu như" cái cô Bích Hằng không phải là nhà ngoại cảm. Chính xác hơn, đó là cô đồng, là người được cho là có "khả năng" nói chuyện với người chết. Rõ ràng luật pháp Việt Nam cấm hành nghề đồng cốt, bói toán. Và như vậy, muốn biết ngoại cảm tìm mộ có thật hay không, cần trả lời hai câu hỏi căn bản: 1) Có linh hồn bất tử hay không?; và 2) Bằng chứng về việc tìm mộ có đáng tin cậy hay không?
Vấn đề linh hồn:
Thực ra linh hồn bất tử là ước nguyện rất tự nhiên của con người, vì đó là cách thức duy nhất để chúng ta có thể chống chọi với thời gian và xoá tan nỗi sợ hãi trước cái chết. Vì thế bài viết này không bàn tới niềm tin mang tính tôn giáo hay triết học về sự tồn tại sau cái chết, mà chỉ khảo sát nó dưới quan điểm khoa học mà thôi.
Khi hiểu biết còn hạn chế, ở mọi nền văn hóa, đều xuất hiện quan điểm về linh hồn, về sinh khí hay một loại “vật chất” đặc biệt đặc trưng cho sự sống. Sinh lực luận hay thuyết sức sống phương Tây từng xem sự sống do một loại “sinh lực” đặc biệt qui định. Tuy nhiên đến 1812, khi Wohler tổng hợp được một chất hữu cơ là urê, thì sinh lực luận não bị bác bỏ. Và sau 1953, khi Miller thu được các axit amin khi cho tia lửa điện phóng qua ống nghiệm mô phỏng khí quyển Trái đất xưa, khoa học đã thu được bằng chứng không thể bác bỏ về bản chất tự nhiên của sự sống. Theo đó sự sống chỉ là hình thái tổ chức mới của vật chất mà thôi. Theo quan điểm đó thì không có linh hồn. Khi ta chết, tư duy, nhận thức, tình cảm… cũng chấm dứt, vì đó là chức năng của bộ não. Hãy so sánh với hình ảnh hay âm thanh trong chiếc ti vi. Khi ngắt điện, chùng mất ngay lập tức.
Cần lưu ý, cặp phạm trù cấu trúc - chức năng có vai trò cốt tử trong sinh học, theo đó một chức năng chỉ có thể thực hiện tại một cấu trúc tương ứng. Chỉ tim mới bơm máu, chỉ bộ não mới biết tư duy. Quan niệm về linh hồn (một kiểu tồn tại ngoài cơ thể, có tình cảm, tư duy và ý chí tự do) là trái ngược với cặp phạm trù nói trên, nên cần được xem là phản khoa học.
Bằng chứng của ngoại cảm tìm mộ:
Xin nhấn mạnh, nói chung bằng chứng của ngoại cảm tìm mộ đều không đáng tin, vì chỉ dựa trên lời kể của người trong cuộc thiếu khiến thức về ngoại cảm và tâm linh. Một vài nghiên cứu được tổ chức trên thực địa cũng mắc lỗi nghiêm trọng về phương pháp, khi không thiết kế loại bỏ các kênh cảm giác (vì đây là ngoại cảm, tức phi cảm giác). Người viết bài này đã trực tiếp khảo sát cô Năm Nghĩa tìm mộ tại Thủ Dầu Một năm 2001 và nhận thấy, thực tế hoàn toàn khác lời kể của mọi người.
Có ý kiến thắc mắc rằng, ngoại trừ các trường hợp lừa gạt, tại sao cô đồng có thể nói được những thông tin rất bí mật về người chết? Bí mật này đã được khám phá năm 1977 trên tạp chí Người yêu cầu nghi ngờ của CSICOP, khi Hyman phát hiện kỹ thuật “đọc nguội” (cold reading), là kỹ thuật lấy tin từ chính thân chủ của giới bói toán hay đồng cốt. Nói cách khác, nếu thân chủ ngồi im, nhắm mắt, bịt tai… nhằm cắt mọi kênh thông tin cảm giác, thì thày bói phải chịu bó tay! Tuy nhiên vì chúng ta muốn tin, nên chúng ta vô tình hay cố ý cung cấp mọi thông tin cần thiết cho cô đồng...
Vậy có thể kiểm tra tính xác thực của ngoại cảm tìm mộ hay không? Rất dễ dàng: hoặc thử nghiệm ADN, hoặc tổ chức thực nghiệm với các trường hợp thật giả lẫn lộn. Chính cô đồng Phương tại Thanh Hóa đã bị một phóng viên báo Công an Thành phố Hồ Chí Minh bóc mẽ khi mắc bẫy nói chuyện với “vong” không có thật. Nếu tổ chức tốt các thí nghiệm có kiểm soát, có lẽ không một nhà ngoại cảm nào dám chấp nhận thách thức.
