PDA

View Full Version : ThÔng CÔng CÕi Âm HỒn


DaoKy
20-03-2005, 10:36 AM
CẦU CƠ THÔNG CÔNG CÕI ÂM

Thời Hùng Vương cách đây gần 5000 năm, dân tộc Việt nhiều người có năng khiếu như thế, các vua Hùng cũng biết Ảo Thuật, Huyền Thuật, Việt Dịch.Nên trong sử ký TQ có đề cập đến ". . .Thời vua Trang Vương nhà Chu : "... ở đất phía nam đất "Kinh Diệc" (Kinh Việt) có vị Tù Trưởng Bách Việt dùng ảo thuật thu phục rất nhiều Bộ Lạc quy tụ về cùng rồi tự xưng là Hùng Vương..." Ngoài các vua Hùng còn có các Thầy Tư tế trong các ngôi thờ các vị Tiên Vương,Ông Bà,các vị Thần Thiêng liêng và Nhân Thần. Trong các nghi thức cúng tế họ thường dùng Đồng tử đi thiếp để liên hệ với cõi Âm...

Như thế chúng ta thấy rằng khả năng của con người có thể nhìn thấy tương lai bằng tâm linh của chính mình nên gần đây ở Châu Âu có một môn học gọi là "Tương Lai Học". Nhưng làm sao con người nhận được những thông tin như thế ?

Thưa các bạn ! Hiện tượng thu được các thông tin từ vũ trụ từ cầu nối bằng chiều không gian "X"? đó là chiều không gian liên kết. Chúng ta luôn bị giới hạn trong ba chiều không, thời gian, nên việc tiếp nhận câu thông các nguồn thông tin tín hiệu vũ trụ mới khó khăn, cũng có nghĩa là chúng ta không thể đơn thuần chỉ làm một chiếu máy thu sóng mang thông tin vũ trụ, trừ trường hợp những người có chức năng thuần chỉ làm mỗi một việc là thu nhận tín hiệu từ vũ trụ như "Đồng tử" chẳng hạn. Trên một cơ sở vĩnh cửu ba thời: Tương lai, Quá khứ, Hiện tại nên chúng ta rút ra kết luận : - Chúng ta tồn tại luôn và "bất tử" thẩm thấu vào các chiều của thời gian bằng một tập hợp "Trường & Chất" ? cho dù hiện nay có nhiều ý hệ phản bác không công nhận việc có "Linh hồn". Ta cũng hiểu được rằng con người và vật chất là toàn đồ năng lượng của vũ trụ hiện tại , việc "TỤ" là tích kết thành hình thể, khi "TÁN" là giải toả năng lượng, sự vật đều có quan hệ hổ tương lẫn nhau như thế giới bản tính Vật Lý gồm : " Sóng và Hạt " khi chúng ta còn đang sống sinh hoạt tức là chúng ta đang liên kết giửa " Trường Và Chất" với vũ trụ. cũng có nghĩa là chúng ta mang hai tính chất chủ thể và khách thể - Chủ thể là phần tâm linh, còn khách thể là phần vật chất thể xác vậy! Nên một người sau khi rời bỏ thế giới hiện tại thì phần Chủ thể rời bỏ Khách thể mà trở về hội nhập lại với tổng thể Đại Linh Hồn vũ trụ ( Một sự hội nhập nhưng chưa thuần hoà tan)


Tóm lại việc "cầu cơ" là nối cầu thông công cùng thế giới vô hình là một chuyện có thật linh ứng vô cùng nên nó rất có lợi nhưng cũng rất có hại. Như vậy "bộ máy thời gian trong Bộ Đầu" của chúng ta có khả năng viễn du trong chiều khộng gian "X" ( Tâm Linh )


CẦU CƠ THÔNG CÔNG CÕI ÂM


Thiên Thần Đen có dịp tham gia trong buổi Cầu Cơ ma, lúc đó cả bọn sử dụng một bộ đồ nghề như bạn MyTho đã viết trình bày ở trên. Đến 17hoo cả bọn mình vào nghĩa địa hoang tìm một nơi sạch sẽ trải bàn cơ, bày lễ vật đốt nhang sì sụp khấn vái, sau đó cả ba đứa của mình đặt tay vào khoảng 5' sau thì cơ bắt đầu chạy. Lúc đầu mình còn nghi chắc mấy anh bạn mình đang chơi mình đây? Nhưng rồi sự viêc lạ lùng xảy ra làm cả ba đứa nhìn nhau như ngầm dò hỏi tất cả bấy giờ biết rằng đây là thật chứ không phải đùa, bất giác mình nghe có luồng ớn lạnh chạy từ đầu xuống xương sống, ngón trỏ tê rần . . . .
... trong lúc cả ba đang phân vân lo lắng thì cơ chạy qua từng ô chử ghép thành chử "GIÁNG". Anh bạn Q. lớn tuổi của bọn mình bèn hỏi :
-Hồn nào nhập cơ hảy xưng tên họ, tuổi tác,chết vì nghiệp gì, đẳng cấp trong cõi Âm.
-Trần thị thuý Nhung,20 tuổi,xe đụng chết,vong hồn Quỷ.
Cơ chạy đến đây cả ba đứa nghe lạnh tóc gáy còn mình thì cảm thấy có cái gì chạy rần rần ở vùng xương sống, cả bọn đè nén sự sợ hải hỏi tiếp :
-Vong hồn quê quán ở đâu ?
-Đà Nẳng.
-có lẻ thân xác chôn ở đây ?
-Không
-Vậy tại sao tá vô cơ ở đây được?
-Vì hạp điển.
-sao không ở quê hương mà đi lung tung chi vậy?
-Hồn không muốn thế , vì nghiệp lực nên hồn vất vơ nay đây mai đó, không cưởng lại được!
-vậy hồn hảy cho chúng tôi biết tên họ ba tụi tui?
-Biết chứ người thứ 1 tên Q, thứ 2 tên T, thứ 3 tên K !
Vong hồn nói trúng tên của bọn mình mới ớn chứ! Nhưng cả bọn chống chế lại bảo là nói chưa đúng.
-Khi ở dương gian nói xạo người ta tin vì không có gì kiểm chứng, người Âm giới đọc được suy nghĩ của các người đó!
-Khi nảy hồn nói là hạp điển là sao ?
-Thần khí các người ôn ấm lắm!
-Bộ cõi Âm lạnh lắm sao?
-Lạnh lẻo vì không có ánh sáng !
-vậy tối thui thì hốn đâu có thấy đường đi?
-Có ánh sáng lờ mờ như bây giờ vậy !
-Ở cõi Ậm có sinh hoạt như Dương gian ?
-Có, người nào ở Dương thế làm nghề gì thì ở đây theo nghiệp ấy sinh hoạt!
-Ở cõi Âm nghe nói có họp chợ mua bán ?
-Đã nói ở Dương thế làm gì thì xuống cõi Âm thì hồn cũng sinh hoạt như thế!
-Nghe nói cõi Âm cũng có Quỷ sứ hành hạ tội nhân ?
-Điều này hồn chưa biết, có lẻ họ bị nghiệp nặng nên giam giử hành hạ ở cõi sâu hơn.
Mãi hỏi lăng nhăng xem đồng hồ thì đã 20h00 rồi,cuộc cơ đàm với Quỷ kéo dài gần 3 giờ,trời bây giờ thì tối mịch thỉnh thoảng nghe tiếng cú rúc, tiếng sột soat trong những lùm cây đen kịt trước mặt, làm tăng vẻ không gian chết chóc ma quái lởn vởn bao trùm trong nghĩa trang mình nghe lạnh lạnh cả người nồi gai ốc. Thiên thần và 2 ông bạn không dám hỏi nửa bỏ tay ra khỏi miếng cơ cả bọn kéo nhau ra khỏi nghĩa địa, ra đến đường cái làm một số người đi đường nhìn thấy bọn mình họ hốt hoảng.
Từ hôm ấy trở đi trong lòng daoky bị ám ảnh bởi chuyện vong hồn cô gái tên Nhung bị chết thảm tá cơ đó! Nhưng không biết cảnh giới bên kia như thế nào mà vong hồn không thể tự chủ được ?
Các bạn có hiểu vì sao không ?