Đỗ Kiên Cường
(Viện Vật Lý Y Sinh học - Trung Tâm khoa học kỹ thuật và Công nghệ quân sự - Bộ Quốc Phòng)
</TD></TR></TBODY></TABLE>
Thiên Sứ
10-10-2007, 05:44 PM
8 điểm lập luận của ông Đỗ Kiên Cường đã bị phản biện ngay trên Vietlyso.com.
Bài viết có tựa - dai y la2: Phản biện ông Dỗ Kiên Cường.
Hoặc là bài này đã bị mất trong đợt hư serve vừa qua. Hoặc là có thể tìm lại. Bài nay do DũngkQ viết.
Thiên Sứ
Thiên Sứ
10-10-2007, 06:17 PM
Phản biện quan điểm của ông Đỗ Kiên Cường
<HR style="COLOR: #d1d1e1" SIZE=1><!-- / icon and title --><!-- message -->Trên loạt bài về ngoại cảm tâm linh gần đây trên báo An Ninh có ý kiến của ông Đỗ Kiên Cường :
<TABLE style="MARGIN-TOP: 5px; MARGIN-BOTTOM: 5px" cellSpacing=0 cellPadding=0 align=center border=0><TBODY><TR><TD><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="100%" border=0><TBODY><TR><TD vAlign=bottom width=75><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=50 border=0><TBODY><TR><TD vAlign=top width=28>http://www.vietlyso.com/forums/images/misc/quotes/quot-top-left.gif</TD><TD style="BACKGROUND-POSITION: center 50%; BACKGROUND-IMAGE: url(http://www.vietlyso.com/forums/images/misc/quotes/quote-bg.gif)" vAlign=center width="100%">Trích:</TD><TD vAlign=top>http://www.vietlyso.com/forums/images/misc/quotes/quot-top-right.gif</TD></TR></TBODY></TABLE></TD><TD style="BACKGROUND-IMAGE: url(http://www.vietlyso.com/forums/images/misc/quotes/quot-lr-bg.gif)" vAlign=bottom align=left></TD><TD vAlign=bottom align=right width="100%"><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="100%" border=0><TBODY><TR><TD width="100%"><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="100%" border=0><TBODY><TR><TD style="BACKGROUND-IMAGE: url(http://www.vietlyso.com/forums/images/misc/quotes/quot-top-bg.gif)" vAlign=center width="100%"></TD><TD vAlign=top align=left>http://www.vietlyso.com/forums/images/misc/quotes/quot-top-right-10.gif</TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR></TBODY></TABLE><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="100%" border=0><TBODY><TR><TD style="BACKGROUND-IMAGE: url(http://www.vietlyso.com/forums/images/misc/quotes/quoting-left.gif)" width=10></TD><TD vAlign=top width="100%" bgColor=#ffffff></TD><TD style="BACKGROUND-IMAGE: url(http://www.vietlyso.com/forums/images/misc/quotes/quoting-right.gif)" width=10></TD></TR><TR><TD style="BACKGROUND-IMAGE: url(http://www.vietlyso.com/forums/images/misc/quotes/quot-left-bg.gif)" width=10></TD><TD class=smallfont vAlign=top width="100%" bgColor=#ffffff>Nhà nghiên cứu, đại tá Đỗ Kiên Cường, phân viện phó Phân viện Vật lý y sinh học, trung tâm khoa học kỹ thuật và công nghệ quân sự (Bộ Quốc phòng): Các lí do nghi ngờ ngoại cảm:
1. Sự tiến bộ không ngừng là tiêu chí của một khoa học tốt, nhưng môn ngoại tâm lý thì không đạt được một tiến bộ đáng kể nào sau cả trăm năm.
2. Ngoại cảm được định nghĩa một cách khác thường, không phải theo nghĩa nó là cái gì mà theo nghĩa nó không là cái gì!
3. Các tuyên bố về chứng cứ khoa học của ngoại cảm thường bị cách ly khỏi quan điểm thông thường của môn thống kê học.
4. Các nghiên cứu ngoại cảm thường mắc lỗi giản lược trong phương pháp luận.
5. Ngoại cảm không liên quan với bất cứ một lý thuyết khoa học đã được xác lập nào.
6. Tính lặp lại là điều cốt tử của các khoa học thực nghiệm. Ngoại cảm không thỏa mãn tiêu chí này.
7. Ngụy tạo, lừa gạt là bạn đồng hành với ngoại cảm trong suốt tiến trình lịch sử.
</TD><TD style="BACKGROUND-IMAGE: url(http://www.vietlyso.com/forums/images/misc/quotes/quot-right-bg.gif)" width=10></TD></TR><TR><TD vAlign=bottom width=10>http://www.vietlyso.com/forums/images/misc/quotes/quot-bot-left.gif</TD><TD style="BACKGROUND-IMAGE: url(http://www.vietlyso.com/forums/images/misc/quotes/quot-bot-bg.gif)" width="100%"></TD><TD vAlign=bottom width=10>http://www.vietlyso.com/forums/images/misc/quotes/quot-bot-right.gif</TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR></TBODY></TABLE>
Tuy nhiên những nhận định của ông Đỗ Kiên Cường này hoàn toàn chỉ là mang danh khoa học, mà thực sự thiếu sự nhận định chính xác.Và đây là ý kiến của một đọc giả của báo An Ninh chỉ ra sự lệch lạc trong lý luận của ông Đỗ Kiên Cường.