. . . Một tuần sau hai ông bạn mình đến nhà rủ mình vào nghĩa địa cầu cơ tiếp tục. Thiên Thần nghe nói ngại quá vì sợ ma nên từ chối, họ nói lần này tụi mình có bùa trấn rồi không sợ ma cỏ gì cả, Q và T cứ nài nỉ mãi cuối cùng mình đành khăn gói lên đường với họ , vào nghĩa trang lúc này khoảng 17h30 tức là trể hơn lần trước 30'.
Cả bọn làm xong thủ tục rồi đưa tay để nhẹ lên Cơ, chưa đầy 1' thì cơ bắt đầu di chuyển ráp thành chử "NGƯỜI QUEN", cả bọn thắc mắc không biết ai đã chết mà lại quen với mình ? Q lớn tiếng hỏi :
-Người quen là ai ?
-Nhung !
Bây giờ cả bọn thở phào thấy hơi vui vui, Q hỏi tiếp :
-Hồn chưa đi nơi khác sao ?
-Cũng nhờ các người đó !
-Nhờ là nhờ như thế nào?
-Nhờ các người sưởi ấm thần khí!
-Thần khí là cái quái gì ?
-Có nói cái người cũng không hiểu, hôm nay ngoài tôi củng có hai người nửa muốn nhập cơ đó !
-Họ nhập cơ để làm gì, chúng tôi chỉ cần nói chuyện một vị mà thôi ?
-Không biết, bây giờ thì trong này họ dang kéo đến đông lắm thăng!
Chưa kịp nói gì thì vong hồn ấy đã thăng rồi, bổng dưng cơ chuyển động mạnh mẻ dử dội hơn trước chạy lung tung chẳng ghé chử nào cả, trong lòng cả bọn phân vân bổng gió lạnh nổi lên khua cây cối xung quanh ào ào, trời thì tối leo lét ngọn nến chừng sắp tắt, bấy giờ Thiên Thần nghe tiếng của Q. châm một tràng tiếng gì đó mình không rỏ, rồi ú ớ la sảng lên và T cũng thế ! Thiên Thần kinh hoảng quá đứng lên phóng một mạch bất kể mồ mả, chạy thẳng ra đường cái nhìn thấy ánh đèn đường và có người qua lại daoky mới bớt sợ rồi đứng đó đợi hai ông bạn cầu cơ của mình. Gần 15' sau mới thấy Q đi ra theo sau là T, mình mới hỏi Q. " Ông thấy gì mà la sảng hồn như thế ?" , Q không trả lời hình như không nghe thấy mình hỏi bỏ đi một mạch về nhà, đang lúc kinh hoảng rồi lại thắc mắc đợi T đi đến gần mình gương mặt T trắng bệch dưới ánh đèn đường Thiên Thần mới hỏi chuyện xảy ra khi nảy , T trả lời vừa sợ vừa nhát gừng : " hồi nảy...tao thấy ma mặt mày của nó xanh có vằn có vện, mọc nanh hai bên, gương mặt nó to như bánh xe hơi... sợ quá tao muốn bỏ chạy như mày nhưng không hiểu sao hai chân như bị chôn dính vào đất... tao bò tao la sảng mãi một hồi mới chạy được ra đến đây, còn Q nó kỳ lạ lắm!"
Từ đó trở đi Thiên Thần không còn có dịp trở lại đó cầu cơ ma nửa, cả bộ đồ nghề bỏ trong nghĩa trang cũng không dám trở lại lấy . Vài năm sau Q. thì bỏ chương trình ĐH vì lý do sức khoẻ, còn Thiên Thần và T học xong mỗi đứa đi làm một nơi cũng ít khi được găp, một kỷ niệm kinh hoàng nhớ đời.

CẦU CƠ CỦA ĐẠO CAO ĐÀI.

Cách đây khoảng ba năm tình cờ Thiên Thần gặp những Cao Nhân ( Những Đạo Sĩ trong Đạo Cao Đài ).Mình có kể vể việc cầu cơ ma của bọn mình cho các vị ấy nghe, các vị ấy bảo : "Cũng may cho các cậu, nếu không thì con Quỷ cái ấy tiếp hết tinh, khi, thần của ba cậu thì các cậu dở sống dở chết và con Quỷ ấy sẽ thành Tinh nó sẽ tiếp tục hại những người khác nửa , khi thành Tinh nó chủ động đi tìm người hạp với nó để thu rút tinh khí chứ chẳng phải như các cậu đi tìm nó đâu !
Nghe nói như thế mình mới hiểu ra bọn mình giúp nó trong lúc tiếp điển thì nó rút phần dương khí và mình thì hút lại âm khí của nó, như vậy Q. chính là nạn nhân đầu trong bọn mình ( Bây giờ thì Q. tàng tàng dở hơi như mấy ông Đạo sĩ đã nói ) thật hú hồn.

Mấy ông Đạo sĩ bắt đầu kể về Cầu Cơ của Đạo Cao Đài như sau :


NGUỒN GỐC LICH SỬ CẦU CƠ CỦA ĐẠO CAO ĐÀI.

Vào thế ky XVII sau khi nhà Mãn Thanh Chiếm nước TQ, một số Bang hội, quân tướng nhà Minh chạy sang VN thần phục Chúa Nguyễn, Chúa Nguyễn cho một số tuỳ tướng của Nhà Minh trấn các vùng biên giới Cao Miên như vùng Hà Tiên , Rạch Giá, Châu Đốc. và vùng Đồng Nai dân Việt chúng ta quen gọi họ là người "Minh Hương".
Trong nhóm tôi thần nhà Minh xin tần phục có Thiên Địa Hội, Hội Minh Sư ( hội này là các đạo sĩ tu tiên ) họ thường cầu cơ thỉnh Tiên.