1. Sự tiến bộ không ngừng là tiêu chí của một khoa học tốt, nhưng môn ngoại tâm lý thì không đạt được một tiến bộ đáng kể nào sau cả trăm năm.
Ngoại cảm là một hiện tượng tồn tại trên thực tế chứ không phải là một lý thuyết hoặc một giả thuyết khoa học, nên không thể đòi hỏi sự phát triển. Cũng như quả cà chua là một hiện tượng tòn tại trên thực tế thì nó vẫn cứ vậy hàng ngàn năm không thể phát triển đến khi điều kiện môi trường thay đổi .
2. Ngoại cảm được định nghĩa một cách khác thường, không phải theo nghĩa nó là cái gì mà theo nghĩa nó không là cái gì!
Vì là một hiện tượng tồn tại trên thực tế và không phải là một hiện tượng phổ biến, nên việc định nghĩa và giải thích nó tủy theo khả năng tri thức nhận xét về nó.
3. Các tuyên bố về chứng cứ khoa học của ngoại cảm thường bị cách ly khỏi quan điểm thông thường của môn thống kê học.
Là một hiện tượng tồn tại trên thực tế thì chính thực tế là chứng cứ tự thân khách quan của nó.
4. Các nghiên cứu ngoại cảm thường mắc lỗi giản lược trong phương pháp luận.
Đó là do tri thức của các nhà nghiên cứu khi nhận xét về hiện tượng ngoại cảm chứ không phải là chứng cứ phủ nhận một thực tại ngoại cảm.
5. Ngoại cảm không liên quan với bất cứ một lý thuyết khoa học đã được xác lập nào.
Ngoại cảm là đối tượng nghiên cứu trên cơ sở các lý thuyết khoa học có giải thích được nó hay không, chứ bản thân nó không phải là một lý thuyết khoa học . Nó chỉ là một hiện tượng tồn tại trên thực tế . Bởi vậy không thể đạt điều kiện nó phải liên hệ với một lý thuyết khoa học. Mà ngược lại lý thuyết khoa học có giải thích được nó hay không . Không thể buộc cac 1lý thuyết khoa học hiện tại phải giải thích được tất cả mọi hiện tượng . Mà là chính các hiên tượng chưa giải thích được khiến con người phải hoàn chỉnh các lý thuyết hiện hữu.
6. Tính lặp lại là điều cốt tử của các khoa học thực nghiệm. Ngoại cảm không thỏa mãn tiêu chí này.
Ngoại cảm là một hiện tượng tồn tại trên thực tế chứ không phải là một thực nghiệm của một giả thiết hoặc lý thuyết khoa học, nên không thể đỏi hỏi điều kiện này .
7. Ngụy tạo, lừa gạt là bạn đồng hành với ngoại cảm trong suốt tiến trình lịch sử.
Sự lừa đảo có thể xảy ra ngay trong nghiên cứu khoa học hoặc bất cứ ngành nghề nào.
*
Tóm lại Ngoại cảm là một hiện tượng tồn tại trên thực tế , chứ không phải là một phương pháp hoặc một lý thuyết khoa học, nên không thể lấy tiêu chí cho một lý thuyết khoa học để biện giải mà vấn đề đặt ra là: Tri thức khoa học hiện tại giải thích hiện tượng này như thế nào.
Và với những ý kiến của mình thì ông Đỗ Kiên Cường càng tự chứng tỏ sự thiếu hiểu biết về những vấn đề ý thức và sự tồn tại của ý thức. Ngoại cảm chỉ là một hiện tượng nên nó không thể phát triển nhưng lý luận và những hiện tượng này sẽ ngày càng phát triển, để giải thích những hiện tượng như vậy thì cần phải có cả một hệ thống lý thuyết đi kèm.
<!-- / message --><!-- sig -->__________________
Lúc hứng ngả nghiêng trời đất rộng,
Cơn buồn xáo trộn cổ kim chơi.
Quí vị quan tâm và bạn đọc có thể tham khảo đường link dưới đây:
http://www.vietlyso.com/forums/showthread.php?t=8266
vBulletin® v3.6.11, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.