còn tiếp

DaoKy
20-03-2005, 10:48 AM
Hội Minh Sư thường tổ chức những buổi cầu cơ thỉnh tiên, nghi thức của họ thật rườm rà, trước tiên vào mỗi đàn cầu Tiên tất cả mọi người tham dự phải là những thành viên của Hội hoặc được các hội viên khác giới thiệu và được chấp nhận của vị trưởng tràng họ gọi theo trong đạo giáo là " Lão Thái Sư". cách ăn mặc phải sạch sẽ, không ồn ào tính cách phải thành kính và tin tưởng.
Cảnh trí trên thiên bàn để các Long Vị viết bằng chử Hán sơn son thiếp vàng thờ Ngọc Hoàng Thượng Đế, Tam Thanh Giáo Chủ và các đấng Thiêng Liêng khác , những vật phẩm cúng tế họ bày biện nào là Hoa, Quả, Tửu. Trà.
phía dưới có một chiếc bàn cao khoảng 7 tất dài hơn 1 thước 2, có để một cái ghế dành cho đồng tử ngồi khi tiếp cơ. Còn dụng cụ gọi là Cơ thì chúng ta có hình dung như một tay cây đẩy của cối đá xay bột ở miền quê VN vào thế kỷ trước (20), nhưng cơ thì chỉ làm bằng Mây dài độ 9 tất phía đầu cơ gắn hình đầu chim Phụng hoàng mỏ ngậm ngòi bút lông ( nhưng ở đây thì làm bằng cây ), phần đuôi của cơ họ tra vào một khúc mây khác dài độ 4 tất để đồng tử nắm khi tiếp điền thiêng,(khi lắp vào chúng ta nhìn thấy Cơ như chử T) toàn bộ thân của cơ được treo lửng lên trên bằng chỉ ngũ sắc cách mặt bàn khỏang 1 tất. Sau khi các tín đồ cùng các vị trưởng lảo vào làm lễ bái xong thì có vị Pháp sư cầm hương hoạ phù trấn thần nơi Thiên Bàn, Bốn hướng, Đồng tử, ghế ngồi đồng tử v.v... xong thủ tục ấy thì đến toàn cả đàn đọc bài Cầu Cơ : Bài Thỉnh Tiên, bài Hộ thần đồng tử. Khoảng 10' phút sau trong sự êm lặng thiêng liêng thì đôi tay đồng tử bắt đầi chuyển động ( lúc này đồng tử nhắm mắt hình như bị mê đi ) những chử Hán viết trên mâm cát hoặc mâm bột mì, quỳ kế bên mâm ấy một vị gọi là "đọc giả" xướng lên chử của cơ vừa viết thì có một vị ghi chép lại gọi là "ký giả", cứ như thế cho đến khi ráp lại thành một bài thơ cổ phong như Bát Cú Đường Luật.V.v... đọc lên nghe rất hay đúng niêm luật, đúng vận. hoặc nếu đàn cầu Tiên cho Thuốc thì để giấy vàng trên bàn cho đồng tử xuất thần, điển của Tiên gia nhập vào vẽ vẽ, viết viết trên miếng giấy ấy đốt cho bệnh nhân uống thì sẽ thuyên giảm bệnh lần lần.
Có khi điển của Thiêng liêng nhập vào làm thi khoáng thủ, khoáng tâm, khoáng vỉ. ý nghĩa cao thâm thông suốt tình thế của con người (Hiện nay những đàn này vẫn còn cúng bái nhưng không con tiếp cơ nửa, các vị đạo sĩ Minh Sư đã gia nhập vào Đạo Cao Đài).
Vào năm 1917 phong trào cầu cơ rộ lên trong trong hàng quan lại trí thức triều đình nhà Nguyễn, nhất là ở xứ Nam Kỳ lục tỉnh, một phần vì thấy nước nhà trong cảnh bị đô hộ ...
Tất cả các giới sĩ phu thời ấy người kẻ thì chán nãn từ quan điềm viên vui cùng đồng quê thanh đạm, kẻ thì theo chí hướng của mình vào hội kín chống Tây, hoặc chán chường cuộc trần giả tạm tìm đến nơi thiêng liêng tầm sư học đạo.
Trong số đó có một vị Quan Phủ tên Ngô Văn Chiêu quê ở làng Tân An, Mỹ Tho, Ngài thường họp cùng bạn đồng liêu đi lể chùa đền hoặc tìm đến nơi thanh tịnh cầu cơ thỉnh Tiên, làm thơ phú xướng hoạ với các chân linh thoát tục, một mặt khác Ngài cũng muốn học đạo cùng các chân linh này. Ngài có mượn một " Ngọc Cơ Bội " của một vị Thái Lão sư bên Đạo Minh Sư để dùng cầu thỉnh Tiên ( cây Ngọc Cơ Bội này hình dáng khác hơn :- dùng một đoạn cây mây khoảng 7 tất đầu cơ cũng gắn đầu chim Phụng Hoàng mỏ ngậm ngòi bút, Cán của Cơ có đan một cái giỏ đường kính khoàng 2 tất 7, ngoài bọc lụa màu vàng ( cái miệng gió úp xuống khi cầm tiếp điển , Lúc ấy Ông Bộ Thọ làm đồng tử, Ông Sắc làm pháp đàn, còn riêng Ngài quỳ chứng đàn cơ. Trải qua một thời gian có những cuộc thiên giao bằng Cơ Bút Ngài được lệnh đổi về Hà Tiên, Phú Quốc. Ở tại nơi đây bắt đầu cuộc đời tu hành của Ngài. Một có một vị giáng đàn Xưng là Cao Đài Tiên Ông dạy Ngài trường chay, Ngài vâng lời làm theo đã tròn 3 năm một hôm Vị Cao Đài Tiên Ông giáng dạy Ngài tu hành thì Ngài Bạch rằng :
-Thưa Tiên Ông, Ngài dạy điều gì con con cũng ưng làm theo không dám trái ý, nhưng phải cho con được thấy một sự huyền diệu thì con mới trọn tin ? Cơ không viết mà chỉ gỏ mạnh lên bàn rồi ngưng.
Đến chiều hôm sau khi rảnh việc quan Ngài bèn thả bộ leo lên núi Cậu ngắm trời biển, trời chiều gió biển mát cảnh trí đẹp vô ngần, bất giác Ngài thấy một cảnh trời mây khác hơn trước đó, có non bồng đầy màu sắc kỳ hoa dị thảo, chim hạc bay uốn lượng , có các tiên đồng ngọc nữ rất thanh tú thật là một cảnh bồng lai tại thế, sau cảnh ấy tan biến đi lần lần lộ một một cảnh giới bồng lai khác nửa Ngài xem mãi mà quên cả thời gian. Bấy giờ Ngài nhớ lại lúc Ngài có bạch cùng Tiên Ông Cao Đài cho thấy cảnh huyền diệu thì mới trọn tin nay đã được thoả mãn rồi, Ngài cúi đầu lạy tạ Đức Cao Đài.
Theo học Đạo Đức Cao Đài qua một thời gian lâu, Ngài hỏi Tiên Ông Rằng :
"-Bạch Thầy con muốn thờ Thầy không biết phải dùng biểu tượng gì để thờ ? "
Đức Cao Đài trả lời :
-Theo con thì nên lấy biểu tượng gì ?
-Bạch Thầy con thấy nên lấy biểu tượng Thập Tự !
-Đó biểu tượng của một nền cựu giáo, con tìm hiểu xem!
Nghĩ mãi không ra là biểu tượng chi, cho đến một hôm đang ngồi trong dinh quận (Dương Đông Phú Quốc) Ngài nhìn thấy một con mắt sáng rực hào quang vô cùng nghiêm trang. Ngài nhìn mãi rồi cũng phải sợ nên khấn vái :
-Bạch Thầy xin từ bi, con đã hiểu ý của Thầy, nhìn con mắt ấy con sợ lắm !
Thế là con mắt từ từ biến mất. ừ hôm ấy trở đi Ngài hoạ hình "Thiên Nhãn" mà thờ nơi Thiên Bàn ,
Một hôm Đức Cao Đài Tá cơ và dạy như thế này :
-Chiêu, con có biết thờ Thiên Nhãn là gì không ?
-Bạch Xin Thầy Dạy!
-Lưỡng Thị chủ Tâm. Lưỡng Quan Chủ tể. Quang thị Thần. Thần thị Thiên. Thiên Ngã giả Ngã...
Đến năm 1924 Ngài được lệnh đổi về Sài Gòn, làm Trong Phủ Toàn Quyền Đông Dương Ngài có quen một số Đồng liêu như Ô. Vương Quan Kỳ, Ông Đốc Học Đoàn Văn Bản,Ông Nguyễn Hửu Đắc, Ông Lê Văn Trung v.v... thành lập một nhóm tu do ông hướng dẫn, còn giáo lý thì cầu cơ tiếp điển Tiên Gia, sau lại được Đức Cao Đài dạy hiệp cùng với các ông ở một nhóm khác cả hai bên không hề quen biết đó là nhóm cầu Cơ của Ông Cao Quỳnh Cư, Ông Phạm Công Tắc, Ông Cao Hoài sang,Ông Nguyễn Trung Hậu v.v...
Rồi sau đó lập đàn cơ thỉnh tiên chung được Đức Cao Đài dạy Hoằng Khai Đại Đạo Cao Đài vào ngày 23 tháng 8 năm Bính Dần 1926.
Lúc đầu xin khai đạo với nhà cầm quyền Pháp bị họ nghi ngờ đủ thứ nhưng nhờ quyền pháp của Chí Tôn, đạo đều trải qua bao gian nan nhưng Pháp không làm gì thương tổn được đạo Cao Đài, từ đó đến nay Đạo Cao Đài vẫn phát triển ra đến hải ngoại nhất là ở các nước như Mỹ, Pháp, Đức, Úc cơ phổ độ rất tốt đẹp...